Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1293: Hạt Giống Tri Thức: Tiếng Cười Trẻ Thơ Trong Quán Sách

Nắng chiều vàng óng như mật rót, trải dài trên con đường lát đá ong trước quán sách của Tạ Trần, vẽ nên những vệt sáng vệt tối tựa như bức thủy mặc đơn sơ mà tinh tế. Không khí của Thị Trấn An Bình, vốn đã mang nặng vẻ tĩnh mịch và an yên, nay lại được điểm xuyết bởi một thanh âm trong trẻo, rộn ràng lạ thường. Đó là tiếng cười khúc khích, tiếng nói thì thầm, và cả những câu chữ được ngâm nga một cách trịnh trọng nhưng ngô nghê, vọng ra từ một nhóm trẻ thơ đang tụ tập nơi góc phố.

Một nhóm chừng năm, sáu đứa trẻ, đứa lớn nhất có lẽ chưa quá chín tuổi, đứa nhỏ nhất còn lẫm chẫm theo chị, lấm lem bụi đất nhưng đôi mắt sáng ngời, đang say sưa với tr�� chơi của riêng mình. Chúng không còn mải miết với những trò rượt đuổi, đánh trận giả, hay bắt chước những tiên nhân cỡi hạc bay lượn như thuở xưa. Thay vào đó, chúng đã dựng nên một "quán sách" nhỏ ngay dưới gốc cây đa cổ thụ, nơi bóng mát rợp che cả một góc đường. Những viên đá cuội dẹt, được mài nhẵn bởi dòng chảy thời gian, và vài chiếc lá khô úa vàng đã trở thành những "sách" quý giá, được xếp đặt ngay ngắn trên một khúc gỗ cụt, đóng vai trò như quầy hàng.

Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, vốn là đứa lanh lợi và sáng tạo nhất nhóm, nay lại khoác lên mình một vẻ mặt nghiêm trang đến buồn cười. Nàng ngồi trên một khúc gỗ cụt khác, tay cầm một cành cây nhỏ làm "thước," khẽ khàng gõ nhẹ vào "sách" đá, đôi môi mấp máy ngâm nga. "…Thiên địa vô thường, nhân tâm hữu tình…," giọng nói trong trẻo của nàng cố gắng bắt chước chất giọng trầm ấm, điềm tĩnh của Tạ Trần, nhưng lại mang theo sự non nớt và ngây thơ đặc trưng của trẻ con. Mỗi chữ nàng nói ra, dù chưa thể thấu hiểu hết thảy ý nghĩa uyên thâm, song lại được nàng truyền tải bằng tất cả sự tôn kính và ngưỡng mộ dành cho vị tiên sinh kia. Ánh nắng chiều xiên qua kẽ lá, rọi lên khuôn mặt thanh tú của Tiểu Hoa, khiến những sợi tóc mai của nàng ánh lên màu vàng đồng, đôi mắt lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời sao. Chiếc áo vải vá víu, đã bạc màu vì nắng gió, càng làm nổi bật sự hồn nhiên, chất phác của nàng.

Một đứa trẻ khác, có vẻ lớn hơn một chút, mái tóc rối bù, lấm lem bùn đất, liền chen vào, giọng có chút sốt ruột: "Không đúng rồi, Tiểu Hoa! Tiên sinh đâu có đọc nhanh vậy! Phải từ từ, suy nghĩ mới hiểu chứ! Con nghe tiên sinh giảng bài, tiên sinh nói, sách là để nghiền ngẫm, không phải để đọc cho xong!" Lời trách cứ này không mang chút ác ý, ngược lại, nó thể hiện sự chú tâm và mong muốn hoàn hảo trong trò chơi, cũng như sự ghi nhớ sâu sắc của chúng về những lời Tạ Trần thường giảng dạy. Chúng không chỉ bắt chước hành động, mà còn cố gắng tái hiện cả cái thần thái, cái triết lý ẩn chứa trong mỗi cử chỉ của Tạ Tr��n.

Tiểu Hoa bị bắt bẻ, đôi má phúng phính ửng hồng, nhưng nàng không hề giận dỗi. Nàng khẽ nhíu mày suy nghĩ, rồi đột nhiên đôi mắt sáng bừng, nàng gõ nhẹ cành cây xuống khúc gỗ, tuyên bố với giọng điệu đầy tự tin: "Được rồi, vậy ta kể chuyện cho các ngươi nghe. Hôm nay, chúng ta sẽ không đọc sách nữa, mà là nghe chuyện. Câu chuyện về một chú chim nhỏ đã tìm thấy hạt giống của tình bạn, sau khi trải qua bao nhiêu khó khăn và bay qua những ngọn núi cao ngất trời." Nàng bắt đầu kể, giọng điệu thay đổi, lúc trầm bổng, lúc réo rắt, cố gắng tái hiện lại những câu chuyện mà Tạ Trần vẫn thường kể cho Tiểu An và đôi khi là cả những đứa trẻ hiếu kỳ ngồi nghe lỏm. Những đứa trẻ khác ngồi vây quanh, đôi mắt mở to, chăm chú lắng nghe từng lời của Tiểu Hoa. Chúng thi thoảng lại thì thầm bình luận, hoặc bật cười khúc khích khi nghe đến đoạn vui nhộn, hoặc thở dài thườn thượt khi câu chuyện gặp phải thử thách.

Một cô bé khác, tay đang ôm chặt một "cuốn sách" làm từ lá sen khô, khẽ hỏi: "Chú chim đó có bay lên tận mây xanh không, Tiểu Hoa? Có gặp được tiên nhân không?" Câu hỏi ngây thơ này vô tình lại chạm đến một khía cạnh sâu sắc của thời đại. Trong kỷ nguyên cũ, những câu chuyện về tiên nhân, về phép thuật, về những cuộc phiêu lưu đến cõi trời là thứ lôi cuốn trí tưởng tượng của trẻ thơ. Nhưng giờ đây, ngay cả trong trí tưởng tượng của chúng, khái niệm "tiên nhân" cũng đã trở nên mơ hồ hơn, thay vào đó là những câu chuyện về tình bạn, về sự khám phá, về những giá trị nhân sinh bình dị.

Tiểu Hoa lắc đầu một cách nghiêm túc: "Không, chú chim đó không bay lên mây xanh. Chú chim đó chỉ bay qua những cánh đồng lúa, qua những con sông nhỏ, và gặp gỡ những người bạn tốt. Rồi chú chim nhận ra, điều quý giá nhất không phải là bay lên tận trời cao, mà là có những người bạn cùng sẻ chia niềm vui và nỗi buồn." Lời kể của Tiểu Hoa, dù vẫn còn vụng về, nhưng đã phảng phất những triết lý mà Tạ Trần vẫn thường nhẹ nhàng gieo vào tâm hồn chúng: giá trị của tình người, của những điều bình dị, của sự trân trọng cuộc sống hiện tại, chứ không phải là những truy cầu xa vời về quyền năng hay sự bất tử.

Nắng vẫn vàng, gió vẫn thổi, mang theo mùi hương của đất ẩm và cỏ dại. Tiếng cười đùa của lũ trẻ hòa quyện vào không gian yên ả của Thị Trấn An Bình, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và hy vọng. Những bàn tay nhỏ bé cẩn thận bày biện "quán sách," những đôi mắt lấp lánh nhìn nhau, những lời kể chuyện ngô nghê, tất cả đều là minh chứng cho một sự chuyển mình thầm lặng nhưng mạnh mẽ. Hạt giống tri thức, hạt giống nhân tính, hạt giống của một "nhân đạo" mới, đang được gieo mầm trong tâm hồn non trẻ của thế hệ này, không cần đến những lời giảng giải cao siêu hay những phép màu huyền diệu, mà từ chính sự bắt chước vô tư, từ những trò chơi hồn nhiên nhất. Đây không chỉ là một trò chơi, mà còn là một nghi thức, một cách để chúng tự định hình thế giới quan của mình, dựa trên những giá trị mới mẻ mà Tạ Trần đã khơi gợi. Chúng đang học cách trân trọng những điều bình thường, tìm thấy niềm vui trong sự kết nối, và nuôi dưỡng một tinh thần tự do, không bị ràng buộc bởi những chấp niệm của quá khứ.

Bên trong quán sách, không gian vẫn giữ nguyên vẻ tĩnh lặng vốn có, nhưng lại được điểm xuyết bởi một sự ấm áp, nhẹ nhàng hơn. Mùi giấy cũ, mực, và gỗ mộc quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của tri thức và thời gian. Trên chiếc bàn trà bằng gỗ mun bóng loáng, một chén trà nóng vẫn còn bốc khói nghi ngút, hơi trà thoảng nhẹ hương hoa cúc, lan tỏa khắp căn phòng. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang ngồi đối diện với chén trà, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng hàng chữ trong một cuốn sách cổ đã ngả màu úa vàng. Hắn lật giở từng trang một cách chậm rãi, nhẹ nhàng, như thể đang nâng niu một báu vật vô giá. Mỗi cử chỉ của hắn đều toát lên sự điềm tĩnh, ung dung, một sự hòa mình hoàn toàn vào khoảnh khắc hiện tại. Hắn không vội vã, không lo toan, chỉ đơn thuần là tồn tại và cảm nhận.

Tiểu An, vẫn gầy gò nhưng đôi mắt thông minh hơn bao giờ hết, ngồi đối diện Tạ Trần. Cậu bé đang cẩn thận dùng bút lông chấm mực, chép lại những dòng thơ trong một tập thơ được mở sẵn trên bàn. Những nét chữ của cậu bé đã trở nên cứng cáp và ngay ngắn hơn nhiều so với thuở ban đầu, thể hiện sự tiến bộ không ngừng. Cậu bé tập trung cao độ, đôi khi lại nhíu mày suy nghĩ, cố gắng thấu hiểu ý nghĩa sâu xa của từng câu thơ. Tiếng cười nói rộn ràng của lũ trẻ bên ngoài, dù chỉ là những âm thanh khe khẽ, vẫn không thể thoát khỏi thính giác nhạy bén của Tiểu An. Cậu bé ngừng bút, ngẩng đầu lên, đôi mắt tò mò hướng về phía cửa sổ. Một nụ cười tinh nghịch bất giác nở trên môi cậu bé, xua đi vẻ trầm tư thường thấy.

"Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng nói mang theo sự vui vẻ, hơi tò mò. "Bên ngoài có Tiểu Hoa và mấy đứa trẻ đang chơi 'quán sách' kìa!" Cậu bé không đợi Tạ Trần đáp lời, đã tò mò hé cửa sổ, lén nhìn ra ngoài. Cậu bé có thể nghe rõ hơn tiếng Tiểu Hoa đang kể chuyện, tiếng những đứa trẻ khác reo hò, và cả tiếng vỗ tay lốp bốp. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng Tiểu An. Cậu bé nhớ lại những buổi chiều ngồi nghe Tạ Trần giảng giải, những câu chuyện về nhân quả, về lẽ sống. Giờ đây, những triết lý ấy không chỉ nằm trong sách vở, mà còn sống động trong trò chơi của những đứa trẻ. Cậu bé nhận ra rằng, tiên sinh không chỉ dạy cậu bé đọc sách, mà còn dạy cậu bé cách nhìn nhận thế giới, cách trân trọng những điều bình dị, và cách gieo mầm những giá trị tốt đẹp.

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, hương trà ấm nóng lan tỏa trong vòm miệng, làm dịu đi những suy tư sâu kín trong tâm hồn hắn. Hắn không ngẩng đầu lên ngay, nhưng đôi mắt hắn khẽ chuyển động, một nụ cười nhẹ thoáng qua khóe môi. "Ồ? Chúng lại nghĩ ra trò mới rồi sao?" Giọng nói của hắn vẫn điềm tĩnh, không chút ngạc nhiên, như thể hắn đã sớm biết điều này sẽ xảy ra. Hắn đã quan sát Mai Chi, đã chứng kiến nàng tìm thấy con đường của mình trong nghệ thuật, không phải bằng sự vĩ đại hay danh tiếng, mà bằng sự trân trọng những điều bình dị nhất. Và giờ đây, hắn lại thấy những hạt giống ấy đang nảy mầm trong tâm hồn những đứa trẻ.

Hắn khẽ đặt cuốn sách xuống, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve bìa sách sờn cũ. Hắn biết rằng, tầm ảnh hưởng của mình, dù hắn luôn theo đuổi triết lý "vô vi," không can thiệp hay cưỡng cầu, vẫn đang lan tỏa một cách tự nhiên và sâu sắc. "Vô vi" không có nghĩa là không có tác động, mà là tác động một cách thuận theo tự nhiên, không tạo ra chấp niệm, không gây ra sóng gió. Giống như một dòng sông lặng lẽ chảy, nó vẫn bồi đắp phù sa, tưới mát cây cối, mà không cần phải gầm thét hay phô trương sức mạnh của mình. Tạ Trần hiểu rằng, đây chính là cách "nhân đạo" đang dần hình thành. Không phải bằng những cuộc cách mạng ồn ào, không phải bằng những lời hiệu triệu hùng tráng, mà bằng sự thay đổi trong nhận thức, trong cách sống của từng cá nhân, đặc biệt là thế hệ mai sau.

Tiểu An vẫn đang lén lút nhìn ra ngoài, cậu bé quay lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. "Tiên sinh, Tiểu Hoa kể chuyện hay lắm. Con bé nói chú chim tìm thấy bạn bè là điều quý giá nhất." Cậu bé lặp lại, như muốn khắc sâu triết lý ấy vào tâm hồn mình.

Tạ Trần gật đầu nhẹ, ánh mắt hắn lướt qua cửa sổ, xuyên qua ánh nắng chiều vàng óng, nhìn về phía những đứa trẻ đang say sưa với trò chơi của mình. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc, một niềm hạnh phúc bình dị. Hắn không cần phải trở thành cứu tinh của thế giới, không cần phải "vá trời" hay kiến tạo một Thiên Đạo mới. Nhiệm vụ của hắn, có lẽ, chính là gieo những hạt giống của tri thức, của nhân tính, của tình yêu cuộc sống bình thường, để chúng tự nảy mầm và phát triển theo lẽ tự nhiên. Đây chính là "phá cục" theo một cách khác, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thức tỉnh của nhân tâm. Hắn nhìn Tiểu An, nhìn nụ cười trong trẻo trên môi cậu bé, và thầm nghĩ, thế hệ này sẽ là những người kiến tạo nên một kỷ nguyên hoàn toàn mới, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống của mình, không cần phải tìm kiếm những điều xa vời hay mơ mộng hão huyền. Tiếng cười của lũ trẻ vang vọng, như một khúc ca của hy vọng, một lời khẳng định cho tương lai của "nhân đạo."

Trong khi Tiểu Hoa đang kể đến đoạn cao trào của câu chuyện về chú chim nhỏ, khi nó gặp phải một trận bão lớn và suýt chút nữa lạc mất bạn bè, Tạ Trần khẽ mở cánh cửa gỗ đã cũ kỹ, bước ra ngoài. Hắn không gây ra tiếng động lớn, chỉ là một sự xuất hiện nhẹ nhàng, như một làn gió thoảng qua. Ánh nắng chiều đã ngả vàng hơn, nhuộm lên vạn vật một sắc màu ấm áp, huyền ảo. Tiếng cười rúc rích, tiếng vỗ tay của trẻ con bỗng chốc nhỏ dần, rồi im bặt. Lũ trẻ, vẫn đang say sưa với thế giới tưởng tượng của mình, cảm nhận được sự hiện diện của Tạ Trần, liền đồng loạt quay đầu lại. Đôi mắt chúng, vừa có chút ngượng ngùng vì bị bắt gặp khi đang chơi đùa, vừa có chút tự hào khi được chính Tạ tiên sinh của mình quan sát.

Tạ Trần không nói gì, chỉ đứng tựa vào cột cửa quán sách, thân hình gầy gò của hắn in bóng đổ dài trên con đường lát đá. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ ấm áp, trìu mến khi nhìn lũ trẻ. Hắn quan sát từng cử chỉ, từng biểu cảm trên khuôn mặt non nớt của chúng. Hắn thấy Tiểu Hoa, dù hơi đỏ mặt, vẫn cố gắng giữ vẻ nghiêm nghị c���a một "tiên sinh." Hắn thấy những đứa trẻ khác, ban đầu còn ngần ngại, nhưng rồi lại dần dần tự tin hơn, đôi mắt lấp lánh như muốn tiếp tục câu chuyện dang dở của mình. Không khí xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng gió nhẹ lùa qua kẽ lá và tiếng chim hót líu lo từ xa.

"Tiên sinh..." Tiểu Hoa khẽ thì thầm, giọng nàng nhỏ xíu, đôi mắt long lanh nhìn Tạ Trần, như muốn hỏi liệu chúng có đang làm điều gì sai trái không. Sự kính trọng và ngưỡng mộ dành cho Tạ Trần hiện rõ trong ánh mắt và cử chỉ của nàng.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. "Câu chuyện của Tiểu Hoa nghe rất hay. Chú chim nhỏ đó chắc hẳn đã tìm thấy rất nhiều điều thú vị trên hành trình của mình." Giọng nói của hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không một chút trách cứ, mà tràn đầy sự khích lệ. Lời nói của Tạ Trần như một làn nước mát tưới tắm tâm hồn những đứa trẻ, xua đi sự ngượng ngùng, thay vào đó là niềm vui sướng và sự tự tin. Chúng hiểu rằng, Tạ tiên sinh không chỉ không trách phạt, mà còn công nhận trò chơi và câu chuyện của chúng.

Đúng lúc đó, Bà Lão Bán Nước, lưng còng, tóc bạc, vẻ mặt hiền từ, đang đẩy chiếc xe nước mát đi ngang qua. Bà dừng lại, nhìn cảnh tượng trước mắt, rồi khẽ lắc đầu, nụ cười hiền hậu nở trên môi. "Haizz, lũ trẻ bây giờ... không còn chơi trò đánh trận, chơi trò tiên tử nữa. Giờ lại thích chơi 'quán sách' rồi. Đúng là thời thế thay đổi thật nhanh." Giọng bà lão mang theo một chút hoài niệm về những tháng ngày xưa cũ, khi mà những đứa trẻ trong làng vẫn còn mơ mộng về thế giới tu tiên, về những sức mạnh phi thường. Nhưng ánh mắt bà lại tràn đầy vẻ mãn nguyện khi nhìn lũ trẻ đang chơi đùa một cách hồn nhiên, đầy tri thức. Bà lão hiểu rằng, sự thay đổi này không phải là một sự mất mát, mà là một sự tiến hóa.

Tạ Trần quay sang nhìn Bà Lão Bán Nước, ánh mắt giao nhau trong khoảnh khắc, như một sự thấu hiểu vô ngôn. Hắn biết rằng, không chỉ những đứa trẻ, mà cả những người lớn tuổi như bà lão cũng đang dần chấp nhận và thích nghi với một "nhân đạo" mới, nơi những giá trị của cuộc sống bình thường, của tri thức và nhân tính đang dần chiếm lĩnh vị trí trung tâm. Bà lão đã chứng kiến sự tàn phai của Thiên Đạo, sự suy kiệt của linh khí, và cả sự "mất người" của những kẻ mải mê truy cầu tiên đạo. Giờ đây, bà nhìn thấy một tương lai khác, một tương lai được kiến tạo từ những điều giản dị, từ những bàn tay và khối óc bình thường nhất.

Lũ trẻ, được Tạ Trần khích lệ, lại tiếp tục câu chuyện của mình, nhưng với một sự tự tin và hăng say hơn bao giờ hết. Tiểu Hoa tiếp tục kể về chú chim nhỏ, về những bài học nó học được từ tình bạn, từ sự kiên trì, từ việc trân trọng từng khoảnh khắc trên hành trình của mình. Tiếng cười đùa lại vang lên, hòa cùng tiếng gió nhẹ, tiếng lá cây xào xạc, và cả tiếng rao hàng của Bà Lão Bán Nước.

Tạ Trần vẫn đứng tựa cửa, ánh mắt hắn lướt qua từng khuôn mặt trẻ thơ, từng cử chỉ hồn nhiên của chúng. Hắn biết rằng, đây chính là hạt giống. Hạt giống của một nền văn minh phàm nhân, nơi không cần đến phép thuật hay quyền năng siêu phàm, mà con người vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa, tìm thấy hạnh phúc, và kiến tạo nên một thế giới tươi đẹp. Những câu chuyện, những trò chơi của chúng không chỉ là sự bắt chước đơn thuần, mà là một cách để chúng khám phá những giá trị mới, để tự mình định hình nhận thức về thế giới. Chúng đang học cách giải quyết những vấn đề nhỏ trong trò chơi bằng trí tuệ, bằng sự sẻ chia, chứ không phải bằng sức mạnh hay quyền lực.

Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần nhận ra một sự thật sâu sắc. "Thiên Đạo" có thể tan rã, "tiên môn" có thể không còn, nhưng "nhân đạo" thì vĩnh cửu. Nó không nằm ở những điều cao siêu, xa vời, mà nằm ngay trong những nụ cười trong trẻo của trẻ thơ, trong những câu chuyện bình dị được kể lại, trong những bài học về tình người và sự trân trọng cuộc sống. Tầm ảnh hưởng của hắn, dù vô hình, lại chính là nền tảng vững chắc cho sự phát triển của xã hội không tiên đạo này. Những hạt giống tri thức, lòng nhân ái, và sự trân trọng cuộc sống bình thường mà hắn đã gieo, đang nảy mầm và đâm chồi, tạo nên một khu vườn rực rỡ của "nhân đạo."

Khi màn đêm dần buông xuống, nhuộm tím cả một vùng trời, những đứa trẻ cũng dần tản đi, tiếng cười đùa xa dần. Tạ Trần vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn về phía chân trời, nơi những ngôi sao bắt đầu lấp lánh. Hắn không còn là "điểm neo nhân quả" bị Thiên Đạo truy đuổi, không còn là "cứu tinh" mà các đại tông môn khao khát. Hắn chỉ là một phàm nhân, một người giữ quán sách, nhưng lại là người đang thầm lặng kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của "Bình Thường Vĩnh Cửu," nơi sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến những ảo ảnh của sự bất tử, mà tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc đời hữu hạn của mình.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free