Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1271: Mầm Trí Tuệ Nở Hoa

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, in bóng những người nông dân đang cúi mình trên cánh đồng. Tạ Trần khẽ gật đầu mỉm cười. Hắn hiểu rằng, 'Vô Vi Chi Đạo' của hắn không phải là vô cảm, mà là sự tôn trọng và tin tưởng tuyệt đối vào khả năng tự thân của nhân gian. Hắn không cần phải trực tiếp ra tay "cứu thế", bởi vì hắn đã trở thành một "điểm neo" vững chắc cho những giá trị nhân văn, cho con người tự tìm thấy con đường của mình. Hắn xoay người, bước đi trên con đường mòn, để lại sau lưng cảnh tượng một cộng đồng đang tự mình viết nên một trang sử mới, một kỷ nguyên của sự tự lực và trí tuệ, nơi con người không cần thành tiên, vẫn có thể sống một đời trọn vẹn và ý nghĩa.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng óng ả đầu tiên len lỏi qua khung cửa sổ bằng gỗ mun cổ kính của quán sách, rọi sáng từng hạt bụi nhỏ li ti đang nhảy múa trong không khí tĩnh lặng. Chúng lấp lánh như những vì sao nhỏ, vô tư lự giữa không gian ngập tràn mùi giấy cũ, mực và gỗ. Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, vẫn ngồi đó, bên chiếc bàn trà đã sờn cũ, trong bộ áo vải bố màu xanh xám giản dị. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Trong tay hắn là một cuốn sách cổ bìa đã ngả màu thời gian, những nét chữ Hán Việt cổ điển được khắc họa tinh xảo, kể về những câu chuyện xa xưa của nhân gian. Hắn chậm rãi nhấp một ngụm trà thanh khiết, vị đắng chát ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho hậu vị ngọt dịu, lan tỏa trong khoang miệng, mang theo một sự bình yên đến lạ. Hơi ấm từ chén trà lan vào lòng bàn tay, xua đi chút giá lạnh còn vương vấn của buổi sớm.

Cảnh tượng những người nông dân miệt mài trên cánh đồng chiều hôm qua vẫn còn hiện rõ trong tâm trí hắn. Một sự chuyển biến thầm lặng nhưng mạnh mẽ, một bước ngoặt quan trọng của nhân gian. Họ không còn ngửa mặt cầu khẩn hư vô, không còn trông chờ vào những vị tiên nhân đã lãng quên họ từ lâu. Thay vào đó, họ đã tự mình gieo trồng niềm tin, vun đắp hy vọng bằng chính đôi tay chai sần và khối óc giản dị của mình. Đó chính là 'Nhân Đạo' mà hắn hằng chiêm nghiệm, một 'Nhân Đạo' không cần phép thuật hay thần thông, mà hiển hiện trong từng hành động, từng suy nghĩ của con người. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, khóe môi khẽ cong lên, một nụ cười mãn nguyện, không chút vướng bận. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được những hạt mầm trí tuệ đang nảy nở, những mầm non của một kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người được đặt lên trên tất cả.

Tiếng bước chân nhanh nhẹn, lanh lợi vang lên từ phía sau, phá vỡ sự tĩnh mịch của quán sách. Thư Đồng Tiểu An xuất hiện, vẻ mặt tràn đầy hào hứng, đôi mắt toát lên vẻ thông minh sáng ngời. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng lại mang một tinh thần tươi mới, tràn đầy sức sống. Tiểu An nhanh nhẹn sắp xếp lại những chồng sách đã được đọc đêm qua, từng động tác đều tỏ ra thành thạo, dường như đã quen thuộc với mọi ngóc ngách của quán. Miệng cậu bé không ngừng líu lo, kể về những điều mới lạ mà cậu nghe được, những kiến thức mà cậu tiếp thu được ở trường học. "Tiên sinh, tiên sinh!" Tiểu An gọi, giọng nói vang vọng nhưng vẫn giữ được sự lễ phép. "Hôm nay chúng con học về cách làm cho cây cối tươi tốt mà không cần linh khí. Thầy An bảo, chỉ cần hiểu đất, hiểu nước là đủ! Các bạn còn thi nhau kể về những cách mới để dẫn nước vào ruộng, hay cách trộn đất làm sao cho tơi xốp hơn. Có bạn còn bảo, chỉ cần trồng cỏ dại đúng cách, rồi vùi xuống đất là đất sẽ màu mỡ hơn nhiều! Chẳng cần 'phù chú' nào cả, tiên sinh ạ!"

Tạ Trần đặt cuốn sách xuống, ánh mắt hiền từ nhìn Tiểu An. Hắn nhấp thêm một ngụm trà, rồi chậm rãi nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh: "Đó chính là trí tuệ của nhân gian." Hắn không giải thích thêm, chỉ một câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng cả một triết lý sâu sắc, đủ để Tiểu An phải suy ngẫm. Trí tuệ của nhân gian, không phải là sức mạnh siêu nhiên hay quyền năng thần thánh, mà là khả năng quan sát, học hỏi, và vận dụng tri thức để cải thiện cuộc sống, để tự mình làm chủ vận mệnh. Tiểu An gãi đầu, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ tò mò, nhưng trong lòng đã có thêm một hạt giống nhận thức mới. Cậu bé hiểu rằng, những điều mình học được ở trường, những câu chuyện về đất đai, về nước, về cây cối, không hề tầm thường. Chúng là nền tảng, là sức mạnh thực sự của con người.

Tiểu An tiếp tục kể, vẻ mặt đầy phấn khích: "Tiên sinh biết không, Thầy An còn dạy chúng con về những dòng sông, những con suối chảy trong lòng đất. Làm sao để đào giếng, làm sao để giữ nước, để mùa hè không lo hạn hán. Có bạn còn vẽ ra cả một cái bánh xe nước, bảo là có thể đưa nước từ dưới thấp lên cao mà không cần sức người! Con thấy lạ lắm, nhưng thầy bảo đó là 'lực tự nhiên', chẳng cần tu tiên cũng có thể điều khiển được." Cậu bé vừa nói vừa khoa tay múa chân, mô tả lại những hình vẽ, những ý tưởng mà các bạn đã đưa ra. Sự hồn nhiên và trí tưởng tượng phong phú của cậu bé khiến Tạ Trần không khỏi mỉm cười. Những câu chuyện của Tiểu An, dẫu đơn giản, lại là minh chứng sống động nhất cho sự thức tỉnh của nhân gian, một kỷ nguyên nơi con người bắt đầu khám phá và chinh phục thế giới bằng chính trí tuệ của mình, thay vì dựa dẫm vào những điều siêu nhiên.

"Thưa tiên sinh, con phải đến trường đây ạ!" Tiểu An nói, giọng hơi tiếc nuối khi phải rời bỏ những câu chuyện hấp dẫn. "Hôm nay chúng con còn học về cách nhận biết các loại cây cỏ, loại nào có thể làm thuốc, loại nào có thể ăn được. Thầy bảo, đó là cách để chúng ta tự bảo vệ mình, không cần phải cầu xin các vị tiên y nữa." Cậu bé cúi đầu chào Tạ Trần một cách cung kính, rồi nhanh nhẹn chạy ra khỏi quán sách, tiếng bước chân nhỏ xíu dần khuất xa. Tạ Trần nhìn theo bóng dáng bé nhỏ của Tiểu An, ánh mắt hắn lại càng thêm sâu thẳm. Hắn biết, những mầm non tri thức ấy, những đứa trẻ ấy, chính là tư��ng lai của 'Nhân Đạo', là những người sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không vướng bận bởi chấp niệm thành tiên. Hắn nhấp thêm một ngụm trà cuối, cảm nhận sự bình yên trọn vẹn trong lòng, rồi khẽ đứng dậy, cũng là lúc quán sách đón những vị khách đầu tiên của một ngày mới.

***

Tạ Trần tản bộ trên con đường nhỏ lát đá dẫn qua khu trường học của Thị Trấn An Bình. Nắng sớm đã lên cao, trời trong xanh không một gợn mây, gió nhẹ thổi qua mang theo mùi hương của cỏ cây và đất ẩm. Con đường mòn vốn dĩ là một lối đi nhỏ do người dân tự tạo ra, nay đã được lát đá cẩn thận, hai bên là những hàng cây xanh mướt, tỏa bóng mát rượi. Tiếng cười đùa rộn rã của trẻ nhỏ từ xa vọng lại, xen lẫn tiếng ve kêu râm ran trong những tán lá, tạo nên một bản hòa ca đầy sức sống của buổi sáng. Hắn không vội vã, bước chân chậm rãi, đôi mắt quan sát mọi vật xung quanh với một sự tinh tế hiếm có. Những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi nằm san sát nhau, những giàn hoa leo rực rỡ sắc màu, tất cả đều mang một vẻ đẹp bình dị, chân thực, khác xa với sự hùng vĩ nhưng xa cách của những tiên môn ngày xưa.

Dừng chân bên ngoài ngôi trường, Tạ Trần đứng lặng lẽ dưới một tán cây cổ thụ cao lớn, thân cây sần sùi, rễ cây đâm sâu vào lòng đất, chứng kiến bao thế hệ lớn lên và trưởng thành. Ngôi trường được xây dựng bằng gỗ và đá, kiến trúc đơn giản nhưng vững chãi, với những ô cửa sổ lớn mở rộng, đón ánh sáng và gió trời. Không có những bức phù điêu rồng phượng hay những họa tiết thần bí, chỉ có những bức tranh ngây thơ của trẻ con được treo trang trọng trên tường. Từ bên ngoài, Tạ Trần có thể thấy rõ qua khung cửa sổ rộng mở, Thầy Giáo Làng đang tận tình giảng bài. Thầy Giáo Làng, với thân hình gầy gò, mái tóc điểm bạc và cặp kính gọng tròn đặt trên sống mũi, vẻ mặt hiền từ, đang cầm một cây thước gỗ trên tay, nhưng không phải để đánh học trò mà để chỉ vào những bức tranh, những biểu đồ minh họa trên bảng.

Các học trò, khoảng hơn hai mươi đứa trẻ với đủ lứa tuổi, ngồi ngay ngắn trên những chiếc ghế gỗ mộc mạc. Chúng mặc những bộ áo vải thô cũ, nhưng đôi mắt chúng lại sáng ngời, đầy vẻ háo hức và tò mò. Chúng không còn học về kiếm pháp, về luyện đan, về những pháp thuật kỳ ảo mà thế hệ trước từng khao khát. Thay vào đó, Thầy Giáo Làng đang giảng về lịch sử của Nhân Gian, về những thăng trầm của các triều đại, về những vị anh hùng đã hy sinh để bảo vệ con người, không phải để thành tiên mà để giữ trọn nhân tính. Ông giảng về đạo lý làm người, về lòng nhân ái, về sự sẻ chia, về cách đối nhân xử thế trong cộng đồng. Rồi ông chuyển sang chu kỳ của mùa vụ, về cách thức mà thiên nhiên vận hành, về những vì sao trên bầu trời, về những con sông, ngọn núi. Ông còn dạy về cách thức vận hành của các cỗ máy đơn giản do con người tự tạo ra, những chiếc bánh xe nước, những chiếc cối xay gió, những công cụ giúp cuộc sống trở nên dễ dàng hơn.

Tạ Trần lắng nghe lời giảng của Thầy Giáo Làng, mỗi câu chữ đều thấm đẫm triết lý 'Nhân Đạo' mà hắn đã miệt mài vun đắp. "Các con hãy nhớ," Thầy Giáo Làng nói, giọng trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục, "sức mạnh lớn nhất của chúng ta không phải là phép thuật, mà là trí tuệ và tấm lòng nhân ái. Hãy dùng trí tuệ để hiểu thế giới, dùng lòng nhân ái để xây dựng nó." Lời giảng của thầy không chỉ là kiến thức, mà còn là kim chỉ nam, là định hướng cho một thế hệ mới, một thế hệ không còn bị ám ảnh bởi quyền năng siêu phàm hay sự bất tử hão huyền. Tạ Trần thấy, những đứa trẻ này không còn mơ mộng về việc phi thăng, về việc trở thành tiên nhân. Chúng mơ về việc xây cầu qua sông, về việc trồng những cánh rừng xanh tốt, về việc hiểu vì sao trời mưa, vì sao cây lớn. Đó chẳng phải là 'tiên' của nhân gian sao? Một loại "tiên" không cần tới linh khí, không cần đánh mất nhân tính, mà chỉ cần sự nỗ lực, sự sáng tạo và tình yêu thương con người.

Tiểu Hoạt Bát, với vẻ mặt tinh nghịch thường ngày, giờ đây đang chăm chú cúi đầu, dùng bút than vẽ nguệch ngoạc lên một tấm bảng gỗ nhỏ. Đôi mắt cậu bé sáng quắc, đôi tay nhỏ bé khéo léo phác họa một mô hình thủy lợi thu nhỏ, với những con kênh dẫn nước, những bánh xe quay đều, những cánh đồng lúa xanh mướt. Bên cạnh cậu, một học trò khác, dường như đã hiểu được ý nghĩa sâu xa của bài học, ngây thơ hỏi: "Thưa thầy, vậy nếu chúng ta trồng hoa không chỉ để đẹp mà còn để làm thuốc thì sao ạ?" Câu hỏi đơn giản nhưng đầy ý nghĩa ấy khiến Tạ Trần khẽ giật mình. Đó không còn là sự tò mò vô định, mà là sự vận dụng tri thức vào thực tiễn, một dấu hiệu rõ ràng cho thấy tư duy của thế hệ mới đã thay đổi, không còn chỉ nhìn vào cái đẹp bề ngoài, mà còn tìm kiếm giá trị cốt lõi, giá trị ứng dụng.

Tạ Trần đứng đó, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt trẻ thơ, từng nét vẽ, từng cử chỉ của chúng. Hắn cảm nhận được sự thuần khiết, sự trong sáng trong tâm hồn những đứa trẻ này. Chúng chưa từng biết đến sự mê hoặc của linh khí, chưa từng trải qua nỗi ám ảnh về việc "mất người" khi tu luyện. Chúng đang được nuôi dưỡng bằng những giá trị cốt lõi của nhân loại, bằng trí tuệ, bằng tình yêu thương, bằng sự tò mò không ngừng nghỉ. Đây chính là nền tảng vững chắc cho sự phát triển vượt bậc của văn minh phàm nhân trong tương lai, không chỉ về khoa học, kỹ thuật mà còn về nghệ thuật, về y thuật, về mọi khía cạnh của đời sống. Tạ Trần cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc dâng trào trong lòng. Hắn đã lựa chọn không hối tiếc, và giờ đây, hắn đang chứng kiến thành quả của lựa chọn đó, không phải bằng quyền năng mà bằng sự kiên nhẫn, bằng niềm tin vào 'Nhân Đạo'.

***

Tiếng trống báo hiệu giờ giải lao vang lên giòn giã, phá tan sự tĩnh mịch của lớp học, thay vào đó là tiếng cười đùa rộn rã, tiếng bước chân lanh lẹ của đám trẻ. Chúng ùa ra sân trường như bầy chim vỡ tổ, chạy nhảy khắp nơi, tiếng nói chuyện, tiếng la hét hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí náo nhiệt, vui tươi. Thầy Giáo Làng khẽ lắc đầu mỉm cười, rồi cũng chậm rãi bước ra sân, ánh mắt hiền từ dõi theo lũ học trò. Ông bỗng dừng lại, đôi mắt đeo kính của ông thoáng nhìn thấy Tạ Trần đang đứng dưới gốc cây cổ thụ. Một nụ cười thân thiện nở trên môi ông, ông bước về phía Tạ Trần, giọng nói trầm ấm: "Tiên sinh Tạ Trần, đã đến đây từ lúc nào mà bần đạo không hay biết. Mời tiên sinh vào trong, hoặc chúng ta có thể ngồi dưới gốc cây này hàn huyên đôi lời."

Tạ Trần khẽ cúi đầu đáp lễ, rồi cùng Thầy Giáo Làng ngồi xuống chiếc ghế đá đặt dưới gốc cây cổ thụ rợp bóng mát. Làn gió mát nhẹ lướt qua mặt, mang theo hương đất, hương cỏ và cả mùi mực mới từ những cuốn sách trong trường. Những tán lá cổ thụ xào xạc, như đang kể lại những câu chuyện của bao thế hệ đã từng ngồi dưới bóng nó. Thầy Giáo Làng nhìn đám trẻ đang chơi đùa, ánh mắt ông chất chứa cả sự trăn trở lẫn niềm hy vọng. "Tiên sinh Tạ Trần," ông bắt đầu, giọng nói hơi trầm xuống, "người thấy đó, những đứa trẻ này không còn mơ mộng về việc phi thăng. Chúng muốn xây cầu, muốn trồng cây, muốn hiểu vì sao trời mưa. Chúng không còn hỏi về linh khí, về cảnh giới tu luyện, mà hỏi về cách làm cho đất đai màu mỡ, về cách chữa bệnh bằng cây cỏ, về những cỗ máy có thể giúp chúng làm việc nhẹ nhàng hơn. Đó chẳng phải là 'tiên' của nhân gian sao?" Ông quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt chất chứa một niềm tin vững chắc, nhưng cũng thoáng chút lo lắng về con đường mà ông và những người như ông đang chọn. Liệu xã hội có hoàn toàn chấp nhận một con đường mới, một con đường không còn tiên đạo?

Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu bóng dáng những đứa trẻ đang chạy nhảy. Hắn khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. "Đúng vậy," hắn nói, giọng điềm tĩnh, sâu sắc, "Tiên có thể không ở trên trời, mà ở ngay trong những hạt mầm tri thức này. Và cái 'đạo' lớn nhất, có lẽ, chính là 'nhân đạo'." Hắn dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm sâu vào lòng Thầy Giáo Làng. "Sự tò mò của chúng, trí tuệ của chúng, và cả tấm lòng nhân ái mà người đang vun đắp cho chúng, chính là sức mạnh vĩ đại nhất. Chúng không cần phải 'mất người' để đạt được quyền năng, bởi vì quyền năng thực sự nằm ở khả năng kiến tạo, khả năng hiểu biết, và khả năng yêu thương."

Thầy Giáo Làng thở dài một hơi, như trút bỏ gánh nặng trong lòng. "Bần đạo đôi khi cũng tự hỏi, liệu con đường này có đúng đắn hay không. Chúng ta đang dạy chúng những điều mà tổ tiên chưa từng biết đến, những điều mà các vị tu sĩ ngày xưa sẽ cho là tầm thường, vô vị. Nhưng bần đạo tin rằng, đây chính là con đường để con người thực sự 'sống một đời bình thường', một cuộc sống trọn vẹn và ý nghĩa, không bị ràng buộc bởi chấp niệm thành tiên."

Tạ Trần nhìn Thầy Giáo Làng, ánh mắt hắn ánh lên sự thấu hiểu và mãn nguyện. "Người không đơn độc đâu," hắn nói, giọng nói mang một sức nặng của thời gian và triết lý. "Những hạt mầm người gieo hôm nay, sẽ là những cánh rừng bạt ngàn trong tương lai. Sự phát triển của giáo dục phi-tu-tiên này chính là nền tảng vững chắc nhất cho một kỷ nguyên mới. Những câu hỏi sáng tạo của học trò về máy móc, về kỹ thuật, về cách thức vận hành của thế giới, báo hiệu một sự thay đổi sâu sắc về công nghệ và tư duy khoa học. 'Nhân Đạo' không phải là một con đường dễ dàng, nhưng nó là con đường của sự thật, của sự tự do, của sự trọn vẹn."

Hai người ngồi lặng lẽ dưới gốc cây cổ thụ, lắng nghe tiếng trẻ con cười đùa, tiếng gió thổi xào xạc. Một sự đồng điệu không lời kết nối họ, hai con người với hai vai trò khác nhau, nhưng cùng chung một niềm tin vào khả năng của nhân gian. Tạ Trần cảm nhận được sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ không ngừng hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự chỉ dẫn của những vị thần linh hay tiên nhân. Chính họ, bằng trí tuệ và tấm lòng của mình, sẽ tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại.

Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng cả sân trường, Tạ Trần khẽ đứng dậy. "Cảm ơn người đã chia sẻ, Thầy An," hắn nói, giọng trầm ấm. "Người đang làm một việc vĩ đại, vĩ đại hơn bất kỳ phép thuật hay thần thông nào." Hắn cúi chào Thầy Giáo Làng, rồi chậm rãi bước đi trên con đường nhỏ. Hắn không quay đầu lại, nhưng trong tâm trí hắn, hình ảnh những đứa trẻ với đôi mắt sáng ngời, những câu hỏi ngây thơ nhưng đầy ý nghĩa, và lời giảng đầy tâm huyết của Thầy Giáo Làng, vẫn còn hiện rõ. Hắn biết, một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, một kỷ nguyên nơi con người không cần thành tiên, vẫn có thể sống một đời trọn vẹn, và tìm thấy "tiên" của chính mình ngay trong những điều bình dị nhất của cuộc sống.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free