Nhân gian bất tu tiên - Chương 128: Nhân Quả Vọng Cổ: Khởi Nguyên Vá Trời
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, nhưng không phải bằng sắc màu bi tráng của buổi chiều tà, mà bằng thứ ánh sáng quái dị, rực lửa đến từ vết nứt Thiên Đạo mang tên Thiên Khuyết Huyết Lôi. Nó như một vết thương hở miệng, liên tục rỉ máu xuống nhân gian, báo hiệu một tai ương không thể tránh khỏi. Dưới chân vết nứt ấy, nơi những ngọn đồi chập chùng bao bọc lấy Thôn Vân Sơn bé nhỏ, Tạ Trần đứng đó, tựa như một bia đá bất động, gánh vác cả một thế giới trên đôi vai gầy guộc.
"Không phải là tin, mà là phải làm. Đó là con đường duy nhất còn lại." Giọng Tạ Trần trầm ổn, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, xua đi phần nào cái lạnh chát của không khí hoàng hôn đang dần đặc quánh. "Chúng ta đã từ bỏ quá nhiều thứ, từ bỏ nhân tính, từ bỏ tình người để theo đuổi cái ảo ảnh của sự bất tử. Bây giờ là lúc tìm lại những gì đã mất. Tìm lại nhân tính, tìm lại sự gắn kết, tìm lại ý nghĩa chân thực của sự sống." Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của trách nhiệm nặng nề đang đè nén. "Cái giá... chắc chắn sẽ rất lớn. Có lẽ là cả tính mạng của bản thân, có lẽ là những mất mát không thể bù đắp, có lẽ là sự thù hằn từ toàn bộ thế giới tu tiên. Nhưng nếu không làm, thì Thiên Đạo sẽ sụp đổ hoàn toàn. Khi đó, không chỉ tu sĩ mất đi cơ duyên thành tiên, mà phàm nhân cũng sẽ không còn nơi để dung thân. Con người sẽ 'mất người' hoàn toàn, trở thành những sinh vật vô tri, hay tệ hơn, những con quỷ khát máu bị ma khí xâm chiếm."
Dương Quân bước đến gần hơn, đặt tay lên vai Tạ Trần, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối. "Chúng tôi sẽ đi cùng anh, Tạ huynh. Dù là đường đến hồi kết của một kỷ nguyên cũ, hay là khởi đầu mới cho một thế giới khác. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt." Anh đã từng là một tu sĩ đầy lý tưởng, khao khát chính nghĩa, nhưng con đường tu luyện đã dần bào mòn nhân tính của anh, khiến anh chìm đắm trong sự cô độc của quyền năng. Giờ đây, đứng cạnh Tạ Trần, anh cảm thấy mình được sống lại, được tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, được là một "người" đúng nghĩa.
Tạ Trần khẽ gật đầu, chấp nhận sự đồng hành của họ, cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa từ bàn tay Dương Quân, xua đi phần nào cái lạnh của trách nhiệm. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác lạnh lẽo vô hình đột ngột lướt qua anh, không phải cái lạnh của gió chiều hay của đêm xuống, mà là một cái chạm nhẹ của không khí đóng băng, một cảm giác ghê rợn đến tận xương tủy. Anh khẽ rùng mình, đôi mắt sâu thẳm nheo lại, quét tìm trong hư không. Không có gì. Nhưng anh biết, đó là một sự chú ý, một cái nhìn vô hình, lạnh lẽo và đầy uy quyền, dường như đến từ rất xa, vượt qua mọi giới hạn của không gian và thời gian, xuyên thấu qua vạn vật để dò xét anh.
Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Trần biết. Kế hoạch "Nhân Quả Liên Kết" của anh, dù mới chỉ bắt đầu nảy mầm trong lòng những phàm nhân, đã không còn là một bí mật. Sự can thiệp táo bạo của anh vào vận mệnh của Thiên Đạo, vào nút thắt nhân quả cổ xưa, đã thu hút ánh mắt của những thực thể quyền năng nhất. Đó có thể là một dấu hiệu từ Bạch Vô Thường, vị thần chết lặng lẽ đại diện cho Thiên Đạo, đang tìm cách "sửa chữa" lại những "lỗi lầm" của chính nó, mà Tạ Trần lại là một "lỗi" lớn, một dị số nằm ngoài mọi dự tính, một sự bất tuân nghịch lý. Hoặc cũng có thể, đó là một làn sóng ma khí âm u, lén lút từ Ma Vực Thâm Uyên, từ Ma Chủ Cửu U, kẻ đang rục rịch chờ đợi thời cơ để nuốt chửng thế giới này vào hỗn loạn. Dù là ai, Tạ Trần đều biết, cuộc chiến thực sự, cuộc đối đầu lớn nhất, chỉ mới bắt đầu.
Cái giá phải trả... sẽ rất lớn. Nhưng trong ánh mắt Tạ Trần, giữa khoảnh khắc hoàng hôn đang dần tan vào đêm tối, giữa tiếng gió hú và vết nứt Thiên Đạo rực đỏ, vẫn sáng lên một ngọn lửa kiên định, không thể dập tắt. Ngọn lửa của một phàm nhân, dám đứng lên giữa bão táp của một kỷ nguyên đang tàn lụi, để tìm lại ý nghĩa của sự sống, để vá lại những mảnh vỡ của nhân gian bằng chính trái tim và bàn tay của con người. Anh đã quyết tâm phá cục, dù cho cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa, bởi vì anh muốn sống một đời bình thường, trọn vẹn nhân tính, và anh muốn tất cả nhân gian cũng vậy. Đó là chấp niệm cuối cùng của anh.
***
Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm dày đặc. Ánh nắng ban mai rót mật lên những mái nhà gỗ, đá nhỏ nép mình bên con suối róc rách của Thôn Vân Sơn. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng gà gáy vang vọng từ xa, và đâu đó, tiếng suối chảy không ngừng nghỉ, tạo nên một bản giao hưởng yên bình của nhân gian. Mùi đất ẩm, mùi cỏ non và khói bếp lãng đãng từ những nóc nhà, hòa quyện vào không khí trong lành, xoa dịu tâm hồn. Thế nhưng, sự yên bình ấy lại không thể che giấu đi sự căng thẳng, hy vọng và cả nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng hàng trăm phàm nhân tụ tập tại quảng trường nhỏ của thôn. Dù bầu trời phía trên Thôn Vân Sơn trong xanh đến lạ thường, nhưng ở phía chân trời xa, vết nứt Thiên Khuyết Huyết Lôi vẫn hiện hữu, như một lời nhắc nhở đau đớn về tai ương đang treo lơ lửng.
Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đứng ở vị trí trung tâm, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, như thể đêm qua anh chưa từng chợp mắt. Khuôn mặt thanh tú của anh, dù vẫn mang vẻ trắng nhợt đặc trưng của một thư sinh ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng lại toát ra một khí chất kiên định, bất khuất. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, không chút phô trương. Bên cạnh anh là Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết trong bạch y thuần khiết, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây chứa đựng một sự lo lắng khó tả. Dương Quân, với khí chất nho nhã nhưng ánh mắt đầy nhiệt huyết, đứng vững chãi, sẵn sàng hỗ trợ.
"Kế hoạch 'Nhân Quả Liên Kết' đã được trình bày rõ ràng." Giọng Tạ Trần trầm tĩnh, dứt khoát, vang vọng giữa đám đông phàm nhân đang nín thở lắng nghe. "Mỗi hành động nhỏ của các ngươi, là một sợi chỉ trong tấm lưới nhân quả này. Hãy làm bằng cả trái tim, bằng niềm tin vào chính mình và vào nhau. Chúng ta không dùng sức mạnh phép thuật, mà dùng sự gắn kết của nhân tính, dùng những hành động thiện lương, để hàn gắn vết thương của Thiên Đạo."
Anh chỉ tay về phía xa, nơi vết nứt Thiên Khuyết Huyết Lôi vẫn đang rực đỏ. "Thiên Đạo suy yếu, không phải vì thiếu linh khí, mà vì thiếu đi sự cân bằng, thiếu đi những sợi dây nhân quả lành mạnh kết nối vạn vật. Vết nứt kia, chính là biểu hiện của sự đứt gãy ấy. Nhiệm vụ của chúng ta, không phải là 'vá trời' theo cách của tu sĩ, mà là 'tái tạo' lại những sợi dây kết nối đó, bằng chính hành động của chúng ta."
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, bước tới, gương mặt dịu dàng nhưng ánh mắt thông minh toát lên vẻ kiên định. "Bách tính tin tưởng chúng ta, đừng để họ thất vọng." Nàng nói, giọng ôn tồn nhưng tràn đầy sức thuyết phục, hướng về phía những người phàm nhân đang đứng chen chúc. "Từ những việc nhỏ nhất, như chăm sóc đồng ruộng của mình bằng cả tấm lòng, giúp đỡ người già neo đơn, nuôi dưỡng trẻ nhỏ mồ côi, cho đến việc chữa trị những vết thương dù là nhỏ nhất trên cơ thể vạn vật, hay đơn giản là một lời cảm ơn chân thành. Tất cả đều là những hành động tạo nên nhân quả tốt đẹp, những sợi chỉ sẽ dệt nên tấm màn hàn gắn Thiên Đạo."
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị quét qua từng gương mặt phàm nhân. "Chúng ta không có pháp thuật, nhưng chúng ta có trái tim. Chúng ta không có linh khí, nhưng chúng ta có ý chí. Đừng quên lời công tử Tạ Trần đã nói, 'Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?' Giờ đây, chúng ta đang cứu cả nhân gian, bằng chính nhân tính của mình!" Giọng ông trầm hùng, đầy khí phách, tiếp thêm sức mạnh cho những người đang còn do dự.
Hàng trăm người phàm nhân, từ già đến trẻ, từ nam đến nữ, mỗi người đều nhận lấy một nhiệm vụ cụ thể. Có người được giao nhiệm vụ chăm sóc những vườn rau héo úa, tưới tắm từng gốc cây bằng cả tâm huyết. Có người lại đến thăm hỏi những gia đình có người thân đang lâm bệnh, mang theo những bát cháo nóng hổi và lời động viên chân thành. Những người thợ thủ công bắt đầu sửa chữa những con đường gập ghềnh, những cây cầu mục nát, hay xây dựng những mái nhà ấm cúng cho người vô gia cư. Những học trò nhỏ thì được dạy cách viết những bức thư yêu thương gửi đến những người thân ở xa, hay vẽ những bức tranh tươi sáng gửi gắm ước mơ. Mỗi hành động, dù nhỏ bé đến đâu, đều được thực hiện với sự tập trung cao độ và một niềm tin mãnh liệt, tựa như mỗi hạt giống được gieo xuống, mỗi giọt nước được tưới lên, đều mang theo một lời nguyện ước.
Không khí vừa căng thẳng, vừa tràn đầy hy vọng. Tiếng rì rầm bàn tán, tiếng bước chân hối hả, tiếng dao búa lách cách, tiếng trẻ con cười đùa khi được người lớn hướng dẫn làm việc thiện, tất cả tạo nên một bản hòa tấu đặc biệt, khác hẳn với sự tĩnh lặng thường thấy. Đây không phải là một cuộc chiến bằng gươm đao, phép thuật, mà là một cuộc chiến bằng trái tim và nhân tính.
Từ một ngọn đồi xa, Liễu Thanh Phong, dáng người thanh tú, mắt sáng như sao, vẫn ôm thanh kiếm Bích Lạc, lạnh lùng quan sát. Vẻ ngoài chính trực của hắn không giấu được ánh mắt tự phụ và khinh thường. "Một lũ phàm nhân nông cạn, dám vọng tưởng vá trời? Thật nực cười!" Hắn lẩm bẩm, giọng nói mang đầy vẻ châm biếm. "Thiên Đạo suy yếu, đó là lẽ tự nhiên của tạo hóa. Chỉ có sức mạnh của tiên gia, của đại đạo mới có thể can thiệp. Cái gọi là 'Nhân Quả Liên Kết' này, chẳng qua là trò hề của một thư sinh ngông cuồng, muốn dùng chút mánh lới để lừa gạt lòng người. Chờ xem, khi tai ương thực sự ập đến, bọn họ sẽ tan tác như bọt biển!" Hắn không thể hiểu được, càng không muốn hiểu. Đối với hắn, tu sĩ là những kẻ cao quý, nắm giữ sức mạnh và đạo lý, còn phàm nhân chỉ là những sinh linh bé nhỏ, yếu ớt, không đáng nhắc tới. Ý nghĩ rằng những kẻ phàm tục này có thể "vá trời" là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận.
Nhưng Tạ Trần không quan tâm đến ánh mắt hay lời nói của Liễu Thanh Phong. Anh chỉ lặng lẽ quan sát, cảm nhận từng sợi chỉ nhân quả đang được dệt nên, cảm nhận những luồng năng lượng vi diệu đang dần lan tỏa từ những hành động thiện lành. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Cái giá phải trả có thể còn lớn hơn, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt.
***
Khi những hành động của phàm nhân lan tỏa khắp Thôn Vân Sơn và các vùng lân cận, một hiện tượng kỳ lạ bắt đầu diễn ra tại nơi Thiên Khuyết Huyết Lôi. Ban đầu, không gian vẫn u ám, nặng nề dưới sức ép của vết nứt khổng lồ. Tiếng gió rít thảm thiết, mang theo những âm thanh yếu ớt của sấm sét từ sâu trong vết nứt, như tiếng rên rỉ của một sinh vật khổng lồ đang hấp hối. Mùi lưu huỳnh, dù đã nhạt đi đôi chút sau những nỗ lực của Tạ Trần ở chương trước, vẫn còn lẩn quất, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.
Thế nhưng, từng chút một, rất chậm rãi và khó nhận biết lúc ban đầu, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Những tia huyết lôi đỏ rực, vốn luôn xẹt ngang dọc với cường độ kinh hoàng, giờ đây dường như giảm bớt sự cuồng loạn. Chúng vẫn xuất hiện, nhưng tần suất thưa dần, ánh sáng cũng dịu đi, không còn vẻ hung tợn như trước. Vết nứt khổng lồ trên bầu trời, vốn như một vết sẹo không thể lành, dường như cũng co lại một chút, dù chỉ là một phần nhỏ đến mức phải tập trung cao độ mới có thể nhận ra.
Điều khiến mọi người kinh ngạc nhất, chính là sự xuất hiện của một luồng linh khí thanh khiết, dù yếu ớt, bắt đầu tỏa ra từ Thiên Khuyết Huyết Lôi. Nó không mạnh mẽ như linh khí của các tiên tông, cũng không thuần túy như linh khí của Thiên Đạo nguyên bản, nhưng nó trong lành đến lạ thường, mang theo một chút hơi thở của sự sống, của sự tái sinh. Luồng linh khí này lan tỏa ra xung quanh, xua đi phần nào mùi lưu huỳnh ngột ngạt, mang theo một cảm giác dễ chịu, an bình.
"Thật sự có tác dụng! Thiên Khuyết đang khép lại!" Dương Quân không kìm được tiếng reo lên kinh ngạc. Anh đã theo Tạ Trần, đã chứng kiến sự thấu suốt của thư sinh này, nhưng việc kế hoạch 'Nhân Quả Liên Kết' lại có hiệu quả nhanh chóng và rõ ràng đến vậy vẫn khiến anh không khỏi chấn động. Anh cảm nhận được luồng linh khí mới mẻ ấy, nó không hề xa lạ, mà dường như cộng hưởng với chính nhân tính trong con người anh, xoa dịu những vết sẹo tinh thần mà con đường tu luyện đã để lại. Ánh mắt anh tràn đầy sự phấn khích và một niềm tin mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, luôn giữ vẻ lạnh lùng như băng, giờ đây đôi mắt phượng cũng ánh lên một sự phức tạp khó tả. "Phương pháp của Tạ Trần... vượt quá mọi lẽ thường." Nàng lẩm bẩm, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng chứa đựng sự kinh ngạc sâu sắc. Là một tu sĩ cấp cao, nàng đã chứng kiến vô số kỳ công, vô số phép tắc của Thiên Đạo, nhưng chưa bao giờ có một phương pháp nào lại phi truyền thống đến vậy, lại có thể can thiệp vào vết nứt Thiên Đạo bằng hành động của phàm nhân. Nàng từng tin vào sức mạnh của tiên thuật, vào sự uy nghiêm của Thiên Đạo, nhưng giờ đây, mọi định kiến ấy đang dần sụp đổ. Nàng nhìn Tạ Trần, người vẫn đứng đó, trầm tĩnh như mặt hồ sâu thẳm, không một chút biểu cảm, như thể mọi thứ đều nằm trong dự liệu của anh.
Liễu Thanh Phong, từ xa quan sát, sắc mặt tái mét. Thanh kiếm Bích Lạc trong tay hắn dường như cũng run rẩy theo sự kinh ngạc của chủ nhân. "Không thể nào... Không thể nào! Đây là tà thuật gì?" Hắn không thể tin vào mắt mình. Những nỗ lực của các đại tông môn, của những tu sĩ hàng đầu, đều không có tác dụng gì đáng kể ngoài việc làm cho tình hình tệ hơn. Vậy mà, một đám phàm nhân, dưới sự chỉ dẫn của một thư sinh không hề có chút tu vi nào, lại có thể khiến Thiên Khuyết Huyết Lôi thay đổi? Điều này hoàn toàn đi ngược lại mọi kiến thức, mọi đạo lý tu luyện mà hắn đã tin tưởng suốt đời. Sự tự phụ và kiêu ngạo của hắn đang bị lung lay dữ dội. Hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên trong lòng, một nỗi sợ hãi về một thế giới đang dần thay đổi theo cách mà hắn không thể nào kiểm soát, không thể nào hiểu được.
Giữa lúc đó, Tạ Trần khẽ nhắm mắt. Anh không chỉ quan sát bằng thị giác, mà đang cảm nhận bằng toàn bộ tâm trí mình. Luồng linh khí thanh khiết kia, không phải là thứ linh khí tinh thuần mà tu sĩ hấp thụ để tăng cường tu vi. Nó là một loại năng lượng khác, một loại "linh khí nhân quả", được sinh ra từ sự gắn kết, từ tình yêu thương, từ những hành động thiện lành của phàm nhân. Mỗi hành động nhỏ, mỗi suy nghĩ tốt đẹp, mỗi lời nói chân thành, đều là một sợi chỉ, dệt nên một tấm lưới vô hình, thẩm thấu vào vết nứt Thiên Đạo, xoa dịu sự đứt gãy, hàn gắn những mảnh vỡ.
Anh cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ đang lan tỏa trong không gian. Nó không chỉ tác động lên Thiên Khuyết Huyết Lôi, mà còn tác động lên vạn vật, lên cả những sinh linh nhỏ bé nhất. Cây cỏ như tươi tốt hơn, dòng suối như chảy trong hơn, và lòng người cũng như được gột rửa, trở nên thanh thản hơn. Đây chính là 'Nhân Quả Liên Kết' mà anh đã hình dung.
Nhưng cùng lúc đó, một dòng chảy thông tin khổng lồ đột ngột ập vào tâm trí Tạ Trần, mạnh mẽ đến mức khiến anh choáng váng. Không phải là những suy luận thông thường, mà là những hình ảnh, những âm thanh, những cảm giác từ một thời đại đã bị lãng quên. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh, dưới tác động của sự cộng hưởng mãnh liệt này, đã bị kích hoạt đến một mức độ chưa từng có, vượt xa mọi giới hạn mà anh từng biết. Nó không còn chỉ là khả năng nhìn thấu nhân tâm hay suy luận cực hạn, mà là một cánh cửa mở ra quá khứ xa xăm, chạm đến chính cội nguồn của Thiên Đạo.
Anh cảm thấy cơ thể mình như bị một lực vô hình kéo đi, linh hồn như tách rời khỏi thể xác, lao vút vào một không gian và thời gian khác. Mọi âm thanh, hình ảnh hiện tại đều mờ đi, chỉ còn lại sự hỗn loạn và hùng vĩ của một kỷ nguyên đã qua.
***
Trong khoảnh khắc Tạ Trần mở 'Nhân Quả Chi Nhãn' đến cực hạn, một lực hút vô hình đã kéo tâm thức anh vượt qua mọi giới hạn của hiện tại, xuyên qua lớp màn thời gian và không gian, đưa anh đến một cõi giới không thể miêu tả bằng ngôn từ phàm tục: Thiên Địa Nguyên Sơ. Đây không phải là một nơi chốn theo nghĩa vật lý, mà là một trạng thái, một khoảng khắc của khởi nguyên, khi vạn vật còn chưa thành hình, khi Thiên Đạo mới bắt đầu khai sinh.
Trước mắt Tạ Trần là một cảnh tượng hỗn độn mà hùng vĩ đến tột cùng, một bức tranh sống động về sự hình thành của vũ trụ. Không có ánh sáng hay bóng tối theo cách mà phàm nhân vẫn biết, chỉ có sự giao thoa của những luồng năng lượng nguyên thủy, những dải màu sắc rực rỡ và tối tăm xen kẽ, không ngừng xoáy động, va chạm, phân tách rồi lại hòa nhập. Âm thanh ở đây không phải là tiếng gió hay tiếng suối, mà là tiếng đại đạo vang vọng, tiếng sấm sét nguyên thủy xé toang hư không, tiếng nứt vỡ của không gian khi các nguyên tố sơ khai va chạm, và tiếng gầm thét trầm đục của những lực lượng vũ trụ đang sinh thành. Mùi hương cũng không còn là khói bếp hay đất ẩm, mà là mùi ozone nồng nặc, mùi linh khí nguyên thủy đặc quánh đến ngạt thở, và một mùi hỗn độn khó tả, vừa tanh tưởi vừa ngọt ngào, như sự hòa quyện của sự sống và cái chết đang diễn ra trong từng khoảnh khắc. Bầu không khí tràn ngập năng lượng sơ khai, nặng nề đến mức Tạ Trần cảm thấy linh hồn mình như bị nghiền nát, nhưng cũng mang một vẻ hùng vĩ, choáng ngợp của sự hình thành và hủy diệt vĩnh cửu.
Anh không có cơ thể, không có hình hài, chỉ là một ý thức trôi nổi giữa biển cả nguyên tố. Anh chứng kiến sự khai sinh của Thiên Đạo, không phải là một thực thể có hình dạng, mà là một ý chí, một quy tắc tối cao đang dần định hình từ sự hỗn loạn. Thiên Đạo không phải là thứ được tạo ra, mà là thứ TỰ CÓ, TỰ DIỄN HÓA, TỰ THÀNH. Nó bao trùm vạn vật, là hơi thở của vũ trụ, là dòng chảy của thời gian.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc khai sinh huy hoàng ấy, Tạ Trần cũng chứng kiến một "đại tai ương" vũ trụ nảy sinh. Không phải là sự tấn công từ bên ngoài, mà là một vết rạn nứt trong chính ý chí của Thiên Đạo, một sự mất cân bằng nội tại. Có lẽ là sự va chạm quá mãnh liệt của các nguyên tố sơ khai, hoặc một lỗ hổng trong quy luật vận hành của nó, một sai sót vi tế ngay từ thuở ban đầu. Vết rạn nứt ấy không lớn, nhưng lại như một điểm yếu chết người trong một cỗ máy hoàn hảo. Nó không tạo ra Huyết Lôi ngay lập tức, nhưng nó là mầm mống, là cội nguồn của mọi 'Thiên Khuyết Huyết Lôi' về sau.
Trong thị kiến, Tạ Trần nhìn thấy những thực thể khổng lồ, không có hình dạng cố định, tựa như ý chí của Thiên Địa, của các nguyên tố, của những quy tắc sơ khai đang được định hình. Chúng không có cảm xúc theo cách con người hiểu, nhưng chúng dường như nhận ra vết nứt, nhận ra sự bất toàn. Chúng cố gắng "vá trời". Đó là một nỗ lực phi thường, một sự hy sinh tột cùng. Những thực thể ấy đã dùng chính bản nguyên của mình, dùng chính năng lượng sơ khai cấu thành nên chúng, để lấp đầy vết rạn nứt ấy. Chúng không nghĩ đến hậu quả, chỉ nghĩ đến việc hàn gắn sự bất toàn, để Thiên Đạo có thể vận hành một cách trọn vẹn.
Ánh sáng chói lòa, năng lượng cuồng bạo bùng nổ. Tạ Trần cảm nhận được sự đau đớn tột cùng từ những thực thể ấy, sự hao tổn không thể bù đắp. Chúng đã thành công, vết nứt dường như đã được hàn gắn. Nhưng cái giá phải trả là quá lớn.
"Đây là... cội nguồn của mọi thứ?" Tâm trí Tạ Trần gào thét, không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. "Cái giá của sự hoàn hảo ban đầu... là sự mục nát dần theo thời gian?"
Anh nhận ra, sự vá víu đó, mặc dù đã lấp đầy vết rạn, nhưng lại tạo ra một sự mất cân bằng tinh tế khác, một "lỗ hổng nhân quả" không thể nhìn thấy bằng mắt thường, không thể cảm nhận bằng linh thức thông thường. Đó là một sự "cưỡng ép", một sự "gượng gạo" ngay trong kết cấu của Thiên Đạo. Những mảnh ghép được vá vào không hoàn toàn hòa hợp với bản nguyên ban đầu, chúng tạo ra những "nút thắt" vô hình, những điểm yếu tiềm ẩn.
Chính những "nút thắt nhân quả" này đã gieo mầm cho sự suy yếu của Thiên Đạo về sau, cho sự mỏng manh của linh khí, và cho sự xuất hiện của các 'Thiên Khuyết Huyết Lôi' ở thời đại hiện tại. Đây không phải là một vết thương mới, mà là vết thương cũ tái phát, một hậu quả tất yếu từ một giải pháp vá víu đã được thực hiện từ thuở khai thiên lập địa. Tu sĩ tu luyện, cố gắng đạt đến sự "bất tử" theo lẽ Thiên Đạo, nhưng lại vô tình đi vào vết xe đổ của những thực thể Thượng Cổ, cố gắng "vá trời" bằng cách ép buộc, bằng cách hy sinh bản nguyên của chính mình (nhân tính, cảm xúc), để rồi tự đánh mất đi sự trọn vẹn, sự cân bằng.
Thị kiến dần mờ đi, những hình ảnh hùng vĩ tan biến như sương khói. Tạ Trần cảm nhận được sự lạnh lẽo của chân lý. Hóa ra, vấn đề của Thiên Đạo không chỉ là suy yếu, mà là một "lỗi cấu trúc" từ thuở ban đầu, một hậu quả của sự "vá trời" sai lầm. Và giờ đây, anh, một phàm nhân, đang cố gắng lặp lại chính hành động ấy, dù bằng một phương pháp khác. Liệu anh có đang vô tình tạo ra một "nút thắt nhân quả" mới, một vấn đề mới cho tương lai? Gánh nặng của kiến thức này đè nén lên tâm trí anh, khiến anh cảm thấy choáng váng.
***
Trong khoảnh khắc thị kiến Thượng Cổ rút đi, Tạ Trần cảm thấy mình như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn, rồi đột ngột đứt phựt. Một lực đẩy mạnh mẽ ném linh hồn anh trở lại thể xác, nhưng sự va chạm ấy không hề nhẹ nhàng. Anh bật tỉnh, một tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng, mồ hôi lạnh đầm đìa chảy dài trên khuôn mặt trắng bệch, ướt đẫm cả mái tóc. Đôi mắt sâu thẳm của anh mở to, nhưng không còn sự bình tĩnh thường ngày, mà tràn ngập sự bàng hoàng, kinh hãi và một gánh nặng khổng lồ.
Cơ thể anh lảo đảo, hai chân mềm nhũn, như thể vừa gánh vác cả một ngọn núi Thái Sơn. Anh ngã quỵ xuống nếu không có hai bàn tay nhanh nhẹn đỡ lấy từ hai bên. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, những người luôn túc trực bên cạnh anh, đã kịp thời phản ứng.
"Tạ Trần, huynh có sao không?" Lăng Nguyệt Tiên Tử lên tiếng, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng chứa đựng sự lo lắng rõ rệt. Nàng cảm nhận được cơ thể anh đang run rẩy không ngừng, và một luồng năng lượng hỗn loạn, lạ lùng đang thoát ra từ anh, không phải linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một sự giao thoa phức tạp của nhân quả và thời gian. Nàng chưa từng thấy Tạ Trần ở trạng thái này, ngay cả khi anh suy yếu nhất.
Dương Quân đỡ lấy một bên vai Tạ Trần, ánh mắt đầy nghi hoặc và quan ngại. "Tạ huynh, huynh đã thấy gì? Sắc mặt huynh tệ quá!" Anh cảm nhận được nhiệt độ lạnh buốt từ cơ thể Tạ Trần, dù trên trán anh mồ hôi túa ra như tắm.
Tạ Trần không trả lời ngay. Anh thở dốc từng hơi nặng nề, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Mùi đất ẩm và khói bếp của Thôn Vân Sơn, vốn dĩ quen thuộc, giờ đây lại trộn lẫn với mùi ozone nồng nặc và linh khí nguyên thủy từ thị kiến, tạo thành một sự hỗn loạn trong khứu giác anh. Anh cố gắng định thần, ánh mắt vẫn còn thất thần, vô định, nhìn xuyên qua đám đông phàm nhân đang làm việc, nhìn thẳng vào vết nứt Thiên Khuyết Huyết Lôi trên bầu trời, nơi những tia huyết lôi vẫn còn yếu ớt xẹt qua.
"Không phải... vá trời..." Cuối cùng, Tạ Trần thều thào, giọng nói khản đặc, như thể vừa trải qua hàng ngàn năm phong sương. "Mà là... thay đổi khởi nguyên..."
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân nhìn nhau, vẻ mặt đầy khó hiểu. "Thay đổi khởi nguyên? Ý huynh là sao?" Dương Quân hỏi, giọng nói cẩn trọng.
Tạ Trần không trả lời trực tiếp. Anh chỉ lắc đầu nhẹ, đôi mắt sâu thẳm giờ đây mang một vẻ mệt mỏi cùng cực, pha lẫn với sự bàng hoàng không thể xóa nhòa. Anh hiểu rằng mình không chỉ đang cố gắng vá một vết thương, mà là hàn gắn một "nút thắt nhân quả" đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa, một sai lầm đã khắc sâu vào bản nguyên của Thiên Đạo. Và mỗi hành động của anh, mỗi "sợi chỉ nhân quả" mà anh và những phàm nhân đang dệt nên, đều có thể vô tình lặp lại sai lầm của quá khứ, tạo ra những hậu quả không lường trước.
Cái giá phải trả... không chỉ là sinh mạng, mà là cả vận mệnh của nhân gian. Anh đã nhìn thấy sự "vá trời" của các thực thể Thượng Cổ, nỗ lực phi thường nhưng lại gieo mầm cho sự suy tàn. Anh hiểu rằng, giải pháp hiện tại của mình, dù là bằng nhân tính và sự gắn kết, vẫn là một sự can thiệp vào một quy luật đã tồn tại hàng vạn năm. Liệu 'Nhân Quả Liên Kết' của anh có thực sự "vá trời" một cách hoàn hảo, hay chỉ là tạo ra một "nút thắt nhân quả" mới, một phiên bản khác của sự bất toàn?
Tạ Trần cảm thấy một gánh nặng chưa từng có đè lên tâm trí. Anh không còn đơn thuần là một thư sinh phá cục nữa. Anh đã nhìn thấy cội nguồn của vấn đề, đã hiểu được sự vô thường của vạn vật, và giờ đây, anh phải đối mặt với lựa chọn: tiếp tục con đường vá víu đầy rủi ro này, hay tìm một lối thoát khác, một lối thoát chưa từng tồn tại trong lịch sử Thiên Đạo.
Anh siết chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bên trong. Chấp niệm về việc "sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính" giờ đây trở nên xa vời hơn bao giờ hết. Anh đã vượt qua ranh giới của phàm nhân, chạm đến bí mật của Thiên Đạo, và giờ đây, anh không thể quay lại. Vết nứt Thiên Khuyết Huyết Lôi, dù đã yếu đi, vẫn là một lời nhắc nhở. Và sâu thẳm hơn, là cái nhìn lạnh lẽo từ một thực thể vô hình, đang quan sát từng bước đi của anh, chờ đợi để "sửa chữa" một "lỗi lầm" mang tên Tạ Trần. Cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, và Tạ Trần, một phàm nhân, đã trở thành điểm neo của mọi nhân quả, của mọi khởi nguyên, của mọi kết cục.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.