Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1270: Mùa Màng Của Trí Tuệ

Bầu không khí trong quán sách trở nên thanh bình và ấm áp hơn bao giờ hết. Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, vẫn chỉ là một lão thư sinh ngồi đọc sách, nhưng hắn đã trở thành một "điểm neo" vững chắc cho những tâm hồn đang tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống. Sự bình yên và mãn nguyện của hắn chính là minh chứng sống động nhất cho sức mạnh của "Vô Vi Chi Đạo" và giá trị của "sống một đời bình thường". Ngoài cửa sổ, cơn gió nhẹ khẽ thổi qua, mang theo hương đất và lá cây, như một lời thì thầm của thiên nhiên, rằng vạn vật vẫn luân hồi, và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, theo một cách riêng của mình, không cần đến tiên đạo, mà bằng chính nhân tính của con người.

***

Sáng muộn tại Thôn Vân Sơn, một ngôi làng nhỏ ẩn mình giữa những triền đồi xanh mướt. Kiến trúc nơi đây vô cùng giản dị, những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nép mình dưới tán cây cổ thụ, đường đất lượn lờ qua từng nếp nhà, dẫn ra những cánh đồng lúa xanh mướt, hoặc đôi khi là những thửa đất bạc màu, cằn cỗi. Một con suối nhỏ trong vắt chảy róc rách qua làng, tiếng nước chảy hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gà gáy văng vẳng từ xa, và đâu đó là tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ đang nô nghịch bên bờ suối. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn mùi cỏ dại và khói bếp ấm nồng từ những mái nhà tranh, tạo nên một bức tranh yên bình, thanh tĩnh và gần gũi với thiên nhiên đến lạ. Không khí trong lành, mát mẻ xoa dịu mọi lo toan, nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng ấy lại bị phá vỡ bởi những tiếng thở dài và những lời than vãn.

Tại một khoảng đất trống gi��a làng, nơi thường ngày là sân chơi náo nhiệt của trẻ con, nay một nhóm nông dân đang tụ tập, gương mặt ai nấy đều hằn lên vẻ lo âu khi bàn về vụ mùa thất bát sắp tới. Ánh nắng ban mai vàng óng trải dài trên những gương mặt khắc khổ, làm nổi bật thêm những nếp nhăn thời gian và sự mệt mỏi trong đôi mắt. Lão Nông Lý, với mái đầu bạc phơ như sương tuyết và tấm lưng đã còng xuống theo năm tháng, thở dài thườn thượt. Đôi tay chai sần, gân guốc của lão run nhẹ khi lão chỉ về phía cánh đồng lúa gần đó, nơi những bông lúa đáng lẽ phải trĩu hạt lại còi cọc, vàng úa, yếu ớt đứng cong queo trong gió. Lão đã chứng kiến biết bao vụ mùa, nhưng chưa bao giờ lão thấy lòng mình nặng trĩu đến vậy.

"Mấy năm nay, linh khí càng ngày càng mỏng, đất đai cũng bạc màu đi," Lão Lý nói, giọng khàn đặc vì tuổi tác và sự lo lắng. Ánh mắt lão nhìn xa xăm, ẩn chứa nỗi tuyệt vọng. "Cầu trời khấn Phật cũng chẳng ăn thua, tiên nhân cũng chẳng thấy đâu mà phù hộ. Chúng ta đã đốt bao nhiêu nén hương, dâng bao nhiêu lễ vật rồi, vậy mà... trời vẫn cứ phụ lòng người."

Bên cạnh lão, Tôn Đại Thúc, một nông dân trung niên với khuôn mặt rám nắng và thân hình vạm vỡ, cũng gãi đầu vẻ bất lực. Chiếc nón rơm cũ kỹ che khuất một phần ánh mắt mệt mỏi của y. Y không tin vào thần linh bằng Lão Lý, nhưng y cũng chẳng biết trông cậy vào đâu khi mọi thứ dường như đều chống lại họ. "Đúng vậy, vụ này chắc lại đói kém thôi," Tôn Đại Thúc thốt lên, tiếng thở dài của y nặng trĩu. "Chẳng lẽ trời muốn tuyệt đường sống của chúng ta? Linh khí ngày càng cạn kiệt, cây cối không có hơi thở của trời đất thì làm sao mà lớn nổi?" Y đưa bàn tay chai sạn lên, khẽ vuốt ve một cọng lúa héo úa, cảm nhận sự khô khan, thiếu sức sống của nó. Trong thâm tâm, y cũng như bao người khác, đã quen với việc quy mọi sự được mất cho số phận, cho ý trời, cho sự phù hộ hay bỏ rơi của các vị tiên nhân. Bao đời nay vẫn vậy, khi mùa màng bội thu, họ tạ ơn trời đất. Khi đói kém, họ than thở vì bị bỏ rơi.

Trong khi những tiếng than vãn và tuyệt vọng bao trùm không gian, một giọng nói trẻ trung, đầy nhiệt huyết vang lên, phá tan sự u ám. Đó là Trần Thụ, một thanh niên với vóc dáng khỏe mạnh của người lao động, ánh mắt sáng ngời đầy tinh thần cầu tiến. Trần Thụ đã không còn tin vào những lời truyền thuyết về tiên nhân hay linh khí nữa. Y đã dành nhiều thời gian đọc sách, học hỏi những điều mới mẻ mà trước đây y cho là "kỳ lạ". Y đã chứng kiến những thay đổi đang diễn ra khắp nhân gian, nơi con người dần tìm thấy sức mạnh từ chính bản thân mình.

"Lão Lý, Tôn Đại Thúc, con thấy không phải do trời đất hay tiên nhân, mà do chúng ta chưa tìm đúng cách," Trần Thụ nói, giọng dứt khoát nhưng vẫn giữ sự tôn kính đối với người lớn tuổi. Y bước đến gần hơn, chỉ vào những mảng đất cằn cỗi. "Con có đọc được sách nói về cách luân canh, ủ phân hữu cơ... và cả việc chọn giống cây phù hợp với từng loại đất. Mấy vùng khác họ làm vậy mà mùa màng vẫn bội thu dù linh khí cũng chẳng còn nhiều. Họ không cần đến phép thuật, không cần đến tiên nhân, chỉ cần sự hiểu biết và đôi tay cần cù."

Những lời của Trần Thụ như một luồng gió lạ thổi vào tâm trí những người nông dân. Một số người lắc đầu không tin, họ đã quá quen với cách làm cũ, với niềm tin vào những điều siêu nhiên. "Phân hữu cơ? Luân canh? Nghe lạ tai quá, làm sao mà có thể hơn được sự phù hộ của tiên nhân chứ?" một người đàn ông trung niên khác lên tiếng, vẻ mặt đầy hoài nghi. Họ đã quen với việc trông chờ một phép màu, một sự can thiệp từ bên ngoài để giải quyết vấn đề của mình. Tư duy đã ăn sâu vào tiềm thức qua hàng trăm, hàng ngàn năm, đâu dễ gì thay đổi trong một sớm một chiều.

Tuy nhiên, cũng có những người khác, những người đã quá mệt mỏi với sự tuyệt vọng, lắng nghe Trần Thụ với vẻ tò mò. Ánh mắt họ nheo lại, cố gắng nắm bắt từng lời của y. Tôn Đại Thúc, dù ban đầu có chút nghi ngại, nhưng ánh mắt y vẫn ánh lên một tia hy vọng. Y đã nghe về những câu chuyện ở các làng khác, nơi người ta bắt đầu thử những điều mới mẻ và đạt được kết quả khả quan. Y nhớ lại lời Tạ Trần ở quán sách, về việc con người phải tự mình tìm lấy con đường của mình, không trông chờ vào ai. Phải chăng, đây chính là con đường đó?

Lão Nông Lý, dù vẫn còn nặng trĩu nỗi lo, nhưng lão cũng không hẳn là người cố chấp. Lão đã sống đủ lâu để biết rằng, nếu không thay đổi, thì có lẽ con đường sống của họ sẽ thực sự bị tuyệt diệt. Lão nhìn những bông lúa còi cọc, rồi lại nhìn ánh mắt đầy nhiệt huyết của Trần Thụ. Lão nhớ đến những năm tháng xa xưa, khi linh khí còn dồi dào, mùa màng luôn bội thu, nhưng bây giờ, mọi thứ đã khác. Thiên Đạo suy yếu, tiên nhân ẩn mình, chẳng còn ai để họ trông cậy. Phải chăng, đã đến lúc con người phải tự mình đứng dậy?

Trần Thụ không nản lòng trước những ánh mắt hoài nghi. Y tiếp tục giải thích, tay không ngừng vung vẩy, vẽ ra những hình dung về một cánh đồng xanh tốt, về những hạt lúa chắc mẩy mà không cần đến chút linh khí nào. Y kể về cách ủ phân từ rơm rạ, phân gia súc, về việc trồng xen kẽ các loại cây để đất không bị bạc màu, về cách dẫn nước từ suối một cách hiệu quả hơn. Y nói về việc quan sát thời tiết, về việc hiểu rõ thổ nh��ỡng của từng mảnh đất, chọn đúng loại cây trồng phù hợp. Những từ ngữ như "khoa học", "kinh nghiệm thực tế" dần thay thế cho "linh khí", "tiên nhân" trong lời nói của y.

"Đất có linh, người có tình," Tôn Đại Thúc lẩm bẩm, câu nói cửa miệng của y nay mang một ý nghĩa khác. Không phải linh hồn của đất trời, mà là sự sống, là tiềm năng ẩn chứa trong từng tấc đất, chờ đợi bàn tay con người khai phá. "Sống sao cho phải đạo làm người," y nói tiếp, như thể đang tự nhủ với chính mình. Phải chăng, đạo làm người trong thời đại này, chính là tự lực cánh sinh, tự mình kiến tạo vận mệnh của mình, thay vì khoanh tay chờ đợi một sự cứu rỗi từ hư vô?

Cuộc tranh luận sôi nổi dần chuyển thành một cuộc thảo luận nghiêm túc. Những người nông dân, dù vẫn còn nhiều băn khoăn, nhưng đã bắt đầu cởi mở hơn để lắng nghe. Họ bắt đầu hình dung về những cánh đồng mà Trần Thụ đang mô tả, về một tương lai tươi sáng hơn, nơi họ không còn phụ thuộc vào những yếu tố siêu nhiên mà họ không thể kiểm soát. Trong ánh nắng ban mai dịu nh���, những hạt mầm của tri thức, của sự tự lực, đang âm thầm nảy nở trong tâm trí những người nông dân chất phác Thôn Vân Sơn. Ánh mắt của họ, từ chỗ đầy lo âu và tuyệt vọng, nay đã ánh lên một tia hy vọng mới, một hy vọng không đến từ trời, mà đến từ chính đôi tay và khối óc của con người.

***

Cách Thôn Vân Sơn không xa, trong quán sách nhỏ của Tạ Trần tại Thị Trấn An Bình, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Giữa trưa, ánh nắng ấm áp xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ mộc, chiếu rọi lên những kệ sách cao chất chồng, làm nổi bật lên lớp bụi thời gian bám trên những trang giấy cũ. Mùi giấy cổ xưa, hòa quyện với hương trà thanh đạm và một chút hương trầm thoang thoảng, tạo nên một không gian tĩnh mịch, an yên đến lạ thường. Chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng và tiếng bút lông cọt kẹt trên giấy là phá vỡ sự im lặng, như những nốt nhạc trầm bổng của một bản giao hưởng tri thức.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm, đang ngồi ngay ngắn sau chiếc bàn gỗ đã sờn cũ. Hắn chậm rãi nhâm nhi chén trà, hơi nóng từ chén trà bốc lên làm mờ đi một chút vẻ suy tư trong ánh mắt hắn, rồi lại tan biến vào không khí. Tay hắn lật từng trang của một cuốn cổ thư đã ố vàng, từng chữ Hán Việt cổ kính như những hạt châu ẩn chứa vô vàn triết lý sâu xa. Tâm trí hắn không chỉ lướt qua những dòng chữ, mà còn phiêu du qua những câu chuyện, những tư tưởng mà cuốn sách ấy mang lại. Hắn không đọc để tìm kiếm kiến thức đơn thuần, mà để chiêm nghiệm, để đối thoại với những bậc tiền nhân, để tìm thấy sự đồng điệu giữa những triết lý xưa cũ và cuộc sống hiện tại.

Bên cạnh hắn, Thư Đồng Tiểu An đang cặm cụi chép chữ. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh lanh lợi, cái mũi nhỏ xinh hơi nhăn lại khi tập trung cao độ vào từng nét bút. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy vang lên đều đặn, như một nhịp điệu quen thuộc trong quán sách. Tiểu An không chỉ chép chữ, cậu còn lắng nghe. Đôi tai thính nhạy của cậu bé đã nghe lỏm được vài câu chuyện từ những người dân đi ngang qua cửa quán, về vụ mùa thất bát ở Thôn Vân Sơn, về những lời than vãn của các bác nông dân. Những câu chuyện ấy, xen lẫn với những lời dạy của Tạ Trần, đã gieo vào lòng cậu bé những hạt mầm của sự tò mò và thấu hiểu.

Sau một lúc im lặng, Tiểu An đặt bút xuống, ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo nhìn Tạ Trần. "Tiên sinh," cậu bé gọi khẽ, giọng nói trong trẻo như tiếng suối. "Con nghe nói các bác nông dân ở Thôn Vân Sơn đang lo lắng lắm vì mùa màng thất bát. Họ nói linh khí cạn kiệt, tiên nhân không còn phù hộ nữa. Con thấy họ ai cũng buồn bã, lo lắng đến mất ăn mất ngủ."

Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang nhảy múa trên những tán lá cây xanh mướt. Ánh mắt hắn sâu thẳm, như thể đang nhìn thấu vào tận cùng của những suy tư đang diễn ra trong lòng người nông dân. Hắn không vội trả lời, mà để cho những lời của Tiểu An thấm đẫm vào không gian tĩnh lặng. Hắn biết, đây không chỉ là một câu hỏi của cậu bé, mà còn là một câu hỏi mà cả nhân gian đang vật lộn để tìm lời giải đáp.

"Tiểu An, con người vốn có trí tuệ và sự cần cù," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối chảy nhẹ nhàng nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn năm triết lý. "Đôi khi, phép màu không đến từ trời, mà đến từ chính đôi tay và khối óc của chúng ta. Thiên Đạo có quy luật của nó, linh khí có chu kỳ thịnh suy. Nhưng nhân gian, con người, cũng có quy luật riêng của mình. Quy luật của sự học hỏi, của sự thích nghi, của sự sáng tạo không ngừng nghỉ."

Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của trà lan tỏa trong khoang miệng, rồi hóa thành vị ngọt hậu. "Con người đã từng dựa dẫm vào tiên đạo, vào linh khí, để cầu mong một cuộc sống ấm no. Nhưng khi những thứ đó suy tàn, liệu chúng ta có nên cam chịu? Hay chúng ta nên tự mình tìm lấy con đường mới? Ngàn năm trước, vạn năm trước, khi linh khí còn dồi dào, tiên nhân còn hiển hiện, con người có thể nhàn nhã hơn. Nhưng đó cũng là lúc họ đánh mất khả năng tự lực, đánh mất đi sự sáng tạo vốn có."

Tạ Trần khẽ chỉ vào một góc kệ sách, nơi những cuốn sách cổ được xếp ngay ngắn, có vẻ ngoài đơn sơ nhưng nội dung lại chứa đựng những tinh hoa của trí tuệ phàm nhân. "Con có thể tìm cuốn 'Bách Gia Nông Thư' ở kia, xem những người xưa đã làm gì khi đối mặt với khó khăn. Những người xưa, trước khi có tiên đạo, họ đã phải tự mình làm ra mọi thứ. Họ quan sát thiên nhiên, họ ghi chép, họ đúc kết kinh nghiệm. Đó không phải là phép thuật, mà là sự kiên trì, là trí tuệ được tích lũy qua nhiều thế hệ."

Hắn không nói rõ mục đích, chỉ gợi mở một cách tinh tế. Hắn không trực tiếp bảo Tiểu An mang sách đến cho nông dân Thôn Vân Sơn, bởi vì hắn tin vào sự tự thân vận động, vào khả năng con người tự tìm thấy con đường của mình. Hắn gieo hạt mầm, nhưng không ép buộc nó phải nảy mầm theo ý mình. Đây chính là "Vô Vi Chi Đạo" của Tạ Trần – không can thiệp trực tiếp, nhưng lại tạo ra những điều kiện để mọi thứ tự nhiên phát triển, tự nhiên chuyển hóa. Hắn tin rằng, chỉ khi con người tự mình khám phá, tự mình lựa chọn, thì những giá trị mới mới thực sự bền vững.

Tiểu An lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt mở to, ánh lên vẻ hiểu biết. Cậu bé gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng trở nên nghiêm túc hơn. "Con hiểu rồi, tiên sinh. Con người phải tự mình tìm cách, không thể cứ mãi trông chờ vào người khác." Cậu bé đứng dậy, bước đến góc kệ sách mà Tạ Trần vừa chỉ. Bàn tay nhỏ bé của cậu khẽ lướt qua những gáy sách cũ kỹ, tìm kiếm cuốn 'Bách Gia Nông Th��'. Tiếng lật sách nhẹ nhàng vang lên, cùng với tiếng bước chân khẽ khàng của Tiểu An.

Tạ Trần nhìn theo bóng lưng của Tiểu An, trong lòng cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc. Hắn biết, những hạt mầm triết lý mà hắn gieo, không chỉ nảy nở trong lòng những người trẻ như Trần Thanh, mà còn đang bén rễ trong tâm hồn non nớt của Tiểu An, và rồi, thông qua cậu bé, chúng sẽ lan tỏa đến những người khác, đến những mảnh đất đang cần được vun trồng. Đây không phải là sự thay đổi chớp nhoáng, mà là một quá trình chậm rãi, một sự chuyển hóa từ bên trong, từng chút một, định hình lại nhân gian trong kỷ nguyên không tiên đạo. Hắn tin vào sự luân hồi của vạn vật, tin rằng các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, theo một cách riêng của mình, không cần đến phép màu, mà bằng chính nhân tính và trí tuệ của con người.

***

Vài ngày sau, Thôn Vân Sơn lại mang một diện mạo khác, ít nhất là trên một mảnh ruộng nhỏ nằm khuất sau những bụi tre già. Chiều tà, ánh nắng đã dịu đi nhiều, dát vàng lên những ngọn cây và những đám mây lững lờ trôi. Gió nhẹ nhàng mơn man qua từng ngọn lúa, mang theo hương đất mới được cày xới và mùi cỏ mục đã được ủ thành phân hữu cơ. Tiếng chim hót vẫn vang vọng, tiếng suối vẫn róc rách, nhưng giờ đây, chúng hòa quyện cùng tiếng cuốc xẻng va vào đất, tiếng reo hò nhỏ và những lời nói chuyện rôm rả của một nhóm nông dân đang hăng hái làm việc.

Trên mảnh ruộng ấy, Lão Nông Lý, Trần Thụ, Tôn Đại Thúc và một số nông dân khác đang cúi mình làm việc, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng gương mặt ai nấy đều ánh lên vẻ tập trung và đầy hy vọng. Sự mệt mỏi đã thay thế bằng niềm hăng say, sự tuyệt vọng đã nhường chỗ cho niềm tin. Thư Đồng Tiểu An, sau khi đem cuốn 'Bách Gia Nông Thư' đến cho Trần Thụ, cũng ở lại xem. Cậu bé đứng bên cạnh bờ ruộng, đôi mắt to tròn chăm chú quan sát từng động tác của các bác nông dân, như thể đang học một bài học quý giá mà không trường lớp nào có thể dạy.

Trần Thụ, tay cầm một chiếc cuốc nhỏ, say sưa giải thích những phương pháp mới mà y đã đ��c được từ cuốn 'Bách Gia Nông Thư'. "Chúng ta phải xới đất sâu hơn, tơi xốp hơn, để rễ lúa có thể bám chắc và hút dinh dưỡng tốt hơn," y nói, giọng đầy nhiệt huyết, đồng thời thị phạm cách vun luống. "Rồi phải trộn thêm phân hữu cơ này vào, nó sẽ giúp đất màu mỡ trở lại, không cần linh khí vẫn có thể nuôi dưỡng cây trồng." Y chỉ vào đống phân ủ đã được chuẩn bị cẩn thận, mùi hơi hăng hắc nhưng lại đầy hứa hẹn.

Lão Nông Lý, tay cầm chiếc cuốc lớn hơn, gật gù lia lịa. Lão đã không còn vẻ hoài nghi như mấy ngày trước. Đôi tay chai sần của lão thoăn thoắt làm theo hướng dẫn của Trần Thụ, cảm nhận từng tấc đất dưới lưỡi cuốc. "Quả nhiên có lý," lão lẩm bẩm, lau mồ hôi trên trán. "Đất tơi xốp hơn hẳn. Cái này hay hơn là ngồi đợi linh khí rơi xuống thật." Lão nhớ lại những năm tháng dài đằng đẵng, khi họ chỉ biết cầu xin thần linh, rồi lại cam chịu khi mùa màng thất bát. Giờ đây, chính đôi tay lão, chính sức lao động của lão, đang làm thay đổi mảnh đất này. Một cảm giác tự chủ, tự hào dâng lên trong lòng l��o, một cảm giác mà tiên nhân hay linh khí chưa bao giờ mang lại.

Tôn Đại Thúc, cần mẫn làm việc bên cạnh Lão Lý, y cũng đã hoàn toàn bị thuyết phục. Ban đầu, y chỉ làm theo vì muốn thử, nhưng khi thấy hiệu quả rõ rệt của đất mới được xử lý, y đã tin tưởng hoàn toàn. "Cuốn sách này còn nói cả về cách dẫn nước, trị sâu bệnh nữa!" Trần Thụ tiếp tục hào hứng, chỉ vào những trang sách mà y đã gấp lại. "Chúng ta còn có thể thử nghiệm giống mới, chọn loại cây phù hợp với đất này hơn. Không phải cứ giống cũ là tốt, phải tìm hiểu xem loại nào hợp với thổ nhưỡng của Thôn Vân Sơn mình."

"Cứ làm thế này, ta tin là có hy vọng!" Tôn Đại Thúc khẳng định, giọng nói đầy kiên định. Y nhìn những mảnh ruộng đã được vun xới cẩn thận, những luống đất tơi xốp, cảm nhận nguồn sống đang âm thầm chảy trong đó. "Con người tự mình làm ra, vẫn tốt hơn là trông chờ vào ai khác. Mình làm, mình hưởng! Cái này mới thực sự là 'đất có linh, người có tình'!" Lời nói của y không chỉ là một sự chấp nhận phương pháp mới, mà còn là một tuyên bố về sự thay đổi trong tư duy, một sự khẳng định về khả năng tự lực của con người. Những người nông dân khác, từ chỗ chỉ đứng xem, giờ đây cũng đã xắn tay áo, hăng hái tham gia vào công việc. Họ cùng nhau làm việc trên ruộng, phối hợp nhịp nhàng, tiếng cười nói, tiếng động của cuốc xẻng vang lên rộn ràng, tạo nên một bản hòa ca lao động đầy sức sống.

Không ai hay biết rằng, cách đó không xa, trên con đường mòn dẫn vào Thôn Vân Sơn, Tạ Trần đang đứng lặng lẽ. Hắn chỉ đứng từ xa quan sát cảnh tượng đó, gương mặt hắn ánh lên vẻ mãn nguyện, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ. Hắn không bước đến gần, không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ dõi theo những người nông dân đang miệt mài làm việc. Đối với hắn, cảnh tượng này còn ý nghĩa hơn bất kỳ phép thuật hay thần thông nào. Nó là minh chứng sống động nhất cho triết lý 'Nhân Đạo' và 'Vô Vi Chi Đạo' mà hắn đã gieo trồng.

Tạ Trần cảm nhận sự chuyển mình trong tâm hồn của những người phàm. Họ không còn trông chờ vào một vị tiên nhân n��o giáng thế, không còn than vãn về sự cạn kiệt của linh khí. Thay vào đó, họ đã tự mình tìm thấy sức mạnh từ trí tuệ, từ kinh nghiệm, từ sự đoàn kết và cần cù của chính mình. Sự thành công bước đầu của các phương pháp canh tác mới này sẽ củng cố niềm tin vào năng lực của con người, thúc đẩy sự phát triển của văn minh phàm nhân và giảm dần sự phụ thuộc vào tiên đạo, báo hiệu sự hình thành của 'truyền thuyết không ai khao khát thành tiên'. Cuộc thảo luận và lựa chọn của nông dân không phải là một tuyên bố hùng hồn, mà là một hành động thiết thực hàng ngày, đặt nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người là chủ thể, là người kiến tạo vận mệnh của mình.

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, in bóng những người nông dân đang cúi mình trên cánh đồng. Tạ Trần khẽ gật đầu mỉm cười. Hắn hiểu rằng, 'Vô Vi Chi Đạo' của hắn không phải là vô cảm, mà là sự tôn trọng và tin tưởng tuyệt đối vào khả năng tự thân của nhân gian. Hắn không cần phải trực tiếp ra tay "cứu thế", bởi vì hắn đã trở thành một "điểm neo" vững chắc cho những giá trị nhân văn, cho con người tự tìm thấy con đường của mình. Hắn xoay người, bước đi trên con đường mòn, để lại sau lưng cảnh tượng một cộng đồng đang tự mình viết nên một trang sử mới, một kỷ nguyên của sự tự lực và trí tuệ, nơi con người không cần thành tiên, vẫn có thể sống một đời trọn vẹn và ý nghĩa.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free