Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 123: Nhân Quả Đối Đầu Thiên Ý: Lựa Chọn Vô Vi

Tạ Trần, đứng giữa hoang phế Côn Luân Giới, lời tuyên ngôn vừa dứt, không gian như ngưng đọng. Anh đã không chấp nhận sự giải thích của Thiên Đạo, không chấp nhận cái gọi là “trật tự” được xây dựng trên nỗi sợ hãi và sự cứng nhắc. “Phàm nhân sẽ tự tìm lấy con đường của mình. Không cần Thiên Đạo chỉ lối, càng không cần Thiên Đạo ban ân. Và càng không cần Thiên Đạo định đoạt.” Những lời ấy, dẫu thốt ra nhẹ nhàng, lại mang sức nặng của ngàn cân, rung chuyển cả tầng không vô hình.

Hoàng hôn Côn Luân buông xuống, nhuộm một màu xanh xám u tịch lên những tàn tích cổ kính. Gió rít gào qua các vách đá xám ngoét, mang theo tiếng hú dài của một thời đại đã mất, như lời than khóc của những linh hồn bị lãng quên. Mùi đất ẩm, rêu phong nồng nặc và chút kim loại gỉ sét phảng phất trong không khí lạnh lẽo. Đôi khi, một làn hương linh dược cổ xưa thoang thoảng bay đến từ những khu vườn hoang tàn, giờ chỉ còn là những bụi cây dại mọc chen chúc. Linh khí trong Côn Luân Giới, vốn đã bất ổn, giờ đây càng trở nên hỗn loạn tột độ, xoáy vặn như một cơn lốc vô hình, tạo ra một áp lực khổng lồ đè nặng lên vạn vật, đặc biệt là ba con người đang đứng trong tâm điểm của nó.

Ảo ảnh cổ xưa mà họ từng thấy, vốn chỉ là một hình bóng mờ ảo, giờ đây bắt đầu ngưng tụ. Từ những sợi sáng bạc mỏng manh, nó dần kết thành một thực thể phát sáng rực rỡ, không rõ hình dạng, nhưng lại mang một khí thế uy nghi đến nghẹt thở. Nó đứng sừng sững giữa những tòa tháp chạm mây đã mục ruỗng, giữa những cung điện hoang tàn và những khu vườn đã hóa thành phế tích, như một vị thần linh vừa giáng thế từ cõi hư vô. Thực thể đó không có khuôn mặt, không có hình hài cụ thể, nhưng đôi mắt – nếu có thể gọi đó là mắt – lại sáng rực như hai điểm lửa trên nền tối, vô cảm và sâu thẳm. Đó chính là Bạch Vô Thường, hóa thân của ý chí Thiên Đạo, người đã truyền tải những dòng ký ức cổ xưa và giờ đây, xuất hiện để đòi một lời đáp trả.

Những tia chớp không tiếng động xẹt qua những bức tường cổ kính, chiếu rọi khuôn mặt Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Họ lùi lại, cơ thể run rẩy bần bật dưới áp lực linh khí khủng khiếp. Lăng Nguyệt, dung nhan tuyệt mỹ thường ngày lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây tái nhợt, đôi mắt phượng sắc bén chứa đầy vẻ kinh hoàng và hoài nghi. Nàng đã từng tự tin vào Thiên Đạo, đã từng tin vào con đường tu tiên, nhưng những gì Tạ Trần vừa trải qua, và sự xuất hiện của Bạch Vô Thường, đã phá vỡ mọi lý tưởng. Dương Quân, thư sinh tuấn tú với khí chất nho nhã, cũng không khá hơn. Anh bàng hoàng, ánh mắt sáng ngời nhiệt huyết giờ đây đầy vẻ bối rối, như một người vừa thức tỉnh khỏi giấc mộng đẹp. Niềm tin của họ vào trật tự vũ trụ, vào sự công bằng của Thiên Đạo, đang sụp đổ từng mảnh vụn.

Tạ Trần vẫn đứng vững, thân hình gầy gò của một thư sinh không hề nao núng trước uy áp kinh thiên động địa. Làn da trắng nhợt của anh dưới ánh sáng nhập nhoạng của Côn Luân Giới càng thêm vẻ thanh thoát, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại sáng quắc, không một gợn sóng sợ hãi. Anh đã biết trước cuộc đối đầu này sẽ đến. Từ khi anh bắt đầu hành trình "phá cục", từ khi anh chọn con đường "sống một đời bình thường" và giữ trọn "nhân tính", anh đã là "dị số" trong mắt Thiên Đạo. Những giáo huấn từ thuở hồng hoang, được truyền tải qua dòng ký ức, đã định rõ số phận của những kẻ như anh: "uốn nắn hoặc xóa bỏ". Giờ đây, "Bạch Vô Thường" xuất hiện, không phải để thương lượng, mà để thực thi ý chí đó.

"Tạ Trần, dị số của thế gian." Giọng nói của Bạch Vô Thường vang vọng khắp Côn Luân Giới, lạnh lẽo và vô cảm như tiếng vọng từ hư vô, như thể chính vũ trụ đang cất lời. "Ngươi đã phá vỡ trật tự. Thiên Đạo ban cho ngươi cơ hội cuối cùng để lựa chọn. Ngươi sẽ trở thành một phần của Ta, chấp nhận trật tự, hay chứng kiến hậu quả của sự phản kháng?"

Lời nói vừa dứt, áp lực linh khí tăng vọt, như một bàn tay vô hình siết chặt lấy trái tim của Lăng Nguyệt và Dương Quân. Mùi hương lạnh lẽo siêu phàm từ thực thể phát sáng của Bạch Vô Thường trở nên nồng đậm, thấm vào từng tế bào, khiến họ cảm thấy như thể linh hồn mình đang bị đóng băng.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, khí chất trầm tĩnh của anh dường như còn mạnh mẽ hơn cả uy áp của Bạch Vô Thường. Anh không nói, chỉ nhìn thẳng vào thực thể sáng chói đó. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy một nỗi mệt mỏi sâu thẳm len lỏi trong tâm trí. Mệt mỏi vì phải đối đầu với một ý chí đã tồn tại từ ngàn vạn năm, mệt mỏi vì gánh nặng "nhân quả" mà anh, một phàm nhân, đang cố gắng gánh vác. Nhưng đó không phải là sự mệt mỏi dẫn đến khuất phục, mà là sự mệt mỏi của một kẻ kiên cường, đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thử thách. Anh hiểu rằng, đây không phải là một câu hỏi đơn thuần, mà là một phán quyết, một lời cảnh cáo cuối cùng. Thiên Đạo không cần sự đồng ý của anh, nó chỉ cần anh tuân phục. Và sự lựa chọn của anh, sẽ định đoạt không chỉ số phận của riêng anh, mà còn là số phận của biết bao nhiêu phàm nhân khác. Anh là một "điểm neo nhân quả", và mỗi quyết định của anh đều có thể làm thay đổi vận mệnh thế giới.

Đêm tối dần buông xuống, nuốt chửng những tàn tích cổ kính của Côn Luân Giới. Sương mù vẫn dày đặc, giăng mắc khắp nơi, khiến tầm nhìn bị hạn chế, tạo ra một không khí càng thêm nặng nề và u ám. Thỉnh thoảng, những tia lôi điện yếu ớt lại xẹt qua không trung không tiếng động, như những vết nứt vô hình trên tấm màn đêm, mang theo một mùi khét nhẹ thoảng qua rồi tan biến. Áp lực vô hình từ Bạch Vô Thường không hề giảm bớt, trái lại, nó càng lúc càng tăng cao, như thể muốn nghiền nát ý chí phản kháng của Tạ Trần. Lăng Nguyệt và Dương Quân đã phải vận chuyển linh lực để chống lại sự đè nén đó, nhưng cơ thể họ vẫn run rẩy, khó khăn lắm mới có thể đứng vững. Họ cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt, và một sự lạnh lẽo thấu xương đang xâm chiếm.

Bạch Vô Thường, thực thể phát sáng vô hình, không hề nhúc nhích, nhưng giọng nói lạnh lẽo và vô cảm của nó lại tiếp tục vang vọng, như một lời phán quyết không thể chối cãi, đưa ra hai lựa chọn nghiệt ngã cho Tạ Trần.

"Tạ Trần, lựa chọn thứ nhất," Giọng nói của nó không có ngữ điệu, chỉ là sự sắp xếp của âm thanh, nhưng lại mang một sức nặng của cả vũ trụ. "Ngươi chấp nhận hòa nhập vào Ta, trở thành một 'kẻ vá trời' theo ý chí của Thiên Đạo. Ngươi sẽ dùng khả năng thấu hiểu nhân quả của mình để khôi phục trật tự cũ, định hướng vạn linh trở lại quỹ đạo đã định. Ngươi sẽ có được quyền năng tối thượng, trở thành một phần của quy tắc bất biến của vũ trụ. Nhưng cái giá phải trả là từ bỏ hoàn toàn nhân tính, mọi cảm xúc, mọi ký ức, mọi bản ngã. Ngươi sẽ trở thành một quy tắc vô tri, một công cụ của Thiên Đạo, mãi mãi không còn là Tạ Trần."

Lời nói vừa dứt, một viễn cảnh mơ hồ hiện lên trong tâm trí Tạ Trần, như thể được Bạch Vô Thường trực tiếp chiếu rọi. Anh thấy chính mình, nhưng không phải là anh. Đó là một tồn tại vĩ đại, tỏa sáng rực rỡ, quyền năng vô biên, có thể dễ dàng sắp đặt vạn vật, vá lại những vết rạn nứt của Thiên Đạo. Nhưng tồn tại đó trống rỗng, không có ánh mắt, không có hơi thở, không có một chút cảm xúc nào. Một cỗ máy hoàn hảo, nhưng đã "mất người" hoàn toàn. Đó không phải là sống, đó là một dạng tồn tại vô tri, một cái chết của linh hồn.

"Và lựa chọn thứ hai," Bạch Vô Thường tiếp tục, giọng nói không chút thay đổi, nhưng ẩn chứa một sự đe dọa sâu sắc. "Nếu ngươi từ chối, một 'tai ương nhân quả' cục bộ sẽ bùng phát ngay lập tức. Tai ương này sẽ là lời cảnh báo, là minh chứng cho sự 'dị số' của ngươi, và sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến Thôn Vân Sơn – nơi ngươi đã từng giúp đỡ, hoặc một nhóm phàm nhân vô tội có liên hệ mật thiết với ngươi. Những gì ngươi đã xây dựng, sẽ bị hủy diệt. Những người ngươi muốn bảo vệ, sẽ phải gánh chịu. Đó là cái giá cho sự phản kháng của ngươi, cho việc ngươi muốn đi ngược lại ý chí của Thiên Đạo."

Tạ Trần nhắm mắt lại. "Nhân Quả Chi Nhãn" trong tâm trí anh vận chuyển, không còn là những dòng ký ức mơ hồ, mà là những dòng chảy nhân quả rõ ràng, sắc nét đến tàn nhẫn. Anh thấy rõ cả hai con đường. Con đường thứ nhất, anh trở thành một vị thần, nhưng là một vị thần không có trái tim, không có ký ức, không có một chút "nhân tính" nào. Con đường thứ hai, anh giữ được bản ngã, giữ được cái "tôi" của mình, nhưng phải chứng kiến tai ương ập đến những người vô tội, những người mà anh đã từng muốn bảo vệ.

Trong khoảnh khắc nhắm mắt đó, Tạ Trần không chỉ nhìn thấy viễn cảnh của Thôn Vân Sơn bị tai ương tàn phá, mà còn cảm nhận được sự đau khổ, mất mát của những người dân chất phác. Anh thấy những mái nhà đổ nát, những cánh đồng khô cằn, những khuôn mặt thất thần. Nhưng anh cũng thấy, trong tận cùng của sự khổ đau, họ vẫn nắm tay nhau, vẫn chia sẻ từng củ khoai, vẫn giữ được nụ cười yếu ớt trên môi. Họ không "mất người". Họ vẫn là phàm nhân, vẫn sống trọn vẹn với cảm xúc của mình, dù phải đối mặt với nghịch cảnh. Sự mất mát về vật chất là đau đớn, nhưng sự mất mát về tinh thần, về nhân tính, còn đáng sợ hơn gấp vạn lần. Đó chính là điều mà anh đã luôn theo đuổi: được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và giúp những người khác cũng có thể làm được điều đó.

Một sự giằng xé nội tâm mãnh liệt diễn ra trong tâm trí Tạ Trần. Anh không phải là một kẻ máu lạnh. Anh hiểu rằng lựa chọn của mình sẽ mang lại đau khổ. Nhưng anh cũng hiểu rằng, chấp nhận trở thành một công cụ vô tri, từ bỏ chính mình, thì tất cả những gì anh đã làm, đã đấu tranh, đều trở nên vô nghĩa. Trật tự của Thiên Đạo nếu phải xây dựng trên sự hủy hoại nhân tính, thì đó không phải là trật tự mà anh muốn.

Lăng Nguyệt và Dương Quân nín thở, mỗi hơi thở đều nặng như chì. Họ nhìn Tạ Trần, nhìn vẻ mặt trầm tĩnh của anh, nhìn đôi mắt đang nhắm nghiền. Họ không thể tưởng tượng được áp lực mà Tạ Trần đang phải chịu đựng, không thể hiểu được những gì anh đang nhìn thấy qua "Nhân Quả Chi Nhãn". Với họ, từ chối Thiên Đạo là điều không tưởng, là sự tự sát. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một hạt mầm hoài nghi đã nảy nở. Liệu có phải Thiên Đạo mà họ tôn sùng, không phải là một đấng tối cao vô tư, mà là một thực thể với những toan tính và cả sự ích kỷ riêng?

Cuối cùng, Tạ Trần mở mắt ra. Ánh mắt anh kiên định, không chút hối tiếc, nhưng lại chất chứa một nỗi buồn sâu sắc. Nỗi buồn cho những gì sắp xảy ra, cho cái giá mà anh phải trả, và cho những người sẽ phải gánh chịu hậu quả từ lựa chọn của anh. Nhưng đó không phải là nỗi buồn của sự yếu đuối, mà là nỗi buồn của sự thấu hiểu, của một trái tim vẫn còn rung động.

"Hãy quyết định, Tạ Trần. Ngươi sẽ chọn trật tự vĩnh cửu hay sự hỗn loạn nhất thời?" Bạch Vô Thường lặp lại, như một tiếng vang từ sâu thẳm vũ trụ.

Tạ Trần ngẩng đầu, nhìn thẳng vào thực thể sáng chói đó. Giọng nói của anh trầm tĩnh, nhưng lại vang vọng khắp Côn Luân Giới, mang theo một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. "Trật tự của Thiên Đạo không thể xây dựng trên sự hủy hoại nhân tính. Tai ương có thể đến, nhưng nhân tính không thể mất. Ta chọn con đường của mình." Anh chọn giữ lại "người" của mình, dù cho cái giá phải trả là sự đau khổ cho những người khác. Anh tin rằng, sự đau khổ về thể xác có thể hàn gắn, nhưng sự mất mát về bản nguyên, thì không bao giờ có thể cứu vãn. Đó là lời tuyên chiến cuối cùng của một phàm nhân với ý chí của trời.

Ngay khi lời Tạ Trần vừa dứt, linh khí quanh Bạch Vô Thường dao động dữ dội, như một tiếng gầm gừ vô hình, một sự phẫn nộ không lời từ Thiên Đạo. Cả không gian Côn Luân Giới run rẩy, những tia chớp không tiếng động xẹt ngang dọc, dữ dội hơn bao giờ hết. Lăng Nguyệt và Dương Quân nín thở, không thể tin vào những gì họ vừa chứng kiến – một phàm nhân dám đối đầu trực diện với Thiên Đạo, và từ chối lời đề nghị của nó. Trái tim họ thắt lại, cảm giác vừa kinh hoàng, vừa có chút ngưỡng mộ khó tả dâng lên.

Bạch Vô Thường không nói thêm một lời nào. Thực thể phát sáng rực rỡ kia bỗng lóe lên một ánh sáng trắng bạc chói lòa, sau đó tan biến vào hư không, không để lại dấu vết gì ngoài một làn khí lạnh lẽo còn vương vấn trong không gian. Áp lực kinh hoàng đè nặng lên vạn vật trong Côn Luân Giới cũng dần giảm đi, sương mù dày đặc bắt đầu tan loãng, để lộ ra bầu trời đêm sâu thẳm.

Tuy nhiên, trên bầu trời đêm ấy, một vùng sao tối đen bất thường hiện ra, như một vết sẹo khổng lồ trên tấm màn vũ trụ. Đó không phải là một đám mây, cũng không phải là một hiện tượng thiên văn thông thường, mà là một vùng không gian nơi ánh sáng của vạn tinh tú dường như bị nuốt chửng, tạo thành một lỗ hổng đen kịt, lạnh lẽo và đầy đe dọa. Tạ Trần biết, đó là dấu hiệu. Dấu hiệu của sự "tai ương nhân quả" mà anh đã chọn, một lời nguyền vô hình đã được khắc ghi, nhắm thẳng vào Thôn Vân Sơn, nơi anh đã từng đặt chân, đã từng gieo mầm hy vọng.

Cảm giác về tai ương sắp ập đến Thôn Vân Sơn trở nên rõ ràng trong tâm trí Tạ Trần, như một sợi dây nhân quả vừa được thắt chặt. Anh cảm nhận được sự rung động của vận mệnh, thấy những gợn sóng hỗn loạn đang cuộn trào về phía ngôi làng nhỏ bé. Anh không hối hận về lựa chọn của mình. Trái tim anh vẫn kiên định với "nhân tính", với con đường mà anh tin là đúng. Nhưng ánh mắt anh chất chứa nỗi buồn sâu sắc cho những sinh linh vô tội sẽ phải gánh chịu hậu quả từ quyết định của anh. Đó là gánh nặng của một "điểm neo nhân quả", của một phàm nhân dám đứng lên chống lại ý trời.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, sau khi Bạch Vô Thường biến mất, từ từ tiến lại gần Tạ Trần. Vẻ mặt họ phức tạp đến khó tả. Không còn vẻ cao ngạo hay tự tin của tu sĩ tiên môn, mà thay vào đó là sự tôn kính, sự bối rối đến tột độ, và một nỗi sợ hãi mới – nỗi sợ hãi về một Thiên Đạo không như họ vẫn tưởng.

"Ngươi... ngươi đã từ chối Thiên Đạo?" Lăng Nguyệt Tiên Tử thì thầm, giọng nói run rẩy, không còn chút băng lãnh thường ngày, như thể nàng đang nói mê. "Ngươi biết điều đó có nghĩa là gì không? Tai ương..." Nàng nhìn lên vùng sao tối đen bất thường trên bầu trời, rồi nhìn xuống Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng. Mọi lý tưởng, mọi giáo điều mà nàng đã học được từ khi bước chân vào tiên môn, đều đang sụp đổ.

Dương Quân đứng cạnh Lăng Nguyệt, ánh mắt anh nhìn Tạ Trần đầy ngưỡng mộ, nhưng cũng không kém phần bối rối. Anh đã từng là một tu sĩ đầy nhiệt huyết, tin tưởng tuyệt đối vào chính nghĩa của Thiên Đạo, vào sứ mệnh "vá trời" của các tông môn. Nhưng giờ đây, những gì anh vừa chứng kiến, đã khiến niềm tin đó lung lay tận gốc rễ. "Sư tỷ," anh khẽ nói, giọng nói nặng trĩu. "Thiên Đạo... nó không như chúng ta tưởng. Tạ Trần... anh ấy đã làm điều mà chúng ta không thể. Anh ấy đã chọn giữ lại chính mình, giữ lại nhân tính, dù phải đối mặt với ý chí của vũ trụ."

Tạ Trần quay lưng lại, nhìn về phía xa, nơi Thôn Vân Sơn nằm khuất sau những dãy núi mờ ảo. Gió đêm thổi qua mái tóc đen dài của anh, khiến dải lụa đơn giản buộc tóc khẽ bay. Giọng nói của anh trầm tĩnh, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời thề. "Nghĩa là, con đường của phàm nhân, chính là con đường của ta. Và ta sẽ gánh chịu mọi nhân quả." Anh đã chọn, và anh sẽ không hối hận. Con đường phía trước, chắc chắn không chỉ là đối đầu với các tông môn, mà là đối đầu với cả một triết lý tồn tại đã được khắc sâu vào bản nguyên của vũ trụ, một "cục" mà anh, một phàm nhân, đang cố gắng "phá".

Anh bước đi, bắt đầu rời khỏi Côn Luân Giới, bóng lưng gầy gò khuất dần trong màn đêm. Lăng Nguyệt và Dương Quân nhìn nhau, rồi nhìn theo bóng lưng của Tạ Trần. Họ theo sau, ánh mắt họ vẫn dõi theo anh với sự hỗn loạn trong tâm trí, không biết liệu họ còn có thể trở lại con đường tu tiên cũ nữa hay không. Thế giới mà họ từng tin tưởng đã thay đổi. Và có lẽ, họ cũng đã thay đổi theo. Mối quan hệ giữa họ và Tạ Trần, cũng như con đường của họ trong thế giới này, đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, đầy bất định nhưng cũng đầy ý nghĩa. Họ biết, một tai ương lớn đang chờ đợi, và Tạ Trần, người phàm nhân đã dám chống lại Thiên Đạo, sẽ là trung tâm của mọi biến cố.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free