Nhân gian bất tu tiên - Chương 127: Kế Hoạch Vá Trời: Nhân Quả Liên Kết
Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u ám vây phủ Thôn Vân Sơn, nhưng không thể xua đi vệt đỏ rực như vết thương kinh hoàng trên nền trời phía đông. Đó là Thiên Khuyết Huyết Lôi, vẫn sừng sững như một lời nguyền, một dấu hiệu không thể chối cãi về sự suy tàn của Thiên Đạo. Trong một căn nhà gỗ đơn sơ, nép mình dưới tán cây cổ thụ, Tạ Trần ngồi giữa những người đồng hành đã chọn tin tưởng anh. Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm len lỏi qua khe cửa sổ bằng giấy dầu, nhảy nhót trên gương mặt của Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, và Bách Lý Hùng. Không khí trong phòng vẫn còn nặng trĩu sự mệt mỏi sau một đêm đầy biến động, nhưng lại xen lẫn một tia quyết tâm thép đá. Mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và chút khói bếp còn vương vấn từ căn nhà bên cạnh, tạo nên một sự yên bình giả tạo, tương phản gay gắt với họa lớn đang treo lơ lửng trên đầu. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng suối róc rách chảy qua khe đá, và tiếng gà gáy thưa thớt từ xa vọng lại, tất cả như muốn níu giữ lại chút gì đó của một cuộc sống bình thường, mà ai cũng khao khát.
Tạ Trần, thân hình gầy gò, vẫn vận chiếc áo vải bố cũ kỹ, ngồi xổm trên nền đất, tay cầm một cành cây nhỏ. Khuôn mặt anh tái nhợt, đôi mắt sâu thẳm hằn lên những quầng thâm mệt mỏi, nhưng ánh nhìn lại vô cùng tỉnh táo, sắc sảo. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ phác thảo những đường nét đơn giản lên nền đất ẩm. Đó không phải là những phù văn huyền ảo hay trận pháp phức tạp, mà là những hình vẽ tượng trưng cho núi sông, làng mạc, và những mối liên kết chằng chịt, vô hình. Từng nét vẽ của anh, tuy giản dị, lại mang theo một trọng lượng triết lý sâu xa, khiến những người xung quanh không khỏi nín thở dõi theo.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, bạch y thuần khiết, vẫn toát lên vẻ lạnh lùng thanh cao, nhưng đôi mắt phượng của nàng giờ đây đã mất đi vẻ kiêu hãnh của một tiên tử, thay vào đó là sự trầm tư và lo lắng khó che giấu. Nàng ngồi đối diện Tạ Trần, ánh mắt không rời khỏi những đường vẽ trên đất. Nàng đã chứng kiến sự bất lực của pháp thuật trước Thiên Khuyết Huyết Lôi, chứng kiến sự vô vọng của các tu sĩ, và giờ đây, nàng đặt niềm tin vào một phàm nhân, vào một con đường hoàn toàn khác biệt. Dù vậy, những chấp niệm cũ vẫn còn lẩn khuất trong tâm trí nàng, những giáo điều đã ăn sâu vào máu thịt suốt bao năm tu luyện.
Dương Quân, tuấn tú nho nhã, ngồi cạnh Lăng Nguyệt, ánh mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết. Khác với Lăng Nguyệt, sự sụp đổ niềm tin ở anh nhanh chóng hơn, và sự chấp nhận con đường của Tạ Trần cũng mãnh liệt hơn. Anh đã sẵn sàng từ bỏ mọi thứ đã học, mọi thứ đã tin để theo đuổi một lý tưởng mới, một hy vọng mới. Anh nhìn Tạ Trần với một sự ngưỡng mộ chân thành, không chút nghi ngờ.
Mộ Dung Tuyết, y phục xanh ngọc, dịu dàng thanh lịch, cầm trên tay một quyển sổ nhỏ và cây bút lông, sẵn sàng ghi chép. Nàng không nghi ngờ, không do dự, bởi nàng đã sớm nhận ra cái giá của sự tu luyện, cái giá của việc "mất người". Với nàng, Tạ Trần là người duy nhất thực sự nhìn thấy vấn đề, và đưa ra giải pháp không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và lòng nhân ái.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, ngồi khoanh tay, ánh mắt kiên nghị. Anh không quan tâm đến những lý lẽ triết lý phức tạp, anh chỉ quan tâm đến hành động, đến kết quả. Anh đã quá chán ngán với sự thờ ơ của tu sĩ, với những lời hứa hão huyền của tiên nhân. Giờ đây, có một người dám đứng lên, dám tin vào sức mạnh của phàm nhân, anh sẽ dốc toàn lực ủng hộ.
Cuối cùng, Tạ Trần ngẩng đầu, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc. Giọng nói của anh trầm tĩnh, không một chút gợn sóng, nhưng mỗi lời lại như khắc sâu vào tâm khảm người nghe: "Vết thương này trên Thiên Đạo, không phải là một vết rách vật lý mà pháp thuật có thể vá. Nó là một 'nút thắt nhân quả' cổ xưa, là hậu quả của sự mất cân bằng giữa vạn vật. Để chữa lành, chúng ta phải hàn gắn 'nhân tâm', liên kết lại 'nhân quả' từ gốc rễ."
Anh dừng lại một chút, ngón tay khẽ miết trên những đường vẽ loằng ngoằng trên đất. "Thiên Đạo, bản chất không phải là một thực thể có ý thức, mà là một hệ thống khổng lồ, một mạng lưới phức tạp của vô vàn sợi dây nhân quả, liên kết tất cả sinh linh, vạn vật. Khi con người tu luyện, họ tìm cách thoát ly khỏi mạng lưới đó, tìm kiếm sự siêu thoát, trường sinh. Càng nhiều người thành tiên, càng nhiều sợi dây bị đứt, càng nhiều nút thắt bị bỏ quên. Đó là lý do Thiên Đạo suy yếu, và đó cũng là lý do linh khí cạn kiệt. Thiên Khuyết Huyết Lôi kia, chính là vết thương hở do quá nhiều nút thắt nhân quả bị đứt gãy, để lộ ra những gì nguyên thủy nhất, hỗn loạn nhất từ thuở hồng hoang."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày, vẻ mặt nàng lộ rõ sự băn khoăn. "Nhưng Tạ công tử, phương pháp này... quá phi truyền thống. Từ ngàn đời nay, tu sĩ vẫn luôn tìm cách thăng tiên, đó là con đường chính đạo. Các tông môn sẽ không chấp nhận, thậm chí còn xem đó là dị đoan, nghịch thiên." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy lo ngại, không phải vì nàng không tin Tạ Trần, mà vì nàng hiểu rõ sự cố chấp và quyền lực của các tông môn tu tiên. Niềm tin vào tu đạo đã ăn sâu vào xương tủy của thế giới này, và việc lật đổ nó không khác gì lật đổ cả một trật tự đã tồn tại vạn năm.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc, nhưng cũng đầy chua chát. "Họ không chấp nhận, bởi vì con đường của họ đã dẫn đến cảnh tượng này. Con đường mà họ gọi là chính đạo, lại đang đẩy thế giới đến bờ vực hủy diệt. Chúng ta không cần họ chấp nhận. Chúng ta chỉ cần hành động."
Mộ Dung Tuyết hạ bút, ánh mắt sáng rỡ. "Ý của Tạ công tử là, chúng ta phải dùng những hành động cụ thể, nhân văn để tạo ra một dòng chảy nhân quả mới, thay thế cho dòng chảy đang suy tàn này? Chúng ta không vá vết rách bằng pháp thuật, mà bằng sự gắn kết của con người?" Nàng đã nắm bắt được cốt lõi của vấn đề, bởi nàng cũng là một người đã rời bỏ con đường tu luyện để quay về với y đạo, với việc chữa bệnh cứu người.
"Chính xác." Tạ Trần gật đầu. "Thay vì tìm cách siêu thoát khỏi thế tục, chúng ta phải dấn thân vào thế tục. Thay vì tranh giành linh khí, chúng ta phải chia sẻ tài nguyên. Thay vì đoạn tuyệt hồng trần, chúng ta phải hàn gắn tình nghĩa. Mỗi hành động giúp đỡ một người khó khăn, mỗi lời động viên một người tuyệt vọng, mỗi hạt giống được gieo trồng, mỗi dòng nước được thanh lọc... tất cả đều là những sợi dây nhân quả mới, đang từ từ bện chặt lại mạng lưới Thiên Đạo đã mục rữa. Đây không phải là một phương pháp thần kỳ, mà là một quá trình chậm chạp, đòi hỏi sự kiên trì, đoàn kết và lòng nhân ái vô bờ bến."
Bách Lý Hùng nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. "Phàm nhân chúng ta đã chờ đợi quá lâu. Chờ đợi tiên nhân cứu giúp, chờ đợi Thiên Đạo ban phước. Nhưng chờ đợi chỉ mang đến sự tuyệt vọng. Nếu tu sĩ không thể cứu, chúng ta sẽ tự cứu lấy mình! Chúng ta có trí tuệ, có đôi tay, và có tấm lòng! Chúng ta sẽ không ngồi yên chờ chết!" Giọng anh trầm hùng, đầy khí phách, vang vọng trong căn phòng nhỏ, xua đi phần nào sự trầm mặc. Anh đứng dậy, vóc dáng vạm vỡ gần như lấp đầy khung cửa.
Tạ Trần chỉ vào những hình vẽ trên đất. "Kế hoạch 'Nhân Quả Liên Kết' của chúng ta bao gồm nhiều khía cạnh. Thứ nhất, tổ chức phàm nhân thành các nhóm hỗ trợ lẫn nhau, đặc biệt là trong các thôn làng bị ảnh hưởng nặng nề bởi Thiên Khuyết Huyết Lôi. Chia sẻ kiến thức y học cơ bản, cách dùng những thảo dược thông thường để đối phó với sự biến chất của linh khí. Mộ Dung Tuyết, đây sẽ là trách nhiệm chính của nàng."
Mộ Dung Tuyết gật đầu không chút do dự. "Ta đã chuẩn bị danh sách các loại thảo dược có khả năng thanh lọc, và phương pháp đơn giản để nhận biết, sử dụng. Ta cũng sẽ hướng dẫn các y sư, lang băm trong vùng về cách phòng bệnh, chữa bệnh trong thời kỳ linh khí biến chất." Ánh mắt nàng kiên định, toát lên sự chuyên nghiệp và lòng từ bi của một y sư.
"Thứ hai," Tạ Trần tiếp tục, "chúng ta cần xây dựng hệ thống phòng thủ dân sự, không phải để chống lại tu sĩ, mà để bảo vệ nguồn nước, mùa màng khỏi sự xâm nhập của ma khí, và để hỗ trợ lẫn nhau khi tai ương ập đến. Bách Lý Hùng, việc này cần đến sự chỉ huy và kinh nghiệm của huynh."
Bách Lý Hùng vỗ ngực, tiếng "bộp" vang dội. "Cứ giao cho ta! Ta sẽ tập hợp những người trẻ khỏe, có lòng dũng cảm. Chúng ta sẽ bảo vệ thôn làng, bảo vệ người thân của mình!" Anh đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không cân sức, nhưng đầy ý nghĩa.
"Thứ ba, và quan trọng nhất," Tạ Trần nhìn sâu vào mắt từng người, "chúng ta cần xây dựng một mạng lưới thông tin, không phải để truyền bá pháp thuật hay tin tức giật gân, mà để lan tỏa niềm tin, lan tỏa sự sẻ chia. Mỗi người dân đều là một mắt xích, một sợi dây trong mạng lưới nhân quả này. Dương Quân, Lăng Nguyệt, đây là lúc các vị dùng trí tuệ và ảnh hưởng của mình để thay đổi nhận thức của mọi người, để họ hiểu rằng sức mạnh của phàm nhân không nằm ở pháp lực, mà ở sự đoàn kết, ở 'nhân tâm'."
Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt. Sự chấp nhận giờ đây đã sâu sắc hơn, vượt lên mọi nghi ngờ hay sự lúng túng ban đầu. Dù họ chưa từng phải làm những việc như thế này, chưa từng phải đi thuyết phục những phàm nhân bình thường, nhưng họ đã sẵn sàng học hỏi và thực hiện. Con đường của họ, từ nay, không còn là con đường kiếm tìm sự bất tử hay quyền năng siêu phàm, mà là con đường tìm lại ý nghĩa của sự sống, của nhân tính.
"Cái giá phải trả sẽ rất lớn," Tạ Trần khẽ nói, ánh mắt nhìn ra vệt đỏ trên bầu trời. "Chúng ta không thể biết trước sẽ có những trở ngại gì. Có thể là sự phản đối từ các tông môn, có thể là sự can thiệp của Thiên Đạo, hoặc những thế lực tà ác khác. Nhưng, nếu chúng ta không làm, thì sẽ không còn gì để mất nữa."
Căn phòng lặng đi. Mùi hương của đất, cỏ, và khói bếp dường như đậm đặc hơn, quẩn quanh trong không gian tĩnh mịch. Tiếng chim hót ngoài cửa sổ vẫn vang lên đều đặn, như một bản nhạc nền cho khoảnh khắc định mệnh này. Tạ Trần gầy gò, mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt anh, ngọn lửa của hy vọng và quyết tâm vẫn cháy bùng, sáng hơn bao giờ hết. Anh đã chuẩn bị cho một cuộc chiến không có thần thông, chỉ có trí tuệ và lòng người. Và những người ngồi trong căn phòng đó, dù mỗi người một vẻ, đều đã sẵn sàng đi cùng anh trên con đường đầy chông gai ấy. Mỗi hành động nhỏ bé của họ, mỗi sợi dây liên kết của sự đoàn kết, đều là một điểm neo nhân quả, đang từ từ kéo thế giới này trở lại từ vực thẳm.
***
Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, rọi những tia nắng vàng óng xuống Thôn Vân Sơn, hàng trăm phàm nhân từ thôn làng và các khu vực lân cận đã tập trung đông đúc tại quảng trường lớn nhất. Không khí nơi đây đặc quánh sự lo lắng và tuyệt vọng, bao trùm lên từng gương mặt khắc khổ, từng ánh mắt sợ hãi đang ngước nhìn lên bầu trời. Trên cao, Thiên Khuyết Huyết Lôi vẫn rực đỏ như một vết sẹo khổng lồ, một lời nhắc nhở tàn khốc về tai ương đang đe dọa sinh mệnh của họ. Dù nắng ấm, một làn gió lạnh lẽo vẫn thổi qua, mang theo mùi đất, mùi mồ hôi và cả mùi của sự hoang mang.
Ở một góc quảng trường, Liễu Thanh Phong, với thân hình thanh tú và vẻ mặt chính trực nhưng ánh mắt đầy sự tự phụ, đang đứng cùng vài tu sĩ khác. Hắn mặc đạo bào màu lam nhạt, tay vẫn giữ chặt thanh kiếm Bích Lạc, toát lên một khí chất cao ngạo, xa cách. Ánh mắt hắn quét qua đám đông phàm nhân, rồi dừng lại trên Tạ Trần với vẻ khinh miệt rõ ràng. Đối với hắn, những kẻ phàm tục này chỉ là sâu kiến, không đáng để bận tâm, và Tạ Trần, một thư sinh không có chút linh lực, dám đứng ra "vá trời" thì quả là một trò hề lố bịch.
Tạ Trần, với vẻ ngoài thư sinh gầy gò nhưng khí chất trầm ổn đến lạ, bước lên một bục gỗ tạm bợ giữa quảng trường. Anh không có vẻ uy nghi của một tông chủ, không có thần thái phi phàm của một tiên nhân, nhưng sự hiện diện của anh lại thu hút mọi ánh nhìn. Giọng nói của anh trầm ấm, không hề cao giọng hay dùng linh lực để khuếch đại, nhưng lại vang vọng rõ ràng đến từng ngóc ngách của quảng trường, như một dòng suối mát len lỏi vào tâm hồn đang khô cạn của những người phàm.
"Chư vị thôn dân," Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt anh điềm tĩnh quét qua từng gương mặt, "tai ương này không phải là ý trời, mà là hậu quả của những lựa chọn. Thiên Đạo không phải là một pháp tắc bất biến, mà là tổng hòa của vạn vật, của mỗi sinh linh. Khi Thiên Đạo suy yếu, đó là bởi 'nhân quả' bị đảo lộn, 'tình nghĩa' bị lãng quên. Để vá trời, chúng ta không cần pháp thuật, mà cần 'nhân tâm'."
Anh dừng lại, để những lời của mình thấm vào lòng người. Đám đông bắt đầu xôn xao, những tiếng thì thầm lan truyền như sóng nước. "Nhân tâm? Phàm nhân sao có thể vá trời bằng nhân tâm?" "Tiên nhân còn bó tay, hắn ta thì làm được gì?" Những hoài nghi, sợ hãi vẫn còn rất lớn, ăn sâu vào tâm trí họ.
Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sức mạnh nội tại phi thường. Anh giải thích về kế hoạch "Nhân Quả Liên Kết", về việc mỗi hành động sẻ chia, mỗi sự giúp đỡ, mỗi hạt giống được gieo trồng đều là một sợi dây nhân quả, đang dần bện chặt lại mạng lưới Thiên Đạo. Anh kêu gọi mọi người đoàn kết, chia sẻ tài nguyên, xây dựng hệ thống thông tin cứu trợ, và quan trọng nhất là "hàn gắn lòng người" thông qua những hành động cụ thể, nhân văn. Anh không hứa hẹn điều thần kỳ, không vẽ ra viễn cảnh hoa mỹ, mà chỉ nói về những công việc thực tế, gần gũi với đời sống của phàm nhân.
"Chúng ta sẽ không ngồi yên chờ chết!" Tạ Trần nhấn mạnh, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ tự cứu lấy mình! Mỗi người một tay, từ việc thu thập thảo dược thanh lọc, đến việc bảo vệ mùa màng, nguồn nước. Từ việc giúp đỡ người già yếu, trẻ nhỏ, đến việc lan tỏa niềm tin và lòng dũng cảm. Đó chính là pháp thuật vĩ đại nhất, là sức mạnh chân chính của con người!"
Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh lùng, đầy khinh miệt vang lên, cắt ngang lời Tạ Trần. "Vô lý! Kẻ phàm nhân không tu luyện, dám vọng tưởng vá trời? Ngươi đang xúi giục bọn ngu muội này nghịch thiên sao? Thiên Đạo suy yếu là ý trời, không phải kẻ phàm tục như ngươi có thể can thiệp!"
Liễu Thanh Phong bước lên phía trước, ánh mắt hắn sắc bén như kiếm, tràn đầy sự khinh bỉ. Hắn phóng ra một luồng linh lực nhẹ, ý đồ chấn nhiếp Tạ Trần và khiến đám đông hoảng sợ. Linh lực tuy không mạnh mẽ đến mức gây thương tổn, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, một sự đe dọa rõ ràng từ thế giới tu tiên. Đám đông phàm nhân lập tức lùi lại, tiếng xôn xao biến thành tiếng thì thầm sợ hãi.
Nhưng ngay lập tức, một bóng dáng bạch y lướt đến, nhẹ nhàng như làn gió, đứng chắn trước Tạ Trần. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng chỉ khẽ phất tay áo, luồng linh lực của Liễu Thanh Phong lập tức tan biến như khói. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, không chút nhượng bộ.
"Liễu huynh," giọng Lăng Nguyệt trong trẻo nhưng lạnh lẽo đến thấu xương, "sự bất lực của pháp thuật đã rõ. Chư vị tu sĩ các người đã thất bại trong việc vá trời bằng sức mạnh, vậy thì ít nhất, hãy nghe Tạ công tử nói hết, trước khi phán xét." Nàng không chỉ bảo vệ Tạ Trần, mà còn trực tiếp chỉ trích sự vô dụng của tu sĩ truyền thống, một điều mà trước đây nàng không bao giờ dám làm.
Liễu Thanh Phong biến sắc, ánh mắt lộ rõ sự tức giận và kinh ngạc. Hắn không ngờ Lăng Nguyệt Tiên Tử, một trong những tiên tử kiệt xuất nhất, lại dám đứng ra bảo vệ một phàm nhân, và còn công khai đối đầu với hắn. "Lăng Nguyệt Tiên Tử! Ngươi cũng bị kẻ phàm tục này mê hoặc sao? Ngươi đã quên bổn phận của một tu sĩ, quên đi lời thề bảo vệ chính đạo?" Hắn gằn giọng, khuôn mặt đã trở nên khó coi.
"Bổn phận của ta là bảo vệ chúng sinh," Lăng Nguyệt đáp lại, "không phải bảo vệ cái gọi là 'chính đạo' đã mục ruỗng."
Ngay sau đó, Bách Lý Hùng bước tới, vóc dáng vạm vỡ của anh như một bức tường thành kiên cố. Anh đứng cạnh Lăng Nguyệt, ánh mắt kiên nghị quét qua Liễu Thanh Phong và những tu sĩ đi cùng hắn. Giọng anh trầm hùng, dõng dạc, đầy khí phách: "Kẻ tu sĩ các người thờ ơ với sinh mệnh phàm nhân! Các người chỉ lo tranh giành linh khí, lo tìm cách thành tiên, bỏ mặc chúng ta chết dần chết mòn! Giờ đây, chỉ có chúng ta tự cứu lấy mình! Chúng ta tin Tạ công tử! Kế hoạch của anh ấy tuy đơn giản, nhưng là con đường duy nhất còn lại!"
Đám đông phàm nhân, từ hoang mang, sợ hãi, dần dần chuyển sang lắng nghe, rồi cảm thấy đồng tình với lời của Tạ Trần và Bách Lý Hùng. Sự khinh miệt của Liễu Thanh Phong, sự thờ ơ của tu sĩ đã khiến họ căm phẫn bấy lâu, giờ đây bùng lên như ngọn lửa. Tiếng xôn xao ban đầu biến thành tiếng vỗ tay lưa thưa, rồi dần dần lan rộng, mạnh mẽ hơn, như một làn sóng thức tỉnh.
Mộ Dung Tuyết và Dương Quân, đứng cạnh Tạ Trần, cũng không hề kém cạnh. Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng nhưng cương nghị, bắt đầu phân phát những tờ giấy viết sẵn các chỉ dẫn sơ bộ về việc thu thập thảo dược và cách thức tổ chức các nhóm hỗ trợ. Nàng tận tình hướng dẫn, trấn an từng người. Dương Quân thì dùng giọng nói rõ ràng, dứt khoát của mình để trấn an những người đang hoảng sợ nhất, khơi gợi lại chút hy vọng trong lòng họ, hướng dẫn họ đến chỗ Mộ Dung Tuyết để nhận tài liệu.
Thị Trưởng Thành, béo tốt, mặc quan phục sang trọng, ban đầu còn dè dặt, lo lắng về việc đối đầu với tu sĩ. Nhưng khi chứng kiến sự quyết tâm của Tạ Trần và sự đồng lòng của đám đông, ông ta cũng khẽ gật đầu, trong lòng nhận thấy một tia hy vọng mới, một cơ hội để duy trì hòa bình, dù theo một cách không ngờ tới. Trưởng Lão Dược Phường, già nua lưng còng, đeo kính, ánh mắt vẫn còn hoài nghi nhưng sự tò mò lại lớn hơn. Ông ta chăm chú lắng nghe Tạ Trần, rồi nhìn sang những tờ chỉ dẫn của Mộ Dung Tuyết, trong lòng bắt đầu suy tính.
Ông Lão Tiều Phu, vẫn đứng lặng lẽ ở một góc, mái tóc bạc phơ bay trong gió, khẽ mỉm cười hiền hậu. Ông không nói gì, chỉ ánh mắt tinh anh nhìn Tạ Trần, rồi nhìn ra đám đông đang dần lấy lại niềm tin. Lời nói giản dị của ông hôm qua: "Lòng người hợp nhất, còn mạnh hơn vạn pháp. Đừng khinh thường sức mạnh của sự sống," giờ đây dường như đang ứng nghiệm.
Liễu Thanh Phong, chứng kiến cảnh tượng đó, khuôn mặt hắn trắng bệch vì tức giận. Hắn không thể tin được một phàm nhân lại có thể khuấy động lòng người đến vậy, và còn có được sự ủng hộ của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Hắn siết chặt thanh kiếm Bích Lạc, trong lòng dâng lên sự thù hận và khinh miệt tột độ. Đối với hắn, đây không chỉ là sự xúc phạm, mà là một sự thách thức trắng trợn đối với trật tự tu tiên, đối với Thiên Đạo.
Tạ Trần, đứng giữa làn sóng cảm xúc đang dâng trào, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, đầy chông gai, nhưng ít nhất, hạt giống hy vọng đã được gieo, và nó đã bắt đầu nảy mầm trong lòng những phàm nhân. Một làn sóng hy vọng nhỏ bé nhưng mãnh liệt dâng lên trong lòng những người phàm, một sự đoàn kết mới mẻ đang hình thành, đối lập hoàn toàn với thế giới tu tiên đã mục ruỗng.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, vẽ nên những vệt màu rực rỡ như tranh vẽ. Nhưng ở phía Đông, Thiên Khuyết Huyết Lôi vẫn rực cháy, màu đỏ của nó đối lập gay gắt với vẻ đẹp bi tráng của ánh tà dương, như một vết thương hở toác trên tấm vải của vũ trụ. Những áng mây tản mát bị nhuộm màu huyết dụ, tạo nên một khung cảnh vừa kỳ vĩ vừa đáng sợ. Sau một ngày dài với những lời tuyên bố táo bạo và những cuộc đối đầu căng thẳng, Tạ Trần tìm đến một đỉnh đồi nhỏ gần Thôn Vân Sơn, nơi có thể bao quát toàn cảnh ngôi làng và cả khoảng trời rộng lớn. Anh đứng đó một mình, thân hình gầy gò, chiếc áo vải bố cũ kỹ phấp phới trong gió chiều. Hơi lạnh bắt đầu len lỏi vào không khí, mang theo mùi cỏ dại và đất đá đặc trưng của vùng sơn cước. Tiếng gió rít nhẹ qua những cành cây khẳng khiu, nghe như những lời thì thầm của một thế giới đang hấp hối, hay tiếng thở dài của Thiên Đạo.
Sự mệt mỏi thể hiện rõ trên gương mặt Tạ Trần, những đường nét thanh tú giờ đây hằn sâu vẻ căng thẳng, nhưng đôi mắt anh vẫn giữ một vẻ kiên định đến lạ lùng. Anh đã dốc cạn sức lực, cả thể chất lẫn tinh thần, để thấu hiểu, để thuyết phục, để gánh vác. Mỗi lời nói, mỗi hành động đều là một sự tiêu hao to lớn đối với anh. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió lạnh lướt qua gò má, mang theo những âm thanh của cuộc sống đang diễn ra bên dưới: tiếng cười đùa của trẻ nhỏ đã dần lấy lại sự hồn nhiên, tiếng người lớn bàn bạc về kế hoạch, tiếng mõ trâu lốc cốc từ xa vọng lại. Những âm thanh đó, đối với anh, giờ đây quý giá hơn vạn lần những lời ca ngợi pháp thuật hay linh khí, bởi đó chính là biểu hiện chân thực nhất của 'sự sống', của 'nhân tính' mà anh đang cố gắng bảo vệ.
Lặng lẽ, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân tiến đến, đứng cách Tạ Trần một khoảng. Họ không nói gì, chỉ cùng anh dõi nhìn về phía Thiên Khuyết Huyết Lôi. Ba người đứng đó, như ba cái bóng lẻ loi đối mặt với vận mệnh của cả thế giới, giữa ranh giới mong manh giữa hy vọng và tuyệt vọng, giữa sự tàn lụi và một khởi đầu mới chưa định hình.
Lăng Nguyệt Tiên Tử là người phá vỡ sự im lặng. Giọng nàng khẽ nói, trầm tư như tiếng gió thoảng qua, mang theo chút suy tư về những gì nàng đã từ bỏ: "Anh thực sự tin rằng, những hành động nhỏ bé của phàm nhân có thể vá lành Thiên Đạo? Cái giá phải trả... sẽ rất lớn, Tạ công tử." Nàng không còn nghi ngờ nữa, mà chỉ là một sự chấp nhận khắc nghiệt về con đường họ đã chọn, một con đường mà nàng biết sẽ đòi hỏi rất nhiều. Nàng đã từ bỏ danh vọng, từ bỏ quyền năng, từ bỏ cả con đường đã định sẵn cho mình, để đi theo một thư sinh phàm tục, đối mặt với một tương lai đầy rủi ro và vô định.
Tạ Trần không quay đầu lại, ánh mắt anh vẫn kiên định nhìn thẳng vào vết nứt rực đỏ trên bầu trời, nơi những tia huyết lôi vẫn thi thoảng xẹt qua, như những nhát cắt đau đớn của một vết thương không thể liền miệng. "Không phải là tin, mà là phải làm. Đó là con đường duy nhất còn lại." Giọng anh trầm ổn, nhưng chứa đựng một sự kiên cường không thể lay chuyển, một chấp niệm đối với sự sống. "Chúng ta đã từ bỏ quá nhiều thứ, từ bỏ nhân tính, từ bỏ tình người để theo đuổi cái ảo ảnh của sự bất tử. Bây giờ là lúc tìm lại những gì đã mất. Tìm lại nhân tính, tìm lại sự gắn kết, tìm l���i ý nghĩa chân thực của sự sống."
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị lạnh chát của không khí hoàng hôn, vị lạnh của sự cô độc khi gánh vác một trọng trách lớn lao. "Cái giá... chắc chắn sẽ rất lớn. Có lẽ là cả tính mạng của bản thân, có lẽ là những mất mát không thể bù đắp, có lẽ là sự thù hằn từ toàn bộ thế giới tu tiên. Nhưng nếu không làm, thì Thiên Đạo sẽ sụp đổ hoàn toàn. Khi đó, không chỉ tu sĩ mất đi cơ duyên thành tiên, mà phàm nhân cũng sẽ không còn nơi để dung thân. Con người sẽ 'mất người' hoàn toàn, trở thành những sinh vật vô tri, hay tệ hơn, những con quỷ khát máu bị ma khí xâm chiếm."
Dương Quân bước đến gần hơn, đặt tay lên vai Tạ Trần, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối, một lời thề nguyện không lời. Ánh mắt anh nghiêm túc, giọng nói chắc chắn, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch: "Chúng tôi sẽ đi cùng anh, Tạ huynh. Dù là đường đến hồi kết của một kỷ nguyên cũ, hay là khởi đầu mới cho một thế giới khác. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt." Anh đã từng là một tu sĩ đầy lý tưởng, khao khát chính nghĩa, nhưng con đường tu luyện đã dần bào mòn nhân tính của anh, khiến anh chìm đắm trong sự cô độc của quyền năng. Giờ đây, đứng cạnh Tạ Trần, anh cảm thấy mình được sống lại, được tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, được là một "người" đúng nghĩa.
Tạ Trần khẽ gật đầu, chấp nhận sự đồng hành của họ, cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa từ bàn tay Dương Quân, xua đi phần nào cái lạnh của trách nhiệm. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác lạnh lẽo vô hình đột ngột lướt qua anh, không phải cái lạnh của gió chiều hay của đêm xuống, mà là một cái chạm nhẹ của không khí đóng băng, một cảm giác ghê rợn đến tận xương tủy. Anh khẽ rùng mình, đôi mắt sâu thẳm nheo lại, quét tìm trong hư không. Không có gì. Nhưng anh biết, đó là một sự chú ý, một cái nhìn vô hình, lạnh lẽo và đầy uy quyền, dường như đến từ rất xa, vượt qua mọi giới hạn của không gian và thời gian, xuyên thấu qua vạn vật để dò xét anh.
Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Trần biết. Kế hoạch "Nhân Quả Liên Kết" của anh, dù mới chỉ bắt đầu nảy mầm trong lòng những phàm nhân, đã không còn là một bí mật. Sự can thiệp táo bạo của anh vào vận mệnh của Thiên Đạo, vào nút thắt nhân quả cổ xưa, đã thu hút ánh mắt của những thực thể quyền năng nhất. Đó có thể là một dấu hiệu từ Bạch Vô Thường, vị thần chết lặng lẽ đại diện cho Thiên Đạo, đang tìm cách "sửa chữa" lại những "lỗi lầm" của chính nó, mà Tạ Trần lại là một "lỗi" lớn, một dị số nằm ngoài mọi dự tính, một sự bất tuân nghịch lý. Hoặc cũng có thể, đó là một làn sóng ma khí âm u, lén lút từ Ma Vực Thâm Uyên, từ Ma Chủ Cửu U, kẻ đang rục rịch chờ đợi thời cơ để nuốt chửng thế giới này vào hỗn loạn. Dù là ai, Tạ Trần đều biết, cuộc chiến thực sự, cuộc đối đầu lớn nhất, chỉ mới bắt đầu.
Cái giá phải trả... sẽ rất lớn. Nhưng trong ánh mắt Tạ Trần, giữa khoảnh khắc hoàng hôn đang dần tan vào đêm tối, giữa tiếng gió hú và vết nứt Thiên Đạo rực đỏ, vẫn sáng lên một ngọn lửa kiên định, không thể dập tắt. Ngọn lửa của một phàm nhân, dám đứng lên giữa bão táp của một kỷ nguyên đang tàn lụi, để tìm lại ý nghĩa của sự sống, để vá lại những mảnh vỡ của nhân gian bằng chính trái tim và bàn tay của con người. Anh đã quyết tâm phá cục, dù cho cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa, bởi vì anh muốn sống một đời bình thường, trọn vẹn nhân tính, và anh muốn tất cả nhân gian cũng vậy. Đó là chấp niệm cuối cùng của anh.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.