Nhân gian bất tu tiên - Chương 125: Thiên Khuyết Huyết Lôi: Dấu Hiệu Hồng Hoang
Tạ Trần tựa vào gốc cây cổ thụ, hít thở từng hơi khí mỏng manh, cảm nhận từng thớ thịt trong cơ thể mình đang gào thét vì cạn kiệt. Dòng nước mát lạnh đã chảy về Thôn Vân Sơn, xoa dịu phần nào cơn khát và nỗi tuyệt vọng, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Mỗi lần vận dụng 'Nhân Quả Luân Bàn' đến mức đó, anh cảm thấy linh hồn mình như bị rút cạn, tinh thần lực hao tổn đến độ anh tưởng chừng chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ khiến anh tan biến. Anh lim dim đôi mắt, nhìn những thôn dân bắt đầu thu dọn tàn dư của tai ương cục bộ. Dù đã có nước, vẻ hoang tàn vẫn còn đó, in hằn trên từng mái nhà xơ xác, từng vạt đất nứt nẻ. Nhưng trong ánh mắt họ, đã có lại tia hy vọng, một ngọn lửa nhỏ nhoi được thắp lên từ bàn tay gầy gò của một thư sinh không tu tiên.
Mộ Dung Tuyết, với bộ y phục xanh ngọc đã lấm lem bụi đất, vẫn không ngừng nghỉ hướng dẫn những y giả khác băng bó, cấp phát thuốc men. Nàng dịu dàng xoa đầu một đứa trẻ vừa được uống nước, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng sâu sắc, không chỉ cho những người dân này, mà còn cho Tạ Trần. Nàng hiểu rõ hơn ai hết cái giá phải trả khi một phàm nhân như Tạ Trần dám can thiệp vào vận mệnh, dám đối đầu với ý chí của Thiên Đạo. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây cũng toát lên vẻ mệt mỏi, đang cùng những người dân khỏe mạnh nhất khuân vác những cành cây khô, dọn dẹp những đống đổ nát. Ông dùng giọng trầm hùng, cố gắng trấn an bách tính, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt kiên nghị ấy, một nỗi hoang mang mới bắt đầu nhen nhóm.
Cách đó không xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng cạnh nhau, vẻ mặt vẫn còn đăm chiêu sau những gì đã chứng kiến. Lăng Nguyệt, bạch y nhuốm chút bụi trần, đôi mắt phượng đẹp đẽ nhưng mệt mỏi, nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, như thể muốn xuyên thấu tận cùng con người anh. Trong lòng nàng, những giáo điều đã theo nàng suốt mấy trăm năm tu luyện đang dần vỡ vụn. 'Thế nào là tu tiên? Thế nào là Thiên Đạo?' Những câu hỏi vô vọng cứ xoáy vào tâm trí nàng, không ngừng nghỉ. Dương Quân thì trầm tư hơn, anh nhìn những người dân đang hối hả làm việc, rồi lại nhìn Tạ Trần. Anh đã từng khao khát sức mạnh để bảo vệ, nhưng giờ đây, sức mạnh ấy dường như trở nên vô nghĩa trước một đạo lý cao thâm hơn, một "nhân quả" mà anh mới chỉ chạm đến được phần nổi.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây. Ánh sáng vàng cam dịu dàng bao phủ Thôn Vân Sơn, mang theo chút bình yên giả tạo sau cơn hoạn nạn. Tạ Trần khẽ thở dài, câu nói ấy như thoát ra từ tận cùng tâm khảm: "Sự bình yên này... thật mong manh."
Lời nói vừa dứt, như một lời nguyền rủa, bầu trời phía chân trời bỗng nhiên chuyển màu đỏ thẫm đến rợn người. Không phải là màu đỏ của hoàng hôn, mà là một màu đỏ như máu tươi, hừng hực và đầy hung hãn. Một vết nứt khổng lồ, rộng đến mức bao trùm cả tầm mắt, đột nhiên hiện ra giữa không trung, như thể một bàn tay vô hình đã xé toạc tấm màn trời xanh. Từ vết nứt ấy, những luồng huyết lôi đỏ rực, tựa như những gân máu khổng lồ, rạch nát không gian, vẽ nên những đường nét quỷ dị trên nền trời đang dần tối sầm. Một âm thanh chói tai, rợn người, tựa như tiếng rên rỉ thống khổ của chính đất trời, vang vọng khắp nơi, xuyên thấu màng nhĩ, khiến mọi sinh linh phải run rẩy.
Linh khí trong không khí, vốn đã mỏng manh sau tai ương hạn hán, giờ đây càng trở nên loãng hơn, như bị hút cạn, và mang theo một mùi tanh nhẹ, khó chịu, tựa như mùi máu khô. Sự thay đổi đột ngột này khiến cả Thôn Vân Sơn chìm vào hỗn loạn tột độ. "Cái gì vậy?!" "Trời sụp rồi sao?!" "Cứu mạng!"
Những thôn dân đang làm việc bỗng nhiên hoảng loạn tột độ, tiếng la hét thất thanh vang lên, họ vứt bỏ công cụ, chen lấn giẫm đạp lên nhau để tìm kiếm một chỗ ẩn nấp vô vọng. Trẻ con khóc thét, bám víu vào vạt áo cha mẹ. Bách Lý Hùng, vốn kiên cường, giờ đây cũng tái mặt, nắm chặt thanh đại đao trong tay, ánh mắt bất lực hướng về bầu trời. "Lại là gì nữa đây?!" Ông gầm lên, giọng nói đầy phẫn nộ xen lẫn sợ hãi, bởi lẽ, ông chưa từng thấy một hiện tượng kinh hoàng đến thế.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ giờ đây trắng bệch, đôi mắt phượng đầy kinh hoàng nhìn vết nứt trên bầu trời. Nàng cảm nhận rõ ràng linh khí xung quanh đang bị nuốt chửng, một cảm giác trống rỗng đáng sợ ập đến. Nàng run rẩy, lẩm bẩm, "Đây là... Thiên Đạo đang sụp đổ?" Lời nói của nàng không chỉ là câu hỏi, mà còn là nỗi sợ hãi tột cùng của một tu sĩ đã dành cả đời để tin vào sự trường tồn của Thiên Đạo.
Dương Quân đứng bên cạnh, cố gắng vận dụng linh lực, nhưng cảm thấy toàn thân yếu ớt, không thể tập trung. Anh nhìn hiện tượng kinh hoàng trên cao, rồi lại nhìn sang Tạ Trần, người vẫn đang tựa vào gốc cây, đôi mắt đã mở ra, ánh lên vẻ thấu suốt đến lạnh lùng. "Không thể nào... một hiện tượng như thế này... chưa từng được ghi lại!" Anh thốt lên, giọng nói nghẹn lại vì kinh ngạc. Những gì họ đang chứng kiến đã vượt xa mọi tri thức, mọi kinh nghiệm tu luyện mà họ từng có.
Tạ Trần, mặc dù cơ thể gầy gò đang run rẩy vì kiệt sức, vẫn cố gắng giữ mình kiên định. Anh nhắm mắt lại, không phải để trốn tránh, mà là để cảm nhận, để lắng nghe những gì 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tâm hải đang nói với anh. Anh cảm nhận được sự thay đổi dữ dội của linh khí, không phải là sự suy giảm đơn thuần, mà là một sự "ăn mòn" từ tận gốc rễ, một sự biến chất của bản nguyên vũ trụ. Mùi tanh nhẹ trong không khí không phải là máu, mà là linh khí đang phân rã, tan rã thành hư vô.
Những luồng huyết lôi rạch ngang bầu trời, ánh sáng đỏ rực hắt xuống Thôn Vân Sơn, khiến khung cảnh vốn đã hoang tàn càng thêm quỷ dị. Tiếng la hét, khóc than của thôn dân hòa cùng tiếng gió rít gào và âm thanh rợn người từ vết nứt trên cao, tạo nên một bản giao hưởng của tận thế. Mộ Dung Tuyết cố gắng giữ bình tĩnh, nàng ôm chặt một đứa bé vào lòng, nhìn về phía Tạ Trần, ánh mắt nàng là sự lo lắng tột độ, nhưng cũng là một niềm tin vô điều kiện. Nàng biết, nếu có ai có thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra, thì đó chỉ có thể là Tạ Trần.
Ở Cổng Thành Vọng Nguyệt, thuộc Thành Vô Song, khung cảnh cũng trở nên hỗn loạn không kém. Cổng thành cao ngất, làm từ đá xanh kiên cố, giờ đây như một cánh cửa dẫn đến địa ngục khi những luồng huyết lôi đỏ rực bao trùm lấy nó. Những người lính gác, vốn quen với sự uy nghiêm và trật tự, giờ đây cũng vứt bỏ vũ khí, cùng với các thương nhân và dân chúng đổ xô chạy tán loạn. Tiếng vó ngựa, tiếng xe ngựa, tiếng người nói chuyện thường ngày đã bị thay thế bởi tiếng la hét thất thanh, tiếng chân người giẫm đạp lên nhau trong sự hoảng loạn. Mùi bụi đất, mùi ngựa, mùi kim loại quen thuộc giờ đây bị lấn át bởi mùi tanh nhẹ, khó chịu của linh khí đang bị ăn mòn. Bầu không khí vốn náo nhiệt, ồn ào vào ban ngày, giờ đây chìm trong sự hoảng sợ tột độ.
Liễu Thanh Phong, với vẻ ngoài thanh tú và ánh mắt sáng như sao, vừa kịp trở về từ một chuyến tuần tra. Anh ta đang cố gắng trấn an đám đông bằng cách sử dụng pháp thuật, vung kiếm Bích Lạc tạo ra một lá chắn ánh sáng xanh ngọc bao phủ một phần cổng thành. "Các ngươi bình tĩnh! Thiên Đạo vẫn còn đó! Ta sẽ... sẽ tìm cách!" Giọng nói của anh ta vang vọng, cố gắng tỏ ra uy nghiêm, nhưng trong ánh mắt anh ta, một sự bất lực không thể che giấu đã lộ rõ. Những luồng huyết lôi nhỏ bé, như những mũi kim lửa, dễ dàng xuyên thủng lá chắn của anh ta, khiến nó lập lòe rồi tan biến, như một trò đùa tàn nhẫn của vũ trụ. Các tu sĩ khác đi cùng anh ta cũng đều tái mét mặt, đứng bất động, không biết phải làm gì. Những phù văn trận pháp khắc trên tường thành, vốn được dùng để phòng ngự, giờ đây cũng mờ đi, như thể chúng đang bị rút cạn sức sống.
Trên tường thành, Thị Trưởng Thành, thân hình béo tốt trong bộ quan phục sang trọng, giờ đây run rẩy như cầy sấy. Vẻ mặt phúc hậu thường ngày của ông ta đã biến thành sự tuyệt vọng tột cùng. Ông ta nhìn xuống đám đông hỗn loạn, nhìn lên bầu trời bị xé toạc, rồi lẩm bẩm, "Thành Vô Song... sẽ không giữ được nữa sao?" Hàng ngàn năm qua, Thành Vô Song luôn được coi là bất khả xâm phạm, một biểu tượng của sự ổn định dưới sự bảo hộ của Thiên Đạo và các tiên môn. Nhưng giờ đây, trước hiện tượng kinh hoàng này, mọi niềm tin đều sụp đổ.
Bên trong một Dược Phường gần đó, Trưởng Lão Dược Phường, với mái tóc bạc phơ và tấm lưng còng, đang kinh hãi nhìn những chậu linh thảo quý hiếm nhất của mình. Những cây Nhân sâm ngàn năm, những đóa Linh chi vạn niên, vốn tỏa ra linh khí dồi dào, giờ đây đang héo úa với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Lá cây khô lại, thân cây rụng xuống, chỉ trong chốc lát, chúng trở thành những cành cây khô không sức sống, như thể bị một bàn tay vô hình hút cạn toàn bộ sinh lực. "Linh khí... không còn nữa!" Ông ta run rẩy thốt lên, ánh mắt đầy kinh hoàng. "Chúng ta... sẽ chết hết sao?" Ông ta hiểu rằng, linh khí là nền tảng của mọi sự sống trong thế giới này, là cội nguồn của tu luyện và cả sự duy trì của phàm trần. Nếu linh khí suy kiệt đến mức này, không chỉ tu sĩ không thể tu luyện, mà ngay cả phàm nhân cũng không thể sống sót.
Cảm giác lạnh lẽo khó chịu khi linh khí suy giảm bao trùm lấy toàn bộ thành phố. Người dân chen lấn, giẫm đạp lên nhau, tiếng la hét và cầu nguyện vang lên khắp nơi, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và tuyệt vọng chưa từng có. Liễu Thanh Phong vẫn cố gắng gào lên, nhưng lời nói của anh ta chìm nghỉm trong tiếng sấm ầm ầm không ngừng từ những luồng huyết lôi và tiếng khóc than của bách tính. Anh ta, một tu sĩ kiêu hãnh, giờ đây cảm thấy mình thật nhỏ bé và bất lực trước sức mạnh hủy diệt của tạo hóa. Sự tự phụ của anh ta tan biến, chỉ còn lại sự bối rối và sợ hãi.
Mùi tanh nhẹ, khó chịu trong không khí càng lúc càng nồng nặc, như một lời cảnh báo về sự mục rữa từ tận cùng. Các tu sĩ, những người vốn kiêu hãnh với khả năng của mình, giờ đây cũng chỉ biết đứng nhìn, không một ai dám hành động, không một ai có thể nghĩ ra cách nào để chống lại hiện tượng này. Toàn bộ Thập Phương Nhân Gian, trong khoảnh khắc đó, dường như bị nhấn chìm trong một nỗi sợ hãi chung, một nỗi sợ hãi đến từ sự nhận thức rằng, mọi thứ mà họ từng tin tưởng, mọi thứ mà họ từng dựa vào, đang đứng trước bờ vực sụp đổ.
Giữa cơn hỗn loạn, Tạ Trần dựa vào cây cổ thụ, nhắm mắt lại. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh tự động kích hoạt, không phải theo ý muốn, mà là một phản ứng tự nhiên của bản thể trước sự thay đổi dữ dội của vũ trụ. Mặc dù cơ thể anh mệt mỏi rã rời, tinh thần lực hao tổn đến mức chỉ còn như một ngọn đèn dầu lay lắt trước gió, nhưng ánh mắt nội tại của anh vẫn xuyên thấu qua những lớp ảo ảnh của huyết lôi, xuyên qua tầng tầng lớp lớp hư không, nhìn thấy một chân tướng kinh hoàng.
Đó không phải là một sự kiện ngẫu nhiên, cũng không phải là một tai ương tự nhiên thông thường. Anh nhìn thấy một vết nứt sâu thẳm, cổ xưa, đã có từ thuở hồng hoang, ẩn sâu trong bản thể của Thiên Đạo. Vết nứt ấy không phải là một vết thương mới, mà là một 'vết thương' đã có từ rất lâu, từ thời điểm Thiên Đạo vừa khai sinh, từ những chấp niệm đầu tiên, những mâu thuẫn nội tại đã hình thành nên nó. Nó đã nằm im lìm hàng vạn năm, nhưng giờ đây, với sự suy yếu tột độ của Thiên Đạo, với những can thiệp thô bạo của Bạch Vô Thường, và có lẽ cả sự rục rịch của những thế lực ma đạo từ Cửu U, vết thương cũ ấy đã bị kích hoạt, bị xé toạc ra, để lộ ra những dòng nhân quả xoáy cuộn, hỗn loạn, kéo theo cả một vùng đất rộng lớn vào một tai ương không thể tránh khỏi.
Anh thấy linh khí không chỉ bị ăn mòn, mà còn bị biến chất, trở thành một loại năng lượng hỗn độn, vừa mang sự sống, vừa mang sự hủy diệt, như chính sự giằng xé trong bản thân Thiên Đạo. Anh cảm nhận được những sợi nhân quả vô hình đang gào thét, đang quặn mình, báo hiệu một sự thay đổi tận gốc rễ của trật tự vũ trụ. Đây là lời cảnh báo cuối cùng, một dấu hiệu không thể rõ ràng hơn về một sự kiện lớn hơn đang đến, một tai ương mà Thiên Đạo muốn tránh, nhưng chính nó lại đang thúc đẩy.
Tạ Trần mở mắt, đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy thấu suốt, đầy trách nhiệm. Anh nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, những người đang nhìn anh với ánh mắt vừa đầy hy vọng, vừa đầy sợ hãi. Họ khao khát một lời giải thích, một tia sáng giữa màn đêm hỗn loạn.
Giọng anh trầm ấm, mệt mỏi nhưng rõ ràng, từng lời nói như khắc vào tâm khảm người nghe: "Đây không phải tai ương mới... mà là một vết thương cũ. Một vết nứt đã có từ thuở hồng hoang, khi Thiên Đạo vừa khai sinh."
Lăng Nguyệt nuốt khan, đôi môi khô khốc. Những lời của Tạ Trần không chỉ là một lời giải thích, mà là một sự vạch trần. "Hồng hoang? Ý ngươi là... nó đã tồn tại từ trước khi chúng ta tu luyện?" Giọng nàng run rẩy, nàng đã sống mấy trăm năm, đã tu luyện đến cảnh giới cao thâm, nhưng chưa từng nghe nói về một vết thương cổ xưa đến thế của Thiên Đạo. Niềm tin của nàng vào sự hoàn mỹ, sự bất biến của Thiên Đạo đã hoàn toàn sụp đổ.
Dương Quân gật đầu lia lịa, ánh mắt anh đầy vẻ bàng hoàng. "Vậy... đây là hậu quả của điều gì?" Anh muốn biết nguồn gốc, muốn tìm một lý do, một lời giải thích có thể xoa dịu nỗi sợ hãi trong lòng.
Tạ Trần thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự mệt mỏi của hàng vạn năm lịch sử. "Là tổng hòa của tất cả... sự tham lam của kẻ muốn vá trời, sự thờ ơ của kẻ tu sĩ, và sự suy yếu của ý chí vũ trụ. Nó là dấu hiệu... của một sự kiện lớn hơn đang đến, một tai ương mà Thiên Đạo muốn tránh, nhưng chính nó lại đang thúc đẩy." Anh không cần dùng lời lẽ hoa mỹ, chỉ cần những từ ngữ súc tích, chạm thẳng vào bản chất của vấn đề, của chân lý.
Lăng Nguyệt và Dương Quân lắng nghe trong im lặng, khuôn mặt họ dần chuyển từ sợ hãi sang một nỗi kinh hoàng thấu hiểu. Họ đã từng chứng kiến Tạ Trần phá giải tai ương hạn hán, đã từng thấy anh đối đầu với Bạch Vô Thường, nhưng những gì anh vừa nói lại mang một sức nặng khác, một tầm vóc khác. Nó không chỉ là sự suy yếu của một vùng đất, mà là sự suy yếu của toàn bộ Thiên Đạo, của chính nền tảng mà họ đã dành cả đời để xây dựng.
Tạ Trần lại cảm thấy một cơn mệt mỏi ập đến, nặng nề hơn bao giờ hết. Mỗi lời giải thích, mỗi lần anh thấu hiểu và chạm vào chân lý của nhân quả, đều là một lần anh phải trả giá bằng chính sinh lực của mình. Nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định, không hề nao núng. Anh biết, đây không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một khởi đầu. Một khởi đầu cho một đại tai ương mà không một ai, dù là phàm nhân hay tu sĩ, có thể trốn tránh. Và anh, Tạ Trần, một phàm nhân không tu tiên, đã bị đẩy vào trung tâm của cơn bão ấy, như một điểm neo nhân quả cuối cùng, giữa một kỷ nguyên đang tàn lụi.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.