Nhân gian bất tu tiên - Chương 1273: Ánh Sáng Từ Lựa Chọn Nhỏ
Ánh trăng non đã lùi vào cõi hư vô, nhường chỗ cho vầng dương mới ló dạng, rải những tia nắng vàng óng ả lên mái hiên quán sách của Tạ Trần. Hắn biết, dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù tiên môn có không còn, nhưng nhân gian vẫn sẽ tiếp tục tồn tại, tiếp tục phát triển, và tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự sống. Những thế hệ kế tiếp sẽ không ngừng hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự chỉ dẫn của những vị thần linh hay tiên nhân. Chính họ, bằng trí tuệ và tấm lòng của mình, sẽ tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại. Và trong cuốn sách của cuộc đời, họ sẽ viết nên những chương mới, những chương không có tiên, nhưng lại tràn đầy “tiên khí” của nhân gian. Sự mãn nguyện sâu sắc, niềm bình yên đó vẫn còn đọng lại trong tâm hồn hắn khi bình minh của một ngày mới gõ cửa.
Sáng hôm ấy, những tia nắng đầu tiên mỏng manh xuyên qua khung cửa sổ gỗ lim đã phủ bóng lên những chồng sách cũ kỹ, tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ. Mùi giấy mục, mực tàu và gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí, như một bản hòa ca trầm mặc của thời gian và tri thức. Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố màu xám nhạt, chậm rãi sắp xếp lại những cuốn sách vừa được khách trả về kệ. Đôi tay hắn lướt nhẹ trên bìa sách, tựa như đang vuốt ve những dòng chảy của lịch sử và tư tưởng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, như hồ nước tĩnh lặng phản chiếu vạn vật, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dù không nói một lời nào. Hắn biết, mỗi cuốn sách, dù cũ nát đến đâu, đều chứa đựng một phần linh hồn, một phần trí tuệ của con người, và giờ đây, chúng đang được đọc lại, được tái sinh trong một kỷ nguyên mới.
Tiểu An, thư đồng nhỏ bé với đôi mắt to tròn lanh lợi, sau khi hoàn thành công việc quét dọn sân trước, chạy vội vào trong quán, mang theo hơi thở tươi mát của buổi sớm. Cậu bé gầy gò, mặc chiếc áo vải thô cũ đã sờn vai, nhưng tinh thần lại vô cùng ph���n chấn. Chiếc chổi tre vẫn còn vương những hạt bụi nhỏ xíu mà cậu bé đã cẩn thận gom lại. Nhưng trên gương mặt Tiểu An, sự vui vẻ thường ngày lại xen lẫn một nét lo lắng mơ hồ, khiến đôi lông mày nhỏ của cậu bé hơi nhíu lại. Cậu tiến lại gần Tạ Trần, những bước chân nhỏ nhẹ như sợ phá vỡ không gian tĩnh mịch của quán sách.
“Tiên sinh, con thấy huynh Vương Bình dạo này cứ buồn rầu, không biết có chuyện gì.” Giọng Tiểu An thì thầm, vừa đủ để Tạ Trần nghe thấy trong tiếng gió xào xạc ngoài hiên. Cậu bé nhìn Tạ Trần với vẻ mặt đầy tò mò, và cả chút đồng cảm. Vương Bình là một trong những khách quen của quán, thường xuyên đến đây đọc sách, và cậu bé đã quá quen với hình ảnh vị thư sinh trẻ tuổi ấy.
Tạ Trần ngừng tay, khẽ vuốt ve bìa một cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' đã ố vàng, tựa như đang tìm kiếm câu trả lời trong những trang giấy cũ kỹ. Hắn đưa mắt nhìn ra phía cửa sổ, nơi những cành cây đang lay động khẽ khàng trong gió sớm, như đang kể một câu chuyện cổ xưa nào đó. “Ồ? Vương Bình?” Hắn lặp lại cái tên, chất giọng trầm ấm, điềm tĩnh, không chút ngạc nhiên. “Có lẽ cậu ấy đang suy tư về điều gì đó trọng đại.” Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy như làn gió xua tan đi chút u ám trong lòng Tiểu An. Hắn đã sớm nhận ra những dao động trong tâm trạng của Vương Bình, bởi những tâm hồn đang lạc lối thường có một thứ khí chất đặc biệt, không lẫn vào đâu được. Trong kỷ nguyên mà mọi con đường cũ đều đã tan biến, việc tìm thấy hướng đi mới là một thách thức không hề nhỏ, đặc biệt với những người trẻ tuổi. Hắn biết, sự thay đổi lớn lao của Thiên Đạo đã giáng một đòn mạnh vào niềm tin và định hướng của nhiều người, không chỉ riêng tu sĩ mà cả những phàm nhân vốn quen với việc nhìn lên các bậc tiên hiền để noi theo. Giờ đây, bầu trời đã không còn những vì sao dẫn lối, mỗi người đều phải tự thắp lên ngọn đèn của riêng mình.
Tiểu An vẫn đứng đó, đôi mắt to tròn vẫn nhìn Tạ Trần đầy vẻ mong chờ. Cậu bé vốn là một đứa trẻ nhạy cảm, dễ dàng nhận ra sự khác biệt trong tâm trạng của những người xung quanh. “Nhưng huynh ấy không đọc sách nữa, chỉ ngồi thẫn thờ thôi ạ.” Cậu bé nói thêm, vẻ lo lắng hiện rõ hơn. “Mấy hôm trước còn thấy huynh ấy cười nói, giờ thì...”
Tạ Trần khẽ gật đầu, hiểu được nỗi trăn trở của Tiểu An. Hắn đặt cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' trở lại vị trí cũ, rồi bước đến bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sớm. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của sự sống. Hắn nhìn xa xăm, nơi những mái nhà ngói đỏ tươi nằm im lìm dưới ánh nắng ban mai, nơi những con người đang bắt đầu một ngày mới với những công việc bình dị của mình. Hắn nhận ra, trong kỷ nguyên này, những nỗi lo âu không còn đến từ sự tranh giành linh khí hay cảnh giới tu luyện, mà đến từ chính nội tâm con người, từ sự hoang mang trước một tương lai không còn được định sẵn. Đó là một loại lo âu mới, một loại 'vô thường' khác, nhưng không kém phần sâu sắc. Hắn biết, vai trò của mình không phải là giải quyết mọi vấn đề, mà là khơi gợi, là định hướng, là thắp lên ngọn lửa niềm tin trong mỗi con người. Hắn là một 'điểm neo nhân quả', không phải bằng phép thuật, mà bằng sự thấu hiểu và trí tuệ.
“Mỗi người đều có những lúc như vậy, Tiểu An à,” Tạ Trần nói, giọng hắn nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng. “Đôi khi, sự thẫn thờ không phải là vô nghĩa, mà là một cách để tâm hồn tìm kiếm câu trả lời.” Hắn quay lại nhìn Tiểu An, mỉm cười trấn an. “Con cứ đi chơi đi, có lẽ huynh ấy cần một chút tĩnh lặng.” Tiểu An gật đầu, dù vẫn còn chút tò mò, nhưng sự tin tưởng vào Tạ Trần đã làm cậu bé yên lòng. Cậu bé lại cầm chiếc chổi, tiếp tục công việc của mình ở một góc khác của quán, tiếng chổi quét sàn gỗ khẽ khàng, như một nhịp điệu đều đặn của cuộc sống. Tạ Trần lại trở về với những cuốn sách, nhưng tâm trí hắn đã hướng về Vương Bình, về những câu hỏi chưa được nói ra nhưng đã hiện rõ trong tâm trí của thanh niên trẻ ấy, như những đám mây đen vần vũ trên bầu trời trong xanh của kỷ nguyên mới.
***
Buổi trưa, nắng đã lên cao, rọi thẳng vào trung tâm quán sách, làm sáng bừng không gian vốn trầm mặc. Không khí trở nên ấm áp hơn, mùi trà mới pha từ ấm trà trên bàn Tạ Trần đã hòa quyện với mùi sách cũ, tạo nên một hương vị đặc trưng, dễ chịu. Tiếng gió bên ngoài đã dịu bớt, chỉ còn những tiếng côn trùng rả rích đâu đó từ góc vườn, như một lời nhắc nhở về sự sống muôn hình vạn trạng.
Vương Bình bước vào quán sách. Dáng người anh ta gầy gò, nhưng không phải kiểu yếu ớt, mà là một vẻ thanh mảnh của một thư sinh. Anh ta mặc một bộ áo vải giản dị màu xanh lam, tuy không sang trọng nhưng rất chỉnh tề, cho thấy sự cẩn trọng trong cách ăn mặc của mình. Tuy nhiên, điều thu hút ánh mắt của Tạ Trần không phải là trang phục, mà là ánh mắt của Vương Bình. Đôi mắt ấy không còn vẻ lanh lợi, mà thay vào đó là một sự ưu tư sâu sắc, một nỗi băn khoăn không lời. Anh ta lướt mắt qua các giá sách một cách vô định, không dừng lại ở bất kỳ cuốn nào cụ thể, tựa như đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình, không nằm trong những trang sách ấy. Mỗi bước chân của anh ta đều mang theo một sự nặng nề, một sự thiếu chắc chắn, khác hẳn với vẻ hăm hở của những người đến đây để tìm kiếm tri thức.
Cuối cùng, Vương Bình dừng lại trước một giá sách cũ kỹ, tay khẽ chạm vào bìa một cuốn sách về lịch sử nhân gian. Anh ta không mở ra đọc, chỉ vuốt ve bìa sách một cách lơ đãng, tâm trí dường như đã trôi dạt về một nơi xa xôi nào đó. Sự bất an trong anh ta hiện rõ đến mức Tạ Trần có thể cảm nhận được, dù hắn chỉ ngồi ở bàn trà phía xa, lặng lẽ quan sát. Tạ Trần không vội vàng lên tiếng, hắn biết rằng đôi khi, sự im lặng lại là cách tốt nhất để một tâm hồn đang lạc lối tự tìm thấy tiếng nói của mình. Hắn vẫn là một 'điểm neo nhân quả', nhưng không phải là người trực tiếp kéo sợi dây, mà là người giữ cho sợi dây không bị đứt, chờ đợi để nó tự tìm thấy hướng đi.
Một lát sau, Tạ Trần đứng dậy, nhẹ nhàng pha một ấm trà sen thơm ngát. Mùi hương thanh khiết của trà lan tỏa trong không gian, như một lời mời gọi dịu dàng. Hắn cầm chén trà đã nguội đi một nửa, đặt chén mới pha vào khay, rồi bước đến bên Vương Bình, không gây ra một tiếng động nào đáng kể.
“Trà mới pha, có lẽ sẽ giúp cậu thư thái hơn.” Giọng Tạ Trần trầm ấm, tự nhiên, không mang theo chút áp đặt hay dò hỏi nào. Hắn đặt chén trà xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh Vương Bình, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống ghế đối diện.
Vương Bình giật mình, ánh mắt lảng tránh ban đầu của anh ta giờ đây có vẻ ngượng ngùng. Anh ta cúi đầu, bàn tay vẫn còn vuốt ve cuốn sách. “Tiên sinh… vãn bối thất lễ rồi.”
Tạ Trần khẽ xua tay, nụ cười hiền hậu nở trên khuôn mặt thanh tú. “Không có gì. Quán sách này vốn là nơi để người ta tìm kiếm sự an yên trong tâm hồn. Cậu có vẻ đang có điều ưu tư?”
Vương Bình ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ bối rối nhìn Tạ Trần. Anh ta hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng thu hết dũng khí để nói ra điều đang đè nặng trong lòng. “Tiên sinh, người có bao giờ thấy tương lai thật mơ hồ không? Khi không còn con đường định sẵn, khi những cột mốc cũ ��ã sụp đổ, con người phải làm gì?” Giọng anh ta run run, chất chứa sự hoang mang. Câu hỏi này không chỉ là của riêng Vương Bình, mà còn là nỗi băn khoăn chung của nhiều người trẻ trong kỷ nguyên mới, khi con đường tu tiên đã không còn là mục tiêu tối thượng, và những giá trị nhân gian vẫn còn đang trong quá trình định hình. Anh ta cảm thấy mình như một con thuyền lạc giữa biển khơi, không có hải đồ, không có ngôi sao dẫn lối.
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu lan tỏa, rồi dần chuyển thành hậu vị ngọt ngào. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt Vương Bình, ánh mắt không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. “Con đường không định sẵn, cũng chính là con đường rộng lớn nhất.” Hắn nói, giọng điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. “Đó là một sự tự do vô hạn, nhưng đồng thời cũng là một trách nhiệm vô cùng lớn lao. Bởi lẽ, khi không có ai định sẵn cho mình, ta phải tự mình vẽ nên con đường ấy.” Hắn dừng lại, để cho những lời nói ấy thấm sâu vào tâm trí Vương Bình. Hắn biết, nỗi sợ hãi lớn nhất của con người không phải là sự thay đổi, mà là sự vô định, là việc không biết mình sẽ đi về đâu. Trong một thế giới mà Thiên Đạo từng là kim chỉ nam, việc mất đi Thiên Đạo đã khiến nhiều người cảm thấy như mất đi chính bản ngã.
Vương Bình vẫn nhìn Tạ Trần, ánh mắt dần chuyển từ bối rối sang một sự chú ý sâu sắc hơn. Anh ta cầm lấy chén trà, khẽ nhấp một ngụm, vị trà ấm nóng xua đi một phần lạnh lẽo trong lòng. “Nhưng tiên sinh, vãn bối... vãn bối cảm thấy mình nhỏ bé quá, không biết phải bắt đầu từ đâu. Những câu chuyện cũ đều nói về tiên nhân, về những phép thuật cao siêu. Giờ đây, khi không còn những điều đó, vãn bối không biết giá trị của bản thân nằm ở đâu.” Nỗi lo sợ về sự 'mất người' mà tu sĩ xưa gặp phải, giờ đây lại biến thành nỗi lo sợ về sự 'vô dụng' của phàm nhân. Đó là một gánh nặng tâm lý mà thế hệ trẻ đang phải đối mặt.
Tạ Trần khẽ mỉm cười. “Vậy thì, đó chính là lúc ta phải tự mình viết nên câu chuyện của riêng mình, Vương Bình à. Giá trị không phải là một thứ được ban tặng từ bên ngoài, mà là một thứ được kiến tạo từ bên trong.” Hắn đưa tay chỉ ra phía cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang rọi chiếu rực rỡ. “Nhìn kìa, mặt trời vẫn mọc, hoa vẫn nở, dòng sông vẫn chảy. Chúng không cần tiên nhân hay phép thuật để tồn tại và mang lại vẻ đẹp cho đời. Chúng chỉ đơn giản là sống, là cống hiến theo cách của chúng. Con người cũng vậy.”
Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một lời an ủi, mà còn là một tia sáng, thắp lên trong lòng Vương Bình một niềm hy vọng mong manh. Anh ta vẫn còn hoang mang, nhưng đã không còn cảm thấy lạc lõng hoàn toàn. Anh ta biết, mình đã đến đúng nơi, gặp đúng người để tìm kiếm câu trả lời cho những trăn trở sâu kín nhất trong lòng.
***
Buổi chiều tà, nắng đã dần tắt, ánh hoàng hôn dịu dàng trải một lớp màu vàng cam lên mọi vật, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy chiêm nghiệm bên trong quán sách. Gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất đai sau một ngày nắng. Tiếng chim hót ngoài vườn cũng đã thưa thớt dần, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng và những suy tư sâu sắc. Tạ Trần và Vương Bình vẫn ngồi đối diện nhau, chén trà đã cạn, nhưng cuộc đối thoại giữa họ dường như mới chỉ bắt đầu.
Tạ Trần, với vẻ điềm tĩnh thường thấy, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu triệt, chậm rãi giải thích về khái niệm 'tương lai', 'số phận' và vai trò của 'lựa chọn nhỏ'. Hắn nhìn Vương Bình, ánh mắt đầy sự kiên nhẫn và thấu hiểu, tựa như đang nhìn thấy chính mình của nhiều năm về trước, khi cũng từng đứng trước những ngã ba đường của cuộc đời. “Số phận không phải là một bức tranh đã vẽ sẵn, Vương Bình ạ, mà là từng nét cọ nhỏ mà con tự tay vẽ nên mỗi ngày. Mỗi lựa chọn, dù nhỏ bé, đều là một nét cọ, một màu sắc, góp phần tạo nên bức tranh tổng thể của cuộc đời con.” Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, từng lời nói như khắc sâu vào tâm khảm người nghe. Hắn không nói về những điều cao siêu, mà lại tập trung vào những điều bình dị nhất, những điều mà con người thường bỏ qua.
Tạ Trần khẽ chỉ tay vào một cuốn “hồn sách mới” trên giá sách gần đó, đó là một trong những tập truyện mà Văn Sĩ Lâm đã mang đến hôm trước. “Con nhìn xem, những câu chuyện dân gian mới này không còn kể về thần tiên, về những phép màu xa vời. Chúng kể về những người phàm nhân bình thường, về những người thợ thủ công kiên trì mài giũa kỹ năng của mình, về những y sư tận tâm nghiên cứu phương thuốc cứu người, về những người nông dân bền bỉ gieo trồng trên mảnh đất của mình. Chính những lựa chọn nhỏ bé, những hành động kiên trì của họ mỗi ngày đã tạo nên những điều phi thường, đã mang lại giá trị cho cộng đồng, và quan trọng hơn, đã mang lại ý nghĩa cho chính cuộc đời họ.” Hắn lật vài trang sách, để Vương Bình có thể nhìn thấy những dòng chữ, những hình vẽ đơn sơ nhưng tràn đầy sức sống.
Vương Bình chăm chú lắng nghe, ánh mắt anh ta đã không còn vẻ lảng tránh hay hoang mang nữa, mà thay vào đó là sự tập trung và một chút tò mò. Anh ta nhìn vào cuốn sách Tạ Trần đang cầm, rồi lại nhìn Tạ Trần, như thể đang cố gắng thấu hiểu từng lời nói của hắn. “Nhưng nếu con chọn sai thì sao, tiên sinh? Nếu con không có tài năng gì đặc biệt? Vãn bối cảm thấy mình không có một thiên phú nào như những vị tu sĩ ngày xưa, cũng không có sự khéo léo như những nghệ nhân mà tiên sinh vừa kể.” Giọng Vương Bình vẫn còn chút e dè, nhưng nỗi sợ hãi đã giảm đi phần nào, thay vào đó là một câu hỏi chân thành hơn về giá trị bản thân. Anh ta vẫn đang mắc kẹt trong định kiến rằng giá trị phải đến từ tài năng bẩm sinh hay sức mạnh siêu phàm.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp như ánh nắng cuối ngày. “Tài năng không phải là tất cả, Vương Bình ạ. Đôi khi, tài năng chỉ là một hạt giống nhỏ, cần được vun trồng bằng sự kiên trì và thiện lương mới có thể đơm hoa kết trái. Sự kiên trì và thiện lương mới là ngọn đèn dẫn lối trong bóng tối vô định của cuộc đời.” Hắn đặt cuốn sách xuống, hai tay đan vào nhau trên bàn. “Sự kiên trì giúp con không bỏ cuộc trước khó khăn, giúp con tiếp tục mài giũa bản thân dù kết quả chưa rõ ràng. Còn thiện lương, nó sẽ giúp con định hướng những lựa chọn c��a mình, không chỉ vì lợi ích cá nhân mà còn vì lợi ích của cộng đồng, vì sự tốt đẹp chung của nhân gian.” Hắn nhấn mạnh từng chữ, để Vương Bình có thể cảm nhận được sức nặng của chúng.
Hắn tiếp tục, giọng nói trở nên sâu sắc hơn, như một dòng suối chảy qua những tảng đá triết lý. “Con người đôi khi không cần phải làm những việc vĩ đại để tạo nên giá trị. Một lời an ủi đúng lúc, một hành động giúp đỡ nhỏ bé, một ý tưởng sáng tạo dù chỉ mang lại niềm vui cho một người, tất cả đều là những nét cọ quý giá trên bức tranh số phận. Những hạt mầm tri thức, những câu chuyện về sự sáng tạo, về tình người mà chúng ta đang gieo trồng trong kỷ nguyên này, sẽ là những cánh rừng bạt ngàn trong tương lai. Chúng sẽ định hình nên một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi họ nhận ra rằng ‘tiên’ không phải là một cảnh giới xa vời, mà nằm ngay trong chính bản thân, trong khả năng kiến tạo và yêu thương của họ.”
Vương Bình ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt anh ta dần tr��� nên sáng rõ hơn, như những đám mây u ám trong lòng đã tan biến, nhường chỗ cho ánh nắng. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể anh ta. Anh ta đã tìm thấy câu trả lời, không phải là một con đường cụ thể, mà là một phương pháp, một triết lý sống. Anh ta hiểu rằng, tương lai không phải là một đích đến cố định, mà là một hành trình liên tục của những lựa chọn và sự kiến tạo. Anh ta không còn cảm thấy lạc lõng nữa, mà thay vào đó là một niềm tin mới vào khả năng của chính mình.
“Vãn bối đã hiểu, tiên sinh.” Vương Bình nói, giọng anh ta không còn run rẩy, mà trở nên vững vàng hơn. “Vãn bối sẽ không còn sợ hãi tương lai vô định nữa. Vãn bối sẽ bắt đầu từ những lựa chọn nhỏ, từ sự kiên trì và thiện lương của mình.” Anh ta cúi đầu thật sâu, một sự cảm tạ chân thành không lời.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Hắn biết, hạt giống đã được gieo. Vương Bình đứng dậy, ánh mắt anh ta giờ đây tràn đầy quyết tâm. Anh ta không vội vàng rời đi, mà chậm rãi bước đến giá sách, không còn lướt qua một cách vô định nữa, mà dừng lại trước cuốn sách về những người thợ gốm tài hoa. Anh ta cầm cuốn sách lên, cẩn thận mở ra đọc, như thể đang tìm kiếm những nét cọ đầu tiên cho bức tranh số phận của mình.
Bên ngoài quán sách, ánh tà dương đã hoàn toàn lặn xuống, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống tĩnh mịch. Nhưng trong lòng Vương Bình, một ngọn lửa nhỏ đã được thắp lên, một ánh sáng mới đang dẫn lối. Anh ta đã hiểu rằng, vấn đề về sự định hướng và ý nghĩa cuộc sống của thế hệ trẻ trong kỷ nguyên mới sẽ là một chủ đề xuyên suốt, nhưng mỗi người đều có thể tự tìm thấy câu trả lời cho riêng mình. Tạ Trần sẽ tiếp tục đóng vai trò là người ‘khơi sáng’ trí tuệ và niềm tin cho những người gặp khó khăn, củng cố vai trò ‘điểm neo nhân quả’ không phải bằng sức mạnh mà bằng triết lý và lòng nhân ái. Sự phát triển của 'Nhân Đạo' không chỉ là về vật chất hay tri thức, mà còn về chiều sâu nội tâm và triết lý sống của từng cá nhân. Vương Bình bước ra khỏi quán sách, hít thở không khí đêm trong lành. Mùi sách cũ, mùi trà, mùi gỗ đàn hương vẫn còn vương vấn trong tâm trí anh ta. Anh ta nhìn lên bầu trời đầy sao, không còn cảm thấy nhỏ bé hay vô định, mà thay vào đó là một niềm hy vọng mãnh liệt. Anh ta biết, mình sẽ tự mình viết nên câu chuyện của cuộc đời mình, từng bước một, từng nét cọ một, góp phần vào những chương mới không có tiên, nhưng lại tràn đầy “tiên khí” của nhân gian, của những con người bình thường nhưng vĩ đại.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.