Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1288: Mầm Thiện Nảy Mầm: Tiếng Vọng Của Lòng Người

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn sau rặng cây phong đằng xa, để lại một vệt mờ tím ngắt nơi chân trời, như một vệt mực loang trên tấm lụa cũ kỹ. Quán sách của Tạ Trần chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc sau khi Lý Kiến rời đi. Tiếng bước chân vững vàng của người thợ gốm trẻ đã khuất hẳn trong dòng người thưa thớt cuối ngày, mang theo không chỉ cuốn sách mà còn là một niềm tin mới, một tinh thần mới. Thư Đồng Tiểu An, sau khoảnh khắc chứng kiến sự chuyển biến trong Lý Kiến, đã trở lại với công việc quen thuộc của mình, sắp xếp lại những chồng sách ngay ngắn trên kệ, tiếng giấy sột soạt khe khẽ như tiếng lá rơi trong một khu rừng thiêng. Cậu bé vẫn giữ nụ cười nhẹ trên môi, một nụ cười của sự thấu hiểu non nớt, nhưng chân thành. Tiểu An đã hiểu rằng, đôi khi, sức mạnh không nằm ở việc tạo ra những điều phi thường, mà ở việc giúp người khác nhận ra giá trị của những điều bình thường nơi chính họ.

Tạ Trần vẫn ngồi yên vị bên bàn trà, ánh mắt tĩnh lặng nhìn về phía chân trời nơi ánh hoàng hôn vừa tan chảy, rồi lại chậm rãi lướt qua những trang sách cổ đang mở dở trước mặt. Đêm sắp buông, nhưng ánh sáng từ ngọn đèn lồng treo trước hiên đã bắt đầu hắt vào, nhuộm vàng một góc nhỏ của thư phòng, nơi những câu chữ vẫn âm thầm chảy trôi qua thời gian. Hắn không nói gì, nhưng trong tâm khảm, một cảm giác bình yên lạ lùng đang dâng trào. Những hạt giống của trí tuệ, lòng nhân ái và sự tự tin, như hắn đã nghĩ, vẫn đang âm thầm nảy mầm, không chỉ trong tâm hồn Lý Kiến mà còn trong vô vàn những người phàm nhân khác. Họ, những con người không tu luyện, không khao khát thành tiên, lại đang từng bước xây dựng một kỷ nguyên mới, một nhân gian không cần đến quyền năng thần thông, nhưng vẫn tràn đầy giá trị và ý nghĩa, một "Bình Thường Vĩnh Cửu" đang dần thành hình.

Tiếng chuông gió nhỏ treo trước cửa khẽ ngân lên, phá vỡ sự tĩnh mịch của quán sách. Âm thanh trong trẻo, tinh tế ấy báo hiệu có khách. Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia tò mò. Ba bóng người hiện ra từ màn đêm đang dần bao phủ thị trấn, bước qua ngưỡng cửa quán sách. Đó là một thanh niên tráng kiện, một cô gái trẻ dịu dàng và một ông lão tóc bạc phơ. Dù trên khuôn mặt họ hiện rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài, nhưng đôi mắt họ lại rực sáng một niềm hăng hái, một ngọn lửa nhiệt huyết không hề suy suyển. Họ khoác trên mình những bộ quần áo vải thô đã sờn cũ, nhuốm bụi đường, nhưng lại toát lên một vẻ thanh sạch và kiên cường lạ thường.

Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên, đang chơi trò nhảy lò cò trên con đường lát đá gần đó, bỗng tò mò dừng lại. Đôi mắt to tròn lanh lợi của cô bé lấp lánh sự hiếu kỳ, khẽ nép mình vào bụi hoa tường vi nở rộ bên cạnh, lén lút nhìn vào bên trong quán sách. Cô bé vẫn thường được Tạ Trần kể chuyện, nên cũng ít nhiều hiểu được sự đặc biệt của vị tiên sinh này.

"Tiên sinh Tạ Trần, chúng tôi đến đây để cảm tạ và xin được thỉnh giáo," người thanh niên tráng kiện, Lý Cường, bước lên phía trước, chắp tay cúi đầu thật sâu, giọng nói dù có chút mệt mỏi nhưng vẫn toát lên sự chân thành và nhiệt huyết. Khuôn mặt anh ta rám nắng, đôi mắt sáng rực sự quyết tâm, đúng như một người đội trưởng, một thủ lĩnh.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn lướt qua ba người khách, nhận ra sự dung dị, chân chất nhưng cũng đầy nghị lực nơi họ. "Không dám, quý khách cứ tự nhiên. Ta chỉ là một người bán sách mà thôi." Hắn chỉ tay về phía những chiếc bàn gỗ đơn sơ. Giọng nói của hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không chút kiêu ngạo, như một dòng suối mát lành xoa dịu sự mệt mỏi của những người lữ hành. "Mời ba vị ngồi xuống, dùng chút trà nóng cho ấm người."

Thư Đồng Tiểu An lập tức hiểu ý, nhanh nhẹn đặt chồng sách vừa sắp xếp gọn gàng xuống, rồi xoay người vào gian bếp nhỏ, tiếng lạch cạch của ấm chén vang lên khe khẽ. Trong quán sách, mùi giấy cũ và mực thơm hòa quyện với mùi hương trà thoang thoảng từ ly trà của Tạ Trần, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, trầm lắng, đối lập hoàn toàn với sự nhộn nhịp vừa phải của phố phường bên ngoài.

Người cô gái trẻ dịu dàng, Vân Hoa, bước tới, trên tay nàng là một chiếc túi vải nhỏ chứa đầy các loại dược liệu khô. Nàng có ánh mắt trong trẻo và nụ cười hiền hậu, toát lên vẻ nhân ái. "Chúng tôi muốn chia sẻ về những việc nhỏ bé mà chúng tôi đang làm... và cũng mong được tiên sinh chỉ điểm." Giọng nàng nhẹ nhàng, như tiếng gió thoảng qua cành trúc.

"Chỉ điểm thì không dám," Tạ Trần lắc đầu, "chỉ là cùng nhau luận đạo thôi. Đạo trong nhân gian này, vốn dĩ không phải là thứ có thể 'chỉ điểm' mà thành." Hắn nhìn ba người, ánh mắt dừng lại ở ông lão tóc bạc phơ, Lão Thạch. Bàn tay ông lão chai sần, nhuốm màu thời gian và lao động, nhưng ánh mắt lại tinh anh, chất chứa vẻ từng trải và sự khéo léo của một thợ thủ công lành nghề.

Ba người khách ngồi xuống, trên mặt lộ rõ vẻ cảm kích. Họ không phải là tu sĩ, cũng chẳng phải là quý tộc quyền thế, chỉ là những người phàm nhân bình thường, nhưng trong khoảnh khắc này, họ cảm thấy được tôn trọng, được lắng nghe. Tiểu An bưng ra ba chén trà nóng hổi, khói trắng bay lãng đãng, mang theo hương thơm thanh khiết của trà mộc.

Tiểu Hoa, từ bên ngoài, vẫn chăm chú nhìn vào. Cô bé thấy những người khách này thật lạ, không giống những học giả hay thương nhân thường lui tới quán sách của Tạ Trần. Họ có vẻ gì đó rất khác, rất chân thật, như những người đến từ chính những câu chuyện mà Tạ Trần vẫn thường kể về những con người bình thường làm những việc phi thường. Cô bé không hiểu hết, nhưng cảm nhận được một sự ấm áp đang lan tỏa trong không gian quán sách.

Quán sách nhỏ, trong ánh sáng nhập nhoạng của cuối chiều và ngọn đèn lồng vừa thắp, trở thành một không gian đặc biệt, một nơi chốn không chỉ để đọc sách, mà còn để chia sẻ, để lắng nghe, và để những hạt mầm của triết lý sống mới được gieo trồng một cách tự nhiên nhất. Tạ Trần, với vẻ ngoài thư sinh gầy gò, đôi mắt sâu thẳm nhìn thấu mọi sự, lại một lần nữa trở thành điểm tựa tinh thần cho những tâm hồn đang tìm kiếm ý nghĩa giữa dòng đời vô thường. Hắn không cần dùng đến phép thuật hay quyền năng, chỉ cần sự hiện diện tĩnh lặng và những lời nói gợi mở, đã đủ để những giá trị của "Nhân Đạo" tiếp tục nảy nở và lan tỏa trong Thập Phương Nhân Gian này.

Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, nhuộm vàng nhạt cả không gian bên trong quán sách, nơi ánh đèn lồng đã được thắp sáng, hắt lên những giá sách cao ngất và những khuôn mặt đang ngồi quây quần. Không gian trở nên ấm cúng và thân mật hơn. Tạ Trần vẫn giữ ánh mắt chăm chú, đôi lúc khẽ lật trang sách đang mở dở trên bàn, nhưng tâm trí hắn hoàn toàn hướng về những câu chuyện sắp được kể.

Lý Cường, sau khi hớp một ngụm trà nóng, dường như đã lấy lại được phần nào tinh thần. Anh nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và một chút bối rối. "Tiên sinh, chúng tôi là những người phàm nhân, không có chút tu vi nào, cũng chẳng có quyền thế gì. Nhưng chúng tôi không cam lòng nhìn cảnh đói nghèo, bệnh tật, và sự thiếu thốn cứ đeo bám người dân." Anh dừng lại, hít một hơi sâu. "Chúng tôi đã cùng nhau tập hợp những người có cùng chí hướng, cùng nhau làm những việc nhỏ bé, hy vọng có thể giúp ích được phần nào cho bà con."

Anh kể về những ngày tháng họ cùng nhau vác đá, đào đất, sửa chữa những con đường làng bị lũ lụt tàn phá. "Có những đoạn đường, mỗi khi trời mưa lớn là thành sông, bà con đi lại cực khổ vô cùng. Chúng tôi không có pháp khí, không có thần thông để dời núi lấp biển, chỉ có đôi bàn tay này, có sức lực này. Cứ thế, từng hòn đá, từng xẻng đất, chúng tôi cùng nhau làm. Có lúc tưởng chừng không thể tiếp tục, mệt mỏi rã rời, nhưng nhìn thấy những nụ cười của trẻ nhỏ khi đường sá khô ráo, nhìn thấy ánh mắt biết ơn của các cụ già, chúng tôi lại có thêm động lực. Những nụ cười ấy, tiên sinh ạ, chúng quý giá hơn bất kỳ loại linh dược nào." Giọng Lý Cường đầy nhiệt huyết, bàn tay anh ta siết chặt lại, như vẫn còn cảm nhận được sự nặng nhọc của cuốc xẻng.

Tiếp lời Lý Cường, Vân Hoa khẽ nói, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy kiên định. "Còn chúng tôi, thì may mắn được biết một chút về y thuật, học được vài bài thuốc từ các bậc tiền bối trong làng. Khi Thiên Đạo suy yếu, linh khí mỏng dần, bệnh tật lại càng hoành hành. Những người nghèo khổ không có tiền mua linh đan, không có khả năng mời tu sĩ chữa trị. Chúng tôi đã cùng nhau đi đến từng làng, từng nhà, dùng những loại thảo dược đơn giản nhất để chữa trị cho bà con." Nàng khẽ vuốt ve chiếc túi thuốc nhỏ bên hông, như thể đó là bảo vật quý giá nhất. "Chúng tôi cũng mở những lớp học nhỏ, dạy chữ cho trẻ em, dạy họ cách giữ vệ sinh, cách trồng trọt những loại cây lương thực dễ sống. Chúng tôi chỉ làm những việc nhỏ bé, không có phép thuật, chỉ có tấm lòng." Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt trong veo. "Có những đứa trẻ, ban đầu rụt rè, sợ hãi. Nhưng khi chúng học được chữ, khi chúng biết cách chăm sóc bản thân, đôi mắt chúng sáng lên một cách kỳ diệu. Đó không phải là sự khai mở linh căn, mà là sự khai mở trí tuệ, tiên sinh ạ."

Lão Thạch, người ông lão tóc bạc phơ, chậm rãi tiếp lời, giọng ông trầm ấm, đầy vẻ từng trải. "Ta thì chỉ là một lão thợ mộc già, cả đời chỉ biết đẽo gọt gỗ đá. Nhưng khi thấy những mái nhà dột nát, những vách tường xiêu vẹo không chịu nổi một cơn gió mạnh, ta lại không đành lòng. Ta cùng với mấy người thợ khác, hướng dẫn bà con cách chọn gỗ, cách dựng khung, cách lợp mái sao cho kiên cố nhất. Chúng ta không thể chống lại Thiên tai như các bậc tu tiên, nhưng chúng ta có thể làm cho nhà cửa vững chãi hơn, để người dân có nơi trú ngụ an toàn hơn." Ông cụ khẽ thở dài, nhưng ánh mắt vẫn tinh anh. "Cái cốt lõi là lòng người, là sự đồng lòng. Như tiên sinh thường nói, 'nhân quả' không phải là trừng phạt hay ban phước của một vị thần linh nào đó, mà là sự liên kết sâu sắc giữa mọi hành động và hệ quả của nó. Chúng ta gieo xuống hạt giống thiện lương, thì ắt sẽ gặt hái được quả ngọt của sự bình yên và hạnh phúc trong cộng đồng."

Tạ Trần lắng nghe một cách chăm chú. Hắn không ngắt lời, chỉ khẽ gật đầu, đôi khi đặt ra những câu hỏi nhỏ để họ tự khám phá sâu hơn về động lực và ý nghĩa công việc của mình. "Vậy khi gặp khó khăn, khi sức người không thể chống lại thiên tai, hay khi lòng người còn lắm sự ích kỷ, các vị đã làm gì để không nản lòng?" Hắn không hỏi về phương pháp cụ thể, mà hỏi về tâm thế, về cái "chất" bên trong con người họ.

Lý Cường nhìn Tạ Trần, ánh mắt anh ta lấp lánh. "Có chứ, tiên sinh. Rất nhiều lần. Có lúc bão lũ về cuốn trôi hết công sức của cả tháng trời. Có lúc người dân không hiểu, còn nghi ngờ, còn chửi bới. Chúng tôi cũng là phàm nhân, cũng biết buồn, biết nản. Nhưng rồi chúng tôi lại nhìn vào nhau, nhìn vào ánh mắt của những người đồng hành. Chúng tôi nhớ lại những lời tiên sinh thường nói, rằng 'sống một đời bình thường' không có nghĩa là buông xuôi, mà là tìm thấy ý nghĩa trong chính những việc nhỏ bé nhất, những việc mà không ai bảo chúng tôi phải làm, nhưng chúng tôi vẫn làm vì cái tâm. Và chúng tôi nhận ra, giá trị không nằm ở việc chúng tôi có làm được điều vĩ đại hay không, mà là ở chỗ chúng tôi đã cùng nhau đứng lên, cùng nhau hành động, vì một điều tốt đẹp hơn."

Vân Hoa tiếp lời, "Có những lúc, bệnh tật quá nặng, chúng tôi đành bất lực nhìn người bệnh ra đi. Nỗi đau ấy cứ day dứt mãi. Nhưng rồi chúng tôi lại tự nhủ, ít nhất chúng tôi đã cố gắng hết sức, đã không bỏ rơi họ. Và chúng tôi tập trung vào việc phòng ngừa, vào việc giáo dục, để những thế hệ sau không phải chịu đựng những nỗi đau tương tự. Cái đó, có lẽ là một loại 'nhân quả' khác, tiên sinh ạ. Gieo mầm tri thức, gặt hái sức khỏe."

Lão Thạch khẽ gật đầu. "Đúng vậy. Cuộc đời này vô thường, ai mà biết trước được ngày mai. Nhưng ít ra, chúng ta có thể sống sao cho trọn vẹn, sống sao cho lòng mình thanh thản. Mấy ng��n năm trước, khi tu sĩ còn đông, người ta tranh giành linh khí, tranh giành cơ duyên. Giờ đây, chúng ta tranh giành nhau xem ai có thể giúp được nhiều người hơn, ai có thể xây được ngôi nhà vững chãi hơn, ai có thể dạy được nhiều chữ hơn. Cái sự 'tranh giành' ấy, lại là cái thiện lành."

Tạ Trần mỉm cười. Hắn thấy được trong lời nói của họ, trong ánh mắt của họ, một điều gì đó còn quý giá hơn cả linh khí hay thần thông. Đó là sự trỗi dậy của một ý thức cộng đồng mạnh mẽ, một tinh thần tự chủ của phàm nhân. Họ không chờ đợi một vị cứu tinh, không trông mong vào những phép màu. Họ tự mình đứng lên, tự mình giải quyết vấn đề, bằng chính sức lực và trí tuệ của con người. Đó chính là những "hạt giống thiện lương" đang nảy mầm, là nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi giá trị không còn đo bằng tu vi mà bằng phẩm chất và sự cống hiến. Tâm trí Tạ Trần nhẹ nhàng lướt qua những triết lý hắn đã gieo, giờ đây chúng không còn là lý thuyết suông, mà đã hóa thành hành động cụ thể, thành những con đường, những ngôi nhà, những nụ cười.

Trong không gian tĩnh lặng của quán sách, chỉ còn tiếng gió khẽ lay qua khung cửa sổ và tiếng lật trang sách khe khẽ khi Tạ Trần khép lại cuốn sách đang đọc dở. Ánh đèn lồng hắt bóng hắn lên bức tường, khiến thân hình gầy gò của hắn trông càng thêm cao lớn, như một cái bóng của trí tuệ và sự bình yên. Lý Cường, Vân Hoa và Lão Thạch im lặng, chờ đợi lời của Tạ Trần, ánh mắt họ tràn đầy sự kính trọng và một niềm hy vọng mong manh về sự chỉ dẫn. Mùi giấy cũ, mùi trà thơm và mùi thanh khiết của một tâm hồn đang suy tư hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí chiêm nghiệm sâu sắc.

Tạ Trần khẽ nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt hắn nhìn xa xăm, như đang xuyên qua những bức tường, nhìn thấy những con đường mà họ đã sửa chữa, những lớp học mà họ đã dựng lên, những ngôi nhà mà họ đã xây dựng. "Đạo nằm trong những điều nhỏ bé nhất," hắn bắt đầu, giọng nói trầm ấm, mỗi từ mỗi chữ đều như thấm sâu vào tâm can người nghe. "Sự giúp đỡ không cần phép thuật, không cần thần thông quảng đại, mà chỉ cần lòng người. Mỗi hành động thiện lương đều là một hạt giống, gieo xuống sẽ nảy mầm. Và các vị, chính là những người gieo hạt."

Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào ba người. "Các vị nói mình là phàm nhân, không có tu vi, không có quyền thế. Nhưng các vị lại làm được những việc mà nhiều tu sĩ tự xưng là 'cứu thế' cũng chưa chắc đã làm được. Các vị không tìm kiếm danh vọng, không cầu mong trường sinh. Các vị chỉ làm vì cái tâm, vì thấy người khác khổ đau. Đó, chính là cái 'tâm' quý giá nhất của nhân gian."

Tạ Trần chậm rãi đứng dậy, đi về phía một giá sách cũ kỹ, nơi những cuốn sách đã bạc màu thời gian nằm im lìm. Hắn không cần tìm kiếm lâu, đôi tay thanh tú của hắn khẽ lướt qua những gáy sách, như thể hắn đã biết rõ vị trí của từng cuốn. Hắn chọn ra ba cuốn sách cũ, bìa đã sờn, nhưng bên trong vẫn được giữ gìn cẩn thận.

"Cuốn này," hắn đưa cho Lý Cường, "là một tập sử dân gian, ghi lại những tấm gương của người thường đã hy sinh vì cộng đồng, những câu chuyện về sự đoàn kết, về ý chí kiên cường của nhân gian khi đối mặt với nghịch cảnh. Họ không có pháp lực, nhưng họ có tinh thần 'bất khuất', có lòng 'vô úy'. Đọc nó, các ngươi sẽ thấy mình không hề nhỏ bé."

Tiếp đó, hắn trao cho Vân Hoa một cuốn khác. "Đây là một tập thơ cổ, ca ngợi vẻ đẹp của lao động, của sự giản dị và của tình người. Những vần thơ này không nói về tiên cảnh bồng lai, mà nói về vẻ đẹp của một cánh đồng lúa chín vàng, về tiếng cười của trẻ thơ trong lớp học, về sự ấm áp của một mái nhà. Nó sẽ nhắc nhở các ngươi rằng, cái đẹp đích thực nằm ngay trong cuộc sống 'bình thường' mà các ngươi đang xây dựng."

Cuối cùng, Tạ Trần đưa cho Lão Thạch một cuốn sách mỏng hơn. "Còn cuốn này, nó ghi chép lại những phương pháp chữa bệnh đơn giản bằng thảo dược, những cách xây dựng nhà cửa chống chịu được phong ba, bão táp, những kiến thức để cuộc sống của người dân trở nên dễ dàng hơn, mà không cần đến linh dược hay những kỹ thuật cao siêu của tu sĩ. Nó là tri thức, là kinh nghiệm được đúc kết từ bao đời nay của phàm nhân, để phàm nhân tự cứu lấy mình."

Hắn nhẹ nhàng đặt ba cuốn sách vào tay họ, ánh mắt ôn hòa. "Những cuốn sách này không dạy các ngươi cách trở nên mạnh mẽ theo nghĩa tu luyện, mà dạy các ngươi cách trở nên trọn vẹn. Hãy nhớ, sự trọn vẹn không cần thành tiên. Bởi vì, khi một người phàm nhân có thể tự mình đứng lên, tự mình giúp đỡ đồng loại, tự mình xây dựng một cuộc sống tốt đẹp, đó đã là cảnh giới cao nhất của sự trọn vẹn. Đó chính là 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang cùng nhau kiến tạo."

Lý Cường, Vân Hoa và Lão Thạch đón nhận những cuốn sách với vẻ mặt xúc động tột cùng. Ánh mắt họ không còn chỉ là sự biết ơn, mà còn là một sự giác ngộ sâu sắc. Những lời của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, không phải là giáo điều, mà là một luồng sáng soi rọi vào tận sâu thẳm tâm hồn họ, giúp họ hiểu rõ hơn về con đường mình đang đi, về giá trị của những việc mình đang làm.

"Chúng tôi đã hiểu. Cảm ơn tiên sinh đã mở mang tầm mắt cho chúng tôi," Lý Cường nói, giọng anh ta nghẹn ngào. Cả ba người cùng cúi đầu thật sâu, một sự cung kính chân thành, không phải vì Tạ Trần là một người có quyền thế, mà vì sự khai sáng mà Tạ Trần đã mang lại cho họ.

Tiểu An, nãy giờ vẫn đứng lặng im quan sát từ phía sau quầy, khẽ mỉm cười. Cậu bé hiểu rằng, những cuốn sách Tạ Trần trao không chỉ là giấy mực, mà là những hạt giống của tri thức, của lòng nhân ái, sẽ tiếp tục nảy mầm và lan tỏa. Đây chính là cách 'Vô Vi Chi Đạo' của tiên sinh Tạ Trần đang vận hành – không can thiệp trực tiếp, nhưng lại định hướng và nuôi dưỡng sự phát triển của cả một kỷ nguyên.

Ba người khách rời quán sách, bước chân họ không còn vẻ mệt mỏi như lúc đầu, mà trở nên vững vàng, tràn đầy năng lượng và một niềm tin mới. Đêm đã khuya, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẳm, soi rọi con đường đá. Bóng dáng của họ, giờ đây đã thẳng thắn và kiên định hơn, khuất dần vào dòng người tấp nập của thị trấn đã lên đèn. Họ mang theo không chỉ những cuốn sách, mà là một tinh thần mới, một niềm tin vững chắc vào giá trị của sự đoàn kết và lòng người.

Quán sách lại chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió đêm khẽ rì rào và ánh đèn lồng dịu nhẹ. Tạ Trần vẫn ngồi yên vị bên bàn trà, ánh mắt hắn lại quay về phía những trang sách cổ, nhưng tâm trí hắn lại đang nhìn về một tương lai xa xăm. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự hình thành và phát triển của các tổ chức cộng đồng tự nguyện như thế này sẽ trở thành một phần thiết yếu của kỷ nguyên Nhân Gian mới, nơi con người tự giải quyết vấn đề của mình, không còn dựa dẫm vào quyền năng tu tiên. Tạ Trần, với vai trò của một ngọn hải đăng triết lý, vẫn sẽ ở đây, lặng lẽ quan sát, gợi mở và nuôi dưỡng những mầm thiện ấy, củng cố vai trò của hắn trong việc định hình 'Nhân Đạo'. Sự lan tỏa của triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' và 'bình thường vĩnh cửu' sẽ không đến từ những lời rao giảng lớn lao, mà từ những hành động thiết thực, từ chính những câu chuyện của những con người bình thường như Lý Cường, Vân Hoa và Lão Thạch. Luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần thành tiên, nhưng vẫn tràn đầy giá trị và nhân tính.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free