Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1287: Hạt Giống Tự Tin: Giá Trị Độc Đáo Của Mỗi Con Người

Đêm đã buông xuống, và quán sách nhỏ lại chìm vào sự tĩnh lặng, nhưng trong lòng nó, những hạt giống tri thức vẫn đang âm thầm cựa mình, chuẩn bị cho một bình minh mới, một kỷ nguyên mới của nhân loại. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên bàn trà đã nguội, ánh mắt dõi theo vầng trăng treo lơ lửng trên đỉnh Vọng Giang Sơn, như một bậc hiền triết đang lắng nghe hơi thở của vạn vật. Hắn không có tham vọng thay đổi thế giới bằng quyền năng siêu phàm, bằng những phép thuật diệu kỳ. Hắn chỉ đơn thuần gieo những hạt giống của sự thấu hiểu, của lòng nhân ái, của ý nghĩa cuộc sống bình thường. Hắn tin rằng, một khi những hạt giống ấy đâm chồi nảy lộc, chúng sẽ tạo nên một khu rừng vững chắc, một nền móng cho một ‘Bình Thường Vĩnh Cửu’ thực sự, nơi con người có thể sống trọn vẹn với nhân tính của mình. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải qua những lời hứa hão huyền của bất tử, mà qua chính những câu chuyện, những ký ức, những giá trị mà họ tự mình tạo ra và truyền lại. Và những câu chuyện ấy, những giá trị ấy, sẽ chính là những trụ cột tinh thần mới của Kỷ Nguyên Nhân Gian, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn, Tạ Trần, chỉ là một người gieo hạt, một điểm neo nhân quả, lặng lẽ dõi theo dòng chảy của nhân gian, tin tưởng vào sự trỗi dậy của những giá trị chân thực.

Sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt như mật rót tràn qua khung cửa sổ gỗ, đậu trên những giá sách cao ngất, làm bừng sáng những bìa sách cũ kỹ. Một làn gió nhẹ mang theo hương phù sa từ dòng Vọng Giang thoảng qua, khẽ lay động mấy trang giấy đang mở hờ trên bàn. Quán sách của Tạ Trần, tọa lạc nơi góc phố cổ kính của Thị Trấn An Bình, luôn mang một vẻ tĩnh lặng riêng, tách biệt khỏi sự ồn ào của chợ búa. Tiếng lật sách khe khẽ, mùi giấy cũ và mùi trà thanh khiết hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, khơi gợi sự suy tư.

Thư đồng Tiểu An, với vóc dáng gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang chăm chú ngồi bên bàn, nắn nót luyện chữ. Cậu bé, trong bộ áo vải thô cũ, thỉnh thoảng lại ngước nhìn lên Tạ Trần, người vẫn đang trầm tư bên quầy, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vạn điều. Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, không có chút vẻ cường tráng nào của người luyện võ hay tu tiên, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, trang phục luôn là những bộ áo vải bố nhã nhặn, không chút phô trương. Khuôn mặt thanh tú của hắn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự.

Bỗng, một bóng người lướt qua ngưỡng cửa. Đó là Lý Kiến, một thanh niên thợ gốm trong làng. Vóc dáng anh ta không quá cao lớn, đôi vai hơi rụt lại, ánh mắt thường nhìn xuống, chứa đựng sự lo âu và một nỗi mặc cảm khó nói. Bàn tay anh ta thô ráp nhưng khéo léo, dính chút đất sét khô, chứng tỏ anh ta vừa rời khỏi lò gốm. Trang phục đơn giản, có vài vết bẩn từ công việc, càng làm nổi bật vẻ mệt mỏi trên gương mặt. Lý Kiến bước vào quán sách, chậm rãi lướt qua các kệ sách một cách vô định. Anh đôi khi dừng lại ở những cuốn sách về nghệ thuật, về các 'bậc thầy' trong quá khứ, những danh nhân đã để lại tên tuổi trong lịch sử nghề gốm, nhưng rồi lại thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu chất chứa sự tự ti. Tiểu An, vốn hiếu kỳ, đã liếc nhìn vị khách lạ với ánh mắt chăm chú, rồi lại quay về với những nét chữ.

Tạ Trần, tuy vẫn đang đọc một cuốn cổ thư, nhưng đôi mắt hắn không bỏ sót bất kỳ cử chỉ hay biểu cảm nào trên gương mặt Lý Kiến. Hắn nhìn thấu sự lo âu, sự khao khát được công nhận và cả nỗi mặc cảm đang gặm nhấm tâm hồn người thanh niên. Hắn đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu nhìn Lý Kiến, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh vang lên giữa không gian tĩnh lặng của quán sách, như một tiếng chuông buổi sớm, tuy nhẹ nhàng mà lại thức tỉnh.

“Công tử, có điều gì băn khoăn chăng?”

Lý Kiến giật mình, vội vàng ngẩng đầu. Ánh mắt anh ta chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Tạ Trần, bỗng cảm thấy như mọi suy nghĩ trong lòng đều bị nhìn thấu. Anh ta lúng túng, bàn tay thô ráp xoa vào nhau, cúi đầu một cách rụt rè.

“Tiên sinh… con muốn tìm một cuốn sách… làm sao để con có thể… giỏi giang như những người khác?” Giọng Lý Kiến nhỏ dần ở cuối câu, như một l���i thì thầm đầy tự ti.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. Hắn không vội vàng trả lời, mà nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, rồi mới chậm rãi cất lời, giọng điệu vẫn trầm lắng mà sâu sắc. “Giỏi giang như người khác? Vậy người khác là ai, và 'giỏi giang' theo cách nào?”

Câu hỏi của Tạ Trần không phải là một sự chất vấn, mà là một lời gợi mở, khiến Lý Kiến phải suy nghĩ. Anh ta lại cúi đầu, cố gắng sắp xếp những suy nghĩ hỗn độn trong tâm trí mình.

“Con… con làm nghề gốm, tiên sinh ạ. Cha con cũng là thợ gốm, ông nội con cũng vậy. Gia đình con đã gắn bó với đất sét mấy đời nay. Con cũng yêu thích công việc này, con say mê việc biến cục đất vô tri thành những hình hài có hồn. Nhưng mà… con nhìn những người thợ gốm khác, những bậc thầy nổi tiếng, những người có thể nặn ra những chiếc bình tráng lệ, những tượng gốm sống động như thật. Tác phẩm của họ được người đời ca tụng, được trưng bày trong những nhà phú hộ, thậm chí là trong cung đình. Còn con… con chỉ nặn ra những chiếc bình đơn giản, những ấm trà mộc mạc. Chúng không có vẻ lộng lẫy, không có những hoa văn cầu kỳ. Con cảm thấy mình… không đủ tốt, không đủ đặc sắc để có thể được công nhận. Con muốn học hỏi, con muốn tìm một con đường để có thể… trở thành một người thợ gốm vĩ đại như họ.”

Lý Kiến nói một hơi dài, nỗi lòng chất chứa bấy lâu nay bỗng được giãi bày. Ánh mắt anh ta vẫn đầy lo âu, nhưng trong đó đã le lói một tia khao khát, một sự đấu tranh nội tâm. Tạ Trần lắng nghe chăm chú, không một lời ngắt quãng. Hắn thấu hiểu rằng, đây không chỉ là câu chuyện của riêng Lý Kiến, mà còn là nỗi lòng của rất nhiều người phàm nhân trong kỷ nguyên mới này, khi Thiên Đạo đã suy tàn, khi con người không còn chạy theo những ảo ảnh của tu tiên, nhưng vẫn còn bám víu vào những chấp niệm về danh vọng, về sự công nhận từ bên ngoài.

Tạ Trần, với đôi mắt sâu thẳm, khẽ gật đầu. "Vậy ra, nỗi băn khoăn của con là sự so sánh. Con so sánh mình với những người khác, với những chuẩn mực mà người đời đặt ra." Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, mời Lý Kiến ngồi xuống chiếc ghế đối diện, rồi tự tay rót cho anh ta một chén trà thơm ngát. Mùi trà thanh khiết lan tỏa, làm dịu đi không khí căng thẳng. Tạ Trần không hỏi về những gì Lý Kiến muốn 'trở thành' theo định nghĩa của người khác, mà hỏi về những gì Lý Kiến đã làm, những tác phẩm anh yêu thích nhất, những cảm xúc chân thật khi anh làm gốm.

“Vậy, khi con nặn một bình gốm, điều gì khiến con thấy vui nhất? Con có đặt vào đó những suy nghĩ, những cảm xúc riêng của mình không? Khi bàn tay con vuốt ve cục đất sét, khi con cảm nhận sự mềm mại, sự biến đổi của nó dưới ngón tay mình, tâm trí con đang nghĩ gì, trái tim con đang cảm nhận điều gì?”

Lý Kiến hơi ngỡ ngàng trước câu hỏi của Tạ Trần. Từ trước đến nay, mọi người chỉ hỏi anh về kỹ thuật, về độ bền, về giá cả của sản phẩm. Chưa từng có ai hỏi anh về cảm xúc khi làm gốm. Anh ta trầm ngâm một lát, rồi ánh mắt dần trở nên trong trẻo hơn, như thể đang nhìn sâu vào tận đáy lòng mình.

“Con… con luôn muốn nặn ra những chiếc bình thật đơn giản, với những đường nét mộc mạc, nhưng lại có thể giữ được hơi ấm của đất, như thể đất vẫn còn sống trong đó. Con thích những chiếc bình gốm không tráng men, để lộ ra màu đất nguyên thủy, đôi khi có những vết nứt nhỏ li ti do nung lửa, con thấy nó chân thật và gần gũi. Khi con làm, con thường nghĩ về những cánh đồng, về con sông Vọng Giang, về những ngôi nhà tranh vách đất. Con muốn tác phẩm của mình mang hơi thở của nhân gian, của cuộc sống bình dị.” Lý Kiến nói, giọng anh ta không còn rụt rè như trước, mà thay vào đó là một sự chân thành, một niềm đam mê ẩn giấu.

Nhưng rồi, ánh mắt anh ta lại tối sầm lại. “Nhưng mọi người lại thích những chiếc bình cầu kỳ, tráng lệ hơn, những tác phẩm có giá trị cao hơn. Họ nói rằng những chiếc bình của con quá đơn giản, quá thô mộc, không xứng đáng được gọi là nghệ thuật cao cấp. Con đã thử bắt chước họ, thử nặn những chiếc bình có hoa văn tinh xảo, tráng men bóng bẩy, nhưng con thấy chúng không có hồn. Con thấy mình đang đánh mất chính mình trong những sản phẩm đó.”

Tạ Trần nhẹ nhàng gật đầu, đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va vào nhau trong trẻo. Hắn nhìn Lý Kiến, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu. “Mộc mạc, giữ hơi ấm của đất… hơi thở của nhân gian, của cuộc sống bình dị… đó chính là 'chất' riêng của con, Kiến à.”

Hắn khẽ khàng kể một câu chuyện ngụ ngôn, giọng điệu trầm bổng, như tiếng gió thoảng qua những rặng tre. “Trong một khu vườn rộng lớn, có vô vàn loài hoa, loài cây. Có hoa hồng kiêu sa lộng lẫy, có mẫu đơn rực rỡ phú quý, có sen trắng thanh cao thoát tục. Nhưng cũng có những bông hoa cúc dại nhỏ bé, khiêm nhường, lặng lẽ khoe sắc bên vệ đường. Có cây cổ thụ trăm năm sừng sững, thân cành vạm vỡ, tán lá che rợp cả một khoảng trời. Nhưng cũng có những cây tre mảnh mai, thân thẳng tắp, lá xanh rì, reo vui trong gió. Liệu một bông cúc có cần phải than vãn vì mình không phải là hoa hồng? Liệu một cây tre có cần phải buồn bã vì mình không phải cổ thụ? Mỗi loài hoa, mỗi loài cây đều có vẻ đẹp và giá trị riêng của nó, không cần phải giống nhau.”

Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Lý Kiến, ánh mắt hắn như xuyên thấu vào tận tâm can người thanh niên. “Việc con so sánh mình với người khác, Kiến à, giống như việc con cố gắng biến một bông hoa cúc thành hoa hồng. Con sẽ mất đi vẻ đẹp vốn có của mình, mất đi cái 'chất' riêng biệt, độc đáo mà chỉ con mới có. Nếu con cứ cố gắng làm những thứ cầu kỳ mà bản thân không thấy hài lòng, liệu nó còn là tác phẩm của con nữa không? Hay nó chỉ là một sự bắt chước vô hồn, một chiếc vỏ rỗng tuếch?”

Những lời lẽ nhẹ nhàng của Tạ Trần, nhưng lại chứa đựng một sức nặng triết lý sâu sắc, như những giọt sương mai thấm dần vào tâm hồn Lý Kiến. Anh ta suy ngẫm, ánh mắt dần chuyển từ vẻ lo âu sang sự tập trung, một sự tập trung vào nội tâm mình, vào những điều Tạ Trần vừa nói. Anh ta cảm thấy như một bức màn vô hình đã được vén lên, để lộ ra một con đường mà anh ta chưa từng nghĩ tới. Anh ta luôn cho rằng 'giỏi giang' là phải đạt được sự công nhận từ bên ngoài, phải làm ra những thứ 'được lòng' số đông. Nhưng Tạ Trần lại chỉ ra rằng, 'giỏi giang' có thể đến từ sự chân thật, từ việc sống trọn vẹn với cái 'chất' riêng của mình.

Gió từ sông Vọng Giang vẫn nhẹ nhàng thổi vào quán, mang theo một chút hơi nước mát mẻ. Ánh nắng chiều đã ngả hẳn sang màu vàng cam, hắt những vệt dài qua khung cửa sổ, nhuộm lên những trang sách một sắc màu cổ kính, trầm mặc. Tiếng Người Kể Chuyện, vốn thường vang vọng đâu đó trong các câu chuyện phiếm của thị trấn, dường như cũng trở nên tĩnh lặng hơn, lắng nghe cuộc đối thoại sâu sắc này. Tạ Trần không ép buộc Lý Kiến phải chấp nhận quan điểm của mình, hắn chỉ gợi mở, chỉ dẫn lối, để Lý Kiến tự mình tìm thấy câu trả lời. Đây chính là tinh túy của 'Vô Vi Chi Đạo' mà Tạ Trần đang âm thầm gieo rắc – không can thiệp trực tiếp, mà để vạn vật tự vận hành, tự tìm ra sự cân bằng và giá trị của chính nó.

Lý Kiến im lặng một lúc lâu, đôi mắt anh ta nhắm nghiền, như đang nhìn sâu vào cõi lòng mình. Anh ta cảm nhận được bàn tay thô ráp của mình, cảm nhận được hơi ấm của chén trà Tạ Trần vừa rót, cảm nhận được mùi đất sét vẫn còn vương vấn trên quần áo mình. Những điều này, trước đây anh ta coi là sự tầm thường, là dấu hiệu của sự kém cỏi, thì giờ đây, dưới ánh mắt của Tạ Trần, chúng lại trở thành những biểu tượng của sự chân thật, của cái 'chất' riêng mà anh ta đang tìm kiếm.

Cuối cùng, Lý Kiến mở mắt. Ánh mắt anh ta đã không còn vẻ lo âu, rụt rè như lúc ban đầu, mà thay vào đó là sự sáng rõ, một niềm tin mới đang nhen nhóm. Anh ta đứng dậy, trên tay là một cuốn sách Tạ Trần đã khẽ đẩy đến cho anh ta – không phải sách về 'làm thế nào để giỏi hơn' theo kiểu phô trương, mà là một tập thơ cổ về vẻ đẹp của sự giản dị và chân thật, những vần thơ ca ngợi vẻ đẹp của những điều nhỏ bé, mộc mạc trong cuộc sống, hoặc một câu chuyện về một người thợ thủ công đã tìm thấy danh tiếng nhờ kiên trì với phong cách độc đáo của mình, không chạy theo thị hiếu nhất thời.

“Tiên sinh, con đã hiểu.” Giọng Lý Kiến giờ đã vững vàng hơn, mang theo một sự kiên định. “Con sẽ không còn chạy theo người khác nữa. Con sẽ là chính con, với những chiếc bình gốm mang hơi thở của riêng con, mang hơi ấm của đất, mang linh hồn của nhân gian. Con sẽ không cố gắng trở thành hoa hồng khi mình là hoa cúc. Con sẽ trân trọng vẻ đẹp của sự mộc mạc, giản dị mà con yêu thích.”

Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn tràn đầy sự tán đồng. “Mỗi chiếc bình đều có một linh hồn, Kiến à. Hãy để linh hồn của con được tự do thể hiện qua chúng. Bởi vì, sự trân trọng chân thật nhất không đến từ lời khen của người khác, mà đến từ sự thỏa mãn của chính bản thân con khi được sống trọn vẹn với những gì con tin tưởng, với những gì con yêu quý. Đó mới là một cuộc sống bình thường, nhưng không hề tầm thường.”

Lý Kiến cúi đầu thật sâu, một sự cung kính chân thành, không phải vì Tạ Trần là một người có quyền thế, mà vì sự khai sáng mà Tạ Trần đã mang lại cho anh ta. “Đa tạ tiên sinh đã khai sáng!”

Anh ta rời quán sách, bước chân không còn rụt rè mà trở nên vững vàng, tràn đầy năng lượng. Ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả con đường lát đá, và bóng dáng Lý Kiến, giờ đây đã thẳng thắn hơn, như một người đã tìm thấy la bàn cho cuộc đời mình, khuất dần vào dòng người tấp nập. Anh ta mang theo không chỉ một cuốn sách, mà là một tinh thần mới, một niềm tin vững chắc vào giá trị độc đáo của bản thân.

Tiểu An, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, khẽ mỉm cười. Cậu bé dường như đã hiểu được điều gì đó qua cuộc trò chuyện, về sự trỗi dậy của các ngành nghề thủ công, nghệ thuật, và những giá trị cá nhân độc đáo trong Kỷ Nguyên Nhân Gian, nơi mỗi cá nhân được khuyến khích phát huy 'chất' riêng của mình. Tạ Trần tiếp tục đọc sách, ánh mắt tĩnh lặng nhìn về phía chân trời nơi ánh hoàng hôn đang dần tan chảy. Hắn biết rằng, việc hắn tiếp tục định hình 'Nhân Đạo' không chỉ bằng những lời khuyên cho cộng đồng mà còn bằng việc giúp đỡ từng cá nhân tìm thấy sự bình yên và tự tin. Xã hội 'Bình Thường Vĩnh Cửu' sẽ là nơi đa dạng hóa các giá trị, tôn trọng sự khác biệt và khuyến khích mỗi người sống trọn vẹn với bản thân.

Quán sách lại chìm vào tĩnh lặng. Bên ngoài, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm. Trong sự tĩnh mịch ấy, những hạt giống của trí tuệ, lòng nhân ái và sự tự tin vẫn đang âm thầm nảy mầm, không chỉ trong tâm hồn Lý Kiến mà còn trong vô vàn những người phàm nhân khác, những người đang từng bước xây dựng một kỷ nguyên mới, một nhân gian không cần thành tiên, nhưng vẫn tràn đầy giá trị và ý nghĩa.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free