Nhân gian bất tu tiên - Chương 124: Nhân Quả Trở Về: Nước Mắt Thôn Vân Sơn
Dưới bầu trời Côn Luân Giới, nơi ý chí vũ trụ vừa phô bày sự vô tình tột cùng, bóng lưng Tạ Trần gầy gò khuất dần trong màn đêm, như một nét chấm phá đơn độc trên bức tranh thiên địa hùng vĩ. Anh không quay đầu lại, không một lời than vãn, chỉ lặng lẽ bước đi, mang theo gánh nặng của một lựa chọn định mệnh và nỗi buồn sâu thẳm dành cho những sinh linh vô tội. Gió đêm thốc mạnh, thổi tung dải lụa đơn giản buộc mái tóc đen dài của anh, như muốn cuốn trôi đi cả hình hài thư sinh yếu ớt giữa cõi đất trời mênh mông.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, hai tu sĩ từng ngạo nghễ coi thường phàm trần, giờ đây chỉ còn biết lặng lẽ theo sau. Bước chân của họ nặng trĩu, không còn sự thanh thoát của kẻ cưỡi mây đạp gió. Trong tâm trí họ, những giáo điều ngàn năm về Thiên Đạo, về con đường trường sinh, đang vỡ vụn như pha lê dưới một cú va đập tàn nhẫn. Ánh mắt dõi theo Tạ Trần không còn là sự nghi hoặc hay khinh bỉ, mà là một hỗn hợp phức tạp của sự bối rối, kính trọng, và cả một nỗi sợ hãi mới – nỗi sợ hãi về một sự thật trần trụi, lạnh lùng hơn bất cứ ma chướng nào họ từng đối mặt. Thế giới tu tiên mà họ từng tin tưởng đã thay đổi chỉ trong một khắc, và có lẽ, họ cũng đã thay đổi theo.
Màn đêm dần buông, nuốt chửng những đỉnh núi Côn Luân sừng sững. Đến khi những tia nắng đầu tiên của bình minh hé rạng, xuyên qua màn sương mờ ảo, ba người đã rời xa tiên cảnh, tiến về phía nhân gian. Không khí dần trở nên đặc quánh, khô nóng, và một mùi hương ngai ngái của đất khô, của cỏ héo úa bắt đầu xộc vào khứu giác. Khi Thôn Vân Sơn hiện ra trước mắt, không còn là bức tranh yên bình mà Tạ Trần từng chứng kiến, từng gieo những hạt giống hy vọng.
Thay vào đó, một cảnh tượng hoang tàn, bi thương đập vào thị giác, khiến cả Lăng Nguyệt và Dương Quân phải nín thở. Những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài vô tận giờ đã biến thành một dải đất nứt nẻ, khô cằn, những thân lúa vàng úa gục đầu xuống như những linh hồn đã chết. Dòng suối nhỏ, từng uốn lượn hiền hòa qua làng, cung cấp nguồn sống cho bao thế hệ, nay chỉ còn là một vệt bùn khô khốc, trơ trọi những tảng đá xám xịt. Không một tiếng chim hót líu lo, không một tiếng gà gáy, chỉ có tiếng gió lùa qua những ngôi nhà gỗ xiêu vẹo, mang theo âm thanh than vãn thảm thiết của con người.
Khắp thôn, những người dân với khuôn mặt hốc hác, đôi mắt thất thần, đang ngồi bó gối bên hiên nhà, hoặc nằm vật vờ dưới bóng râm ít ỏi của những cây cổ thụ đang khô héo. Làn da của họ sạm đen vì nắng gắt, đôi môi nứt nẻ, và ánh mắt họ chứa đầy sự tuyệt vọng đã dập tắt mọi tia sáng. Tiếng khóc thút thít của trẻ con yếu ớt xen lẫn tiếng thở dài nặng nề của người lớn, tạo nên một bản nhạc bi ai của sự sống đang dần lụi tàn. Không khí nóng như hầm, không một làn gió nhẹ, càng làm tăng thêm sự ngột ngạt và cảm giác bị bỏ rơi.
Tạ Trần chậm rãi bước vào thôn, từng bước chân anh như giẫm lên chính trái tim mình. Anh đưa bàn tay gầy guộc chạm nhẹ vào một nhánh lúa khô héo, cảm nhận sự thô ráp, lạnh lẽo của một sinh mệnh đang kết thúc. Nỗi buồn sâu sắc dâng lên trong lòng, nhưng không phải là sự hối hận. Đây là cái giá của sự vô vi, cái giá của việc dám thách thức ý chí của Thiên Đạo. Anh đã biết trước, đã chấp nhận, nhưng nỗi đau khi chứng kiến những sinh linh vô tội phải gánh chịu vẫn nhói buốt.
Phía sau anh, Lăng Nguyệt Tiên Tử không kìm được tiếng thốt. Nàng nhìn khung cảnh trước mắt, rồi nhìn lên vùng trời tối đen bất thường vẫn còn vương lại dấu vết mơ hồ từ Côn Luân Giới. Giọng nói nàng run rẩy, không còn chút băng lãnh thường ngày, như thể mọi sự kiêu ngạo của một tu sĩ đã bị bào mòn.
"Đây... đây là hậu quả ư? Nó đến nhanh vậy sao?"
Dương Quân đứng cạnh nàng, ánh mắt anh đầy bàng hoàng và cả sự phẫn nộ. Anh đã từng tin vào sự công bằng của Thiên Đạo, vào lẽ phải mà các tông môn luôn rao giảng. Nhưng giờ đây, trước cảnh tượng này, tất cả đều sụp đổ. "Thiên Đạo... sao có thể tàn nhẫn đến vậy?" Anh thì thầm, giọng nói nặng trĩu. "Những người này... họ có tội tình gì?"
Tạ Trần không đáp lời, anh chỉ tiếp tục bước vào sâu hơn trong thôn, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt khắc khổ, từng mái nhà xiêu vẹo. Anh cảm nhận được sự oán hận, sự tuyệt vọng đang cuộn trào, cùng với một làn năng lượng hỗn loạn từ "tai ương nhân quả" mà Thiên Đạo đã giáng xuống. Nó không phải là một loại pháp thuật hủy diệt trực tiếp, mà là một sự bẻ cong dòng chảy của tự nhiên, một sự rút cạn linh khí và sinh lực của vùng đất một cách từ từ, tàn nhẫn nhất.
Bỗng, một thân hình vạm vỡ, phong trần xuất hiện. Đó là Bách Lý Hùng, lãnh đạo của Thôn Vân Sơn, nay đã gầy rộc đi trông thấy. Khuôn mặt vuông vức của ông hốc hác, đôi mắt kiên nghị thường ngày giờ đỏ ngầu vì thiếu ngủ và lo lắng. Ông lao đến, dáng vẻ hốt hoảng nhưng vẫn cố giữ lấy sự điềm tĩnh của người đứng đầu.
"Công tử Tạ Trần! Cuối cùng người cũng đã về!" Giọng Bách Lý Hùng khàn đặc, khô khốc như chính dòng suối cạn. Ông nắm lấy cánh tay Tạ Trần, lực đạo mạnh đến mức siết chặt. "Thôn Vân Sơn... sắp không còn chống đỡ được nữa rồi! Mạch nước đã cạn, ruộng đồng khô héo, người già yếu và trẻ nhỏ đã bắt đầu đổ bệnh. Chúng ta đã cố gắng hết sức, nhưng không có nước..."
Từ một ngôi nhà gần đó, Mộ Dung Tuyết bước ra, gương mặt nàng cũng hốc hác không kém, đôi mắt thâm quầng vì thức đêm. Nàng đang nâng đỡ một đứa trẻ nhỏ ho sù sụ. "Đại ca Bách Lý nói đúng, công tử Tạ Trần. Chúng tôi đã dùng hết thảo dược, nhưng không có nước để sắc thuốc, không có lương thực để nuôi dưỡng. Bệnh dịch đã bắt đầu lan ra, và tôi e rằng..." Nàng không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu ý.
Tạ Trần nhìn Bách Lý Hùng, rồi nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt anh trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một tia quyết đoán. Anh gật đầu, như thể đã hiểu rõ mọi chuyện, như thể đã nhìn thấu tất cả. "Ta đã trở về." Giọng anh khẽ khàng, như một tiếng thở dài trong không khí đặc quánh. "Cái giá của sự vô vi, ta đã biết. Nhưng nỗi đau này... ta sẽ tìm cách hóa giải." Anh đã chọn con đường của riêng mình, và anh sẽ gánh chịu mọi nhân quả.
Màn đêm buông xuống Thôn Vân Sơn, mang theo sự se lạnh của một vùng đất đang chết dần vì thiếu nước. Dưới ánh trăng mờ nhạt, Tạ Trần ngồi lặng lẽ bên bờ con suối cạn trơ đáy, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hư không. Anh không dùng thần thức để dò xét, không dùng pháp thuật để cảm ứng, mà chỉ đơn thuần "quan sát" bằng "Nhân Quả Chi Nhãn" của mình. Trong tâm trí anh, những sợi nhân quả vô hình, những gợn sóng năng lượng phức tạp từ Côn Luân Giới, từ ý chí của Bạch Vô Thường, và từ chính lựa chọn của anh, hiện rõ mồn một.
Đây không phải là một tai ương ngẫu nhiên của thiên nhiên, mà là một sự "điều chỉnh" tàn nhẫn, một đòn trừng phạt trực tiếp từ Thiên Đạo. Nó không phải là sự hủy diệt trong chớp mắt, mà là sự bào mòn từ từ, tước đoạt sinh lực của vạn vật, ép buộc anh phải chứng kiến và chấp nhận hậu quả của sự "phản nghịch" ấy. Tạ Trần cảm nhận được sự mạch đập yếu ớt của linh mạch dưới lòng đất, sự rối loạn của dòng chảy sinh khí bị bẻ cong, và cả sự tuyệt vọng đến cùng cực của những sinh linh đang sống trên mảnh đất này. "Dòng chảy đã bị bẻ cong," Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm đục vang vọng trong đêm tĩnh mịch. "Không phải tự nhiên, mà là... ý chí."
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt đầy lo lắng, mang theo một bát nước đục ngầu đến bên Tạ Trần. Nàng ngồi xuống, cẩn thận đặt bát nước xuống đất. "Công tử Tạ Trần, nước đã cạn kiệt, cây trồng không thể sống. Mầm bệnh đã bắt đầu lan ra. Chúng tôi đã cố gắng tìm kiếm, nhưng mọi mạch nước gần đây đều khô hạn." Nàng nhìn những thân lúa khô héo, ánh mắt tràn ngập sự bất lực. "Thiên Đạo... thật sự có thể tàn nhẫn đến mức này sao?"
Bách Lý Hùng cũng đến bên, khuôn mặt ông hiện rõ vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng. "Chúng ta đã cử người đi xa hơn để tìm nước, nhưng vô vọng. Không có nước, mọi thứ đều vô vọng. Người dân không thể cầm cự được bao lâu nữa." Ông siết chặt nắm tay, nhìn về phía những ngôi nhà đang chìm trong bóng tối, nơi tiếng ho khan và tiếng than khóc vẫn văng vẳng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng cách đó không xa, im lặng quan sát. Trong lòng họ, những lời của Tạ Trần, "Dòng chảy đã bị bẻ cong... ý chí", cứ vang vọng. Họ đã từng coi Thiên Đạo là một thực thể vô tư, công bằng, nhưng giờ đây, những gì họ chứng kiến và nghe được lại cho thấy một bộ mặt hoàn toàn khác. Một Thiên Đạo biết giận dữ, biết trừng phạt, và tàn nhẫn đến khó tin.
Tạ Trần nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần lực. Trong tâm hải anh, "Nhân Quả Luân Bàn" khẽ rung động, phác họa lên một bức tranh phức tạp về dòng chảy năng lượng của vùng đất. Anh cảm nhận được sự biến đổi của linh mạch, sự uốn lượn của địa khí, và những điểm nút bị phong tỏa bởi ý chí của Thiên Đạo. Đây không phải là một phép thuật đơn thuần, mà là một sự thấu hiểu cực hạn về mối liên hệ sâu xa giữa vạn vật, về cách mà một ý chí vô hình có thể thao túng dòng chảy tự nhiên. Anh không thể trực tiếp phá vỡ sự phong tỏa của Thiên Đạo bằng sức mạnh, nhưng anh có thể tìm một "lối thoát", một con đường vòng.
Anh mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia sáng kỳ lạ. Anh chỉ tay về một hướng xa xăm, nơi có một dãy đồi thấp uốn lượn. "Đất có mạch ngầm. Sức người có thể dẫn dắt." Giọng anh trầm tĩnh nhưng đầy tin tưởng. Anh nhìn Bách Lý Hùng. "Đại ca Bách Lý, hãy tập hợp những người khỏe mạnh nhất. Chúng ta sẽ đào một con kênh, dẫn nước từ mạch ngầm ẩn sâu dưới dãy đồi kia về."
Bách Lý Hùng nhìn theo hướng tay Tạ Trần chỉ, ánh mắt ông lóe lên tia hy vọng mong manh. "Mạch ngầm? Nhưng chúng ta đã tìm kiếm khắp nơi rồi, công tử Tạ Trần..."
"Sự phong tỏa của Thiên Đạo không thể vĩnh viễn bẻ cong mọi dòng chảy. Nó chỉ che giấu, bẻ lệch. Mạch nước đó vẫn tồn tại, chỉ là nằm sâu hơn, và cần một sự 'dẫn dắt' đúng đắn." Tạ Trần giải thích, giọng điệu có phần yếu ớt hơn. Anh quay sang Mộ Dung Tuyết. "Mộ Dung cô nương, hãy bảo toàn sức khỏe cho dân làng. Nguồn nước sẽ có. Điều quan trọng nhất bây giờ là không để dịch bệnh lan rộng và giữ vững tinh thần cho mọi người."
Mộ Dung Tuyết gật đầu, ánh mắt nàng từ ngờ vực chuyển sang tin tưởng. "Tôi sẽ cố gắng hết sức."
Lăng Nguyệt và Dương Quân vẫn đứng đó, như những pho tượng bất động. Họ chứng kiến Tạ Trần, một phàm nhân không hề dùng đến linh lực hay pháp thuật, lại có thể nhìn thấy những điều mà ngay cả tu sĩ cảnh giới cao như họ cũng không thể cảm nhận. Anh không "phá" tai ương bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu, bằng "Nhân Quả Chi Nhãn" của mình. Điều đó khiến lý trí của họ rung chuyển. "Đây... đây mới là 'đạo' sao?" Dương Quân thì thầm, không phải hỏi Tạ Trần, mà là hỏi chính bản thân mình, hỏi cả cái thế giới mà anh từng tin tưởng.
Bách Lý Hùng không chần chừ nữa. Ông đứng dậy, hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên nghị trở lại. "Được! Ta tin công tử Tạ Trần! Dù có phải đào xuyên núi, ta cũng sẽ làm!" Ông quay lưng, chạy về phía những ngôi nhà, tiếng gọi khàn đặc vang vọng trong đêm, tập hợp những người còn sức lực. Tạ Trần nhìn theo, rồi lại nhắm mắt, cảm nhận sự hao tổn của tinh thần lực đang cạn kiệt. Mỗi lần "đọc" và "dẫn dắt" nhân quả, đặc biệt là khi đối đầu với ý chí của Thiên Đạo, đều rút cạn sinh lực của anh một cách khủng khiếp.
Bình minh hé rạng, mang theo những tia nắng đầu tiên sưởi ấm vùng đất khô cằn của Thôn Vân Sơn. Không khí ban mai vẫn nóng bức, nhưng đã dịu hơn một chút so với cái nắng gắt của ngày hôm trước. Dưới sự hướng dẫn của Tạ Trần và sự lãnh đạo đầy khí phách của Bách Lý Hùng, hàng chục thôn dân, dù mệt mỏi, đói khát và kiệt sức, vẫn cố gắng đào bới một con kênh mới. Tiếng xẻng cuốc đất đều đặn vang lên, hòa cùng tiếng hò reo nhỏ yếu ớt của những người đang cố gắng bám víu vào một tia hy vọng mong manh.
Tạ Trần đứng đó, tựa vào một gốc cây cổ thụ đang héo úa, sắc mặt anh trắng bệch, đôi mắt thâm quầng. Anh không trực tiếp nhúng tay vào việc đào bới, bởi anh không có sức mạnh vật lý của một phàm nhân cường tráng, cũng không có linh lực của một tu sĩ. Nhưng mỗi khi dòng chảy bị tắc nghẽn, mỗi khi những người dân lạc lối giữa lòng đất, anh lại khẽ đưa tay, đôi mắt ánh lên vẻ tập trung cao độ. "Nhân Quả Luân Bàn" trong tâm hải anh lại rung động, phác họa lại những đường nét tinh tế của linh mạch và địa khí, dẫn dắt họ đến những điểm mấu chốt, những mạch ngầm bị che giấu. Anh không dùng pháp lực để tạo ra nước, mà dùng sự thấu hiểu sâu sắc về "linh mạch" và "nhân tâm" của vùng đất, một sự hao tổn tinh thần lực kinh hoàng.
Mộ Dung Tuyết và các y giả khác không ngừng nghỉ, chăm sóc những người kiệt sức, những đứa trẻ đang ho khan vì bệnh tật. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn thấy vẻ mệt mỏi tột cùng trên gương mặt anh, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định, không hề nao núng. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời nói của nàng, vốn là một câu hỏi triết lý, giờ đây như một lời khẳng định hùng hồn cho con đường mà Tạ Trần đang đi.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy. Sự bàng hoàng và nghi ngờ của họ dần chuyển thành sự kính phục sâu sắc. Họ đã từng thấy tu sĩ dùng pháp thuật dời núi lấp biển, hô phong hoán vũ, nhưng chưa từng thấy ai có thể dùng trí tuệ và sự thấu hiểu để "dẫn dắt" thiên địa, để "phá" một tai ương do chính Thiên Đạo giáng xuống mà không cần đến một chút linh lực nào. Đây không phải là sức mạnh tu vi, mà là một sức mạnh khác, một "đạo" khác, một "nhân quả" mà họ chưa từng biết đến.
"Hắn không dùng pháp thuật... nhưng lại làm được điều mà tu sĩ chúng ta không thể," Lăng Nguyệt thầm nghĩ, trong lòng nàng, những bức tường thành của giáo điều tu tiên đang sụp đổ. "Đây là 'nhân quả' ư? Một sức mạnh không cần đến linh khí, nhưng lại có thể xoay chuyển càn khôn trong phạm vi của nó?"
Dương Quân đứng bên cạnh, ánh mắt anh nhìn Tạ Trần đầy ngưỡng mộ. "Thật không thể tin được... Đây mới là 'đạo' sao? Không phải là sự tranh giành sức mạnh, mà là sự thấu hiểu và hòa hợp với vạn vật, dù phải trả giá?" Những lời lẽ của anh mang theo một sự giác ngộ mới, một sự từ bỏ những ảo vọng cũ.
Khi mặt trời lên cao, chiếu rọi những tia nắng chói chang xuống Thôn Vân Sơn, tiếng reo hò yếu ớt nhưng đầy hy vọng bỗng vang lên. "Nước! Có nước rồi!"
Một dòng nước trong mát, lạnh buốt từ từ trào ra từ lòng đất, chảy xiết vào con kênh mới đào, rồi len lỏi vào những cánh đồng khô cằn. Dù chỉ là một dòng nhỏ, nhưng nó là nguồn sống, là sự hồi sinh. Những người dân lao vào dòng nước, rửa đi bụi bẩn và mồ hôi, uống từng ngụm nước ngọt lành như thể đó là cam lồ. Tiếng cười, tiếng khóc hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của niềm hy vọng.
Tạ Trần lùi lại, cơ thể anh khẽ run rẩy, làn da trắng nhợt nay càng trắng bệch như tờ giấy. Anh tựa vào gốc cây, nhắm mắt lại, cảm nhận sự hao tổn của tinh thần lực như một con sông đã cạn. Mỗi sợi nhân quả được "dẫn dắt", mỗi dòng chảy được "bẻ cong" khỏi ý chí của Thiên Đạo, đều rút cạn sinh lực của anh. Anh đã phải trả một cái giá rõ ràng, một cái giá đắt đỏ cho sự "vô vi" của mình, cho việc dám chống lại một tai ương do Thiên Đạo gây ra.
Sự sống bắt đầu quay trở lại Thôn Vân Sơn, nhưng Tạ Trần biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ bé, một sự trì hoãn tạm thời. Tai ương đã được hóa giải, nhưng cái giá phải trả đã in hằn sâu trong cơ thể và tinh thần anh. Đây chỉ là một "kiểm tra" nhỏ, một sự nhắc nhở từ Bạch Vô Thường, từ Thiên Đạo. Một tai ương thực sự, lớn hơn, đang chờ đợi ở phía trước, như một lời cảnh báo về cái giá phải trả của một "điểm neo nhân quả" dám đứng lên chống lại ý trời. Và anh, Tạ Trần, một phàm nhân, đã sẵn sàng để gánh chịu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.