Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1290: Vận Mệnh Trong Tay Người: Tổng Hòa Của Lựa Chọn

Ánh trăng dần nhạt nhòa, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền nhà gỗ cũ kỹ. Sau đêm chiêm nghiệm về chân lý của thời gian và sự vĩnh cửu, Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên khung cửa sổ quen thuộc, nhưng lần này, một cuốn sách khác đã nằm trên tay hắn. Đó là một bản cổ tịch đã ố vàng, không có tựa đề rõ ràng, chỉ có những nét chữ thảo bay bướm tựa mây trời, thỉnh thoảng điểm xuyết những hình vẽ đơn sơ về vòng tuần hoàn của vạn vật. Hắn lật từng trang, không phải để tìm kiếm tri thức mới, mà để cảm nhận dòng chảy của thời gian và sự vô thường ẩn chứa trong từng trang giấy mỏng. Tiếng gió đêm đã lắng xuống, thay vào đó là tiếng chim hót líu lo từ khu vư��n nhỏ phía sau, cùng tiếng lá cây xào xạc theo nhịp gió sớm mai. Mùi giấy cũ, mực và hương trà nhẹ nhàng vẫn vương vấn khắp căn phòng, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh và ấm cúng đến lạ.

Thư Đồng Tiểu An khẽ khàng bước vào, tay bưng một tách trà nóng nghi ngút khói, đặt nhẹ nhàng lên bàn cạnh Tạ Trần. Cậu bé gầy gò, đôi mắt thông minh vẫn ánh lên vẻ tò mò và hiếu học thường thấy, cẩn thận quan sát từng hành động, từng biểu cảm nhỏ trên khuôn mặt tiên sinh của mình. Áo vải thô cũ kỹ của Tiểu An vẫn còn phảng phất hơi sương đêm, nhưng tinh thần thì đã tỉnh táo và sẵn sàng cho một ngày mới.

"Tiên sinh, trà của người ạ," Tiểu An thì thầm, sợ làm gián đoạn dòng suy tư của Tạ Trần.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên từng nét chữ cổ. "Tiểu An, con có từng nghĩ về 'số phận' chưa?" Hắn không nhìn Tiểu An, ánh mắt vẫn dõi vào cuốn sách, nhưng giọng nói trầm ấm lại mang theo một chút mơ hồ, như thể đang nói với chính mình.

Tiểu An ngập ngừng, suy nghĩ một lát rồi đáp: "Thưa ti��n sinh, con nghe các lão làng thường nói, số phận là do trời định, là một guồng quay mà phàm nhân chúng ta không thể thoát ra. Người sinh ra trong giàu sang thì cả đời sung sướng, kẻ sinh ra trong nghèo khó thì mãi mãi lận đận." Cậu bé thở dài, trong đôi mắt trong veo lộ rõ một chút băn khoăn về sự bất công của thế sự.

Tạ Trần khẽ cười, một nụ cười nhạt nhẽo nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Vậy con có nghĩ, nếu số phận đã an bài tất cả, thì mọi nỗ lực của con người liệu còn có ý nghĩa gì nữa không?"

Tiểu An im lặng, suy nghĩ. Câu hỏi của Tạ Trần không đơn thuần là một câu hỏi, mà là một cánh cửa mở ra cả một thế giới triết lý. Cậu bé nhìn tiên sinh của mình, thân hình gầy gò của hắn toát lên vẻ thanh thoát của một thư sinh, làn da trắng nhợt phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của buổi sớm. Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, không chỉ là những dòng chữ trong sách, mà còn là những uẩn khúc trong lòng người. Hắn là một phàm nhân, nhưng lại mang trong mình một trí tuệ phi phàm, một khả năng thấu hiểu nhân quả không cần đến phép thuật.

Buổi sáng yên bình trôi qua như thế, Tạ Trần và Tiểu An chìm đắm trong những suy tư về số phận và ý nghĩa của sự tồn tại. Đến chiều tà, khi ánh nắng vàng nhạt đã bắt đầu yếu dần, xuyên qua khung cửa sổ tạo thành những vệt sáng dài trên sàn gỗ, một vị khách lạ bước vào quán sách, phá vỡ sự tĩnh lặng đang ngự trị.

Đó là một thương nhân trung niên, dáng vẻ có chút tiều tụy, đôi mắt hằn lên sự mệt mỏi và lo lắng. Trang phục của hắn tuy vẫn tươm tất, nhưng lại lộ rõ dấu vết của sự phong trần, bụi bặm, như thể đã trải qua một chặng đường dài đầy gian nan. Hắn tên là Lý Minh, một khách buôn nhỏ ở vùng lân cận, nhưng gần đây công việc làm ăn lại liên tục gặp trắc trở, khiến hắn rơi vào cảnh khốn khó.

"Tiên sinh Tạ Trần, ta đã nghe danh người đã lâu," Lý Minh khẽ nói, giọng hắn khàn đặc vì lo lắng, đôi bàn tay nắm chặt vào nhau, "Cuộc đời ta gần đây sao lại thảm hại đến vậy? Chẳng lẽ số phận ta đã đ��nh, ta mãi mãi không thể thoát khỏi vòng xoáy này sao?" Hắn đứng trước quầy sách, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy vẻ tuyệt vọng, như thể đang tìm kiếm một tia sáng trong màn đêm u tối. Mùi giấy cũ, mực và hương trà thoang thoảng trong không khí dường như không đủ để xoa dịu nỗi bất an trong lòng hắn.

Tạ Trần ngẩng đầu, nhẹ nhàng khép cuốn sách cổ đang đọc dở. Hắn không nói gì ngay, chỉ nhìn Lý Minh bằng ánh mắt thấu thị, như muốn đọc thấu từng lớp sóng trong tâm hồn đang hỗn loạn của người đàn ông. Vẻ ngoài của Tạ Trần vẫn bình thản, thư sinh, làn da trắng nhợt dưới ánh nắng chiều tà càng làm nổi bật sự thanh thoát của hắn.

"Vận mệnh ư?" Tạ Trần trầm giọng, nhưng không hề mang vẻ phán xét, "Ngươi nghĩ nó là một con sông đã được đào sẵn dòng chảy, hay là một dòng suối tự tìm đường giữa khe đá?"

Lý Minh khựng lại, không ngờ Tạ Trần lại đáp lời bằng một câu hỏi ẩn dụ sâu sắc đến vậy. Hắn nhìn quanh quán sách, nơi những chồng sách cũ kỹ, những giá sách gỗ mộc mạc và bầu không khí yên bình dường như không thuộc về thế giới đầy biến động mà hắn đang trải qua. Hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, đặt tay lên bàn, khuôn mặt vẫn đầy vẻ ưu tư. "Ta... ta không hiểu ý tiên sinh. Ta chỉ biết rằng, dù ta có cố gắng bao nhiêu, mọi chuyện vẫn đâu vào đấy. Có lẽ, ta sinh ra đã mang số mệnh nghèo hèn, số mệnh trắc trở rồi."

Tiểu An, đứng cạnh Tạ Trần, chăm chú lắng nghe từng lời, đôi mắt thông minh của cậu bé không ngừng chuyển động, như đang cố gắng thấu hiểu những ẩn ý trong lời nói của tiên sinh. Cậu bé cảm nhận được sự tuyệt vọng sâu sắc từ Lý Minh, và cũng cảm nhận được sự điềm tĩnh, an nhiên từ Tạ Trần.

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, hương trà thơm ngát lan tỏa trong không khí. Hắn đặt tách trà xuống, tiếng men sứ va chạm nhẹ nhàng tạo nên một âm thanh thanh thoát. "Lý Minh công tử, ngươi có từng thấy một hạt lúa tự nguyện rơi xuống đất cằn để chờ đợi một mùa màng thất bát không?"

Lý Minh ngẩng đầu, ánh mắt có chút khó hiểu. "Làm gì có hạt lúa nào tự nguyện làm điều đó, tiên sinh?"

"Vậy thì, ngươi có từng thấy một dòng suối chỉ biết than vãn về những tảng đá cản đường mà không tìm cách luồn lách, hoặc phá vỡ chúng để tiếp tục chảy không?"

Những câu hỏi của Tạ Trần không trực tiếp trả lời Lý Minh, nhưng lại khẽ khàng chạm đến tận sâu bên trong tâm hồn hắn. Lý Minh bắt đầu trầm ngâm, những lời của Tạ Trần như chạm đến tận sâu bên trong anh, khiến hắn phải suy nghĩ về những điều mà trước đây hắn chưa từng màng đến. Tiếng Tạ Trần trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán sách, khiến Lý Minh cảm thấy một sự bình yên lạ thường, dù nỗi lo lắng vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Tiếng Tiểu An khẽ di chuyển, sắp xếp lại một vài cuốn sách trên giá, tạo ra những âm thanh nhỏ bé nhưng không hề làm xáo trộn bầu không khí suy tư. Mùi gỗ cũ và hương trà vẫn nhẹ nhàng lan tỏa, như một liều thuốc an thần cho tâm hồn đang xát xao của Lý Minh.

Tạ Trần kể một câu chuyện ngụ ngôn, giọng điệu của hắn vẫn điềm tĩnh, không nhanh không chậm, nhưng lại có sức lay động lòng ngư��i đến lạ. "Thuở xưa, ở một ngôi làng nhỏ, có một người nông dân tên là A Can. A Can nổi tiếng là người siêng năng, cần cù, ngày ngày bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Thế nhưng, cứ đến mùa gặt, ruộng lúa của A Can lại thường xuyên thất bát, hoặc sâu bệnh hoành hành, hoặc chuột bọ phá phách, khiến ông ta khốn đốn. A Can than thở với trời đất, cho rằng số phận mình bạc bẽo, rằng trời xanh không có mắt, chỉ giáng họa xuống đầu ông ta."

Lý Minh lắng nghe chăm chú, đôi mắt tiều tụy của hắn dán chặt vào Tạ Trần. Hắn thấy hình bóng của chính mình trong câu chuyện của A Can, một người đàn ông luôn cố gắng nhưng lại liên tục gặp phải những điều không may.

"Một ngày nọ," Tạ Trần tiếp tục, "một lão đạo sĩ đi qua làng, thấy A Can đang ngồi than khóc bên bờ ruộng khô cằn. Lão đạo sĩ hỏi: 'Vì sao ngươi lại than thở đến vậy, hỡi người nông dân?' A Can kể lể về số phận hẩm hiu của mình, về những mùa màng thất bát triền miên. Lão đạo sĩ mỉm cười hiền từ, nói: 'Ngươi đổ lỗi cho trời đất, nhưng ngươi có từng tự hỏi, mình đã làm gì để mùa màng không thất bát chưa?'"

Tạ Trần dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Lý Minh, rồi lại nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đã yếu hẳn, chỉ còn vương lại những vệt sáng cuối cùng trên ngọn cây. "A Can ngạc nhiên hỏi lại lão đạo sĩ: 'Ta đã làm gì ư? Ta đã đổ mồ hôi, sôi nước mắt, ta đã chăm sóc ruộng đồng không kém bất kỳ ai!'"

"Lão đạo sĩ lắc đầu: 'Ngươi nói đúng, ngươi đã chăm sóc ruộng đồng. Nhưng ngươi có từng tìm hiểu xem, loại lúa nào phù hợp với đất đai của mình chưa? Ngươi có từng quan sát thời tiết để gieo trồng đúng thời điểm chưa? Ngươi có từng học cách phòng trừ sâu bệnh bằng những phương pháp mới chưa? Ngươi có từng tìm hiểu những loại cây trồng xen kẽ để bảo vệ mùa màng chưa? Hay ngươi chỉ đơn thuần lặp đi lặp lại những gì cha ông đã làm, rồi khi thất bại lại đổ lỗi cho số phận?'"

Đến đây, Lý Minh bỗng giật mình. Ánh mắt hắn bắt đầu có suy nghĩ, những lời của Tạ Trần như một tiếng sét đánh thức tâm trí đang mê muội của hắn. Những lời của lão đạo sĩ trong câu chuyện ngụ ngôn không khác gì những lời tự vấn mà hắn cần phải đối mặt.

"Một hạt giống tốt được gieo vào đất cằn, liệu có thể cho ra mùa màng bội thu?" Tạ Trần nhẹ nhàng đặt ra câu hỏi, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, "Hay một hạt giống xấu được chăm bón kỹ lưỡng, liệu có thể tránh khỏi sâu bệnh?" Hắn không nhìn Lý Minh, nhưng từng lời nói đều hướng thẳng vào nội tâm của người thương nhân.

Lý Minh ngẩng đầu, ánh mắt bắt đầu có chút biến chuyển. Vẻ tiều tụy trên khuôn mặt hắn dần nhường chỗ cho sự bừng tỉnh, cho một tia sáng của sự nhận thức. "Vậy là... không phải trời định, mà là ta đã chọn sai?" Hắn khẽ nói, giọng nói vẫn còn chút ngập ngừng, nhưng đã không còn vẻ tuyệt vọng như trước. Hắn bắt đầu nhìn lại những quyết định của mình trong quá khứ, những lần cố chấp, những lần không chịu thay đổi, những lần đổ lỗi cho hoàn cảnh thay vì tự vấn bản thân. Sự kết nối giữa các sự kiện trong cuộc đời hắn và câu chuyện của Tạ Trần bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy như một bức màn che phủ bấy lâu nay đã được vén lên, để lộ ra một chân lý đơn giản nhưng sâu sắc.

Thư Đồng Tiểu An vẫn đứng đó, chăm chú lắng nghe. Cậu bé hiểu rằng, câu chuyện của Tạ Trần không chỉ dành cho Lý Minh, mà còn là một bài học cho chính cậu, cho tất cả những ai đang băn khoăn về ý nghĩa của cuộc đời. Cậu bé cảm nhận được khả năng 'nhân quả chi nhãn' của Tạ Trần, không phải là một phép thuật thần thông, mà là một trí tuệ sâu sắc, giúp hắn nhìn thấu những mối liên hệ nhân quả ẩn tàng trong từng hành động, từng lựa chọn của con người. Tạ Trần không giải quyết vấn đề hộ Lý Minh, mà chỉ là người gieo hạt, gieo những hạt giống triết lý vào mảnh đất tâm hồn khô cằn, để chúng tự nảy mầm và phát triển.

Ánh nắng chiều tà đã tắt hẳn, nhường chỗ cho một màn hoàng hôn rực rỡ, nhuộm cả bầu trời thành một bức tranh cam tím tráng lệ. Quán sách chìm vào không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng gió khẽ lay động những trang sách cũ và tiếng Lý Minh thở dài một cách nhẹ nhõm.

Tạ Trần kết thúc câu chuyện ngụ ngôn của mình, giọng nói vẫn điềm tĩnh như mặt nước hồ thu, nhưng lại mang theo một sức nặng của trí tuệ. "Số phận không phải là một bản đồ đã vẽ sẵn, Lý Minh công tử. Nó là tổng hòa của những ngã rẽ mà mỗi người tự chọn. Mỗi hành động, mỗi suy nghĩ, dù nhỏ bé đến đâu, đều là một nét bút vẽ lên bức tranh cuộc đời của chính ngươi. Ngươi có thể chọn tô điểm bức tranh ấy bằng những màu sắc tươi sáng của nỗ lực và trí tuệ, hoặc để nó chìm trong mảng tối của sự than vãn và vô vọng. Cái gọi là 'số phận', suy cho cùng, chính là những chuỗi 'nhân quả' mà ngươi tự tạo ra."

Lý Minh đứng dậy, cúi đầu thật sâu, một sự cung kính chân thành, không phải vì Tạ Trần là một người có quyền thế, mà vì sự khai sáng mà Tạ Trần đã mang lại cho hắn. Vẻ tiều tụy trên khuôn mặt hắn đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một vẻ thanh thản và quyết tâm chưa từng có. Hắn cảm thấy như một gánh nặng ngàn cân đã được trút bỏ. "Ta đã hiểu, tiên sinh. Cảm ơn người đã khai sáng. Ta s��� bắt đầu lại, bằng những lựa chọn của chính mình, không còn đổ lỗi cho 'số phận' nữa." Giọng hắn không còn vẻ khàn đặc, mà đã trở nên kiên định và tràn đầy hy vọng. Mùi sách cũ và hương trà trong quán, giờ đây, không chỉ còn là mùi hương đơn thuần, mà đã hòa quyện với một chút mùi phấn khởi của sự hồi sinh.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để làm bừng sáng cả không gian. Hắn không nói thêm lời khuyên nào, chỉ với tay lấy một cuốn sách từ giá, bìa sách đơn giản, không cầu kỳ, nhưng toát lên vẻ trí tuệ và sự vững chãi của thời gian. "Đây là món quà nhỏ. Nó không nói về cách làm giàu, cũng không nói về cách tránh né tai ương, mà nói về 'Sức Mạnh Của Những Lựa Chọn Nhỏ'. Đôi khi, một góc nhìn mới có thể thay đổi cả một cuộc đời, Lý Minh công tử."

Lý Minh đón lấy cuốn sách, cảm nhận sự thô ráp của bìa sách cũ kỹ trong lòng bàn tay. Hắn giữ chặt nó, như giữ lấy một bảo vật vô giá, một niềm tin mới vừa được gieo mầm trong tâm hồn. Ánh mắt hắn ánh lên vẻ biết ơn sâu sắc và một tia hy vọng rực rỡ, chiếu sáng cả không gian quán sách đang dần chìm vào bóng tối. Hắn cúi đầu chào Tạ Trần một lần nữa rồi chậm rãi rời đi, bước chân giờ đây đã vững vàng và nhẹ nhõm hơn rất nhiều so với lúc hắn mới bước vào.

Thư Đồng Tiểu An vẫn đứng đó, cẩn thận ghi chép lại những lời Tạ Trần nói vào cuốn sổ tay nhỏ của mình, như thể sợ rằng bất kỳ câu chữ nào cũng sẽ bị thời gian cuốn trôi. Cậu bé hiểu rằng, đây không chỉ là lời khuyên cho Lý Minh, mà là một chân lý cho cả kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên nơi con người không còn phụ thuộc vào Thiên Đạo hay các lực lượng siêu nhiên, mà tự định đoạt vận mệnh của mình bằng chính những lựa chọn và hành động.

Quán sách lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc, chỉ còn tiếng gió khẽ khàng lướt qua những trang sách và tiếng bút lông của Tiểu An sột soạt. Tạ Trần vẫn ngồi đó, ngắm nhìn bầu trời hoàng hôn đang dần chuyển sang màu tím thẫm. Hắn biết, triết lý về trách nhiệm cá nhân và sức mạnh của lựa chọn sẽ không ngừng lan tỏa, trở thành nền tảng tư tưởng vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian mới. Hắn không cần phải là một vị tiên, không cần quyền lực siêu phàm để thay đổi thế giới. Hắn chỉ cần là một người gieo hạt, gieo những hạt giống triết lý vào tâm hồn con người, âm thầm định hình nhận thức của những thế hệ mới về ý nghĩa cuộc sống và sự tự chủ.

Khả năng 'nhân quả chi nhãn' của hắn không chỉ giúp hắn nhìn thấu mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả, mà còn giúp hắn định hướng con người tìm thấy ý nghĩa trong chính những lựa chọn của mình, củng cố 'Nhân Đạo' từ sâu thẳm bên trong. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần thành tiên, nhưng vẫn tràn đầy giá trị và nhân tính. Hắn, vẫn là một phàm nhân mở quán sách nhỏ, tiếp tục là một 'điểm neo' triết lý, nơi dòng chảy của nhân gian sẽ tìm thấy sự bình yên và định hướng cho tương lai.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free