Nhân gian bất tu tiên - Chương 1268: Ánh Sáng Của Nhân Tâm: Đêm Đọc Sách Cộng Đồng
Cố Tuyết Lan nhìn chén trà trên tay mình, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đứa trẻ vẫn đang chơi đùa. Nàng im lặng rất lâu, rồi khóe mắt nàng chợt ướt lệ. Đó không phải là giọt nước mắt của nỗi tuyệt vọng, mà là giọt nước mắt của sự giải thoát, của một nỗi buồn được thấu hiểu, và của một hy vọng mong manh vừa nhen nhóm. Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười đầu tiên Tạ Trần thấy trên khuôn mặt nàng, một nụ cười nhợt nhạt nhưng lại mang theo một vẻ đẹp rung động lòng người. Nàng vẫn còn rất yếu đuối, vẫn còn rất mong manh, nhưng trong đôi mắt nàng, ánh sáng kiên cường đã trở lại, không phải là ánh sáng của quyền năng, mà là ánh sáng của sự sống, của một ý chí muốn được tái sinh. Nàng biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy thử thách, nhưng ít nhất, nàng đã tìm thấy một điểm tựa, một hướng đi, một hạt mầm hy vọng trong chính cuộc sống bình thường này.
* * *
Vài ngày sau đó, Thị Trấn An Bình đón một buổi chiều tà rực rỡ, khi những tia nắng vàng dịu cuối cùng của ngày len lỏi qua những mái ngói rêu phong, nhuộm một màu ấm áp lên từng con đường đất, từng phiến lá xanh. Không khí se lạnh một cách dễ chịu, mang theo mùi của đất ẩm, của khói bếp và một chút hương hoa dại. Trong quán sách của Tạ Trần, một sự chuẩn bị tươm tất đang diễn ra, báo hiệu một sự kiện khác thường, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu xa. Những chiếc bàn ghế gỗ, ghế đẩu vốn được kê rải rác để khách đọc sách thuận tiện, nay đã được sắp xếp lại một cách có chủ đích. Chúng tạo thành một hình bán nguyệt rộng rãi, hướng về phía một chiếc bàn nhỏ được đặt trang trọng ở trung tâm, nơi mà chủ nhân quán sách sẽ ngồi.
Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt thông minh lấp lánh, đang thoăn thoắt di chuyển giữa các hàng ghế. Cô bé cẩn thận ��ặt từng tách trà sứ trắng lên những chiếc đĩa nhỏ, bên cạnh là một đĩa bánh mè thơm lừng, được chính tay Tạ Trần chuẩn bị từ sáng sớm. Mỗi cử động của Tiểu An đều toát lên sự tỉ mỉ và niềm háo hức khó tả. Tiếng lạch cạch nhẹ nhàng của chén đĩa va vào nhau, tiếng chân trần của cô bé khẽ khàng trên sàn gỗ cũ kỹ, tất cả hòa quyện vào không gian tĩnh lặng của quán sách, tạo nên một bản nhạc bình dị nhưng đầy sức sống. Ánh nắng chiều tiếp tục trượt dài, phủ một lớp vàng óng lên những giá sách cao ngất, nơi hàng ngàn cuốn sách cũ kỹ, ố màu, mang theo hơi thở của thời gian, đang chờ đợi được lắng nghe. Mùi giấy cũ, mùi mực nhạt, mùi gỗ ẩm mốc và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một khứu giác đặc trưng, một hương vị của tri thức và sự an yên.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò và vẻ mặt thanh tú, đang đứng gần giá sách phía trong cùng. Hắn vuốt nhẹ lên bìa một cuốn "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo", một cuốn sách đã ố vàng theo thời gian, có lẽ đã trải qua không biết bao nhiêu thế hệ độc giả. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tĩnh táo và suy tư, dường như không chỉ nhìn vào bìa sách mà còn nhìn xuyên thấu vào những tầng nghĩa ẩn sâu bên trong. Hắn không có vẻ cường tráng của một tu sĩ, nhưng lại sở hữu một khí chất trầm tĩnh, bao dung, khiến người khác cảm thấy an lòng khi ở gần. Hắn chậm rãi lật vài trang sách, ngón tay thon dài khẽ miết lên từng dòng chữ cổ xưa, như thể đang tìm kiếm một sự đồng điệu, một lời giải đáp cho những trăn trở về "Nhân Đạo" mà hắn đang kiến tạo.
"Tiên sinh, con đã sắp xếp xong cả rồi ạ. Liệu có nhiều người đến không ạ?" Tiểu An hỏi, giọng nói trong trẻo mang theo sự lo lắng đáng yêu. Cô bé đứng cạnh Tạ Trần, đôi mắt to tròn ngước nhìn hắn, chờ đợi một câu trả lời.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. "Chỉ cần một vài người thực lòng muốn lắng nghe và sẻ chia là đủ rồi, Tiểu An. Giá trị không nằm ở số lượng." Hắn đặt cuốn sách về lại vị trí cũ, rồi quay lại nhìn Tiểu An. "Một hạt mầm gieo vào đất tốt, dù chỉ là một, vẫn có thể đơm hoa kết trái, nuôi dưỡng cả một cánh rừng. Một lời nói chân thành, dù chỉ được một người nghe, vẫn có thể lay động cả một tâm hồn."
Tiểu An gật đầu, đôi mắt vẫn còn hơi ngây thơ nhưng đã bắt đầu hiểu được phần nào ý nghĩa trong lời nói của Tạ Trần. Cô bé lại rón rén đi sắp xếp thêm vài cây nến nhỏ trên các bệ cửa sổ và góc phòng. Những cây nến sáp trắng, được đặt trong những chiếc đĩa gốm đơn giản, sẽ được thắp sáng khi màn đêm buông xuống, hứa hẹn sẽ mang đến một thứ ánh sáng ấm áp, thân mật, khác hẳn với ánh sáng rực rỡ của pháp thuật hay linh khí. Tạ Trần nhìn Tiểu An, trong lòng cảm thấy mãn nguyện. Cô bé, một đứa trẻ phàm nhân, đang lớn lên trong kỷ nguyên Nhân Gian mới, nơi giá trị tri thức và sự thấu hiểu bản chất được đề cao hơn sự mê tín hay giáo điều. Hắn biết, chính những hạt mầm như Tiểu An, những tâm hồn trong trẻo và ham học hỏi này, sẽ là nền móng vững chắc cho một tương lai mà hắn hằng mong muốn.
Hắn cũng nghĩ đến Cố Tuyết Lan. Cái tên nàng không còn là một ký ức mơ hồ về một người từng bị "mất người" trong thế giới tu tiên. Giờ đây, nàng là một hình ảnh sống động của sự hồi sinh, của một tâm hồn đang dần tìm lại bình yên trong những giá trị bình dị. Tạ Trần tự hỏi, liệu nàng có đến tối nay không? Hay nàng vẫn còn cần thêm thời gian để đối diện với chính mình, để buông bỏ hoàn toàn "vết sẹo của tiên đồ"? Hắn không ép buộc, không thúc giục. Hắn chỉ gieo một hạt mầm, và để hạt mầm ấy tự nảy nở theo quy luật tự nhiên của nó. Đó chính là "Vô Vi Chi Đạo" mà hắn đã thấu hiểu.
Quán sách, dưới ánh nắng chiều tà, không chỉ là một nơi chất chứa sách vở, mà còn là một không gian linh thiêng, nơi những giá trị nhân văn đang dần được tái sinh. Mùi hương của trà, của bánh mè, của giấy cũ và gỗ mục, tất cả hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng của sự bình dị, của cuộc sống. Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, không mang theo chút ưu tư nào, chỉ là sự an nhiên của một người đã tìm thấy mục đích và con đường của mình. H��n tin rằng, trong kỷ nguyên Nhân Gian này, con người sẽ không cần đến tiên khí hay pháp thuật để tìm thấy hạnh phúc. Họ sẽ tìm thấy nó trong chính những câu chuyện đời thường, trong lòng nhân ái, trong sự kiên cường và trong chính bản thân mỗi người. Và đêm nay, quán sách này sẽ là nơi khởi đầu cho những câu chuyện ấy. Hắn vuốt lại vạt áo vải bố cũ kỹ của mình, chỉnh lại dải lụa buộc tóc, chuẩn bị đón tiếp những vị khách đặc biệt của đêm nay, những người sẽ cùng hắn viết nên những trang sử đầu tiên của "Nhân Đạo" mới.
* * *
Khi hoàng hôn dần buông xuống, nuốt chửng những vệt nắng vàng cuối cùng, quán sách của Tạ Trần đã bừng lên một thứ ánh sáng khác, ấm áp và huyền ảo hơn. Những cây nến nhỏ trên bệ cửa sổ, trên mỗi chiếc bàn, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng giữa không gian quán đã được thắp sáng. Ánh lửa bập bùng nhảy múa, đổ bóng lên những giá sách cao vút, tạo nên một không gian vừa trang trọng, vừa thân mật, mang đậm nét cổ kính. Mùi hương của sáp nến cháy, của trà nóng và bánh mè quy���n lẫn mùi giấy cũ, mùi gỗ, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, đánh thức mọi giác quan. Từ bên ngoài, tiếng gió đêm khẽ rì rào qua những tán cây, mang theo hơi sương ẩm ướt, và tiếng côn trùng kêu rả rích từ khu vườn sau quán, tất cả tạo nên một bản nhạc nền êm ái cho buổi tối đặc biệt này.
Người dân Thị Trấn An Bình bắt đầu kéo đến, không ồn ào, không chen lấn, mà lặng lẽ từng người một, như những dòng suối nhỏ đổ về một con sông lớn. Họ lấp đầy những chỗ trống trên những chiếc ghế gỗ, ghế đẩu đã được sắp xếp gọn gàng. Bà Lão Bán Trầu, với dáng lưng còng và mái tóc bạc búi cao, miệng vẫn thoang thoảng mùi trầu, ngồi cạnh Tiểu Hoa. Cô bé Tiểu Hoa, đôi mắt to tròn lanh lợi, mái tóc tết hai bên, ngồi ngoan ngoãn, đôi chân bé xíu đung đưa không chạm đất, vẻ mặt đầy háo hức. Lão Khất Cái, rách rưới nhưng ánh mắt tinh anh, tìm một góc khuất gần cửa sổ, nơi hắn có thể vừa nhấp rượu từ bầu của mình, vừa lắng nghe mọi câu chuyện. Thợ Gốm Lão Tôn, với bàn tay chai sạn dính đất sét và vẻ mặt hiền từ, ngồi ngay ngắn ở một hàng ghế giữa, ánh mắt trầm tĩnh quan sát xung quanh.
Ở hàng ghế cuối cùng, hơi tách biệt với đám đông nhưng không hoàn toàn ẩn mình, Cố Tuyết Lan ngồi đó. Vẻ ngoài nàng vẫn còn chút u sầu, nhưng ánh mắt đã bớt đi vẻ mờ mịt của những ngày trước. Nàng không còn nhìn xa xăm, mà bắt đầu hướng về phía chiếc bàn nhỏ nơi Tạ Trần đang ngồi. Nàng vẫn còn chút do dự, chút lạc lõng trong không khí quá đỗi bình dị này, nhưng sự tò mò và một tia hy vọng mong manh đã kéo nàng đến đây. Nàng khẽ đưa tay chạm vào vạt áo của mình, cảm nhận chất vải thô ráp, một sự đối lập hoàn toàn với lụa là gấm vóc của những ngày nàng còn là tiên tử.
Tạ Trần, với dáng vẻ thư sinh bình dị, không chút phô trương, chậm rãi đứng dậy từ chiếc bàn trung tâm. Hắn mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không hề có vẻ gì là một người có thể "định đoạt vận mệnh thế giới". Bên cạnh hắn, Người Kể Chuyện, một người đàn ông gầy gò với vẻ mặt hóm hỉnh, luôn cầm theo chiếc quạt giấy, cũng đã ngồi vào vị trí của mình, sẵn sàng dẫn dắt buổi tối. Tiểu An, sau khi hoàn tất việc thắp nến, rón rén đi rót trà cho mọi người, tiếng nước chảy nhẹ nhàng vào từng tách sứ, tạo nên một âm thanh êm dịu, như một lời mời gọi mọi người cùng thư thái.
Tạ Trần đưa mắt quét một lượt quanh căn phòng. Hắn không nói ngay, mà để mọi người ổn định, để không khí lắng đọng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương hòa quyện của trà, của nến, của giấy cũ, và của những con người đang ngồi đây, mỗi người mang theo một câu chuyện, một cuộc đời. Giọng nói của hắn vang lên, trầm ấm và điềm tĩnh, không cần phải cao giọng nhưng lại có sức lan tỏa kỳ lạ, khiến mọi người đều phải chú ý lắng nghe.
"Hôm nay, chúng ta không nói về những điều cao siêu, về tiên giới xa xăm hay những phép thuật phi phàm. Chúng ta cũng không nói về những tranh giành quyền lực, những cơ duyên hay những bí cảnh huyền ảo." Tạ Trần chậm rãi nói, đôi mắt hắn lướt qua từng gương mặt, dừng lại một chút ở Cố Tuyết Lan, và rồi lại tiếp tục. "Hôm nay, chúng ta sẽ nói về những điều bình dị nhất, chân thật nhất trong cuộc sống của mỗi người. Về lòng nhân ái đã giúp chúng ta vượt qua khó khăn, về sự kiên cường đã giữ vững niềm tin, và về những khoảnh khắc mà chúng ta đã tìm thấy ý nghĩa trong cuộc đời này, dù cho Thiên Đạo có suy kiệt, dù cho linh khí có cạn kiệt."
Người Kể Chuyện khẽ gật đầu, nở một nụ cười khuyến khích. Hắn bắt đầu bằng một câu chuyện ngắn gọn, một câu chuyện ngụ ngôn về một cây cổ thụ đã chứng kiến bao thăng trầm của nhân gian, để làm nóng không khí. Giọng kể của hắn trầm bổng, lôi cuốn, khiến mọi người như chìm vào thế giới mà hắn đang vẽ ra. Khi câu chuyện kết thúc, một sự tĩnh lặng bao trùm quán sách, mọi người vẫn còn đang đắm chìm trong dư vị của nó.
Sau đó, Tạ Trần nhẹ nhàng lên tiếng. "Giờ đây, ta mời mỗi người, nếu có một câu chuyện nào đó, một khoảnh khắc nào đó trong cuộc đời mình mà các vị muốn chia sẻ, một câu chuyện về lòng nhân ái, về sự kiên cường, về một điều gì đó đã giúp các vị vượt qua khó khăn hay tìm thấy niềm vui, xin hãy kể cho chúng ta cùng nghe. Không cần phải là những điều lớn lao, chỉ cần là những điều chân thật nhất."
Cả phòng im lặng một lúc, mọi người nhìn nhau, có chút ngần ngại. Rồi Bà Lão Bán Trầu, với vẻ mặt xởi lởi quen thuộc, là người đầu tiên giơ tay. Giọng bà run run, nhưng ánh mắt lại chứa chan những ký ức xa xăm. "Nhớ hồi nạn đói năm xưa, tiên sinh à..." Bà bắt đầu, giọng bà khàn khàn nhưng rõ ràng, "Cái năm ấy, trời đất hạn hán, đồng ruộng khô cằn, nhà nào cũng đói kém. Nhà tôi khi ấy, cũng không còn hạt gạo nào để nấu cháo cho con. Cả nhà chỉ biết nhìn nhau mà khóc. Tưởng chừng như cái chết đã cận kề."
Bà lão ngừng một lát, nhấp một ngụm trà nóng Tiểu An vừa rót, rồi tiếp tục. "May nhờ bà hàng xóm, cái bà Sáu ấy, dù nhà bà cũng chẳng khá giả gì hơn, con cái cũng nheo nhóc, vậy mà bà vẫn mang sang cho tôi nửa bát cơm nguội, trộn thêm ít khoai lang luộc. Bà bảo, 'Cứ ăn đi chị Hai, có ít ăn ít, có nhiều ăn nhiều, miễn là có cái bỏ bụng.' Cái bát cơm ấy, nó không chỉ cứu đói cho con tôi, mà còn cứu lấy cái hy vọng của cả nhà tôi nữa. Nó ấm lòng hơn vạn lần linh đan diệu dược. Cái tình người ấy, tiên sinh à, nó hơn vạn tiên đan! Nó là thứ mà tôi không bao giờ quên được. Bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy mũi cay cay."
Tiểu Hoa ngồi cạnh, đôi mắt to tròn chăm chú lắng nghe, gương mặt cô bé lộ rõ vẻ xúc động. Bà Lão Bán Trầu nắm lấy tay Tiểu Hoa, khẽ xoa. "Con bé này, hồi đó còn bé tẹo, may mà có bát cơm ấy, nếu không thì..." Bà lão lắc đầu, không nói hết câu, nhưng mọi người đều hiểu. Những gương mặt trong quán sách, từ Thợ Gốm Lão Tôn trầm tĩnh đến Lão Khất Cái ranh mãnh, đều ánh lên sự đồng cảm. Cố Tuyết Lan, ở hàng ghế cuối, khẽ thở dài. Nàng chưa từng trải qua nỗi khổ của nạn đói, những ngày tháng tu luyện của nàng luôn được bảo bọc bởi linh thạch và linh dược. Nhưng câu chuyện của bà lão, về lòng nhân ái giản dị, lại chạm đến một góc khuất trong tâm hồn nàng, nơi mà những phép thuật cường đại không thể nào vươn tới được. Nàng bắt đầu cảm nhận được một thứ "linh khí" mới, không phải từ đất trời, mà từ chính trái tim con người.
* * *
Đêm càng về khuya, những ngôi sao trên bầu trời đen nhung bắt đầu lấp lánh như vô số những viên ngọc quý được rắc lên tấm màn vô tận. Gió heo may thổi nhẹ qua khung cửa sổ mở, mang theo hơi lạnh mơn man nhưng không hề gây khó chịu, chỉ làm không khí trong quán sách trở nên trong lành và dễ chịu hơn. Ánh nến lung linh hắt lên những gương mặt chăm chú lắng nghe, tạo nên một khung cảnh ấm áp, thân mật hiếm thấy. Quán sách, lúc này, không còn là nơi của những cuốn sách câm lặng, mà là một không gian sống động, nơi những câu chuyện đời thường được kể, được sẻ chia, và được thấu hiểu. Tiếng côn trùng đêm từ bên ngoài vẫn rả rích, như một bản hòa tấu bất tận của tạo hóa, làm nền cho những giọng kể trầm bổng bên trong.
Thợ Gốm Lão Tôn, sau khi Bà Lão Bán Trầu kết thúc câu chuyện đầy cảm động của mình, cũng chậm rãi đứng dậy. Đôi bàn tay chai sạn của ông, thấm đẫm mùi đất sét và sự kiên nhẫn của hàng chục năm làm nghề, khẽ nắm lại. Vẻ mặt ông hiền từ, ánh mắt ông nhìn Tạ Trần đầy sự tôn trọng, rồi lại lướt qua những người dân đang ngồi lắng nghe. "Tiên sinh nói đúng. Cuộc đời này, không cần những phép thuật gì cao siêu, chỉ cần cái tâm, cái tình là đủ." Giọng ông trầm ấm, đều đều, như tiếng nước chảy qua khe đá.
Ông kể về những năm tháng đầu tiên theo học nghề gốm, những thất bại tưởng chừng không đếm xuể. "Nhiều đêm, tôi cứ tưởng đã bỏ cuộc. Đất thì không chịu kết dính, nước thì không chịu nghe lời, lò nung thì lúc thì quá nhiệt, lúc thì không đủ lửa. Những mẻ gốm vỡ nát, những công sức đổ sông đổ bể, khiến tôi nản lòng vô cùng. Tôi từng nghĩ, có lẽ mình không có duyên với cái nghề này, có lẽ tôi chỉ là một kẻ vụng về, không tài năng. Nhiều lần, tôi muốn vứt bỏ tất cả, tìm một con đường khác, dễ dàng hơn." Ông thở dài, một tiếng thở dài chất chứa bao nhiêu kỷ niệm.
"Nhưng rồi, mỗi khi nhìn ngắm những mảnh gốm vỡ, tôi lại thấy chúng như chính cuộc đời mình. Vỡ ra rồi lại có thể nặn lại, miễn là còn yêu nghề, còn kiên nhẫn. Vợ tôi, một người đàn bà chất phác nhưng lại có một trái tim vô cùng mạnh mẽ, lúc nào cũng ở bên cạnh động viên. Nàng bảo tôi, 'Chàng ơi, đất và nước là linh hồn của vạn vật. Chàng phải dùng trái tim mình để cảm nhận chúng, để thấu hiểu chúng, chứ không phải dùng sức mạnh để ép buộc chúng.' Nàng còn bảo, 'Mỗi vết nứt, mỗi mảnh vỡ, đều là một bài học. Chàng hãy học từ chúng, rồi chàng sẽ làm được.' Chính những lời nói ấy, chính cái tình yêu thương và sự kiên nhẫn của vợ tôi, đã giúp tôi đứng dậy sau mỗi thất bại. Tôi lại nhặt những mảnh gốm vỡ, lại ngồi bên bàn xoay, lại bắt đầu nặn, lại cảm nhận đất, cảm nhận nước. Và cuối cùng, những tác phẩm đầu tiên của tôi cũng ra đời. Nó không phải là kiệt tác, nhưng nó là mồ hôi, là nước mắt, là tình yêu. Nó là kết quả của sự kiên cường." Thợ Gốm Lão Tôn kết thúc câu chuyện, đôi mắt ông sáng lên một niềm tự hào giản dị, chân thành.
Trong không gian tĩnh lặng, Cố Tuyết Lan, ở hàng ghế cuối, khẽ đưa tay lên ngực. Nàng cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình, một nhịp đập không còn hỗn loạn bởi những chấp niệm về sức mạnh, về cảnh giới, mà là một nhịp đập đều đặn, mạnh mẽ, của sự sống. Câu chuyện của Lão Tôn, về sự kiên cường trong công việc bình thường, về tình yêu thương làm động lực, đã khơi gợi trong nàng những cảm xúc đã ngủ quên từ lâu. Nàng nhớ lại những lần mình chán nản vì không đột phá được cảnh giới, những lúc nàng cảm thấy vô vọng khi linh khí cạn kiệt. Nhưng nàng đã không có ai để nói ra, không có ai để sẻ chia, vì những tu sĩ khác cũng đang lo lắng cho chính con đường của họ. Nàng đã từng nghĩ, những nỗi khổ của phàm nhân thật nhỏ bé, tầm thường. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra, những nỗi khổ ấy, khi được vượt qua bằng l��ng nhân ái và sự kiên cường, lại tạo nên một sức mạnh vô cùng vĩ đại, một sức mạnh mà tiên pháp cũng không thể sánh bằng.
Tiếp theo Thợ Gốm Lão Tôn, Lão Khất Cái, với nụ cười ranh mãnh thường trực trên môi và bầu rượu đã vơi đi một nửa, khà khà cười, rồi đứng lên. Hắn không kể về những khó khăn của đời mình, mà lại kể một câu chuyện ngụ ngôn, giọng điệu dí dỏm nhưng lại chứa đựng triết lý sâu sắc. "Thôi được, lão già này cũng xin góp một câu chuyện. Chẳng phải chuyện của lão, mà là chuyện của một cây cỏ dại."
Hắn nhấp một ngụm rượu, rồi bắt đầu. "Có một cây cỏ dại, mọc trong khe đá cằn cỗi, nơi mà đất thì ít, nước thì hiếm, ánh nắng thì bị che khuất bởi những tảng đá khổng lồ. Xung quanh nó, những cây cổ thụ cao lớn vươn mình lên trời, cành lá sum suê, hút hết dưỡng chất. Cây cỏ dại ấy, nó bé nhỏ lắm, yếu ớt lắm. Nó chẳng có linh khí để hấp thụ, chẳng có pháp quyết để tu luyện, chẳng có tiên đan để bồi bổ. Nó chỉ có một chút đất, một chút nước, và một chút ánh sáng le lói mà thôi."
Lão Khất Cái dừng lại, đảo mắt nhìn quanh, đôi mắt tinh anh của hắn dừng lại ở Cố Tuyết Lan một lát, rồi tiếp tục. "Nhưng nó không bỏ cuộc. Nó cứ thế mà vươn mình lên, từng chút một, từng chút một. Rễ của nó bám sâu vào kẽ đá, thân của nó cong queo uốn lượn, lá của nó xanh non mơn mởn, dù cho gió thổi mạnh, dù cho mưa giông bão táp. Cuối cùng, một ngày nọ, giữa khe đá ấy, cây cỏ dại ấy đã nở ra một bông hoa. Một bông hoa bé nhỏ, màu trắng tinh khôi, nhưng lại tỏa ra một hương thơm dịu nhẹ, khiến cả những cây cổ thụ cao lớn cũng phải ngước nhìn. Nó không cần tiên khí đâu? Nó chỉ cần đất, cần nước, và một chút ánh sáng. Nhưng nó vẫn vươn lên, vẫn nở hoa. Con người cũng vậy thôi, quan trọng là sống đúng với bản chất của mình, sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, dù là trong hoàn cảnh nào."
Tạ Trần lắng nghe từng câu chuyện, đôi khi khẽ gật đầu, đôi khi nhấp một ngụm trà nóng. Hắn không cần nói nhiều, chỉ một ánh mắt, một nụ cười nhẹ cũng đủ để thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc. Mỗi câu chuyện, dù nhỏ bé, dù giản dị, đều chạm đến trái tim người nghe, đều là minh chứng sống động cho cái gọi là "Nhân Đạo" mà hắn đang gieo mầm. Những câu chuyện ấy không hề có sự hoa mỹ của phép thuật, không có sự hào nhoáng của quyền năng, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh nội tại, một sự kiên cường và lòng nhân ái khiến người ta phải suy ngẫm.
Cố Tuyết Lan giờ đây không còn sự trống rỗng trong ánh mắt. Thay vào đó là sự ấm áp của những cảm xúc chân thật, bình dị. Nàng nhìn những người dân đang ngồi quanh mình, những gương mặt chất phác, những đôi mắt ánh lên sự đồng cảm và thấu hiểu. Nàng nhận ra rằng, cái "linh khí" mà nàng từng theo đuổi, cái sức mạnh phi phàm mà nàng từng khao khát, thực ra chỉ là một con đường hữu hạn. Còn cái "linh khí" của cuộc sống này, của lòng nhân ái, của sự kiên cường, của tình yêu thương, lại là vô tận. Nàng đã từng cố gắng tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời mình trong những bí cảnh huyền ảo, trong những pháp quyết cao siêu. Nhưng giờ đây, nàng thấy nó nằm ngay trong những câu chuyện bình dị nhất, trong chính những con người phàm trần này. Nàng khẽ đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim mình, như thể nó đang được tái sinh, được hồi sinh sau một giấc ngủ dài. Một cảm giác bình yên chưa từng có lan tỏa trong lòng nàng, một sự bình yên không cần đến bất kỳ sự bảo hộ nào của tiên pháp hay Thiên Đạo. Nàng biết, con đường phía trước còn dài, nhưng nàng đã tìm thấy một hướng đi, một nơi để trái tim nàng thuộc về, một cuộc sống trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hạt mầm hy vọng mà Tạ Trần đã gieo trong nàng, giờ đây đã bắt đầu nảy nở, xanh tươi trong mảnh đất màu mỡ của nhân gian.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.