Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 126: Huyết Lôi Thức Tỉnh: Nút Thắt Nhân Quả Và Kế Hoạch Phàm Nhân

Tạ Trần lại cảm thấy một cơn mệt mỏi ập đến, nặng nề hơn bao giờ hết. Mỗi lời giải thích, mỗi lần anh thấu hiểu và chạm vào chân lý của nhân quả, đều là một lần anh phải trả giá bằng chính sinh lực của mình. Nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định, không hề nao núng. Anh biết, đây không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một khởi đầu. Một khởi đầu cho một đại tai ương mà không một ai, dù là phàm nhân hay tu sĩ, có thể trốn tránh. Và anh, Tạ Trần, một phàm nhân không tu tiên, đã bị đẩy vào trung tâm của cơn bão ấy, như một điểm neo nhân quả cuối cùng, giữa một kỷ nguyên đang tàn lụi.

***

Sáng sớm hôm sau, Thôn Vân Sơn chìm trong sự hỗn loạn và sợ hãi. Bầu trời vẫn bị xé toạc bởi vết nứt huyết sắc kinh hoàng, như một vết thương hở toác hoác trên thân thể thế giới, không ngừng rỉ ra những tia huyết lôi mỏng manh, tựa như máu và linh khí đang cạn kiệt. Không khí lạnh lẽo đến thấu xương, mang theo một mùi lưu huỳnh nồng nặc còn sót lại từ cơn Huyết Lôi đêm qua, khiến từng hơi thở cũng trở nên khó khăn. Sương mù nhẹ giăng mắc khắp nơi, ôm lấy những mái nhà gỗ và đá nhỏ, càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn, u ám. Tiếng chim hót, tiếng suối chảy thường ngày đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là tiếng than khóc thảm thiết của thôn dân, tiếng gió rít qua khe cửa và những âm thanh vô định của sự sợ hãi đang lan truyền.

Tạ Trần, thân hình gầy gò, tựa vào một cây cổ thụ lớn ven làng, khuôn mặt thanh tú giờ đây tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ mệt mỏi cùng cực, nhưng vẫn ánh lên sự tỉnh táo, thấu suốt đến lạ thường. Mái tóc đen dài của anh buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, nhưng vài sợi tóc đã bung ra, rũ xuống trán, thấm đẫm mồ hôi lạnh. Anh nhìn xuyên qua vết nứt huyết sắc đang án ngữ trên bầu trời, như đang đọc một cuốn sách cổ vô hình, không ngừng phân tích từng dòng nhân quả xoắn xuýt, từng sợi linh khí biến chất đang chảy ngược. Mỗi lần anh cố gắng thấu hiểu sâu hơn, một cơn đau nhói lại dấy lên trong tâm trí, tựa như có vô số mũi kim đang đâm vào thần hồn anh, nhưng anh vẫn kiên định, không một chút nao núng.

Gần đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng lặng, gương mặt họ tái nhợt vì kinh hoàng và tuyệt vọng. Lăng Nguyệt, dung nhan tuyệt mỹ giờ đây phủ một lớp sương mù lạnh lẽo của sự bàng hoàng, đôi mắt phượng sắc bén đã mất đi vẻ uy nghiêm thường thấy, thay vào đó là sự hoang mang tột độ. Nàng vẫn mặc bộ bạch y thanh thoát, nhưng nó dường như càng tôn lên vẻ yếu đuối, mong manh của nàng trong thời khắc này. Nàng nhìn Liễu Thanh Phong, người đang điên cuồng phóng ra các đạo pháp quyết về phía vết nứt, nhưng những luồng linh quang mạnh mẽ ấy, vốn có thể san bằng một ngọn núi, giờ đây chỉ như những đốm lửa nhỏ nhoi, vừa chạm vào rìa vết nứt huyết sắc đã tan biến vào hư vô, không để lại chút dấu vết nào. Hắn ta, với vẻ mặt thanh tú thường ngày, giờ đây đầy vẻ cáu kỉnh, bực bội, thậm chí là tức giận khi pháp thuật của mình trở nên vô dụng.

"Vô dụng! Vô dụng hết!" Liễu Thanh Phong gầm lên, giọng nói khàn đặc vì cố gắng quá sức. Hắn ta lại phóng ra một đạo pháp quyết cuối cùng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng nó vẫn tan biến như bọt biển. Hắn ta ngã khuỵu xuống đất, chiếc kiếm Bích Lạc tuột khỏi tay, rơi xuống đất tạo ra tiếng va chạm khô khốc. Hắn ta thở hổn hển, ánh mắt đầy vẻ thất bại và tuyệt vọng. "Linh khí bị ăn mòn quá nhanh, pháp trận không thể duy trì! Thiên Đạo đang sụp đổ sao?! Chẳng lẽ... chẳng lẽ Thiên Đạo thực sự đã đến hồi kết?!" Câu hỏi cuối cùng của hắn ta không còn là một lời chất vấn, mà là một tiếng than thở đầy bi ai, đầy sự bất lực của một tu sĩ đã dành cả đời để phụng sự cho cái gọi là "Thiên Đạo".

Lăng Nguyệt Tiên Tử run rẩy, đôi môi khô khốc. Nàng đã từng kiêu hãnh với sức mạnh của mình, đã từng tin tưởng vào con đường tu đạo mà mình đã đi. Nhưng giờ đây, trước tai ương hủy diệt này, tất cả mọi thứ đều trở nên vô nghĩa. Nàng quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn, một niềm hy vọng mong manh dấy lên trong lòng, một niềm hy vọng mà nàng chưa từng nghĩ mình sẽ đặt vào một phàm nhân. "Liễu Thanh Phong, dừng lại đi! Pháp thuật của chúng ta vô dụng... có lẽ, Tạ Trần nói đúng, đây không phải là thứ có thể dùng lực lượng để trấn áp." Giọng nàng nhỏ dần, như đang thì thầm với chính mình, nhưng lời nói ấy lại mang một sức nặng ghê gớm, bởi nó đến từ một vị Tiên Tử đã từng được coi là biểu tượng của sức mạnh và trí tuệ trong tu giới.

Dương Quân, tuấn tú nho nhã nhưng gương mặt giờ đây cũng đầy vẻ u ám, ánh mắt sáng ngời thường ngày đã mờ đi vài phần. Anh siết chặt nắm tay, sự thất vọng và vỡ mộng tràn ngập trong lòng. "Nếu tu đạo không thể cứu vãn, vậy... ý nghĩa của chúng ta là gì? Bao nhiêu năm tu luyện, bao nhiêu công sức, tất cả đều... vô ích sao?" Anh không chỉ hỏi Tạ Trần, mà còn tự vấn chính bản thân mình, tự vấn về cả một con đường mà anh đã kiên định theo đuổi.

Tạ Trần từ từ mở mắt. Đôi mắt anh sâu thẳm như giếng cổ, chứa đựng cả sự mệt mỏi của hàng vạn năm lịch sử. Anh không đáp lại ngay, chỉ khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự bất lực lẫn trách nhiệm. Giọng anh trầm ấm, yếu ớt nhưng đầy sức nặng, từng lời nói như khắc vào tâm khảm người nghe, xuyên thẳng vào những lớp vỏ bọc kiêu hãnh của tu sĩ: "Đây không phải là một vết rách mới... mà là một vết thương cũ từ thuở hồng hoang, bị khơi lại bởi sự suy yếu của Thiên Đạo. Một nút thắt nhân quả phức tạp, liên kết với mọi sinh linh. Pháp thuật chỉ là ngọn, không thể chữa được gốc." Anh nói chậm rãi, mỗi từ như được cân nhắc kỹ lưỡng, không hề hoa mỹ nhưng lại chứa đựng sức nặng của chân lý, buộc người nghe phải suy ngẫm.

Anh nhìn Liễu Thanh Phong đang nằm vật vã dưới đất, nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân đang đứng ngẩn ngơ, nhìn những thôn dân đang hoảng loạn, sợ hãi. Mỗi khuôn mặt đều là một mảnh ghép của bức tranh đại tai ương, mỗi hơi thở là một sợi nhân quả đang rung động. Anh lại nhắm mắt lại, "Nhân Quả Chi Nhãn" trong tâm trí anh hoạt động mạnh mẽ hơn bao giờ hết, một luồng sáng yếu ớt vô hình tỏa ra từ anh, không ai nhìn thấy, nhưng nó đang rút cạn từng chút tinh thần lực cuối cùng của anh. Anh cảm nhận được sự kết nối giữa vết nứt trên trời và từng nhịp đập trái tim của thôn dân, giữa sự suy yếu của Thiên Đạo và nỗi tuyệt vọng của con người. Anh thấy những dòng nhân quả xoáy cuộn, hỗn loạn, không chỉ liên kết với những kẻ tu sĩ tham lam muốn "vá trời", mà còn liên kết với từng hành động nhỏ nhất, từng ý niệm thiện ác của phàm nhân. Anh cảm nhận được cái giá phải trả cho sự thấu triệt này, từng thớ thịt, từng kinh mạch trong anh như đang bị xé toạc, nhưng anh biết mình không thể dừng lại.

Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, đứng lặng lẽ ở một góc, quan sát Tạ Trần. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như đã hiểu thấu những gì đang diễn ra, và một niềm tin tưởng sâu sắc, không lời, dành cho vị thư sinh này. Phàm nhân không hiểu được những lời lẽ sâu xa của Tạ Trần, nhưng họ cảm nhận được sự chân thành, sự kiên định trong anh. Họ vẫn sợ hãi, vẫn hoang mang, nhưng trong vô thức, ánh mắt họ bắt đầu hướng về Tạ Trần, như một tia sáng yếu ớt giữa màn đêm tăm tối.

***

Đến trưa cùng ngày, không khí trong Thôn Vân Sơn vẫn u ám, ánh sáng yếu ớt khó nhọc xuyên qua các khe cửa và tán cây, bầu trời vẫn bị ám ảnh bởi vết nứt huyết sắc. Trong một căn nhà đơn sơ nhất trong làng, Tạ Trần ngồi trước một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, mặt bàn đã mòn vẹt vì thời gian. Trên bàn trải ra một tấm bản đồ thô sơ của vùng đất này và các khu vực lân cận, được vẽ bằng những nét bút chì nguệch ngoạc, nhưng trên đó lại có những ký hiệu và đường nét phức tạp mà chỉ Tạ Trần mới hiểu được hoàn toàn. Đó không phải là bản đồ địa lý thông thường, mà là một bản đồ nhân quả, đánh dấu những điểm nút quan trọng nơi dòng chảy linh khí bị ảnh hưởng nặng nề nhất, nơi những chấp niệm của con người tạo thành những xoáy nước hỗn loạn.

Tạ Trần, mặc dù cực kỳ mệt mỏi, nhưng đôi mắt anh vẫn giữ được vẻ tỉnh táo, thậm chí còn sắc bén hơn. Anh dùng ngón tay gầy gò chỉ vào các điểm trên bản đồ, giải thích cặn kẽ về bản chất sâu xa của tai ương cho những người đang vây quanh. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của một y sư, ngồi đối diện anh, chăm chú lắng nghe, tay cầm bút lông và giấy, ghi chép cẩn thận từng lời. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, đứng phía sau Mộ Dung Tuyết, im lặng nhưng đầy vẻ tập trung.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, hai tu sĩ từng đứng trên đỉnh cao của thế giới tu chân, giờ đây lại khiêm tốn đứng ở một góc, ánh mắt họ không còn vẻ kiêu ngạo hay bất cần, mà tràn đầy sự tìm kiếm và tin tưởng. Họ đã hoàn toàn buông bỏ sự kiêu hãnh của tu sĩ, những niềm tin vào con đường tu đạo truyền thống đã hoàn toàn sụp đổ trong tâm trí họ. Thay vào đó, một niềm tin mới đang dần hình thành, một niềm tin vào Tạ Trần, vào con đường mà anh đang dẫn dắt. Lăng Nguyệt, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, như muốn khắc ghi từng lời anh nói vào tận xương tủy. Dương Quân, đôi tay siết chặt, gương mặt lộ rõ sự quyết tâm, không còn chút dấu vết của sự vỡ mộng.

"Vết rách này không thể vá bằng pháp thuật," Tạ Trần nói, giọng anh vẫn trầm tĩnh, nhưng mỗi lời đều mang một sức nặng. "Nó là biểu hiện của sự mất cân bằng sâu sắc giữa Thiên Đạo và nhân quả. Chúng ta phải giải quyết từ gốc rễ: làm chậm sự ăn mòn linh khí, bảo vệ nguồn sống của phàm nhân, và quan trọng nhất, hàn gắn 'lòng người' bằng sự đoàn kết và hành động thiết thực." Anh nhấn mạnh từ "hàn gắn lòng người", như thể đó là chìa khóa vạn năng cho mọi vấn đề. Anh giải thích rằng sự hoảng loạn, sợ hãi, và cả sự cố chấp của tu sĩ đều là những sợi nhân quả tiêu cực, đang nuôi dưỡng và mở rộng vết nứt trên trời. Chỉ khi con người đoàn kết, tin tưởng lẫn nhau, và hành động cùng nhau, những sợi nhân quả tích cực mới có thể hình thành, đối trọng lại sự suy yếu của Thiên Đạo.

Mộ Dung Tuyết nhanh chóng ghi chép, ngẩng đầu lên hỏi, giọng nói dịu dàng nhưng đầy thực tế: "Vậy là chúng ta cần tập trung vào việc nào trước? Cần bao nhiêu ng��ời, và tài nguyên gì? Có phải là những loại thảo dược đặc biệt để làm chậm sự biến chất của linh khí, hay là việc di chuyển dân làng đến những nơi an toàn hơn?" Nàng luôn là người đầu tiên nắm bắt những vấn đề cốt lõi và đưa ra những câu hỏi thiết thực nhất.

Bách Lý Hùng, với giọng nói đanh thép, đầy khí phách của một dũng tướng, bày tỏ mối lo ngại: "Làm sao để tập hợp phàm nhân trong tình cảnh này? Họ đang rất hoảng sợ và mất phương hướng. Hơn nữa, những lời tiên nhân bất lực đã gieo rắc sự tuyệt vọng quá lớn." Anh biết rõ sự khó khăn trong việc lay chuyển lòng người khi đối mặt với một tai ương vượt quá sức tưởng tượng của họ.

Lăng Nguyệt, lúc này, khẽ cất tiếng, giọng nói nhỏ hơn thường lệ, như đang tự vấn chính mình: "Hàn gắn lòng người... chẳng lẽ đây mới là chân lý của 'vá trời' mà bấy lâu nay chúng ta tìm kiếm? Chẳng lẽ, sức mạnh của pháp thuật không bằng sức mạnh của nhân tính, của sự đoàn kết?" Ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm câu trả lời cuối cùng cho những nghi ngờ đã dằn vặt nàng bấy lâu.

Dương Quân, đứng thẳng người, ánh mắt anh giờ đây tràn đầy quyết tâm. "Tạ huynh, chúng tôi sẽ nghe theo huynh. Dù có phải bỏ con đường tu đạo mà chúng tôi đã theo đuổi bao năm, chúng tôi cũng nguyện giúp sức để bảo vệ những gì còn lại." Anh nhìn Lăng Nguyệt, như muốn khẳng định sự đồng lòng của cả hai. Đối với họ, đây không chỉ là sự thay đổi trong tư tưởng, mà là một sự tái sinh, một sự tìm kiếm ý nghĩa mới cho sự tồn tại của mình.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt anh quét qua từng người, như đang đánh giá sự kiên định của họ. Anh dùng ngón tay gầy gò chỉ vào các điểm trên bản đồ, giải thích về mối liên hệ nhân quả và các bước cần thực hiện, từ việc khơi thông các dòng suối để làm chậm sự ăn mòn linh khí cục bộ, đến việc tổ chức thu thập những loại thảo dược có khả năng thanh lọc không khí, và quan trọng hơn, là việc trấn an tinh thần dân chúng bằng những câu chuyện, những hành động cụ thể, dù nhỏ bé nhất. Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng trao đổi ánh mắt kiên định, bắt đầu hình dung kế hoạch một cách chi tiết. Lăng Nguyệt và Dương Quân gật đầu, sự hoài nghi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối vào Tạ Trần, vào con đường mà anh đang vạch ra, một con đường chưa từng có tiền lệ. Họ hiểu rằng, đây là một nút thắt nhân quả phức tạp, đòi hỏi sự can thiệp toàn diện, không chỉ bằng sức mạnh vật chất mà còn bằng sức mạnh của ý chí và lòng người.

***

Chiều cùng ngày, Thôn Vân Sơn, vốn đã hoang tàn, giờ đây lại chứng kiến một cảnh tượng chưa từng có. Mây mù vẫn bao phủ khắp nơi, khiến bầu trời xám xịt, nhưng vết nứt huyết sắc kinh hoàng đã mờ đi một chút, như thể một bàn tay vô hình nào đó đã khẽ chạm vào vết thương, làm dịu đi sự đau đớn dữ dội nhất. Đây là một dấu hiệu mong manh, một bằng chứng nhỏ nhoi cho thấy phương pháp của Tạ Trần đã ít nhiều có hiệu quả, dù anh phải trả giá bằng sự suy kiệt tinh thần lực đến tột cùng.

Trong khu vực trung tâm Thôn Vân Sơn, trên một phiến đá cao, Bách Lý Hùng đứng vững chãi, thân hình vạm vỡ, phong trần của anh toát lên một khí phách hào hùng. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của anh đầy vẻ kiên nghị, ánh mắt quét qua hàng trăm thôn dân đang tụ tập bên dưới. Đám đông ấy, với những khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng, thì thầm to nhỏ, không ngừng hoang mang về số phận của mình. Phía sau Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Tạ Trần đứng lặng lẽ, như những cột trụ vững chắc, dù mỗi người một vẻ.

Bách Lý Hùng hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách của anh vang dội khắp thôn, xé tan màn sương mù và nỗi sợ hãi đang bao trùm: "Chúng ta không thể trông chờ vào tiên nhân nữa! Họ đã thất bại! Phép thuật của họ không thể cứu chúng ta! Giờ là lúc phàm nhân chúng ta phải tự cứu lấy mình! Chúng ta có trí tuệ, có đôi tay, và có tấm lòng! Hãy đoàn kết lại!" Anh giơ cao nắm đấm, một cử chỉ đơn giản nhưng mạnh mẽ, như một lời tuyên ngôn đanh thép cho sự trỗi dậy của phàm nhân. Lời nói của anh không hứa hẹn phép màu, mà nói về một kế hoạch thực tế, cần sức người, cần lòng người để đối phó với tai ương này.

Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng nhưng đầy cương nghị, bước lên phía trước, tay cầm một chồng giấy đã được viết sẵn. "Kế hoạch này không cần pháp thuật, mà cần lòng người, cần sự đoàn kết của tất cả chúng ta! Mỗi người một tay, chúng ta sẽ vượt qua!" Nàng bắt đầu phân phát các chỉ dẫn sơ bộ về việc thu thập thảo dược, những loại cây cỏ dại có khả năng thanh lọc linh khí biến chất, về việc xây dựng các rào chắn tự nhiên để bảo vệ nguồn nước, và những công việc đơn giản nhưng cần thiết khác. Nàng nói rõ ràng, rành mạch, từng lời đều nhằm trấn an và hướng dẫn dân làng vào hành động.

Tuy nhiên, trong đám đông, vẫn có những tiếng thì thầm hoài nghi. Một thôn dân gầy gò, râu tóc bạc phơ, run rẩy cất tiếng: "Làm sao mà phàm nhân chúng ta có thể chống lại tai ương của Thiên Đạo mà tiên nhân còn bó tay? Chúng ta chỉ là những kẻ yếu ớt, không có pháp lực..." Nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng đã ăn sâu vào tâm trí họ, khiến họ khó lòng tin tưởng vào chính sức mạnh của mình.

Đúng lúc đó, Ông Lão Tiều Phu, người đã đứng lặng lẽ quan sát từ đầu, khẽ bước tới, ánh mắt tinh anh của ông nhìn về phía Tạ Trần, sau đó nhìn ra đám đông. Ông không nói một lời dài dòng, chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười hiền hậu nhưng chứa đựng đạo lý sâu xa. "Lòng người hợp nhất, còn mạnh hơn vạn pháp. Đừng khinh thường sức mạnh của sự sống." Lời nói của ông tuy giản dị nhưng lại chạm vào tận đáy lòng của nhiều người, như một luồng gió mát xua tan đi phần nào sự hoài nghi.

Lăng Nguyệt và Dương Quân, tuy còn lúng túng trong vai trò mới, bởi họ chưa từng phải làm những việc như thế này, nhưng họ vẫn cố gắng hết sức. Lăng Nguyệt, dung nhan tuyệt mỹ, giờ đây bỏ qua vẻ lạnh lùng thường ngày, bắt đầu giúp đỡ tổ chức đám đông, hướng dẫn họ nhận chỉ dẫn từ Mộ Dung Tuyết. Dương Quân thì dùng giọng nói rõ ràng, dứt khoát của mình để trấn an những người đang hoảng sợ nhất, khơi gợi lại chút hy vọng trong lòng họ.

Tạ Trần đứng đó, không nói một lời, thân hình gầy gò của anh ẩn mình trong chiếc áo vải bố cũ kỹ, khuôn mặt tái nhợt vì mệt mỏi. Nhưng sự hiện diện trầm tĩnh của anh lại mang đến một cảm giác an tâm lạ kỳ cho tất cả mọi người. Ánh mắt anh quét qua từng khuôn mặt, từ Bách Lý Hùng đầy khí phách, Mộ Dung Tuyết kiên định, Lăng Nguyệt và Dương Quân đang dần thích nghi với vai trò mới, cho đến những thôn dân đang từ từ thoát khỏi sự hoảng loạn để bắt đầu hành động. Anh biết, đây không phải là một giải pháp thần kỳ, mà là một cuộc chiến dai dẳng, một cuộc chiến của nhân tính chống lại sự suy tàn của Thiên Đạo. Mỗi hành động nhỏ bé của họ, mỗi sợi dây liên kết của sự đoàn kết, đều là một điểm neo nhân quả, đang từ từ kéo thế giới này trở lại từ vực thẳm. Sự mệt mỏi thể hiện rõ trên gương mặt anh, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định, ánh lên một tia hy vọng và quyết tâm, như ngọn lửa nhỏ nhoi, nhưng bền bỉ, giữa cơn bão táp của một kỷ nguyên đang tàn lụi. Một kỷ nguyên mới, có lẽ, sẽ được xây dựng từ chính những bàn tay phàm nhân ấy.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free