Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1269: Chén Trà Sáng Và Lựa Chọn Không Hối Tiếc

Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch lát sàn đã mòn vẹt. Quán sách của Tạ Trần, sau một đêm náo nhiệt với những câu chuyện đời thường đầy xúc cảm, giờ đây lại chìm trong sự tĩnh lặng đến lạ kỳ. Không khí vẫn còn vương vấn mùi trà thơm dịu, mùi giấy cũ và cả dư vị ấm áp của những lời sẻ chia chân thành.

Tạ Trần ngồi bên bàn trà quen thuộc, thân hình gầy gò của hắn tựa như một bức họa tĩnh lặng giữa không gian bao la của thời gian và lịch sử. Hắn không vội vã, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi từ từ chuyển thành hậu vị ngọt ngào. Ánh mắt hắn lướt qua những dòng chữ cổ xưa trên cuốn sách đang mở, những nét mực đã phai màu theo năm tháng, nhưng triết lý ẩn chứa bên trong thì vẫn vẹn nguyên, sáng tỏ như chính tâm hồn hắn. Cuốn sách đó, mang tên 'Vô Vi Chi Đạo', tựa như một người bạn tri kỷ, đã cùng hắn trải qua bao biến cố của nhân gian.

"Đêm qua náo nhiệt là vậy, sáng nay lại tĩnh lặng lạ kỳ," Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm, dường như chỉ là một lời tự sự với chính mình, nhưng cũng đủ để phá vỡ sự im ắng. Một nụ cười nhẹ nở trên môi hắn, mãn nguyện đến lạ. Hắn cảm nhận được cái "linh khí" của sự bình yên, của những khoảnh khắc đời thường, nó không ồn ào, không cuồng nhiệt như linh khí của Thiên Đạo từng có, nhưng lại bền bỉ, sâu sắc và chân thật hơn gấp vạn lần.

Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và sự lanh lợi, đang cẩn thận lau dọn từng kệ sách. Bàn tay nhỏ bé của nàng nhẹ nhàng vuốt ve những gáy sách, như thể đang trò chuyện với từng câu chuyện, từng ký ức mà chúng chứa đựng. Nàng mặc bộ áo vải thô cũ, nhưng lại được giặt giũ tinh tươm, phẳng phiu, toát lên vẻ ngăn nắp, gọn gàng. Nghe thấy lời tiên sinh, nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt trong veo tràn đầy sự ngưỡng mộ.

"Tiên sinh, những câu chuyện đêm qua thật hay," Tiểu An nói, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió. "Con thấy cô Tuyết Lan cũng vui hơn nhiều. Sáng nay cô ấy còn cười với con nữa đó." Nàng chỉ vào một góc quán, nơi Cố Tuyết Lan, người phụ nữ với vẻ ngoài từng u sầu, giờ đây đang an nhiên ngồi đọc một cuốn thi ca. Ánh nắng sớm rọi vào mái tóc nàng, khiến những sợi bạc ẩn hiện lấp lánh như sương mai. Khuôn mặt nàng giờ đã bớt đi vẻ u hoài, thay vào đó là sự thanh thản, bình yên đến lạ. Nàng không còn nhìn xa xăm, mà đôi mắt khẽ chớp, lướt trên từng dòng chữ, thỉnh thoảng khẽ nhếch môi mỉm cười, như thể đã tìm thấy một người bạn tâm giao trong những vần thơ.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía Cố Tuyết Lan, nơi nàng đang đắm mình trong thế giới của chữ nghĩa. Hắn hiểu rằng, sự chuyển hóa trong tâm hồn một con người, đặc biệt là một cựu tu sĩ từng mang nặng chấp niệm về con đường trư���ng sinh, là một quá trình gian nan. Nhưng khi "hạt mầm nhân ái và kiên cường" được gieo vào mảnh đất màu mỡ của nhân gian, nó sẽ nảy nở thành những đóa hoa bình yên. Cố Tuyết Lan chính là một minh chứng sống động cho điều đó. Nàng đã từng lạc lối giữa hoài niệm về sức mạnh và sự trống rỗng khi mất đi mục đích tu luyện, nhưng những câu chuyện đời thường đêm qua, những mảnh ghép nhỏ bé của "Nhân Đạo", đã giúp nàng tìm lại được chính mình.

Tiểu An tiếp tục công việc của mình, lau chùi từng góc nhỏ, sắp xếp lại những cuốn sách có phần lộn xộn. Mỗi động tác của nàng đều toát lên sự cẩn trọng và yêu quý đối với nơi này. Nàng không chỉ là một thư đồng, mà còn là một phần không thể thiếu của quán sách, một phần của cái "linh khí" bình yên mà Tạ Trần đang vun đắp. Nàng tò mò lắng nghe mọi cuộc trò chuyện, mọi triết lý mà tiên sinh thốt ra, như một miếng bọt biển nhỏ đang không ngừng hấp thụ tri thức.

Tạ Trần khẽ thở dài một tiếng, không phải vì mệt mỏi, mà là một tiếng thở dài của sự mãn nguyện. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng gió nhẹ xào xạc qua kẽ lá, và cả tiếng lật sách nhè nhẹ của Cố Tuyết Lan. Những âm thanh ấy hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, của một kỷ nguyên mới đang dần định hình. Hắn chợt nghĩ, cái gọi là "Thiên Đạo" suy kiệt, không phải là sự kết thúc, mà là một sự khởi đầu mới, một cơ hội để nhân gian tự tìm thấy con đường của chính mình, không dựa dẫm vào sức mạnh siêu nhiên hay những lời hứa hão huyền về sự bất tử. Con người, khi không còn khao khát thành tiên, sẽ tìm thấy giá trị đích thực trong chính cuộc sống trần thế này, trong những mối liên kết nhân quả giản dị nhưng sâu sắc. Và đó, chính là cái "bình thường vĩnh cửu" mà hắn hằng mong muốn. Hắn mở mắt ra, ánh mắt sâu thẳm lại trở nên thanh tĩnh, nhìn về phía xa xăm, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên mái nhà đối diện, vẽ nên một bức tranh yên bình, đầy hy vọng.

***

Khi ánh nắng đã dịu hơn một chút, trượt vào giữa buổi sáng, cánh cửa quán sách khẽ kêu cót két, phá vỡ sự yên bình đang ngự trị. Một thanh niên trẻ tuổi, ăn vận giản dị nhưng gọn gàng, bước vào. Anh ta có dáng người thư sinh, thư thái, ánh mắt sáng ngời thể hiện sự ham học hỏi và khao khát tìm hiểu. Đây chính là Trần Thanh, một trong những người thuộc thế hệ trẻ của Thị Trấn An Bình, những người đang lớn lên trong một kỷ nguyên không còn bóng dáng tiên đạo, nơi mà những câu chuyện về tu tiên chỉ còn là truyền thuyết xa xăm.

Trần Thanh nhìn quanh quán sách với vẻ kính trọng và tò mò. Đôi mắt anh ta lướt qua những chồng sách cổ kính, những bức tranh thủy mặc treo trên tường, rồi dừng lại ở Tạ Trần đang ngồi bên bàn trà. Có một sự tĩnh lặng và uy nghiêm lạ thường tỏa ra từ con người thư sinh gầy gò ấy, khiến Trần Thanh không khỏi cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Anh ta đã nghe rất nhiều câu chuyện về Tạ Trần, người được mệnh danh là "điểm neo nhân quả", người đã từng có cơ hội bước lên con đường tu tiên nhưng lại chủ động từ bỏ. Điều này luôn là một bí ẩn lớn đối với thế hệ của Trần Thanh, nh��ng người chỉ biết đến tiên đạo qua sách vở và lời kể.

Cố Tuyết Lan, người phụ nữ ở góc quán, khẽ ngẩng đầu lên khi nghe tiếng cửa mở. Nàng nhìn Trần Thanh một thoáng, rồi lại quay về với cuốn thi ca trên tay. Tuy nhiên, ánh mắt nàng vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần và người khách mới, như một người quan sát thầm lặng, nhưng lại đầy tinh tế. Nàng đã tìm thấy một loại bình yên mới, không còn muốn can dự vào những tranh chấp thế sự, nhưng nàng vẫn muốn lắng nghe, muốn hiểu thêm về những triết lý mà Tạ Trần đang gieo rắc.

Trần Thanh hít một hơi thật sâu, rồi bước đến gần bàn trà của Tạ Trần, khẽ cúi đầu chào. "Vãn bối Trần Thanh, xin được thỉnh giáo tiên sinh." Giọng anh ta trong trẻo, có chút căng thẳng nhưng đầy thành kính. "Vãn bối đã nghe danh tiên sinh từ lâu, đặc biệt là câu chuyện về việc tiên sinh từ bỏ con đường tu tiên..." Trần Thanh ngập ngừng, lời nói của anh ta mang theo một chút thăm dò, một chút hoài nghi mà anh ta không thể che giấu. Đối với anh ta, việc từ bỏ một con đường dẫn đến sức mạnh và s��� bất tử là điều khó hiểu, gần như là điên rồ.

Tạ Trần ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Trần Thanh. Một nụ cười nhẹ nở trên môi hắn, vừa hiền hậu lại vừa ẩn chứa sự thấu hiểu. "Chỉ là một lão thư sinh thích đọc sách mà thôi," hắn nói, giọng điềm tĩnh, không chút kiêu ngạo. "Ngươi có gì muốn hỏi sao?" Hắn khẽ vẫy tay, mời Trần Thanh ngồi xuống ghế đối diện. Hắn không cần phải dùng từ ngữ hoa mỹ hay phô trương, chỉ một vài lời đơn giản cũng đủ để trấn an người đối diện, khiến Trần Thanh cảm thấy sự căng thẳng trong lòng mình dần tan biến.

Tiểu An, đang đứng gần đó, nhanh chóng mang thêm một chén trà và rót đầy nước nóng. Nàng đặt chén trà trước mặt Trần Thanh một cách cẩn thận, rồi lại lùi về phía sau, tiếp tục lắng nghe với vẻ tò mò. Nàng biết, tiên sinh của nàng luôn có những câu trả lời sâu sắc cho mọi vấn đề, và mỗi cuộc trò chuyện đều là một bài học quý giá.

Trần Thanh khẽ ngồi xuống, cảm nhận hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay. Anh ta nhìn Tạ Trần, r���i lại nhìn quanh quán sách, ánh mắt dừng lại ở Cố Tuyết Lan đang an tĩnh đọc sách ở góc xa. Có một sự tương phản rõ rệt giữa những câu chuyện về tiên nhân mà anh ta từng nghe, với hình ảnh bình dị, chân thật của Tạ Trần và Cố Tuyết Lan trước mắt. Tiên nhân trong tưởng tượng của anh ta là những người cưỡi mây đạp gió, hô mưa gọi gió, chứ không phải một thư sinh gầy gò ngồi đọc sách hay một nữ tử an yên đọc thi ca.

Tạ Trần không thúc giục, hắn chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, chờ đợi Trần Thanh thu xếp suy nghĩ của mình. Hắn hiểu rằng, sự tò mò của thế hệ trẻ về quá khứ tu tiên là điều hiển nhiên. Họ không sống trong thời kỳ linh khí dồi dào, không trải qua sự giằng xé giữa tiên đạo và nhân đạo, nên họ cần được lắng nghe, được giải đáp những thắc mắc sâu thẳm trong lòng. Đây là cơ hội để gieo mầm cho một "Nhân Đạo" vững chắc, một tương lai mà con người tự định đoạt số phận của mình, không còn bị ràng buộc bởi những định luật của Thiên Đạo suy tàn. Hắn nhìn vào đôi mắt đầy băn khoăn của Trần Thanh, th���y được hình bóng của chính mình trong quá khứ, khi hắn cũng từng phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn, những câu hỏi lớn về ý nghĩa của sự tồn tại. Nhưng khác với Trần Thanh, hắn đã nhìn thấy cái giá phải trả của con đường tu tiên, cái giá của việc "mất người".

Bầu không khí trong quán sách trở nên ấm cúng hơn, không còn sự căng thẳng ban đầu. Mùi trà thơm quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một không gian đặc trưng của tri thức và sự an yên. Trần Thanh cảm thấy lòng mình dịu lại, sự kính trọng dành cho Tạ Trần càng thêm sâu sắc. Anh ta biết rằng, những lời giải đáp mà anh ta sắp nhận được sẽ không phải là những lời giáo huấn sáo rỗng, mà là những triết lý được đúc kết từ một cuộc đời thấu suốt. Và đó, chính là điều mà thế hệ trẻ như anh ta đang tìm kiếm, một kim chỉ nam để định hướng cho con đường phía trước trong một kỷ nguyên mới mẻ và đầy biến động.

***

Sau một hồi trò chuyện về những cuốn sách cũ, về những tác phẩm thi ca mà Trần Thanh tỏ ra rất yêu thích, câu chuyện cuối cùng cũng đi vào trọng tâm, điều mà Trần Thanh đã ấp ủ từ lâu. Ánh nắng đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ, tạo thành những dải sáng lấp lánh trong không khí, nơi những hạt bụi nhỏ xíu đang nhảy múa. Tiếng chim hót ngoài vườn vẫn trong trẻo, nhưng không còn rộn ràng như buổi sớm, thay vào đó là những âm điệu trầm lắng hơn, như để nhường chỗ cho cuộc đối thoại sắp diễn ra.

Trần Thanh hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nhìn vào Tạ Trần. "Tiên sinh... vãn bối mạo muội hỏi." Giọng anh ta trầm xuống, mang theo một chút nghiêm túc và sự thành kính. "Người đã từng có cơ duyên lớn, được tiên môn danh tiếng chọn trúng, sao lại từ bỏ con đường trường sinh, bỏ qua vinh hoa, sức mạnh mà người đời hằng khao khát? Người... có bao giờ hối tiếc không?" Câu hỏi này không chỉ là thắc mắc của riêng Trần Thanh, mà còn là câu hỏi của cả một thế hệ, những người đang nhìn về quá khứ với sự tò mò, và về tương lai với sự băn khoăn.

Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Trần Thanh, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ thấu hiểu, như thể đã nhìn thấu mọi suy nghĩ, mọi lo lắng trong lòng chàng thanh niên. Một nụ cười nhẹ, rất đỗi điềm tĩnh, khẽ nở trên môi hắn. Hắn đặt chén trà xuống, tạo ra một âm thanh nhỏ vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

"Hối tiếc ư?" Tạ Trần lặp lại, giọng trầm ấm, chậm rãi, mỗi từ như được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thốt ra. "Trần Thanh, ngươi thấy dòng sông kia chảy xiết, nó ôm trong mình sức mạnh cuồn cuộn, có thể xô đổ núi đá, cuốn trôi vạn vật. Nhưng khi nó chảy về biển, hòa vào đại dương mênh mông, nó có còn hối tiếc những ghềnh thác đã qua? Nó có còn tiếc nuối những bọt nước sủi bọt, những cuộn xoáy hung hãn trên hành trình của mình không?"

Hắn khẽ dừng lại, để câu hỏi của mình lơ lửng trong không khí, để Trần Thanh có thời gian suy ngẫm. Cố Tuyết Lan ở góc quán, đang nhắm mắt lắng nghe, đôi tay khẽ siết chặt cuốn thi ca trên đùi. Nàng cũng đã từng tự hỏi câu hỏi tương tự, không chỉ với Tạ Trần, mà còn với chính bản thân mình.

Tạ Trần tiếp tục, giọng nói của hắn như một dòng suối chảy nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo sức mạnh của triết lý. "Cuộc đời này, mỗi con đường đều có vẻ đẹp riêng, có cái giá phải trả riêng. Con đường tu tiên có sức mạnh phi phàm, có khả năng trường sinh bất lão, nhưng nó cũng có cái giá của sự 'mất người'. Ngươi có biết không, khi một tu sĩ càng leo cao trên con đường đó, họ càng dễ đánh mất cảm xúc, đánh mất ký ức, đánh mất chính nhân tính của mình. Họ trở thành những thực thể vĩ đại, nhưng trống rỗng, vô cảm."

Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào cuốn sách 'Vô Vi Chi Đạo' trên bàn. "Con đường phàm nhân lại khác. Nó không có sức mạnh kinh thiên động địa, không có phép thuật thần thông, nhưng nó lại có sự trọn vẹn của 'người'. Được buồn, được vui, được yêu thương, được ghét bỏ, được đau khổ và được hạnh phúc. Mỗi khoảnh khắc sống trọn vẹn ấy, dù ngắn ngủi, lại chứa đựng một ý nghĩa sâu sắc mà trường sinh bất lão cũng không thể mang lại."

"Ta chưa bao giờ đánh mất mình, chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc," Tạ Trần khẳng định, ánh mắt hắn sáng lên một vẻ kiên ��ịnh. "Cái gọi là 'tiên', rốt cuộc là gì? Là thoát ly phàm trần, trường sinh bất lão? Hay là một sự vĩnh cửu trong tâm hồn, trong mỗi khoảnh khắc sống trọn vẹn? Với ta, được ngồi đây, nhâm nhi chén trà, đọc một cuốn sách hay, nhìn Tiểu An trưởng thành, lắng nghe những câu chuyện đời thường... Đó chính là vĩnh cửu, là 'tiên' của riêng ta. Là lựa chọn mà ta tin là đúng đắn nhất, không một chút mảy may hối tiếc."

Trần Thanh lắng nghe từng lời của Tạ Trần, tâm trí anh ta như được khai mở. Những hình dung về tiên nhân hào nhoáng trong tâm trí anh ta dần nhạt nhòa, thay vào đó là một bức tranh mới, chân thật hơn, sâu sắc hơn về ý nghĩa của cuộc sống. Anh ta nhìn thấy sự mãn nguyện, sự bình yên tỏa ra từ Tạ Trần, một điều mà anh ta chưa từng cảm nhận được từ bất kỳ câu chuyện nào về những tu sĩ đã thành tiên. Ánh mắt anh ta từ chỗ hoài nghi, dần chuyển sang thấu hiểu, rồi cuối cùng là một sự kính phục sâu sắc.

"Đúng vậy... không hối tiếc..." một tiếng thì thầm khẽ khàng vang lên từ góc quán. Đó là Cố Tuyết Lan. Nàng đã m��� mắt, ánh mắt nàng giờ đây không còn sự u hoài hay trống rỗng, mà thay vào đó là sự thanh thản và một niềm tin vững chắc. Những lời của Tạ Trần không chỉ là câu trả lời cho Trần Thanh, mà còn là sự xác nhận cho con đường mà nàng đang chọn, con đường của sự bình yên và trọn vẹn trong cuộc sống phàm nhân. Nàng khẽ gật đầu, như thể đang tự nói với chính mình, rằng tất cả những gì nàng đã trải qua, những nỗi đau, những mất mát, đều là một phần của hành trình tìm về cái "người" đích thực.

Tạ Trần nhìn Cố Tuyết Lan, khẽ cười. Hắn biết, những hạt mầm hắn gieo đã bắt đầu nảy nở, không chỉ trong lòng Trần Thanh, mà còn trong những tâm hồn lạc lối khác. Sự tò mò của Trần Thanh và thế hệ trẻ về quá khứ tu tiên sẽ không còn là sự khao khát quyền năng, mà sẽ trở thành một sự tìm hiểu, một sự đối chiếu để họ tự định hình "Nhân Đạo" của mình. Lời khẳng định của Tạ Trần về việc không hối tiếc, không chỉ là lời của riêng hắn, mà còn là tiếng vọng của một kỷ nguyên mới, nơi truyền thuyết "không ai khao khát thành tiên" đang dần trở thành hiện thực, không phải bằng sự ép buộc, mà bằng sự tự nguyện chuyển hóa từ bên trong mỗi con người.

Bầu không khí trong quán sách trở nên thanh bình và ấm áp hơn bao giờ hết. Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, vẫn chỉ là một lão thư sinh ngồi đọc sách, nhưng hắn đã trở thành một "điểm neo" vững chắc cho những tâm hồn đang tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống. Sự bình yên và mãn nguyện của hắn chính là minh chứng sống động nhất cho sức mạnh của "Vô Vi Chi Đạo" và giá trị của "sống một đời bình thường". Ngoài cửa sổ, cơn gió nhẹ khẽ thổi qua, mang theo hương đất và lá cây, như một lời thì thầm của thiên nhiên, rằng vạn vật vẫn luân hồi, và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, theo một cách riêng của mình, không cần đến tiên đạo, mà bằng chính nhân tính của con người.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free