Nhân gian bất tu tiên - Chương 1295: Tình Yêu Không Biên Giới: Tạ Trần Giới Thiệu Sách Về Lòng Người
Đêm tối dần buông, nhưng dư âm của cuộc trò chuyện về "sự giàu có" vẫn còn vương vấn trong không gian quán sách. Ánh nến lung linh hắt bóng lên những chồng sách cao ngất, tạo nên một không gian huyền ảo, tĩnh mịch. Tạ Trần khẽ vuốt ve chiếc bình gốm xanh ngọc vẫn còn đặt trên bàn, lớp men bóng loáng phản chiếu ánh nến, đẹp đến nao lòng. Hắn cảm nhận sự mát lạnh và mịn màng của đất nung, như chạm vào tấm lòng người thợ gốm đã gửi gắm vào đó. Tiếng Tiểu An khẽ hỏi đêm qua vẫn văng vẳng bên tai hắn, về việc liệu Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn có thực sự hiểu được những gì hắn muốn truyền tải.
Tạ Trần chỉ nhẹ nhàng đáp lời, giọng nói trầm tĩnh, chứa đựng sự th��u hiểu sâu sắc về bản chất con người và quy luật của nhân quả: "Hiểu hay không, là việc của hắn, Tiểu An. Việc của chúng ta, là gieo mầm. Một hạt giống không thể nở hoa ngay lập tức, nhưng nó sẽ thay đổi đất đai xung quanh, dần dần. Suy nghĩ của con người cũng vậy, không thể thay đổi trong chốc lát, nhưng những hạt mầm triết lý, nếu được gieo xuống, sẽ từ từ nảy mầm và phát triển." Hắn nói, rồi ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không vô định, như đang chiêm nghiệm về hành trình dài thay đổi nhận thức của nhân loại. Hắn tin rằng, sự giàu có của một con người, cuối cùng, nằm ở những gì họ tạo ra, những gì họ sẻ chia, và những mối quan hệ họ xây dựng, chứ không phải những gì họ tích trữ. Tiền bạc có thể mang lại tiện nghi, nhưng không thể mang lại sự an yên trong tâm hồn, không thể mang lại niềm vui từ sự sáng tạo, hay tình cảm chân thành từ những người xung quanh.
Sáng hôm sau, một buổi sáng sớm trong lành của Thị Trấn An Bình, ánh nắng dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ mục, rải những vệt vàng ấm áp lên những kệ sách cũ kỹ và sàn nhà đã mòn vẹt theo năm tháng. Không khí trong quán sách vẫn tĩnh lặng như thường lệ, chỉ có tiếng gió heo may luồn qua khe cửa, khẽ làm xao động vài trang sách mỏng manh. Mùi hương của giấy cũ, mực và chút trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một sự tĩnh mịch an yên, nơi thời gian dường như trôi chậm lại. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn ngồi sau quầy tính tiền, tay nhẹ nhàng lật từng trang của một cuốn sách cổ đã ố vàng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, như chứa đựng vạn vật, dường như không đọc những con chữ mà đang chiêm nghiệm những triết lý ẩn sâu bên trong. Mỗi động tác của hắn đều toát lên vẻ điềm tĩnh, ung dung, như một dòng nước chảy nhẹ nhàng, không vướng bận bụi trần.
"Sự giàu có không chỉ là vàng bạc, mà là những giá trị vô hình, như sự sáng tạo, sự thấu hiểu... và cả tình cảm," Tạ Trần thầm nghĩ, nhấm nháp một ngụm trà nguội, vị trà thanh khiết lan tỏa nơi đầu lưỡi. Hắn nhớ lại cuộc trò chuyện đêm qua với Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn và Thợ Gốm Lão Tôn. Sự khác biệt trong quan niệm về giá trị đã làm nổi bật rõ nét sự chuyển mình chậm rãi của nhân gian. Không còn là kỷ nguyên tôn sùng sức mạnh và linh khí, nơi tu sĩ tranh giành cơ duyên thành tiên, mà là một kỷ nguyên mới đang hình thành, nơi những giá trị nhân văn đang dần được khẳng định. Tạ Trần tin rằng, hạt giống đã được gieo, và dù chúng nảy mầm chậm rãi, nhưng một khi đã bén rễ, chúng sẽ thay đổi cả một vùng đất.
Bên cạnh hắn, Tiểu An ngồi xổm trên chiếc ghế đẩu thấp, chăm chú viết chữ vào cuốn sổ tay đã sờn cũ. Cậu bé, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiếu học, thường xuyên liếc nhìn tiên sinh của mình, đôi khi bắt chước động tác lật sách, đôi khi lại ngừng bút để lắng nghe những tiếng thở dài rất nhẹ của Tạ Trần, hay những âm thanh vô hình mà cậu cảm nhận được từ sự tĩnh lặng xung quanh. Cậu bé là một người quan sát trung thành và một học trò tận tâm, từng lời nói, từng cử chỉ của Tạ Trần đều được cậu ghi nhớ, không chỉ trong cuốn sổ mà còn trong tâm trí non nớt của mình. Cậu biết rằng, những gì Tạ Trần đang dạy, không chỉ là con chữ, mà là những bài học về cuộc sống, về nhân quả, về cách làm người.
"Tiên sinh, người đang đọc gì vậy ạ?" Tiểu An khẽ hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy tò mò, phá vỡ sự tĩnh lặng. Cậu bé ngước đôi mắt tròn xoe nhìn Tạ Trần, ngón tay vẫn nắm chặt cây bút lông đã mòn đầu.
Tạ Trần không ngẩng đầu, chỉ khẽ mỉm cười, đôi mắt vẫn dán vào trang sách đã úa màu thời gian. "Đây là một cuốn cổ thư ghi chép về những câu chuyện dân gian từ ngàn xưa, Tiểu An. Những câu chuyện kể về những con người bình thường, về những vui buồn trong cuộc sống của họ, về cách họ đối diện với số phận, và cách họ tìm thấy ý nghĩa trong những điều nhỏ bé nhất." Hắn ngừng một lát, rồi tiếp tục, "Mỗi câu chuyện là một hạt giống triết lý, gieo vào lòng người những suy tư về giá trị của cuộc sống, về những gì thực sự đáng quý trọng."
Tiểu An gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ suy tư. Cậu bé thường được Tạ Trần kể cho nghe những câu chuyện như vậy, không phải là những truyền thuyết về ti��n nhân hay thần ma, mà là những câu chuyện về con người, về lòng tốt, về sự kiên cường. Cậu bé bắt đầu hiểu rằng, thế giới này không chỉ có những trận chiến long trời lở đất, những phép thuật siêu phàm, mà còn có cả những điều giản dị, bình dị nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người sâu sắc. Cậu bé cảm nhận được một sự thật vô hình đang dần hình thành trong nhân gian, một sự thật không cần đến linh khí, không cần đến quyền năng, mà cần đến sự thấu hiểu và sẻ chia.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà nữa, ánh mắt lại quay về phía trang sách. Hắn biết rằng, hành trình gieo mầm không phải là một sớm một chiều. Nó cần sự kiên nhẫn, cần sự thấu hiểu, và cần cả một tình yêu vô bờ bến với con người, với cuộc sống này. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, hắn trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, nơi con người không "mất người" vì những chấp niệm hão huyền của sự bất tử. Đó là một con đường đơn độc, nhưng Tạ Trần chưa bao giờ cảm thấy cô đơn, bởi vì hắn biết, những hạt mầm hắn gieo xuống, dù nhỏ bé, rồi sẽ một ngày nào đó nảy nở, tạo nên một khu vườn rực rỡ sắc màu của "tình người", của "nhân đạo" trong cái "bình thường vĩnh cửu" mà hắn đang kiến tạo.
Giữa buổi sáng, khi ánh nắng đã ngả vàng hơn, rải rác những vệt sáng rực rỡ lên từng lớp bụi thời gian trên những giá sách, một người khách bước vào quán. Đó là một thanh niên trẻ tuổi, ăn vận chỉnh tề, nhưng ánh mắt lại có chút ưu tư, tìm kiếm điều gì đó mơ hồ. Hắn có vẻ ngoài bảnh bao, mái tóc đen được chải chuốt gọn gàng, nhưng đôi lông mày khẽ chau lại, cho thấy một nỗi băn khoăn đang ngự trị trong lòng. Hắn tên là Lâm, một thư sinh trẻ tuổi của Thị Trấn An Bình, được biết đến là người có học vấn nhưng lại có phần lãng mạn hóa cuộc sống, luôn theo đuổi những lý tưởng cao đẹp nhưng đôi khi lại thiếu đi sự thấu hiểu thực tế. Mùi hương gỗ đàn hương nhẹ nhàng từ trang phục của hắn hòa quyện với mùi giấy cũ của quán, tạo nên một sự tương phản thú vị.
Lâm ngập ngừng bước tới quầy, cúi đầu chào Tạ Trần một cách cung kính, rồi khẽ liếc nhìn Tiểu An đang cặm cụi viết chữ. Tiếng bút sột soạt của Tiểu An bỗng dừng lại, cậu bé cũng ngẩng đầu lên nhìn vị khách lạ với vẻ tò mò.
"Tiên sinh..." Lâm bắt đầu, giọng nói của hắn hơi run nhẹ, mang theo một chút ngượng nghịu và bối rối. "Con... con muốn tìm sách về tình yêu... những cuốn nói về... tình cảm trai gái..." Hắn hạ giọng ở những câu cuối, khuôn mặt khẽ đỏ lên. Dường như, việc tìm kiếm một cuốn sách về tình yêu lãng mạn lại khiến hắn cảm thấy ngượng ngùng đến vậy. Trong một thế giới đang dần chuyển mình, nơi những giá trị vật chất và sức mạnh siêu phàm dần bị thay thế bởi những giá trị nhân văn, thì những khái niệm về tình cảm cá nhân lại trở nên phức tạp hơn, khó nắm bắt hơn.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc, như nhìn thấu tâm can người thanh niên. Hắn không hề tỏ ra ngạc nhiên hay phán xét, bởi hắn biết, đây là một trong những chấp niệm phổ biến nhất của con người. "Tình yêu?" Tạ Trần l���p lại, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, khiến Lâm giật mình khẽ rụt vai. "Vậy ngươi muốn tìm loại tình yêu nào? Tình yêu đôi lứa, tình yêu gia đình, tình yêu bạn bè, hay tình yêu với nhân gian này?" Hắn đặt cuốn sách cổ xuống bàn, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lâm, như muốn xuyên thấu mọi suy nghĩ của hắn.
Lâm hoàn toàn bất ngờ trước câu hỏi của Tạ Trần. Hắn chưa từng nghĩ rằng "tình yêu" lại có thể được phân loại thành nhiều khía cạnh đến vậy. Trong tâm trí hắn, tình yêu luôn là một khái niệm đơn thuần, gắn liền với những câu chuyện lãng mạn, những mối tình chớp nhoáng giữa nam nữ mà hắn thường đọc trong những cuốn tiểu thuyết. Hắn cứ ngỡ rằng, chỉ cần tìm được một cuốn sách có thể giải đáp những băn khoăn về tình cảm nam nữ, là hắn có thể tìm thấy con đường cho riêng mình. Khuôn mặt hắn càng thêm bối rối, đôi mắt mở to nhìn Tạ Trần, như thể hắn đang đối mặt với một câu đố hóc búa nhất trong cuộc đời.
"Con... con chưa từng nghĩ tới... lại có nhiều loại tình yêu như vậy." Lâm lắp bắp đáp, sự tự tin ban đầu tan biến, thay vào đó là vẻ ngạc nhiên và một chút ngây ngô. Hắn cảm thấy mình như một con cá nhỏ vừa bị kéo ra khỏi dòng nước quen thuộc, đang lạc lối giữa một biển cả mênh mông của những khái niệm mới lạ. Hắn chợt nhận ra rằng, những gì hắn vẫn luôn tin tưởng, những gì hắn vẫn luôn theo đuổi, có thể chỉ là một phần rất nhỏ bé của một bức tranh lớn hơn rất nhiều.
Tạ Trần không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Hắn hiểu rằng, để gieo mầm triết lý, đôi khi không cần phải nói quá nhiều, mà chỉ cần đặt ra những câu hỏi đúng lúc, đúng chỗ, để người nghe tự mình suy ngẫm và tìm ra câu trả lời. Tiểu An, ngồi bên cạnh, đã ngừng viết hoàn toàn. Cậu bé chăm chú lắng nghe từng lời đối thoại, từng cử chỉ của Tạ Trần và Lâm, như thể đang tham dự một buổi học đặc biệt, nơi những khái niệm trừu tượng được bóc tách và giải thích một cách sâu sắc nhất. Cậu bé ghi nhớ không chỉ lời nói, mà còn cả biểu cảm trên khuôn mặt của Lâm, sự bối rối ban đầu và v�� ngộ ra dần dần.
"Vậy, để ta giới thiệu cho ngươi một vài cuốn..." Tạ Trần khẽ nói, rồi chậm rãi đứng dậy. Hắn không vội vàng, mỗi bước đi đều nhẹ nhàng, trầm ổn, như một cây cổ thụ đã trải qua trăm ngàn năm phong ba bão táp. Hắn đi về phía các kệ sách cổ kính, đôi mắt lướt qua hàng ngàn tựa sách đã ố vàng, tìm kiếm một cách tỉ mỉ, như thể đang tìm kiếm một viên ngọc quý ẩn mình trong kho tàng tri thức. Lâm dõi theo từng cử chỉ của Tạ Trần với vẻ ngạc nhiên xen lẫn sự tôn kính. Hắn chưa từng thấy một ai có thể dùng một thái độ điềm nhiên như vậy để nói về một chủ đề tưởng chừng như đơn giản nhưng lại vô cùng phức tạp như "tình yêu". Hắn cảm thấy như mình vừa bước vào một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới không còn bị giới hạn bởi những khuôn khổ cũ kỹ, mà mở ra vô vàn những khả năng và những định nghĩa mới mẻ. Hắn hiểu rằng, Tạ Trần không chỉ là một người bán sách, mà là một người dẫn đường, một người khai sáng, người đang dần hé mở cho hắn một cái nhìn sâu sắc hơn về cuộc sống, về nhân loại, và về chính bản thân hắn.
Buổi trưa, ánh nắng đã nhạt dần, mang theo hơi ấm dịu nhẹ len lỏi vào từng ngóc ngách của quán sách, xua đi chút lạnh lẽo còn sót lại của buổi sớm. Trên chiếc bàn gỗ đã sờn màu thời gian, Tạ Trần đặt xuống một chồng sách. Không phải những cuốn tiểu thuyết lãng mạn hay những tập thơ tình diễm lệ mà Lâm hằng mong đợi, mà là những cuốn sách cũ kỹ, bìa đã bong tróc, giấy đã úa vàng. Đó là một cuốn về 'Hai Mươi Bốn Hiếu', ghi chép những câu chuyện cảm động về lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ; một tập truyện mang tên 'Tình Bạn Vượt Thời Gian', kể về những mối thâm giao keo sơn vượt qua mọi thử thách; và một cuốn 'Ghi Chép Về Đại Nạn Cứu Trợ', tường thuật lại những hành động đoàn kết, sẻ chia của con người khi đối mặt với thiên tai, dịch bệnh.
Lâm nhìn chồng sách với vẻ ngạc nhiên, ánh mắt vẫn còn chút bối rối. Những cuốn sách này hoàn toàn khác xa với những gì hắn tưởng tượng. Hắn đến tìm "tình yêu", nhưng Tạ Trần lại mang đến cho hắn "lòng hiếu th��o", "tình bạn" và "sự sẻ chia cộng đồng". Dù vậy, hắn không dám nghi ngờ sự lựa chọn của Tạ Trần, bởi cái thần thái ung dung và đôi mắt thấu suốt của vị tiên sinh đã tạo cho hắn một niềm tin khó tả. Tiểu An, vẫn ngồi bên cạnh, chăm chú quan sát, tay nắm chặt cây bút, sẵn sàng ghi chép từng lời giảng giải của Tạ Trần.
Tạ Trần khẽ vuốt ve bìa cuốn 'Hai Mươi Bốn Hiếu', giọng nói trầm tĩnh nhưng mỗi lời đều mang sức nặng của triết lý, như đang gieo mầm vào tâm hồn Lâm. "Tình yêu không chỉ là rung động nhất thời giữa hai con người, Lâm à. Nó là một sợi dây vô hình, nhưng mạnh mẽ, kết nối vạn vật, kết nối những trái tim lại với nhau. Nó nằm trong lòng hiếu thảo của con cái dành cho cha mẹ, sự biết ơn và phụng dưỡng, là nguồn cội đầu tiên của mọi tình cảm. Đó không phải là một sự ép buộc, mà là một sự tự nguyện, một sự đền đáp cho công ơn sinh thành, dưỡng dục." Hắn nhẹ nhàng đẩy cuốn sách về phía Lâm.
"Rồi tình yêu còn được thể hiện qua sự sẻ chia của bằng hữu, qua những lời động viên, những hành ��ộng giúp đỡ vô tư khi khó khăn hoạn nạn. Một người bằng hữu sẵn sàng hy sinh lợi ích của mình vì người khác, đó chẳng phải là một dạng tình yêu sao? Nó không cuồng nhiệt như tình đôi lứa, nhưng lại bền chặt như đá tảng, vượt qua mọi phong ba bão táp của cuộc đời." Tạ Trần lại đẩy cuốn 'Tình Bạn Vượt Thời Gian' về phía Lâm. Hắn nhìn Lâm, ánh mắt đầy vẻ bao dung. "Trong kỷ nguyên Nhân Gian này, khi sức mạnh siêu phàm không còn là thước đo giá trị, khi Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt và tiên môn không còn là con đường duy nhất, thì những mối quan hệ chân thành, những sợi dây tình cảm bền chặt này chính là sức mạnh cốt lõi, là nền tảng để con người có thể sống một đời bình thường nhưng trọn vẹn."
Cuối cùng, Tạ Trần đặt tay lên cuốn 'Ghi Chép Về Đại Nạn Cứu Trợ'. "Và tình yêu còn được mở rộng ra hơn nữa, thành 'tình người' vĩ đại. Đó là sự đồng lòng của một cộng đồng khi đối mặt với tai ương, là sự tương trợ lẫn nhau giữa những người xa lạ, là sự thấu cảm và sẻ chia những nỗi đau chung. Khi không còn ai khao khát thành tiên, khi con người không còn 'mất người' vì những chấp niệm về quyền năng và sự bất tử, thì chính tình người này sẽ là ánh sáng dẫn lối, là sức mạnh bền vững nhất để xây dựng một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của 'Bình Thường Vĩnh Cửu', nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần đến những ảo ảnh của thần tiên."
Lời giảng giải của Tạ Trần như những giọt sương mát lành thấm đẫm vào tâm hồn đang khô cằn của Lâm. Hắn chợt cảm thấy một luồng sáng bừng lên trong tâm trí, xua tan đi màn sương mù của những quan niệm cũ kỹ, hẹp hòi. Hắn nhận ra rằng, bấy lâu nay, hắn đã quá chấp niệm vào một khái niệm tình yêu nhỏ bé, giới hạn, mà bỏ qua cả một biển lớn của những cảm xúc cao đẹp hơn, sâu sắc hơn. Ánh mắt ưu tư ban đầu của Lâm dần sáng lên, thay bằng vẻ thanh thản và sự thấu hiểu.
"Con hiểu rồi, tiên sinh..." Lâm khẽ nói, giọng nói không còn vẻ ngượng nghịu, mà thay vào đó là sự chân thành và kính trọng. "Con hiểu rồi... 'Tình người'... nó rộng lớn hơn con nghĩ rất nhiều. Con đã quá nông cạn khi chỉ nhìn nhận tình yêu qua một khía cạnh duy nhất." Hắn cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một sự kính phục chân thành từ tận đáy lòng.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ mãn nguyện thầm lặng. Hắn biết, một hạt giống nữa đã được gieo, một nhận thức mới đã được khai mở. "Trong kỷ nguyên Nhân Gian này, khi sức mạnh siêu phàm không còn là thước đo, thì 'tình người' chính là ánh sáng dẫn lối, là sức mạnh bền vững nhất để phá cục, để xây dựng một thế giới mà ở đó, con người tìm thấy giá trị đích thực của cuộc sống, không cần đến sự bất tử hão huyền." Hắn nói, giọng điệu mang theo chút bi tráng của một kỷ nguyên đang tàn, nhưng cũng tràn đầy niềm hy vọng vào một tương lai tươi sáng hơn.
"Xin tiên sinh, cho con mua những cuốn sách này. Con muốn tìm hiểu sâu hơn về 'tình người'." Lâm nói, giọng đầy kiên định. Hắn cầm lấy chồng sách, cảm nhận sức nặng của chúng trên tay, như cảm nhận sức nặng của những tri thức mới mà hắn sắp khám phá. Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, không nói gì. Hắn biết, vai trò của hắn không phải là bán sách, mà là gieo mầm triết lý. Và những cuốn sách này, chỉ là phương tiện để những hạt mầm ấy có thể bén rễ và phát triển.
Tiểu An, sau khi chứng kiến toàn bộ cuộc đối thoại, cẩn thận ghi chép từng lời giảng giải của Tạ Trần vào cuốn sổ của mình, như thể đang thu thập những viên ngọc tri thức quý giá nhất. Cậu bé hiểu rằng, những câu chuyện về tình yêu thương dưới nhiều hình thức khác nhau này sẽ trở thành nguồn cảm hứng và bài học quý giá cho những người trẻ trong kỷ nguyên này, định hình một nền văn hóa mới. Cậu bé nhìn Lâm rời đi, bóng lưng hắn giờ đây không còn vẻ ưu tư, mà đã thẳng thớm hơn, bước chân dứt khoát hơn, như thể đã tìm thấy một con đường mới để bước tiếp.
Tạ Trần quay lại nhìn Tiểu An, ánh mắt đầy vẻ bao dung. "Tiểu An, con hãy nhớ, sự lan tỏa của triết lý 'tình người' và các giá trị phi vật chất sẽ tiếp tục định hình nền văn hóa và xã hội trong kỷ nguyên Nhân Gian mới này. Tình yêu không biên giới, nó nằm trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Và vai trò của chúng ta, dù không can thiệp trực tiếp bằng sức mạnh, vẫn là một 'điểm neo nhân quả' vô hình, từng bước hướng dẫn và khai sáng nhận thức của thế hệ mới. Đó chính là con đường để con người tìm thấy ý nghĩa cuộc sống, trọn vẹn với nhân tính của mình, trong sự vô thường của vạn vật."
Tiểu An gật đầu, ánh mắt kiên định. Cậu bé biết, con đường phía trước còn dài, nhưng với sự dẫn dắt của Tạ Trần, và những triết lý sâu sắc đang dần được gieo trồng, nhân loại sẽ tìm thấy một định nghĩa mới về sự giàu có, một định nghĩa không chỉ nằm ở tiền bạc hay quyền năng, mà còn ở sự đủ đầy về tinh thần và các mối quan hệ xã hội bền chặt, tạo nên một "nhân đạo" vĩnh cửu trong "Bình Thường Vĩnh Cửu" đang hình thành.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.