Nhân gian bất tu tiên - Chương 1259: Chuyện Tình Làng Nước: Ai Đúng Ai Sai?
Màn đêm dần buông xuống Thị Trấn An Bình, mang theo những làn gió se lạnh cuối thu. Tiếng chuông gió khẽ leng keng khi Lạc Thanh bước ra khỏi quán, hòa vào dòng người thưa thớt trên phố, mang theo trong lòng một sự thấu hiểu sâu sắc và một hướng đi mới cho cuộc đời. Tạ Trần ngồi đó, khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận những hạt giống 'Nhân Đạo' mình gieo đang nảy mầm và được thế hệ mới như Lạc Thanh tiếp nối. Trong sâu thẳm, anh biết rằng, dù kết quả ra sao, thì hành trình tìm kiếm ý nghĩa chân thật của nhân loại vẫn sẽ luôn tiếp diễn, không ngừng nghỉ. Và anh, vị thư sinh gầy gò ấy, sẽ vẫn là một điểm neo vững chãi, lặng lẽ chứng kiến sự đổi thay của thế giới. Tiểu An, vẫn ngồi ở góc bàn, đã ngủ gục trên trang giấy, cây bút lông còn kẹp giữa những ngón tay nhỏ nhắn, bên cạnh là chồng ghi chép dày dặn về nh���ng cuộc đối thoại đầy triết lý.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền nhà lát gạch xanh. Mùi giấy cũ, mực và hương trà sớm mai thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không khí yên tĩnh, trầm mặc đặc trưng của quán sách Tạ Trần. Tiếng người bán hàng rong rao quà sáng từ xa vọng lại, tiếng bước chân lạo xạo trên con đường đá, tất cả đều nhỏ nhẹ, không làm xao động sự an lành nơi đây. Tạ Trần ngồi sau quầy, vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua những trang sách cổ, đôi lúc khẽ nhấp một ngụm trà nóng. Tiểu An đã thức dậy từ lúc nào, đang cẩn thận sắp xếp lại những chồng sách vừa đọc xong, thỉnh thoảng lại nhìn Tạ Trần với ánh mắt tò mò, ngưỡng mộ.
Bỗng nhiên, sự yên tĩnh bị phá vỡ bởi một luồng khí hối hả. Cánh cửa gỗ nặng nề bật mở, mang theo một làn gió lạnh cùng tiếng chuông gió va vào nhau lanh canh. Một thân hình béo tròn, đeo kính gọng vàng, mái tóc búi cao gọn gàng, Bà Mối Mai, hối hả bước vào, theo sau là Tiểu Lão Bà lưng còng, tóc bạc phơ, tay chống gậy, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt sáng quắc. Sau lưng họ là hai người trẻ tuổi, một nam một nữ, đều mang vẻ mặt bực bội, buồn bã và căng thẳng. Đó là Trương Phong, chàng thợ đồ gỗ với dáng người vạm vỡ, bàn tay chai sạn và nét mặt cau có, cùng Mai Hoa, nàng thợ dệt với đôi tay khéo léo nhưng ánh mắt u buồn, trang phục tuy đơn giản nhưng sạch sẽ, toát lên vẻ nhạy cảm.
"Ôi chao, tiên sinh Tạ Trần ơi, lại có chuyện rồi!" Bà Mối Mai thở hổn hển, giọng nói nhanh như gió, phá vỡ sự tĩnh lặng. Bà ta không đợi Tạ Trần kịp lên tiếng đã kéo phắt Trương Phong và Mai Hoa vào sâu hơn, đẩy họ ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện quầy. "Hai đứa này không biết làm sao mà cứ cãi nhau hoài, làng xóm ai cũng đau đầu. Mong tiên sinh ra tay giúp đỡ!"
Tiểu Lão Bà, tuy chậm chạp hơn, cũng bước vào, chống gậy gõ cộc cộc xuống sàn. "Đúng đó, thằng nhóc Tạ Trần này. Hai đứa này cưới nhau chưa được ba năm mà đã như chó với mèo. Sáng cãi, trưa cãi, tối cũng cãi. Mai Hoa khóc sưng mắt, thằng Phong thì cứ dậm dật phá đồ. Cứ cái đà này thì tan nhà nát cửa mất thôi!" Giọng bà cằn nhằn nhưng ẩn chứa sự lo lắng thực lòng.
Tạ Trần đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn bốn người. Đôi mắt anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, không một chút kinh ngạc hay khó chịu, như thể mọi sự huyên náo đều là một phần của dòng chảy vô thường mà anh đã quá quen thuộc. Anh khẽ gật đầu chào Bà Mối Mai và Tiểu Lão Bà, rồi ánh mắt dừng lại trên Trương Phong và Mai Hoa, như một dòng nước mát xoa dịu sự căng thẳng đang bao trùm.
"Tiên sinh..." Trương Phong đột nhiên lên tiếng, giọng nói bực dọc, nét mặt đỏ gay. "Tôi chỉ muốn làm ra những tác phẩm tinh xảo, những bức tượng gỗ, những chiếc bàn, chiếc ghế mà cả đời tôi ấp ủ. Tôi muốn mỗi thớ gỗ đều phải sống, phải có hồn. Cô ấy lại cứ than vãn tôi bỏ bê, không quan tâm đến nàng, không đoái hoài đến những tấm lụa nàng dệt. Cô ấy không hiểu được cái tâm huyết của người làm nghề đồ gỗ, cái sự trân trọng từng đường vân, từng nét khắc. N��ng ấy cho rằng, cái bàn tôi làm chỉ là cái bàn, không hơn không kém, chẳng có gì đặc biệt!" Chàng ta vùng vằng, ánh mắt lướt qua Mai Hoa với vẻ trách móc.
Mai Hoa nghe vậy, đôi mắt đã rưng rưng từ trước nay càng đỏ hoe, nước mắt chực trào. Nàng khẽ nấc lên, giọng nói nghẹn ngào: "Chàng ấy... chàng ấy chỉ biết đến gỗ đá, đến những mảnh vụn cưa, đến những thứ vô tri vô giác đó. Có bao giờ chàng ấy nhìn đến những tấm lụa tôi dệt đâu? Có bao giờ chàng ấy thấy những sợi tơ óng ả tôi chắt chiu, những bông hoa tôi tỉ mỉ thêu trên đó? Chàng ấy còn chê tôi dệt những bông hoa không có hồn, rằng chúng quá mềm yếu, quá tầm thường, không thể so với sự vững chãi của gỗ. Chàng ấy còn nói, lụa dệt chỉ là thứ để mặc, chẳng có giá trị gì gọi là 'tác phẩm' cả!" Nàng đưa tay quệt ngang giọt nước mắt, ánh mắt nhìn Trương Phong vừa giận dỗi vừa tủi thân.
Bà Mối Mai và Tiểu Lão Bà vội vàng phụ họa, mỗi người một câu. "Thấy chưa, tiên sinh? Cứ thế này thì làm sao mà sống chung được!" Bà Mối Mai than thở. "Thằng Phong thì c��� mải mê với đống gỗ, con Mai Hoa thì cứ luẩn quẩn bên khung cửi. Chẳng ai chịu nhường ai, chẳng ai chịu hiểu cho ai." Tiểu Lão Bà lắc đầu.
Tiểu An, đang đứng cạnh Tạ Trần, cũng đã ngừng sắp xếp sách. Đôi mắt to tròn của cậu bé chăm chú lắng nghe, gương mặt lộ vẻ bối rối. Cậu bé đã quen với những câu chuyện triết lý cao siêu, nhưng những mâu thuẫn đời thường như thế này lại khiến cậu bé cảm thấy khó hiểu hơn cả.
Tạ Trần không nói gì, chỉ lặng lẽ rót trà mời bốn người. Hương trà thanh mát lan tỏa trong không khí, như một làn gió nhẹ xua đi phần nào sự căng thẳng. Anh đưa chén trà cho Trương Phong, rồi cho Mai Hoa, ánh mắt như muốn nói rằng hãy bình tĩnh, hãy uống một ngụm trà trước đã. Chàng đồ gỗ và nàng thợ dệt, dù còn giận dỗi, cũng không dám không nhận. Họ khẽ cầm chén trà, hơi ấm từ chén truyền vào lòng bàn tay, như một lời trấn an vô hình.
"Mỗi người một tâm huyết, mỗi người một niềm kiêu hãnh." Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh vang vọng trong không gian quán sách, xoa dịu đi những lời cằn nhằn vừa rồi. "Trương Phong thấy vẻ đẹp trong sự rắn rỏi, trong từng đường nét chạm khắc. Mai Hoa thấy vẻ đẹp trong sự mềm mại, trong từng sợi tơ dệt. Cả hai đều không sai. Cái sai, có chăng, là khi chúng ta chỉ nhìn thấy thế giới qua lăng kính của riêng mình mà quên đi lăng kính của người khác." Anh khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt khép hờ, như đang chiêm nghiệm một điều gì đó rất xa xăm. "Khao khát tạo ra cái đẹp, đó là bản năng của con người. Nhưng cái đẹp đó, liệu có thực sự trọn vẹn nếu nó không được người khác thấu hiểu, không được người mình thương trân trọng?"
Câu hỏi của Tạ Trần không mang tính phán xét, mà như một lời gợi mở, khiến Trương Phong và Mai Hoa đều im lặng. Nét cau có trên mặt Trương Phong dịu đi đôi chút, còn Mai Hoa cũng ngừng nức nở, ngước mắt nhìn Tạ Trần với vẻ bối rối. Họ chưa bao giờ nghĩ về vấn đề của mình dưới góc độ đó. Họ chỉ đơn thuần cảm thấy mình bị tổn thương, bị hiểu lầm, và muốn chứng minh rằng mình đúng.
"Tiên sinh Tạ Trần nói phải." Tiểu Lão Bà khẽ gật gù, chống gậy. "Cái gì cũng có cái lý của nó. Nhưng cái lý của mình mà không hợp với cái tình của người, thì cũng thành vô lý."
"Phải đó, phải đó!" Bà Mối Mai vội vàng tiếp lời. "Hai đứa cứ như thế thì làm sao mà sống chung cho được? Mối mai của ta cũng chỉ đến thế là cùng."
Tạ Trần khẽ xua tay, ý muốn mọi người giữ im lặng để anh có thể tiếp tục. Anh nhìn thẳng vào Trương Phong và Mai Hoa, ánh mắt anh như có thể nhìn thấu tâm can họ, nhưng không hề đáng sợ, mà trái lại, mang một sự bao dung vô hạn. "Thiên Đạo suy tàn, tiên môn không còn. Kỷ nguyên này, không còn là kỷ nguyên của sức mạnh thần thông, của những trận pháp diệu kỳ. Mà là kỷ nguyên của Nhân Đạo, của những giá trị chân thật nhất từ con người. Sức mạnh lớn nhất không phải là dời non lấp biển, mà là khả năng thấu hiểu và kết nối những trái tim. Nếu ngay cả những người thương yêu nhau nhất cũng không thể tìm được tiếng nói chung, thì Nhân Đạo làm sao có thể phát triển?" Anh dừng lại, cho phép những lời này ngấm sâu vào tâm trí họ.
Không khí trong quán sách trở nên nặng trĩu bởi những suy tư. Trương Phong nhìn chằm chằm vào chén trà, ngón tay cái khẽ miết lên vành sứ. Mai Hoa cúi gằm mặt, đôi vai khẽ rung lên. Tiểu An vẫn im lặng, nhưng đôi mắt cậu bé không ngừng chuyển động giữa Tạ Trần và cặp vợ chồng trẻ, như đang cố gắng ghi nhớ từng biểu cảm, từng lời nói. Cậu bé hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc cãi vã thông thường, mà là một ví dụ sinh động về triết lý "Nhân Đạo" mà tiên sinh đang giảng dạy. Cậu lại thầm nhủ, những ghi chép này sẽ trở thành những tài liệu quý giá, không chỉ cho mình mà còn cho các thế hệ sau, để họ hiểu được cách con người trong kỷ nguyên này đã tìm kiếm ý nghĩa và sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường, không cần đến phép thuật hay quyền năng.
Buổi chiều, ánh nắng đã dịu hơn, không còn gay gắt như buổi sáng. Những tia nắng vàng cam xuyên qua những ô cửa sổ, tạo nên những vệt sáng dài trên nền nhà gỗ, hắt lên những giá sách cao ngất. Mùi giấy cũ và gỗ càng thêm đậm, quyện vào không khí trầm mặc của quán sách. Không khí căng thẳng của cuộc tranh cãi ban sáng đã dịu đi đáng kể, thay vào đó là sự trầm tư, nặng nề. Trương Phong và Mai Hoa vẫn ngồi đó, nhưng không còn cãi vã, mà chỉ im lặng, mỗi người một suy nghĩ. Bà Mối Mai và Tiểu Lão Bà cũng đã thôi than vãn, ngồi yên lặng một góc, thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần với vẻ chờ đợi.
Tạ Trần đã lắng nghe cả hai kể hết những ấm ức, những nỗi niềm của mình. Anh không đưa ra bất kỳ phán xét nào, không đứng về phía ai, mà chỉ lặng lẽ lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu. Giờ đây, anh bắt đầu kể một câu chuyện ngụ ngôn, giọng nói trầm ấm và từ tốn, như dòng suối róc rách giữa núi rừng.
"Có hai dòng sông," Tạ Trần bắt đầu, giọng anh như có ma lực, cuốn hút mọi sự chú ý. "Cùng chảy từ một con suối nhỏ trên đỉnh núi cao. Một dòng sông, kiêu hãnh và mạnh mẽ, muốn vươn mình về phía mặt trời, muốn tắm mình trong ánh sáng rực rỡ, muốn phản chiếu sự vĩ đại của bầu trời. Nó tin rằng con đường của mình là đúng đắn, là con đường của sự hiển vinh và sức mạnh. Nó không ngừng xô đẩy những tảng đá, mở rộng lòng mình, tạo nên những ghềnh thác hùng vĩ."
Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Trương Phong, như muốn chàng đồ gỗ cảm nhận được sự kiêu hãnh của dòng sông ấy. Trương Phong khẽ giật mình, như thể Tạ Trần đang nói về chính mình, về niềm đam mê với những tác phẩm gỗ đồ sộ, mạnh mẽ.
"Dòng sông còn lại," Tạ Trần tiếp tục, giọng anh giờ đây mềm mại hơn, "lại dịu dàng và khiêm nhường. Nó muốn đi về phía trăng, muốn được bao bọc bởi ánh bạc huyền ảo, muốn len lỏi qua những đồng cỏ xanh mướt, tưới tắm cho những bông hoa ven bờ. Nó tin rằng con đường của mình là đúng đắn, là con đường của sự nuôi dưỡng và vẻ đẹp tinh tế. Nó uốn lượn nhẹ nhàng, tạo nên những dòng chảy êm đềm, những khúc quanh thơ mộng."
Giờ đây, ánh mắt Tạ Trần dừng lại trên Mai Hoa. Nàng thợ dệt cúi gằm mặt, đôi tay khẽ siết chặt vạt áo, hình dung ra dòng sông mềm mại, hiền hòa, giống như những tấm lụa nàng dệt, những bông hoa nàng thêu.
"Hai dòng sông ấy," Tạ Trần tiếp tục, "chúng tranh cãi mãi về con đường nào là đúng, con đường nào là vĩ đại hơn. Dòng sông mặt trời chê dòng sông trăng quá yếu đuối, tầm thường, chỉ biết uốn lượn. Dòng sông trăng lại trách dòng sông mặt trời quá thô ráp, hung hãn, không biết trân trọng sự sống. Chúng cứ thế tranh cãi, dòng sông này chảy về một hướng, dòng sông kia chảy về một hướng, ngày càng xa cách."
Bà Mối Mai và Tiểu Lão Bà nghe chuyện, đều gật gù, vẻ mặt thấu hiểu. Họ đã chứng kiến không biết bao nhiêu cặp vợ chồng, bao nhiêu mối quan hệ cứ thế mà dần xa cách vì những tranh cãi tưởng chừng nhỏ nhặt.
"Nhưng chúng quên mất rằng," Tạ Trần kết thúc câu chuyện ngụ ngôn, giọng nói trầm ấm và đầy ý nghĩa, "cả hai đều đang chảy về biển lớn. Và con suối khởi nguồn kia, vẫn luôn kết nối chúng. Biển lớn đón nhận tất cả, dù là dòng nước mạnh mẽ hay dòng nước hiền hòa. Và con suối, nó không phán xét con đường nào là đúng, con đường nào là sai. Nó chỉ đơn thuần là sự khởi đầu, là nguồn cội của cả hai."
Anh ngừng lại, để những lời này thấm đẫm vào không gian tĩnh lặng. Trương Phong ngước lên, ánh mắt vẫn còn chút bướng bỉnh, nhưng đã pha lẫn sự suy tư. Mai Hoa thì đã cúi đầu thấp hơn, đôi vai khẽ rung lên.
"Chàng Phong," Tạ Trần khẽ gọi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. "Nỗi khổ c���a nàng Mai Hoa có phải là chàng đã không nhận ra những bông hoa mềm mại, tinh tế trên tấm lụa của nàng, mà chỉ chăm chăm vào những nét khắc sắc sảo của mình? Chàng đã quên rằng, sự vững chãi của gỗ, nếu không có sự mềm mại của lụa điểm xuyết, liệu có bớt đi phần nào vẻ đẹp?"
Trương Phong giật mình, ngón tay miết trên chén trà dừng lại. Anh ngẩng đầu lên, nhìn Mai Hoa, rồi lại nhìn xuống những bàn tay chai sạn của mình, như đang tự hỏi.
"Nàng Hoa," Tạ Trần quay sang Mai Hoa, ánh mắt đầy bao dung. "Nỗi buồn của chàng Phong có phải là nàng đã không hiểu được niềm kiêu hãnh của chàng khi tạo ra một tác phẩm đồ gỗ hoàn mỹ? Nàng đã quên rằng, sự mềm mại của lụa, nếu không có sự vững chãi của gỗ làm nền, liệu có thể phô bày hết vẻ đẹp của nó?"
Mai Hoa ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Trương Phong. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng Trương Phong cũng có nỗi buồn, có niềm kiêu hãnh của riêng chàng. Trong tâm trí nàng, chỉ có sự tổn thương của mình, sự thờ ơ của chàng.
"Không ph���i ai đúng, ai sai." Tạ Trần tổng kết, giọng nói như một lời phán quyết nhưng lại đầy tình người. "Mà là ai đã thực sự lắng nghe, ai đã thực sự thấu hiểu?" Anh nhìn thẳng vào mắt từng người, ánh mắt anh như một tấm gương phản chiếu chính nội tâm họ, không che giấu bất cứ điều gì.
Một sự im lặng bao trùm quán sách, chỉ còn tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa, tạo nên những âm thanh rì rào như lời thì thầm của vạn vật. Trương Phong cúi đầu, bàn tay run rẩy đặt chén trà xuống bàn. Mai Hoa rưng rưng, những giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng không phải là nước mắt của sự tủi thân hay giận dỗi, mà là nước mắt của sự thức tỉnh, của nỗi ân hận. Bà Mối Mai và Tiểu Lão Bà cũng im lặng, nhìn cặp đôi trẻ, trong lòng cũng dấy lên những suy tư về những mối quan hệ của chính họ.
Tạ Trần nhẹ nhàng rót thêm trà vào chén của Trương Phong và Mai Hoa. Hương trà một lần nữa lan tỏa, như một lời mời gọi họ hãy bình tâm, hãy suy ngẫm. Anh không ép buộc họ phải nói ra điều gì, mà chỉ tạo một không gian tĩnh lặng, để họ có thể t��� mình đối diện với những điều sâu thẳm nhất trong lòng, để họ có thể tự tìm thấy con suối khởi nguồn đã kết nối họ. Bởi lẽ, trong kỷ nguyên Nhân Gian này, sự cứu rỗi không đến từ quyền năng siêu nhiên, mà đến từ sự thấu hiểu và lòng nhân ái mà con người dành cho nhau.
Hoàng hôn dần buông xuống trên Thị Trấn An Bình, nhuộm đỏ những mái nhà ngói cổ kính, vẽ nên một bức tranh trầm mặc và lãng đãng. Trên đường phố, tiếng rao hàng của những người bán hàng rong đã thưa thớt dần, tiếng trẻ con cười đùa cũng xa xăm hơn, nhường chỗ cho những âm thanh quen thuộc của buổi chiều tà. Tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tiếng chuông gió khẽ leng keng từ những hiên nhà, và mùi hương của những bữa cơm chiều bắt đầu lan tỏa, ấm áp và gần gũi.
Trương Phong và Mai Hoa rời quán sách của Tạ Trần. Ban đầu, họ vẫn giữ khoảng cách, bước chân nặng nề, ánh mắt tránh né nhau. Những lời của Tạ Trần vẫn còn văng vẳng bên tai, như một làn sóng dữ dội khuấy động tâm can họ. Trương Phong cảm thấy một gánh nặng đè lên lòng mình, không ph��i là sự bực bội hay giận dữ, mà là một nỗi ân hận sâu sắc. Anh nhớ lại những lời chê bai của mình về tấm lụa của Mai Hoa, nhớ lại những lúc nàng khóc thút thít một mình bên khung cửi mà anh lại thờ ơ, chỉ chăm chú vào những thớ gỗ. Anh đã quá mải mê với niềm kiêu hãnh cá nhân, với cái gọi là "tác phẩm" của mình, mà quên đi những giá trị khác, những giá trị mà anh từng cho là "mềm yếu", "tầm thường".
Mai Hoa cũng không khá hơn. Nàng bước đi như người mất hồn, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng không còn nước mắt. Nàng nghĩ về những lời Tạ Trần nói, về việc nàng đã không hiểu được niềm kiêu hãnh của Trương Phong, về sự đam mê của chàng đối với những khúc gỗ vô tri. Nàng đã quá tập trung vào nỗi đau của mình, vào việc chàng không đoái hoài đến mình, mà quên đi rằng chàng cũng có một thế giới riêng, một tâm hồn riêng cần được thấu hiểu và trân trọng. Nàng đã trách chàng vì không nhìn thấy vẻ đẹp trong sự mềm mại của lụa, nhưng nàng cũng chưa bao giờ thực sự nhìn thấy vẻ đẹp trong sự vững chãi của gỗ, trong từng đường nét chạm khắc mà Trương Phong đã bỏ bao tâm huyết.
Hai người cứ thế bước đi trong im lặng, mỗi bước chân là một nhịp đập của sự chiêm nghiệm và ân hận. Bà Mối Mai và Tiểu Lão Bà, đi sau họ, cũng không nói một lời. Họ chỉ lặng lẽ quan sát, như đang chờ đợi điều gì đó.
Khi đi đến một ngã rẽ quen thuộc, nơi ánh đèn lồng đầu tiên của con phố đã được thắp lên, Trương Phong đột nhiên dừng lại. Anh quay người, ánh mắt chạm vào đôi mắt ướt đẫm của Mai Hoa. Trong khoảnh khắc đó, mọi sự giận dỗi, mọi sự bực bội, mọi sự tự ái dường như tan biến. Chỉ còn lại hai tâm hồn trần trụi, hai trái tim đã từng rất yêu thương nhau, giờ đây đang tìm cách hàn gắn.
"Mai Hoa..." Giọng Trương Phong khàn đặc, chứa đựng sự hối lỗi chân thành. Anh khẽ đưa bàn tay chai sạn của mình ra, chậm rãi nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng. "Ta xin lỗi. Ta đã quá mải mê với những thớ gỗ mà quên mất những sợi tơ của nàng... và cả nàng nữa. Ta đã sai rồi, đã không hiểu cho nàng." Hơi ấm từ bàn tay chàng truyền sang bàn tay nàng, một hơi ấm đã lâu không được cảm nhận.
Mai Hoa nghe những lời đó, nước mắt lại trào ra, nhưng lần này là nước mắt của sự nhẹ nhõm, của niềm hạnh phúc. Nàng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi buông thõng người, dựa vào vai Trương Phong. Cơ thể nàng run lên khe khẽ, như trút bỏ bao nhiêu nỗi buồn tủi bấy lâu.
"Phong..." Nàng khẽ thì thầm, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào. "Chàng cũng vậy... Ta cũng chỉ nhìn thấy những gì chàng chưa làm cho ta, mà quên đi chàng đã cố gắng thế nào... quên đi chàng cũng có những nỗi niềm riêng. Ta cũng xin lỗi chàng..."
Giữa con phố dần lên đèn, dưới ánh hoàng hôn cuối cùng, cặp đôi trẻ ôm nhau thật chặt. Đó không phải là một cái ôm mãnh liệt, mà là một cái ôm nhẹ nhàng, chứa đựng sự tha thứ, sự thấu hiểu và một lời hứa thầm lặng về một khởi đầu mới. Bà Mối Mai và Tiểu Lão Bà nhìn cảnh đó, trên môi nở một nụ cười mãn nguyện, xen lẫn chút xúc động. "Thấy chưa," Bà Mối Mai khẽ thì thầm. "Tiên sinh Tạ Trần quả là không hổ danh. Một lời nói thôi mà hóa giải được bao nhiêu ��n oán." Tiểu Lão Bà chỉ gật đầu, đôi mắt lấp lánh niềm vui.
Trong quán sách, Tạ Trần vẫn ngồi đó. Anh đã khẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy. Một nụ cười mãn nguyện, nhẹ nhàng nở trên môi anh. Nụ cười ấy không phải là sự tự mãn, mà là niềm vui khi thấy những hạt giống "Nhân Đạo" mà anh gieo đang nảy mầm, đang giúp con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính những điều bình dị nhất của cuộc sống.
Tiểu An đã ngủ gục trên bàn từ lúc nào, cây bút lông vẫn còn kẹp trong tay. Bên cạnh cậu bé là cuốn sổ ghi chép, với những nét chữ tuy còn non nớt nhưng đã ghi lại đầy đủ cuộc đối thoại vừa rồi. Cậu bé sẽ không bao giờ biết rằng, những ghi chép tưởng chừng đơn giản ấy, về một cuộc cãi vã của một cặp vợ chồng trẻ và lời khuyên của tiên sinh Tạ Trần, sẽ trở thành những tài liệu quý giá cho các nghiên cứu tương lai về lịch sử và sự phát triển của Nhân Gian, về cách con người đã tìm thấy ý nghĩa và sự trọn vẹn trong một thế giới không cần đến Thiên Đạo. Chúng sẽ là minh chứng cho việc sự bền vững của mối quan hệ con người trong kỷ nguyên Nhân Gian này sẽ phụ thuộc vào khả năng thấu hiểu và lòng nhân ái, không phải quyền lực hay phép thuật. Tạ Trần sẽ tiếp tục là 'điểm tựa tinh thần' cho cộng đồng, giải quyết các vấn đề đời thường bằng trí tuệ, củng cố triết lý 'Nhân Đạo' từng ngày.
Tạ Trần quay vào bên trong, nhẹ nhàng nhấp nốt ngụm trà đã nguội. Ngoài kia, đêm đã xuống sâu. Tiếng côn trùng đêm bắt đầu kêu rì rầm, như một bản giao hưởng bất tận của sự sống. Anh biết rằng, hành trình tìm kiếm ý nghĩa chân thật của nhân loại vẫn sẽ luôn tiếp diễn, không ngừng nghỉ. Và anh, vị thư sinh gầy gò ấy, sẽ vẫn là một điểm neo vững chãi, lặng lẽ chứng kiến sự đổi thay của thế giới, chứng kiến sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự bất tử, mà chỉ cần một cuộc đời trọn vẹn, chân thực.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.