Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 122: Bàn Cổ Di Huấn: Định Đoạn Dị Số

Ánh sáng xanh xám của Côn Luân Giới, vốn đã mờ ảo, giờ đây như bị nuốt chửng bởi thứ áp lực vô hình mà Thiên Đạo đang giáng xuống. Dòng chữ cổ xưa bằng ánh sáng vàng kim, không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ phàm tục nào, nhưng lại in hằn sâu sắc vào tâm thức Tạ Trần, không chỉ là một câu hỏi hay lời cảnh báo, mà như một cánh cổng mở ra một dòng chảy ký ức, một dòng chảy tri thức khổng lồ. Anh không phải đang đọc, mà là đang "thấu hiểu" một phần bản nguyên của Thiên Đạo, một phần lịch sử xa xưa đã định hình nên trật tự hiện tại. Nó không phải là một hình phạt, mà là một sự "giải thích" từ chính Thiên Đạo, một nỗ lực để Tạ Trần, "dị số" ấy, thấu rõ "luật chơi" đã được thiết lập từ thuở sơ khai.

Tạ Trần nhắm hờ mắt, dòng chữ ánh sáng như hóa thành vô số phù văn, xoay vần trong tâm hải anh, cuốn anh về một thời đại xa xưa, khi Thiên Đạo vừa khai sinh, khi ranh giới giữa tiên và phàm còn chưa rõ rệt, và khi những triết lý đầu tiên về sự tồn vong của vũ trụ được đặt ra. Đó là thời khắc định mệnh, nơi hạt giống của sự cố chấp, của nỗi sợ hãi mang tên "dị số" đã được gieo mầm. Lăng Nguyệt và Dương Quân vẫn đứng đó, thân thể run rẩy trước uy áp vô hình, nhưng trong đôi mắt Tạ Trần, hình ảnh Côn Luân Giới đã tan biến, thay vào đó là một thế giới khác, cổ xưa và hùng vĩ.

***

Hoàng hôn buông xuống Thiên Đỉnh Cung. Những cung điện trắng muốt, được kiến tạo từ ngọc thạch và đá mây vĩnh cửu, lấp lánh sắc vàng cam của buổi tà dương, tựa như những đóa sen trắng khổng lồ trôi nổi trên biển mây vô tận. Mái ngói vàng óng phản chiếu ánh chiều tà, rực rỡ đến nao lòng. Những cầu đá treo lơ lửng, uốn lượn như dải lụa tiên, nối liền các tòa tháp cao vút, mà mỗi tòa tháp ấy dường như đều chạm tới chân trời. Từ những sân thượng rộng lớn, có thể phóng tầm mắt bao quát toàn cảnh mây mù cuồn cuộn bên dưới, nơi những linh khí thuần khiết đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, kết thành từng dải lụa mờ ảo, bồng bềnh trôi dạt. Tiếng gió nhẹ nhàng thổi qua biển mây, mang theo âm thanh leng keng trong trẻo của chuông gió treo trên mái hiên, hòa cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó trong những vườn thượng uyển ẩn mình. Một mùi hương thanh khiết, kết hợp giữa mùi mây, mùi hoa cỏ và linh khí nguyên thủy, tràn ngập không gian, tạo nên một bầu không khí siêu thoát, tĩnh lặng đến lạ lùng.

Trong đại điện trung tâm, nơi linh khí ngưng tụ đến mức hóa thành sương mù màu ngọc bích, một hội nghị trang nghiêm đang diễn ra. Các vị tổ tiên tu sĩ của Thập Phương Nhân Gian, những người đầu tiên nhận ra ý chí của Thiên Đạo và xây dựng nền móng cho con đường tu luyện, đang tề tựu. Họ ngồi quanh một bàn đá cổ xưa, mặt bàn khắc đầy những phù văn phức tạp, ẩn chứa những bí mật về khởi nguyên vũ trụ. Ở vị trí chủ tọa, Cổ Trưởng Lão, với râu tóc bạc phơ dài đến thắt lưng, mặc đạo bào cổ xưa màu nâu đất, ánh mắt sắc bén nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi hằn sâu của người gánh vác trọng trách khai sáng, trầm ngâm nhìn ra biển mây phía xa.

"Thiên Đạo vừa khai sinh, trật tự mới định. Vạn vật đang dần có quy tắc, linh khí dồi dào, vạn linh đều có đường hướng tu tập," Cổ Trưởng Lão cất tiếng, giọng nói tuy trầm nhưng vang vọng khắp đại điện, mang theo một sự nặng nề không thể tả. "Nhưng ta cảm nhận được những 'biến số' tiềm ẩn, những luồng ý chí có thể phá vỡ sự cân bằng mong manh này. Một khi mầm mống bất ổn được gieo, nó có thể lan rộng như hỏa hoạn, thiêu rụi trật tự mà chúng ta đang cố gắng kiến tạo. Chúng ta phải làm gì để bảo vệ đại cục?"

Lời của Cổ Trưởng Lão khiến không khí trong điện càng thêm ngưng trọng. Các vị tổ tiên khác đều trầm tư, ánh mắt họ giao nhau, chất chứa nỗi lo lắng tương tự. Linh khí trong điện khẽ dao động theo từng lời nói, như thể chính vũ trụ cũng đang lắng nghe và phản ứng.

Thánh Nữ Linh Lung, với dung nhan tuyệt mỹ, thanh thoát như tiên giáng trần, mặc tiên bào trắng thêu hoa sen tinh xảo, đôi mắt phượng sâu thẳm chứa đựng sự thông tuệ và nội tâm phức tạp, khẽ cất lời, giọng nàng mềm mại như gió thoảng nhưng lại chứa đựng một suy tư sắc bén. Nàng là đại diện cho một tông phái hệ mộc, luôn hướng về sự hài hòa và sinh trưởng. "Trưởng Lão, Thiên Đạo vốn là vô thường, biến hóa không ngừng. Vạn vật sinh ra ắt có đạo lý riêng của nó. Liệu sự can thiệp quá sâu vào 'vận mệnh' của các cá thể, vào những 'biến số' mà chúng ta chưa thể lý giải, có phải là thuận theo Thiên Đạo? Phàm nhân dù yếu ớt, nhưng liệu họ có khả năng tự định đoạt, dù chỉ là một phần nhỏ, con đường của mình? Liệu chúng ta có nên cho phép sự đa dạng đó tồn tại, thay vì cố gắng đồng hóa tất cả thành một khuôn mẫu?"

Lời của Thánh Nữ Linh Lung như một làn gió mát lành thổi qua sự căng thẳng, nhưng cũng đồng thời chạm vào một vùng cấm kỵ. Các tu sĩ khác nhìn nàng, có người tán đồng trong thâm tâm, nhưng nhiều người khác lại lộ rõ vẻ không hài lòng. Giữa lúc ấy, một thân hình cường tráng, khí chất kiếm khách uy nghiêm, khoác áo choàng đen đơn giản, cất tiếng. Đó là Kiếm Tổ Vô Danh, ánh mắt hắn sắc bén như kiếm, không chút dao động, đại diện cho phe vũ lực và sự kiên quyết tuyệt đối.

"Sức mạnh là để bảo vệ trật tự!" Kiếm Tổ Vô Danh nói, giọng hắn trầm hùng, dứt khoát như tiếng kiếm ra khỏi vỏ. "Những kẻ yếu ớt, những 'biến số' không thể tự định đoạt số phận mình, lại càng dễ bị ma ngoại lợi dụng, trở thành mầm mống phá hoại Thiên Đạo. Kẻ nào dám nghịch thiên, dù là một ý niệm, kiếm ta sẽ không dung tha! Cần phải loại bỏ mầm mống ngay từ đầu, không cho phép bất kỳ sự lệch lạc nào tồn tại. Chỉ có như vậy, Thiên Đạo mới có thể vững bền, vạn linh mới có thể an cư lạc nghiệp."

Cổ Trưởng Lão gõ nhẹ tay lên bàn đá, ra hiệu cho sự im lặng. Ánh mắt ông vẫn xa xăm, nhìn về phía biển mây nhuốm màu hoàng hôn đang dần chuyển sang tím. Ông thấu hiểu nỗi lo của Kiếm Tổ, nhưng cũng cảm nhận được sự trắc ẩn trong lời của Thánh Nữ Linh Lung. Thế giới mới hình thành, và mọi quyết định lúc này đều sẽ định đoạt vạn thế sau này. Nỗi sợ hãi lớn nhất không phải là kẻ nghịch thiên, mà là sự bất ổn nội tại, là những vết nứt tiềm tàng trong nền móng của trật tự mới. Ông biết, một "dị số" không đơn thuần là một cá thể, mà là một ý niệm, một khả năng phá vỡ toàn bộ cấu trúc.

***

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn. Thiên Đỉnh Cung giờ đây được bao trùm bởi ánh trăng bạc, chiếu rọi qua khe mây dày đặc, tạo nên những vệt sáng hư ảo trên nền ngọc thạch. Gió đêm thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh từ biển mây, khiến tiếng chuông gió càng thêm dồn dập, réo rắt. Không khí trong đại điện vẫn ngưng trọng, cuộc tranh luận về "biến số" và "dị số" vẫn đang diễn ra gay gắt, dù không còn lời nói nào được thốt ra. Mỗi người đều giữ những suy tư riêng, những lo lắng riêng về vận mệnh của Thiên Đạo và vạn linh.

Đúng lúc ấy, không gian giữa đại điện đột nhiên vặn vẹo, linh khí thuần khiết bỗng bùng nổ dữ dội, tụ lại thành một luồng sáng chói lòa, mãnh liệt đến mức không ai dám nhìn thẳng. Luồng sáng ấy không có hình dạng cụ thể, nhưng nó không ngừng thay đổi, lúc như một dải ngân hà thu nhỏ, lúc như một dòng thác ánh sáng vô tận, toát ra một sự uy nghiêm tuyệt đối, vượt xa mọi cảnh giới mà các vị tổ tiên tu sĩ từng biết. Đây chính là Thiên Đạo Thần Sứ, một thực thể đại diện cho ý chí sơ khai của Thiên Đạo.

Giọng nói của Thiên Đạo Thần Sứ vang vọng khắp không gian, không phải bằng âm thanh mà bằng một sự chấn động trực tiếp vào tâm thức, như tiếng sấm nổ giữa trời quang, dập tắt mọi ý kiến phản đối, mọi nghi ngờ trong tâm trí các tổ tiên. "Trật tự là tối cao. Sự tồn vong của vũ trụ, của vạn linh, phụ thuộc vào sự ổn định của trật tự này. Mọi biến số, mọi 'dị số' dù là nhỏ nhất, đều phải được uốn nắn hoặc loại bỏ. Đây là ý chí của Thiên Đạo, là con đường duy nhất để vũ trụ không sụp đổ, không tái diễn lại những hỗn loạn đã từng xảy ra trước khi có Thiên Đạo."

Khi Thiên Đạo Thần Sứ nói, một phù ấn cổ xưa, lấp lánh ánh vàng kim, hiện ra giữa luồng sáng, tỏa ra uy lực trấn áp vạn vật. Đó là Thiên Đạo Phù Ấn, biểu tượng của sự ràng buộc và ý chí tuyệt đối, được Thiên Đạo ban xuống để củng cố quyết định này. Uy áp từ phù ấn và Thần Sứ quá lớn, khiến ngay cả những vị tổ tiên tu sĩ mạnh mẽ nhất cũng phải cúi đầu. Cổ Trưởng Lão, với vẻ mặt mệt mỏi nhưng vẫn đầy kiên định, khẽ cúi đầu trước luồng sáng chói lòa.

"Chúng ta hiểu, Thần Sứ," Cổ Trưởng Lão cất lời, giọng nói không còn sự nặng nề như trước, thay vào đó là một sự chấp nhận số mệnh. "Vậy các giáo điều tu luyện cần phải như thế nào để đảm bảo điều này? Chúng ta cần phải làm gì để gìn giữ trật tự mà Thiên Đạo đã ban?"

Kiếm Tổ Vô Danh nắm chặt chuôi kiếm bên hông, ánh mắt hắn rực lên ý chí chiến đấu. "Chúng ta sẽ tuân theo. Sức mạnh sẽ là công cụ để thực thi ý chí đó. Mọi kẻ dị đoan, mọi mầm mống bất ổn sẽ bị kiếm của chúng ta thanh trừng." Hắn nói, giọng điệu kiên quyết, không chút do dự, như thể đã tìm thấy mục đích tối thượng cho con đường kiếm đạo của mình.

Thánh Nữ Linh Lung, trái lại, không nói một lời. Nàng chỉ nhìn xuống bàn tay mình, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa một tia bi thương sâu sắc. Nàng cảm nhận được sự cứng nhắc trong ý chí của Thiên Đạo, cảm nhận được cái giá phải trả cho "trật tự tối cao" này. Liệu sự áp đặt tuyệt đối này có thực sự là con đường duy nhất? Liệu có phải đang gieo mầm cho một bi kịch khác trong tương lai? Nỗi lo lắng về "hậu quả không lường trước" từ sự cứng nhắc này, về việc Thiên Đạo cũng có những "mục đích" riêng hoặc "lỗi lầm" trong quá trình tạo lập, gieo vào lòng nàng một hạt giống hoài nghi không thể xóa nhòa. Nhưng trước uy áp của Thiên Đạo Thần Sứ, nàng không thể làm gì khác ngoài việc chấp nhận.

Thiên Đạo Thần Sứ không trả lời trực tiếp câu hỏi của Cổ Trưởng Lão, mà chỉ một lần nữa củng cố ý chí của mình: "Giáo điều sẽ được định hình bởi chính sự cần thiết của trật tự. Mục tiêu duy nhất là sự ổn định vĩnh cửu. Kẻ nào chấp mê bất ngộ, kẻ nào dám phá vỡ, sẽ bị Thiên Đạo đào thải." Nói rồi, luồng sáng chói lòa dần thu lại, phù ấn cổ xưa mờ dần, và Thiên Đạo Thần Sứ biến mất, để lại một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió và tiếng chuông đêm. Cổ Trưởng Lão và Kiếm Tổ Vô Danh trao đổi ánh mắt, rồi cùng gật đầu, chấp nhận ý chỉ. Từ khoảnh khắc đó, quyết định "uốn nắn hoặc loại bỏ dị số" đã trở thành giáo điều tối thượng, là nền tảng sâu xa cho mọi hành động của các tông môn tu sĩ trong hàng vạn năm sau này. Sự "cô lập" và "ít giao thiệp với phàm trần" của các tông môn tiên cảnh trong thời kỳ này cũng bắt nguồn từ chính ý chí bảo vệ trật tự tuyệt đối, tránh xa mọi biến số phàm tục, dẫn đến sự xa cách, hiểu lầm và thậm chí là coi thường phàm nhân của tu sĩ trong hiện tại.

***

Hàng trăm năm sau, dưới ánh nắng vàng ươm của một buổi sáng sớm, không khí trong lành tràn ngập Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông. Tòa nhà lớn bằng gỗ lim cổ kính, với mái ngói xanh rêu, đứng vững chãi giữa những rặng cây tùng bách. Bên trong, mùi giấy cũ, mực viết và gỗ trầm hương thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, đậm chất học thuật. Trên những hàng ghế gỗ đơn giản, hàng trăm đệ tử trẻ tuổi đang chăm chú lắng nghe bài giảng. Tiếng ghi chép sột soạt hòa cùng tiếng gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ, mang theo những lời giáo huấn đã trở thành kim chỉ nam cho mọi tu sĩ.

Trên bục giảng, một vị Giáo sư đã bạc phơ mái tóc, dung mạo cổ xưa nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, đang dùng một cây trượng bằng ngọc thạch chỉ vào một bức họa khổng lồ trên tường. Bức họa miêu tả Thiên Đạo và vũ trụ, với những dải thiên hà xoáy ốc và những tinh tú lấp lánh, nhưng ở trung tâm, một phù ấn vàng kim rực rỡ, chính là Thiên Đạo Phù Ấn, trấn giữ vạn vật.

"Thiên Đạo là bản nguyên của vạn vật, là trật tự tối cao," Giáo sư trầm bổng cất lời, giọng nói vang vọng khắp giảng đường, uy nghiêm nhưng cũng đầy nhiệt huyết. "Chúng ta, những người tu sĩ, là người bảo vệ trật tự đó. Các ngươi phải khắc cốt ghi tâm, vạn vật sinh ra đều phải tuân theo quy luật của Thiên Đạo. Mọi sự lệch lạc, mọi 'dị số' dù là nhỏ nhất, đều là nghịch ý trời. Chúng không chỉ là mối đe dọa đối với bản thân chúng, mà còn là mầm mống phá hoại toàn bộ trật tự vũ trụ. Các ngươi phải tuân thủ tuyệt đối các giáo điều, không được có bất kỳ sự hoài nghi nào. Đây là con đường duy nhất để đạt tới Đại Đạo, để vĩnh hằng cùng Thiên Địa."

Một đệ tử trẻ tuổi, gương mặt còn non nớt nhưng ánh mắt lại đầy tò mò, rụt rè giơ tay. "Thưa thầy, nếu có một người không muốn tu tiên, lại có thể làm thay đổi vận mệnh của cả một phương thế giới, liệu đó có phải là 'dị số' cần bị loại bỏ?" Câu hỏi của đệ tử trẻ, tưởng chừng ngây thơ, lại chạm đến cốt lõi của giáo điều. Các đệ tử khác xì xào bàn tán, một số tỏ vẻ bối rối, nhưng hầu hết đều nhìn về phía Giáo sư, chờ đợi câu trả lời.

Giáo sư dừng lại, ánh mắt ông chuyển từ bức họa cổ xưa sang gương mặt non nớt của đệ tử. Ánh mắt ông kiên quyết, không chút dao động, như thể lời nói của ông đã được khắc vào đá từ ngàn năm trước. "Đúng vậy!" Ông khẳng định, giọng nói vang dội như một phán quyết. "Bất cứ ai, bất cứ điều gì gây nguy hại đến trật tự đã định, dù đó là một kẻ phá hoại có chủ đích hay một 'biến số' vô tình, đều phải bị 'uốn nắn' hoặc 'xóa bỏ'. Đây là giáo huấn từ các vị tổ tiên, là nền tảng của vạn đạo. Từ khi Thiên Đạo Thần Sứ ban xuống ý chỉ, đây đã là định luật bất di bất dịch. Nếu không, trật tự sẽ tan vỡ, vũ trụ sẽ lại chìm vào hỗn loạn. Các ngươi hãy khắc cốt ghi tâm điều này!"

Ông lặp lại, nhấn mạnh từng từ, như thể muốn đóng đinh giáo điều này vào tâm trí mỗi đệ tử. Các đệ tử trẻ chăm chú lắng nghe, ghi chép. Một số vẫn còn chút bối rối, nhưng hầu hết đều gật đầu tuân phục, ánh mắt dần trở nên kiên định, chấp nhận lời giáo huấn như chân lý tuyệt đối. Họ không biết rằng, những lời này, những giáo điều đã được thiết lập từ nỗi sợ hãi về sự bất ổn, về "dị số" và "biến số" của một thời đại sơ khai, sẽ trở thành sợi dây ràng buộc vạn linh, và là nguồn gốc sâu xa cho sự cố chấp, cho sự "mất người" của chính những kẻ tu sĩ bảo vệ nó trong tương lai. Và chính những lời này, thông qua dòng chảy ký ức của Thiên Đạo, đang được truyền tải trực tiếp đến Tạ Trần, như một lời biện minh cho sự can thiệp của nó, và cũng là một lời cảnh báo cho "dị số" đang muốn phá vỡ "trật tự" đã được định sẵn này.

Dòng chảy ký ức chấm dứt. Tạ Trần mở mắt. Côn Luân Giới một lần nữa hiện ra trước mắt anh, vẫn mờ ảo trong ánh sáng xanh xám, vẫn đầy rẫy tàn tích cổ kính. Dòng chữ vàng kim trên vách đá đã biến mất, nhưng ý nghĩa của nó, nguồn gốc của nó, giờ đây đã khắc sâu trong tâm trí Tạ Trần. Anh đã hiểu. Thiên Đạo không hỏi, Thiên Đạo chỉ đang giải thích, và đồng thời, đưa ra tối hậu thư. Nó không muốn anh khuất phục, nó muốn anh chấp nhận. Nó muốn anh hiểu rằng, theo quan điểm của nó, anh chính là một "dị số" cần được "uốn nắn hoặc loại bỏ", theo đúng giáo huấn đã được thiết lập từ ngàn vạn năm trước.

Lăng Nguyệt và Dương Quân vẫn đứng đó, lo lắng nhìn anh. Họ không hề biết Tạ Trần vừa trải qua một dòng chảy tri thức khổng lồ, một cuộc đối thoại vô thanh với ý chí nguyên thủy nhất của vũ trụ.

"Tạ huynh?" Dương Quân khẽ gọi, cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của Tạ Trần, sự trầm tĩnh của anh giờ đây mang một vẻ thâm thúy hơn.

Tạ Trần không trả lời ngay. Anh nhìn lên bầu trời mờ mịt của Côn Luân Giới, nơi từng là một phần của Thiên Đạo, nơi đã sụp đổ. Anh mỉm cười nhạt. Một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu, sự mỉa mai, và cả một sự bất khuất không thể lay chuyển.

"Ta hiểu rồi," Tạ Trần thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một quyết tâm sắt đá. "Thiên Đạo muốn ta hiểu rằng, nó đã sai lầm ngay từ thuở sơ khai." Anh không chấp nhận sự giải thích đó, không chấp nhận cái gọi là "trật tự" được xây dựng trên nỗi sợ hãi và sự cứng nhắc ấy. "Phàm nhân sẽ tự tìm lấy con đường của mình. Không cần Thiên Đạo chỉ lối, càng không cần Thiên Đạo ban ân. Và càng không cần Thiên Đạo định đoạt."

Những lời này, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của Côn Luân Giới, là lời tuyên chiến vô thanh với chính Thiên Đạo, là sự từ chối tuyệt đối đối với "giáo huấn" đã được ban bố từ thuở hồng hoang. Tạ Trần đã hiểu, nhưng sự thấu hiểu đó không dẫn đến sự khuất phục, mà dẫn đến một ý chí phản kháng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Con đường phía trước, chắc chắn không chỉ là đối đầu với các tông môn, mà là đối đầu với cả một triết lý tồn tại đã được khắc sâu vào bản nguyên của vũ trụ.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free