Nhân gian bất tu tiên - Chương 121: Nhân Tâm Khởi Sóng: Minh Chứng Côn Luân
Cảm giác mất trọng lượng đột ngột đã bị thay thế bởi sự lạnh lẽo và ẩm ướt đến thấu xương. Tạ Trần khẽ mở mắt, tầm nhìn bị chặn lại bởi màn sương mù dày đặc, mang theo hơi thở của thời gian và sự mục nát. Nơi này không phải là Thành Vô Song phồn hoa, mà là một cõi giới khác, xa lạ và hoang tàn đến đáng sợ.
Xung quanh họ là những tàn tích đổ nát của những công trình kiến trúc khổng lồ, những cột đá cao vút chạm tới màn sương như những ngón tay xương xẩu vươn lên từ cõi chết, những bức tường thành cổ kính phủ đầy rêu phong và dây leo, như thể bị thời gian gặm nhấm hàng ngàn vạn năm. Không có ánh nắng mặt trời, chỉ có một thứ ánh sáng mờ ảo, xanh xám, hắt ra từ chính không khí, tạo nên một cảnh tượng ma mị, gợi nhớ về một nền văn minh huy hoàng đã bị lãng quên.
Tiếng nước chảy nhỏ giọt từ đâu đó trong sương mù, nghe như tiếng khóc thầm của những linh hồn bị kẹt lại. Tiếng gió rít qua những khe hở của tàn tích nghe tựa tiếng than vãn không dứt, và thỉnh thoảng, một tiếng chim kêu lạ lùng, nghe không giống bất kỳ loài chim nào họ từng biết, càng tăng thêm vẻ hoang vu. Không khí lạnh lẽo đến thấu xương, mang theo mùi đất ẩm, của rêu phong cổ kính, xen lẫn với mùi kim loại gỉ sét và một thứ linh khí cổ xưa nhưng hỗn loạn, khiến đầu óc choáng váng. Linh khí ở đây cực kỳ dồi dào, nhưng lại như những dòng điện chạy lung tung trong cơ thể, khiến tu vi của tu sĩ cũng khó lòng vận chuyển bình thường, thậm chí còn có dấu hiệu bị phản phệ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử là người đầu tiên lên tiếng, giọng nàng đầy sự bàng hoàng và kinh ngạc. Nàng cố gắng vận chuyển linh lực, nhưng cảm thấy như có một bức tường vô hình ngăn cản, khiến linh lực trong cơ thể nàng trở nên trì trệ, không thể tụ lại thành pháp thuật. Khuôn mặt thanh tú thường ngày lạnh lùng như băng tuyết giờ đây lộ rõ vẻ căng thẳng, đôi mắt phượng sắc bén quét ngang qua những tàn tích xung quanh. Nàng không thể tin vào mắt mình. "Đây là... Côn Luân Giới? Sao có thể! Nó đã bị phong ấn hàng vạn năm rồi!" Nàng thì thầm, như đang nói với chính mình nhiều hơn là với hai người còn lại. Côn Luân Giới, tiểu thế giới cổ xưa từng là nơi tu luyện của các vị tiên nhân thượng cổ, đã biến mất khỏi bản đồ thế gian từ rất lâu, chỉ còn là truyền thuyết. Nơi đây, theo truyền thuyết, đã bị phong ấn sau một thảm họa nào đó, và không ai có thể đặt chân vào được nữa.
Dương Quân cũng nhìn quanh với ánh mắt đầy cảnh giác và sợ hãi. Anh chưa từng thấy một nơi nào kỳ lạ và đáng sợ như vậy. Linh lực trong cơ thể anh cũng trở nên khó kiểm soát, mỗi lần cố gắng vận chuyển đều cảm thấy đau đớn như bị xé rách. "Pháp thuật ở đây bị áp chế quá mạnh! Không thể dùng lực cứng được!" Lăng Nguyệt Tiên Tử thốt lên, nàng vừa cố gắng thi triển một đạo kiếm khí nhưng nó chỉ vừa xuất hiện đã tan biến vào hư vô, không để lại chút dấu vết.
Ngay lúc đó, một bóng đen khổng lồ lướt qua trong màn sương mù, nhanh đến mức không kịp nhìn rõ hình dạng. Một tiếng gầm gừ trầm đục vang vọng, như thể từ sâu thẳm lòng đất trỗi dậy, khiến không gian rung chuyển. Từ trong sương mù, một sinh vật cổ quái, không rõ hình dạng, đột ngột xuất hiện. Nó có thân hình to lớn như một con trâu mộng, toàn thân phủ một lớp vảy xám xịt, cứng như thép. Đôi mắt đỏ rực như than hồng, phát ra ánh sáng xanh lục lập lòe trong màn sương. Nó không có cánh, nhưng lại di chuyển thoăn thoắt trên mặt đất, những móng vuốt sắc nhọn cào cấu xuống những tảng đá đổ nát, tạo ra những tiếng ken két chói tai. Một cái đuôi dài, đầy gai nhọn quất mạnh vào không khí, xé toạc màn sương. Mùi hôi thối nồng nặc của bùn lầy và máu tươi xộc vào mũi, khiến người ta buồn nôn.
Sinh vật cổ quái lao tới, tốc độ kinh người, nhắm thẳng vào họ. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân lập tức phản ứng, đồng loạt thi triển pháp thuật. Lăng Nguyệt triệu hồi một thanh kiếm băng, hy vọng có thể xuyên thủng lớp vảy của nó. Dương Quân vung tay, một đạo lôi quang rực sáng bắn thẳng vào con quái vật. Nhưng pháp thuật của họ dường như không hiệu quả, thậm chí còn kích thích con quái vật trở nên hung hãn hơn. Kiếm băng của Lăng Nguyệt chạm vào lớp vảy của nó, không để lại chút dấu vết nào ngoài một tiếng "keng" nhỏ, rồi tan biến thành hơi nước. Đạo lôi quang của Dương Quân cũng chỉ khiến nó khựng lại một chút, rồi nó gầm lên một tiếng giận dữ, lao tới nhanh hơn.
"Kỳ lạ! Linh lực của ta tiêu hao nhanh chóng nhưng không gây chút tổn hại nào cho nó!" Dương Quân bối rối thốt lên. Anh cảm thấy linh lực trong cơ thể đang rút cạn nhanh chóng, nhưng những đòn tấn công của anh lại yếu ớt đến bất ngờ, không thể sánh bằng một phần mười uy lực bình thường.
Tạ Trần, đứng giữa không gian đổ nát, vẫn giữ vẻ mặt nghiêm trọng. Anh không hề kinh ngạc như hai người kia, bởi anh đã cảm nhận được luồng ý chí vô hình kia đang kéo anh đến một nơi đặc biệt, một nơi mà Thiên Đạo muốn anh phải đối mặt. Anh không vội vàng hành động, chỉ đứng yên quan sát, ánh mắt sắc bén quét qua môi trường và hành vi của sinh vật. Anh lùi lại một bước nhỏ, tránh khỏi một cú quật đuôi của nó. Những suy nghĩ trong đầu anh xoay chuyển nhanh như chớp, phân tích từng chi tiết nhỏ nhất. Sinh vật này không chỉ là một con quái vật bình thường; nó là một phần của quy luật Côn Luân Giới, một biểu hiện của sự hỗn loạn linh khí nơi đây.
"Đừng lãng phí linh lực." Tạ Trần trầm tĩnh nói, giọng anh tuy nhỏ nhưng đủ để át đi tiếng gầm gừ của con quái vật. "Sinh vật này không dựa vào 'lực' để tồn tại. Hãy quan sát 'đạo' của nó."
Lăng Nguyệt và Dương Quân giật mình, nhìn về phía Tạ Trần. Trong khi họ đang hoảng loạn đối phó với con quái vật, Tạ Trần vẫn bình tĩnh đến đáng sợ. Lời nói của anh như một gáo nước lạnh tạt vào sự nóng vội của họ, khiến họ chợt nhận ra điều gì đó không ổn. Họ dừng lại, cố gắng kiềm chế linh lực đang hỗn loạn trong cơ thể, và bắt đầu quan sát theo lời Tạ Trần. Nhưng trong lúc nguy cấp này, thật khó để giữ được sự bình tĩnh để "quan sát đạo" của một sinh vật hung hãn đang lao tới.
Tạ Trần né tránh một cú vồ của sinh vật, thân hình thư sinh của anh di chuyển linh hoạt đến bất ngờ. Anh không dùng chút linh lực nào, chỉ dựa vào sự phán đoán và tốc độ của một phàm nhân bình thường. Ánh mắt anh không rời khỏi con quái vật, mà còn quét qua những tàn tích, những vách đá phủ rêu, thậm chí là những loài thực vật kỳ lạ mọc rải rác trên mặt đất. Anh đang tìm kiếm một "mối liên hệ", một "nhân quả" giữa sinh vật và môi trường xung quanh. Sinh vật này, dù hung hãn đến đâu, cũng phải tuân theo một quy luật nào đó của cõi giới này.
Con quái vật gầm lên, lao tới lần nữa. Nó đã nhận ra sự khác biệt giữa Tạ Trần và hai tu sĩ kia. Nó dường như cảm nhận được sự yếu ớt của một phàm nhân không có linh lực, và muốn nghiền nát anh trước. Lăng Nguyệt và Dương Quân muốn giúp, nhưng họ vẫn bị áp chế bởi linh khí hỗn loạn, pháp thuật của họ vẫn yếu ớt và vô dụng. Họ chỉ có thể đứng nhìn, lòng đầy lo lắng và bất lực.
Tạ Trần tiếp tục lùi lại, dẫn dụ con quái vật đến gần một vách đá phủ đầy một loại rêu màu tím sẫm, phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt. Anh nhớ lại những truyền thuyết cổ xưa về Côn Luân Giới, về những loài thực vật đặc hữu có khả năng khắc chế những sinh vật được sinh ra từ linh khí hỗn loạn. Mùi hương đặc trưng của loài rêu này, lẫn trong mùi đất ẩm và kim loại gỉ sét, đã kích thích giác quan nhạy bén của anh.
"Thứ này là khắc tinh của nó. Mọi sự vật đều có tương khắc, giống như nhân quả vậy." Tạ Trần không quay đầu lại, chỉ lên một bụi cây thân gai mọc sát vách đá, thân nó uốn lượn như một con rắn. Lá của nó có màu xanh đậm, nhưng lại mang những chấm đỏ li ti, giống như những giọt máu. Từ những chấm đỏ đó, một mùi hương cay nồng, rất khó chịu, tỏa ra. Đây không phải là một loại thực vật bình thường.
Con quái vật vừa lao tới, lập tức khựng lại. Đôi mắt đỏ rực của nó co rút lại, toàn thân nó run rẩy. Nó gầm lên một tiếng đau đớn, không phải vì bị tấn công, mà vì một nỗi sợ hãi nguyên thủy nào đó. Nó cố gắng lùi lại, nhưng Tạ Trần đã nhanh hơn. Anh vung tay, không phải là một chiêu thức võ công, mà chỉ là một động tác đơn giản: anh dùng một hòn đá nhặt vội dưới đất, ném trúng vào một cành cây của bụi cây gai đó. Cành cây gãy, và một chất dịch màu xanh lục bắn ra, rơi xuống đầu con quái vật.
Lập tức, lớp vảy xám xịt của nó bắt đầu bốc khói, một tiếng "xì xèo" vang lên. Con quái vật gầm lên một tiếng thảm thiết, toàn thân nó co giật dữ dội, rồi nó quay đầu bỏ chạy, lao vào màn sương mù dày đặc và biến mất. Tốc độ của nó nhanh hơn rất nhiều so với khi nó tấn công, như thể đang chạy trốn khỏi một thứ gì đó kinh khủng hơn cả cái chết.
Màn sương mù dần tan ra, lộ ra những tàn tích cổ xưa hơn, những bức phù điêu bị phong hóa trên vách đá, kể lại những câu chuyện đã bị lãng quên của một thời đại vàng son. Ánh sáng xanh xám của Côn Luân Giới dường như cũng sáng hơn một chút, đủ để nhìn rõ hơn những chi tiết xung quanh. Tiếng nước chảy nhỏ giọt vẫn còn đó, nhưng tiếng gió rít đã dịu đi, nhường chỗ cho một sự im lặng đáng sợ. Không khí vẫn lạnh lẽo, nhưng mùi hương khó chịu từ con quái vật đã biến mất, thay vào đó là mùi ẩm mốc đặc trưng của rêu phong và đất đá.
Lăng Nguyệt Tiên Tử sững sờ, đôi mắt phượng mở to nhìn cảnh tượng vừa xảy ra. Nàng đã dùng hết sức lực, vận dụng pháp thuật mạnh nhất của mình, nhưng không thể làm gì được con quái vật. Còn Tạ Trần, một phàm nhân không chút linh lực, chỉ bằng một hành động đơn giản, đã khiến nó bỏ chạy trong kinh hoàng. "Không thể nào... đơn giản như vậy sao?" Nàng thì thầm, giọng nói đầy sự bàng hoàng và một nỗi hoài nghi sâu sắc. Niềm tin vào pháp thuật, vào con đường tu tiên mà nàng đã theo đuổi hàng trăm năm, bỗng chốc lung lay tận gốc rễ.
Dương Quân cũng không kém phần kinh ngạc. Anh nhìn Tạ Trần, rồi nhìn lại những vết bốc khói trên vách đá nơi con quái vật vừa chạm vào. Anh đã tự hào về tu vi của mình, về sức mạnh của lôi pháp, nhưng tất cả đều trở nên vô dụng trước một sinh vật đơn thuần của Côn Luân Giới. Lời nói của Tạ Trần, rằng "mọi sự vật đều có tương khắc, giống như nhân quả vậy," vang vọng trong tâm trí anh. "Chúng ta... đã lãng phí quá nhiều công sức vào nh���ng thứ vô nghĩa." Anh ngập ngừng nói, giọng nói pha lẫn sự hối hận và một chút xấu hổ.
Tạ Trần không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào bụi cây gai. Anh biết, đây không phải là một sự may mắn, mà là kết quả của sự quan sát và suy luận. Mọi sự vật, dù là phàm trần hay tiên giới, đều có quy luật riêng của nó. Pháp thuật có thể mạnh mẽ, nhưng không phải là vạn năng. Có những quy luật còn cơ bản hơn cả pháp thuật, đó chính là "đạo" của vạn vật, hay còn gọi là "nhân quả".
Anh quay người, nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân. "Côn Luân Giới này đầy rẫy những bí ẩn và quy luật khác lạ. Pháp thuật của các vị, dù mạnh đến đâu, cũng sẽ bị hạn chế nếu không thấu hiểu bản chất của nơi này. Chúng ta cần phải học cách 'sống' trong nó, thay vì 'chinh phục' nó." Lời nói của anh nhẹ nhàng, nhưng lại mang một trọng lượng khó tả, khiến hai tu sĩ phải suy ngẫm. Họ đã quen với việc dùng sức mạnh để giải quyết mọi vấn đề, để áp đặt ý chí của mình lên vạn vật. Nhưng ở đây, trong Côn Luân Giới này, dường như quy luật đó đã không còn đúng nữa. Cảm giác vô dụng, bất lực, bắt đầu len lỏi vào tâm trí họ, gặm nhấm niềm kiêu hãnh của một tu sĩ.
Sương mù trở lại dày đặc hơn, không khí lạnh buốt hơn, và một cảm giác ẩm ướt bao trùm lấy không gian. Những tàn tích cổ xưa chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng xanh xám mờ ảo hắt ra từ chính không khí, tạo nên một bức tranh u ám và bí ẩn. Tạ Trần biết, đây chỉ là khởi đầu. Côn Luân Giới này không chỉ là một thử thách về sức mạnh, mà còn là một thử thách về triết lý, về sự thấu hiểu bản chất của Thiên Đạo và sự suy tàn của nó. Và có lẽ, đây cũng là nơi anh sẽ tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi về bản chất của sự "mất người" trong con đường tu tiên.
Trong khi đó, xa xôi nơi Thành Vô Song, ánh nắng nhẹ nhàng len lỏi qua những mái ngói xanh rêu, gió mát lành thổi qua những con phố tấp nập. Phố Thương Mại Kim Long lại nhộn nhịp, tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng xe ngựa lộc cộc vang vọng khắp nơi. Tại Tiệm Thuốc Đông Y Cổ, Mộ Dung Tuyết đang tỉ mỉ phân loại thảo dược. Nàng mặc bộ y phục màu xanh ngọc, gương mặt toát lên vẻ thông minh và thanh lịch. Đôi mắt nàng lấp lánh niềm vui khi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những phàm nhân đang hăng hái tự mình tái thiết Thành Vô Song.
"Phương pháp của Tạ công tử thực sự đã chạm đến lòng người. Họ không còn sợ hãi, mà tự tin vào đôi tay mình." Mộ Dung Tuyết mỉm cười, giọng nói dịu dàng nhưng đầy sự thấu hiểu. Nàng đặt nhẹ một bó linh chi khô xuống bàn, rồi quay sang Bách Lý Hùng, người đang ngồi uống trà bên cạnh, nét mặt lộ rõ vẻ tự hào.
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và ánh mắt kiên nghị, gật đầu lia lịa, nắm chặt tay. "Đúng vậy! Đây không chỉ là việc xây dựng lại thành trì, mà là xây dựng lại niềm tin vào chính mình của phàm nhân! Trước đây, mỗi khi có thiên tai hay khó khăn, chúng ta đều chỉ biết trông chờ vào các tiên môn, vào những tu sĩ lạnh lùng kia. Nhưng giờ đây, Tạ công tử đã chỉ cho chúng ta thấy, sức mạnh của nhân gian không hề yếu kém, thậm chí còn bền bỉ và kiên cường hơn cả pháp thuật phù du đó."
Từ khi Tạ Trần xuất hiện và dùng phương pháp 'nhân quả' để giải quyết mọi vấn đề, từ việc phân phối lương thực, tổ chức tái thiết, cho đến đối phó với sự cản trở của tu sĩ, một làn sóng niềm tin mới đã lan rộng khắp Thành Vô Song, rồi dần dần ra các vùng lân cận. Phàm nhân không còn chỉ là những kẻ yếu đuối, chờ đợi sự cứu rỗi từ trời. Họ bắt đầu tự mình đứng lên, tự mình giải quyết vấn đề, tự mình xây dựng lại cuộc sống. Tiếng đục đẽo, tiếng hò reo, tiếng cười nói vang vọng khắp nơi, tạo nên một bầu không khí hăng hái, đầy sức sống. Những người từng hoài nghi Tạ Trần giờ đây cũng đã bị thuyết phục bởi những kết quả thực tế mà anh mang lại.
"Các tu sĩ kia, họ không hiểu." Mộ Dung Tuyết thở dài, đôi mắt nàng thoáng hiện lên một nỗi buồn khó tả. "Họ chỉ biết đến linh khí, đến tu vi, đến những phép tắc của tiên giới. Họ quên mất rằng, nhân tâm mới là thứ quan trọng nhất. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời nói của nàng nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một sự phê phán sâu sắc, nhắm thẳng vào bản chất của con đường tu tiên hiện tại. Nàng đã chứng kiến quá nhiều tu sĩ "mất người" trên con đường tìm kiếm sức mạnh.
Bách Lý Hùng gật đầu đồng tình. "Sự sụp đổ của Thiên Đạo không phải là do linh khí suy kiệt, mà là do nhân tâm của tu sĩ đã cạn kiệt. Họ chỉ biết thu vén cho bản thân, không còn nghĩ đến chúng sinh." Anh đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. "Nhưng giờ đây, Tạ công tử đã thắp lên một ngọn lửa mới. Ngọn lửa của sự đoàn kết, của ý chí phàm nhân. Ta tin rằng, ngọn lửa này sẽ còn cháy sáng hơn cả những ngọn nến linh khí yếu ớt của các tiên môn kia."
Trong khi niềm hy vọng đang bùng cháy trong lòng phàm nhân, thì tại một mật thất u tối của Thái Huyền Tông, Liễu Thanh Phong đang nhận được báo cáo từ một đệ tử. Hắn ngồi trên bồ đoàn, khuôn mặt thanh tú giờ đây vặn vẹo trong sự tức giận. Đôi mắt sáng như sao của hắn giờ đây như bốc hỏa.
"Ngươi nói cái gì? Một phàm nhân lại dám khuấy động nhân tâm, làm lung lay đạo lý của tiên giới?" Liễu Thanh Phong gầm lên, giọng nói vang vọng trong mật thất. Hắn vừa nghe đệ tử báo cáo về sự "thành công" của Tạ Trần, về việc phàm nhân không còn sợ hãi tu sĩ, mà còn tự mình tái thiết Thành Vô Song bằng những phương pháp "phàm tục". "Vô lý! Hoang đường! Thiên Đạo sẽ không dung thứ cho kẻ nghịch thiên như hắn!"
Liễu Thanh Phong luôn tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Đạo, vào con đường tu tiên truyền thống. Đối với hắn, tu sĩ là những người được chọn, là những người có sứ mệnh duy trì trật tự của thế gian. Còn phàm nhân, họ chỉ là những kẻ thấp kém, chỉ biết sống dựa vào tu sĩ. Việc Tạ Trần, một phàm nhân, lại có thể làm được những điều mà các tu sĩ hùng mạnh không làm được, lại còn khơi dậy ý chí của phàm nhân, đối với hắn mà nói, đó là một sự sỉ nhục, một sự phản bội không thể chấp nhận.
"Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?" Hắn lẩm bẩm, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. "Hắn đang phá hoại trật tự, hắn đang thách thức Thiên Đạo. Ta nhất định phải ngăn chặn hắn, dù phải trả bất cứ giá nào!" Trong tâm trí hắn, Tạ Trần không chỉ là một kẻ phàm nhân ngông cuồng, mà là một mối đe dọa thực sự đối với toàn bộ hệ thống tu tiên, đối với niềm tin mà hắn đã cống hiến cả đời. Hắn cảm thấy một cơn thịnh nộ cuộn trào, muốn lập tức đến Thành Vô Song để trừng trị kẻ "nghịch thiên" kia. Nhưng hắn cũng biết, các tông môn khác cũng đang quan sát, và hắn cần phải hành động một cách khôn ngoan hơn.
Trở lại Côn Luân Giới, ánh sáng xanh xám càng mờ ảo, nhường chỗ cho bóng tối đang dần bao trùm. Tiếng gió rít qua những tàn tích đã đổ nát nghe như những lời thì thầm cổ xưa. Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Dương Quân đang dò dẫm bước đi trên những con đường đá phủ đầy rêu phong. Không khí lạnh buốt hơn, và một cảm giác ẩm ướt từ sương mù thấm sâu vào từng thớ thịt.
Sau khi hóa giải mối nguy hiểm từ sinh vật cổ quái, cả ba đã đi sâu hơn vào Côn Luân Giới. Cảnh vật nơi đây ngày càng trở nên hoang tàn và hùng vĩ, những tòa tháp chạm mây đã hóa thành phế tích, những cung điện cổ kính đã sụp đổ, chỉ còn lại những cột đá khổng lồ và những bức tường thành đầy rêu phong. Linh khí trong Côn Luân Giới, vốn đã hỗn loạn, giờ đây lại càng trở nên bất ổn. Nó lúc mạnh lúc yếu, lúc thì nóng ran như lửa, lúc lại lạnh buốt như băng, khiến tu vi của Lăng Nguyệt và Dương Quân càng trở nên khó kiểm soát.
Đột nhiên, linh khí xung quanh họ bắt đầu xoáy tròn, tạo thành một cơn lốc vô hình. Một luồng ý chí vô hình mạnh mẽ hơn bao giờ hết bao trùm lấy Tạ Trần, không phải là một sự tấn công, mà là một sự "quan sát", một sự "kiểm tra", một sự "thẩm vấn" trực tiếp từ Thiên Đạo. Nó không mang theo sát khí, nhưng lại mang một áp lực vô hình khủng khiếp, như thể một ánh mắt khổng lồ đang nhìn thấu mọi ngóc ngách trong tâm hồn anh. Tạ Trần khẽ nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào không trung. Anh cảm thấy như toàn bộ không gian xung quanh đang co rút lại, và một thông điệp vô thanh đang được truyền tải trực tiếp vào tâm trí anh.
Một tàn tích cổ xưa gần đó, vốn đã mục nát, đột nhiên 'tái tạo' một phần. Những tảng đá đổ nát tự động xếp lại, một bức tường thành cũ kỹ được dựng lên trong chớp mắt, rồi trên đó, một dòng chữ cổ bằng ánh sáng màu vàng kim hiện lên trên vách đá. Những ký tự cổ xưa, không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào mà Lăng Nguyệt hay Dương Quân từng biết, nhưng Tạ Trần lại cảm nhận được ý nghĩa của nó, như thể nó được khắc sâu vào linh hồn anh. Đó là một câu hỏi, hay một lời cảnh báo, trực tiếp từ chính Thiên Đạo. Nó như một câu đố triết lý, thách thức sự thấu hiểu của Tạ Trần về bản chất của thế giới, về ý nghĩa của sự tồn tại.
Lăng Nguyệt và Dương Quân đứng cạnh anh, cảm nhận được áp lực vô hình nhưng không hiểu rõ bản chất. Họ chỉ thấy Tạ Trần bất động, ánh mắt anh tập trung vào dòng chữ ánh sáng. Cơ thể họ khẽ rùng mình trước sự uy áp từ không gian, một cảm giác sợ hãi nguyên thủy len lỏi vào tâm trí.
"Đây là... ý chí của Thiên Đạo?" Lăng Nguyệt khẽ rùng mình, giọng nàng thì thầm, nhưng ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi Tạ Trần. Nàng cảm nhận được một sức mạnh siêu việt, vượt xa mọi cảnh giới tu vi mà nàng từng biết, nhưng nàng không thể nắm bắt được bản chất của nó.
Dương Quân lo lắng nhìn Tạ Trần. "Tạ huynh, huynh có sao không? Ta cảm thấy một áp lực lớn, như thể có thứ gì đó đang muốn nghiền nát linh hồn ta." Anh cố gắng vận chuyển linh lực để chống lại áp lực, nhưng nó chỉ khiến anh cảm thấy khó chịu hơn.
Tạ Trần không trả lời. Anh chỉ đứng đó, đối mặt với dòng chữ ánh sáng, với ý chí vô hình của Thiên Đạo. Anh biết, đây không phải là một cuộc chiến bằng sức mạnh, mà là một cuộc đối đầu về triết lý, về ý chí. Thiên Đạo, đang suy yếu, đang cố gắng "vá trời" theo cách của nó, và Tạ Trần, một "điểm neo nhân quả", một "dị số" đối với quy tắc của nó, đang bị Thiên Đạo "kiểm tra", hoặc có thể là "uốn nắn".
Ánh mắt Tạ Trần kiên định, không chút nao núng. Anh thì thầm, không phải với Lăng Nguyệt hay Dương Quân, mà là với chính ý chí vô hình đang bao trùm lấy mình. "Ngươi muốn ta hiểu điều gì? Hay muốn ta khuất phục?" Lời nói của anh nhẹ nhàng, nhưng lại chứa đựng một sự kiêu hãnh bất khuất của một phàm nhân, không chấp nhận số mệnh an bài, không sùng bái sức mạnh, và không tin vào những quy luật đã lỗi thời. Con đường phía trước, chắc chắn sẽ không hề dễ dàng, nhưng Tạ Trần đã sẵn sàng để đối mặt với nó, với tất cả sự bình tĩnh và trí tuệ của mình.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.