Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1260: Chuyện Của Tiểu Lan: Khẩu Vị Nhân Gian

Đêm đã buông sâu, nhưng trong quán sách nhỏ, ánh đèn dầu vẫn còn lấp lánh, soi rọi bóng hình Tạ Trần. Anh ngồi đó, lặng lẽ nhìn ra khoảng không đen thẳm ngoài cửa sổ, nơi những vì sao điểm xuyết như những hạt ngọc vương vãi trên tấm lụa đen. Câu chuyện về Trương Phong và Mai Hoa, về sự hàn gắn của những trái tim tưởng chừng đã chai sạn, vẫn còn vương vấn trong tâm trí anh. Nụ cười mãn nguyện, nhẹ nhàng nở trên môi anh khi chứng kiến những hạt giống "Nhân Đạo" mà anh gieo đang nảy mầm, đang giúp con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính những điều bình dị nhất của cuộc sống. Anh biết rằng, hành trình tìm kiếm ý nghĩa chân thật của nhân loại vẫn sẽ luôn tiếp diễn, không ngừng nghỉ. Và anh, vị thư sinh gầy gò ấy, sẽ vẫn là một điểm neo vững chãi, lặng lẽ chứng kiến sự đổi thay của thế giới, chứng kiến sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự bất tử, mà chỉ cần một cuộc đời trọn vẹn, chân thực.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp trườn qua rặng tre xanh biếc, Thị Trấn An Bình đã dần thức giấc. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa vọng lại, tiếng kẽo kẹt của những cánh cửa gỗ cũ kỹ mở ra, và mùi hương của bữa sáng sớm bắt đầu lan tỏa trong không khí. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, một không khí tĩnh lặng nhưng tràn đầy sinh khí lại bao trùm. Ánh nắng sớm, mang theo hơi ấm dịu dàng của một ngày mới, xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch đất nung. Những hạt bụi li ti, như những linh hồn vô định, nhảy múa trong vũ điệu ánh sáng, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc bên chiếc bàn gỗ đã bạc màu theo thời gian. Anh không vội vã, mà từ tốn lật từng trang sách cũ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, không một sợi tóc nào vương vãi, phản ánh một sự tề chỉnh trong tâm hồn anh. Chiếc áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, ôm lấy vóc dáng thanh mảnh của anh, không chút phô trương hay cầu kỳ. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy cũ thoang thoảng, mùi mực tàu và cả hương trà thoang thoảng còn vương lại từ đêm qua. Đó là mùi hương của tri thức, của sự tĩnh tại, của một cuộc sống mà anh hằng trân quý.

"Một buổi sáng an lành," Tạ Trần khẽ thốt lên, giọng nói trầm ấm, khẽ khàng như tiếng gió thoảng qua kẽ lá. Đó không phải là một lời nói với ai khác, mà là một lời tự thán, một sự thừa nhận về vẻ đẹp giản dị của hiện tại. Anh đặt nhẹ chén trà đã nguội lên bàn, tay trái vẫn giữ chặt cuốn sách, tay phải vuốt ve bìa sách sờn cũ. Mỗi câu chữ, mỗi nét mực trong cuốn sách đều như đang kể cho anh nghe một câu chuyện, một triết lý về cuộc đời, về nhân tình thế thái. Anh không đọc vội vã, mà nhấm nháp từng ý nghĩa, để chúng thấm sâu vào tâm hồn mình, như những giọt sương mai thấm vào đất.

Bên cạnh anh, Thư Đồng Tiểu An đang cặm cụi nắn nót từng nét chữ trên trang giấy trắng tinh. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiếu học, chăm chú đến nỗi dường như quên mất sự tồn tại của thế giới xung quanh. Cây bút lông trong tay cậu bé di chuyển uyển chuyển, tạo ra những nét chữ tuy còn non nớt nhưng đã mang một vẻ nghiêm túc, cẩn trọng. Tiểu An không ngừng luyện tập, không ngừng học hỏi, và mỗi khi gặp một từ khó, một ý nghĩa chưa hiểu, cậu bé lại ngẩng đầu lên nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy mong chờ.

"Tiên sinh, chữ này con viết đã khá hơn chưa ạ?" Tiểu An khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót. Cậu bé đưa trang giấy ra trước mặt Tạ Trần, ánh mắt lấp lánh sự tự hào xen lẫn chút lo lắng. Tạ Trần mỉm cười nhẹ nhàng, đặt cuốn sách xuống và cúi xuống nhìn những nét chữ của Tiểu An. Anh không vội vàng nhận xét, mà từ tốn quan sát, như thể đang tìm kiếm điều gì đó sâu xa hơn trong từng con chữ.

"Chữ của con đã có hồn hơn nhiều, Tiểu An," Tạ Trần đáp, ngón tay khẽ chạm vào một nét chữ còn run rẩy. "Con đã không chỉ đơn thuần sao chép hình dạng, mà còn bắt đầu gửi gắm tâm ý vào đó. Đó là điều quý giá nhất trong thư pháp." Anh ngước nhìn Tiểu An, ánh mắt đầy sự khuyến khích. "Mỗi nét chữ đều như một dòng chảy của tư tưởng, Tiểu An. Khi con viết, hãy để tâm hồn con hòa vào từng nét bút, từng con chữ, như vậy chúng mới thật sự sống động."

Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt mở to, như thể đang ghi khắc từng lời của tiên sinh vào tận đáy lòng. Cậu bé hiểu rằng Tạ Trần không chỉ dạy cậu cách viết chữ, mà còn dạy cậu cách sống, cách cảm nhận. Cậu lại tiếp tục cặm cụi với cây bút lông của mình, cố gắng áp dụng những lời dạy của tiên sinh vào từng nét viết. Tiếng bút sột soạt trên giấy, hòa cùng tiếng lật sách của Tạ Trần, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng, êm ái, một âm thanh của tri thức và sự học hỏi không ngừng.

Bầu không khí trong quán sách vẫn yên bình, tĩnh lặng, tràn ngập tri thức và sự ấm cúng. Tiếng chim hót líu lo từ bên ngoài cửa sổ vọng vào, như đang cùng hòa điệu với nhịp sống chậm rãi nhưng sâu sắc nơi đây. Tạ Trần lại nhấp một ngụm trà nguội, vị chát nhẹ của trà lan tỏa nơi đầu lưỡi, đánh thức mọi giác quan. Anh cảm nhận sự thay đổi, sự dịch chuyển nhẹ nhàng của dòng chảy thời gian, của vạn vật. Mọi thứ đều luân hồi, đều biến đổi, nhưng có những giá trị cốt lõi, những hạt mầm của "Nhân Đạo" vẫn tồn tại, âm thầm nảy nở, chờ đợi một ngày đơm hoa kết trái. Anh biết rằng những gì anh đang làm, những lời anh đang nói, những câu chuyện anh đang kể, chính là cách anh gieo mầm cho những thế hệ kế tiếp, để họ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự bất tử, mà chỉ cần một cuộc đời trọn vẹn, chân thực.

Giữa buổi sáng, khi ánh nắng đã lên cao hơn một chút, trải vàng khắp con phố lát đá, một tiếng rao hàng vang lên, không quá lớn nhưng rất rõ ràng, đủ để phá tan sự tĩnh mịch trong quán sách nhỏ. "Đồ thủ công tinh xảo đây! Hoa tươi mới hái đây! Món ăn vặt gia truyền đây!" Giọng rao trong trẻo, mang theo chút âm ��iệu của sự nôn nao, vội vã nhưng cũng đầy tự tin.

Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đôi mắt lướt qua khung cửa sổ. Bước chân của anh không vội vàng, nhưng cũng không chậm trễ, anh nhẹ nhàng tiến ra phía cửa. Trước quán sách, một gánh hàng quen thuộc đang từ từ tiến lại gần. Đó là Tiểu Lan, người bán hàng rong mà anh vẫn thường thấy qua lại trên con phố này.

Tiểu Lan, với bộ quần áo đơn giản nhưng sạch sẽ và gọn gàng, toát lên vẻ chăm chỉ và khéo léo. Đôi tay thoăn thoắt đẩy gánh hàng, ánh mắt tinh anh lướt nhìn khắp nơi, vừa để chào mời khách, vừa để quan sát thị trường. Hôm nay, gánh hàng của cô trông khác lạ. Thay vì những món đồ trang sức lấp lánh, những hạt ngọc bội được quảng cáo là "linh thiêng" hay những bùa chú cầu may mà trước đây cô vẫn thường bán, giờ đây, gánh hàng của Tiểu Lan tràn ngập những món đồ thủ công bằng gỗ nhỏ xinh, được chạm khắc tỉ mỉ. Những chiếc khăn thêu tinh xảo, với những họa tiết hoa lá chim muông sống động như thật, được xếp ngay ngắn. Và đặc biệt, một vài giỏ hoa tươi tắn, v��a được hái từ vườn, còn đọng sương đêm, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, làm bừng sáng cả một góc phố. Mùi hương hoa nhẹ từ gánh hàng của Tiểu Lan hòa quyện với mùi thức ăn thoang thoảng từ các quán ăn lân cận, tạo nên một hương vị rất riêng của Thị Trấn An Bình vào buổi sáng.

Con phố nhộn nhịp vừa phải, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những người đi đường, tiếng bước chân vội vã của những người đang trên đường đi làm, tiếng lạch cạch của những chiếc xe đẩy hàng, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh sống động, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình, thân thiện. Tạ Trần đứng ở ngưỡng cửa, ánh mắt anh dừng lại trên những món đồ thủ công tinh xảo của Tiểu Lan, rồi lại nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ấm áp.

"Tiểu Lan, mời cô vào nghỉ chân, uống chén trà?" Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, như tiếng chuông chùa giữa buổi sớm. Tiểu Lan nghe thấy tiếng gọi, giật mình ngẩng lên. Khuôn mặt cô thoáng vẻ ngạc nhiên, rồi nhanh chóng nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt long lanh niềm vui. Cô dừng gánh hàng lại trước quán sách, khéo léo nép vào một góc, không làm cản trở lối đi của những người khác.

"Ôi, tiên sinh! Sớm thế này mà đã phiền tiên sinh rồi." Tiểu Lan đáp lời, giọng nói vẫn còn chút hơi thở dốc vì đẩy hàng. Cô cẩn thận đặt gánh hàng xuống, dùng một mảnh vải sạch che lên những món đồ để tránh bụi. "Tiểu nữ cảm ơn thịnh tình của tiên sinh. Nhưng hàng hóa còn nhiều, tiểu nữ sợ làm phiền."

"Không sao cả," Tạ Trần ôn tồn nói, giọng anh như xua đi mọi lo toan. "Quán sách này lúc nào cũng rộng cửa chào đón những người cần một nơi để nghỉ chân, để lắng lòng. Huống hồ, gánh hàng của cô hôm nay có vẻ đặc biệt hơn mọi khi." Anh khẽ đưa tay mời Tiểu Lan vào bên trong. "Hãy vào đây, Tiểu An cũng muốn nghe cô kể chuyện đấy."

Tiểu An, nghe thấy tên mình được nhắc đến, liền chạy ra cửa, đôi mắt to tròn đầy vẻ tò mò. Cậu bé nhìn chằm chằm vào gánh hàng của Tiểu Lan, rồi lại nhìn những món đồ trên tay cô. Tạ Trần và Tiểu An tạo thành một cặp đôi kỳ lạ nhưng hài hòa: một người thư sinh trầm tĩnh, sâu sắc, và một cậu bé thư đồng hiếu kỳ, trong sáng. Sự hiện diện của họ mang lại một cảm giác an lành, khiến Tiểu Lan cảm thấy lòng mình dịu lại, xua đi những mệt mỏi của buổi sáng. Cuối cùng, cô gật đầu, nở một nụ cười tươi tắn, rồi cẩn thận bước vào quán sách, để lại gánh hàng bên ngoài, nhưng trong lòng lại mang theo một sự nhẹ nhõm đến lạ.

Tiểu Lan bước vào quán sách, để lại không khí náo nhiệt của con phố phía sau. Mùi hương hoa dịu nhẹ từ những giỏ hoa tươi cô mang theo đã làm bừng sáng cả không gian trầm mặc của quán sách. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, bên cạnh là Thư Đồng Tiểu An đang chăm chú lắng nghe, đôi mắt to tròn không rời khỏi những món đồ thủ công tinh xảo mà cô bày ra trên bàn. Tạ Trần rót một chén trà nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm thanh khiết của lá trà mới.

"Hàng của cô hôm nay có vẻ khác lạ," Tạ Trần khẽ nói, nhấp một ngụm trà. Ánh mắt anh lướt qua những chiếc lược gỗ được chạm khắc hình chim phượng, những chiếc trâm c��i tóc bằng ngà voi được đẽo gọt công phu, rồi dừng lại trên những bông hoa tươi còn đọng sương. "Có chuyện gì sao?" Giọng anh không mang vẻ tò mò phán xét, mà là sự quan tâm chân thành, như thể anh đã nhận ra sự thay đổi trong tâm tư của Tiểu Lan từ lâu.

Tiểu Lan khẽ thở dài, rồi lại mỉm cười. Nụ cười ấy pha lẫn chút chua xót của những ngày tháng đã qua và niềm tự hào thầm kín của hiện tại. "Ôi, tiên sinh, người nói đúng! Chuyện là... bây giờ người ta không còn chuộng mấy cái bùa chú, ngọc bội 'may mắn' nữa rồi. Trước đây, tiểu nữ cứ nghĩ chỉ cần gắn cho chúng cái mác 'được khai quang', 'mang lại tài lộc', 'tránh tà ma' là có thể bán chạy như tôm tươi. Người ta đua nhau mua, bất kể thật giả, chỉ mong cầu một chút hy vọng hão huyền vào những điều xa vời." Cô dừng lại, ánh mắt thoáng chút hoài niệm về một thời đã qua. "Nhưng giờ thì khác rồi. Người ta bắt đầu đòi hỏi những thứ thật, những thứ có giá trị sử dụng, những thứ được làm ra từ đôi bàn tay khéo léo, từ tấm lòng chân thật. Họ không còn tin vào những lời hứa suông của những món đồ 'linh thiêng' vô nghĩa nữa."

Tiểu Lan đưa tay vuốt ve chiếc khăn thêu tinh xảo, những ngón tay cô mềm mại lướt qua từng đường kim mũi chỉ. "Trước kia, tiểu nữ cứ nghĩ bán mấy thứ 'linh thiêng' thì dễ, vì nó đánh vào tâm lý sợ hãi và tham lam của con người. Chẳng cần biết nguồn gốc, chẳng cần biết chất lượng, chỉ cần một lời đồn thổi là đủ. Nhưng giờ mới biết, bán cái tâm mình vào sản phẩm mới thật sự khó... mà cũng thật sự vui!" Cô nói, giọng nói tràn đầy sự chân thành. "Khó vì phải bỏ công sức, phải học hỏi, phải trau dồi tay nghề. Vui vì khi thấy khách hàng cầm trên tay món đồ mình làm, ánh mắt họ lấp lánh sự hài lòng, họ khen ngợi sự khéo léo, sự tinh xảo, chứ không phải sự 'linh nghiệm' của một vật phẩm vô tri. Cảm giác đó, nó khác hẳn, tiên sinh ạ. Nó khiến tiểu nữ cảm thấy mình thật sự có giá trị, thật sự làm được điều gì đó có ý nghĩa."

Tạ Trần mỉm cười, đặt chén trà xuống bàn. Ánh mắt anh nhìn Tiểu Lan đầy thấu hiểu, như thể anh đã đọc được mọi suy tư, mọi đấu tranh nội tâm của cô. "Đó là bởi vì nhân gian đang dần thức tỉnh, Tiểu Lan," Tạ Trần chậm rãi nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng của triết lý. "Con người không còn tìm kiếm sức mạnh hay ảo ảnh bên ngoài, không còn bám víu vào những niềm tin mê tín đã từng được gieo rắc trong thời kỳ Thiên Đạo suy yếu. Họ đã học được cách quay về với chính bản thân mình, với giá trị nội tại, giá trị của lao động và sự chân thật. Những món đồ 'linh thiêng' trước đây chẳng qua chỉ là những sợi xích vô hình trói buộc con người vào những chấp niệm, những ảo vọng về một quyền năng siêu nhiên có thể giải quyết mọi vấn đề mà không cần nỗ lực."

Tạ Trần đưa tay chỉ vào chiếc lược gỗ trên bàn. "Món đồ này, nó không hứa hẹn sự bất tử hay may mắn, nhưng nó hứa hẹn sự bền bỉ của chất liệu, sự khéo léo của người thợ, và sự tiện dụng trong cuộc sống thường ngày. Nó mang trong mình công sức, trí tuệ và sự tận tâm của con người. Đó chính là giá trị thực, là tinh hoa của 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang xây dựng." Anh nhìn vào mắt Tiểu Lan, ánh mắt anh như thấu tỏ mọi điều. "Sự phát triển mạnh mẽ của kinh tế phàm nhân sẽ không dựa trên những lời hứa hão huyền, mà dựa trên chất lượng, sự khéo léo và giá trị thực của sản phẩm. Các ngành nghề thủ công, nông nghiệp, và dịch vụ chất lượng cao sẽ trở thành những trụ cột quan trọng của kỷ nguyên Nhân Gian mới này."

Tiểu An, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ suy tư. Cậu bé đã ghi chép cẩn thận từng lời của Tạ Trần và Tiểu Lan vào cuốn sổ của mình. "Vậy ra, bán một bông hoa đẹp cũng là góp phần vào Nhân Đạo sao, tiên sinh?" Cậu bé hỏi, giọng nói non nớt nhưng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc.

Tạ Trần gật đầu, nở một nụ cười ấm áp. "Đúng vậy, Tiểu An. Mỗi hành động chân thật, mỗi công sức lao động được đặt vào những điều tốt đẹp, dù là trồng một bông hoa, làm một chiếc lược, hay giúp đỡ một người gặp khó khăn, đều là đang góp phần xây dựng 'Nhân Đạo'. Nó là sự trân trọng cuộc sống, trân trọng con người, trân trọng những giá trị bình dị nhưng vĩnh cửu."

Tiểu Lan nghe những lời đó, đôi mắt cô sáng lên rạng rỡ. Một cảm giác tự hào dâng trào trong lòng cô, xua tan mọi nỗi lo toan, mọi sự bối rối ban đầu. Cô cảm thấy gánh nặng trên vai mình dường như nhẹ đi rất nhiều. "Người nói phải! Hóa ra công việc của tiểu nữ cũng có ý nghĩa lớn lao đến vậy!" Cô thốt lên, giọng nói tràn đầy niềm vui sướng. "Tiểu nữ cứ nghĩ mình chỉ là một người bán hàng rong bé nhỏ, lo toan từng bữa ăn. Nhưng giờ đây, tiểu nữ hiểu rằng, mỗi món đồ tiểu nữ làm ra, mỗi bông hoa tiểu nữ mang đến, đều đang góp phần vào một điều gì đó lớn lao hơn, một điều gì đó chân thật và đáng trân trọng."

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt anh nhìn Tiểu Lan đầy khích lệ. Anh biết rằng sự chấp nhận và tự hào của những người dân bình thường về lao động chân chính của họ sẽ là nền tảng cho sự vững bền của 'Nhân Đạo'. Những người như Tiểu Lan, những người đã dũng cảm từ bỏ những ảo ảnh cũ để tìm kiếm giá trị thực, chính là những viên gạch đầu tiên x��y dựng nên kỷ nguyên mới.

Tiểu Lan sau đó đã kể thêm nhiều câu chuyện về những thay đổi khác trong Thị Trấn An Bình. Những người thợ rèn không còn cố gắng rèn những thanh kiếm 'linh khí' vô dụng, mà tập trung vào việc tạo ra những nông cụ bền bỉ, những vật dụng gia đình chắc chắn. Những người nông dân không còn cầu khấn Thiên Đạo ban mưa thuận gió hòa, mà học cách canh tác khoa học hơn, tìm tòi những giống cây mới. Mọi thứ đang dần trở nên chân thật hơn, hữu ích hơn, và quan trọng nhất, mang đậm dấu ấn của con người.

Quán sách của Tạ Trần, trong buổi sáng nắng ấm, vang vọng tiếng nói chuyện, tiếng cười và cả tiếng bút sột soạt của Tiểu An. Tạ Trần vẫn là người quan sát và minh triết, nhìn thấy những dòng chảy ngầm của sự thay đổi xã hội và thầm lặng dẫn dắt các giá trị mới. Anh biết rằng, hành trình này còn dài, nhưng những hạt mầm đã gieo chắc chắn sẽ nở hoa. Khi Tiểu Lan chào tạm biệt, gánh hàng của cô dường như nhẹ nhàng hơn, bước chân cô cũng trở nên thanh thoát hơn. Cô mang theo không chỉ những món đồ thủ công, mà còn cả một niềm tin mới, một sự tự hào mới về công việc của mình.

Tạ Trần quay lại với cuốn sách của mình, nhấp một ngụm trà cuối cùng đã nguội lạnh. Anh nhìn Tiểu An vẫn đang chăm chú ghi chép, những nét chữ trên trang giấy dần trở nên cứng cáp và mạch lạc hơn. Ngoài kia, nắng đã lên cao, chiếu rọi khắp Thị Trấn An Bình, mang theo một năng lượng mới, một hy vọng mới. Anh biết rằng, kỷ nguyên Nhân Gian đang thực sự bắt đầu, không cần đến phép thuật hay quyền năng siêu nhiên, chỉ cần những giá trị chân thật nhất của con người. Cuộc sống bình thường, hóa ra lại là điều vĩ đại nhất.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free