Nhân gian bất tu tiên - Chương 130: Sóng Gió Vọng Cổ: Tranh Luận Giữa Nhân Gian
Sự tĩnh lặng của Thượng Cổ Thiên Đạo, vốn bất biến từ thuở khai thiên lập địa, nay đã bị phá vỡ. Một làn sóng chấn động, một hồi âm từ tương lai, đang xuyên qua mọi lớp thời gian và không gian, chạm đến cội rễ của vạn vật, buộc các Thực thể Thượng Cổ phải đối mặt với một sự thật nghiệt ngã: quyền năng của họ không phải là tuyệt đối, và sự tồn tại của họ có thể đã bắt nguồn từ một sai lầm, giờ đây đang được một phàm nhân từ tương lai cố gắng sửa chữa. Cuộc chiến thực sự, không chỉ là giữa tiên và phàm, mà là giữa các thời đại, giữa các dòng chảy nhân quả, đã bắt đầu.
***
Trong căn phòng nhỏ bé tại Thôn Vân Sơn, ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ gỗ, vẽ lên nền đất vài vệt sáng mờ ảo. Sương sớm vẫn còn vương trên những mái nhà tranh, trên tán lá cây cổ thụ, và cả trên những luống rau xanh mướt trước sân. Âm thanh đầu tiên của một ngày mới là tiếng chim hót lảnh lót từ bụi trúc gần đó, tiếng suối chảy róc rách từ khe đá, hòa cùng tiếng gà gáy thong thả từ phía xa. Một mùi đất ẩm, mùi cỏ non và chút khói bếp thoảng qua, tạo nên bầu không khí yên bình đến lạ lùng, thanh tĩnh và gần gũi với thiên nhiên, tựa hồ chưa từng có biến cố kinh thiên động địa nào xảy ra.
Nhưng trong không gian tĩnh mịch đó, sự bình yên lại không thể chạm tới Tạ Trần. Anh tỉnh dậy, toàn thân đau nhức rã rời, từng thớ thịt, từng khớp xương như vừa trải qua một cuộc chiến trường kỳ, khốc liệt. Mồ hôi lạnh toát ra thấm đẫm vạt áo mỏng, dù không khí buổi sớm vẫn còn se lạnh. Đôi mắt anh mở ra, không còn vẻ trong veo của một thư sinh, mà sâu thẳm một nỗi mệt mỏi cùng cực, một gánh nặng tri thức vượt quá sức chịu đựng của một phàm nhân. Trong ánh nhìn ấy, thấp thoáng nỗi kinh hoàng về những gì anh đã chứng kiến trong thị kiến Thượng Cổ, về sự thật trần trụi của "vá trời" và cái giá phải trả của nó, không chỉ ở hiện tại mà cả từ thủa sơ khai.
Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt cạnh giường, Nhân Quả Luân Bàn vô hình mà chỉ có Tạ Trần mới cảm nhận được, vẫn còn đang rung động nhẹ, như dư âm của một làn sóng chấn động vừa đi qua. Nó không ngừng xoay chuyển, liên kết anh với vô số sợi dây nhân quả, từ quá khứ xa xôi đến hiện tại đang biến động. Tạ Trần đưa tay lên trán, cảm nhận từng mạch máu đang đập thình thịch, tựa hồ muốn nổ tung. Anh biết, thế giới đã thay đổi. Anh cũng biết, từ giờ phút này, anh không còn là một thư sinh bình thường nữa. Những ánh mắt vô hình, không chỉ của Thiên Đạo mà còn của vô số tồn tại khác, đang đổ dồn về anh, từ mọi ngóc ngách của không gian và thời gian.
Một bóng người dịu dàng bước vào phòng. Đó là Mộ Dung Tuyết, khoác trên mình bộ y phục màu xanh ngọc thanh nhã của một y sư, gương mặt nàng lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng tiến lại gần, đặt tay lên trán Tạ Trần, cảm nhận nhiệt độ cơ thể anh.
"Tạ Trần, huynh không sao chứ?" Giọng nàng khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh mịch đang bao trùm. Nàng nhìn sâu vào đôi mắt anh, nỗi buồn khó tả trên gương mặt nàng càng hiện rõ. "Sắc mặt huynh tái nhợt quá, tựa như vừa trải qua một kiếp nạn. Linh khí trong cơ thể cũng hỗn loạn lạ thường."
Tạ Trần khẽ lắc đầu, đôi môi tái nhợt hé mở, thều thào những lời mang nặng triết lý, như thể anh đang nói với chính mình, hoặc với một thực thể vô hình nào đó. "Ta... đã thấy một phần sự thật. Sự thật về 'vá trời' và cái giá của nó... không chỉ ở hiện tại." Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua về những Thực thể Thượng Cổ đứng giữa sự hỗn loạn của vũ trụ nguyên thủy, cố gắng vá lại vết nứt đầu tiên của Thiên Đạo, nhưng lại vô tình gieo mầm cho tai ương hiện tại. "Cái giá... là sự đánh đổi nhân tính, là sự suy kiệt của bản nguyên, là những vết nứt không thể lành lặn."
Mộ Dung Tuyết đau lòng nhìn anh. Nàng biết, Tạ Trần đã gánh vác quá nhiều. "Huynh đã gây ra sóng gió lớn, Tạ Trần. Kế hoạch 'Nhân Quả Liên Kết' của huynh quả thực đã trấn áp được Thiên Khuyết Huyết Lôi, nhưng đồng thời cũng... khuấy động cả dòng chảy thời gian. Các tông môn đã cử người đến... họ muốn giám sát huynh." Nàng thở dài, đặt một bát thuốc bổ đắng ngắt lên bàn. "Họ gọi huynh là 'dị số', là 'kẻ khuấy động trật tự'. Thậm chí có tin đồn, huynh đã can thiệp vào cả Thượng Cổ, làm rung chuyển nền móng của Thiên Đạo."
Tạ Trần ngồi dậy, dựa lưng vào thành giường. Anh đưa tay đón lấy bát thuốc từ Mộ Dung Tuyết, chậm rãi uống cạn, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không thấm vào đâu so với vị đắng chát trong tâm hồn. Anh nhắm mắt tĩnh tâm, Nhân Quả Luân Bàn trên bàn lại khẽ xoay, những sợi tơ nhân quả vô hình như đang thắt chặt quanh anh. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự tĩnh lặng của Thôn Vân Sơn sẽ không kéo dài. Thế giới đang gọi tên anh, không phải với sự tôn kính, mà là với sự chất vấn, sự nghi ngờ, và có lẽ, cả sự sợ hãi. Anh là một phàm nhân, nhưng giờ đây, anh lại trở thành tâm điểm của một cuộc tranh chấp không chỉ giữa tiên và phàm, mà còn giữa các thời đại, giữa những dòng chảy nhân quả tưởng chừng như bất biến.
***
Trong khi Thôn Vân Sơn còn chìm trong sương sớm và nỗi lo lắng của Tạ Trần, thì ở Cổng Thành Vọng Nguyệt thuộc Thành Vô Song, không khí đã náo nhiệt và căng thẳng đến cực độ. Giữa trưa, ánh nắng gắt đổ xuống, làm chói mắt những ai ngước nhìn cánh cổng thành cao ngất, sừng sững làm từ đá xanh kiên cố. Các phù văn trận pháp cổ xưa khắc trên tường thành dường như đang phát sáng lờ mờ dưới cái nắng gay gắt, như để cảnh báo về một sự kiện trọng đại sắp diễn ra.
Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng người nói chuyện ồn ào và tiếng lính gác hô hoán vang vọng khắp nơi, tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp của cuộc sống đô thị. Mùi bụi đất khô, mùi ngựa hăng hắc và chút mùi kim loại từ vũ khí của lính gác trộn lẫn vào nhau, khiến không khí trở nên đặc quánh. Dù mang cảm giác an toàn nhờ sự kiên cố của thành trì, nhưng nơi đây vẫn toát lên vẻ nghiêm trang, cảnh giác, như đang chờ đón một điều gì đó bất thường.
Một đoàn người của các tông môn lớn, với khí thế bức người, đang tiến vào thành. Dẫn đầu là Liễu Thanh Phong, dáng người cao gầy, thanh tú, nhưng ánh mắt sáng như sao lại ẩn chứa sự tự phụ và kiêu ngạo khó che giấu. Hắn khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh biếc, thanh kiếm Bích Lạc danh tiếng đeo bên hông khẽ rung động theo từng bước chân. Vẻ ngoài chính trực của hắn không thể che đi sự phẫn nộ và cố chấp trong từng nét mặt. Hắn không đến để hỗ trợ hay tìm hiểu, mà để công khai chất vấn, thậm chí là lên án Tạ Trần.
Đội ngũ lính gác thành, vốn dĩ uy nghiêm, giờ đây đều đồng loạt cúi đầu, lộ rõ sự kính trọng và e dè. "Kính chào Liễu Thanh Phong tiên trưởng!" Một người lính gác vội vàng bước tới, giọng cung kính. "Ngài đến... có việc gì chăng?"
Liễu Thanh Phong không thèm liếc nhìn người lính gác, ánh mắt hắn lướt qua đám đông hiếu kỳ đang tụ tập hai bên đường, rồi dừng lại ở một điểm vô định phía trước, như thể hắn đang nhìn thẳng vào một kẻ thù vô hình. Giọng hắn trầm bổng, nhưng vang vọng khắp quảng trường, mang theo một sự uy áp của bậc tu sĩ cao cấp. "Thông báo cho Thị Trưởng Thành, ta có việc quan trọng cần bàn bạc với kẻ dị số Tạ Trần. Hắn đã khuấy động cả Thiên Đạo, lại còn dám can thiệp vào dòng chảy Thượng Cổ!" Lời lẽ của hắn không chỉ là tuyên bố, mà là một lời buộc tội công khai, một sự châm ngòi cho ngọn lửa tranh cãi đã âm ỉ bấy lâu.
Đám đông phàm nhân xì xào, bàn tán. Có người kinh ngạc, có người hoang mang, nhưng cũng có kẻ tỏ ra phẫn nộ. "Can thiệp vào Thượng Cổ ư? Hắn là ai mà dám làm như vậy?" Một lão nông run rẩy nói. "Chẳng lẽ, Thiên Đạo suy yếu là do hắn?" Một phụ nữ khác thì thầm. Liễu Thanh Phong không để tâm đến những lời xì xào đó. Hắn biết, lời buộc tội của mình đã gieo mầm vào tâm trí của bách tính.
Đoàn tu sĩ theo sau hắn, ai nấy đều mang vẻ mặt kiêu ngạo và bảo thủ, ánh mắt quét qua đám đông với vẻ khinh thường. Họ là đại diện cho các tông môn lớn, những người tin vào sự bất biến của Thiên Đạo và sự cao quý của con đường tu tiên. Đối với họ, một phàm nhân như Tạ Trần, dám thách thức trật tự, dám dùng "phương pháp hạ đẳng" để gây ảnh hưởng đến cả lịch sử vũ trụ, là một sự xúc phạm không thể tha thứ. Liễu Thanh Phong vung tay, ra hiệu cho đoàn người tiếp tục tiến sâu vào Thành Vô Song, ánh mắt sắc lạnh như kiếm quét qua từng gương mặt, như muốn khẳng định quyền uy tuyệt đối của mình, và sự đúng đắn trong lời buộc tội của hắn. Dòng người tự động dạt ra, tạo thành một lối đi danh dự cho đoàn tu sĩ, nhưng trong ánh mắt của một số phàm nhân, đã bắt đầu le lói sự phản kháng và ngờ vực.
***
Buổi chiều, nắng vàng như rót mật xuống Phố Thương Mại Kim Long, biến con phố sầm uất này thành một bức tranh rực rỡ và sống động. Các tòa nhà ba, bốn tầng, với mái ngói cong vút và những chi tiết trang trí lộng lẫy, xếp san sát nhau, tạo nên một mê cung của sự xa hoa. Những biển hiệu lớn đủ màu sắc, những chiếc đèn lồng rực rỡ treo cao, lung lay theo làn gió nhẹ, càng làm tăng thêm vẻ tráng lệ.
Tiếng rao hàng của các thương nhân, tiếng mặc cả của khách hàng, tiếng nói chuyện ồn ào và tiếng nhạc du dương từ các quán rượu, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng sôi động, đặc trưng của một thành phố thịnh vượng. Mùi hương liệu quý giá, mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi vải vóc mới và cả chút mùi kim loại từ các cửa hàng rèn, trộn lẫn vào nhau, kích thích mọi giác quan. Không khí nơi đây sầm uất, náo nhiệt, giàu có, toát lên vẻ xa hoa nhưng cũng đầy sinh khí.
Chính tại một quảng trường lớn, nằm giữa Phố Thương Mại Kim Long, Liễu Thanh Phong đã chọn làm nơi để công khai lên án Tạ Trần. Hắn đứng trên một bục cao, khí thế bức người, giọng nói mang theo chân nguyên tu sĩ, vang vọng khắp quảng trường, át cả những âm thanh ồn ào xung quanh. "Kẻ phàm tục Tạ Trần!" Hắn chỉ thẳng tay về phía Tạ Trần, người vừa xuất hiện cùng Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, giọng đầy căm phẫn. "Ngươi dám dùng phương pháp hạ đẳng của mình để rung chuyển cả Thiên Đạo Thượng Cổ! Ngươi đang đẩy tất cả chúng ta vào vòng xoáy diệt vong!"
Đôi mắt Liễu Thanh Phong rực lửa, hắn vung tay, pháp lực dao động nhẹ, tạo ra một luồng khí lạnh lẽo lan tỏa trong không gian. "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Ngươi đang phá vỡ trật tự đã tồn tại hàng vạn năm, gieo rắc sự hỗn loạn không chỉ ở hiện tại mà còn cả vào cội rễ của vũ trụ!" Hắn liên tục lên án Tạ Trần, gọi anh là "kẻ nghịch thiên", "dị số", "mối họa cho vạn vật".
Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của một thư sinh, đối mặt với làn sóng chỉ trích dữ dội. Làn da trắng nhợt của anh, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư, tĩnh lặng đến lạ thường, dường như mọi lời lẽ gay gắt đều không thể chạm tới nội tâm anh. Mộ Dung Tuyết đứng cạnh anh, vẻ mặt lo lắng nhưng kiên định, ánh mắt nàng liếc nhìn đám đông đầy phẫn nộ và sợ hãi. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, đứng vững như một ngọn núi, che chắn cho Tạ Trần, ánh mắt kiên nghị quét qua Liễu Thanh Phong, sẵn sàng đối đầu.
Cuộc tranh luận nảy lửa bùng nổ. Không chỉ là giữa Liễu Thanh Phong và Tạ Trần, mà là giữa các tu sĩ bảo thủ và phàm nhân, giữa những người tin vào Thiên Đạo và những người đặt câu hỏi về nó.
"Nếu phương pháp của Tạ Trần là hạ đẳng, vậy thì sao các vị tiên trưởng cao quý lại không thể giải quyết tai ương?" Bách Lý Hùng gầm lên, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách, át cả tiếng ồn ào. "Ai mới là kẻ đẩy chúng sinh vào diệt vong?! Là Tạ Trần, hay chính là sự bất lực của các vị, những người chỉ biết ngồi chờ Thiên Đạo tự vá lành?!" Hắn không sợ hãi, ánh mắt cháy lên ngọn lửa chính nghĩa, bảo vệ người bạn của mình.
Mộ Dung Tuyết bước lên một bước nhỏ, giọng nàng tuy dịu dàng nhưng vang rõ, chứa đựng sự chân thành và lý lẽ. "Tạ Trần cứu người, không màng danh lợi. Chẳng lẽ cứu người là sai? Hay các vị chỉ muốn thấy phàm nhân cam chịu số phận, chờ đợi một 'đại nghĩa' mà chính các vị cũng không thể hiểu nổi? Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Nàng nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, đôi mắt thông minh ẩn chứa nỗi buồn, như đang chất vấn cả một hệ thống niềm tin.
Tạ Trần, trong khoảnh khắc đó, bước ra khỏi sự che chắn của Bách Lý Hùng. Anh ngước nhìn Liễu Thanh Phong, ánh mắt tĩnh lặng nhưng sâu thẳm, như nhìn thấu vạn vật. Giọng anh trầm tĩnh, không chút dao động, nhưng mỗi lời nói lại như một mũi dao sắc bén, đâm thẳng vào những giáo điều đã tồn tại hàng vạn năm. "Thiên Đạo là gì? Nhân quả là gì? Nếu sự 'cao quý' của chư vị không thể bao dung một 'phàm nhân' tìm kiếm sự bình yên, một 'phàm nhân' dám đối mặt với sự thật của 'mất người', vậy thì sự 'cao quý' đó có đáng để tôn sùng?" Anh không cần pháp lực để lời nói vang vọng, mà là sức nặng của triết lý, của sự thật mà anh vừa chứng kiến từ Thượng Cổ. "Chư vị sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi một phương pháp nằm ngoài sự hiểu biết của mình. Nhưng chư vị có nghĩ, chính sự cố chấp đó mới là 'nút thắt' lớn nhất, ngăn cản Thiên Đạo tự hoàn thiện, và đẩy nhân gian vào vực thẳm?"
Trong đám đông, Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén, đang quan sát toàn bộ diễn biến. Nàng mặc bạch y, ẩn mình giữa các tu sĩ, nhưng nội tâm nàng đang dậy sóng dữ dội. "Thượng Cổ... hắn thực sự đã làm được điều đó sao?" Nàng tự nhủ, giọng thì thầm chỉ đủ mình nàng nghe thấy. Những lời Tạ Trần nói, về cái giá của việc "vá trời" trong Thượng Cổ, về sự "mất người", đang gặm nhấm niềm tin của nàng vào con đường tu tiên và bản chất của Thiên Đạo. Sự hoài nghi đã được gieo mầm từ lâu, nay lại càng sâu sắc hơn. Nàng bắt đầu đặt câu hỏi, liệu sự "bất tử" có thực sự là mục tiêu cuối cùng, hay chỉ là một chấp niệm sai lầm mà các tu sĩ đang chạy theo?
Dương Quân, tu sĩ trẻ với khí chất nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết, cũng đứng lẫn trong đám đông tu sĩ, nét mặt bối rối, nội tâm giằng xé. Anh đã từng ngưỡng mộ Thiên Đạo và các tông môn, tin vào con đường tu tiên chính nghĩa. Nhưng giờ đây, trước lời lẽ của Liễu Thanh Phong và sự phản biện đầy thuyết phục của Tạ Trần, anh cảm thấy một vực thẳm đang mở ra trong tâm hồn. Liệu niềm tin của anh có đúng đắn? Hay sự "chính nghĩa" mà anh theo đuổi chỉ là một lớp vỏ bọc cho sự bảo thủ và tự phụ? Anh nhìn Tạ Trần, người phàm nhân không chút pháp lực, nhưng lại có sức mạnh lay chuyển cả tư tưởng của vạn người, và cảm thấy một sự hỗn loạn chưa từng có.
Đám đông phàm nhân bị cuốn vào cuộc tranh luận, chia thành hai phe. Một phe ủng hộ Tạ Trần, hô lớn những lời lẽ chất vấn các tông môn. Phe còn lại thì sợ hãi, lo lắng, bị lời lẽ của Liễu Thanh Phong làm cho hoang mang, sợ rằng Tạ Trần đang thực sự mang đến tai họa. Cảm giác áp lực đè nặng lên Tạ Trần, không chỉ từ lời chỉ trích, mà còn từ sự hỗn loạn đang lan rộng. Anh cảm nhận được sự "rung chuyển" từ Thượng Cổ, như một hồi âm từ quá khứ, và biết rằng Thiên Đạo đang "phản ứng" với sự can thiệp của mình. Một cuộc đối đầu lớn hơn, có lẽ là giữa Bạch Vô Thường và anh, sẽ không còn xa.
Trời dần ngả về chiều, những tia nắng vàng cuối cùng cũng không thể xua tan được bầu không khí căng thẳng và u ám đang bao trùm quảng trường. Tạ Trần, một phàm nhân giữa vòng xoáy quyền lực và triết lý, đứng đó, gánh vác không chỉ gánh nặng của kiến thức Thượng Cổ, mà còn là vận mệnh của nhân gian. Con đường anh đi, không phải là con đường tu tiên thăng cấp, mà là con đường "phá cục", con đường của một "điểm neo nhân quả" giữa dòng chảy thời gian. Liệu anh sẽ lặp lại sai lầm của Thượng Cổ, hay sẽ tìm ra một con đường hoàn toàn khác, phá vỡ vòng lặp định mệnh, và định hình một tương lai mới cho tất cả? Câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ, lơ lửng trong không gian, chờ đợi những biến cố tiếp theo.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.