Nhân gian bất tu tiên - Chương 120: Minh Chứng Nhân Gian: Hồi Ứng Thiên Đạo
Ánh trăng lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trên những mái nhà đổ nát của Thành Vô Song khi bình minh hé rạng. Tạ Trần, đứng bên cửa sổ, dường như đã lột bỏ lớp sương đêm cô tịch, để lộ một vẻ kiên định đến lạ thường. Luồng "xáo trộn" vô hình mà anh cảm nhận đêm qua, dù vẫn còn tinh vi, đã trở nên rõ ràng hơn trong tâm thức anh, không phải là một mối đe dọa vật lý, mà là một sự "can thiệp" vào dòng chảy nhân quả, một sợi chỉ vô hình đang cố gắng uốn nắn số phận.
Sáng hôm sau, Thành Vô Song thức giấc với một nhịp điệu hoàn toàn khác. Nắng ấm trải vàng trên những con đường đã được dọn dẹp phần nào, xua đi hơi lạnh ẩm ướt của đêm. Không khí trong lành, quang đãng, mang theo mùi của đất mới, của gỗ thông vừa xẻ, và cả mùi hương hoa dại vương vấn từ những khu vườn nhỏ. Dân chúng, sau những ngày dài hoang mang và tuyệt vọng, nay lại tụ tập đông đúc trên các con phố. Tiếng rao hàng của những thương nhân nhỏ lẻ đã bắt đầu vang lên, tiếng búa gõ lách cách từ các công trường sửa chữa, tiếng xe ngựa chở vật liệu lộc cộc trên đường đá, hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng của những đứa trẻ, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống hồi sinh. Từ những tửu lầu tạm bợ, tiếng nhạc réo rắt cất lên, dù còn đôi chút bi ai, nhưng cũng đã mang theo hy vọng. Thành Vô Song, sau bão lũ, đang dần trở lại với vẻ sầm uất, náo nhiệt vốn có, nhưng giờ đây, nó mang một sức sống mới, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, được dệt nên từ chính bàn tay và ý chí của phàm nhân.
Trên một đoạn tường thành còn nguyên vẹn, ba bóng người đứng đó, ánh mắt dõi theo dòng chảy hối hả bên dưới. Liễu Thanh Phong, với bộ đạo bào xanh thẫm, khuôn mặt thanh tú giờ đây vặn vẹo vì sự tức giận và khinh miệt. Hắn không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Kế hoạch của Tạ Trần, cái kế hoạch mà hắn cho là "phàm tục, hạ đẳng", lại đang cho thấy hiệu quả một cách đáng kinh ngạc. Các công trình bị hư hại được sửa chữa nhanh chóng một cách khó hiểu, nguồn cung cấp lương thực và vật liệu, tưởng chừng đã cạn kiệt vì sự cản trở của các tông môn, lại dồi dào trở lại thông qua những kênh phân phối dân gian mà Tạ Trần đã thiết lập. Hệ thống này không chỉ đảm bảo mọi người đều có phần mà còn củng cố niềm tin và sự đoàn kết trong cộng đồng. Dân chúng, không cần phép thuật, không cần sự can thiệp của tiên gia, đang tự mình dựng xây lại cuộc sống, với một niềm hăng say và nhiệt huyết chưa từng thấy.
"Vô lý! Một phàm nhân lại dám coi thường thiên ý, dùng những thủ đoạn hạ đẳng này mà được lòng người? Hừ, chỉ là tạm thời, sớm muộn gì cũng bại vong!" Liễu Thanh Phong nghiến răng, giọng nói hắn tràn đầy sự căm phẫn và khinh bỉ. Hắn không thể chấp nhận sự thật rằng những nỗ lực dùng pháp thuật để cản trở của hắn và các tông môn khác lại bị phá giải bởi những phương pháp "phàm tục" của Tạ Trần. Sự thành công của Tạ Trần không chỉ là một cái tát vào mặt hắn, mà còn là một sự thách thức trực tiếp đến uy quyền và niềm tin của cả giới tu sĩ.
Đứng cách đó không xa là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng trong đôi mắt phượng sắc bén kia lại ẩn chứa sự bối rối và hoài nghi. Nàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình, từ những ngày đầu Thành Vô Song chìm trong hoang tàn, đến sự cản trở của Thái Huyền Tông, và giờ là cảnh tượng hồi sinh đầy sức sống này. Những phép thuật cao siêu nhất của tiên môn cũng không thể làm được điều mà một thư sinh phàm tục đang làm. Nàng vẫn nhớ lời Tạ Trần từng nói: "Tu tiên là để làm gì nếu không thể cứu vãn nhân gian?" Câu hỏi đó giờ đây lại vang vọng trong tâm trí nàng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nàng đã từng tin rằng đạo trời là chân lý bất diệt, rằng tiên môn là những người bảo vệ chúng sinh. Nhưng những gì nàng thấy, những gì Tạ Trần làm, lại đang dần phá vỡ niềm tin đó.
"Phép thuật của chúng ta không làm được điều này... Rốt cuộc, 'đạo' là gì?" Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy mệt mỏi. Nàng quay đầu nhìn Dương Quân, người đứng cạnh nàng.
Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, cũng đang nhìn xuống Thành Vô Song với ánh mắt phức tạp. Anh đã từng là một tu sĩ nhiệt huyết, tin tưởng tuyệt đối vào chính nghĩa của tiên môn. Nhưng những gì anh chứng kiến từ Tạ Trần đã gieo vào lòng anh những hạt giống nghi ngờ. Sự kiên cường của phàm nhân, sự đoàn kết của họ, và trí tuệ sắc bén của Tạ Trần đã tạo nên một kỳ tích mà pháp thuật không thể sánh bằng.
"Liễu huynh, liệu chúng ta có nên suy nghĩ lại không? Có vẻ như cách của Tạ huynh... thực sự hiệu quả." Dương Quân khẽ nói, nhưng giọng điệu đã không còn sự quả quyết như trước. Anh nhớ lại những cuộc tranh luận với Tạ Trần, những lời nói tưởng chừng như ngông cuồng của thư sinh phàm tục đó, giờ đây lại đang từng bước trở thành hiện thực.
Liễu Thanh Phong quay phắt lại, ánh mắt sắc như dao găm. "Dương Quân sư đệ, ngươi quên mất lời dạy của tông môn rồi sao? Phàm nhân là phàm nhân, họ chỉ là những kẻ yếu ớt, cần sự che chở của tiên môn! Những thành công nhỏ nhoi này chỉ là ảo ảnh, một khi Thiên Đạo thực sự nổi giận, họ sẽ biết thế nào là sự trừng phạt!" Hắn gằn giọng, sau đó phẫn nộ phất tay áo, xoay người rời đi, thân ảnh nhanh chóng biến mất sau những mái ngói rêu phong. Hắn không thể chịu đựng được cảnh tượng này thêm nữa, nó làm tổn thương lòng kiêu hãnh của hắn, làm lung lay niềm tin mà hắn đã cố chấp nắm giữ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn theo Tạ Trần, người đang đứng giữa đám đông, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, chiếc áo vải bố cũ kỹ không chút phô trương. Anh không có vẻ gì là một người đứng đầu, không có hào quang của một vị cứu tinh, chỉ là một thư sinh gầy gò, nhưng mỗi lời anh nói, mỗi cử chỉ anh làm, lại mang một sức hút lạ kỳ, khiến dân chúng tin tưởng và làm theo một cách tự nguyện.
Ở bên dưới, giữa sự hối hả của công trường, Bách Lý Hùng với thân hình vạm vỡ, râu quai nón rậm rạp, đang chỉ huy dân chúng vận chuyển những khối đá lớn. Nụ cười sảng khoái nở trên khuôn mặt phong trần của hắn. "Kế sách của Tạ huynh quả nhiên là thần diệu! Chẳng cần pháp thuật cao siêu, dân chúng vẫn có thể tự mình dựng xây lại." Hắn nói lớn, tiếng nói trầm hùng vang vọng. Hắn đã từng là một chiến tướng, quen với sức mạnh của đao kiếm, nhưng giờ đây, hắn lại chứng kiến một loại sức mạnh khác, mạnh mẽ hơn cả pháp thuật – sức mạnh của ý chí con người.
Thị Trưởng Thành, với vẻ mặt phúc hậu giờ đây rạng rỡ hẳn lên, vuốt chòm râu bạc. "Lão phu chưa từng thấy lòng người đoàn kết như vậy. Đây chính là sức mạnh của nhân gian!" Ông lắc đầu, vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Những ngày qua, ông đã chứng kiến sự chuyển biến kỳ diệu trong lòng dân chúng, từ tuyệt vọng đến hy vọng, từ chia rẽ đến đoàn kết, tất cả đều nhờ vào Tạ Trần.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc, dịu dàng hướng dẫn các y giả chăm sóc những người bị thương nhẹ hoặc ốm đau. Nàng khẽ nở một nụ cười, ánh mắt dõi theo bóng Tạ Trần. Trong lòng nàng, sự lo lắng vẫn còn đó, nhưng niềm tin vào anh lại càng thêm vững chắc. Nàng biết, con đường Tạ Trần chọn không dễ dàng, nhưng đó là con đường đúng đắn.
Tạ Trần, giữa dòng người hối hả, không nói nhiều. Anh chỉ khẽ gật đầu, thỉnh thoảng đưa ra vài chỉ dẫn đơn giản nhưng đầy hiệu quả. Đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn ánh lên vẻ suy tư. Anh cảm nhận được những ánh nhìn phẫn nộ từ phía Liễu Thanh Phong, những ánh mắt bối rối của Lăng Nguyệt và Dương Quân. Anh biết, thành công của anh càng lớn, sự đối kháng từ tiên môn sẽ càng gay gắt. Nhưng điều khiến anh bận tâm hơn cả là luồng "xáo trộn" vô hình mà anh đã cảm nhận đêm qua. Nó không phải là sự tức giận của tu sĩ, mà là một sự can thiệp từ một nguồn lực cao hơn, một phản ứng trực tiếp từ Thiên Đạo. Nó không ồn ào, không bạo liệt, nhưng nó tiềm ẩn một mối nguy hiểm khó lường, một "kiểm tra" mà anh biết mình không thể né tránh. Anh biết, con đường "nhân đạo" mà anh đang dẫn dắt, chính là sự thách thức lớn nhất đối với Thiên Đạo đang suy yếu này, và anh sẽ phải đối mặt với cái giá của sự lựa chọn ấy.
***
Đêm buông xuống, phủ một màn đen huyền ảo lên Thành Vô Song. Ánh trăng sáng vằng vặc, soi rọi qua khung cửa sổ căn phòng nhỏ nơi Tạ Trần vẫn thường đàm đạo. Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hơi lạnh từ dòng sông xa xôi, làm lay động tấm rèm cửa bằng vải thô. Bên trong căn phòng, ánh nến lung linh hắt bóng ba người lên tường. Không khí có phần căng thẳng hơn thường lệ.
Tạ Trần vẫn đứng bên cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra khoảng không vô định, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó mà chỉ mình anh thấy được. Thân hình gầy gò của anh ẩn hiện trong ánh trăng, càng làm nổi bật vẻ thanh tú và suy tư.
Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện anh, gương mặt thanh lịch của nàng ánh lên vẻ lo lắng. Nàng nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va chạm khẽ khàng trong không gian tĩnh mịch. "Thanh Phong sư huynh đã công khai chỉ trích kế hoạch của huynh trước các tông môn khác," nàng nói, giọng dịu dàng nhưng đầy sự quan ngại. "Sẽ có thêm áp lực lớn. Một số tông môn vốn đã không ưa sự can thiệp của phàm nhân, nay lại càng có cớ để gây khó dễ cho chúng ta." Nàng nhớ lại những lời lẽ gay gắt của Liễu Thanh Phong, những ánh mắt khinh miệt của các tu sĩ khác. Sự thành công của Tạ Trần không chỉ mang lại hy vọng cho phàm nhân, mà còn châm ngòi cho sự đố kỵ và bảo thủ trong giới tu sĩ.
Bách Lý Hùng, với vẻ mặt trầm ngâm, nắm chặt chuôi kiếm bên hông, như thể chuẩn bị đối mặt với một cuộc chiến. "Họ ghen tị với huynh thôi, Tạ huynh," hắn nói, giọng khàn đặc. "Họ không thể chấp nhận việc phàm nhân chúng ta không cần họ mà vẫn có thể đứng vững. Nhưng việc vùng linh khí kia... có vẻ không đơn giản." Hắn nhắc đến tin tức vừa nhận được: một vùng linh khí nhỏ ở biên giới Thành Vô Song đột nhiên trở nên cực kỳ hỗn loạn, nuốt chửng bất kỳ ai dám lại gần. Những tu sĩ cử đến thăm dò đều mất tích một cách bí ẩn, không để lại dấu vết. Điều đáng sợ hơn là, theo lời những người may mắn sống sót trở về, vùng linh khí đó dường như có một "ý chí" riêng, nó "nhắm" vào những người có liên hệ mạnh mẽ với "nhân quả" – những người có nghiệp nặng, hoặc những người có ảnh hưởng lớn đến vận mệnh chung.
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như làn gió thoảng, nhưng lại chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Anh quay người lại, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. "Đó không phải là sự ghen tị đơn thuần, Bách Lý huynh. Họ đang cố gắng bảo vệ 'đạo' của mình, cái 'đạo' mà họ đã tin tưởng và phụng sự suốt bao nhiêu năm. Sự thành công của chúng ta không chỉ thách thức uy quyền của họ, mà còn đặt ra câu hỏi về ý nghĩa của sự tồn tại của họ. Còn vùng linh khí kia..." Anh ngừng lại một chút, đôi mắt sâu thẳm lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn đang treo lơ lửng giữa trời. "...đó là một 'kiểm tra' từ Thiên Đạo."
Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng nhìn nhau, vẻ mặt đầy kinh ngạc. "Kiểm tra? Ý huynh là... Thiên Đạo đang thử thách huynh sao?" Mộ Dung Tuyết hỏi, giọng nói run rẩy. Nàng biết Tạ Trần có khả năng cảm nhận nhân quả, nhưng việc Thiên Đạo trực tiếp can thiệp lại là một chuyện khác.
Tạ Trần gật đầu. "Ta cảm thấy một luồng ý chí vô hình đang kéo ta về phía đó. Nó muốn ta phải đối mặt. Không phải là cơn thịnh nộ, cũng không phải là sự trừng phạt. Mà là một sự 'điều chỉnh', một nỗ lực để 'sửa chữa' cái 'lỗi' mang tên Tạ Trần. Có lẽ, đó là nơi Thiên Đạo muốn 'sửa chữa' lỗi lầm của nó, hoặc xóa bỏ dị số như ta." Giọng anh trầm khẽ, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng ngàn cân. Anh hiểu rõ sự nguy hiểm, nhưng anh cũng hiểu rằng, đây là một cơ hội để anh tiếp cận sâu hơn với bản chất của Thiên Đạo, để tìm ra lời giải đáp cho những câu hỏi triết lý mà anh vẫn luôn theo đuổi.
"Nhưng... đó là một nơi cực kỳ nguy hiểm, Tạ huynh. Các tu sĩ cử đến đều không có đường về," Bách Lý Hùng nói, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt rắn rỏi. Hắn không sợ chết, nhưng hắn không muốn Tạ Trần phải mạo hiểm.
"Nguy hiểm là điều tất yếu," Tạ Trần đáp, giọng vẫn bình thản. "Nếu không đối mặt với nguy hiểm, làm sao ta có thể thấu hiểu được bản chất của nó? Nếu không bước vào nơi mà Thiên Đạo muốn ta bước vào, làm sao ta có thể thực sự 'phá cục' mà ta đã đặt ra?" Anh biết, đây là một phần của con đường anh đã chọn. Anh không muốn thành tiên, nhưng anh không thể trốn tránh số phận của một "điểm neo nhân quả".
Mộ Dung Tuyết đứng dậy, nhẹ nhàng tiến đến bên Tạ Trần, nắm lấy tay áo anh. Bàn tay nàng mát lạnh, nhưng lại truyền cho anh một sự ấm áp vô hình. "Huynh phải cẩn thận. Dù huynh không tu tiên, nhưng khả năng cảm nhận nhân quả của huynh... e rằng sẽ khiến huynh trở thành mục tiêu đầu tiên của nó."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng. "Nếu đã là mục tiêu, thì trốn tránh cũng vô ích. Chi bằng, trực tiếp đối mặt." Anh quay đầu nhìn Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, ánh mắt kiên định. "Ta sẽ đi đến đó. Sáng mai."
Bách Lý Hùng trầm ngâm một lúc, sau đó thở dài. Hắn biết, một khi Tạ Trần đã quyết định, không ai có thể lay chuyển. "Được rồi, Tạ huynh. Tuy ta không hiểu được 'thiên ý' hay 'nhân quả' của huynh, nhưng ta tin vào huynh. Chúng ta sẽ chuẩn bị cho huynh." Hắn đứng dậy, nắm chặt chuôi kiếm một lần nữa, ánh mắt quyết tâm. Dù không thể đi cùng Tạ Trần vào nơi nguy hiểm đó, nhưng hắn sẽ bảo vệ Thành Vô Song, bảo vệ "nhân đạo" mà Tạ Trần đang gầy dựng.
Mộ Dung Tuyết siết nhẹ tay áo Tạ Trần. Nàng không nói gì thêm, chỉ gật đầu. Nàng biết, con đường này là của riêng anh, và nàng chỉ có thể dõi theo, cầu nguyện cho anh bình an.
Tạ Trần quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng vẫn treo lơ lửng, lạnh lẽo và tĩnh mịch. Anh biết, thử thách thực sự đang chờ đợi anh. Thiên Đạo, hay Bạch Vô Thường, đã bắt đầu trò chơi của nó. Và anh, một phàm nhân, sẽ phải đối mặt với nó bằng chính trí tuệ và ý chí của mình.
***
Đêm đã khuya lắm, Thành Vô Song chìm trong giấc ngủ sâu. Chỉ có ánh trăng mờ nhạt xuyên qua màn sương mù nhẹ nhàng vương vấn quanh Cổng Thành Vọng Nguyệt, tạo nên một khung cảnh huyền ảo và có chút u ám. Không khí ẩm ướt và lạnh lẽo, tiếng gió rít qua những khe hở trên bức tường thành cũ kỹ nghe như tiếng than khóc của một linh hồn cổ xưa.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố quen thuộc, đứng lặng lẽ trước cổng thành. Anh không mang theo vũ khí, không có bất kỳ pháp bảo nào, chỉ có một chiếc túi vải nhỏ đựng vài thứ cần thiết. Khuôn mặt thanh tú của anh hiện rõ vẻ nghiêm trọng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự tập trung cao độ. Anh cảm nhận được luồng "xáo trộn" linh khí kia ngày càng gần, ngày càng mạnh mẽ, như một nam châm vô hình đang hút lấy anh.
"Tạ huynh, huynh thực sự quyết định đi một mình sao?" Giọng nói trầm ấm của Dương Quân vang lên từ phía sau. Anh và Lăng Nguyệt Tiên Tử đã đợi sẵn ở đây. Dương Quân vẫn mặc bộ đạo bào lam nhạt, gương mặt tuấn tú lộ rõ sự lo lắng.
Tạ Trần quay lại, khẽ lắc đầu. "Không phải một mình. Chẳng phải đã có hai vị đạo hữu đây rồi sao?" Anh khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. Anh biết, sự tò mò và trách nhiệm đã thôi thúc hai vị tu sĩ này đến đây. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại không ngừng dò xét vùng linh khí hỗn loạn cách đó không xa. Nàng đã chứng kiến quá nhiều điều từ Tạ Trần, và nàng cần một lời giải đáp cho những hoài nghi đang dâng trào trong lòng.
"Vùng linh khí này... nó không ổn định," Lăng Nguyệt Tiên Tử nói, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy cảnh giác. Nàng đưa tay ra, một luồng linh khí thanh khiết tụ lại trên đầu ngón tay nàng, nhưng khi đến gần vùng xáo trộn, nó lập tức bị hút vào, tan biến không dấu vết. "Có vẻ như nó đang phản ứng với... thứ gì đó. Một loại ý chí nào đó."
Dương Quân bước tới, cau mày nhìn về phía trước. "Tạ huynh, chúng ta không nên mạo hiểm. Thiên Đạo không dễ đối phó. Việc này có thể là một cạm bẫy." Anh vẫn còn nhớ những lời dạy của tông môn về sự uy nghiêm và bất khả xâm phạm của Thiên Đạo.
Tạ Trần không đáp lời trực tiếp. Anh chỉ nhìn thẳng vào vùng linh khí đang cuộn xoáy, nơi không gian dường như bị bóp méo. "Chính vì vậy ta mới phải đi. Để hiểu nó, để đối mặt với nó. Nếu cứ mãi trốn tránh, ta sẽ không bao giờ biết được bản chất thật sự của 'thiên ý' là gì, và làm sao có thể tìm ra con đường thoát khỏi vòng luẩn quẩn của sự suy tàn này?" Giọng anh trầm khẽ, nhưng chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển được.
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, trong lòng nàng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Nàng đã quen với những tu sĩ truy cầu sức mạnh, truy cầu sự bất tử, nhưng Tạ Trần lại khác. Anh truy cầu sự thật, truy cầu ý nghĩa của sự tồn tại, dù điều đó có phải đối mặt với chính Thiên Đạo.
"Đi thôi." Tạ Trần không chần chừ thêm nữa. Anh bước những bước chậm rãi nhưng vững chắc về phía vùng linh khí hỗn loạn. Mỗi bước chân của anh như đang chạm vào một ranh giới vô hình, nơi quy luật của thế gian bị đảo lộn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân nhìn nhau. Cuối cùng, sự tò mò và một phần trách nhiệm đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Họ theo sát Tạ Trần, giữ một khoảng cách nhất định, đề phòng bất trắc. Khi họ càng đến gần, màn sương mù càng trở nên dày đặc, nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Tiếng gió rít nghe rõ hơn, mang theo những âm thanh kỳ lạ, như tiếng thì thầm của hàng vạn linh hồn. Không khí trở nên lạnh lẽo đến thấu xương, và một mùi hương lạ lẫm xộc vào mũi họ – mùi của đất ẩm, của rêu phong cổ kính, xen lẫn với mùi kim loại gỉ sét và một thứ linh khí cổ xưa nhưng hỗn loạn, khiến đầu óc choáng váng.
Đột nhiên, khi Tạ Trần chỉ còn cách vùng linh khí vài trượng, một luồng sáng chói mắt bùng lên, sáng hơn cả trăm mặt trời, nuốt chửng cả ba người. Không có tiếng nổ, không có sự va chạm, chỉ có một cảm giác mất trọng lượng đột ngột, như thể linh hồn bị kéo ra khỏi thể xác, rồi rơi vào một vực sâu không đáy.
Khi họ tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên là sự lạnh lẽo và ẩm ướt. Màn sương mù vẫn dày đặc, nhưng không còn là sương đêm của Thành Vô Song. Đây là một màn sương vĩnh cửu, mang theo hơi thở của thời gian và sự mục nát. Xung quanh họ là những tàn tích đổ nát của những công trình kiến trúc khổng lồ, những cột đá cao vút chạm tới màn sương, những bức tường thành cổ kính đổ nát, phủ đầy rêu phong và dây leo. Không có ánh nắng mặt trời, chỉ có một thứ ánh sáng mờ ảo, xanh xám, hắt ra từ chính không khí, tạo nên một cảnh tượng hoang tàn và ma quái.
Tiếng nước chảy nhỏ giọt từ đâu đó trong sương mù, tiếng gió rít qua những khe hở của tàn tích nghe như tiếng khóc than, và thỉnh thoảng, một tiếng chim kêu lạ lùng, nghe không giống bất kỳ loài chim nào họ từng biết. Linh khí ở đây cực kỳ dồi dào, nhưng lại hỗn loạn đến mức khó chịu, như những dòng điện chạy lung tung trong cơ thể, khiến tu vi của tu sĩ cũng khó lòng vận chuyển bình thường.
Lăng Nguyệt Tiên Tử là người đầu tiên lên tiếng, giọng nàng đầy sự bàng hoàng và kinh ngạc. "Đây là... Côn Luân Giới? Sao có thể! Nó đã bị phong ấn hàng vạn năm rồi!" Nàng không thể tin vào mắt mình. Côn Luân Giới, tiểu thế giới cổ xưa từng là nơi tu luyện của các vị tiên nhân thượng cổ, đã biến mất khỏi bản đồ thế gian từ rất lâu, chỉ còn là truyền thuyết. Nơi đây, theo truyền thuyết, đã bị phong ấn sau một thảm họa nào đó, và không ai có thể đặt chân vào được nữa.
Dương Quân cũng nhìn quanh với ánh mắt đầy cảnh giác và sợ hãi. Anh chưa từng thấy một nơi nào kỳ lạ và đáng sợ như vậy. Những sinh vật lạ, với hình thù kỳ dị, lẩn khuất trong màn sương, đôi mắt phát ra ánh sáng xanh lục.
Tạ Trần, đứng giữa không gian đổ nát, vẫn giữ vẻ mặt nghiêm trọng. Anh không hề kinh ngạc như hai người kia, bởi anh đã cảm nhận được luồng ý chí vô hình kia đang kéo anh đến một nơi đặc biệt, một nơi mà Thiên Đạo muốn anh phải đối mặt. Anh nhìn những tàn tích cổ xưa, những bức tường đá đổ nát, những dấu vết của một nền văn minh đã bị lãng quên. Anh biết, đây không chỉ là một thử thách về sức mạnh, mà còn là một thử thách về triết lý, về sự thấu hiểu bản chất của Thiên Đạo và sự suy tàn của nó.
Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi ẩm mốc và sự mục nát. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng luồng linh khí hỗn loạn đang chảy qua cơ thể mình. Anh biết, Côn Luân Giới này không chỉ là một bí cảnh cổ xưa, mà có thể còn chứa đựng những bí mật về lý do Thiên Đạo suy yếu, và con đường thực sự để "vá trời" – một con đường không cần đến phép thuật, mà cần đến sự thấu hiểu và ý chí của nhân gian. Và có lẽ, đây cũng là nơi anh sẽ tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi về bản chất của sự "mất người" trong con đường tu tiên. Anh mở mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào màn sương mù vô tận, nơi những sinh vật lạ đang lẩn khuất, nơi những bí ẩn cổ xưa đang chờ đợi anh khám phá. Con đường phía trước, chắc chắn sẽ không hề dễ dàng.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.