Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1272: Hồn Sách Mới, Chuyện Cũ Kỷ Nguyên

Gió chiều phảng phất qua kẽ lá, mang theo chút hơi lạnh của hoàng hôn đang buông dần trên Thị Trấn An Bình. Tạ Trần, sau khi rời khỏi Trường Học Phàm Nhân, không vội vã trở về quán sách của mình mà chậm rãi tản bộ trên con đường lát đá cũ kỹ. Mỗi bước chân của hắn đều như đang cân nhắc, cảm nhận từng viên đá đã trải qua bao thăng trầm của nhân thế. Hình ảnh những đứa trẻ với đôi mắt trong veo, tràn đầy sự tò mò về thế giới, và lời giảng đầy tâm huyết của Thầy Giáo Làng về “tiên của nhân gian” vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn, tựa như những nốt nhạc trầm bổng trong một khúc ca đã bị lãng quên từ lâu. Hắn biết, lời nói của mình về “Nhân Đạo” không chỉ là sự an ủi, mà còn là sự công nhận, một lời khẳng định cho con đường mà nhân gian đang tự mình lựa chọn. Sự thay đổi không đến từ những lời rao gi��ng hùng hồn hay phép thuật cao siêu, mà từ những hạt mầm tri thức nhỏ bé, từ những câu hỏi ngây thơ nhưng lại chứa đựng sức mạnh kiến tạo một kỷ nguyên mới.

Khi Tạ Trần trở về quán sách, ánh nắng chiều đã lọt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên nền nhà gỗ cũ. Không gian nơi đây vẫn trầm mặc và yên tĩnh như thường lệ, chỉ có tiếng chim hót líu lo ngoài vòm cây cổ thụ trước sân, và đôi lúc là tiếng lật sách khẽ khàng của Tiểu An. Mùi giấy cũ, mực và chút hương trầm thanh khiết từ lư hương trên bàn trà hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, đậm chất tri thức và hoài niệm.

Tạ Trần không bật đèn, hắn thích cái ánh sáng tự nhiên đang dần lu mờ, nó khiến mọi vật trở nên mềm mại và có chiều sâu hơn. Hắn ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc sau bàn trà, nhẹ nhàng đặt cuốn sách cổ mình đang đọc dở lên mặt bàn, rồi rót cho mình một chén trà ấm. Khói trà lượn lờ bay lên, tựa như những suy tư vô định của hắn. Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự bình yên đến lạ lùng đang bao trùm lấy m��nh. Đây chính là cuộc sống mà hắn hằng mong muốn, một cuộc sống không tranh đoạt, không bon chen, chỉ có sự tĩnh lặng và những dòng chảy triết lý miên man trong tâm trí. Hắn không còn phải đối mặt với những cuộc chiến sinh tử của tu sĩ, không phải gánh vác trách nhiệm “vá trời” hay “cứu thế”. Giờ đây, trách nhiệm của hắn, nếu có, chỉ là quan sát, thấu hiểu và chấp nhận sự luân hồi của vạn vật, để nhân gian tự mình kiến tạo tương lai.

Tiểu An, với thân hình gầy gò nhưng đôi mắt thông minh, đang cẩn thận lau dọn từng giá sách. Chiếc áo vải thô cũ kỹ trên người cậu bé đã bạc màu theo năm tháng, nhưng không hề làm lu mờ đi vẻ nhanh nhẹn, hoạt bát của thư đồng nhỏ. Cậu bé vừa lau dọn, miệng không ngừng lẩm bẩm những điều nghe được từ thị trấn, đôi khi lại quay sang nhìn Tạ Trần với ánh mắt lấp lánh sự tò mò.

“Tiên sinh,” Tiểu An không kìm được sự hào hứng, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh lặng, “gần đây có nhiều người kể chuyện lạ lắm! Không phải những chuyện tiên nhân giáng thế, th���n thông quảng đại nữa. Mà là chuyện về ông thợ mộc chế ra cái cối xay nước, giúp cả làng không còn phải gánh nước xa xôi. Hay chuyện về cô thôn nữ dùng thảo dược cứu cả làng khỏi dịch bệnh hoành hành, mà không cần đến linh đan diệu dược của tiên gia. Rồi cả chuyện những người dân hợp sức khơi dòng, đắp đập, biến đất cằn thành ruộng lúa xanh tốt. Con nghe mọi người nói, đó là những ‘phép màu’ của chính con người tạo ra, không cần tiên nhân phù hộ!”

Tạ Trần mở mắt, khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không chỉ là sự tán thành, mà còn là một sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn đặt chén trà xuống, tay khẽ vuốt ve bìa cuốn sách cổ. “Vậy sao?” Hắn nói, giọng điềm tĩnh, chậm rãi, “Vậy là những câu chuyện mới đang dần thay thế những câu chuyện cũ rồi. Đó là một điều tốt.”

Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt toát lên vẻ vui sướng. “Dạ phải! Mọi người không còn than vãn về việc linh khí suy yếu nữa. Họ nói, dù không có linh khí, con người vẫn có thể dùng trí tuệ và đôi tay của mình để làm nên những điều kỳ diệu. Tiên sinh, con thấy các câu chuyện này còn hay hơn cả những truyện tu tiên ngày xưa ấy chứ! Chúng chân thực hơn, gần gũi hơn, khiến con cảm thấy… có thể làm được!”

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về phía cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần nhuộm đỏ cả một vùng trời. Hắn thấy được sự thay đổi không chỉ trong lời kể của Tiểu An, mà còn trong tâm hồn của những người dân phàm tục. Họ không còn trông chờ vào một sức mạnh siêu nhiên nào đó, mà bắt đầu tin tưởng vào chính mình, vào khả năng của bản thân. Đó chính là nền tảng của “Nhân Đạo”, một con đường mà hắn đã chọn từ lâu, một con đường không cần đến sự can thiệp của “tiên”, nhưng lại chứa đựng tất cả “tiên khí” của nhân gian. Những hạt mầm tri thức, những câu chuyện về sự sáng tạo, lòng dũng cảm và tình yêu thương của con người, đang dần nảy nở, tạo nên một nền văn hóa mới, một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên mà con người tự mình định nghĩa giá trị của sự tồn tại. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu ngọt lan tỏa trong vòm miệng, tựa như hương vị của sự thay đổi đang diễn ra chậm rãi nhưng bền vững.

***

Tiếng chuông gió leng keng trên cửa quán sách vang lên, báo hiệu có khách. Tạ Trần ngước mắt lên, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm đạm thường thấy. Tiểu An đang sắp xếp lại mấy chồng sách cũ, nghe tiếng chuông gió cũng vội quay lại, đôi mắt tò mò nhìn về phía cửa.

Một thư sinh trẻ tuổi bước vào quán. Dáng người anh ta thanh mảnh, mái tóc đen được búi gọn gàng, khuôn mặt toát lên vẻ thông minh, đôi mắt sáng lấp lánh sự nhiệt huyết. Mặc dù bộ trường bào vải bố màu xanh lam đã bạc màu, giản dị nhưng sạch sẽ, không hề làm mất đi phong thái của một người có học vấn. Trên tay anh ta ôm một xấp giấy bản khá dày, được buộc gọn gàng bằng sợi dây gai đã sờn cũ, như thể đã trải qua một hành trình dài. Đó là Văn Sĩ Lâm, một trong số những thư sinh trẻ tuổi của thị trấn, nổi tiếng với tài năng văn chương và sự say mê đối với những câu chuyện dân gian.

Văn Sĩ Lâm bước vào, dừng lại một chút ở ngưỡng cửa, ánh mắt anh ta quét một lượt khắp quán sách, dừng lại ở Tạ Trần đang ngồi phía sau bàn trà. Trong mắt anh ta, Tạ Trần không chỉ là một chủ quán sách bình thường, mà còn là một bậc thầy uyên thâm, một người có thể nhìn thấu vạn vật. Anh ta cúi chào Tạ Trần với vẻ kính trọng pha lẫn chút hồi hộp, tựa như một học trò đang mong chờ sự chỉ giáo từ một vị thầy lớn.

“Vãn bối Văn Sĩ Lâm, mạo muội đến quấy rầy tiên sinh.” Giọng nói của Văn Sĩ Lâm không quá lớn, nhưng rõ ràng, chứa đựng một sự chân thành. “Vãn bối có viết vài câu chuyện dân gian, là những gì vãn bối đã tận mắt chứng kiến và thu thập được từ khắp nơi trên nhân gian này. Vãn bối mạo muội mong tiên sinh Tạ Trần xem qua, chỉ giáo một hai.” Anh ta khẽ cúi đầu thêm một lần nữa, hai tay nâng xấp bản thảo lên, tỏ rõ sự cẩn trọng và trân trọng.

Tạ Trần không vội vàng trả lời. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt sâu thẳm dò xét Văn Sĩ Lâm. Đó không phải là sự dò xét nghi ngờ, mà là sự quan sát tỉ mỉ, để thấu hiểu tâm can của người đối diện. Hắn nhìn thấy trong đôi mắt của Văn Sĩ Lâm sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, niềm tin vào những giá trị mới, và cả nỗi lo lắng thầm kín về việc liệu tác phẩm của mình có được đón nhận hay không. Hắn khẽ gật đầu, một động tác đơn giản nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả.

“Mời Văn Sĩ Lâm công tử an tọa.” Tạ Trần nhẹ nhàng chỉ tay vào chiếc ghế đối diện bàn trà, nơi ánh nắng chiều vẫn còn vương lại một chút ấm áp. “Có thể khiến một thư sinh như ngươi phải cất công mang đến, ắt hẳn đây không phải là những câu chuyện tầm thường.” Hắn nói, giọng điềm đạm, không chút vội vã.

Văn Sĩ Lâm cảm thấy một luồng khí ấm áp xua tan đi sự căng thẳng trong lòng. Anh ta khẽ “dạ” một tiếng, rồi thận trọng đặt xấp bản thảo lên bàn, nhẹ nhàng ngồi xuống. Anh ta vẫn giữ thái độ cung kính, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, ánh mắt dõi theo Tạ Trần, chờ đợi. Tiểu An, sau khi chứng kiến toàn bộ sự việc, cũng lặng lẽ đứng nép vào một góc, đôi mắt to tròn vẫn không ngừng quan sát. Cậu bé biết, mỗi khi tiên sinh tiếp khách, đặc biệt là những người mang theo sách vở, câu chuyện thường trở nên sâu sắc hơn bình thường.

Tạ Trần vươn tay, khẽ vuốt ve bìa xấp bản thảo. Giấy bản thô ráp dưới đầu ngón tay hắn, mang theo mùi mực mới và chút hương đất, hương gió từ bên ngoài. Hắn cảm nhận được sự tỉ mỉ, cẩn trọng mà Văn Sĩ Lâm đã đặt vào từng trang giấy. “Ngươi nói đây là những câu chuyện dân gian mới?” Hắn hỏi, giọng điệu mang chút suy tư. “Vậy chúng khác biệt với những truyền thuyết về tiên gia, thần linh ngày trước như thế nào?”

Văn Sĩ Lâm hơi ngập ngừng một chút, rồi lấy hết dũng khí trả lời. “Dạ thưa tiên sinh, những câu chuyện này không còn kể về những vị tiên nhân phi thăng, hay những cuộc chiến tranh giành linh khí. Chúng kể về những con người bình thường, những người phàm trần, dùng trí tuệ và sức lao động của mình để vượt qua khó khăn, để tạo dựng cuộc sống. Có câu chuyện về một người thợ mộc tài hoa, dành cả đời nghiên cứu về cấu trúc gỗ và dòng chảy của nước, cuối cùng chế tạo ra một hệ thống tưới tiêu tự động, biến một vùng đất khô cằn thành vườn trái cây trĩu quả. Có câu chuyện về một người thợ gốm, không ngừng tìm tòi, sáng tạo ra loại men gốm mới, bền đẹp hơn, giúp sản phẩm của làng được cả vùng biết đến. Và còn nhiều, nhiều câu chuyện khác nữa, về lòng hiếu thảo, về tình làng nghĩa xóm, về sự kiên trì đối mặt với thiên tai… Chúng không có thần thông, không có phép thuật, nhưng lại khiến người nghe cảm thấy ấm lòng, cảm thấy có hy vọng vào chính bản thân mình.”

Văn Sĩ Lâm nói một tràng, ánh mắt ngày càng sáng lên, dường như anh ta đang kể lại chính những câu chuyện ấy. Trong lời nói của anh ta, Tạ Trần không chỉ nghe thấy sự nhiệt huyết, mà còn là một niềm tin mãnh liệt vào giá trị của nhân gian, vào khả năng tự thân của con người. Hắn khẽ gật đầu, môi mỉm cười. “Vậy ra, ngươi đã ghi lại một ‘hồn sách’ mới của kỷ nguyên này. Một ‘hồn sách’ không còn chấp niệm vào cảnh giới tu luyện, mà tập trung vào sự kiến tạo và phát triển của chính con người.” Lời nhận xét của Tạ Trần, dù ngắn gọn, nhưng lại chạm đúng vào khao khát sâu thẳm nhất trong lòng Văn Sĩ Lâm, khiến anh ta cảm thấy được thấu hiểu và công nhận. Một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong tâm hồn anh ta, xua tan đi nỗi lo lắng ban đầu.

***

Tạ Trần nhẹ nhàng cầm xấp bản thảo từ tay Văn Sĩ Lâm. Dưới ánh hoàng hôn đang dần ngả màu, từng trang giấy bản hiện lên rõ nét những nét chữ ngay ngắn, cẩn trọng. Ban đầu, hắn chỉ lướt mắt qua một vài dòng, như thể đang xem xét một món đồ cổ quen thuộc. Tuy nhiên, càng đọc, ánh mắt hắn càng trở nên sâu sắc, tập trung hơn. Khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười thấu hiểu, tựa như đang đọc được những dòng suy tư từ chính tâm hồn mình. Hắn không vội vã, mỗi trang giấy đều được hắn đọc kỹ lưỡng, đôi khi dừng lại ở một đoạn văn, đôi mắt ẩn chứa một vẻ suy tư miên man.

Trong không gian tĩnh lặng của quán sách, chỉ còn nghe thấy tiếng lật giấy sột soạt, tiếng gió nhẹ thoảng qua ô cửa sổ mở hờ, mang theo hơi lạnh se se của buổi chiều tà. Mùi giấy mới và mực từ bản thảo hòa quyện với mùi giấy cũ đặc trưng của quán, tạo nên một hương vị rất riêng, rất đỗi quen thuộc đối với Tạ Trần. Văn Sĩ Lâm ngồi đối diện, giữ một sự im lặng tuyệt đối. Anh ta không dám lên tiếng, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn biểu cảm trên khuôn mặt Tạ Trần, cố gắng đọc vị những suy nghĩ đang ẩn chứa trong đôi mắt sâu thẳm ấy. Mỗi lần thấy khóe môi Tạ Trần khẽ cong lên, hay ánh mắt hắn dừng lại lâu hơn ở một đoạn nào đó, Văn Sĩ Lâm lại cảm thấy một tia hy vọng len lỏi trong lòng, xen lẫn chút hồi hộp và lo lắng.

Những câu chuyện mà Văn Sĩ Lâm đã ghi chép, không còn là những truyền thuyết huyền ảo về rồng thiêng, phượng hoàng, hay những vị tiên nhân phi thăng độ kiếp. Chúng là những câu chuyện rất đỗi chân thực, gần gũi với cuộc sống phàm trần. Đó là câu chuyện về một người thầy thu��c già, dành cả đời để nghiên cứu về cây cỏ, về mạch đập của con người, cuối cùng tìm ra phương thuốc chữa trị một căn bệnh lạ đang hoành hành trong làng, cứu sống biết bao sinh mạng mà không cần đến linh dược đắt đỏ của các tiên môn. Đó là câu chuyện về một người thợ rèn, không ngừng mài giũa kỹ năng, tìm tòi những phương pháp luyện kim mới, tạo ra những nông cụ bền bỉ, sắc bén, giúp mùa màng bội thu. Hay là câu chuyện về một cô gái dệt lụa, với đôi bàn tay khéo léo và trí óc sáng tạo, đã dệt nên những tấm lụa với hoa văn tinh xảo, mang theo cả tâm hồn và ước mơ của nhân gian.

Tạ Trần đọc, và hắn cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc trong cốt lõi của nhân gian. Những câu chuyện này không chỉ là giải trí, mà chúng là lời tuyên ngôn, là sự khẳng định về giá trị của chính con người. Chúng ca ngợi trí tuệ, lòng dũng cảm, sự kiên trì và tình yêu thương – những phẩm chất mà trong kỷ nguyên tiên đạo từng bị coi là tầm thường, lu mờ trước sức mạnh siêu nhiên. Giờ đây, chúng đang được tôn vinh, được ghi chép lại m���t cách cẩn trọng, trở thành những di sản quý báu của một nền văn minh mới. Hắn thấy trong đó bóng dáng của Thôn Vân Sơn, của những nông dân tự lực cánh sinh, của những học trò tại Trường Học Phàm Nhân với đôi mắt sáng ngời, khao khát kiến tạo.

Tạ Trần không chỉ đọc những con chữ, hắn đọc cả những ý nghĩa sâu xa ẩn chứa đằng sau chúng. Hắn nhận ra rằng, đây chính là sự hiện thực hóa của “truyền thuyết không ai khao khát thành tiên”. Khi con người tìm thấy giá trị đích thực của cuộc sống ngay trong chính bản thân họ, trong những điều bình dị nhất, thì khao khát về sự bất tử, về quyền năng siêu phàm sẽ dần tan biến. Họ không cần thành tiên, bởi vì họ đã trở thành “tiên” của chính mình, của chính nhân gian này. Mỗi câu chuyện là một minh chứng, một viên gạch xây nên nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà Tạ Trần đã âm thầm quan sát và mong đợi bấy lâu.

Ánh hoàng hôn dần lặn xuống phía tây, nhuộm vàng cả không gian quán sách. Những vệt nắng cuối cùng yếu ớt lướt qua những giá sách cao ngất, làm nổi bật lên lớp bụi thời gian và sự uyên thâm của tri thức. Tạ Trần khẽ thở ra một hơi, một hơi thở nhẹ nhõm và mãn nguyện. Hắn khép lại bản thảo, đặt nó trở lại bàn, nhìn thẳng vào Văn Sĩ Lâm. Đôi mắt hắn vẫn sâu thẳm, nhưng giờ đây ánh lên một vẻ ấm áp, một sự tán thưởng chân thành.

***

Ánh hoàng hôn cuối cùng đã hoàn toàn buông xuống phía tây, nhuộm cả bầu trời một màu đỏ rực rỡ, hệt như một bức tranh thủy mặc được vẽ bằng lửa. Những tia nắng vàng cam yếu ớt còn sót lại len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng cuối cùng trên nền nhà, trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối mờ ảo của buổi chiều tà. Không gian quán sách trở nên trầm lắng hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua kẽ lá ngoài sân, và tiếng thở phào nhẹ nhõm rất khẽ của Văn Sĩ Lâm.

Tạ Trần khẽ khép lại bản thảo, đặt nó một cách cẩn trọng lên bàn. Hắn không nói gì ngay, chỉ đưa ánh mắt nhìn ra phía cửa sổ, nơi ráng chiều vẫn còn đang rực rỡ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu sắc đỏ của hoàng hôn, như đang suy tư về dòng chảy vô tận của thời gian, về sự luân hồi của vạn vật và những thay đổi sâu sắc đang diễn ra trong nhân thế. Hắn cảm nhận được hương trà mới pha thoảng nhẹ trong không khí, hòa quyện với mùi giấy cũ và mực, tạo nên một sự dễ chịu đến lạ thường.

Sau một khắc im lặng, Tạ Trần quay đầu lại, ánh mắt hắn dừng lại trên khuôn mặt Văn Sĩ Lâm. Trong đôi mắt hắn, không còn vẻ dò xét hay trầm tư, mà là một sự tán thưởng sâu sắc, một sự công nhận chân thành. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như xua đi mọi sự lo lắng, hồi hộp đang đè nặng trong lòng Văn Sĩ Lâm.

“Những câu chuyện này… không phải là chuyện tiên, nhưng lại mang theo một loại ‘tiên khí’ khác.” Giọng Tạ Trần trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, từng lời nói như khắc sâu vào tâm trí Văn Sĩ Lâm. “Tiên khí của nhân gian, của trí tuệ, của lòng dũng cảm, của sự lương thiện. Ngươi đã không chỉ ghi lại những câu chuyện, mà còn ghi lại được ‘hồn sách mới’ của kỷ nguyên này, Văn Sĩ Lâm.”

Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào lòng người đối diện, để Văn Sĩ Lâm có thể cảm nhận được ý nghĩa thực sự của chúng. “Ngươi đã làm một việc mà ngàn vạn tu sĩ cũng không thể làm được. Ngươi đã dùng ngòi bút của mình để soi rọi vào những góc khuất của nhân tâm, để tôn vinh những giá trị bình dị nhưng vĩ đại của con người. Những câu chuyện của ngươi, sẽ dần thay thế những truyền thuyết cũ về thần tiên, không phải bằng sự đối đầu, mà bằng sự tự nhiên, bằng sức sống mãnh liệt của chính nó.”

Văn Sĩ Lâm sững sờ. Anh ta không ngờ lại nhận được lời khen ngợi cao quý đến vậy từ Tạ Trần. Toàn thân anh ta dường như nhẹ bẫng đi, mọi nỗi lo lắng, hoài nghi tan biến như sương khói. Một niềm vui sướng tột độ dâng lên trong lòng, khiến đôi mắt anh ta sáng lên rạng rỡ. Anh ta cúi đầu thật sâu, một sự cảm tạ chân thành không lời.

Tạ Trần khẽ gật đầu, rồi nhẹ nhàng trao lại xấp bản thảo cho Văn Sĩ Lâm. Khi tay anh ta chạm vào bản thảo, Tạ Trần không chỉ cảm nhận được sự thô ráp của gi���y, mà còn cảm nhận được sự rung động mãnh liệt từ trái tim của người thư sinh trẻ. “Hãy tiếp tục ghi chép, Văn Sĩ Lâm,” Tạ Trần nói, giọng hắn mang một sức nặng của sự cổ vũ và niềm tin. “Những hạt mầm tri thức, những câu chuyện về sự sáng tạo, về tình người mà ngươi đang gieo trồng, sẽ là những cánh rừng bạt ngàn trong tương lai. Chúng sẽ định hình nên một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi họ nhận ra rằng ‘tiên’ không phải là một cảnh giới xa vời, mà nằm ngay trong chính bản thân, trong khả năng kiến tạo và yêu thương của họ.”

Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một lời khen ngợi, mà còn là một lời định hướng, một lời tiên tri về tương lai của nhân gian. Văn Sĩ Lâm ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta chất chứa niềm tin vững chắc, không còn chút hoài nghi nào. Anh ta ôm chặt xấp bản thảo vào lòng, tựa như đang ôm lấy cả một kho báu vô giá.

“Vãn bối xin ghi nhớ lời tiên sinh dạy bảo. Vãn bối nhất định sẽ không phụ lòng tin của người.” Văn Sĩ Lâm nói, giọng anh ta run run vì xúc động.

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười. Hắn không nói thêm gì nữa, chỉ đưa mắt nhìn ra phía cửa sổ một lần nữa. Bên ngoài, những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm tĩnh mịch. Hắn biết, sự phát triển vượt bậc của văn minh phàm nhân về mọi mặt – từ nghệ thuật, khoa học, cho đến triết học – sẽ tiếp tục nở rộ, được thể hiện qua chính những “hồn sách mới” này. Những câu chuyện dân gian không còn tiên đạo sẽ dần thay thế các truyền thuyết cũ, củng cố niềm tin vào năng lực tự thân của con người, dẫn đến sự hiện thực hóa hoàn toàn của “truyền thuyết không ai khao khát thành tiên”. Vai trò của hắn, Tạ Trần, như một “điểm neo nhân quả”, không phải là can thiệp trực tiếp, mà là sự chứng kiến, định hướng và công nhận những giá trị mới đang hình thành, làm nền tảng cho kỷ nguyên “Bình Thường Vĩnh Cửu”.

Tạ Trần cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc, một niềm bình yên lan tỏa khắp tâm hồn. Hắn biết, dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù tiên môn có không còn, nhưng nhân gian vẫn sẽ tiếp tục tồn tại, tiếp tục phát triển, và tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự sống. Những thế hệ kế tiếp sẽ không ngừng hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự chỉ dẫn của những vị thần linh hay tiên nhân. Chính họ, bằng trí tuệ và tấm lòng của mình, sẽ tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại. Và trong cuốn sách của cuộc đời, họ sẽ viết nên những chương mới, những chương không có tiên, nhưng lại tràn đầy “tiên khí” của nhân gian.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free