Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1267: Vết Sẹo Của Tiên Đồ: Tìm Lại Bình Yên Trong Mảnh Đời Phàm Trần

Ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ, rắc những vệt vàng nhạt lên những kệ sách đã ngả màu thời gian trong quán của Tạ Trần. Không khí đầu ngày ở Thị Trấn An Bình mang theo sự trong lành và tĩnh mịch hiếm có, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng chim hót líu lo ngoài vườn hay tiếng rao hàng xa xa của một gánh hàng rong. Mùi giấy cũ, mùi mực và một chút hương trầm thoảng nhẹ từ lư hương đặt góc phòng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa ấm cúng, như thể thời gian ở đây trôi chậm hơn, lắng đọng hơn.

Tạ Trần ngồi sau quầy, tay cầm một cuốn sách đã sờn gáy, nhưng ánh mắt hắn lại không tập trung vào những dòng chữ. Hắn nhìn ra ngoài khung cửa, nơi những tia nắng nhảy múa trên tán lá xanh rì, tâm trí vẫn còn vương vấn những lời đã nói với Lão Nông Thúc Khang và Tiểu Cường hôm qua. "Học hỏi chân chính là tự mình kiến tạo tri thức, không phải thụ động tiếp nhận. Tư duy phản biện chính là con đường để con người tự bảo vệ mình khỏi sự lừa dối, khỏi những chấp niệm không đáng có." Hắn thầm nhủ. Những lời ấy, không chỉ là bài học cho Tiểu Cường, mà còn là kim chỉ nam cho cả một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người phải tự mình tìm kiếm ánh sáng, tự mình định nghĩa giá trị của sự sống, không còn dựa dẫm vào những giáo điều cũ kỹ hay quyền năng siêu nhiên đã lụi tàn.

Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự mãn nguyện nhưng cũng ẩn chứa chút ưu tư. Con đường Nhân Gian còn dài, và những hạt mầm hắn gieo hôm qua, liệu có đủ sức mạnh để đâm chồi nảy lộc, chống chọi với những cơn giông bão của sự vô thường? Hắn tin tưởng vào tiềm năng của con người, tin vào trí tuệ và trái tim không ngừng khao khát tìm kiếm sự thật. Nhưng sự thay đổi, đặc biệt là sự thay đổi từ một thế giới đầy rẫy phép tắc của tiên đạo sang một kỷ nguyên phàm trần hoàn toàn mới, sẽ không tránh khỏi những đau đớn, những lạc lối. Nhiều người sẽ phải vật lộn, phải đấu tranh để buông bỏ những chấp niệm, những hoài niệm về một quá khứ huy hoàng nhưng đã chẳng còn nữa.

Bên cạnh hắn, Thư Đồng Tiểu An đang cặm cụi lau chùi những giá sách. Đôi mắt to tròn, lanh lợi của cậu bé lướt qua Tạ Trần, rồi lại dán vào cuốn sách trên tay hắn. "Thưa tiên sinh," Tiểu An thì thầm, giọng trong trẻo như tiếng chim non, "Bài này con vẫn chưa hiểu rõ lắm. Tại sao người ta lại tin vào con chim sẻ là thần linh, mà không chịu nhìn xem nó chỉ là một con chim bình thường?" Cậu bé ngẩng đầu lên, vẻ tò mò hiện rõ trên khuôn mặt gầy gò. Bộ quần áo vải thô cũ kỹ không che giấu được sự linh hoạt và thông minh toát ra từ cậu.

Tạ Trần khép sách lại, đặt nhẹ lên quầy. Hắn nhìn Tiểu An, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu. "Bởi vì, Tiểu An, tin tưởng thì dễ hơn là suy nghĩ. Chấp nhận một câu chuyện có sẵn thì đơn giản hơn là tự mình đi tìm lời giải đáp. Và đôi khi, người ta thà tin vào một điều kỳ diệu không có thật để tìm thấy sự an ủi, còn hơn là đối mặt với một sự thật trần trụi, bình thường." Hắn khẽ vuốt mái tóc đen dài của Tiểu An, một cử chỉ dịu dàng hiếm thấy. "Nhưng trong kỷ nguyên này, sự an ủi nhất định phải đến từ chính sự thật, từ chính khả năng tự mình nhận thức. Nếu không, nó sẽ chỉ là ảo ảnh, một chấp niệm khác mà thôi."

Tiểu An gật đầu, có vẻ đã hiểu đôi chút. Cậu bé quay lại tiếp tục công việc của mình, nhưng thi thoảng lại liếc nhìn Tạ Trần, như muốn hỏi thêm điều gì đó. Tạ Trần mỉm cười nhẹ. Hắn biết, những hạt mầm tri thức đã được gieo, và rồi chúng sẽ từ từ nảy nở theo cách riêng của mỗi người. Hắn là một người gieo hạt, không phải người thúc ép. Đó là cái "vô vi" trong đạo của hắn, một sự dẫn dắt thầm lặng, để mọi thứ tự nhiên diễn ra, tự nhiên phát triển. Hắn lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng mặt trời đã lên cao hơn một chút, báo hiệu buổi sáng đang dần chuyển sang trưa. Một ngày mới, với những câu chuyện mới, những cuộc gặp gỡ mới, lại sắp sửa bắt đầu. Và hắn, với đôi mắt thấu tỏ nhân quả, lại chuẩn bị đón nhận những mảnh đời phàm trần đang tìm về sự bình yên.

**---**

Gần trưa, khi ánh nắng đã trở nên ấm áp hơn, đổ bóng những tán cây cổ thụ xuống con đường đất trước quán, một bóng dáng mảnh mai khẽ dừng lại. Cố Tuyết Lan bước vào quán sách, dáng vẻ u sầu của nàng như mang theo một tầng sương khói mờ mịt, khiến cả không gian vốn đã tĩnh lặng nay càng thêm trầm mặc. Khuôn mặt nàng thanh tú nhưng hằn sâu nỗi u uẩn, đôi mắt thường nhìn xa xăm như tìm kiếm điều gì đã mất, không còn vẻ sắc sảo, kiêu hãnh của một tu sĩ thuở nào. Mái tóc đen dài, thường buông xõa, nay có vài sợi bạc sớm lấp lánh dưới ánh sáng nhạt. Trang phục nàng mặc đơn giản, màu sắc nhạt nhòa, không một chút phô trương hay linh khí. Dáng người gầy gò, toát lên vẻ yếu đuối, nhưng đôi khi, trong khóe mắt sâu thẳm ấy, vẫn chợt lóe lên một ánh sáng kiên cường, rồi lại nhanh chóng tắt đi, nhường chỗ cho nỗi bi thương vô tận.

Nàng đi dọc các kệ sách, bàn tay trắng xanh khẽ lướt qua những gáy sách cũ kỹ. Ánh mắt nàng lướt qua những cuốn sách tu luyện cổ xưa, những ghi chép về linh khí, về phương pháp kết đan, về những pháp quyết cao thâm. Nhưng nàng không dừng lại lâu, dường như những thứ ấy giờ đây chỉ gợi lên thêm những nỗi đau, những tiếc nuối về một quá khứ đã xa xăm, không thể quay lại. Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực nàng, nặng trĩu. Nàng vô thức chạm vào một cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' trên kệ gần quầy của Tạ Trần, ngón tay khẽ miết lên dòng chữ cổ kính, như thể đang tìm kiếm một sự an ủi nào đó từ những trang sách.

Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy, ánh mắt hắn như hai giếng nước sâu thẳm, lặng lẽ quan sát. Hắn không nói gì, cũng không làm gì để phá vỡ sự tĩnh lặng của nàng. Hắn hiểu rằng, đôi khi, sự im lặng và một ánh mắt thấu hiểu còn có giá trị hơn vạn lời an ủi sáo rỗng. Hắn có thể cảm nhận được nỗi đau ẩn sâu trong tâm hồn nàng, cái cảm giác "mất người" không phải do đánh mất nhân tính, mà là đánh mất một phần bản ngã, một phần cuộc đời đã định nghĩa nàng suốt những năm tháng thanh xuân.

Tiểu An, vẫn đang lau dọn ở một góc khác của quán, lén lút quan sát người khách lạ. Cậu bé chưa từng thấy một ai có vẻ buồn đến thế, như thể toàn bộ thế giới đều đang đè nặng lên đôi vai gầy gò của nàng. Cậu bé khẽ nghiêng đầu, thì thầm với Tạ Trần: "Tiên sinh, vị cô nương này... trông nàng ấy buồn quá." Giọng cậu bé nhỏ xíu, nhưng trong không gian tĩnh lặng, Tạ Trần vẫn nghe rõ. Hắn khẽ gật đầu, không quay lại nhìn Tiểu An, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo Cố Tuyết Lan. Hắn biết, nỗi buồn của nàng không phải là thứ có thể xua tan bằng một lời nói bâng quơ, mà cần một sự thấu hiểu sâu sắc, một con đường để nàng tự mình tìm thấy ánh sáng.

Cố Tuyết Lan cuối cùng cũng quay lại nhìn Tạ Trần, đôi mắt nàng đượm một nỗi u hoài khó tả. Nàng khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng pha lẫn chút mỏi mệt: "Công tử... ở đây có những cuốn sách nào nói về lịch sử của những dòng sông, hay những triết lý về sự thay đổi của đất trời không?" Nàng không hỏi về tu luyện, không hỏi về tiên pháp, mà hỏi về những điều bình dị, về dòng chảy của tự nhiên, như thể đang muốn tìm một mối liên hệ nào đó với thế giới phàm trần mà nàng đang phải đối mặt.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đủ ấm áp để xua đi chút lạnh lẽo trong lòng Cố Tuyết Lan. "Có chứ. Sách ở đây nhiều vô kể, nói về vạn vật trong trời đất. Nhưng không biết cô nương muốn tìm kiếm điều gì từ những dòng sông, từ sự thay đổi của đất trời?" Hắn không trả lời trực tiếp, mà lại đặt ra một câu hỏi mở, một câu hỏi chạm đến tận cùng tâm hồn nàng, gợi ý nàng tự mình suy ngẫm về mục đích của sự tìm kiếm. Hắn muốn nàng tự mình khám phá, tự mình nhìn nhận, chứ không phải thụ động tiếp nhận những lời giải đáp.

Cố Tuyết Lan hơi khựng lại, dường như không ngờ Tạ Trần lại hỏi ngược lại nàng như vậy. Nàng lại khẽ thở dài, ánh mắt lướt qua những chồng sách cao ngất, rồi lại dừng lại ở cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' mà nàng vừa chạm vào. "Ta... ta chỉ muốn biết, liệu có thứ gì trên đời này là vĩnh viễn không thay đổi, hay mọi thứ đều sẽ hóa thành tro bụi, thành hư vô?" Nàng nói, giọng nàng thấp dần, mang theo nỗi tuyệt vọng không thể che giấu. Câu hỏi của nàng không chỉ là một thắc mắc về triết lý, mà còn là một tiếng kêu cứu từ một tâm hồn đang lạc lối, đang đối mặt với sự vô thường nghiệt ngã của thế giới. Cái thế giới mà nàng từng tin tưởng, từng cống hiến cả tuổi trẻ, nay đã không còn. Cái quyền năng mà nàng từng tự hào, nay đã biến mất như một giấc mộng phù du.

Tạ Trần nhìn nàng thật lâu, đôi mắt hắn dường như có thể nhìn thấu những chấp niệm sâu thẳm trong lòng nàng. Hắn không vội trả lời, mà chỉ khẽ gật đầu, như thể đã hiểu tất cả. Hắn biết, nàng không chỉ hỏi về dòng sông hay đất trời, mà đang hỏi về chính bản thân mình, về giá trị của sự tồn tại khi mọi thứ nàng từng nắm giữ đã tan biến. Đây là một vết sẹo của tiên đồ, một nỗi đau mà không ít cựu tu sĩ đang phải trải qua trong kỷ nguyên Nhân Gian mới này.

**---**

Ánh nắng đầu giờ chiều đã dịu đi đôi chút, không còn gay gắt như buổi trưa mà trở nên vàng óng, ấm áp. Tạ Trần khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, rồi nhìn Cố Tuyết Lan, giọng nói trầm ấm: "Cô nương, ngồi xuống đây dùng một chén trà chứ?" Hắn không ép buộc, chỉ là một lời mời nhẹ nhàng, nhưng trong đó ẩn chứa một sự quan tâm chân thành. Hắn tin rằng, một chén trà nóng, một không gian yên bình và một tâm hồn sẵn lòng lắng nghe đôi khi lại là liều thuốc hữu hiệu nhất cho những vết thương lòng.

Cố Tuyết Lan ngần ngừ một lát, rồi khẽ gật đầu. Nàng bước về phía bàn trà nhỏ trong quán, động tác có chút dè dặt, như thể nàng đã quá quen với sự cô độc và ngại ngùng khi phải đối mặt với người khác. Tạ Trần nhẹ nhàng pha trà. Tiếng nước trà rót nhẹ vào chén sứ, trong trẻo như tiếng suối reo, lan tỏa một hương thơm dịu mát, thanh thoát khắp không gian. Mùi trà thơm dịu, hòa quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một bầu không khí lắng đọng, dễ chịu. Hắn đưa cho nàng một chén trà, rồi tự mình cũng nhấp một ngụm, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, thấu hiểu.

Ban đầu, Cố Tuyết Lan chỉ khẽ nhấp môi, ánh mắt vẫn còn xa xăm, u buồn. Nhưng rồi, hương vị thanh khiết của trà dường như đã xoa dịu phần nào những gợn sóng trong lòng nàng. Nàng dần dần mở lòng, bắt đầu chia sẻ về những năm tháng tu luyện đã qua, về một thời mà nàng từng là một tiên tử được vạn người ngưỡng mộ, được bao bọc bởi linh khí và những pháp thuật cao siêu. "Ta từng là đệ tử của Thanh Vân Môn, từng được sư phụ khen ngợi là có thiên phú hiếm có. Ta đã dành trọn ba trăm năm để tu luyện, để truy cầu đại đạo, để mong cầu trường sinh bất tử..." Giọng nàng nghẹn lại, đôi mắt nàng ánh lên nỗi hoài niệm về một quá khứ huy hoàng nhưng đã trở thành tro bụi. "Nhưng rồi, linh khí cạn kiệt. Thiên Đạo suy kiệt. Các tiên môn sụp đổ. Tất cả những gì ta từng tin tưởng, từng nỗ lực, đều hóa thành hư không."

Nàng đặt chén trà xuống, hai tay nắm chặt vào nhau, ngón tay trắng bệch. "Ta đã mất đi tất cả. Sức mạnh, địa vị, cả nh��ng bằng hữu cùng chung chí hướng... Ta không còn là ta nữa. Ta lạc lõng giữa thế giới phàm trần này, như một cánh chim mất tổ, không còn biết bay về đâu. Ta nhìn những phàm nhân sống cuộc đời bình thường, ăn uống, ngủ nghỉ, sinh con đẻ cái, mà ta lại cảm thấy xa lạ. Những thứ mà ta từng khinh thường, từng cho là thấp kém, nay lại là tất cả những gì còn lại. Ta không thể chấp nhận được. Ta cảm thấy mình đã 'mất người' không phải vì bị tiên đạo bào mòn cảm xúc, mà là vì mất đi cái khả năng để sống như một phàm nhân bình thường."

Những lời của Cố Tuyết Lan là một lời thú tội chân thành, một tiếng kêu than từ sâu thẳm tâm hồn. Nàng đang đối mặt với một xung đột nội tâm gay gắt: đấu tranh giữa hoài niệm về quá khứ huy hoàng của một tu sĩ, sự tiếc nuối sức mạnh đã mất, và sự lạc lõng, vô dụng trong thế giới phàm nhân hiện tại. Nàng sợ hãi việc phải chấp nhận một cuộc sống bình thường mà nàng từng khinh thường.

Tạ Trần lắng nghe nàng một cách kiên nhẫn, không ngắt lời. Hắn hiểu rõ cảm giác "mất người" mà nàng nhắc đến. Đó không phải là sự đánh mất cảm xúc như nhiều tu sĩ khác, mà là sự đánh mất bản sắc, đánh mất mục đích sống. Hắn nhấp một ngụm trà, rồi khẽ lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại chứa đựng một sức mạnh xoa dịu lạ kỳ. "Cô nương, dòng suối không cần phải chảy xiết mãi mới là suối. Khi nó trở nên hiền hòa, nó vẫn là suối, và có thể nuôi dưỡng những mầm sống khác. Cái gọi là 'đạo' mà cô nương từng theo đuổi, có lẽ chỉ là một con đường. Con đường ấy đã kết thúc, nhưng sự sống thì không."

Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt u sầu của nàng, ánh mắt kiên định nhưng đầy sự thấu hiểu. "Sức mạnh không phải là thước đo duy nhất của sự tồn tại. Một nhành cây khô vẫn có thể là nơi trú ngụ cho chim chóc. Một phiến đá vô tri vẫn có thể trở thành nền móng cho một ngôi nhà. Cái gọi là 'bình thường' mà cô nương khinh thường, lại là nền tảng cho mọi sự sống, cho mọi sự phát triển. Nó không phải là sự kết thúc, mà là một sự 'tái sinh' khác, một khởi đầu mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn trong những giá trị chân thực nhất."

Cố Tuyết Lan im lặng, đôi mắt nàng chớp nhẹ, như thể đang cố gắng tiêu hóa những lời Tạ Trần nói. Nàng vẫn còn ám ảnh bởi cái gọi là 'đạo', cái con đường tu luyện đã khắc sâu vào tâm khảm nàng suốt hàng trăm năm. "Nhưng... không có linh khí, không có pháp thuật, chúng ta còn là gì? Chỉ là những phàm nhân yếu ớt, hữu hạn. Chẳng phải đó là sự thoái hóa sao?" Nàng khẽ hỏi, trong giọng nói vẫn còn vương vấn sự phản kháng.

Tạ Trần khẽ lắc đầu. "Không, cô nương. Đó không phải là sự thoái hóa. Đó là sự trở về. Trở về với bản chất nguyên thủy của con người, với trí tuệ, với trái tim, với khả năng tự mình kiến tạo. Cái Thiên Đạo cũ đã suy kiệt, nhưng một Nhân Đạo mới đang trỗi dậy. Con người sẽ không còn khao khát thành tiên, không còn bị ràng buộc bởi những quy tắc vô thường của tiên giới. Thay vào đó, họ sẽ tìm thấy ý nghĩa trong việc khám phá thế giới này bằng đôi mắt của mình, bằng trí tuệ của mình, bằng chính những trải nghiệm của mình. Mỗi bước chân, mỗi ánh mắt, mỗi cảm nhận đều là một bảo vật."

Hắn đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi những đứa trẻ đang nô đùa trên con đường đất, tiếng cười vang vọng trong không gian. "Nhìn xem, cô nương. Chúng không cần phép thuật để vui đùa. Chúng không cần linh khí để sống. Chúng sống một cuộc đời bình thường, nhưng không hề thiếu đi sự trọn vẹn. Cái 'đạo' mà cô nương cần tìm, không nằm ở những pháp quyết cao siêu hay những bí cảnh huyền ảo, mà nằm ngay trong chính cuộc sống này, trong chính bản thân cô nương, trong cách cô nương đón nhận và hòa nhập vào nó."

Tạ Trần lại rót thêm trà vào chén của Cố Tuyết Lan. Hương trà lại một lần nữa lan tỏa, như một lời xoa dịu vô hình. "Sự vô thường của vạn vật là quy luật không thể tránh khỏi. Nhưng chấp niệm vào quá khứ, vào những điều đã mất, sẽ chỉ khiến cô nương mãi mãi bị trói buộc. Hãy buông bỏ 'vết sẹo của tiên đồ' đó đi, cô nương. Hãy để nó trở thành một dấu ấn của trải nghiệm, chứ không phải một gông cùm. Hãy tái sinh trong cuộc đời này, như một dòng suối sau khi chảy qua ghềnh đá, sẽ trở nên hiền hòa và nuôi dưỡng vạn vật. Đó chính là sự trọn vẹn, một sự trọn vẹn mà không cần đến bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào."

Cố Tuyết Lan nhìn chén trà trên tay mình, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đứa trẻ vẫn đang chơi đùa. Nàng im lặng rất lâu, rồi khóe mắt nàng chợt ướt lệ. Đó không phải là giọt nước mắt của nỗi tuyệt vọng, mà là giọt nước mắt của sự giải thoát, của một nỗi buồn được thấu hiểu, và của một hy vọng mong manh vừa nhen nhóm. Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười đầu tiên Tạ Trần thấy trên khuôn mặt nàng, một nụ cười nhợt nhạt nhưng lại mang theo một vẻ đẹp rung động lòng người. Nàng vẫn còn rất yếu đuối, vẫn còn rất mong manh, nhưng trong đôi mắt nàng, ánh sáng kiên cường đã trở lại, không phải là ánh sáng của quyền năng, mà là ánh sáng của sự sống, của một ý chí muốn được tái sinh. Nàng biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy thử thách, nhưng ít nhất, nàng đã tìm thấy một điểm tựa, một hướng đi, một hạt mầm hy vọng trong chính cuộc sống bình thường này.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free