Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1263: Khúc Đồng Dao Vô Vi: Thần Tiên Trong Tâm Trí Trẻ Thơ

Sau khi Lý Khách khuất dạng trên con đường thị trấn, Tạ Trần quay vào quán, tiếp tục công việc của mình. Anh trở lại bàn trà, khẽ nhâm nhi phần trà còn lại trong chén. Hương trà vẫn còn vương vấn, nhưng trong lòng anh lại cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc. 'Giác ngộ không cần thần thông, chỉ cần đủ dũng khí để đối diện với chính mình và cuộc đời,' anh thầm độc thoại nội tâm. Anh biết rằng, hạt mầm 'giác ngộ' giữa phàm trần đã được gieo xuống, không chỉ trong tâm hồn Lý Khách, mà còn trong biết bao người khác đã và sẽ tìm đến nơi đây. Đây chính là cách 'Nhân Đạo' và 'Vô Vi Chi Đạo' lan tỏa, không bằng sức mạnh vũ phu, không bằng những lời hứa hẹn hào nhoáng, m�� bằng sự thấu hiểu, sự khơi gợi và sự tự nhận thức từ bên trong mỗi con người.

Tiểu An ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt cậu bé ánh lên vẻ tò mò, nhưng cậu không hỏi gì. Cậu bé đã quen với những vị khách như vậy, đến rồi đi, mang theo những câu chuyện và để lại những dấu ấn. Cậu bé có thể chưa hiểu hết những triết lý sâu xa mà Tạ Trần đang vun đắp, nhưng cậu bé cảm nhận được sự bình yên và ý nghĩa trong những hành động nhỏ bé của tiên sinh mình. Cậu bé biết rằng, Tạ Trần không chỉ là một người bán sách, mà còn là một người dẫn đường, một người đang định hình lại quan niệm sống và hạnh phúc cho nhân gian. Sự lan tỏa ngày càng mạnh mẽ của tư tưởng 'Nhân Đạo' và 'Vô Vi Chi Đạo' không chỉ trong giới lao động mà còn trong những người trí thức và kẻ tìm kiếm chân lý, tạo nên một nền tảng triết học vững chắc cho kỷ nguyên mới. Tạ Trần sẽ tiếp tục giữ vai trò là 'người gieo hạt' thầm lặng, dẫn dắt các thế hệ mới khám phá ý nghĩa cuộc sống và định hình lại các giá trị xã hội. Khát vọng 'giác ngộ' của con người sẽ dần chuyển từ việc truy cầu sức mạnh siêu nhiên sang việc hiểu rõ bản thân và thế giới xung quanh, củng cố sự phát triển của văn minh phàm nhân về mặt triết học và tinh thần. Tạ Trần khẽ vuốt ve bìa cuốn 'Minh Tâm Kính' còn lại trên bàn. Một kỷ nguyên mới đang thực sự bắt đầu, không có tiên nhân, không có thần thông, chỉ có con người và những triết lý nhân sinh sâu sắc.

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rải những tia vàng dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ của quán sách An Bình. Không khí trong lành, mang theo hơi sương đêm còn vương vấn và mùi đất ẩm sau một đêm tĩnh lặng. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trên mái ngói, một bản hòa ca tự nhiên đánh thức cả thị trấn. Tạ Trần, với dáng vẻ thư sinh gầy gò quen thuộc, mái tóc đen dài buộc gọn bằng dải lụa đơn giản, đã ngồi bên bàn sách từ lúc nào. Anh nhấp một ngụm trà nóng, hương hoa cúc thoang thoảng lan tỏa, xua đi cái lạnh se của buổi sớm. Đôi mắt sâu thẳm của anh, tựa như hai hồ nước tĩnh lặng phản chiếu vạn vật, dõi theo những hạt bụi li ti nhảy múa trong vũ đi���u ánh sáng, tâm trí vẫn còn vương vấn những suy tư về hạnh phúc và giác ngộ từ cuộc trò chuyện hôm qua.

Anh khẽ lật từng trang của một cuốn sách cổ, bìa đã ngả màu thời gian, giấy đã ố vàng. Đó không phải là một cuốn sách về pháp thuật hay tiên đạo, mà là một tập ghi chép về những câu chuyện dân gian, những triết lý nhân sinh mộc mạc được truyền miệng qua bao đời. Tạ Trần không đọc thành tiếng, nhưng mỗi từ ngữ, mỗi câu chuyện dường như đều được anh thẩm thấu, liên kết với những chiêm nghiệm gần đây. Anh nhớ về Lão Tôn, người thợ gốm đã tìm thấy sự mãn nguyện trong từng nhát vuốt đất sét, và Lý Khách, người đã bắt đầu hành trình tìm kiếm chân lý không phải ở cõi hư vô mà ngay trong chính cuộc đời phàm trần. ‘Hạnh phúc không cần truy cầu, giác ngộ không cần cầu cạnh. Chân lý vốn dĩ đã tồn tại trong từng hơi thở, từng nhịp đập của cuộc sống, trong mỗi hành động giản dị và ý nghĩa của con người,’ anh thầm độc thoại nội tâm.

Bên cạnh, tại góc bàn quen thuộc, Thư Đồng Tiểu An đang chăm chú luy��n chữ. Cây bút lông sột soạt trên giấy, tạo ra những nét chữ ngay ngắn, thể hiện sự cần mẫn của cậu bé. Chiếc áo vải thô đã sờn vai, nhưng đôi mắt cậu bé vẫn ánh lên vẻ thông minh và hiếu học. Cậu bé thi thoảng lại ngẩng lên nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ, như thể trong lòng đang có một câu hỏi không tên. Mùi mực tàu nhẹ nhàng hòa quyện với hương trà và mùi giấy cũ, tạo nên một không gian học vấn bình yên đến lạ.

Tạ Trần đặt chén trà xuống, khẽ thở dài, rồi lại mỉm cười nhẹ. Anh vuốt nhẹ trang sách cổ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư, không phải là sự ưu tư của kẻ lạc lối, mà là sự chiêm nghiệm của người đã tìm thấy con đường. Anh đã từ bỏ con đường tu tiên để giữ trọn nhân tính, và giờ đây, anh đang chứng kiến nhân tính ấy tự tìm thấy con đường của mình, không cần đến sự can thiệp của bất cứ thần lực nào.

Tiểu An, sau một lúc ngập ngừng, cuối cùng cũng không kìm được sự tò mò. Cậu bé đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, giọng nói còn non nớt nhưng đầy vẻ nghiêm túc: “Thưa tiên sinh, chữ ‘đạo’ này… có ý nghĩa sâu xa hơn cả những gì con được học trong sách vở phải không ạ? Con thấy tiên sinh thường nói về ‘đạo’ của Lão Tôn, của Lý Khách, mà không hề nhắc đến ‘tiên đạo’ như những người trước đây vẫn thường nhắc đến.”

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn cậu học trò nhỏ. Anh không trả lời trực tiếp mà lại quay lại câu chuyện về Lý Khách. “Lý Khách đã từng đi khắp nơi, tìm kiếm một cái ‘đạo’ mà người ta gọi là ‘tiên đạo’ – một con đường để trở thành thần tiên, để có được quyền năng và sự bất tử. Nhưng cuối cùng, con thấy đấy, y đã tìm thấy ‘đạo’ của mình ngay trong những cuốn sách về triết lý nhân sinh, về cách làm người, về cách sống một cuộc đời trọn vẹn.”

Anh lại nhấp một ngụm trà, tiếp lời, giọng nói trầm ấm mà sâu lắng: “Chữ ‘đạo’ ấy, Tiểu An à, vốn dĩ không phải là một con đường cố định, không phải là một pháp môn để tu luyện thành tiên. Nó là con đường mà mỗi người tự đi, tự tìm kiếm ý nghĩa cho cuộc đời mình. ‘Tiên đạo’ là một con đường mà người ta hy vọng thoát ly khỏi phàm trần, nhưng ‘Nhân Đạo’ lại là con đường để ta sống trọn vẹn trong phàm trần, để mỗi hơi thở, mỗi khoảnh khắc đều có ý nghĩa. ‘Đạo’ của Lão Tôn là sự kiên trì và niềm vui trong việc tạo ra cái đẹp từ đất sét. ‘Đạo’ của Lý Khách là sự dũng cảm đối diện với chính mình, tìm kiếm sự giác ngộ từ bên trong. Còn ‘đạo’ của con, có lẽ là sự hiếu học, là việc chăm chỉ vun đắp tri thức, để sau này con có thể tự mình khám phá thế giới này và tìm thấy ý nghĩa của riêng mình.”

Tạ Trần dừng lại, nhìn Tiểu An. “Con thấy đó, ‘đạo’ không phải là thứ có thể học thuộc lòng, cũng không phải là thứ có thể truyền thụ từ người này sang người khác một cách máy móc. Nó là sự chiêm nghiệm, là sự thấu hiểu từ chính trải nghiệm của mỗi cá nhân. Và quan trọng hơn cả, nó là sự tự do để lựa chọn, để sống theo cách mình tin là đúng đắn, không bị ràng buộc bởi bất kỳ định nghĩa hay quyền năng nào từ bên ngoài.” Anh khẽ mỉm cười, một nụ c��ời ẩn chứa bao nhiêu triết lý nhân sinh. “Con đường là của mỗi người, ta chỉ là người giới thiệu vài tấm bản đồ, và đôi khi, chỉ là người cùng con chiêm ngưỡng vẻ đẹp của những con đường đó mà thôi.” Tiểu An lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ suy tư. Cậu bé gật đầu, như đã hiểu thêm được đôi điều, dù có thể chưa hoàn toàn nắm bắt được hết chiều sâu trong lời nói của tiên sinh. Cậu bé lại cúi xuống, tiếp tục luyện chữ, nhưng trong lòng đã gieo thêm một hạt mầm của sự tò mò và khao khát tìm hiểu về cái 'đạo' mà tiên sinh của mình đã nói.

Khi mặt trời lên cao, những tia nắng trở nên rực rỡ và ấm áp hơn. Không khí thị trấn bắt đầu trở nên náo nhiệt. Tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lóc cóc, tiếng cười nói của những người qua lại dần dần lấp đầy không gian. Trước quán sách An Bình, nơi thường ngày vốn yên tĩnh, bỗng trở nên sống động một cách lạ thường. Một nhóm khoảng ba đến năm đứa trẻ, tầm sáu, bảy tuổi, tụ tập lại. Chúng không có những bộ quần áo sang trọng, chỉ là những bộ áo vải thô đã sờn, lấm lem đất cát, nhưng khuôn mặt chúng rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời, tràn đầy sức sống và trí tưởng tượng. Chúng dùng cành cây khô làm kiếm, lá cây xanh tươi làm bùa, những hòn đá nhỏ nhặt ven đường trở thành 'linh thạch' quý giá. Chúng tự tạo ra một thế giới riêng của mình, một vũ trụ đầy màu sắc và kỳ diệu, ngay trên con đường đất trước quán sách.

“Ta là Kiếm Tiên! Nhất kiếm phá vạn pháp!” Một đứa trẻ gầy nhất, nhưng có vẻ nhanh nhẹn nhất, vung cành cây khô lên trời, đôi mắt long lanh như thể thực sự đang nhìn thấy những luồng kiếm khí vô hình xé toạc không gian. Nó xoay một vòng, cành cây vẽ lên không khí những đường cong uyển chuyển, rồi chém xuống một bụi cây dại, tưởng tượng đó là một con yêu quái hung ác.

Ngay lập tức, một đứa trẻ khác, có vẻ lớn hơn một chút, tay cầm vài chiếc lá tươi, ném về phía đứa trẻ kia. “Ta là Pháp Sư! Thiên Lôi Cửu Phạt!” Nó hét lên, miệng còn bắt chước tiếng “đùng đùng” của sấm sét. Những chiếc lá bay lả tả trong gió, như thể chúng thực sự mang theo sức mạnh của lôi điện, giáng xuống đầu “Kiếm Tiên” kia.

“Ngươi đâu có linh lực! Làm sao mà đánh được ta!” Đứa trẻ đóng vai Kiếm Tiên phản bác, né tránh những chiếc lá một cách khéo léo, đôi chân thoăn thoắt nhảy múa trên nền đất. Nó không hề tỏ ra hoài nghi về trò chơi, mà hoàn toàn đắm chìm vào thế giới giả tưởng do chính chúng tạo ra.

Đứa trẻ Pháp Sư phồng má, đôi mắt đảo nhanh, rồi hùng hồn tuyên bố: “Linh lực của ta ở trong tâm trí! Ngươi không thấy được đâu! Chỉ có những kẻ có duyên mới nhìn thấy phép thuật của ta!” Nó vung tay thêm một lần nữa, như thể đang triệu hồi một pháp thuật vô hình mạnh mẽ hơn.

Cả nhóm trẻ em hò reo, chạy nhảy, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp con phố. Chúng không cần đến linh khí thật sự, không cần đến những thần thông quảng đại. Với chúng, trí tưởng tượng chính là linh lực mạnh nhất, là cánh cửa mở ra vô vàn thế giới. Chúng có thể là tiên nhân, là yêu quái, là anh hùng, là bất cứ điều gì chúng muốn. Chúng tự tạo ra quy tắc, tự viết nên câu chuyện, và tự mình trải nghiệm niềm vui chiến thắng hay sự kịch tính của cuộc chiến. Mùi đất cát, mùi hoa dại thoang thoảng trong gió, hòa quyện với tiếng cười hồn nhiên của chúng, tạo nên một bức tranh sống động và đầy sức sống.

Tạ Trần ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt dõi theo những đứa trẻ. Một nụ cười nhẹ nhàng, đầy sự mãn nguyện nở trên môi anh. Anh thấy trong những trò chơi ngây thơ ấy một sự thật sâu sắc. Kỷ nguyên Thiên Đạo suy tàn, linh khí mỏng manh, tiên nhân dần biến mất, nhưng tinh thần “thành tiên” không hề chết đi. Nó đã được tái sinh, không phải trong hình hài của quyền năng siêu phàm, mà trong trí tưởng tượng vô bờ bến của con người. Những đứa trẻ này, chúng không biết đến sự mê hoặc của linh khí, không biết đến sự tàn khốc của cuộc tranh giành tiên duyên, chúng chỉ biết đến niềm vui của sự sáng tạo, của việc tự mình kiến tạo nên một thế giới thần tiên. Đây chính là một phần của ‘Nhân Đạo’ mà anh hằng theo đuổi – sự trọn vẹn đến từ bên trong, từ chính bản n��ng con người.

Tiểu An, nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, cũng lén lút ngẩng đầu. Đôi mắt cậu bé ánh lên vẻ tò mò, dõi theo những trò chơi của nhóm trẻ con. Cậu bé mỉm cười nhẹ, rồi lại vội vàng cúi xuống, tiếp tục công việc luyện chữ khi Tạ Trần khẽ quay đầu lại. Dù chưa được phép ra ngoài chơi đùa như những đứa trẻ kia, nhưng Tiểu An vẫn cảm nhận được niềm vui và sự tự do trong tiếng cười của chúng. Cậu bé hiểu rằng, tiên sinh không cấm cản cậu tận hưởng, mà chỉ muốn cậu bé tự mình chọn lựa con đường và cách thức để tìm thấy niềm vui của riêng mình, giống như cách Tạ Trần đã hướng dẫn Lý Khách.

Anh lại khẽ nhấp trà, hương vị thanh khiết lan tỏa nơi đầu lưỡi. Cái cảnh tượng trước mắt khiến anh càng thêm vững tin vào con đường mình đã chọn, vào cái 'Vô Vi Chi Đạo' mà anh luôn thực hành. Anh không cần phải gieo rắc tư tưởng, không cần phải thuyết giáo. Chỉ cần để vạn vật tự sinh sôi, tự phát triển theo quy luật tự nhiên của chúng. Những hạt mầm của triết lý nhân sinh, của sự tự do và sáng tạo, đã tự bén rễ và nảy mầm trong tâm hồn những thế hệ mới, không cần bất kỳ sự tác động cưỡng ép nào. Đây không phải là sự thờ ơ, mà là sự tôn trọng tuyệt đối đối với bản chất của vạn vật, là sự tin tưởng vào khả năng tự kiến tạo của nhân loại. Dưới ánh nắng vàng như mật, những đứa trẻ vẫn tiếp tục trò chơi của mình, tạo nên một khúc đồng dao vô vi, một bài ca của kỷ nguyên mới.

Khi ánh hoàng hôn cuối cùng nhuộm đỏ những mái nhà cũ kỹ của thị trấn, và những đứa trẻ dần giải tán, theo nhau về nhà sau một ngày dài đắm chìm trong thế giới tưởng tượng, con đường trước quán sách lại trở nên yên tĩnh. Tiếng cười nói, tiếng hò reo dần tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng gió hiu hiu thổi qua những tán cây, mang theo mùi khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa tối. Bầu trời chuyển dần từ màu cam rực rỡ sang tím thẫm, những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh, và trăng non như một lưỡi liềm bạc, khẽ ló dạng trên nền trời.

Tạ Trần khép lại cuốn sách cổ, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn. Anh nhìn ra ngoài lần cuối, nơi vừa nãy còn vang dội tiếng cười và những câu chuyện về kiếm tiên, pháp sư. Một sự bình yên sâu sắc lan tỏa trong tâm hồn anh. Anh chiêm nghiệm về sự khác biệt sâu sắc giữa thế giới cũ và thế giới mới. 'Thần tiên' giờ đây không còn là những kẻ xa rời phàm tục, những thực thể siêu nhiên nắm giữ quyền năng và ban phát số mệnh, mà là những hình tượng được tái tạo một cách thuần khiết trong tâm hồn trẻ thơ, không cần phép thuật, không cần linh khí. Chúng là những biểu tượng của sự sáng tạo, của niềm hy vọng, và của khả năng tự kiến tạo thế giới nội tâm của mỗi người. Đó là một 'Nhân Đạo' tự nhiên, vô vi mà anh hằng mong đợi, một kỷ nguyên mà con người tự mình định nghĩa lại giá trị và ý nghĩa của sự tồn tại.

Anh khẽ thở dài, không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự mãn nguyện, của một hành trình dài đã tìm thấy điểm đến. ‘Kỷ nguyên Nhân Gian đã thực sự bắt đầu. Không cần ta phải dẫn dắt, nhân loại tự mình tìm thấy con đường của mình. Sự trọn vẹn, bình yên không đến từ ngoại vật, mà đến từ chính khả năng tự kiến tạo thế giới nội tâm,’ anh thầm nhủ. Anh không phải là một vị cứu tinh, không phải là một lãnh tụ. Anh chỉ là một người gieo hạt, một người quan sát thầm lặng, tin tưởng vào bản năng và tiềm năng vô hạn của con người.

Tiểu An, đang cẩn thận dọn dẹp sách vở trên bàn, ngẩng đầu lên khi nghe tiếng động nhỏ từ tiên sinh. Cậu bé đã quen với những khoảnh khắc tĩnh lặng này, khi Tạ Trần chìm đắm trong suy tư.

Tạ Trần quay sang Tiểu An, giọng nói nhẹ nhàng, như tiếng gió thoảng qua: “Tiểu An, con thấy đó, ‘thần tiên’ có thể ở bất cứ đâu, chỉ cần lòng người còn giữ được sự thuần khiết và trí tưởng tượng.” Anh không cần phải giải thích thêm. Cậu bé có thể chưa hiểu hết ý nghĩa triết lý sâu xa, nhưng cậu bé đã cảm nhận được sự ấm áp, sự tự do trong lời nói của tiên sinh. Cậu bé gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn ánh lên vẻ hiểu biết. Cậu bé biết rằng, những câu chuyện về các 'kiếm tiên' và 'pháp sư' mà những đứa trẻ kia vừa tạo ra, cũng chính là một cách để chúng tìm thấy 'thần tiên' trong thế giới không còn linh khí. Khả năng tự tạo ra thế giới và câu chuyện của trẻ em báo hiệu sự phát triển mạnh mẽ của nghệ thuật, văn học và khoa học trong kỷ nguyên Nhân Gian, nơi trí tuệ con người sẽ là nguồn gốc của mọi tiến bộ.

Tạ Trần đứng dậy, bước ra phía cửa, bàn tay khẽ đẩy cánh cửa gỗ, đóng lại quán sách, khép lại một ngày nữa của kỷ nguyên Nhân Gian. Anh khẽ vuốt ve chiếc chén gốm nhỏ trên giá sách, một vật phẩm đơn sơ nhưng chứa đựng cả một câu chuyện về sự giản dị và tinh túy, về niềm vui của lao động chân chính mà anh đã chiêm nghiệm từ Lão Tôn. Ánh mắt anh tràn đầy sự bình yên và mãn nguyện. Sự hồn nhiên và tự do trong trò chơi của trẻ em cho thấy các thế hệ kế tiếp sẽ lớn lên với một định nghĩa 'hạnh phúc' và 'thành công' hoàn toàn khác, không bị ràng buộc bởi quyền lực hay tu vi, củng cố thông điệp về giá trị của nhân tính.

Đêm dần buông xuống. Thị trấn An Bình chìm trong ánh trăng bạc và tiếng côn trùng rả rích. Tạ Trần đứng đó, giữa không gian tĩnh lặng, cảm nhận dòng chảy vô thường của thời gian, của vạn vật. Anh không còn là điểm neo nhân quả của một Thiên Đạo sắp tan rã, mà là một phần của dòng chảy ấy, một hạt cát trong sa mạc rộng lớn của nhân gian. Vai trò của anh giờ đây không phải là cứu vớt, mà là chứng kiến, là để nhân loại tự tìm thấy con đường của mình. Đó là một sự 'vô vi' chân chính, một sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng tự thân của con người. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến bất kỳ thần linh hay tiên nhân nào để dẫn dắt. Chỉ có con người, với trí tuệ và trái tim của mình, sẽ tự mình kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên thực sự thuộc về nhân gian.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free