Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 119: Bước Chân Nhân Gian: Đối Đầu Tiên Môn

Tiếng kiếm Bích Lạc rút ra khỏi vỏ tựa hồ như một tiếng sét đánh ngang tai giữa sự hỗn loạn của đại sảnh. Lưỡi kiếm sáng loáng, mang theo hàn khí lạnh lẽo của linh lực, phản chiếu vẻ điên cuồng méo mó trong đôi mắt Liễu Thanh Phong. Hắn, một tu sĩ cao quý của Thái Huyền Tông, từng được coi là tinh anh của thế hệ, giờ đây lại mang vẻ mặt tái mét vì tức giận, ánh mắt rực lửa căm phẫn khi đối diện với một phàm nhân thư sinh. Hắn gằn giọng, mỗi lời nói như tiếng kim loại va chạm, chói tai và đầy uy áp: “Dị giáo phàm tục! Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngạo mạn của mình! Dám xúi giục phàm nhân chống đối tiên môn, dám báng bổ Thiên Đạo, tội này trời không dung đất không tha!”

Thế nhưng, Tạ Trần không hề tỏ ra chút nao núng hay sợ hãi. Thân hình gầy gò của anh đứng vững như cây tùng giữa bão táp, đôi mắt sâu thẳm vẫn giữ vẻ tĩnh lặng đến lạ thường, dường như có thể xuyên thấu qua mọi tầng lớp cảm xúc hỗn loạn kia để nhìn vào bản chất của vấn đề. Anh chỉ khẽ lắc đầu, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng biết bao tiếc nuối và sự thấu hiểu. “Liễu đạo hữu, chớ vội. Kiếm pháp của ngài có thể chặt đứt được thân thể, nhưng không thể chặt đứt được dòng chảy nhân quả. Và càng không thể chặt đứt được niềm tin của nhân gian.” Giọng nói của anh trầm tĩnh, không một chút gợn sóng, nhưng từng lời lại như những mũi kim châm vào tâm khảm, khiến Liễu Thanh Phong càng thêm bẽ bàng.

Tiếng hô vang của dân chúng ủng hộ Tạ Trần càng lúc càng lớn, vang vọng khắp đại sảnh đổ nát. Từ những lời thì thầm ban đầu, giờ đây đã trở thành một làn sóng dữ dội của sự phẫn nộ và niềm tin. “Tạ công tử nói đúng!” “Chúng ta tin Tạ công tử!” “Phàm nhân cũng có đường sống!” Những âm thanh đó không phải là tiếng reo hò của những kẻ dã man, mà là tiếng lòng của những con người đã bị dồn vào đường cùng, những người đã tìm thấy tia hy vọng duy nhất trong lời nói của một thư sinh không hề có linh lực. Chúng đập vào bức tường kiên cố của tiên môn, vào sự tự phụ ngàn đời của các tu sĩ, như một tiếng sóng dữ dội đang cố gắng xé toạc tấm màn của sự giả dối và quyền uy.

Dương Quân, đứng giữa hàng ngũ tu sĩ, ánh mắt tuấn tú của hắn giờ đây đầy vẻ giằng xé. Hắn là một người nhiệt huyết, luôn tin vào chính nghĩa và lý tưởng của tu tiên. Hắn đã từng mơ ước về một thế giới nơi tiên nhân mang lại bình an, nhưng những gì hắn chứng kiến mấy ngày qua, sự bất lực của tiên môn, và giờ là những lời lẽ sắc bén của Tạ Trần, đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin của hắn. Hắn nhìn Liễu Thanh Phong đang giận dữ, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm, đầy vẻ cố chấp và mù quáng. Rồi hắn lại nhìn Tạ Trần bình thản đối đáp, và lắng nghe những tiếng hô vang ủng hộ từ dân chúng. Một câu hỏi khắc khoải dấy lên trong tâm trí hắn, như một tiếng chuông cảnh tỉnh: "Chân lý thực sự nằm ở đâu? Con đường nào mới là con đường đúng đắn để cứu vớt chúng sinh?" Hắn không còn chắc chắn về con đường mà hắn đã lựa chọn bấy lâu nay.

Ở một góc khuất của đại sảnh, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng lặng lẽ, dung nhan tuyệt mỹ của nàng lạnh lùng như băng tuyết, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt phượng sắc bén kia lại ẩn chứa một nỗi giằng xé khôn nguôi. Nàng đã dõi theo từng lời nói, từng cử chỉ của Tạ Trần và Liễu Thanh Phong. Nàng nhìn thấy sự kiêu ngạo mù quáng của Liễu Thanh Phong, nhìn thấy sự bất lực mà hắn cố che giấu bằng vẻ phẫn nộ. Nàng cũng nhìn thấy sự bình thản đến lạ thường của Tạ Trần, sự sắc bén trong từng lý lẽ của anh, và cách anh chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn của phàm nhân. Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh của nàng khẽ phát ra hơi ấm, như thể đang phản ứng với sự hỗn loạn của nhân quả đang bùng nổ trong không gian này. Lòng nàng dậy sóng. Những lời của Tạ Trần về "Thiên Đạo mất người" không chỉ là sự xúc phạm, mà còn là một sự thật trần trụi mà nàng đã bắt đầu cảm nhận được từ lâu. Nếu Thiên Đạo thực sự đã quên đi nhân tính, thì việc tu luyện để thuận theo nó còn ý nghĩa gì? Nếu tu tiên chỉ là để truy cầu sức mạnh mà bỏ quên chúng sinh, thì con đường đó có thực sự là chính đạo? Cuộc khủng hoảng niềm tin trong nàng đã đạt đến đỉnh điểm. Nàng không thể tiếp tục đứng nhìn. Một quyết định cứng rắn như băng tuyết dần hình thành trong tâm trí nàng, một quyết định đi ngược lại với tất cả những gì nàng đã được dạy dỗ và tin tưởng. Nàng siết chặt bàn tay, hơi ấm từ Nguyệt Quang Trâm truyền vào lòng bàn tay nàng, như một lời nhắc nhở. Nàng biết, nàng phải hành động.

Liễu Thanh Phong phẫn nộ, nhưng trước sự đồng lòng của phàm nhân và sự điềm tĩnh của Tạ Trần, hắn không thể thực sự động thủ. Hắn biết, nếu hắn ra tay, cho dù có thể giết Tạ Trần, nhưng hắn sẽ phải đối mặt với sự phẫn nộ của toàn bộ phàm nhân, và điều đó còn tai hại hơn vạn lần. Hắn nghiến răng, thu kiếm về vỏ, ánh mắt vẫn đầy vẻ thù địch, nhưng không còn sự hung hăng ban đầu. Hắn biết mình đã thất thế trong trận khẩu chiến này. “Ngươi cứ đợi đấy! Tiên môn sẽ không để mặc cho những kẻ như ngươi làm loạn thế gian!” Hắn gằn giọng, rồi phẩy tay áo bỏ đi cùng các tu sĩ Thái Huyền Tông, để lại một luồng linh khí lạnh lẽo và một lời đe dọa không thể che giấu.

Tạ Trần chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần, rồi quay lại nhìn những khuôn mặt phàm nhân đang tràn đầy hy vọng. Anh biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Dòng chảy vô thường của thế cuộc đang cuốn đi tất cả, và một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi đã thực sự bắt đầu, không phải bằng pháp thuật, mà bằng ý chí và niềm tin.

***

Sáng sớm hôm sau, một bầu trời trong xanh không gợn mây bao phủ Thành Vô Song, nhưng gió lạnh buổi sớm vẫn còn vương vấn, luồn lách qua các ngõ hẻm, mang theo chút hơi ẩm của sương đêm. Tại Cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi được xây dựng kiên cố với đá xanh cao ngất, hai tháp canh sừng sững và cánh cổng sắt khổng lồ được khắc đầy phù văn trận pháp, không khí bỗng trở nên căng thẳng. Tiếng vó ngựa, tiếng xe ngựa lộc cộc thường ngày đã bị át đi bởi tiếng người nói chuyện ồn ào và tiếng lính gác hô hoán, nhưng giờ đây tất cả đều im bặt.

Liễu Thanh Phong, với vẻ mặt lạnh lùng và ánh mắt đầy vẻ khinh miệt, đứng chắn ngang con đường chính dẫn vào thành, nơi thường xuyên vận chuyển vật liệu quan trọng. Bên cạnh hắn là vài tu sĩ Thái Huyền Tông khác, tất cả đều vận đạo bào chỉnh tề, toát lên vẻ uy nghiêm và bất khả xâm phạm. Họ đã dùng pháp lực của mình để tạo ra một kết giới mỏng, vô hình nhưng kiên cố, đủ để cản trở đoàn xe vận chuyển của phàm nhân. Kết giới này không gây sát thương, nhưng nó khiến những chiếc xe bò nặng trĩu chất đầy gỗ, đá và lương thực không thể tiến thêm một bước.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, dẫn đầu một đội phàm nhân đang cố gắng đẩy các xe hàng. Mồ hôi đã lấm tấm trên trán hắn, nhưng không thể che giấu được sự phẫn nộ đang bốc cháy trong lòng. Hắn bước thẳng tới, đối diện với Liễu Thanh Phong, giọng trầm hùng, đầy khí phách: “Liễu đạo hữu, các vị đây là có ý gì? Con đường này là huyết mạch của Thành Vô Song, chặn nó lại thì làm sao chúng tôi có thể tái thiết thành trì, làm sao có thể sống sót qua cơn hoạn nạn này?”

Liễu Thanh Phong nhếch mép cười khẩy, ánh mắt coi thường lướt qua Bách Lý Hùng và đám phàm nhân quần áo cũ kỹ, lem luốc. “Nơi đây đã bị ô uế bởi ma khí, không thể để phàm nhân các ngươi tùy tiện ra vào. Đây là lệnh của Tiên môn, vì an nguy của chính các ngươi! Chúng ta là đang bảo vệ các ngươi khỏi sự lây lan của tà khí.” Hắn nói, giọng điệu cao ngạo, nhưng lời nói lại đầy vẻ đạo đức giả, khiến những người phàm nhân phía sau Bách Lý Hùng bắt đầu xì xào, bàn tán. Mùi bụi bặm, mùi ngựa và mùi kim loại từ xe cộ quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đầy áp lực.

Bách Lý Hùng cười khẩy, giọng điệu đầy mỉa mai: “Ma khí? Hay là lòng tham của các ngươi? Hay là sự cố chấp ngu xuẩn của các ngươi mới phải? Chúng ta đang cứu lấy nhà cửa của mình, cứu lấy cuộc sống của chính mình, các ngươi lại muốn chặn đường. Các người cứ nói vì chúng tôi, nhưng hành động lại chỉ khiến chúng tôi thêm khó khăn!” Hắn cố gắng đẩy một chiếc xe hàng, nhưng kết giới vẫn vững vàng không suy chuyển, như một bức tường vô hình chế giễu mọi nỗ lực của phàm nhân. Sự bất lực và phẫn nộ dâng lên trong lòng đám đông.

Dương Quân đứng phía sau Liễu Thanh Phong, ánh mắt tuấn tú của hắn đầy vẻ dao động. Hắn nhìn thấy sự phẫn nộ chân thật trên khuôn mặt của những người phàm nhân, nhìn thấy sự mệt mỏi nhưng kiên cường của Bách Lý Hùng. Hắn cũng nghe thấy những lời lẽ sắc bén của Bách Lý Hùng, và những lời đó không phải không có lý. Tâm trí hắn lại dấy lên câu hỏi đã ám ảnh hắn đêm qua: “Chân lý thực sự nằm ở đâu?” Hắn cố gắng giữ thái độ bình tĩnh, nhưng nội tâm lại dậy sóng.

Đúng lúc đó, một thân ảnh gầy gò, thư sinh, bước đến từ phía sau đám đông phàm nhân. Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, tiến về phía cổng thành, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Khuôn mặt thanh tú của anh toát lên vẻ điềm tĩnh lạ thường, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Không khí xung quanh anh dường như dịu đi, như thể sự hiện diện của anh đã mang lại một làn gió mát giữa cơn bão.

“Liễu đạo hữu, ta có thể hỏi một câu không?” Giọng Tạ Trần trầm, điềm tĩnh, vang lên giữa sự im lặng đột ngột. Liễu Thanh Phong quay đầu lại, ánh mắt hắn chạm vào đôi mắt của Tạ Trần, và trong khoảnh khắc, hắn cảm thấy một sự khó chịu khó tả. Hắn căm ghét cái vẻ bình thản đến mức khinh người của Tạ Trần. “Ngươi lại muốn giở trò gì nữa, phàm nhân?”

Tạ Trần không để ý đến thái độ khiêu khích của hắn. Anh chỉ tay vào kết giới vô hình: “Đạo hữu nói đây là vì ma khí lan tràn, vì an nguy của phàm nhân. Vậy ta xin hỏi, nếu ma khí thực sự mạnh đến mức có thể phong tỏa con đường này, thì tại sao các vị tiên môn lại không trực tiếp tiêu diệt nguồn ma khí đó, mà lại chỉ ngồi đây, phong tỏa con đường của những người đang cố gắng sống sót? Liệu việc phong tỏa này có thực sự ngăn chặn được ma khí, hay chỉ đơn thuần là khiến cho việc tái thiết chậm trễ, khiến cho dân chúng thêm phần khốn khổ, từ đó tạo ra thêm oán khí, và oán khí đó, ta e rằng, còn độc hại h��n cả ma khí?”

Những lời lẽ của Tạ Trần sắc bén, không hề có phép thuật hay linh lực, nhưng lại như một lưỡi dao vô hình, chọc thẳng vào sự vô lý trong hành động của Liễu Thanh Phong. Đám đông phàm nhân bắt đầu xì xào, ánh mắt họ từ nghi ngờ chuyển sang sự hiểu biết, rồi đến sự phẫn nộ mạnh mẽ hơn. Tiếng la hét giận dữ bắt đầu nổi lên: “Tạ công tử nói đúng!” “Các người chỉ biết nói suông!” “Tiên môn có thật sự vì chúng ta không?”

Liễu Thanh Phong tái mặt. Hắn không ngờ Tạ Trần lại có thể dùng những lời lẽ đơn giản như vậy để vạch trần sự đạo đức giả của hắn. Hắn cố gắng phản bác: “Phàm nhân vô tri! Ngươi làm sao hiểu được đại cuộc của tiên môn? Việc diệt trừ ma khí cần thời gian, cần chiến lược! Việc phong tỏa này là để tránh cho ma khí lan rộng hơn!”

Tạ Trần chỉ khẽ thở dài, ánh mắt đầy vẻ tiếc nuối. “Chiến lược? Hay là sự trì hoãn? Dân chúng đang đói khát, nhà cửa tan hoang, họ không có thời gian để chờ đợi ‘chiến lược’ của các vị. Mỗi ngày trôi qua, niềm tin của họ vào tiên môn lại càng giảm sút, và sự tuyệt vọng lại càng lớn. Ngài nghĩ rằng việc chặn đường này sẽ mang lại an toàn, nhưng thực tế nó chỉ đang gieo rắc sự hỗn loạn và oán hận. Và sự hỗn loạn, oán hận đó, ta e rằng, chính là mảnh đất màu mỡ nhất cho ma khí sinh sôi nảy nở. Liệu đó có phải là điều mà Thiên Đạo mong muốn?”

Câu hỏi cuối cùng của Tạ Trần, một câu hỏi về ý chí của Thiên Đạo, đã đánh trúng vào nỗi lo sợ thầm kín của Liễu Thanh Phong và các tu sĩ. Dương Quân, đứng đó, hoàn toàn bối rối. Hắn thấy Tạ Trần không dùng một chút linh lực nào, nhưng lại có thể khiến Liễu Thanh Phong cứng họng, khiến đám đông phàm nhân bùng nổ. Hắn bắt đầu hoài nghi về toàn bộ hệ thống giá trị mà hắn đã được dạy dỗ.

Liễu Thanh Phong không thể phản bác. Hắn không thể dùng pháp lực để đàn áp, vì điều đó sẽ chỉ càng chứng minh lời nói của Tạ Trần là đúng. Hắn nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, ánh mắt rực lửa căm ghét. Hắn biết, Tạ Trần đã thắng trong cuộc đối đầu này. Với một tiếng hừ lạnh, hắn phẩy tay áo, kết giới vô hình lập tức biến mất. “Thôi được! Cứ để các ngươi tự làm tự chịu! Đến lúc ma khí thực sự nuốt chửng nơi này, đừng trách tiên môn không cảnh báo!” Hắn quay người bỏ đi cùng các tu sĩ Thái Huyền Tông, để lại một không gian đầy hỗn loạn nhưng cũng tràn đầy sự nhẹ nhõm và vui mừng. Phàm nhân reo hò, đổ xô vào cổng thành, tiếp tục công việc vận chuyển.

Bách Lý Hùng vỗ vai Tạ Trần, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và tin tưởng. “Tạ công tử, ngươi thật sự là thần nhân!”

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. Anh biết, đây chỉ là một trận chiến nhỏ. Cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước.

***

Giữa trưa, ánh nắng ấm áp chiếu rọi xuống Phố Thương Mại Kim Long, xua đi những u ám của buổi sáng. Nơi đây, vốn là trung tâm sầm uất nhất của Thành Vô Song, với những tòa nhà ba, bốn tầng mái ngói cong, trang trí lộng lẫy, những biển hiệu lớn và đèn lồng rực rỡ, giờ đây đã biến thành một công trường tái thiết nhộn nhịp. Tuy không còn vẻ xa hoa như trước, nhưng không khí vẫn sôi động, tràn đầy sức sống mới. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả đã được thay thế bằng tiếng búa đập, tiếng cưa xẻ gỗ, tiếng người nói chuyện ồn ào và những lời động viên nhau làm việc. Mùi hương liệu, mùi thức ăn giờ đây quyện với mùi gỗ mới, vôi vữa và mồ hôi của những người lao động, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và nỗ lực.

Tạ Trần, cùng Mộ Dung Tuyết và Thị Trưởng Thành, đang thị sát công trường. Anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, đôi mắt sâu thẳm quan sát mọi chi tiết, mọi gương mặt. Sau sự kiện ở cổng thành, Tạ Trần đã nhanh chóng cùng Bách Lý Hùng và Thị Trưởng Thành tìm ra một tuyến đường thay thế. Tuy tuyến đường này nhỏ hơn, gập ghềnh hơn, nhưng lại an toàn và ít bị tu sĩ nhòm ngó hơn. Hàng hóa, vật liệu xây dựng, lương thực giờ đây được các thương nhân phàm nhân vận chuyển qua tuyến đường mới này, không cần đến sự cho phép hay ‘phù hộ’ của tiên môn.

Thị Trưởng Thành, tuy vẫn còn nét lo âu trên gương mặt phúc hậu, nhưng đôi mắt ông đã ánh lên vẻ quyết tâm và sự tin tưởng tuyệt đối vào Tạ Trần. Ông thở phào nhẹ nhõm, đi bên cạnh Tạ Trần, giọng nói mang chút phấn khởi nhưng vẫn thấp thoáng sự cảnh giác: “Tạ công tử, nhờ có kế sách của ngài, chúng ta đã xoay sở được. Dân chúng cũng đã có đường sống, không đến nỗi chết đói vì bị phong tỏa. Nhưng liệu họ có buông tha không? Liệu các vị tiên môn kia có lại tìm cách cản trở chúng ta nữa không?”

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt anh lướt qua những khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng tràn đầy hy vọng của những người phàm nhân đang hăng say làm việc. “Miễn là nhân tâm không loạn, kế sách sẽ thành. Họ có thể phong tỏa đường lớn, nhưng không thể phong tỏa ý chí của chúng ta. Họ có thể ngăn cản chúng ta đi theo một con đường, nhưng chúng ta luôn có thể tìm ra con đường khác, dù gian nan hơn. Vấn đề không phải là làm thế nào để tránh né họ, mà là làm thế nào để chúng ta tự lực cánh sinh, không còn phụ thuộc vào họ.” Lời nói của anh không chỉ là an ủi, mà còn là một triết lý sâu sắc về sự tự chủ và kiên cường của con người.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc, đang hướng dẫn một nhóm người dân cách xử lý những vật liệu bị ô nhiễm nhẹ bởi ma khí. Nàng dùng những kiến thức y thuật và hiểu biết về tự nhiên để chỉ dẫn họ cách tẩy rửa, phơi khô, hoặc xử lý bằng các loại thảo mộc đơn giản, không cần đến pháp thuật. Nàng tin rằng, con người có thể tự mình vượt qua khó khăn, không cần đến sự can thiệp của những thế lực siêu nhiên. Nàng quay sang nhìn Tạ Trần và Thị Trưởng Thành, ánh mắt thông minh phản chiếu sự tin tưởng tuyệt đối. “Phương pháp này tuy chậm, nhưng lại củng cố niềm tin. Nó giúp dân chúng hiểu rằng họ có thể tự mình làm được, rằng sức mạnh nằm ngay trong chính bản thân họ, chứ không phải ở những điều hão huyền. Đó là điều mà tu sĩ không làm được, bởi vì họ luôn muốn dân chúng tin vào pháp thuật, tin vào sự cứu rỗi từ bên ngoài.”

Những người phàm nhân làm việc hăng say, tràn đầy khí thế. Tiếng búa đập vang dội, tiếng hò reo khích lệ nhau, tiếng trẻ con nô đùa gần đó, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về sự kiên cường của nhân gian. Ánh mắt họ tràn đầy quyết tâm và sự tin tưởng vào Tạ Trần và những người lãnh đạo phàm nhân. Họ cảm thấy mình không còn đơn độc, không còn bị bỏ rơi bởi những người mang danh “thần tiên”. Bách Lý Hùng, với giọng nói trầm hùng, đầy khí phách, đang đi vòng quanh, động viên tinh thần những người lao động. Hắn vỗ vai từng người, trao cho họ những lời khích lệ chân thành, và đôi khi cùng họ vác những khúc gỗ nặng trĩu. Sự hiện diện của hắn là một nguồn động lực to lớn.

Trong lúc đó, một nhóm tu sĩ nhỏ hơn, có vẻ như là những tu sĩ cấp thấp của các tông môn khác, đi ngang qua Phố Thương Mại Kim Long. Họ nhìn thấy cảnh tượng những người phàm nhân đang tự mình tái thiết, nhìn thấy sự đoàn kết và ý chí kiên cường của họ, và nhìn thấy Tạ Trần, một phàm nhân thư sinh, đang chỉ đạo tất cả. Vẻ mặt họ hiện rõ sự khó chịu, thậm chí là khinh miệt. Họ đã quen với việc phàm nhân run rẩy, cầu xin sự giúp đỡ của tiên môn, chứ không phải cảnh tượng này. Tuy nhiên, dưới ánh mắt của dân chúng và sự giám sát của Bách Lý Hùng cùng Thị Trưởng Thành, họ không thể can thiệp trực tiếp hay gây rối. Họ chỉ có thể hừ lạnh một tiếng, rồi nhanh chóng rời đi, mang theo sự bực bội và nghi ngờ. Họ biết, thế cục đã bắt đầu thay đổi, và sự thay đổi này không hề nằm trong tầm kiểm soát của họ.

Tạ Trần lặng lẽ quan sát nhóm tu sĩ đó khuất bóng. Anh biết, sự cản trở của các tông môn sẽ không dừng lại ở lời nói hay những hành động đơn giản như phong tỏa đường xá. Họ sẽ tìm mọi cách để phá hoại, để chứng minh rằng phàm nhân không thể tự mình làm được gì. Nhưng anh cũng tin rằng, sức mạnh của sự đoàn kết phàm nhân, được dẫn dắt bởi ý chí và niềm tin, sẽ trở thành một yếu tố quan trọng, có thể đối trọng với quyền lực của tiên môn. Mùi gỗ mới và vôi vữa vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một mùi hương của sự tái sinh, của hy vọng.

***

Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng sáng vằng vặc treo trên bầu trời, phủ một lớp bạc lạnh lẽo lên Thành Vô Song. Gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hơi sương se lạnh, khiến không gian trở nên tĩnh mịch và có chút u hoài. Trong thư phòng tại Dinh thự Thị Trưởng Thành, không khí lại hoàn toàn khác. Mùi hương trầm thanh khiết thoang thoảng, hòa cùng mùi giấy cũ và mùi trà mới pha, tạo nên một sự tĩnh lặng nhưng lại đầy căng thẳng. Tiếng giấy tờ sột soạt thỉnh thoảng vang lên, cùng với tiếng nói chuyện nhỏ, như thể tất cả đều đang đứng trước một trận chiến không tiếng súng.

Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết, Bách Lý Hùng và Thị Trưởng Thành đang ngồi quanh một chiếc bàn lớn, trên đó trải đầy bản đồ, ghi chép và các báo cáo về tình hình. Họ đang họp bàn về những tiến triển trong công cuộc tái thiết, thống kê thiệt hại còn lại, và quan trọng hơn cả, phân tích những cản trở mới từ phía tiên môn.

Bách Lý Hùng vò vò mái tóc đen xen lẫn bạc, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn kiên nghị. “Sự cản trở của Thái Huyền Tông thật đáng ghét. Chúng ta vừa tìm được một nguồn cung cấp lương thực mới từ phía nam, thì ngay lập tức có tu sĩ đến ‘kiểm tra’, khiến việc vận chuyển bị đình trệ mấy ngày. Nếu không phải Tạ công tử có kế, e rằng chúng ta đã bỏ cuộc rồi.” Hắn thở dài, rót thêm một chén trà nóng hổi cho Tạ Trần.

Thị Trưởng Thành cũng gật đầu đồng tình. “Đúng vậy, Tạ công tử. Họ không công khai cản trở nữa, nhưng lại dùng những thủ đoạn tinh vi hơn, như việc ‘kiểm tra an toàn’, ‘khảo sát địa mạch’, khiến chúng ta tốn rất nhiều thời gian và công sức. Dân chúng cũng bắt đầu cảm thấy lo lắng, e ngại, không biết những thủ đoạn này sẽ kéo dài đến bao giờ.” Ông vuốt râu, vẻ mặt phúc hậu giờ đây lộ rõ sự ưu tư.

Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn, gương mặt thanh lịch của nàng ánh lên vẻ quan tâm. “Những hành động của họ rõ ràng là muốn làm nhụt chí chúng ta, muốn chứng minh rằng phàm nhân không thể tự mình tồn tại mà không có sự che chở của tiên môn. Nhưng Tạ công tử đã nói đúng, miễn là nhân tâm không loạn, chúng ta sẽ tìm được cách.”

Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại ánh lên một sự tập trung lạ thường. Anh khẽ nhíu mày, không phải vì những lời nói của Bách Lý Hùng hay Thị Trưởng Thành, mà vì một điều gì đó khác. Một luồng khí lạ, không phải ma khí cuồng bạo, cũng không phải linh khí thanh khiết, mà là một sự "xáo trộn" vô hình, tinh vi đến mức khó nhận ra, đang bắt đầu lan tỏa trong không gian. Nó không có hình dạng, không có âm thanh, nhưng Tạ Trần, với khả năng cảm nhận nhân quả phi thường, lại có thể cảm nhận được sự thay đổi tinh tế này. Nó giống như một "ánh mắt" vô hình nào đó đang dò xét, đang quan sát từng cử động của họ, từng suy nghĩ của anh.

Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống khuôn mặt thanh tú của anh, tạo nên một bóng tối và ánh sáng tương phản. Anh nhìn ra ngoài khung cảnh Thành Vô Song chìm trong đêm, những mái nhà đổ nát, những con đường vắng lặng. “Hành động của họ chỉ là bề nổi.” Tạ Trần nói, giọng trầm khẽ, như thể đang độc thoại với chính mình. “Có một luồng lực khác đang bắt đầu động đậy... rất tinh vi.”

Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết và Thị Trưởng Thành nhìn nhau, không hiểu ý Tạ Trần. “Luồng lực nào, Tạ công tử?” Thị Trưởng Thành hỏi, giọng nói đầy lo lắng.

Tạ Trần không quay lại. Anh chỉ khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự thay đổi nhỏ nhất trong quy luật tự nhiên, trong dòng chảy nhân quả. Đây không phải là một thiên tai lớn, không phải là một trận chiến pháp thuật ồn ào. Đây là một sự “bóp méo” nhỏ, một sự “điều chỉnh” tinh vi, như thể có một bàn tay vô hình đang cố gắng uốn nắn lại dòng chảy của thế giới theo ý muốn của nó. Anh biết, đây là dấu hiệu đầu tiên của sự ‘kiểm tra’ từ Thiên Đạo, không phải một cơn thịnh nộ, mà là một sự can thiệp thầm lặng, một phản ứng trước sự ‘nghịch lý’ của anh – một phàm nhân đang cố gắng ‘vá trời’ mà không cần đến phép thuật, không cần đến sự tồn tại của tiên môn.

Anh mở mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào khoảng không vô định, nh�� thể anh có thể nhìn thấy một thực thể vô hình nào đó đang theo dõi họ. Anh biết, Bạch Vô Thường, hay chính Thiên Đạo, đã bắt đầu có những động thái đầu tiên để ‘kiểm tra’ anh, để tìm cách ‘sửa chữa’ cái ‘lỗi’ mang tên Tạ Trần. Sự cản trở của các tông môn có thể là một phần của sự sắp đặt này, nhưng sâu xa hơn, có một ý chí mạnh mẽ và bí ẩn đang muốn bóp méo thực tại, muốn chứng minh rằng, không có tiên môn, không có Thiên Đạo, phàm nhân không thể tồn tại.

“Chúng ta phải cẩn trọng hơn nữa,” Tạ Trần nói, giọng nói đầy sự nghiêm túc. “Những thử thách sắp tới sẽ không chỉ đến từ tiên môn, mà còn đến từ chính cái gọi là ‘thiên ý’. Chúng ta đang đi trên một con đường mà chưa từng có ai dám đi, và cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ.” Anh biết, con đường ‘nhân đạo’ mà anh đang dẫn dắt phàm nhân đi theo, chính là một sự thách thức lớn nhất đối với Thiên Đạo đang suy yếu, và anh sẽ phải trả giá cho sự lựa chọn của mình. Anh không muốn thành tiên, nhưng dường như, cả thế gian này lại đang đẩy anh vào một vai trò mà anh chưa từng mong muốn. Ánh trăng vẫn lạnh lẽo, soi rọi bóng hình cô độc của anh, như một lời nhắc nhở về gánh nặng vô hình đang đè nặng lên đôi vai một thư sinh phàm tục.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free