Nhân gian bất tu tiên - Chương 1265: Hành Trình Khám Phá: Khi Tâm Hồn Là Bảo Vật
Đêm dần buông xuống, Thị trấn An Bình chìm trong ánh trăng bạc và tiếng côn trùng rả rích. Tạ Trần đứng đó, giữa không gian tĩnh lặng, cảm nhận dòng chảy “vô thường” của thời gian, của vạn vật. Anh không còn là điểm neo nhân quả của một Thiên Đạo sắp tan rã, mà là một phần của dòng chảy ấy, một hạt cát trong sa mạc rộng lớn của nhân gian. Vai trò của anh giờ đây không phải là cứu vớt, mà là chứng kiến, là để nhân loại tự tìm thấy con đường của mình. Đó là một sự “vô vi” chân chính, một sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng tự thân của con người. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến bất kỳ thần linh hay tiên nhân nào để dẫn dắt. Chỉ có con người, với trí tuệ và trái tim của mình, sẽ tự mình kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên thực sự thuộc về nhân gian, nơi mà mỗi tranh chấp, mỗi mâu thuẫn đều được giải quyết bằng sự thấu hiểu, bằng lòng trắc ẩn, và bằng sức mạnh của những lời nói chân thành, chứ không phải bằng bạo lực hay quyền lực. Đây chính là “Nhân Đạo” đã được thiết lập, một kỷ nguyên mà Tạ Trần đã chờ đợi từ rất lâu.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới còn e ấp, len lỏi qua kẽ lá, rải vàng nhạt trên những mái ngói rêu phong của Thị trấn An Bình, Tạ Trần đã an tọa sau quầy sách. Quán sách của hắn vốn không lớn, nhưng lại chất chứa một không khí thanh bình đến lạ lùng. Từng thớ gỗ cũ kỹ, từng trang sách ố vàng đều như thấm đẫm hơi thở của thời gian và tri thức. Ánh nắng ban mai, trong trẻo và dịu dàng, mơn man trên giá sách, làm nổi bật những hàng chữ Hán cổ. Không khí se lạnh của buổi sớm còn vương vấn, mang theo mùi ẩm của đất, mùi thơm thoang thoảng của cỏ dại ven đường và mùi mực tàu phảng phất từ những cuốn sách cổ. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua những trang sách đang mở, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, như ru lòng người vào cõi mộng.
Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố màu nâu nhạt đã sờn cũ, cầm trên tay một cuốn cổ thư đã bạc màu theo năm tháng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn dĩ luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại mang một nét bình yên, mãn nguyện ngầm. Hắn không thực sự đọc sách, mà chỉ lật nhẹ từng trang, ánh mắt lơ đãng hướng ra ngoài cửa sổ, nơi con phố nhỏ vẫn còn vắng lặng, chỉ có vài ba người bán hàng rong sớm nhất đang rục rịch bày biện gánh hàng. Hắn đang suy ngẫm về sự hòa giải đầy nhân văn ngày hôm qua, về bài học "Hòa" mà Tiểu An đã cảm nhận được, và về niềm tin kiên định của hắn vào "Nhân Đạo" đang dần hình thành.
Trong tâm trí Tạ Trần, những lời nói của Bà Lão Bán Trầu, cái gật đầu c��a Lão Nông Thúc Đinh, và sự nhượng bộ của Chưởng Quán Tiệm Rượu vẫn còn văng vẳng. Hắn nhớ lại khoảnh khắc Tiểu An hỏi: "Tiên sinh, không cần đánh nhau mà họ cũng giải quyết được ạ?". Câu hỏi ngây thơ ấy như một lời khẳng định cho sự chuyển mình của thời đại. Sức mạnh của lời nói, sự thấu hiểu, lòng trắc ẩn và sự nhường nhịn – đây chính là những giá trị mà hắn hằng mong mỏi sẽ trở thành nền tảng cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người không còn phải tranh giành, đấu đá vì những phù phiếm của linh khí hay quyền lực tiên đạo. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự nhẹ nhõm và một niềm tin tưởng sâu sắc vào tiềm năng của nhân loại. Cái “vô vi” mà hắn theo đuổi không phải là sự thờ ơ hay trốn tránh, mà là sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng tự thân của con người, để họ tự kiến tạo nên vận mệnh của chính mình, không cần đến sự can thiệp của bất kỳ "điểm neo nhân quả" nào.
Ở một góc quán, Tiểu An, thư đồng nhỏ bé với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cần mẫn ngồi trước bàn học. Cậu bé miệt mài với cuốn sách vỡ lòng, đôi khi lại cắn nhẹ đầu bút, suy nghĩ. Chiếc áo vải thô cũ kỹ không che giấu được thân hình gầy gò của cậu, nhưng ý chí học hỏi thì không hề nhỏ bé. Tiếng lật sách nhẹ nhàng của Tạ Trần, tiếng chim hót ngoài cửa, và tiếng bút sột soạt trên giấy của Tiểu An tạo nên một không gian học thuật yên bình, đậm chất thiền định.
Đột nhiên, Tiểu An ngừng viết. Cậu bé ngước đôi mắt trong veo nhìn Tạ Trần, nét mặt có chút bối rối. “Tiên sinh,” giọng cậu bé trong trẻo cất lên, phá vỡ sự tĩnh lặng, “chữ ‘huyền’ này… con vẫn chưa hiểu rõ ý nghĩa sâu xa của nó lắm ạ. Con thấy trong sách có nhiều cách dùng khác nhau.”
Tạ Trần đặt cuốn sách đang cầm xuống, quay hẳn người về phía Tiểu An. Hắn nhìn cậu bé với ánh mắt dịu dàng, đầy kiên nhẫn. “Chữ ‘huyền’ sao?” Hắn khẽ nhắc lại, rồi đưa tay vuốt nhẹ chòm râu lưa thưa của mình. “Chữ ‘huyền’, Tiểu An à, nó không chỉ là một nét mực trên giấy. Nó ẩn chứa nhiều ý nghĩa thâm sâu, tùy vào ngữ cảnh mà nó mang sắc th��i khác nhau. Đôi khi, nó là sắc đen thẳm của đêm tối, của vũ trụ bao la không thể nhìn thấu. Đó là cái ‘huyền bí’, cái ‘huyền diệu’, cái mà con người ta chưa thể lý giải, nhưng lại luôn khát khao tìm hiểu.”
Hắn dừng lại một chút, như để Tiểu An có thời gian suy ngẫm. “Nhưng ‘huyền’ còn có nghĩa là ‘sâu xa’, ‘thâm thúy’. Ví như, triết lý ‘vô vi’ của ta, hay lẽ ‘nhân quả’ của thế gian, đều là những điều ‘huyền diệu’, không dễ dàng mà lĩnh hội được. Nó đòi hỏi con phải dùng trái tim để cảm nhận, dùng trí tuệ để suy xét, chứ không chỉ đơn thuần là ghi nhớ mặt chữ. Con người ta, khi đứng trước những điều ‘huyền’ như vậy, thường có hai thái cực: hoặc là sợ hãi, quay lưng, hoặc là tò mò, tìm cách khám phá. Con đường tu tiên trước đây, cũng vì muốn khám phá những điều ‘huyền bí’ của vũ trụ mà sinh ra. Nhưng nay, khi Thiên Đạo suy yếu, con người lại tìm thấy những điều ‘huyền diệu’ ngay trong chính cuộc sống bình thường của mình, trong những mối quan hệ nhân sinh, trong những bài học về lòng ‘hòa’ mà con vừa chứng kiến hôm qua.”
Tạ Trần nhìn thẳng vào đôi mắt Tiểu An, ánh mắt đầy ẩn ý. “Con thấy đó, cái ‘huyền’ của vũ trụ có thể là vô tận, nhưng cái ‘huyền’ của nhân tâm, của sự kết nối giữa người với người, cũng không kém phần kỳ diệu. Con người ta, khi biết cách thắp sáng ‘ngọn đèn trong tâm’ như ta đã nói, sẽ khám phá ra được những điều ‘huyền diệu’ ngay trong chính bản thân và cộng đồng của mình. Đó chính là một phần của hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống mà ta vẫn thường chiêm nghiệm.”
Tiểu An lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt mở to, ánh lên vẻ hiểu biết. Cậu bé gật đầu lia lịa, như thể mỗi lời của tiên sinh đều là một chìa khóa mở ra cánh cửa tri thức mới. Cậu bé cầm lấy bút, cẩn thận ghi lại những gì Tạ Trần vừa giảng vào cuốn sổ nhỏ của mình. Nét chữ của cậu bé, tuy còn non nớt, nhưng đã mang một sự chắc chắn hơn, như thể mỗi nét bút đều chứa đựng một phần của sự giác ngộ. Cảm giác yên bình trong quán sách, với mùi giấy cũ và hương trầm phảng phất, càng làm sâu sắc thêm khoảnh khắc sư đồ truyền thụ tri thức này. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa, như một lời chúc phúc cho sự khởi đầu của một ngày mới, cho sự tiếp nối của tri thức và nhân văn trong kỷ nguyên Nhân Gian. Tạ Trần mỉm cười, tiếp tục lật trang cuốn cổ thư, trong lòng ngập tràn hy vọng.
***
Khi ánh nắng ban mai đã vươn cao hơn một chút, xuyên qua những tán cây cổ thụ ven đường, nhuộm vàng cả con phố, không khí trong Thị trấn An Bình cũng bắt đầu trở nên nhộn nhịp hơn. Tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng cười nói của trẻ nhỏ chơi đùa, và tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người qua lại trên con phố lát đá đã điểm xuyết thêm sự sống động cho buổi sớm.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ cũ kỹ của quán sách khẽ cót két mở ra. Một bóng người cao ráo, dáng vẻ phong trần bước vào, mang theo một làn gió nhẹ và chút bụi đường. Đó là một chàng trai trẻ, có lẽ chỉ ngoài đôi mươi. Làn da của hắn rám nắng, không phải cái rám nắng của người lao động nặng nhọc, mà là cái rám nắng của những chuyến đi dài, của sự phong sương và gió bụi. Ánh mắt hắn sáng quắc, tràn đầy sự tò mò và nhiệt huyết, như thể đang nhìn ngắm thế giới bằng một lăng kính hoàn toàn mới lạ.
Hắn không mang theo nhiều hành lý, chỉ có một chiếc túi vải cũ đã bạc màu vắt qua vai, bên trong có lẽ chứa đựng những vật dụng cần thiết cho chuyến đi của một lữ khách. Trang phục của hắn cũng rất đơn giản, một bộ áo vải thô màu xám tro, quần ống rộng được bó gọn gàng ở mắt cá chân, tiện lợi cho việc di chuyển. Tuy phong trần, nhưng y phục của hắn lại rất sạch sẽ, không hề có vẻ lếch thếch. Hắn bước chân nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động lớn, như thể không muốn phá vỡ không khí yên tĩnh trong quán sách.
Du Khách Lâm Phong – đó là cái tên mà hắn thường dùng khi phiêu bạt giang hồ – nhìn quanh quán sách một lượt. Ánh mắt hắn lướt qua từng giá sách chất đầy những cuốn cổ thư, dừng lại đôi chút ở những bức thư pháp treo trên tường, rồi lại chú ý đến Tiểu An đang chăm chú viết chữ. Hắn không vội vàng tìm kiếm một cuốn sách cụ thể nào, mà chỉ đơn thuần là quan sát, chiêm ngưỡng không gian này. Có lẽ, đối với hắn, chính cái không khí tri thức và tĩnh lặng này đã là một điểm dừng chân thú vị.
Tiểu An, nghe tiếng động, ngẩng đầu lên nhìn. Cậu bé thoáng chút tò mò về vị khách lạ, nhưng rồi lại nhanh chóng quay lại với bài học, chỉ là thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Lâm Phong.
Tạ Trần, người đã cảm nhận được sự xuất hiện của vị khách từ lúc cánh cửa khẽ mở, nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống bàn. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm nhìn về phía Lâm Phong. Khuôn mặt thanh tú của Tạ Trần, vốn dĩ đã mang vẻ thư sinh, nay càng thêm phần tĩnh tại dưới ánh nắng ban trưa dịu nhẹ.
“Xin lỗi, quán còn mở cửa không?” Lâm Phong cất tiếng hỏi, giọng nói trầm ấm và rõ ràng, mang theo một chút hơi thở của gió ngàn. Hắn không có vẻ ngạo mạn hay vội vã của một tu sĩ tìm kiếm cơ duyên, cũng không có vẻ chất phác của một người dân địa phương. Giọng điệu của hắn tự nhiên và lịch thiệp, như một người đã trải qua nhiều nơi, gặp gỡ nhiều người.
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười mỉm nhẹ nhàng nở trên môi. “Mời vào. Cậu tìm gì sao?” Hắn đáp lời, không dùng ngôn từ quá hoa mỹ, nhưng lại toát lên sự chân thành và hiếu khách. Hắn đã quen với việc những người khách ghé qua quán, mỗi người một mục đích, kẻ tìm sách, người tìm tri thức, kẻ tìm nơi trú chân.
Lâm Phong bước sâu hơn vào quán, tiến lại gần quầy sách. Hắn không trả lời ngay, mà lại đưa mắt nhìn một lượt các cuốn sách cổ trên kệ gần đó, như thể đang thưởng thức vẻ đẹp của chúng. Hương trầm phảng phất trong quán, hòa cùng mùi giấy cũ, khiến hắn cảm thấy một sự bình yên dễ chịu. Hắn hít một hơi thật sâu, như muốn thu hết những tinh túy của không gian này vào lồng ngực.
“Không hẳn là tìm, thưa tiên sinh,” Lâm Phong cuối cùng cũng đáp lời, ánh mắt hắn quay lại nhìn Tạ Trần, “chỉ là thấy quán sách này có vẻ thú vị, muốn ghé qua nghỉ chân một lát.” Hắn nhấn mạnh từ “thú vị”, trong giọng nói của hắn không giấu được sự hứng thú và một chút háo hức. “Tôi đã đi qua nhiều thị trấn, nhiều thôn làng, nhưng ít khi thấy một quán sách nào lại mang một không khí thanh tịnh và cổ kính như nơi đây. Nó như một ốc đảo giữa dòng đời vội vã.”
Tạ Trần im lặng lắng nghe, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ bình thản. Hắn hiểu rằng, những người như Lâm Phong, những kẻ lang thang qua bốn bể, thường không tìm kiếm những thứ hữu hình. Họ tìm kiếm những trải nghiệm, những cảm xúc, những câu chuyện. Trong đôi mắt sáng của Lâm Phong, Tạ Trần nhìn thấy một sự khao khát khám phá, không phải là khám phá sức mạnh hay bảo vật, mà là khám phá vẻ đẹp của thế gian, vẻ đẹp của nhân tình. Đây chính là một biểu hiện khác của “Nhân Đạo” đang dần định hình.
“Mời cậu ngồi nghỉ.” Tạ Trần chỉ tay về phía chiếc bàn gỗ nhỏ đặt ở góc quán, nơi có hai chiếc ghế tựa đơn giản. “Quán nhỏ, không có nhiều thứ để tiếp đãi, chỉ có chút trà nóng pha sẵn để giải khát.” Giọng hắn vẫn trầm ổn, điềm tĩnh.
Lâm Phong mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ biết ơn. “Vậy thì xin đa tạ tiên sinh.” Hắn nhẹ nhàng bước đến chiếc bàn, đặt chiếc túi vải xuống ghế bên cạnh, rồi ngồi xuống. Cử chỉ của hắn toát lên vẻ tự tại, không câu nệ. Hắn nhìn Tiểu An thêm một lần nữa, rồi quay sang Tạ Trần, như thể muốn nói lên điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Hắn chậm rãi nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự yên bình đang lan tỏa trong từng tế bào của mình. Tiếng chim hót ngoài cửa, tiếng lật sách của Tiểu An, và cả mùi hương của trà đang lan tỏa trong không khí, tất cả đều trở nên rõ nét hơn, như thể hắn đang dùng toàn bộ giác quan để thưởng thức khoảnh khắc này. Tạ Trần nhìn hắn, trong lòng dấy lên một sự tò mò nhẹ nhàng. Hắn biết, vị khách này chắc chắn có một câu chuyện để kể.
***
Buổi trưa dần đến, ánh nắng dịu dàng chiếu qua khung cửa sổ, tạo thành những vệt sáng lung linh trên sàn gỗ. Không khí trong quán sách vẫn tĩnh lặng, nhưng đã có thêm một chút ấm áp, thân thiện. Lâm Phong, sau khi đã nghỉ ngơi đôi chút, cảm thấy hoàn toàn thư thái. Tạ Trần rót thêm một chén trà nóng cho hắn, hương trà thơm nhẹ nhàng lan tỏa, xua đi những mệt mỏi còn vương vấn trên người lữ khách.
Lâm Phong nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ rồi ngọt hậu nơi đầu lưỡi, sau đó là sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Hắn nhìn Tạ Trần, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và chân thành. “Tiên sinh, chén trà này… quả thực là một món quà vô giá sau bao ngày lang thang trên đường.” Hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc. “Người ta thường hỏi tôi tìm gì khi đi xa đến vậy. Họ nghĩ rằng tôi đang tìm kiếm những kho báu ẩn giấu, hay những di tích cổ xưa của các tiên môn, những nơi còn sót lại chút linh khí để mong cầu một cơ duyên nào đó. Nhưng thật ra,” hắn khẽ lắc đầu, nụ cười thoáng hiện trên môi, “tôi chỉ tìm cảm giác sống, cảm giác được thấy, được nghe, được chạm vào thế giới này bằng chính đôi mắt và trái tim mình.”
Hắn đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi những con phố An Bình đang tấp nập. “Tôi đã băng qua những dãy núi hùng vĩ, cao ngất trời, nơi mây trắng bồng bềnh ôm ấp những đỉnh non xanh biếc. Tôi đã lội qua những dòng sông trong vắt, nước chảy róc rách, soi bóng những hàng cây cổ thụ già nua. Tôi đã ngắm nhìn những bình minh rực rỡ, khi vầng dương từ từ nhô lên khỏi đường chân trời, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, đánh thức vạn vật. Và tôi cũng đã chiêm ngưỡng những hoàng hôn diễm lệ, khi ánh chiều tà buông xuống, biến cả bầu trời thành một bức tranh diễm lệ với những gam màu vàng cam, tím biếc.”
Lâm Phong say sưa kể, đôi mắt hắn lấp lánh như thể những hình ảnh tuyệt đẹp đó đang hiện rõ trước mắt hắn. Hắn không dùng những lời lẽ hoa mỹ để miêu tả, mà chỉ kể một cách chân thật, sống động, như thể hắn đang dẫn dắt Tạ Trần cùng du ngoạn qua những cảnh đẹp mà hắn đã đi qua. “Tôi không nhắc đến Linh Thạch, không nhắc đến tiên dược, cũng chẳng mong cầu bất cứ một loại công pháp thần thông nào. Bởi vì, thưa tiên sinh, những thứ đó, dù có quý giá đến mấy, cũng không thể sánh bằng cảm giác bình yên khi hòa mình vào thiên nhiên, không thể sánh bằng sự tự do khi tự mình bước đi trên những nẻo đường, và không thể sánh bằng những bài học về cuộc sống mà tôi học được từ những người dân bình dị tôi gặp gỡ.”
Hắn kể về những người thợ săn trên núi, dạy hắn cách nhận biết dấu vết của muông thú và sự khắc nghiệt của cuộc sống hoang dã. Kể về những ngư dân ven biển, chia sẻ với hắn sự kiên cường trước phong ba bão táp và sự hào phóng của biển cả. Kể về những người nông dân trên đồng ruộng, cho hắn thấy sự cần cù, nhẫn nại và lòng biết ơn đối với đất mẹ. Mỗi câu chuyện, mỗi con người, đều như một mảnh ghép nhỏ, tạo nên bức tranh toàn cảnh về nhân gian, một bức tranh không cần đến màu sắc của phép thuật hay quyền năng siêu nhiên.
Tạ Trần lắng nghe chăm chú, đôi mắt hắn ẩn chứa một nụ cười thầm kín. Hắn không ngắt lời Lâm Phong, chỉ thỉnh thoảng gật đầu nhẹ, biểu lộ sự thấu hiểu. Hắn rót thêm trà cho vị du khách, cử chỉ ân cần, lặng lẽ. “Chuyến đi của cậu, ắt hẳn rất phong phú,” Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự tán thưởng sâu sắc. Câu nói ngắn gọn của hắn lại như một lời khẳng định, một sự đồng điệu với tâm hồn phiêu du của Lâm Phong.
Lâm Phong mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt rực sáng. “Phong phú hơn bất kỳ kho báu nào, thưa tiên sinh. Mỗi ngọn núi, mỗi dòng suối đều là một cuốn sách. Mỗi con người tôi gặp gỡ đều là một chương truyện. Tôi không cần phải đọc những cuốn sách về đạo lý cao siêu trong thư viện của tiên môn, bởi vì cuộc sống này, tự nó đã là một pho kinh nghiệm quý giá nhất. Tôi học được sự kiên nhẫn từ dòng sông uốn lượn, sự vững chãi từ ngọn núi sừng sững, sự bao dung từ bầu trời vô tận. Và đặc biệt, tôi học được sự sẻ chia, lòng trắc ẩn từ những con người bình dị nhất.”
Hắn tiếp tục. “Người ta nói, kỷ nguyên này không còn linh khí, không còn cơ hội thành tiên. Nhiều người tiếc nuối, nhiều người than vãn. Nhưng với tôi, đó lại là một cơ hội. Một cơ hội để con người thực sự sống, thực sự cảm nhận, thực sự tìm thấy giá trị của bản thân mình không phải qua sức mạnh siêu nhiên, mà qua chính những trải nghiệm chân thật nhất. Tôi tin rằng, tâm hồn con người, khi được tự do khám phá, được tự do cảm nhận, chính là bảo vật quý giá nhất. Những kho báu vật chất có thể mất đi, nhưng những ký ức, những cảm xúc, những bài học mà tôi thu nhận được trên mỗi chặng đường, sẽ mãi mãi là của tôi, không ai có thể cướp đoạt.”
Tạ Trần im lặng, hắn nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Hắn chiêm nghiệm về sự khác biệt rõ rệt giữa thế hệ cũ, những người khao khát tu tiên, tìm kiếm sức mạnh để thoát ly khỏi vòng luân hồi, và thế hệ mới này, được đại diện bởi Lâm Phong, những người tìm kiếm giá trị từ cuộc sống bình thường, từ những trải nghiệm chân thật, từ sự kết nối với thiên nhiên và con người. Trong lòng hắn dấy lên một ni���m hy vọng mãnh liệt và sự mãn nguyện sâu sắc. Hắn cảm thấy triết lý ‘Nhân Đạo’ của mình, cái “vô vi” mà hắn đã kiên trì theo đuổi, đang dần ăn sâu vào tâm hồn con người, không phải bằng sự giáo điều hay quyền lực, mà bằng chính sự tự nguyện, tự giác ngộ.
Sự xuất hiện của Du Khách Lâm Phong báo hiệu một thế hệ mới của nhân gian, nơi con người sẽ tìm thấy ý nghĩa cuộc sống và sự trọn vẹn thông qua các hình thức khám phá, nghệ thuật, và triết lý, không còn bị ràng buộc bởi quyền năng siêu nhiên. Đây là tiền đề cho sự phát triển vượt bậc của văn minh phàm nhân. Quan điểm của Lâm Phong về 'tâm hồn là bảo vật' và 'trải nghiệm là giá trị' sẽ trở thành kim chỉ nam cho nhiều người khác trong kỷ nguyên mới, góp phần định hình một xã hội không còn khao khát thành tiên. Tạ Trần tiếp tục là người quan sát thầm lặng, khẳng định vai trò 'vô vi' của anh trong việc dẫn dắt nhân loại bằng cách để họ tự tìm thấy con đường của mình.
Hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió nhẹ từ cửa sổ mơn man trên khuôn mặt. Ti���ng chim hót líu lo, tiếng lật sách nhẹ nhàng của Tiểu An, mùi giấy cũ và hương trầm, vị trà ấm nóng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên và hy vọng. Lâm Phong, với đôi mắt sáng rực của kẻ đã thấy và cảm nhận được vẻ đẹp chân thực của thế giới, như một minh chứng sống động cho kỷ nguyên mà Tạ Trần đã dày công kiến tạo. Kỷ nguyên mà sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến bất kỳ thần linh hay tiên nhân nào để dẫn dắt, mà chỉ có con người, với trí tuệ và trái tim của mình, sẽ tự mình kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi mà mỗi bước chân, mỗi ánh mắt, mỗi cảm nhận đều là một bảo vật.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.