Nhân gian bất tu tiên - Chương 129: Vọng Cổ Hồi Âm: Thiên Đạo Khẽ Rung
Tạ Trần không trả lời ngay. Anh thở dốc từng hơi nặng nề, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Mùi đất ẩm và khói bếp của Thôn Vân Sơn, vốn dĩ quen thuộc, giờ đây lại trộn lẫn với mùi ozone nồng nặc và linh khí nguyên thủy từ thị kiến, tạo thành một sự hỗn loạn trong khứu giác anh. Anh cố gắng định thần, ánh mắt vẫn còn thất thần, vô định, nhìn xuyên qua đám đông phàm nhân đang làm việc, nhìn thẳng vào vết nứt Thiên Khuyết Huyết Lôi trên bầu trời, nơi những tia huyết lôi vẫn còn yếu ớt xẹt qua.
"Không phải... vá trời..." Cuối cùng, Tạ Trần thều thào, giọng nói khản đặc, như thể vừa trải qua hàng ngàn năm phong sương. "Mà là... thay đổi khởi nguyên..."
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân nhìn nhau, vẻ mặt đầy khó hiểu. "Thay đổi khởi nguyên? Ý huynh là sao?" Dương Quân hỏi, giọng nói cẩn trọng.
Tạ Trần không trả lời trực tiếp. Anh chỉ lắc đầu nhẹ, đôi mắt sâu thẳm giờ đây mang một vẻ mệt mỏi cùng cực, pha lẫn với sự bàng hoàng không thể xóa nhòa. Anh hiểu rằng mình không chỉ đang cố gắng vá một vết thương, mà là hàn gắn một "nút thắt nhân quả" đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa, một sai lầm đã khắc sâu vào bản nguyên của Thiên Đạo. Và mỗi hành động của anh, mỗi "sợi chỉ nhân quả" mà anh và những phàm nhân đang dệt nên, đều có thể vô tình lặp lại sai lầm của quá khứ, tạo ra những hậu quả không lường trước.
Cái giá phải trả... không chỉ là sinh mạng, mà là cả vận mệnh của nhân gian. Anh đã nhìn thấy sự "vá trời" của các thực thể Thượng Cổ, nỗ lực phi thường nhưng lại gieo mầm cho sự suy tàn. Anh hiểu rằng, giải pháp hiện tại của mình, dù là bằng nhân tính và sự gắn kết, vẫn là một sự can thiệp vào một quy luật đã tồn tại hàng vạn năm. Liệu 'Nhân Quả Liên Kết' của anh có thực sự "vá trời" một cách hoàn hảo, hay chỉ là tạo ra một "nút thắt nhân quả" mới, một phiên bản khác của sự bất toàn?
Tạ Trần cảm thấy một gánh nặng chưa từng có đè lên tâm trí. Anh không còn đơn thuần là một thư sinh phá cục nữa. Anh đã nhìn thấy cội nguồn của vấn đề, đã hiểu được sự vô thường của vạn vật, và giờ đây, anh phải đối mặt với lựa chọn: tiếp tục con đường vá víu đầy rủi ro này, hay tìm một lối thoát khác, một lối thoát chưa từng tồn tại trong lịch sử Thiên Đạo.
Anh siết chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bên trong. Chấp niệm về việc "sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính" giờ đây trở nên xa vời hơn bao giờ hết. Anh đã vượt qua ranh giới của phàm nhân, chạm đến bí mật của Thiên Đạo, và giờ đây, anh không thể quay lại. Vết nứt Thiên Khuyết Huyết Lôi, dù đã yếu đi, vẫn là một lời nhắc nhở. Và sâu thẳm hơn, là cái nhìn lạnh lẽo từ một thực thể vô hình, đang quan sát từng bước đi của anh, chờ đợi để "sửa chữa" một "lỗi lầm" mang tên Tạ Trần. Cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, và Tạ Trần, một phàm nhân, đã trở thành điểm neo của mọi nhân quả, của mọi khởi nguyên, của mọi kết cục.
***
Cùng lúc đó, trong một thời không tưởng chừng đã bị thời gian lãng quên, nơi những sợi tơ của tạo hóa còn vương vấn trong không khí, Thiên Đỉnh Cung hiện lên như một giấc mộng giữa biển mây bất tận. Những cung điện trắng muốt, mái ngói vàng óng, được điêu khắc từ ngọc thạch và đá mây vĩnh cửu, đứng sừng sững giữa bầu trời Thượng Cổ. Cầu đá treo lơ lửng nối liền các đỉnh non, dưới chân là vực sâu mây mù cuồn cuộn, không thấy đáy. Trên những sân thượng rộng lớn, linh khí thuần khiết cuộn trào, mang theo mùi hương thanh khiết của mây trời và hương hoa từ các vườn thượng uyển vĩnh cửu. Tiếng gió thổi qua biển mây, lẫn với tiếng chuông gió leng keng như những lời thì thầm của vũ trụ, cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản giao hưởng của sự thanh tịnh, siêu thoát, nhưng cũng ẩn chứa một sự cô lập sâu sắc.
Vị Thiên Quân, một tồn tại cao lớn, ẩn hiện trong ánh sáng chói lòa, dung mạo khó phân định, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả vũ trụ đang vận hành, đang tĩnh tọa trên một bệ ngọc. Linh khí cuồn cuộn quanh y, tạo thành những vòng xoáy ánh sáng huyền ảo. Y đã trải qua vô số kỷ nguyên, chứng kiến sự hình thành và biến đổi của vô vàn thế giới, và chưa từng có điều gì có thể lay động được sự bình thản của y. Thế nhưng, vào khoảnh khắc này, một cảm giác bất an lạ lùng chợt dấy lên trong tâm trí y. Các quy luật tự nhiên, vốn dĩ bất biến, nay lại có dấu hiệu xáo trộn một cách khó hiểu, như những sợi tơ vận mệnh đang bị kéo căng quá mức, chực chờ đứt đoạn.
Y mở mắt, ánh sáng vũ trụ trong đôi mắt dao động mạnh mẽ, xuyên qua biển mây nhìn về phía vô định. Không có gì thay đổi rõ ràng, nhưng y biết, có điều gì đó đã bắt đầu.
"Thiên Đạo... đang khẽ rung động," Vị Thiên Quân cất tiếng, giọng nói trầm lắng như tiếng sấm vọng từ chín tầng trời, nhưng ẩn chứa một sự nghi hoặc hiếm thấy. "Điều này chưa từng xảy ra kể từ... sự kiện đó."
Sự kiện đó. Cái tên gợi lên một ký ức cổ xưa, một vết sẹo hằn sâu trong bản nguyên của Thiên Đạo, thứ mà y và các Thực thể Thượng Cổ khác đã cố gắng hàn gắn bằng cái giá không hề nhỏ.
Ngay cạnh đó, Tiên Tri Giả, một hình dáng thanh thoát, mặc áo choàng cổ xưa, khuôn mặt ẩn sau lớp màn ánh sáng, đang ngồi thiền. Đôi mắt nàng nhắm nghiền, nhưng đôi bàn tay lại run rẩy không ngừng, như đang nắm giữ những bí mật cấm kỵ của thời gian. Những phù văn cổ xưa khắc trên da thịt nàng, vốn dĩ ẩn mình trong lớp áo choàng, chợt lóe sáng rồi vụt tắt liên tục, như phản ứng với một sức mạnh vô hình từ nơi xa xăm. Cả cơ thể nàng run lên bần bật, một luồng khí lạnh toát ra, dù không khí xung quanh nàng vẫn mát lành, thanh khiết. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, chảy dọc thái dương.
"Không phải từ bên trong... là từ một nơi khác... một thời khắc khác..." Tiên Tri Giả thều thào, giọng nói yếu ớt, run rẩy, như thể đang nói chuyện với một bóng ma vô hình. "Một làn sóng nghịch lý đang bẻ cong dòng chảy nhân quả."
Nàng ôm đầu, cơ thể run rẩy dữ dội, như thể đang chịu đựng một gánh nặng nhân quả khổng lồ. Từ trong sâu thẳm ý thức, nàng cảm nhận được một sự xáo trộn không thuộc về thời đại này, một luồng ý chí mạnh mẽ đang cố gắng thay đổi một điều gì đó đã ăn sâu vào cội rễ của vạn vật. Đó không phải là một sức mạnh hủy diệt, mà là một sự "sắp đặt lại," một sự "uốn nắn" mà ngay cả các Thực thể Thượng Cổ cũng không thể tưởng tượng nổi. Dòng chảy thời gian, vốn dĩ trôi theo một hướng cố định, giờ đây như bị một bàn tay vô hình vặn xoắn, tạo ra những cơn lốc xoáy nghịch lý, kéo theo những hạt bụi quá khứ và tương lai va chạm vào nhau. Sự tĩnh lặng của Thiên Đạo, vốn là bản chất của Thượng Cổ, đã bị phá vỡ bởi một tiếng vọng vô hình, một hồi âm từ một tương lai xa xôi đang cố gắng viết lại khởi nguyên.
***
Tiên Tri Giả được đưa đến Phòng Tiên Tri, một nơi chốn càng thêm phần thần bí và cổ kính. Các công cụ chiêm nghiệm cổ xưa nhất được đặt trên những bệ đá điêu khắc tinh xảo, ẩn mình trong ánh sáng mờ ảo. Tiếng gió rít nhẹ hơn, hòa với tiếng tích tắc đều đặn của những đồng hồ cát cổ làm từ thủy tinh thời gian, và tiếng vang vọng của những lời tiên tri xa xưa dường như vẫn còn lảng vảng trong không khí. Hương trầm thanh khiết cùng mùi linh khí cổ xưa nồng đậm, trộn lẫn với mùi đá lạnh của cung điện, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, tràn ngập năng lượng dự cảm và một sự tĩnh lặng đáng sợ.
Vị Thiên Quân đứng đó, ánh mắt không rời Tiên Tri Giả. Y cảm nhận rõ sự bất thường đang diễn ra, một điều gì đó vượt quá mọi tri thức và kinh nghiệm của y. Tiên Tri Giả, sau một hồi định thần, cố gắng tập trung toàn bộ năng lực của mình. Nàng đưa đôi bàn tay run rẩy chạm vào một quả cầu thủy tinh cổ kính đặt trên bệ đá. Quả cầu này không trong suốt như thủy tinh thông thường, mà chứa đựng những dòng chảy ánh sáng xanh lam huyền ảo, như thể nó nuốt chửng cả một dải ngân hà thu nhỏ. Linh khí thuần khiết từ cơ thể nàng chậm rãi truyền vào quả cầu, khiến các dòng chảy ánh sáng bên trong xoay chuyển nhanh hơn, tạo ra những hình ảnh hỗn loạn.
Những hình ảnh đó, ban đầu chỉ là những mảnh vụn mờ ảo, dần dần trở nên rõ nét hơn. Nàng thấy một vết nứt đỏ thẫm trên bầu trời, như một vết thương hở đang rỉ máu, trong một thời đại xa xôi, một thời đại mà nàng chưa từng cảm nhận được. Đó chính là Thiên Khuyết Huyết Lôi mà Vị Thiên Quân và các Thực thể Thượng Cổ đã cố gắng "vá" trong quá khứ. Nhưng điều khiến nàng kinh hãi hơn cả là những hình ảnh tiếp theo: hàng vạn, hàng triệu con người phàm trần, yếu ớt nhưng lại kiên cường, đang kết nối với nhau bằng một "mạng lưới vô hình," những sợi chỉ nhân quả đan xen chằng chịt, tạo thành một sức mạnh tập thể mà nàng chưa từng chứng kiến.
Và ở trung tâm của mạng lưới ấy, một thư sinh trầm tĩnh hiện lên, dung mạo bình phàm nhưng đôi mắt sâu thẳm như nhìn thấu vạn vật. Hắn đang nắm giữ một "vật phẩm" phát ra ánh sáng yếu ớt, nhưng lại mang một cảm giác vô cùng quen thuộc. Ánh sáng ấy không chói lòa, không mạnh mẽ, nhưng lại có sức mạnh uốn nắn, bẻ cong, thậm chí là đảo ngược dòng chảy. Đó không phải là linh khí, không phải ma khí, mà là một loại năng lượng thuần túy của "nhân quả," thứ mà các Thực thể Thượng Cổ chỉ có thể cảm nhận, chứ không thể nắm giữ.
"Ngươi đã thấy gì? Nó có liên quan đến nỗ lực 'vá trời' của chúng ta năm xưa, hay là một tai ương mới?" Vị Thiên Quân hỏi, giọng trầm lắng, nhưng ánh mắt y đã lộ rõ sự căng thẳng. Y biết rằng Tiên Tri Giả đang nhìn thấy những điều cực kỳ quan trọng, những bí mật mà ngay cả y cũng không thể thấu triệt.
Tiên Tri Giả đưa tay chạm vào quả cầu, hình ảnh Tạ Trần mờ ảo hiện lên rõ nét hơn, kèm theo cảm giác về một "Nhân Quả Luân Bàn" đang xoay chuyển trong tay anh, dù nàng không thực sự thấy rõ hình dáng của nó, chỉ cảm nhận được bản chất của nó.
"Không... có lẽ là có... nhưng lại không." Nàng thều thào, mắt vẫn dán vào quả cầu, như bị mê hoặc, bị cuốn hút vào dòng chảy thị kiến. "Một 'vết sẹo' đang được chữa lành... nhưng bởi một bàn tay... không thuộc về thời đại này. Một 'dòng chảy' đang cố gắng uốn nắn 'nguồn cội' của vết sẹo."
Nàng nhìn thấy những sợi chỉ nhân quả từ Tạ Trần lan tỏa ra, chạm vào Thiên Khuyết Huyết Lôi, không phải để vá víu đơn thuần, mà như đang "viết lại" cấu trúc của nó, điều chỉnh những sai lầm từ thuở ban đầu. Một cảm giác kinh hãi tột độ ập đến nàng. Điều này vượt quá giới hạn của sự hiểu biết, vượt quá giới hạn của cả Thiên Đạo. Một cá thể từ tương lai đang can thiệp vào quá khứ, không phải để thay đổi một sự kiện nhỏ, mà là để "thay đổi khởi nguyên" của một tai ương vũ trụ.
Vị Thiên Quân tiến lại gần, đặt tay lên vai Tiên Tri Giả, cố gắng thấu hiểu thị kiến của nàng. Y nhắm mắt, cố gắng kết nối ý thức với dòng chảy nhân quả mà Tiên Tri Giả đang cảm nhận. Nhưng ngay lập tức, một áp lực nhân quả khổng lồ, một sức nặng không thể chịu đựng nổi, gần như xé toạc ý thức của ông. Y cảm thấy như mình đang đứng giữa dòng thác lũ của hàng vạn kiếp nhân sinh, những sợi tơ định mệnh đan xen chằng chịt, kéo căng và giằng xé. Đó là một sự hỗn loạn có trật tự, một sự phá vỡ có chủ đích, một ý chí kiên định đến từ một phàm nhân đang cố gắng đảo ngược càn khôn.
"Ách!" Vị Thiên Quân khẽ rên, vội vàng rút tay lại. Y lùi một bước, khuôn mặt ẩn trong ánh sáng chói lòa cũng thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ. "Sức mạnh nhân quả này... không thể tin được. Đó là một 'dị số'... một sự tồn tại không nên có."
Trong tâm trí y, một ý nghĩ kinh hoàng chợt lóe lên: liệu "nút thắt nhân quả" mà họ đã cố gắng giải quyết năm xưa, lại chính là cái mà "dị số" này đang cố gắng gỡ bỏ từ một thời điểm khác? Và liệu hành động của "dị số" này có phải là sự sửa chữa cho sai lầm của họ, hay là một sự phá hoại lớn hơn, tạo ra một "nút thắt" mới, phức tạp hơn gấp vạn lần? Sự bất lực trước cái vô hạn, cái vô thường, cái vượt ra ngoài tầm kiểm soát của mình, khiến Vị Thiên Quân cảm thấy một sự lạnh lẽo chưa từng có.
***
Trong Đại Điện Thượng Cổ, nơi những bí mật tối cao của Thiên Đạo được lưu giữ, không khí trở nên nặng nề và trang nghiêm hơn bao giờ hết. Các bức phù điêu cổ xưa miêu tả Thiên Đạo khai sinh, sự phân chia giữa tiên và phàm, và những sự kiện vũ trụ vĩ đại nhất, giờ đây dường như đang rung động nhẹ. Tiếng vọng của những lời thì thầm cổ xưa lảng vảng trong không khí, hòa cùng tiếng gió luồn qua các cột đá khổng lồ, và tiếng xào xạc của vải vóc khi các Thực thể Thượng Cổ khác tề tựu. Mùi lịch sử, mùi linh khí cổ xưa, mùi đá lạnh và một chút hương trầm thoảng qua, tạo nên một bầu không khí đầy lo lắng và bất an sâu sắc.
Vị Thiên Quân triệu tập tất cả các Thực thể Thượng Cổ, những tồn tại đã cùng y chứng kiến và định hình vũ trụ này. Y đứng giữa Đại Điện, ánh sáng quanh y dường như mờ đi một chút, phản ánh sự dao động trong tâm trí y. Tiên Tri Giả, sau khi bình tâm hơn, nhưng vẫn còn vẻ mệt mỏi và bàng hoàng, bước lên phía trước, bắt đầu trình bày những gì nàng cảm nhận và thấy trong thị kiến.
"Một sự can thiệp... từ tương lai." Giọng nàng, dù đã ổn định hơn, vẫn chứa đựng sự run rẩy khi nàng nói đến điều không thể tin được. "Một 'dị số' mang tên Tạ Trần... một phàm nhân... đang dùng 'nhân quả' để thay đổi cấu trúc của 'Thiên Khuyết Huyết Lôi'."
Các Thực thể Thượng Cổ, những bậc thầy về quy luật, về thời gian và không gian, đều chấn động. Khái niệm về một phàm nhân có thể can thiệp vào quá khứ, vào một sự kiện vũ trụ từ thuở khai thiên lập địa, là điều hoàn toàn phi lý, là một sự báng bổ đối với trật tự mà họ đã thiết lập.
"Vậy ra, vết nứt đó không chỉ là sự suy yếu... mà còn là một cánh cửa?" Một Thực thể khác lên tiếng, giọng nói vang vọng như tiếng chuông đồng cổ kính. "Một sự phản hồi từ tương lai đang cố gắng điều chỉnh quá khứ của chúng ta?"
Họ bắt đầu liên hệ những dị tượng hiện tại với những biến cố sau khi họ cố gắng "vá trời" lần đầu tiên. Nỗ lực đó, dù thành công tức thời trong việc cứu vãn Thiên Đạo khỏi một sự hỗn loạn nguyên thủy, lại để lại những "vết nứt" ngầm, những "lỗi cấu trúc" trong bản nguyên của vũ trụ, dẫn đến sự suy yếu dần của linh khí, sự mất mát của nhân tính, và cuối cùng là Thiên Khuyết Huyết Lôi. Họ nhận ra rằng có một "vòng lặp" hoặc "sợi dây nhân quả" đang kết nối hai thời đại, hai nỗ lực "vá trời" khác nhau.
Vị Thiên Quân bước tới trước, ánh mắt nhìn xuyên qua biển mây, cố gắng thấu hiểu bức tranh lớn hơn. "Kẻ phàm nhân đó... hắn đang cố gắng thay đổi dòng chảy nhân quả. Hắn đang uốn nắn 'khởi nguyên' của vết nứt. Nhưng liệu hắn có biết, chúng ta đã từng thử... và cái giá phải trả lớn đến nhường nào? Liệu hành động của hắn có phải là định mệnh, hay là một sự phá hoại lớn hơn, tạo ra một 'nút thắt' mới, phức tạp hơn gấp vạn lần?"
Một cảm giác bất lực tràn ngập tâm trí họ. Họ là những tồn tại cao quý nhất, là người định hình Thiên Đạo, nhưng giờ đây lại đứng trước một sự kiện vượt ngoài tầm kiểm soát. Một phàm nhân, một "dị số" đến từ tương lai, đang can thiệp vào quá khứ của họ, sửa chữa sai lầm của họ, nhưng lại bằng một phương pháp chưa từng có, và với những hậu quả hoàn toàn không thể lường trước. Liệu đây là cơ hội để Thiên Đạo được hoàn thiện, hay là dấu hiệu cho sự sụp đổ cuối cùng?
Các Thực thể Thượng Cổ nhìn nhau đầy lo lắng, ánh mắt họ giao nhau trong sự khó hiểu và sợ hãi. Thiên Đạo Phù Ấn, biểu tượng quyền năng của họ, vốn dĩ bất biến, giờ đây dường như đang dao động, những đường nét ánh sáng trên đó mờ đi, như phản ánh sự bất ổn của chính Thiên Đạo. Một ý nghĩ lạnh lẽo lóe lên trong tâm trí họ: liệu "dị số" này có phải là "lỗi" của chính họ, một hậu quả không lường trước từ nỗ lực "vá trời" đầu tiên, một "nút thắt nhân quả" mà họ đã vô tình tạo ra? Hay Tạ Trần, với "Nhân Quả Luân Bàn" vô hình đang xoay chuyển trong tay, chính là "hy vọng" cuối cùng để sửa chữa tất cả, phá vỡ vòng lặp định mệnh, và tạo ra một tương lai hoàn toàn mới, nơi Thiên Đạo không còn bị ràng buộc bởi những sai lầm cổ xưa?
Sự tĩnh lặng của Thượng Cổ Thiên Đạo, vốn bất biến từ thuở khai thiên lập địa, nay đã bị phá vỡ. Một làn sóng chấn động, một hồi âm từ tương lai, đang xuyên qua mọi lớp thời gian và không gian, chạm đến cội rễ của vạn vật, buộc các Thực thể Thượng Cổ phải đối mặt với một sự thật nghiệt ngã: quyền năng của họ không phải là tuyệt đối, và sự tồn tại của họ có thể đã bắt nguồn từ một sai lầm, giờ đây đang được một phàm nhân từ tương lai cố gắng sửa chữa. Cuộc chiến thực sự, không chỉ là giữa tiên và phàm, mà là giữa các thời đại, giữa các dòng chảy nhân quả, đã bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.