Nhân gian bất tu tiên - Chương 1289: Chân Lý Của Dòng Thời Gian: Vĩnh Cửu Nằm Trong Mỗi Khoảnh Khắc
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, xuyên qua ô cửa sổ nhỏ nơi quán sách của Tạ Trần, trải dài lên những kệ sách cũ kỹ, phủ một lớp bụi thời gian lấp lánh. Không gian quán lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc, chỉ còn tiếng gió đêm khe khẽ rì rào qua khe cửa, mang theo chút hương hoa dại từ đâu đó bay vào, và tiếng lật sách nhẹ nhàng của Tạ Trần. Hắn ngồi sau quầy, tay cầm một quyển kinh thư cổ đã ngả màu, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng hàng chữ, nhưng tâm trí lại đang trôi dạt về những câu chuyện vừa rồi.
Tiểu An, thư đồng nhỏ bé, vẫn chăm chỉ ngồi ở góc phòng, lầm bầm đọc một cuốn sách giáo khoa vỡ lòng. Tiếng đọc của cậu bé trong trẻo, đều đều như một dòng suối nhỏ chảy qua khu rừng tĩnh mịch, tạo nên một bản hòa âm dịu dàng với tiếng gió và sự im ắng của đêm. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, phản chiếu ánh đèn dầu leo lét, những con chữ như nhảy múa trong mắt cậu. Thân hình nhỏ nhắn của Tiểu An ẩn mình trong chiếc ��o vải thô cũ, nhưng tinh thần lại tràn đầy sức sống, một biểu tượng của thế hệ mới đang lớn lên trong kỷ nguyên không tiên đạo, nơi tri thức và sự hiểu biết được trân trọng hơn bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào.
Tạ Trần nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát của trà lan tỏa trên đầu lưỡi, xoa dịu đi những suy tư miên man trong lòng. Hắn nhớ lại khuôn mặt Lý Cường, Vân Hoa, Lão Thạch khi họ rời đi, ánh mắt không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự giác ngộ, là niềm tin. Những hạt giống của "mầm thiện", của "lòng người" đã được gieo xuống, và hắn cảm nhận được sự thay đổi, dù chậm rãi, nhưng sâu sắc, đang diễn ra trong lòng nhân gian. Đây không phải là sự thay đổi chớp nhoáng, bùng nổ như những cuộc chiến tiên ma ngày trước, mà là một quá trình âm thầm, bền bỉ, từ bên trong mỗi con người.
Quán sách của hắn, giờ đây, không chỉ là nơi lưu giữ tri thức mà còn là một điểm neo tinh thần, một mạch nguồn nuôi dưỡng những giá trị mới. Mùi giấy cũ, mực, và một chút thảo dược từ các cuốn sách cổ quyện lẫn với hương trà thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, trầm mặc nhưng lại ấm áp đến lạ. Không có sự hối hả, không có sự tranh giành, chỉ có sự an yên và cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp không gian.
Tiểu Hoa, cô bé khách quen nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, bước vào. Trên tay cô bé là một giỏ hoa dại đầy màu sắc vừa hái từ ven đường, những cánh hoa còn đẫm sương đêm. Cô bé đặt nhẹ giỏ hoa lên bàn trà, mang đến một làn hương tươi mới, thanh khiết, như một nốt nhạc trong trẻo phá vỡ sự tĩnh lặng.
"Anh Tạ Trần ơi, anh kể chuyện cho Tiểu Hoa nghe đi!" cô bé thủ thỉ, giọng nói ngọt ngào như tiếng chim hót.
Tạ Trần mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại ấm áp lạ thường. "Hôm nay, Tiểu Hoa đã hái được những bông hoa thật đẹp. Cháu có biết, mỗi bông hoa này, dù nhỏ bé, đều có vẻ đẹp riêng, không cần phải so sánh với những bông hoa rực rỡ trong vườn thượng uyển không?"
Tiểu Hoa nghiêng đầu, đôi mắt lanh lợi nhìn Tạ Trần. "Dạ, Tiểu Hoa biết ạ. Mỗi bông hoa đều là duy nhất!"
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về phía xa xăm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẳm. Hắn biết, chính trong sự bình dị ấy, trong những điều nhỏ nhặt nhất, lại ẩn chứa những chân lý vĩ đại nhất. Cái gọi là "vĩnh cửu", cái gọi là "dấu ấn", có lẽ không nằm ở những điều lớn lao, mà nằm ngay trong mỗi khoảnh khắc được sống trọn vẹn, được cảm nhận vẻ đẹp của cuộc đời.
***
Hoàng hôn dần chìm hẳn, ánh sáng yếu dần, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Một thanh niên bước vào quán, dáng vẻ thư sinh, tay ôm một cuộn tranh, đôi mắt lộ rõ vẻ bồn chồn, lo lắng. Đó là Trần Phong, một họa sĩ trẻ có tiếng trong vùng, nổi tiếng với những bức tranh phong cảnh sống động, nhưng dường như tâm hồn anh lại đang bị một nỗi ưu tư nào đó giày vò.
"Tiên sinh Tạ Trần, ta đã đến," Trần Phong nói, giọng anh ta hơi run, bàn tay ôm cuộn tranh siết chặt. Anh ta trông có vẻ mệt mỏi, dường như đã trải qua một cuộc hành trình dài không phải trên đường, mà trong chính tâm trí mình. Trên chiếc áo vải bố của anh, lấm lem vài vết mực và mùi sơn dầu thoang thoảng, chứng tỏ anh vừa rời khỏi giá vẽ. Khuôn mặt thanh tú của Trần Phong giờ đây bị che phủ bởi một nỗi lo âu, đôi mắt sáng vẫn còn ẩn chứa sự bồn chồn.
Tạ Trần ngước lên, ánh mắt thấu đáo nhìn Trần Phong. Hắn thấy được sự giằng xé trong nội tâm của người họa sĩ trẻ, một sự giằng xé mà hắn đã chứng kiến nhiều lần ở những người tài năng trong kỷ nguyên này. Đó là nỗi sợ hãi về thời gian, về sự hữu hạn của đời người, và khao khát cháy bỏng muốn để lại một dấu ấn, một di sản vĩ đại.
"Trần Phong công tử, ngồi xuống đây," Tạ Trần mời, chỉ vào chiếc ghế đối diện bàn trà. "Có vẻ như công tử đang mang trong lòng một gánh nặng."
Trần Phong khẽ thở dài, đặt cuộn tranh xuống bàn, rồi ngồi phịch xuống ghế. "Tiên sinh Tạ Trần, ta cảm thấy thời gian trôi quá nhanh, như cát chảy qua kẽ tay. Ta sợ mình sẽ không kịp để lại dấu ấn nào trong cõi nhân gian này. Ta nhìn những bức tranh của các bậc tiền bối, những tuyệt tác đã tồn tại hàng trăm năm, và ta tự hỏi, liệu mình có thể làm được như vậy không? Dù tiên đạo đã tàn, nhưng khao khát muốn được ghi nhớ, muốn được công nhận vẫn cháy bỏng trong ta. Chẳng lẽ ta phải sống một đời bình thường, không có gì nổi bật sao?"
Anh ta trải cuộn tranh ra, để lộ những nét vẽ còn dang dở, một bức phong cảnh hùng vĩ với núi non trùng điệp và mây trời cuộn sóng. Những nét cọ mạnh mẽ, đầy cảm xúc, cho thấy tài năng không thể phủ nhận của anh, nhưng ánh mắt anh lại đầy ưu tư khi nhìn vào tác phẩm của chính mình. Sự vĩ đại của bức tranh dường như chỉ làm tăng thêm nỗi lo lắng về sự ngắn ngủi của thời gian trong tâm trí anh.
"Ta muốn tìm một cuốn sách, bất cứ cuốn sách nào, có thể giúp ta 'tăng tốc' sự nghiệp, để không phí hoài tuổi trẻ này. Một cuốn sách có thể chỉ cho ta con đường để tạo ra một tác phẩm 'để đời', một thứ có thể vượt qua dòng chảy của thời gian," Trần Phong nói, giọng anh ta đầy khẩn thiết, đôi mắt anh ta hướng về những kệ sách chất chồng, như thể đang tìm kiếm một bí kíp nào đó.
Tạ Trần lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà. Hắn không vội vàng trả lời, để cho lời nói của Trần Phong thấm vào không gian tĩnh lặng. Hắn hiểu rằng, nỗi lo của Trần Phong không phải là hiếm. Trong một thế giới nơi khái niệm về 'vĩnh cửu' từng gắn liền với sự bất tử của tiên nhân, khi tiên đạo suy tàn, con người lại càng khao khát tìm kiếm một 'vĩnh cửu' khác, một dấu ấn để khẳng định sự tồn tại của mình trước dòng chảy nghiệt ngã của thời gian.
"Dấu ấn?" Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. "Trần Phong, chẳng lẽ dấu ấn của một làn gió nhẹ, một cánh hoa rơi không đẹp bằng dấu ấn của một ngọn núi sừng sững sao?"
Trần Phong ngước nhìn Tạ Trần, vẻ mặt bối rối. "Ý tiên sinh là..."
"Ngọn núi, dù sừng sững nghìn năm, cuối cùng cũng sẽ phong hóa. Làn gió, dù nhẹ nhàng, cũng mang theo hương thơm của cỏ cây, của mưa bụi, để lại trong lòng người một cảm giác thanh bình. Cánh hoa, dù nở rồi tàn, cũng đã tô điểm cho đời, đã hoàn thành sứ mệnh của mình một cách trọn vẹn nhất. Cái gọi là 'dấu ấn', Trần Phong, không nhất thiết phải là một thứ trường tồn vĩnh cửu theo nghĩa v���t chất. Nó có thể là một cảm xúc, một khoảnh khắc, một giá trị mà ta trao đi."
Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt hắn dịu dàng nhưng đầy sức nặng của sự thấu hiểu. "Công tử đã từng hỏi ta, chẳng lẽ công tử phải sống một đời bình thường, không có gì nổi bật sao? Vậy theo công tử, thế nào là 'nổi bật', và thế nào là 'bình thường'?"
Trần Phong im lặng, suy nghĩ. Anh chưa bao giờ tự hỏi câu đó một cách nghiêm túc. Đối với anh, "nổi bật" là được công nhận, được ngưỡng mộ, là để lại một cái gì đó "để đời". "Bình thường" là chìm vào quên lãng, là không có ý nghĩa.
"Dường như công tử đang lẫn lộn giữa 'sự vĩ đại' và 'sự trọn vẹn'," Tạ Trần tiếp lời, như đọc được suy nghĩ của Trần Phong. "Sự vĩ đại thường được đo bằng sự trường tồn, bằng tiếng tăm. Còn sự trọn vẹn, nó nằm ở ngay trong từng khoảnh khắc ta sống, từng nét cọ ta đặt xuống, từng hơi thở ta hít vào. Nó không cần sự công nhận của thế gian, mà cần sự bình yên trong chính tâm hồn ta."
Tạ Trần khẽ nhắm mắt, như đang chiêm nghiệm một điều gì đó rất xa xôi, rất sâu sắc. "Kỷ nguyên tiên đạo đã qua, giờ đây là kỷ nguyên của nhân gian. Con người không còn đuổi theo sự bất tử hay quyền năng siêu phàm. Nhưng họ vẫn còn đuổi theo một ảo ảnh khác, đó là 'vĩnh cửu' của danh tiếng, của sự nghiệp. Phải chăng, ta đã quên mất rằng, cuộc sống không phải là một cuộc đua để xem ai để lại dấu ấn lớn nhất, mà là một hành trình để xem ai sống trọn vẹn nhất?"
Trần Phong cảm thấy một luồng điện chạy qua tâm trí mình. Những lời của Tạ Trần không phải là lời chỉ trích, mà là một cái nhìn hoàn toàn mới, một góc độ mà anh chưa từng xem xét. Anh đã quá tập trung vào "kết quả", vào "tương lai", mà quên mất "quá trình", quên mất "hiện tại".
***
Tối muộn, ánh trăng sáng vằng vặc qua khung cửa sổ, chiếu rọi những hạt bụi lơ lửng trong không khí. Gió đêm vẫn khẽ rì rào, và tiếng côn trùng kêu rả rích từ bên ngoài vọng vào, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên của đêm. Tạ Trần không đưa cho Trần Phong một cuốn sách nào về 'tốc độ' hay 'thành công' như anh mong muốn, mà thay vào đó, hắn kể một câu chuyện. Giọng hắn trầm ấm, đều đều, như dòng chảy của thời gian mà hắn đang nói đến.
"Có một dòng sông," Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt hắn hướng về phía ngọn đèn dầu lay động. "Dòng sông ấy không vội vã đổ ra biển. Nó uốn lượn qua những cánh đồng lúa xanh mướt, qua những khu rừng già rậm rạp, qua những ngôi làng nhỏ bé. Mỗi khúc quanh, nó lại mang theo phù sa bồi đắp cho đất đai, nuôi dưỡng cây cỏ. Mỗi hòn đá, mỗi giọt nước trong dòng sông ấy đều có giá trị riêng, đều góp phần tạo nên dòng chảy ấy. Nó không cần phải là một thác ghềnh hùng vĩ, ào ạt đổ xuống mới được ghi nhận. Chính trong sự uốn lượn, trong sự nuôi dưỡng, trong sự chậm rãi ấy, dòng sông đã hoàn thành sứ mệnh của mình một cách trọn vẹn."
Trần Phong lắng nghe một cách chăm chú, nỗi bồn chồn trong lòng anh dần lắng xuống, thay vào đó là sự trầm tư. Anh nhìn vào bức tranh dang dở của mình, và dường như thấy được hình ảnh dòng sông ấy, không vội vã, mà bền bỉ.
Tạ Trần tiếp tục: "Con người cũng vậy, Trần Phong. Cuộc đời không phải là một đường thẳng tắp để ta chạy thật nhanh đến đích. Nó là một dòng sông, với những khúc quanh, những đoạn chảy xiết, những ghềnh đá, và cả những đoạn bình lặng. Vĩnh cửu không nằm ở cuối con đường, mà nằm trong mỗi bước chân ta đi, trong mỗi khoảnh khắc ta sống trọn vẹn với chính mình, với niềm đam mê của mình. Cái giá trị của một họa sĩ không nằm ở việc anh ta tạo ra bao nhiêu tác phẩm 'để đời', mà nằm ở sự chân thành, sự say mê anh ta đặt vào từng nét cọ, từng màu sắc. Niềm vui của công tử khi cầm cọ, sự an yên khi hòa mình vào tác phẩm, đó mới là điều đáng giá, chứ không phải danh tiếng hay sự trường tồn của bức tranh sau hàng trăm năm."
Hắn nhấp một ngụm trà, rồi nói tiếp, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách: "Thời gian, nó không phải là dòng chảy để ta đuổi theo, mà là một hồ nước tĩnh lặng để ta chiêm nghiệm. Mỗi khoảnh khắc là một vũ trụ. Vội vã tìm kiếm vĩnh cửu, chi bằng sống trọn vẹn từng khoảnh khắc hữu hạn. Dù là một kiệt tác tồn tại ngàn năm, hay một bông hoa dại nở trong một ngày, nếu chúng ta sống trọn vẹn với bản chất của mình, chúng ta đã đạt được sự vĩnh cửu trong chính khoảnh khắc đó. Đó là 'vĩnh cửu' của nhân tính, của sự trọn vẹn nội tâm, chứ không phải 'vĩnh cửu' của vật chất hay quyền năng."
Trần Phong im lặng một lúc lâu, đôi mắt anh ta nhắm nghiền, như đang cố gắng thấu hiểu từng lời của Tạ Trần. Mùi giấy cũ và hương trà nhẹ nhàng bao bọc lấy anh, xoa dịu tâm hồn đang hỗn loạn. Khi anh mở mắt ra, sự bồn chồn đã biến mất, thay vào đó là một vẻ bình tâm hiếm thấy.
"Ta... ta hiểu rồi, tiên sinh. Ta đã quá vội vàng," Trần Phong khẽ nói, giọng anh ta tràn đầy sự nhẹ nhõm. Anh từ từ cuộn bức tranh lại, không còn vẻ ưu tư như trước. Bức tranh dang dở giờ đây không còn là gánh nặng, mà là một phần của hành trình, một khoảnh khắc được sống trọn vẹn.
Tạ Trần mỉm cười, đưa cho anh một cuốn sách cổ bìa xanh. "Cuốn sách này không nói về hội họa, mà nói về thư pháp. Về sự kiên nhẫn, về tinh thần nhập tâm vào từng nét chữ, từng hơi thở khi cầm bút. Nó không dạy công tử cách trở thành một bậc thầy, mà dạy công tử cách trở thành một con người trọn vẹn trong nghệ thuật."
Trần Phong đón lấy cuốn sách, cảm nhận sự thô ráp của bìa sách cũ kỹ. Anh cúi đầu thật sâu, một sự cung kính chân thành, không phải vì Tạ Trần là một người có quyền thế, mà vì sự khai sáng mà Tạ Trần đã mang lại cho anh. Thư Đồng Tiểu An, nãy giờ vẫn chăm chú lắng nghe, cẩn thận ghi chép lại những lời Tạ Trần nói vào cuốn sổ tay nhỏ của mình, như thể sợ rằng bất kỳ câu chữ nào cũng sẽ bị thời gian cuốn trôi. Cậu bé hiểu rằng, đây không chỉ là lời khuyên cho Trần Phong, mà là một chân lý cho cả kỷ nguyên mới.
***
Sau khi Trần Phong rời đi, mang theo cuốn sách và một cái nhìn mới mẻ về cuộc đời, quán sách lại chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Tiếng gió đêm vẫn khẽ rì rào, và tiếng côn trùng kêu càng rõ rệt hơn trong màn đêm buông xuống. Tạ Trần ngồi một mình bên cửa sổ, ánh trăng bạc đổ dài qua khung cửa, nhuộm trắng một phần nền nhà. Hắn nhìn ra bầu trời đầy sao, vô số vì tinh tú lấp lánh như những viên kim cương vĩnh cửu trên tấm màn nhung đen.
Hắn chiêm nghiệm về chân lý của 'thời gian' và 'vĩnh cửu'. Tiên đạo vĩnh cửu, nhưng lại mất đi nhân tính, biến những tu sĩ thành những cỗ máy truy cầu sức mạnh, đánh mất cảm xúc và ký ức. Phàm nhân hữu hạn, đời người ngắn ngủi như một cái chớp mắt so với tuổi thọ của các vị tiên, nhưng lại có thể sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, cảm nhận từng niềm vui, nỗi buồn, từng hơi thở, từng nét cọ. Chân lý không phải là ở sự vĩnh cửu hay hữu hạn của thời gian, mà là ở sự trọn vẹn của 'hiện tại', của khoảnh khắc ta đang sống.
Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm. Những nỗi lo về thời gian, về sự trường tồn, về việc để lại dấu ấn, tất cả đều là những chấp niệm, những sợi dây vô hình trói buộc con người. Chính trong sự bình dị, trong từng khoảnh khắc được sống trọn vẹn mà không cần truy cầu quyền lực hay trường sinh, con người mới thực sự tìm thấy sự vĩnh cửu của nhân tính. Cái gọi là 'vĩnh cửu' không phải là kéo dài sự tồn tại vô hạn, mà là sống một cách có ý nghĩa, có giá trị, dù chỉ trong một khoảnh khắc.
Đây chính là 'Bình Thường Vĩnh Cửu' mà hắn hằng mong muốn, một kỷ nguyên nơi mỗi cá nhân tự định nghĩa giá trị của mình, không cần đến ánh hào quang của tiên đạo, không cần đến sự công nhận của thế gian. Sự chấp nhận và phát triển của triết lý 'sống trọn vẹn từng khoảnh khắc' sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian mới, nơi con người không còn bị ám ảnh bởi sự vĩnh cửu hay quyền lực. Sự đa dạng trong cách mỗi cá nhân tìm thấy ý nghĩa cuộc sống, từ nghệ thuật, thủ công đến những đóng góp cộng đồng, sẽ tạo nên một xã hội phong phú và bền vững.
Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân mở quán sách nhỏ, trở thành một 'điểm neo' triết lý, nơi mọi người tìm đến để hóa giải những băn khoăn nội tâm và tìm thấy con đường riêng của mình. Hắn không trực tiếp giải quyết vấn đề, mà gợi mở, khuyến khích sự tự nhận thức và trưởng thành từ bên trong. Hắn mở mắt ra, ánh mắt sáng lên vẻ mãn nguyện. Hắn lại lật một trang sách mới, một chương mới của cuộc đời, của nhân gian, đang dần được viết nên. Luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần thành tiên, nhưng vẫn tràn đầy giá trị và nhân tính.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.