Nhân gian bất tu tiên - Chương 1292: Hương Trà Thấm Đượm: Thấu Hiểu Vẻ Đẹp Bình Dị
Đêm đã lùi về dĩ vãng, nhường chỗ cho ánh bình minh dịu dàng của một ngày mới, mang theo hơi sương mỏng manh đọng trên từng phiến lá. Thị Trấn An Bình thức giấc trong sự yên ả hiếm có, không còn sự vội vã của những kẻ mộng tưởng phi thăng, mà chỉ còn nhịp điệu chậm rãi của cuộc sống thường nhật. Quán sách của Tạ Trần, sau một đêm tĩnh lặng chứa đựng bao triết lý về đất và người, nay lại mở cửa đón ánh nắng, đón gió, và đón những tâm hồn đang tìm kiếm sự bình yên. Mùi giấy cũ, mực và một chút hương trầm còn vương vấn từ tối qua, hòa quyện với hương hoa cỏ mới nở từ khu vườn nhỏ phía sau, tạo nên một không khí vừa cổ kính vừa tươi mới. Tạ Trần, vẫn với chiếc áo vải quen thuộc, ngồi sau quầy, chăm chú lật từng trang sách cũ. Đôi mắt hắn sâu thẳm, nhưng không còn chứa đựng sự bi tráng của một người gánh vác vận mệnh Thiên Đạo, mà chỉ còn sự tĩnh tại của kẻ đã tìm thấy chân lý trong những điều bình dị nhất. Tiểu An, với đôi mắt lanh lợi và đầy tò mò, ngồi bên cạnh, cẩn thận mài mực, đặt bút xuống tập giấy trắng tinh, cố gắng nắn nót từng nét chữ, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn tiên sinh của mình, như thể muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho những suy tư vụn vặt trong tâm trí non trẻ.
Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ đã cũ kỹ, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung. Tiếng gió thổi qua khe cửa sổ khe khẽ, mang theo tiếng lá cây xào xạc từ con phố vắng, như một bản nhạc nền dịu êm cho không gian tĩnh mịch của quán sách. Đúng lúc ấy, một bóng hình thanh tú khẽ bước vào, mang theo một làn gió nhẹ và một mùi hương thoang thoảng của phấn hoa. Đó là Mai Chi, một cô gái trẻ với vẻ ngoài thanh lịch, mái tóc đen dài được búi gọn gàng, tôn lên chiếc cổ thon thả. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh lam nhạt, không quá cầu kỳ nhưng toát lên vẻ tinh tế, giản dị. Đôi mắt nàng, tựa hồ ẩn chứa một nỗi u buồn khó tả, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn lấp lánh sự nhạy cảm của một tâm hồn nghệ sĩ. Trên tay nàng là một cuộn tranh được buộc gọn gàng bằng dải lụa màu ngà, như một phần không thể thiếu của chính nàng.
Mai Chi đứng lặng ở ngưỡng cửa, ánh mắt quét qua từng kệ sách cao ngất, chứa đựng hàng vạn cuốn sách với đủ mọi loại hình và triết lý. Nàng không tìm kiếm một cuốn sách cụ thể, mà dường như đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình, một lời giải đáp cho những băn khoăn đang nặng trĩu trong lòng. Tâm trí nàng tràn ngập những câu hỏi không lời đáp. Nàng đã dành cả tuổi thanh xuân để theo đuổi nghệ thuật hội họa, mong muốn tạo ra những tác phẩm vĩ đại, những bức tranh có thể lay động lòng người, ghi dấu ấn vào dòng ch���y của thời gian. Thế nhưng, trong kỷ nguyên này, khi Thiên Đạo đã suy yếu, khi tiên môn không còn là mục tiêu tối thượng, và con người đang dần tìm về những giá trị bình dị, Mai Chi lại cảm thấy lạc lõng hơn bao giờ hết. Nàng thấy mình bị mắc kẹt giữa lý tưởng về cái "vĩ đại" mà nàng hằng theo đuổi và thực tại "bình thường" đang dần định hình. Mỗi nét vẽ của nàng, mỗi ý tưởng nhen nhóm trong đầu, dường như đều quá đỗi nhỏ bé, không đủ sức để chạm tới cái ngưỡng "vĩ đại" mà nàng tự đặt ra. Sự hoài nghi gặm nhấm tâm hồn nàng, khiến nàng cảm thấy bức bối và mệt mỏi. "Mình đang tìm kiếm điều gì? Liệu có còn ý nghĩa gì khi theo đuổi nghệ thuật trong một thế giới đang dần quên đi sự hùng vĩ của tiên đạo, chỉ còn lại những điều tầm thường?" Nàng tự hỏi.
Tạ Trần ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm khẽ lướt qua Mai Chi. Hắn không cần dùng đến "nhân quả chi nhãn" một cách có ý thức, nhưng sự nhạy cảm bẩm sinh với nhân tâm đã giúp hắn dễ dàng nhận ra nỗi ưu tư ẩn sâu trong ánh mắt nàng. Đó là một nỗi ưu tư quen thuộc, không phải của kẻ tham vọng sức mạnh hay quyền lực, mà là của một tâm hồn nghệ sĩ đang tìm kiếm ý nghĩa trong một thế giới đang đổi thay. Nàng không phải là người muốn thành tiên, nhưng nàng lại đang theo đuổi một dạng "thành tiên" khác trong lĩnh vực của mình – sự bất tử của nghệ thuật, sự vĩ đại của những tác phẩm. Và cái gánh nặng của sự kỳ vọng đó đang đè nặng lên đôi vai gầy của nàng.
Tạ Trần khẽ khàng đặt cuốn sách đang đọc xuống bàn, một động tác nhẹ nhàng nhưng đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm Mai Chi. "Tiên sinh... con tìm kiếm sự vĩ đại, nhưng dường như mọi thứ con vẽ đều quá đỗi nhỏ bé," Mai Chi nói, giọng nàng khẽ run, như thể vừa trút bỏ được một phần gánh nặng. Ánh mắt nàng hướng về phía Tạ Trần, xen lẫn giữa sự e dè và một niềm hy vọng mong manh.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc, như thể đã nhìn thấu mọi ngóc ngách trong tâm hồn nàng. "Vĩ đại thường bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất, cô nương." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian quán sách, nhưng lại không làm xáo động sự yên tĩnh vốn có. "Mời ngồi, thưởng một chén trà chứ?"
Tiểu An, đang miệt mài với nét chữ, khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn tò mò nhìn Mai Chi. Cậu bé cảm nhận được một luồng năng lượng khác lạ từ cô gái này, một sự nặng nề mà cậu chưa từng thấy ở Lão Tôn hay những người khách trước. Nhưng khi nghe lời của tiên sinh, cậu bé lại gật gù, như thể đã hiểu được một phần nào đó về triết lý ẩn chứa trong đó. Cậu bé đặt bút xuống, ánh mắt vẫn dõi theo Mai Chi, chờ đợi phản ứng của nàng.
Mai Chi ngập ngừng một lát, rồi khẽ cúi đầu chào, bước về phía bàn trà đối diện Tạ Trần. Nàng ngồi xuống chiếc ghế gỗ đơn sơ, đặt cuộn tranh cẩn thận bên cạnh. Cảm giác ấm áp từ không gian quán sách, cùng với sự điềm tĩnh toát ra từ Tạ Trần, dần xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong nàng. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn Tiểu An, và rồi ánh mắt nàng dừng lại trên những kệ sách, nơi hàng vạn câu chuyện đang chờ đợi được khám phá. Nàng cảm thấy một sự bình yên lạ thường, một sự bình yên mà nàng đã lâu không cảm nhận được, trong cái không gian đầy triết lý và mùi hương của thời gian này. Tạ Trần không vội vàng, hắn chỉ lẳng lặng chuẩn bị trà, từng động tác đều chậm rãi, từ tốn, như một nghi lễ thiêng liêng. Hắn biết rằng, với những tâm hồn như Mai Chi, điều cần không phải là những lời khuyên hoa mỹ, mà là một không gian tĩnh lặng để họ tự lắng nghe chính mình, và một bàn tay dẫn lối nhẹ nhàng để họ tìm thấy vẻ đẹp trong những điều bình dị nhất.
**Cảnh 2**
Ánh nắng chiều tà bắt đầu ngả dần sang màu hổ phách, xuyên qua khung cửa sổ, nhuộm vàng cả không gian quán sách, tạo nên một bức tranh tĩnh vật đầy mê hoặc. Tiếng nước sôi reo nhẹ trong ấm đồng, âm thanh nhỏ bé nhưng lại vang vọng rõ ràng trong sự tĩnh mịch, như một lời thì thầm của thời gian. Tạ Trần, với đôi tay thon dài và làn da trắng nhợt, cẩn thận đặt ấm trà lên chiếc bàn gỗ đã ngả màu theo năm tháng. Mỗi động tác của hắn đều toát lên sự tỉ mỉ, dứt khoát nhưng đầy tinh tế, như một nghệ nhân đang hoàn thành tác phẩm của mình. Hắn lấy ra những lá trà khô từ chiếc hộp gỗ mun, mùi trà thơm dịu nhẹ lập tức lan tỏa khắp quán, hòa quyện với mùi giấy cũ và hương trầm thoảng nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đầy quyến rũ.
Mai Chi im lặng quan sát, mọi sự căng thẳng trong nàng dường như đã bị cuốn đi bởi sự thanh tịnh của khoảnh khắc này. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng việc pha trà lại có thể là một nghệ thuật tinh xảo đến vậy. Mỗi lá trà được hắn nhẹ nhàng gạt vào ấm, tiếng lá trà xào xạc như tiếng gió heo may thổi qua rừng trúc. Rồi nước nóng được rót vào, dòng nước trong veo ôm lấy những lá trà khô, khiến chúng từ từ bung nở, tiết ra hương vị tinh túy nhất. Hơi nước ấm bốc lên nghi ngút, mang theo hương trà đậm đà, vờn quanh khuôn mặt thanh tú của Mai Chi, làm dịu đi những đường nét ưu tư của nàng.
Tạ Trần nhẹ nhàng rót chén trà đầu tiên, nước trà trong veo màu hổ phách sóng sánh, mời Mai Chi. Nàng khẽ đưa tay đón lấy chén trà gốm, cảm nhận hơi ấm lan truyền qua đầu ngón tay. Nàng đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ. Vị chát nhẹ ban đầu, sau đó là vị ngọt hậu, và cuối cùng là sự thanh thoát lan tỏa khắp khoang miệng, xuống đến tận tâm can. Đó không chỉ là hương vị của trà, mà còn là hương vị của sự tĩnh lặng, của sự chú tâm, của khoảnh khắc hiện tại. Đôi mắt nàng khẽ nhắm lại, như thể muốn tận hưởng trọn vẹn từng tầng hương, từng lớp vị.
"Mỗi chén trà là một khoảnh khắc," Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, như một lời giảng giải tự nhiên, không hề gượng ép. "Hương vị không chỉ nằm ở lá trà, mà còn ở tâm tình của người pha, của người thưởng. Nếu tâm không tĩnh, trà ngon cũng hóa vô vị. Người pha trà dùng tâm để pha, người thưởng trà dùng tâm để cảm. Đó là một sự giao hòa, một sự kết nối giữa con người với thiên nhiên, với chính mình."
Mai Chi mở mắt, ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn sự ngạc nhiên và thấu hiểu. "Con... con chưa bao giờ nghĩ về trà sâu sắc như vậy," nàng thì thầm, giọng nói vẫn còn hơi nghẹn ngào. Nàng đã từng thưởng thức vô số loại trà quý, từ những loại trà được hái trên đỉnh núi cao mây phủ đến những loại trà được ủ trong hầm sâu hàng trăm năm. Nhưng chưa bao giờ nàng cảm nhận được một chén trà nào lại mang đến sự bình yên và sâu lắng đến thế. Nàng luôn vội vã, luôn tìm kiếm sự hoàn hảo, sự độc đáo, mà quên mất rằng, đôi khi, vẻ đẹp đích thực lại nằm ở chính sự giản dị, ở sự trọn vẹn của từng khoảnh khắc.
Tiểu An ngồi bên cạnh, đôi mắt cậu bé dán chặt vào từng động tác của Tạ Trần, rồi lại nhìn sang Mai Chi. Cậu bé đã được tiên sinh dạy cách pha trà nhiều lần, nhưng hôm nay, dưới sự chứng kiến của Mai Chi và những lời giảng giải của Tạ Trần, cậu bé mới thực sự cảm nhận được "đạo trà" không chỉ là một kỹ năng, mà là một triết lý sống. Cậu bé nhận ra rằng, sự kiên nhẫn, sự chú tâm, và sự trân trọng từng khoảnh khắc mà Tạ Trần thể hiện khi pha trà, cũng chính là những điều mà Lão Tôn đã đặt vào từng chiếc bình gốm của mình. Đó là một sự kết nối vô hình, một sợi dây nhân quả xuyên suốt những điều bình thường nhất trong cuộc sống.
Mai Chi lại nhấp thêm một ngụm trà nữa, lần này nàng thưởng thức chậm rãi hơn, để vị trà thấm đượm từng giác quan. Nàng cảm thấy một gánh nặng vô hình trong lòng mình đang dần được gỡ bỏ. Nàng nhận ra rằng, sự vội vã trong việc theo đuổi cái gọi là "vĩ đại" đã khiến nàng bỏ lỡ biết bao vẻ đẹp ngay trước mắt. Nàng đã mải miết tìm kiếm những đề tài hùng tráng, những cảnh vật kỳ vĩ để đưa vào tranh, mà quên mất rằng, một cành hoa dại ven đường, một chiếc lá rụng trên mặt nước, hay thậm chí là một giọt sương mai đọng trên phiến lá, cũng đều có thể chứa đựng một vẻ đẹp riêng, một câu chuyện riêng.
"Người nghệ sĩ, cũng như người pha trà vậy," Tạ Trần tiếp lời, ánh mắt hắn dịu dàng nhìn Mai Chi. "Cần phải có sự tĩnh tại trong tâm hồn, sự chú tâm vào từng chi tiết, và một trái tim biết trân trọng những điều nhỏ bé. Vẻ đẹp không phải lúc nào cũng phô trương, không phải lúc nào cũng rực rỡ. Đôi khi, nó ẩn mình trong sự giản dị, trong sự vô thường của vạn vật."
Lời nói của Tạ Trần như một làn gió mát, xua tan đi những đám mây u ám trong tâm trí Mai Chi. Nàng bắt đầu hiểu ra rằng, vấn đề không nằm ở việc nàng không tìm thấy "vĩ đại," mà là nàng đã định nghĩa sai về "vĩ đại." Cái vĩ đại mà nàng tìm kiếm không phải là sự hoành tráng hay bất tử, mà là sự trọn vẹn, sự chân thật trong từng tác phẩm, trong từng khoảnh khắc sống. Nàng cảm thấy một luồng cảm hứng mới đang len lỏi trong lòng, một thứ cảm hứng không phải từ sự áp đặt hay kỳ vọng, mà từ chính sự bình yên và thấu hiểu. Hương trà vẫn còn vương vấn, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về giá trị của khoảnh khắc hiện tại.
**Cảnh 3**
Hoàng hôn buông xuống, ánh sáng vàng ươm của buổi chiều dần nhường chỗ cho sắc tím hồng huyền ảo, rồi chìm vào bóng tối thăm thẳm của đêm. Quán sách chìm trong một không khí tĩnh mịch và ấm áp lạ thường, chỉ còn ánh đèn lồng tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, hắt lên những kệ sách cũ kỹ và khuôn mặt đang say sưa lắng nghe của Mai Chi. Mùi giấy cũ nồng hơn trong không khí se lạnh của buổi tối, hòa cùng dư vị trà còn vương vấn, tạo nên một không gian gần gũi, thân thuộc.
Tạ Trần không vội vàng nói thêm điều gì. Hắn chỉ lặng lẽ đứng dậy, đi về phía một góc nhỏ của quán, nơi những cuốn sách có vẻ ngoài giản dị nhất được đặt. Hắn nhẹ nhàng rút ra một cuốn sách bìa vải, đã cũ sờn nhưng vẫn được giữ gìn cẩn thận. Cuốn sách không có nhan đề hoa mỹ, chỉ có những đường nét thêu tay đơn giản trên bìa. Hắn quay lại, đặt cuốn sách trước mặt Mai Chi, mở ra một cách chậm rãi.
Bên trong cuốn sách là những bức họa về cỏ cây, côn trùng, hoa lá bình dị. Không phải những cảnh sơn thủy hùng vĩ hay những bức chân dung lộng lẫy, mà chỉ là một cành trúc mảnh mai bị gió uốn cong, một con bướm nhỏ đậu trên bông hoa dại ven đường, một giọt sương long lanh trên chiếc lá sen, hay một đàn kiến cần mẫn tha mồi trên nền đất. Mỗi bức họa đều được vẽ vô cùng tỉ mỉ, sống động đến kinh ngạc, như thể người họa sĩ đã dành trọn cả tâm hồn mình vào từng nét bút. Những màu sắc tự nhiên, không rực rỡ nhưng lại hài hòa đến lạ, khiến người xem cảm nhận được sự chân thực, sự sống động của vạn vật.
Tạ Trần khẽ chỉ vào một bức vẽ cánh bướm đậu trên bông hoa dại, đôi cánh mỏng manh được họa tiết tinh xảo, từng sợi lông tơ trên thân bướm cũng được thể hiện rõ ràng. "Vẻ đẹp không phải lúc nào cũng ở những cảnh vật hùng vĩ, cô nương," giọng hắn trầm ấm, như một lời thì thầm của triết lý. "Đôi khi, một hạt sương đọng trên lá, một cánh bướm nhỏ, cũng đủ chứa đựng cả một vũ trụ. Người nghệ sĩ chân chính không chỉ nhìn thấy cái đẹp ở những thứ to lớn, mà còn cảm nhận được sự hoàn mỹ trong từng chi tiết nhỏ nhất của tạo hóa, của cuộc sống. Họ không chỉ vẽ những gì họ thấy, mà còn vẽ những gì họ cảm nhận, những gì họ thấu hiểu về sự vô thường và vẻ đẹp ẩn chứa trong mỗi khoảnh khắc."
Mai Chi chăm chú nhìn vào bức tranh, đôi mắt nàng mở to, như thể lần đầu tiên nhìn thấy thế giới. Nàng đã từng bỏ qua biết bao nhiêu cảnh vật như vậy, xem chúng là tầm thường, không xứng đáng để đưa vào nghệ thuật của mình. Nàng đã m���i miết theo đuổi những thứ xa xôi, những ý tưởng lớn lao, mà quên mất rằng, vẻ đẹp đích thực lại nằm ngay trước mắt, trong những điều bình dị nhất mà cuộc sống ban tặng. Từng nét vẽ tinh tế trong cuốn sách, từng chi tiết nhỏ bé của cánh bướm, của bông hoa dại, giờ đây lại hiện lên trong mắt nàng với một ý nghĩa hoàn toàn khác. Nàng cảm thấy một sự rung động sâu sắc trong tâm hồn, một sự thức tỉnh bất ngờ.
"Con... con hiểu rồi," Mai Chi thì thầm, giọng nàng run run vì xúc động. Ánh mắt nàng sáng lên, không còn vẻ u buồn hay hoài nghi như lúc ban đầu, mà tràn đầy sự thanh thoát và một luồng cảm hứng mới. "Con cứ mãi đuổi theo những thứ to lớn, mà quên mất vẻ đẹp ngay trước mắt mình. Nghệ thuật của con, cuộc sống của con... cũng vậy." Nàng nhận ra rằng, sự "vĩ đại" mà nàng tìm kiếm bấy lâu nay không phải là sự phô trương, không phải là sự bất tử theo nghĩa đen, mà là khả năng cảm nhận và truyền tải được cái linh hồn, cái vẻ đẹp chân thật của vạn vật, dù chúng có nhỏ bé đến đâu. Đó là sự trân trọng từng khoảnh khắc, từng chi tiết, từng hơi thở của cuộc sống.
Tiểu An, vẫn ngồi im lặng bên cạnh, cũng ghé sát vào xem cuốn sách tranh. Đôi mắt cậu bé lướt qua từng trang, từng bức họa, và cậu bé cũng cảm thấy một sự kết nối lạ thường. Cậu bé nhớ lại lời tiên sinh nói về Lão Tôn, về việc ông lão đặt cả tâm hồn vào từng chiếc bình gốm. Giờ đây, cậu bé hiểu rằng, nghệ thuật không chỉ là vẽ, là nặn, mà là cách con người gửi gắm triết lý, cảm xúc và sự trân trọng vào những điều bình dị nhất. Những hạt giống triết lý về sự trân trọng những điều nhỏ nhặt, về giá trị của lao động thủ công và nghệ thuật, đang dần nảy mầm và phát triển trong tâm hồn non trẻ của cậu bé.
Tạ Trần khẽ gật đầu, nụ cười vẫn vương trên môi. Hắn biết rằng, Mai Chi đã tìm thấy con đường của mình, không phải bằng những lời thuyết giảng cao siêu, mà bằng sự chiêm nghiệm từ những điều bình dị nhất. Đó chính là ý nghĩa của "Vô Vi Chi Đạo," không phải là sự vô cảm hay bỏ mặc, mà là sự thấu hiểu sâu sắc dòng chảy của cuộc sống, v�� tìm thấy sự trọn vẹn từ bên trong. Nàng đã tìm thấy sự bình yên, sự mãn nguyện không cần dựa vào những thứ vật chất hay quyền năng, mà từ chính khả năng cảm nhận và sáng tạo của mình.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn Thị Trấn An Bình. Tiếng chim đêm hót líu lo từ xa, hòa cùng tiếng gió rì rào, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm. Tạ Trần hiểu rằng, sự lan tỏa của triết lý sống tối giản và trân trọng khoảnh khắc hiện tại sẽ trở thành một phần quan trọng trong nền văn hóa 'Nhân Đạo' mới. Con người sẽ không còn mải miết chạy theo những ảo ảnh xa vời của quyền năng hay bất tử, mà sẽ tìm thấy hạnh phúc trong chính cuộc sống bình thường, trong những điều nhỏ nhặt nhất. Khả năng của hắn trong việc "điểm hóa" những triết lý sâu sắc từ những điều bình dị sẽ tiếp tục là yếu tố quan trọng trong việc định hình nhận thức của thế hệ mới. Và nghệ thuật, sự sáng tạo thủ công, như gốm sứ của Lão Tôn hay hội họa của Mai Chi, sẽ ngày càng phát triển, trở thành một kênh quan trọng để con người thể hiện và tìm kiếm ý nghĩa trong kỷ nguyên Nhân Gian này, một kỷ nguyên không có tiên đạo, nhưng lại tràn đầy vẻ đẹp của nhân sinh, của những giá trị vĩnh cửu được kiến tạo từ những bàn tay bình thường nhất.
Mai Chi khép cuốn sách lại, đôi tay nàng khẽ vuốt ve bìa vải sờn cũ. Nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, như thể một gánh nặng đã được trút bỏ. Nàng đứng dậy, khẽ cúi đầu cảm ơn Tạ Trần. "Con đã tìm thấy điều con cần rồi, Tạ tiên sinh. Con xin cảm tạ người." Giọng nàng trong trẻo, không còn chút u buồn nào. Nàng ôm cuộn tranh của mình, nhưng giờ đây, cuộn tranh không còn là gánh nặng, mà là một lời hứa, một sự khởi đầu mới. Nàng bước ra khỏi quán sách, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch của Thị Trấn An Bình, nhưng bước chân nàng giờ đây lại nhẹ nhàng và thanh thoát hơn bao giờ hết, như một cánh bướm vừa tìm thấy đôi cánh của mình giữa những bông hoa dại.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.