Nhân gian bất tu tiên - Chương 1296: Hòa Giải Tâm Hồn: Vị Trí Của Thấu Hiểu Giữa Bằng Hữu
...Tiểu An gật đầu, ánh mắt kiên định. Cậu bé biết, con đường phía trước còn dài, nhưng với sự dẫn dắt của Tạ Trần, và những triết lý sâu sắc đang dần được gieo trồng, nhân loại sẽ tìm thấy một định nghĩa mới về sự giàu có, một định nghĩa không chỉ nằm ở tiền bạc hay quyền năng, mà còn ở sự đủ đầy về tinh thần và các mối quan hệ xã hội bền chặt, tạo nên một "nhân đạo" vĩnh cửu trong "Bình Thường Vĩnh Cửu" đang hình thành.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rải những vệt vàng nhạt qua khung cửa sổ gỗ mục, đậu hờ hững trên những chồng sách cũ kỹ trong quán. Bụi vàng li ti lơ lửng trong không khí tĩnh lặng, như những hạt thời gian đang nhảy múa chậm rãi. Mùi giấy cũ, mực khô và gỗ mục thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng, trầm mặc của tri thức đã hóa phong trần. Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố giản dị, đang khẽ khàng sắp xếp lại một chồng kinh thư cổ, động tác nhẹ nhàng như sợ làm kinh động giấc ngủ của những con chữ ngàn năm. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư thường trực, dường như luôn dõi theo một dòng chảy vô hình của nhân quả.
Bên cạnh hắn, thư đồng Tiểu An ngồi cặm cụi trên chiếc ghế đẩu thấp, ngón tay nhỏ nhắn giữ chặt cây bút lông, cần mẫn ghi chép vào cuốn sổ bìa xanh đã sờn cũ. Cậu bé gầy gò, nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ thông minh và hiếu kỳ, phản chiếu sự chăm chú vào từng cử động, từng lời nói của Tạ Trần. Cậu không bỏ sót một chi tiết nào, từ cách Tạ Trần lật trang sách, cách hắn vuốt nhẹ bìa da đã bong tróc, cho đến những tiếng thở dài rất khẽ, như lời thì thầm của triết lý. M���c dù còn nhỏ, Tiểu An đã sớm hiểu được rằng, những điều mà tiên sinh của cậu đang làm, đang nói, không chỉ là những chuyện vụn vặt thường nhật, mà là việc gieo mầm cho một tương lai, một kỷ nguyên mới của nhân gian.
"Tiểu An, con thấy đó," Tạ Trần bỗng lên tiếng, phá vỡ sự im lặng của buổi sớm, giọng nói trầm tĩnh, như dòng suối róc rách chảy qua đá cuội, "Cái gọi là 'tình người' mà chúng ta đã nói hôm qua, nó không phải là thứ dễ thấy, không hiển hiện bằng kim tiền hay quyền lực, nhưng lại là nền tảng vững chắc nhất để một xã hội có thể đứng vững. Nó là sợi dây vô hình kết nối vạn vật, là ánh sáng ấm áp sưởi ấm những tâm hồn lạc lõng." Hắn khẽ đặt xuống cuốn sách cuối cùng, phủi nhẹ lớp bụi thời gian trên tay.
Tiểu An ngừng bút, ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo nhìn Tạ Trần. "Thưa tiên sinh, con vẫn đang suy nghĩ. Nếu 'tình người' quan trọng đến vậy, tại sao trước đây, khi Thiên Đạo còn thịnh vượng, người ta lại thường quên đi nó, chỉ mải mê truy cầu sức mạnh và sự bất tử?"
Tạ Tr��n mỉm cười nhạt, một nụ cười ẩn chứa bao nhiêu triết lý và nỗi niềm. "Đó chính là 'mất người', Tiểu An. Khi con người bị những chấp niệm về quyền năng làm cho mờ mắt, họ dễ dàng đánh mất đi những cảm xúc căn bản nhất, những ký ức ấm áp nhất, và cuối cùng là nhân tính của chính mình. Họ nghĩ rằng sức mạnh vĩnh hằng sẽ mang lại hạnh phúc, nhưng lại quên mất rằng hạnh phúc chân chính không nằm ở sự vĩnh hằng của một cá thể, mà nằm ở sự trọn vẹn của những kết nối, những sẻ chia trong một cộng đồng." Hắn quay người, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng đang dần trở nên rực rỡ hơn. "Kỷ nguyên này, khi Thiên Đạo suy kiệt, khi con đường thành tiên trở nên vô vọng, lại chính là cơ hội để nhân loại tìm về với những giá trị cốt lõi ấy. Đó là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách leo lên đỉnh cao của tiên đạo, mà bằng cách đào sâu vào chính bản chất của mình."
Tiểu An gật gù, ngón tay lại tiếp tục ghi chép, từng nét chữ như khắc sâu vào tâm trí non nớt của cậu bé. "Vậy thì, tiên sinh, quán sách của chúng ta, những câu chuyện mà tiên sinh kể, những cuốn sách mà tiên sinh giới thiệu, có phải chính là những hạt mầm 'tình người' đang được gieo rắc không ạ?" Cậu bé hỏi, giọng nói nhỏ nhưng đầy sự thấu hiểu.
Tạ Trần quay lại nhìn Tiểu An, ánh mắt đầy vẻ bao dung. "Chính xác là vậy, Tiểu An. Chúng ta không dùng sức mạnh để thay đổi thế giới, chúng ta dùng trí tuệ và sự thấu hiểu. Mỗi một câu chuyện được kể, mỗi một triết lý được gieo mầm, đều là một 'điểm neo nhân quả' vô hình, từng bước hướng dẫn và khai sáng nhận thức của thế hệ mới. Sự lan tỏa chậm rãi nhưng bền vững của triết lý 'Nhân Đạo' về giá trị của tình bạn, sự trung thực và thấu hiểu, sẽ tiếp tục định hình các mối quan hệ xã hội trong kỷ nguyên Nhân Gian mới này. Nó sẽ thay thế cho những phép thuật cao siêu, những thần thông quảng đại, trở thành thứ sức mạnh chân chính để nhân loại đối mặt với mọi thử thách." Hắn nói, giọng điệu mang theo chút suy tư, như đang nhìn thấy c�� một dòng chảy lịch sử đang định hình. Mùi trà thơm thoảng nhẹ từ chén trà của hắn, hòa cùng mùi giấy, tạo nên một không gian vừa tĩnh tại vừa sâu lắng.
Tiểu An dừng tay, cảm nhận sức nặng của cuốn sổ trên đùi. Cậu bé biết, vai trò của mình, dù nhỏ bé, cũng là một phần của dòng chảy vĩ đại ấy. Những ghi chép của cậu, những lời tiên sinh giảng giải, sẽ không chỉ là tri thức, mà là những viên gạch đầu tiên xây dựng nên một nền văn minh mới, nơi con người học cách giải quyết vấn đề bằng trí tuệ và lòng nhân ái, thay vì bạo lực hay sức mạnh siêu nhiên, tạo dựng một nền văn minh bền vững hơn. Quán sách nhỏ bé này, trong cái nắng nhẹ của buổi sớm, chợt trở thành một ngọn hải đăng của tri thức và nhân tính, âm thầm tỏa sáng giữa dòng chảy vô thường của thế sự.
***
Nắng trưa dần lên, chiếu thẳng vào cửa quán sách, nhuộm vàng cả một khoảng sàn gỗ cũ kỹ. Không khí bên ngoài thị trấn An Bình bắt đầu trở nên náo nhiệt hơn, với tiếng rao hàng xa vọng, tiếng cười nói của người qua lại, nhưng bên trong quán sách của Tạ Trần vẫn giữ được sự tĩnh lặng vốn có. Mùi giấy và mực cũ vẫn vương vấn, nay hòa thêm chút hương vị của nắng. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên bàn trà nhỏ, ánh mắt lướt qua những dòng chữ trong một cuốn cổ thư, vẻ mặt bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Tiểu An đã hoàn thành công việc buổi sáng, đang cẩn thận cất cuốn sổ ghi chép, chuẩn bị cho bữa cơm đạm bạc.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ khẽ mở ra, phát ra một tiếng kẽo kẹt quen thuộc. Một thanh niên trẻ tuổi bước vào, phá vỡ sự yên bình của quán sách. Hắn có dáng người khá cao ráo, nhưng nét mặt lại cau có, đôi mày chau lại thành một đường thẳng, ánh mắt hằn lên vẻ giận dữ và thất vọng rõ rệt. Quần áo của hắn có chút xộc xệch, như vừa trải qua một cuộc tranh cãi hay một sự kiện khó chịu nào đó. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ, cũng không có vẻ siêu thoát của tu sĩ, chỉ là một phàm nhân bình thường, nhưng những cảm xúc tiêu cực đang bao trùm lấy hắn lại khiến hắn trông có vẻ khó chịu hơn bình thường.
Thanh niên đó lướt mắt nhanh chóng quanh quán, dường như đang tìm kiếm một thứ gì đó, nhưng lại không phải là sách. Ánh mắt hắn dừng lại trên Tạ Trần, rồi tiến đến gần bàn. "Tiên sinh, có sách nào dạy cách... không để bị bạn bè lừa dối không?" Giọng hắn cộc lốc, mang theo sự bực bội không che giấu. "Hay sách nào cho ta biết cách trả đũa một cách khôn ngoan nhất, để những kẻ phản bội phải hối hận?" Hắn nhấn mạnh hai chữ "phản bội", như thể muốn trút hết mọi uất ức vào đó.
Tạ Trần không hề tỏ ra bất ngờ hay khó chịu trước sự gay gắt của vị khách trẻ. Hắn chỉ khẽ đặt cuốn sách đang đọc xuống, nhấp một ngụm trà nóng. Hương trà thoang thoảng bay lên, hòa vào không khí. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào Minh, nhưng không phải là một cái nhìn dò xét hay phán xét, mà là một cái nhìn thấu hiểu, như thể đã nhìn thấy dòng chảy nhân quả đang quấn quýt quanh thanh niên này.
"Chuyện gì đã khiến cậu tức giận đến vậy?" Tạ Trần hỏi, giọng điệu trầm tĩnh, không một chút gợn sóng, như một hồ nước phẳng lặng phản chiếu cơn bão trong lòng người đối diện. Hắn không vội vàng trả lời câu hỏi về sách, mà trực tiếp đi vào căn nguyên của vấn đề. Hắn biết, trong nhiều trường hợp, điều mà người ta thực sự cần không phải là một giải pháp trực tiếp, mà là một sự lắng nghe, một sự thấu hiểu.
Thanh Niên Minh, ban đầu còn giữ vẻ bực bội và phòng thủ, bỗng hơi chững lại trước sự điềm tĩnh của Tạ Trần. Hắn vốn dĩ đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đối thoại gay gắt hơn, một câu trả lời kiểu cách từ một thư sinh mọt sách. Nhưng sự bình thản của Tạ Trần lại khiến hắn cảm thấy có chút mất phương hướng. Hắn nhìn thấy vẻ gầy gò của Tạ Trần, làn da trắng nhợt, bộ áo vải bố cũ kỹ, không có vẻ gì là một người có thể đưa ra những lời khuyên "khôn ngoan" để trả đũa. Tuy nhiên, đôi mắt sâu thẳm và vẻ mặt điềm tĩnh của Tạ Trần lại có một sức hút kỳ lạ, khiến hắn không thể không tiếp tục câu chuyện.
"Họ... họ đã lừa dối ta, tiên sinh!" Minh nói, giọng điệu vẫn còn run rẩy vì tức giận. "Chúng ta là bằng hữu, ta tin tưởng họ, ta đã chia sẻ mọi thứ với họ. Nhưng rồi... họ lại phản bội ta vì một chút lợi lộc nhỏ nhoi. Họ nói xấu ta sau lưng, họ lợi dụng ta, và giờ đây, họ còn quay lưng lại với ta như thể ta là kẻ có lỗi!" Hắn siết chặt nắm đấm, vẻ mặt biến dạng vì uất ức. Máu nóng tuổi trẻ dâng lên, khiến hắn chỉ muốn tìm một cách nào đó để xả hết cơn giận, để chứng minh mình không phải là kẻ yếu đuối.
Tiểu An, đứng cạnh, chăm chú lắng nghe, đôi mắt mở to. Cậu bé cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự nặng nề của cơn giận đang bao trùm lấy vị khách trẻ. Cậu bé khẽ liếc nhìn Tạ Trần, thấy tiên sinh vẫn bình thản, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Minh tiếp tục. Cậu bé biết, đây lại là một bài học khác, một góc nhìn khác về "tình người" và những xung đột thường nhật trong kỷ nguyên Nhân Gian này.
"Vậy ra, cậu cảm thấy mình bị phản bội, bị tổn thương sâu sắc bởi những người mà cậu từng tin tưởng." Tạ Trần không phán xét, không đưa ra lời khuyên vội vàng, chỉ nhẹ nhàng lặp lại cảm xúc của Minh, như m��t tấm gương phản chiếu lại chính nỗi lòng của hắn. "Cảm giác ấy quả thực rất đau đớn, tựa như một con dao đâm thẳng vào trái tim vậy. Nhưng ta tự hỏi, liệu có phải chỉ có một phía trong câu chuyện này hay không?"
Lời nói của Tạ Trần như một dòng nước mát lạnh khẽ chạm vào ngọn lửa giận dữ trong lòng Minh. Hắn chững lại, ánh mắt bối rối. "Ý tiên sinh là gì? Ta... ta đã làm gì sai ư?" Hắn hỏi, giọng điệu đã dịu xuống đôi chút, nhưng vẫn còn vương vấn sự tức tối và phòng thủ. Hắn không thể hình dung ra mình đã làm gì sai, khi mà trong mắt hắn, hắn chính là nạn nhân.
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Mỗi một sự việc, mỗi một mối quan hệ, đều có vô số khía cạnh, như một viên ngọc đa diện vậy. Con người ta thường chỉ nhìn thấy khía cạnh mà mình muốn thấy, hoặc khía cạnh mà mình là trung tâm. Nhưng để thực sự hiểu rõ, để thực sự hóa giải, đôi khi chúng ta cần phải nhìn từ một vị trí khác, từ góc độ của người khác, thậm chí là từ góc độ của thời gian." Hắn lại nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua những giá sách phủ đầy bụi, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong những tri thức cổ xưa. Tiểu An ghi chép cẩn thận, biết rằng những lời này của tiên sinh sẽ là chìa khóa để khai mở tâm trí của vị khách trẻ.
***
Chiều tà buông xuống, nhuộm quán sách bằng một màu vàng nhạt ấm áp, dịu mát. Không khí đã trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa và tiếng lật trang sách xào xạc trong tay Tạ Trần. Thanh Niên Minh vẫn ngồi đối diện Tạ Trần, nhưng vẻ giận dữ và bực bội ban đầu trên khuôn mặt hắn đã dần tan biến, nhường chỗ cho một sự bối rối và suy tư sâu sắc. Mùi trà thoang thoảng vẫn vương vấn, nay hòa cùng mùi bụi đường nhẹ từ bên ngoài, tạo nên một sự pha trộn vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.
Tạ Trần đã kiên nhẫn lắng nghe toàn bộ câu chuyện của Minh. Đó là một câu chuyện không quá phức tạp: một hiểu lầm nhỏ về việc phân chia lợi nhuận từ một phi vụ buôn bán, những lời nói thiếu suy nghĩ trong lúc nóng giận, và rồi sự xa cách dần trở thành một cuộc cãi vã lớn, đẩy tình bạn bao năm vào bờ vực tan vỡ. Minh cho rằng mình bị bạn bè đối xử bất công, bị họ nói xấu sau lưng và lợi dụng. Nhưng Tạ Trần không vội vàng đưa ra phán quyết. Hắn chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn giữ vẻ bình thản, lắng nghe từng lời, từng câu, như thể đang phân tích một ván cờ nhân quả phức tạp.
Khi Minh kết thúc câu chuyện, Tạ Trần mới chậm rãi cất tiếng, giọng nói trầm ấm và từ tốn. "Cậu nghĩ họ đã phản bội cậu, Minh. Nhưng liệu cậu đã thực sự trung thực với họ chưa? Hay cậu đã lắng nghe họ nói, thay vì chỉ nghe điều cậu muốn nghe?"
Lời nói của Tạ Trần như một mũi tên vô hình, xuyên thẳng vào tâm trí Minh. Hắn giật mình, ánh mắt vốn dĩ đã dịu đi nay lại ánh lên vẻ hoang mang. Hắn chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Trong suốt cuộc cãi vã, hắn chỉ chăm chăm vào những gì mình cảm thấy, những gì mình cho là đúng, mà quên mất rằng, có lẽ bạn bè hắn cũng có những nỗi niềm riêng, những góc nhìn khác. Hắn chợt nhớ lại những lời nói gay gắt của mình, những lúc hắn gạt phắt đi ý kiến của họ, những lần hắn từ chối lắng nghe lời giải thích. Một cảm giác nóng ran dâng lên trong lòng, không phải vì tức giận, mà vì sự hổ thẹn.
"Ta... ta..." Minh lắp bắp, không biết phải nói gì. Hắn nhận ra rằng, trong cơn giận dữ, hắn đã bỏ qua quá nhiều điều. Hắn đã quá tập trung vào "cái sai" của người khác mà quên đi việc nhìn nhận lại bản thân.
Tạ Trần tiếp tục, giọng điệu vẫn điềm tĩnh, nhưng từng lời nói lại mang một sức nặng triết lý. "Con người ta thường dễ dàng thấy lỗi của người khác, nhưng lại khó lòng nhìn nhận khuyết điểm của chính mình. 'Nhân chi sơ, tính bản thiện' là vậy, nhưng 'chấp niệm' và 'cái tôi' lại dễ dàng che mờ đi bản thiện ấy. Một lời nói dối nhỏ, dù là để bảo vệ thể diện, để che giấu một sai lầm, hay chỉ vì không muốn đối mặt với sự thật, cũng có thể làm rạn nứt cả một tòa nhà niềm tin. Sự trung thực, dù đôi khi đau đớn, lại là nền tảng của mọi mối quan hệ bền vững, không chỉ giữa bằng hữu mà còn giữa người với người, giữa bản thân với chính mình."
Hắn nhấp thêm một ngụm trà, đặt chén xuống bàn, phát ra một âm thanh nhỏ trong không gian tĩnh lặng. "Cũng như vậy, khả năng lắng nghe không chỉ là việc để tai nghe những âm thanh, mà là cả trái tim để thấu hiểu những lời nói chưa cất thành lời, những nỗi lòng được che giấu. Liệu cậu đã từng thực sự lắng nghe họ, không phải bằng đôi tai mà bằng cả tâm hồn, để hiểu được điều gì đã khiến họ hành xử như vậy, để hiểu được nỗi lo lắng, sự thất vọng hay thậm chí là cả sự bối rối của họ?"
Minh cúi gằm mặt xuống, đôi vai khẽ run lên. Những lời của Tạ Trần như một tấm gương phản chiếu lại toàn bộ hành vi của hắn, khiến hắn phải đối mặt với một sự thật khó chấp nhận. Hắn đã quá bốc đồng, quá tự cho mình là đúng, mà quên đi những giá trị cốt lõi của tình bạn: sự tin tưởng, sự thấu hiểu và sự trung thực. Cảm giác bối rối và thất vọng ban đầu đã chuyển hóa thành một sự ăn năn, một sự thức tỉnh. Ánh nắng chiều càng trở nên vàng nhạt, dịu mát hơn, như xoa dịu đi những vết thương trong lòng Minh.
Tiểu An, vẫn ngồi đó, chăm chú quan sát mọi sự chuyển biến trên khuôn mặt của Minh. Cậu bé ghi chép một cách cẩn thận, biết rằng đây là một ví dụ sinh động về cách Tạ Trần dùng "vô vi chi đạo" để khai sáng lòng người. Không cần lời lẽ đao to búa lớn, không cần sức mạnh siêu phàm, chỉ bằng những câu hỏi đúng chỗ, những lời giảng giải sâu sắc về nhân quả, Tạ Trần đã khơi dậy sự tự vấn trong lòng người khác. Vai trò của Tạ Trần như một 'điểm neo nhân quả' không phải bằng sức mạnh mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc lòng người, giúp giải quyết các vấn đề xã hội nhỏ theo hướng tích cực, dần dần định hình một nền văn minh mới.
"Vậy... ta phải làm gì, tiên sinh?" Minh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt đã không còn vẻ tức giận, thay vào đó là sự cầu thị và một chút hy vọng. Hắn biết, mình đã sai, và hắn muốn sửa chữa.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Đạo của con người, Minh, không phải là tìm kiếm sự trả đũa hay chứng minh mình đúng. Đạo của con người, là tìm kiếm sự hòa giải, sự thấu hiểu. Nếu cậu thực sự trân trọng tình bạn đó, hãy dẹp bỏ cái tôi, hãy đối diện với họ bằng sự trung thực, bằng lòng vị tha, và bằng một trái tim sẵn sàng lắng nghe. Hãy nói ra những gì cậu đã cảm thấy, và cũng hãy sẵn sàng lắng nghe những gì họ đã cảm thấy. Có thể, đó chỉ là một sự hiểu lầm, một sợi tơ vướng mắc có thể gỡ bỏ bằng sự chân thành."
Hắn nhìn Minh, ánh mắt đầy vẻ bao dung và tin tưởng. "Trong kỷ nguyên Nhân Gian này, khi không còn Thiên Đạo để dựa dẫm, khi con người không còn 'mất người' vì những chấp niệm hão huyền, thì những giá trị như tình bạn, sự trung thực, lòng vị tha, và khả năng thấu hiểu lẫn nhau chính là những viên ngọc quý giá nhất. Các thế hệ mới sẽ học cách giải quyết vấn đề bằng trí tuệ và lòng nhân ái, thay vì bạo lực hay sức mạnh siêu nhiên, tạo dựng một nền văn minh bền vững hơn. Đó chính là con đường để con người tìm thấy ý nghĩa cuộc sống, trọn vẹn với nhân tính của mình, trong sự vô thường của vạn vật."
Minh im lặng, suy ngẫm từng lời của Tạ Trần. Hắn c��m thấy một luồng sáng bừng lên trong tâm trí, xua tan đi màn sương mù của những cảm xúc tiêu cực. Hắn nhận ra, Tạ Trần không đưa cho hắn một cuốn sách "bí kíp", mà đưa cho hắn một con đường, một triết lý sống. Hắn đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một sự kính phục chân thành từ tận đáy lòng. "Con cảm ơn tiên sinh. Con đã hiểu rồi. Con sẽ đi tìm họ, và nói chuyện một cách chân thành."
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ mãn nguyện. Hắn biết, một hạt giống nữa đã được gieo, một nhận thức mới đã được khai mở. Sự lan tỏa chậm rãi nhưng bền vững của triết lý 'Nhân Đạo' về giá trị của tình bạn, sự trung thực và thấu hiểu, sẽ tiếp tục định hình các mối quan hệ xã hội trong kỷ nguyên Nhân Gian mới. Minh quay lưng bước đi, bóng lưng hắn giờ đây không còn vẻ bốc đồng hay giận dữ, mà đã thẳng thớm hơn, bước chân dứt khoát hơn, như thể đã tìm thấy một con đường mới để bước tiếp, một con đường của sự hòa giải và thấu hiểu. Tiểu An nhìn theo, khẽ mỉm cười, tiếp tục ghi chép những dòng ch��� cuối cùng vào cuốn sổ của mình. Cậu bé biết, câu chuyện về "tình người" vẫn còn rất dài, và mỗi ngày, quán sách nhỏ này lại chứng kiến thêm một hạt mầm được gieo, một bông hoa nhân tính được nở rộ giữa dòng đời vô thường.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.