Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1264: Hòa Giải Bằng Lời Nói: Khi Lòng Người Thay Thế Sức Mạnh

Bầu trời Thị trấn An Bình, sau một ngày dài nhuộm màu cam rực rỡ bởi ánh tà dương, giờ đây đã chuyển mình sang sắc tím thẫm của màn đêm đang buông xuống. Những vì sao đầu tiên bắt đầu khe khẽ lấp lánh như những hạt bụi kim cương, và vầng trăng non tựa lưỡi liềm bạc, thanh mảnh và diệu vợi, khẽ ló dạng trên nền trời đang chìm dần vào cõi vô định. Tiếng côn trùng rả rích, như một bản hòa tấu bất tận của tạo hóa, vang vọng từ những khu vườn, những bụi cây ven đường, báo hiệu một đêm tĩnh mịch sắp bắt đầu, mang theo hơi sương se lạnh của đầu thu.

Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí vẫn giữ nguyên vẻ thanh bình, tựa như một ốc đảo tách biệt khỏi dòng chảy vô thường của thế gian. Tạ Trần, sau khi khép lại cuốn sách cổ và đặt nó nhẹ nhàng lên bàn, vẫn duy trì tư thế ngồi trầm tư, đầu hơi cúi. Ánh mắt sâu thẳm của hắn dõi qua khung cửa sổ, nơi mà chỉ vừa nãy thôi, tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ và những câu chuyện về kiếm tiên, pháp sư vẫn còn vang dội. Giờ đây, chỉ còn lại sự tĩnh lặng, như một bức tranh thủy mặc được vẽ bằng ánh trăng và bóng đêm. Hắn cảm nhận một sự bình yên sâu sắc lan tỏa trong tâm hồn mình, một sự mãn nguyện không lời khi chứng kiến thế giới đang dần thay đổi theo cách mà hắn từng chiêm nghiệm.

“Thần tiên” giờ đây không còn là những kẻ xa rời phàm tục, những thực thể siêu nhiên nắm giữ quyền năng và ban phát số mệnh, mà là những hình tượng được tái tạo một cách thuần khiết trong tâm hồn trẻ thơ, không cần phép thuật, không cần linh khí. Chúng là những biểu tượng của sự sáng tạo, của niềm hy vọng, và của khả năng tự kiến tạo thế giới nội tâm của mỗi người. Đó là một “Nhân Đạo” tự nhiên, vô vi mà hắn hằng mong đợi, một kỷ nguyên mà con người tự mình định nghĩa lại giá trị và ý nghĩa của sự tồn tại. Hắn khẽ thở dài, không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự mãn nguyện, của một hành trình dài đã tìm thấy điểm đến. ‘Kỷ nguyên Nhân Gian đã thực sự bắt đầu. Không cần ta phải dẫn dắt, nhân loại tự mình tìm thấy con đường của mình. Sự trọn vẹn, bình yên không đến từ ngoại vật, mà đến từ chính khả năng tự kiến tạo thế giới nội tâm,’ hắn thầm nhủ. Hắn không phải là một vị cứu tinh, không phải là một lãnh tụ. Hắn chỉ là một người gieo hạt, một người quan sát thầm lặng, tin tưởng vào bản năng và tiềm năng vô hạn của con người.

Tiểu An, vẫn đang cẩn thận dọn dẹp sách vở trên bàn, khẽ ngẩng đầu lên khi nghe tiếng động nhỏ từ tiên sinh. Cậu bé đã quen với những khoảnh khắc tĩnh lặng này, khi Tạ Trần chìm đắm trong suy tư. Cậu bé hiểu rằng đó là lúc tiên sinh đang suy ngẫm về những điều lớn lao, những tri��t lý sâu xa mà cậu bé đôi khi vẫn chưa thể nắm bắt hết. Từ góc quán sách của mình, nơi ánh đèn dầu leo lét soi rõ nét chữ trên giấy, Tiểu An đang cắm cúi luyện chữ. Mùi mực tàu thoang thoảng quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một không gian học tập vừa ấm cúng vừa trang nghiêm. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn, chằm chằm nhìn vào từng nét bút. Lúc này, cậu bé đang cố gắng viết chữ “Hòa”, một chữ Hán đầy ý nghĩa, nhưng dường như lại khó nắm bắt hơn những chữ khác. Nét ngang phải thẳng tắp mà không cứng nhắc, nét sổ phải dứt khoát mà vẫn mềm mại, như dòng nước chảy qua phiến đá.

Tiểu An khẽ nhíu mày, cầm bút đưa lên rồi hạ xuống, lại đưa lên. Cậu bé đã viết đi viết lại chữ này không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn cảm thấy có điều gì đó chưa thật sự trọn vẹn. Cậu bé ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, thấy tiên sinh vẫn đang trầm tư, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, dường như đang dõi theo một điều gì đó vô hình. Cậu bé ngần ngừ một chút, rồi lấy hết can đảm, khẽ gọi: “Tiên sinh, chữ ‘Hòa’ này con viết vẫn chưa đúng nét lắm ạ.” Giọng nói của cậu bé trong trẻo, mang theo chút rụt rè nhưng cũng đầy khao khát được học hỏi.

Tạ Trần quay sang Tiểu An, ánh mắt hắn trở nên dịu dàng hơn, thoát khỏi cõi suy tư sâu thẳm. Hắn đặt tách trà xuống bàn một cách nhẹ nhàng, tiếng gốm sứ va vào mặt gỗ khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Hắn bước đến bên Tiểu An, cúi xuống nhìn những nét chữ trên giấy. Những nét mực đen tuyền, có nét còn vụng về, có nét đã khá thành thục, nhưng quả thực, chữ “Hòa” mà Tiểu An vừa viết vẫn còn thiếu đi sự uyển chuyển, cân bằng.

“Hòa không chỉ ở nét chữ, mà còn ở trong tâm, Tiểu An,” Tạ Trần nhẹ nhàng nói, giọng trầm ấm như tiếng gió thoảng qua, mang theo một sự tĩnh tại khó tả. Hắn cầm lấy tay Tiểu An, đặt ngón tay mình lên phiến giấy trắng, chậm rãi chỉ dẫn: “Con nhìn xem, nét này cần mềm mại hơn một chút, như dòng nước chảy vậy. Nét ngang phải thẳng thắn nhưng không thô cứng, nét phẩy cần tự nhiên như cánh chim lướt qua. Chữ ‘Hòa’ này, nó tựa như việc dung hòa vạn vật, cần sự cân bằng giữa cứng và mềm, giữa động và tĩnh. Nét này nếu quá vội vàng sẽ phá vỡ cái khí chất của nó, nếu quá chậm rãi lại thiếu đi sự sinh động. Giống như đạo lý sống của con người, không nên quá khích, cũng không nên quá tiêu cực, phải biết giữ lấy sự ôn hòa, tĩnh tại trong tâm hồn.”

Tạ Trần không chỉ dạy viết chữ, mà còn gieo vào tâm trí non nớt của Tiểu An những hạt mầm triết lý sâu sắc, mà hắn tin rằng, chính là nền tảng của “Nhân Đạo”. Tiểu An chăm chú lắng nghe, đôi mắt to tròn mở rộng, cố gắng ghi nhớ từng lời của tiên sinh. Cậu bé gật gù, khuôn mặt nhỏ nhắn ánh lên vẻ hiểu biết, dù có thể chưa hoàn toàn thấu triệt, nhưng ít nhất cũng đã cảm nhận được một phần ý nghĩa sâu xa mà tiên sinh muốn truyền đạt. Cậu bé biết rằng, tiên sinh không chỉ dạy cậu chữ nghĩa, mà còn dạy cậu cách làm người, cách nhìn nhận thế giới. Cậu bé lại tập trung vào nét bút, lần này, tay cậu bé dường như đã mềm mại hơn, uyển chuyển hơn một chút khi phẩy nhẹ một nét chấm.

Bên ngoài quán sách, ánh nắng chiều đã ngả vàng, trải dài trên con phố Thương Mại Kim Long của Thị trấn An Bình. Không khí ban đầu còn mang vẻ yên bình vốn có, nhưng dần dà, một sự ồn ào bất chợt bắt đầu len lỏi vào, phá vỡ sự tĩnh lặng. Tiếng người nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng xe bò lóc cóc, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống phàm trần. Nhưng rồi, giữa những âm thanh quen thuộc ấy, một tiếng cãi vã ngày càng lớn dần, vang vọng rõ mồn một vào tận bên trong quán sách.

Tạ Trần và Tiểu An, vốn đang tập trung vào nét chữ “Hòa”, chợt ngước nhìn ra ngoài cửa. Ánh mắt Tạ Trần lộ rõ vẻ suy tư, hắn không vội vàng, chỉ lặng lẽ quan sát. Hắn đã quá quen thuộc với những tranh chấp nhỏ nhặt trong đời sống thường ngày của phàm nhân. Trong kỷ nguyên không còn tiên pháp, không còn những trận chiến kinh thiên động địa của các tu sĩ, những mâu thuẫn như thế này lại trở thành điểm nhấn, là những bài học về “nhân quả” gần gũi nhất.

Ngoài đường, Lão Nông Thúc Đinh, với vóc dáng gầy gò nhưng rắn rỏi, làn da rám nắng sạm màu vì quanh năm dãi dầu mưa nắng, đang đứng giữa phố. Bộ quần áo vải bố cũ kỹ, dính đầy đất cát, vẫn còn vương vấn mùi bùn và cỏ khô. Đôi tay gân guốc của lão, vốn chỉ quen cầm cuốc, cầm cày, giờ đang chỉ thẳng vào phần đất trước cửa tiệm rượu, run lên vì tức giận. Khuôn mặt lão đỏ gay gắt, từng nếp nhăn hằn sâu thêm vì sự phẫn nộ. “Cái lối đi này là của chung cả làng! Ngươi cơi nới ra thế này, làm sao xe bò của ta đi qua được?!” Lão Nông gầm lên, giọng khàn đặc, mang theo sự bức bối của người nông dân bị chèn ép.

Đối diện với Lão Nông là Chưởng Quán Tiệm Rượu, một người đàn ông béo tốt, thân hình tròn trịa, khuôn mặt lúc nào cũng cười xởi lởi. Thường ngày, hắn luôn tay cầm khăn lau bàn, miệng nở nụ cười mời chào khách quen, chào khách lạ. Nhưng giờ đây, nụ cười ấy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ cau có, khó chịu. Chiếc áo lụa bóng bẩy của hắn đối lập hoàn toàn với vẻ phong trần của Lão Nông. Hắn khoanh tay trước ngực, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn lộ rõ sự cố chấp: “Ta chỉ xây thêm cái mái hiên nhỏ thôi mà! Có ảnh hưởng gì tới ngươi đâu? Ngươi làm quá lên! Cái quán rượu này là cái mặt tiền của ta, ta cơi nới ra một chút để bán hàng thuận tiện hơn thì có gì sai? Ngươi nói xem, cả cái thị trấn này ai mà chẳng muốn làm ăn khấm khá hơn?” Chưởng Quán Tiệm Rượu lý lẽ, cố gắng biện minh cho hành động của mình, nhưng trong giọng nói hắn vẫn có một chút vẻ kiêu ngạo của người làm ăn phát đạt.

Phố Thương Mại Kim Long, vốn là nơi sầm uất nhất Thị trấn An Bình, giờ đây đã trở thành tâm điểm của sự chú ý. Hai người đàn ông, một nông dân chất phác, một thương nhân khôn khéo, lời qua tiếng lại, chỉ trỏ vào nhau, không ai chịu nhường ai. Tiếng cãi vã của họ vang vọng khắp con phố, thu hút sự chú ý của những người qua đường và các tiểu thương khác. Dần dần, một đám đông nhỏ bắt đầu tụ tập xung quanh, xì xào bàn tán. Những khuôn mặt tò mò, xen lẫn chút bực bội vì bị làm phiền, nhưng cũng đầy vẻ hóng chuyện.

“Này, có chuyện gì vậy?” một người đàn ông đẩy vai người bên cạnh, hỏi nhỏ.

“À, lại là lão Thúc Đinh và Chưởng Quán Tiệm Rượu. Nghe nói lão Thúc Đinh bảo Chưởng Quán cơi nới mái hiên, lấn chiếm lối đi của xe bò,” người kia đáp, vẻ mặt đầy hứng thú.

“Cái ông Chưởng Quán này cũng thật là… làm ăn thì làm ăn, nhưng cũng phải nghĩ đến người khác chứ,” một bà lão khác chen vào, lắc đầu.

“Nhưng mà, mái hiên cũng có to tát gì đâu? Lão Thúc Đinh cũng hơi làm quá đấy,��� một thanh niên trẻ lại có ý kiến khác, tỏ vẻ khách quan.

Đám đông xì xào, mỗi người một câu, tạo thành một làn sóng âm thanh hỗn độn. Một vài người có vẻ muốn can thiệp, nhưng lại e ngại, không muốn dính vào chuyện rắc rối. Họ chỉ đứng đó, quan sát, chờ đợi xem mọi chuyện sẽ diễn biến ra sao. Cái không khí căng thẳng bao trùm con phố, đẩy lùi đi sự ồn ào, náo nhiệt thường ngày, thay vào đó là một sự chờ đợi, một sự tò mò.

Trong quán sách, Tạ Trần nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng tâm trí hắn lại đang phân tích sự kiện bên ngoài. Hắn nhìn thấy sự cố chấp, sự tức giận, nhưng cũng nhìn thấy cả nỗi lo lắng, sự bất lực trong ánh mắt của cả Lão Nông và Chưởng Quán. Trong thời đại này, khi không còn quyền năng siêu nhiên để áp đặt, mọi tranh chấp đều phải dựa vào lời nói, vào lý lẽ, và quan trọng hơn cả, là vào lòng người. Hắn thầm nghĩ, đây chính là một trong những bài kiểm tra đầu tiên của “Nhân Đạo”, liệu con người có thể tự mình tìm thấy sự “Hòa” trong những mâu thuẫn nhỏ nhặt nhất, mà không cần đến sự can thiệp từ một thế lực siêu phàm nào. Hắn nhận ra, sự chuyển dịch này không chỉ nằm ở những tư tưởng vĩ mô, mà đã thấm sâu vào từng ngõ ngách của đời sống thường ngày, vào cách con người đối nhân xử thế. Cái gọi là “vô thường” không chỉ là sự biến đổi của Thiên Đạo hay linh khí, mà còn là sự biến đổi trong chính tâm thức và hành vi của nhân loại.

Giữa lúc tiếng cãi vã vẫn còn gay gắt, một bóng người nhỏ bé, lưng còng, từ từ bước ra từ đám đông. Đó là Bà Lão Bán Trầu, một hình ảnh quá đỗi quen thuộc của Thị trấn An Bình. Bà lão miệng nhai trầu đỏ quạch, đôi răng đen nhánh, nhưng ánh mắt lại sáng quắc, tinh anh. Mái tóc bạc búi cao gọn gàng, vài sợi tóc mai lòa xòa trước trán, tạo nên một vẻ hiền hậu nhưng cũng đầy từng trải. Tay bà cầm chiếc quạt nan cũ kỹ, phe phẩy nhẹ nhàng, tạo nên một làn gió mỏng manh xua đi cái nóng bức của buổi chiều tàn. Bà không quát tháo, không dùng uy quyền, cũng chẳng cần đến bất kỳ lời lẽ đao to búa lớn nào. Bà chỉ nhẹ nhàng bước ��ến, đứng giữa Lão Nông và Chưởng Quán, tạo thành một điểm tựa vững chắc giữa hai luồng khí tức đối lập.

“Hai đứa à, cả làng này sống nương tựa vào nhau. Một mái hiên, một lối đi, cái nào nặng hơn tình làng nghĩa xóm đây?” Giọng bà lão khàn khàn vì tuổi tác và thói quen nhai trầu, nhưng lại đầy sự ấm áp và uy nghi. Bà không chất vấn, không phán xét, chỉ đặt ra một câu hỏi nhẹ nhàng nhưng lại chạm đến tận sâu thẳm tâm can của hai người đàn ông. Bà Lão nhìn Lão Nông Thúc Đinh, ánh mắt đầy sự cảm thông: “Thúc Đinh, lối đi hẹp một chút con có thể cẩn thận hơn một chút khi kéo xe bò qua. Dù sao thì cũng chỉ là một đoạn ngắn thôi mà, đâu phải cả quãng đường dài?” Rồi bà lại quay sang Chưởng Quán Tiệm Rượu, giọng nói vẫn giữ nguyên vẻ ôn tồn: “Còn con, Chưởng Quán. Con là người làm ăn lớn, đầu óc nhanh nhạy. Lui vào một bước, trời cao biển rộng, có mất mát gì đâu? Cái mái hiên nhỏ này, có thể giúp con tiện lợi hơn một chút, nhưng nếu nó làm rạn nứt tình làng nghĩa xóm, làm mất đi sự bình yên của cả con phố, thì liệu có đáng không?”

Bà lão không dừng lại ở việc hỏi han. Bà bắt đầu phân tích thiệt hơn, nhắc nhở về những ngày tháng khó khăn mà cả làng đã cùng nhau vượt qua, về những lúc Lão Nông Thúc Đinh đã giúp đỡ Chưởng Quán khi quán rượu mới mở, về những lần Chưởng Quán đã hào phóng mời cả làng những vò rượu ngon. Bà khéo léo dùng những câu chuyện ngụ ngôn, những đạo lý giản dị mà ai cũng hiểu, để xoa dịu đôi bên. Bà kể về một dòng sông, dù chảy xiết đến đâu, cũng phải biết uốn lượn để tránh những tảng đá lớn, để rồi cuối cùng vẫn tìm được đường ra biển lớn. Bà ví von, con người cũng vậy, đôi khi cần phải biết lùi một bước để tiến hai bước, cần phải biết nhường nhịn để giữ hòa khí.

“Ngày xưa, có một câu chuyện kể rằng, hai người anh em tranh giành một miếng đất nhỏ. Cãi vã, đánh nhau mãi không thôi. Cuối cùng, một người anh chợt nhận ra, nếu cứ tranh giành, thì cả hai sẽ chẳng còn gì. Anh ta nhường lại toàn bộ cho em, rồi bỏ đi. Người em hối hận, cuối cùng cũng tìm được anh, và cả hai lại sống hòa thuận. Đất đai, tiền bạc, tất cả đều là vật ngoài thân, nhưng tình nghĩa con người thì quý hơn vàng bạc, châu báu,” Bà Lão chậm rãi kể, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại có sức lay động lòng người.

Đám đông xung quanh lắng nghe một cách chăm chú. Cái không khí căng thẳng dần dần tan biến, thay vào đó là sự trầm mặc, suy ngẫm. “Bà lão nói đúng lắm, mấy năm nay có chuyện gì cũng là bà ấy đứng ra hòa giải,” một người đàn ông thì thầm với người bên cạnh, giọng nói đầy sự kính trọng. Người Kể Chuyện, vốn đã luôn có mặt ở mọi nơi có chuyện hay, cũng gật gù, phe phẩy chiếc quạt giấy của mình, ánh mắt hóm hỉnh. “Chà, quả nhiên là Bà Lão Bán Trầu. Trí tuệ của người phàm nhân, đôi khi còn sắc bén hơn cả kiếm khí của tiên nhân ngày trước. Bởi vì nó chạm đến cái tâm, chứ không phải cái xác.”

Dần dần, ánh mắt của Lão Nông Thúc Đinh và Chưởng Quán Tiệm Rượu dịu đi. Sự tức giận trên khuôn mặt họ được thay thế bằng vẻ suy tư. Họ bắt đầu trao đổi ánh mắt, rồi khẽ gật đầu. Lão Nông là người lên tiếng trước, giọng nói vẫn còn chút nghẹn ngào nhưng đã bớt đi vẻ gay gắt: “Vậy… vậy Chưởng Quán lùi bớt mái hiên vào một chút… để xe bò của ta đi lại dễ hơn.” Chưởng Quán Tiệm Rượu thở phào một tiếng, vẻ mặt cũng giãn ra. “Được, được thôi, Thúc Đinh. Ta sẽ cho thợ tháo bớt đi một gang tay, đảm bảo xe bò của ngươi đi qua thoải mái.”

Hai người đàn ông, vốn vừa rồi còn là kẻ thù không đội trời chung, giờ đây nhìn nhau, rồi khẽ bắt tay. Dù vẫn còn chút gượng gạo, nhưng cái bắt tay đó lại mang một ý nghĩa lớn lao hơn bất kỳ lời thề ước nào. Nó là biểu tượng của sự hòa giải, của sự nhường nhịn, của “Hòa” mà Tiểu An vừa học viết. Bà Lão Bán Trầu mỉm cười hiền hậu, lại phe phẩy chiếc quạt nan của mình. Bà không cần công lao, không cần sự tán dương. Điều bà mong muốn nhất, chính là sự bình yên cho làng xóm, cho những con người mà bà đã gắn bó cả đời. Những giá trị đạo đức, triết lý nhân văn cứ thế lan tỏa và củng cố trong đời sống cộng đồng, dần hình thành một nền tảng vững chắc cho văn minh ph��m nhân. Vai trò của những người “trung gian” như Bà Lão Bán Trầu, những người có trí tuệ và sự đồng cảm, sẽ ngày càng quan trọng trong việc duy trì trật tự xã hội.

Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, nhuộm Thị trấn An Bình trong một gam màu tím hồng dịu mát, rồi từ từ chuyển sang ánh trăng bạc. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi ẩm của đêm, làm lay động những tán cây ven đường. Tiếng côn trùng rả rích trở nên rõ ràng hơn, hòa cùng tiếng bước chân thong thả của những người dân đang trở về nhà sau một ngày làm việc.

Trong quán sách, Tạ Trần nhìn cảnh tượng hòa giải thành công trên con phố, một nụ cười nhẹ nhàng, tự đáy lòng, nở trên môi hắn. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự bình yên vừa được thiết lập lại. Trong tâm trí hắn, đây chính là “tiên đạo” của phàm nhân, một con đường mà không cần sức mạnh siêu nhiên hay quyền uy tối thượng, con người vẫn có thể tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc cho chính mình. Đó là một sức mạnh không đến từ linh khí, mà đến từ chính khả năng tự nhận thức, tự điều chỉnh và tự dung hòa của con người.

Tiểu An, cũng đã quan sát mọi chuyện từ nãy giờ, quay lại nhìn Tạ Trần với ánh mắt ngưỡng mộ và đầy thắc mắc. Cậu bé chưa từng thấy một tranh chấp nào được giải quyết một cách nhẹ nhàng như vậy, không có tiếng la hét, không có nắm đấm, không có ai bị tổn thương. “Tiên sinh, không cần đánh nhau mà họ cũng giải quyết được ạ?” Giọng cậu bé trong trẻo, mang theo một sự ngạc nhiên chân thành.

Tạ Trần khẽ cười. Hắn đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của Tiểu An, một cử chỉ ân cần và dịu dàng. Bàn tay hắn ấm áp, truyền cho cậu bé một cảm giác an toàn và tin cậy. “Đúng vậy, Tiểu An. Lời nói và lòng người, đôi khi mạnh hơn vạn pháp. Con người ta, ai cũng có một ngọn đèn trong tâm. Quan trọng là biết cách thắp sáng nó, biết cách dùng nó để soi rọi cho bản thân và cho những người xung quanh.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời sao. “Ngọn đèn đó, không phải là thứ ánh sáng chói lòa của phép thuật, mà là ánh sáng của sự thấu hiểu, của lòng trắc ẩn, của sự nhường nhịn và tha thứ. Khi con người biết lắng nghe nhau, biết đặt mình vào vị trí của người khác, thì mọi mâu thuẫn đều có thể được hóa giải.”

Tạ Trần không cần phải nói thêm. Cậu bé có thể chưa hiểu hết ý nghĩa triết lý sâu xa, nhưng cậu bé đã cảm nhận được sự ấm áp, sự tự do trong lời nói của tiên sinh. Cậu bé gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn ánh lên vẻ hiểu biết. Cậu bé biết rằng, những câu chuyện về các ‘kiếm tiên’ và ‘pháp sư’ mà những đứa trẻ kia vừa tạo ra, cũng chính là một cách để chúng tìm thấy ‘thần tiên’ trong thế giới không còn linh khí. Khả năng tự tạo ra thế giới và câu chuyện của trẻ em báo hiệu sự phát triển mạnh mẽ của nghệ thuật, văn học và khoa học trong kỷ nguyên Nhân Gian, nơi trí tuệ con người sẽ là nguồn gốc của mọi tiến bộ.

Tạ Trần quay lại bàn, nhấp một ngụm trà nữa, vị trà đã nguội nhưng vẫn còn đọng lại dư vị thanh tao. Hắn lại tiếp tục đọc cuốn sách cổ đang còn dang dở, nhưng ánh mắt hắn vẫn lấp lánh sự chiêm nghiệm. Sự kiện vừa rồi đã củng cố thêm niềm tin của hắn vào “Vô Vi Chi Đạo”. Sức mạnh của “lời nói” và “lòng người” sẽ trở thành yếu tố quyết định trong kỷ nguyên không có tiên đạo, báo hiệu sự phát triển của các ngành khoa học xã hội, luật pháp, và giáo dục. Tạ Trần sẽ tiếp tục là người quan sát và chiêm nghiệm, thầm lặng chứng kiến sự phát triển này, khẳng định “Vô Vi Chi Đạo” của anh không phải là sự thờ ơ mà là sự tin tưởng vào tiềm năng của nhân loại.

Tiểu An cúi đầu, tiếp tục tập viết. Lần này, khi đặt bút viết chữ “Hòa”, tay cậu bé không còn chút do dự hay gượng gạo nào nữa. Nét chữ trôi chảy, mềm mại, mang theo một vẻ đẹp cân bằng và hài hòa hơn hẳn những lần trước. Chữ “Hòa” trên giấy của cậu bé giờ đây dường như có một ý nghĩa sâu sắc hơn, không chỉ là một nét chữ, mà là cả một bài học về cuộc sống, về cách con người nên đối xử với nhau trong kỷ nguyên mới. Cậu bé biết rằng, cái “Hòa” này không chỉ nằm trên mặt giấy, mà còn phải nằm trong tâm trí, trong hành động của mỗi người.

Đêm dần buông xuống, Thị trấn An Bình chìm trong ánh trăng bạc và tiếng côn trùng rả rích. Tạ Trần đứng đó, giữa không gian tĩnh lặng, cảm nhận dòng chảy “vô thường” của thời gian, của vạn vật. Anh không còn là điểm neo nhân quả của một Thiên Đạo sắp tan rã, mà là một phần của dòng chảy ấy, một hạt cát trong sa mạc rộng lớn của nhân gian. Vai trò của anh giờ đây không phải là cứu vớt, mà là chứng kiến, là để nhân loại tự tìm thấy con đường của mình. Đó là một sự “vô vi” chân chính, một sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng tự thân của con người. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến bất kỳ thần linh hay tiên nhân nào để dẫn dắt. Chỉ có con người, với trí tuệ và trái tim của mình, sẽ tự mình kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên thực sự thuộc về nhân gian, nơi mà mỗi tranh chấp, mỗi mâu thuẫn đều được giải quyết bằng sự thấu hiểu, bằng lòng trắc ẩn, và bằng sức mạnh của những lời nói chân thành, chứ không phải bằng bạo lực hay quy��n lực. Đây chính là “Nhân Đạo” đã được thiết lập, một kỷ nguyên mà Tạ Trần đã chờ đợi từ rất lâu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free