Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1294: Vàng Son Của Tâm Hồn: Định Nghĩa Lại Sự Giàu Có

Khi màn đêm dần buông xuống, nhuộm tím cả một vùng trời, những đứa trẻ cũng dần tản đi, tiếng cười đùa xa dần, chỉ còn lại âm vang nhẹ nhàng vọng lại từ phía cuối con phố. Tạ Trần vẫn đứng đó, lặng lẽ tựa cửa quán sách, ánh mắt hắn lướt qua từng khuôn mặt trẻ thơ, từng cử chỉ hồn nhiên của chúng cho đến khi chúng khuất dạng. Hắn biết rằng, đây chính là hạt giống. Hạt giống của một nền văn minh phàm nhân, nơi không cần đến phép thuật hay quyền năng siêu phàm, mà con người vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa, tìm thấy hạnh phúc, và kiến tạo nên một thế giới tươi đẹp. Những câu chuyện, những trò chơi của chúng không chỉ là sự bắt chước đơn thuần, mà là một cách để chúng khám phá những giá trị mới, để tự mình định hình nhận thức về thế giới. Chúng đang học cách giải quyết những vấn đề nhỏ trong trò chơi bằng trí tuệ, bằng sự sẻ chia, chứ không phải bằng sức mạnh hay quyền lực.

Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần nhận ra một sự thật sâu sắc. "Thiên Đạo" có thể tan rã, "tiên môn" có thể không còn, nhưng "nhân đạo" thì vĩnh cửu. Nó không nằm ở những điều cao siêu, xa vời, mà nằm ngay trong những nụ cười trong trẻo của trẻ thơ, trong những câu chuyện bình dị được kể lại, trong những bài học về tình người và sự trân trọng cuộc sống. Tầm ảnh hưởng của hắn, dù vô hình, lại chính là nền tảng vững chắc cho sự phát triển của xã hội không tiên đạo này. Những hạt giống tri thức, lòng nhân ái, và sự trân trọng cuộc sống bình thường mà hắn đã gieo, đang nảy mầm và đâm chồi, tạo nên một khu vườn rực rỡ của "nhân đạo."

Khi màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, nhuộm tím cả một vùng trời, những ngôi sao bắt đầu lấp lánh như những hạt kim cương rải trên tấm lụa đen. Gió đêm mơn man nhẹ nhàng, mang theo chút hơi lạnh của sương. Tạ Trần khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà là một tiếng thở dài của sự chiêm nghiệm, của một hành trình dài đã và đang tiếp diễn. Hắn không còn là "điểm neo nhân quả" bị Thiên Đạo truy đuổi, không còn là "cứu tinh" mà các đại tông môn khao khát. Hắn chỉ là một phàm nhân, một người giữ quán sách, nhưng lại là người đang thầm lặng kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của "Bình Thường Vĩnh Cửu," nơi sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến những ảo ảnh của sự bất tử, mà tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc đời hữu hạn của mình.

Hắn quay vào trong quán, ánh nến leo lét từ chiếc đèn lồng treo giữa nhà hắt lên những chồng sách cũ kỹ, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng cũng đầy vẻ hoài niệm. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ mục xen lẫn vào nhau, tạo thành một hương vị đặc trưng mà chỉ những người yêu sách mới có thể cảm nhận. Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt vẫn còn long lanh vẻ hiếu kỳ, đang cẩn thận sắp xếp lại những cuốn sách trên kệ, động tác nhẹ nhàng như sợ làm tổn hại đến những tri thức cổ xưa. Cậu bé gầy gò, áo vải thô đã sờn vai, nhưng trên gương mặt non nớt lại ánh lên vẻ thông minh và sự chuyên chú hiếm thấy.

Tạ Trần ngồi xuống sau quầy sách, tay khẽ vuốt ve bìa một cuốn sách cũ đã ngả màu thời gian. Hắn im lặng một lúc, để cho không gian tĩnh lặng bao trùm, để cho những suy nghĩ lắng đọng. Rồi hắn ngẩng đầu nhìn Tiểu An, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, vang vọng trong không gian yên ắng của quán sách.

"Tiểu An," Tạ Trần cất tiếng, "ngươi thấy đấy, những đứa trẻ kia, chúng học hỏi bằng cách bắt chước, bằng cách kể chuyện. Chúng không cần những giáo điều khắc nghiệt, không cần những phép tắc cứng nhắc. Tri thức, cũng như nhân tính, cần được gieo trồng từ thuở ấu thơ, không cần ép buộc mà tự nhiên nảy nở."

Tiểu An ngừng tay, quay lại nhìn Tạ Trần, đôi mắt toát lên vẻ suy tư. Cậu bé đã theo Tạ Trần một thời gian dài, chứng kiến bao điều kỳ lạ, nghe được bao lời lẽ thâm sâu. Cậu bé đã không còn là đứa trẻ ngây thơ chỉ biết đọc sách theo lời dặn, mà đã bắt đầu biết suy ngẫm, biết đặt câu hỏi.

"Thưa tiên sinh," Tiểu An cất tiếng, giọng trong trẻo nhưng đầy băn khoăn, "con hiểu rằng tri thức và nhân tính là quý giá. Nhưng trong thế gian này, người ta vẫn thường nói 'tiền tài là gốc rễ của mọi sự'. Vậy, giá trị thực sự của một người, liệu có phải là tiền tài, hay là thứ gì khác?"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng. Hắn đặt cuốn sách xuống bàn, đứng dậy, rồi đi đến bên chiếc bếp nhỏ, nơi ấm nước vẫn còn âm ỉ hơi nóng. Hắn cầm ấm trà sứ đã sờn màu, cẩn thận rót nước sôi vào một chiếc ấm trà mới, hương trà thoang thoảng bay lên, xua đi cái lạnh se của đêm khuya.

"Tiểu An, hãy lại đây, cùng ta thưởng trà," Tạ Trần nói, giọng điệu bình thản, như thể đang nói về một điều rất đỗi hiển nhiên, nhưng lại ẩn chứa những triết lý sâu xa. "Câu hỏi của ngươi rất hay, và cũng là câu hỏi mà muôn vạn người trong thế gian này vẫn đang tìm kiếm lời đáp."

Tiểu An ngoan ngoãn đến ngồi đối diện Tạ Trần, đôi mắt chăm chú nhìn từng động tác của tiên sinh. Tạ Trần nhẹ nhàng rót trà ra hai chén ngọc bích nhỏ, hơi nóng từ chén trà phả vào không khí, mang theo mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết.

"Tiểu An," Tạ Trần tiếp lời, "ngươi thấy chén trà này không? Nó có giá trị không?"

Tiểu An cầm chén trà lên, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay, ngửi hương thơm thoang thoảng. "Dạ, có ạ. Nó giúp con tỉnh táo, giúp con thư thái."

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào hư vô, như đang xuyên thấu qua lớp sương mù của thời gian và không gian. "Đúng vậy. Nhưng giá trị ấy đến từ đâu? Từ bản thân chén trà, từ lá trà, hay từ công sức của người đã pha nó?"

Tiểu An trầm ngâm, cố gắng suy nghĩ thấu đáo. "Con nghĩ là từ cả ba ạ. Lá trà ngon, chén trà đẹp, và tiên sinh pha trà rất khéo."

Tạ Trần mỉm cười hài lòng. "Rất tốt. Vậy thì, nếu ta nói r���ng, giá trị của một người cũng như chén trà này, không chỉ nằm ở bản thân họ, mà còn ở những gì họ tạo ra, những gì họ sẻ chia, và những mối quan hệ họ xây dựng. Ngươi nghĩ sao?"

Tiểu An nhấp một ngụm trà nhỏ, cảm nhận vị chát nhẹ, ngọt hậu nơi đầu lưỡi. Cậu bé vẫn chưa hiểu hết, nhưng trong tâm trí đã gieo xuống một hạt mầm của sự suy tư.

"Tiên sinh, con vẫn chưa hiểu hết," Tiểu An thành thật nói. "Con vẫn thấy nhiều người giàu có, họ không làm gì cả, chỉ ngồi hưởng thụ, nhưng vẫn được người khác kính trọng, vẫn có quyền thế."

Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt hắn lại hướng ra cửa, nơi bóng tối đã bao trùm hoàn toàn thị trấn, chỉ còn ánh đèn lồng lấp lánh từ xa. "Đó là một loại 'giàu có' mà thế gian đã từng tôn sùng, Tiểu An. Nhưng liệu nó có bền vững? Liệu nó có mang lại sự trọn vẹn? Hãy nhớ lấy, có những loại giàu có mà tiền bạc không thể mua được, và có những loại nghèo nàn mà tiền bạc không thể che đậy."

Tiểu An gật đầu, tuy chưa hiểu hết nhưng đã ghi nhớ lời Tạ Trần vào lòng. Cậu bé biết, tiên sinh không bao giờ nói những lời vô nghĩa.

***

Hoàng hôn dần buông, kéo theo một tấm màn lụa tím sẫm phủ lên khắp thị trấn An Bình. Những ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, rải rác như những vì sao nhỏ trên mặt đất, xua đi phần nào bóng tối đang len lỏi vào từng ngóc ngách. Trong quán sách của Tạ Trần, ánh nến đã được thắp, hắt lên những bóng hình lung linh trên tường, khiến không gian trở nên huyền ảo và ấm cúng hơn. Mùi giấy cũ, mùi mực và hương trà vẫn quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của tri thức và sự an yên.

Đúng lúc đó, một tiếng chuông cửa leng keng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Một người đàn ông mập mạp, trang phục lụa là sang trọng, nhưng hơi xộc xệch vì vội vã, bước vào quán. Trên ngón tay ông ta đeo những chiếc nhẫn vàng lấp lánh, cổ tay lủng lẳng một vòng tay ngọc bội, gương mặt phúng phính, toát lên vẻ tham lam và có chút kiêu ngạo. Đó chính là Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn, một trong những người giàu có nhất thị trấn, nổi tiếng với sự tích lũy tài s��n và luôn coi trọng giá trị vật chất hơn bất cứ điều gì khác. Hắn bước đi nặng nề, tiếng đế giày cộp cộp trên sàn gỗ cũ kỹ. Hắn liếc nhìn những chồng sách cao ngất với vẻ khinh thường rõ rệt, như thể những cuốn sách này chỉ là đống giấy lộn vô giá trị.

"Tạ tiên sinh, có đó không?" Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn cất giọng oang oang, át cả tiếng chuông cửa vừa dứt. Giọng hắn nghe có vẻ vội vã, như đang bị một vấn đề cấp bách nào đó thúc giục. "Ta nghe nói tiên sinh là người đọc rộng hiểu sâu, thông thạo mọi lẽ trong trời đất. Ta muốn hỏi tiên sinh một điều."

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày. "Kim Hoàn tiên sinh, mời ngồi." Hắn chỉ tay về phía chiếc ghế tre cũ kỹ đặt gần quầy.

Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn không khách khí ngồi xuống, hắn vươn tay áo lụa lau vội một giọt mồ hôi trên trán. "Tạ tiên sinh, ta đang gặp một chút khó khăn trong việc kinh doanh. Dạo này tiền bạc không thuận lợi, khách hàng cũng thưa thớt hơn trước. Tiên sinh có cuốn sách nào dạy cách làm giàu nhanh chóng không? Hoặc một thứ bùa chú gì đó để thu hút tài lộc, giúp việc buôn bán của ta được hanh thông?" Giọng điệu của hắn đầy vẻ khẩn cầu, nhưng vẫn không che giấu được sự tham lam ẩn sâu trong ánh mắt.

Tạ Trần nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, dường như có thể nhìn thấu mọi toan tính trong lòng người đối diện. Hắn không vội trả lời, chỉ chậm rãi nhấp một ngụm trà. "Sự giàu có có nhiều loại, Kim Hoàn tiên sinh. Ngài tìm kiếm loại nào?"

Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn tròn mắt, như thể Tạ Trần đang hỏi một câu hỏi thừa thãi. "Đương nhiên là tiền bạc rồi! Vàng bạc châu báu, đất đai nhà cửa! Chứ còn loại giàu có nào khác nữa sao? Có tiền là có tất cả!" Hắn vỗ đùi đánh đét, tiếng vỗ nghe chói tai trong không gian yên tĩnh.

Đúng lúc đó, cánh cửa quán sách lại khẽ mở ra, tiếng chuông cửa lại leng keng một lần nữa. Một người đàn ông khác bước vào, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng bước đi vững chãi. Ông ta mặc một bộ quần áo vải thô đã bạc màu, lấm lem vài vết đất sét khô, mái tóc điểm bạc, gương mặt hiền từ, đôi bàn tay chai sạn và dính đầy đất sét. Ông ta chính là Thợ Gốm Lão Tôn, một nghệ nhân gốm sứ có tiếng trong vùng, cả đời gắn bó với đất và lửa, tạo ra những tác phẩm nghệ thuật tinh xảo. Trên tay Lão Tôn là một chiếc bình gốm màu xanh ngọc, lớp men bóng loáng phản chiếu ánh nến, lộ ra những đường vân tinh tế, đẹp đến nao lòng.

Lão Tôn bước vào, nhìn thấy Tạ Trần và Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn đang ngồi đối diện, ông khẽ gật đầu chào. "Tạ tiên sinh, ta không làm phiền chứ?" Giọng ông trầm ấm, chất phác.

Tạ Trần mỉm cười. "Lão Tôn, ngài đến thật đúng lúc. Mời ngồi."

Thợ Gốm Lão Tôn đặt chiếc bình gốm cẩn thận xuống bàn, nơi ánh nến rọi vào khiến nó càng thêm lung linh, huyền ảo. "T�� tiên sinh, đây là chiếc bình gốm ta vừa nung xong. Ta đã dành cả tháng trời để tạo ra nó, từ việc chọn đất, nặn hình, tráng men, rồi nung trong lò lửa. Mỗi công đoạn đều phải tỉ mỉ, cẩn trọng, không thể sai sót một ly. Lòng ta tràn đầy niềm vui khi thấy nó thành hình, đẹp đẽ và hoàn mỹ. Ta muốn tặng ngài, như một món quà nhỏ thể hiện sự trân trọng." Nói rồi, Lão Tôn nở một nụ cười mãn nguyện, ánh mắt ông nhìn chiếc bình gốm như nhìn đứa con tinh thần của mình.

Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn, nãy giờ vẫn đang cau mày nghe Lão Tôn nói, bỗng phá ra cười khẩy. Hắn nhìn chiếc bình gốm với vẻ khinh miệt, rồi lại nhìn Tạ Trần và Lão Tôn với ánh mắt đầy vẻ châm chọc. "Ha! Một chiếc bình gốm tầm thường, giá trị được bao nhiêu? Không bằng một thỏi vàng của ta!" Hắn thò tay vào túi áo, lấy ra một thỏi vàng sáng loáng, đặt mạnh xuống bàn, tạo ra một tiếng 'cạch' khô khốc. "Vật vô tri thì vẫn là vật vô tri. Có đẹp đến mấy cũng chỉ là đồ trang trí. Làm sao so sánh được với vàng bạc, thứ có thể mua được mọi thứ trong thiên hạ?"

Tạ Trần không hề tỏ vẻ ngạc nhiên hay khó chịu trước lời nói của Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn. Hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chậm rãi vươn tay, nhẹ nhàng nâng niu chiếc bình gốm của Lão Tôn. Hắn xoay tròn chiếc bình trong tay, để ánh sáng hoàng hôn còn sót lại, xuyên qua ô cửa sổ, phản chiếu lên lớp men xanh ngọc, tạo nên những dải sáng lấp lánh như ẩn chứa cả một vũ trụ thu nhỏ.

"Kim Hoàn tiên sinh," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói vẫn trầm ấm và điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sức mạnh triết lý khiến người nghe phải suy ngẫm. "Ngài nói không sai, vàng bạc có thể mua được nhiều thứ. Nhưng giá trị của một thứ, không phải lúc nào cũng đo bằng vàng bạc. Có những thứ, giá trị nằm ở tinh thần, ở sự cống hiến, ở linh hồn của người tạo ra nó. Chiếc bình này, chứa đựng thời gian, tâm huyết và niềm vui của Lão Tôn. Mỗi đường nét, mỗi hoa văn trên nó đều là kết tinh của sự kiên nhẫn, của tình yêu và sự say mê đối với nghệ thuật. Nó là một phần cuộc đời của Lão Tôn."

Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn, ánh mắt thâm thúy như muốn xuyên thấu tận cùng tâm can hắn. "Còn thỏi vàng của ngài, nó chỉ là kim loại vô tri, được khai thác từ lòng đất, đúc thành hình. Giá trị của nó, suy cho cùng, chỉ là giá trị trao đổi, một thước đo do con người tự đặt ra. Nó không mang trong mình một câu chuyện, một linh hồn, hay một sự cống hiến nào. Nó có thể mua được nhiều thứ, nhưng không thể mua được sự mãn nguyện của một nghệ nhân khi hoàn thành tác phẩm, không thể mua được tình bằng hữu, hay sự bình yên trong tâm hồn."

Lão Tôn ngồi bên cạnh, nghe Tạ Trần nói, gương mặt ông nở một nụ cười mãn nguyện, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy vẻ cảm kích. Những lời của Tạ Trần không chỉ là một lời giải thích, mà còn là một sự công nhận sâu sắc đối với giá trị lao động và nghệ thuật của ông.

Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn cau mày, vẻ mặt hắn vẫn còn một chút hoài nghi, nhưng rõ ràng những lời lẽ của Tạ Trần đã chạm đến một điều gì đó trong tâm trí hắn. Hắn vẫn còn chấp niệm với tiền bạc, với giá trị vật chất, nhưng không thể phủ nhận đ��ợc sự thật trong lời nói của Tạ Trần. Hắn nhìn chiếc bình gốm trong tay Tạ Trần, rồi lại nhìn thỏi vàng của mình trên bàn, và rồi lại nhìn Tạ Trần. Một cuộc đấu tranh tư tưởng vô hình đang diễn ra trong tâm trí hắn, giữa những giá trị cũ đã ăn sâu và những triết lý mới mẻ, sâu sắc mà hắn vừa nghe được. Hắn không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe.

***

Đêm đã về khuya, những ánh đèn lồng ngoài phố đã thưa thớt dần, chỉ còn lại vài đốm sáng yếu ớt le lói trong màn đêm tĩnh mịch. Gió đêm thổi qua khung cửa sổ, mang theo hơi lạnh và tiếng lá cây xào xạc. Trong quán sách của Tạ Trần, không khí đã trở nên trầm lắng hơn.

Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn sau một hồi im lặng, cuối cùng cũng đứng dậy. Vẻ mặt hắn không còn vẻ kiêu ngạo, vội vã như lúc ban đầu. Thay vào đó, là một chút trầm tư, một chút bối rối, và cả một chút suy ngẫm. Hắn thu lại thỏi vàng của mình, không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu với Tạ Trần và Lão Tôn, rồi lặng lẽ rời đi, tiếng chuông cửa leng keng vang lên một lần nữa, sau đó chìm vào m��n đêm. Hắn đi chậm rãi hơn, như thể đang mang theo một gánh nặng vô hình, hay một hạt mầm nghi vấn vừa được gieo xuống trong tâm trí hắn.

Thợ Gốm Lão Tôn thì mỉm cười mãn nguyện. Ông không nói nhiều, chỉ khẽ vỗ vai Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ cảm kích và thấu hiểu. Ông biết Tạ Trần đã giúp ông khẳng định giá trị của lao động và nghệ thuật của mình, thứ mà tiền bạc không thể đong đếm được. Sau đó, ông cũng chào Tạ Trần và ra về, mang theo một niềm vui thầm lặng.

Giờ đây, trong quán sách chỉ còn lại Tạ Trần và Tiểu An. Ánh nến lung linh hắt bóng lên những chồng sách cao ngất, tạo nên một không gian huyền ảo, tĩnh mịch. Tạ Trần nhìn chiếc bình gốm xanh ngọc vẫn đặt trên bàn, lớp men bóng loáng phản chiếu ánh nến, đẹp đến nao lòng. Hắn khẽ vuốt ve bề mặt bình gốm, cảm nhận sự mát lạnh và mịn màng của đất nung.

Tiểu An, sau khi chứng kiến toàn bộ cuộc đối thoại, vẫn còn nhiều băn khoăn. Cậu bé nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn ra màn đêm đen đặc bao trùm thị trấn.

"Tiên sinh," Tiểu An khẽ hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, "Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn liệu có hiểu được không? Liệu hắn có thay đổi suy nghĩ của mình không?"

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà nguội, vị trà đã không còn nóng ấm nhưng vẫn giữ được hương vị đặc trưng, thanh khiết. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không vô định, như đang chiêm nghiệm về hành trình dài thay đổi nhận thức của nhân loại.

"Hiểu hay không, là việc của hắn, Tiểu An," Tạ Trần đáp, giọng nói trầm tĩnh, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người và quy luật của nhân quả. "Việc của chúng ta, là gieo mầm. Một hạt giống không thể nở hoa ngay lập tức, nhưng nó sẽ thay đổi đất đai xung quanh, dần dần. Suy nghĩ của con người cũng vậy, không thể thay đổi trong chốc lát, nhưng những hạt mầm triết lý, nếu được gieo xuống, sẽ từ từ nảy mầm và phát triển."

Tạ Trần quay lại nhìn Tiểu An, ánh mắt đầy vẻ bao dung và trí tuệ. "Sự giàu có của một con người, cuối cùng, nằm ở những gì họ tạo ra, những gì họ sẻ chia, và những mối quan hệ họ xây dựng, chứ không phải những gì họ tích trữ. Tiền bạc có thể mang lại tiện nghi, nhưng không thể mang lại sự an yên trong tâm hồn, không thể mang lại niềm vui từ sự sáng tạo, hay tình cảm chân thành từ những người xung quanh."

Hắn khẽ vuốt ve chiếc bình gốm. "Chiếc bình này, đối với Kim Hoàn tiên sinh, chỉ là một vật vô tri. Nhưng đối với Lão Tôn, nó là cả một thế giới, là niềm tự hào, là sự sống. Đối với ta, nó là một minh chứng sống động cho giá trị của lao động, của nghệ thuật, và của sự cống hiến. Đây mới chính là sự giàu có thực sự mà nhân loại đang dần nhận ra."

Tạ Trần đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. Những ngôi sao trên cao vẫn lấp lánh, như những ánh mắt của vũ trụ đang dõi theo sự chuyển mình của nhân gian. "Sự lan tỏa chậm rãi nhưng bền vững của triết lý 'Nhân Đạo' về giá trị phi vật chất, sẽ dần định hình một nền văn hóa mới cho nhân loại. Nghệ thuật, thủ công mỹ nghệ và sự sáng tạo sẽ trở thành những trụ cột quan trọng của 'sự giàu có' trong kỷ nguyên không tiên đạo này, thay thế cho sự tích lũy tài nguyên linh khí và quyền lực. Khả năng của ta, trong việc 'điểm hóa' và thay đổi nhận thức của con người thông qua những cuộc trò chuyện giản dị như thế này, chính là công cụ chính để định hướng xã hội, để gieo mầm cho một tương lai tốt đẹp hơn."

Hắn quay lại, nhìn Tiểu An, người vẫn đang chăm chú lắng nghe từng lời. "Tiểu An, hãy nhớ, cuộc sống này là một dòng chảy không ngừng. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Nhiệm vụ của chúng ta là gieo mầm những giá trị chân chính, để chúng có thể tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc đời hữu hạn của mình, không cần đến những ảo ảnh của sự bất tử."

Tiểu An gật đầu, ánh mắt cậu bé giờ đây không còn vẻ băn khoăn, mà thay vào đó là sự kiên định và thấu hiểu. Cậu bé biết, con đường phía trước còn dài, nhưng với sự dẫn dắt của Tạ Trần, và những triết lý sâu sắc đang dần được gieo trồng, nhân loại sẽ tìm thấy một định nghĩa mới về sự giàu có, một định nghĩa không chỉ nằm ở tiền bạc, mà còn ở sự đủ đầy về tinh thần và các mối quan hệ xã hội bền chặt, tạo nên một "nhân đạo" vĩnh cửu trong "Bình Thường Vĩnh Cửu."

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free