Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1258: Học Giả Và Triết Lý Nhân Tâm: Những Biến Đổi Của Nhận Thức

Ánh trăng dát bạc lên vạn vật, soi rọi từng mái ngói rêu phong, từng con đường lát đá của Thị Trấn An Bình, rồi lách mình qua khung cửa sổ quán sách, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền nhà gỗ. Tạ Trần vẫn ngồi đó, tay cầm một cuốn sách cũ đã úa màu thời gian, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại không dừng ở những dòng chữ. Anh nhìn ra ngoài, nơi vạn vật chìm trong màn đêm tĩnh mịch, cảm nhận sự bình yên nội tại đang lan tỏa, không phải là sự tĩnh lặng của cái chết, mà là sự tĩnh lặng của một cuộc sống đang bừng nở, của một kỷ nguyên mới đang hình thành.

Tiểu An đối diện, sau khi ghi chép cẩn thận những lời Tạ Trần đã nói, khẽ cất tiếng, ánh mắt ánh lên vẻ quyết tâm. “Tiên sinh, lời của người thật sâu sắc. Con sẽ ghi nhớ.” Cậu bé tin rằng Tạ Trần sẽ tiếp tục là nguồn cảm hứng thầm lặng, lan tỏa 'Nhân Đạo' thông qua những tương tác đời thường, nhỏ bé nhưng có sức ảnh hưởng sâu rộng.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt anh vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng dát bạc lên vạn vật. “Đạo lý nhân gian vốn chẳng hề cao siêu, Tiểu An. Nó không phải là nh���ng thứ cần phải tu luyện hàng ngàn năm để đạt được. Nó chỉ là lòng người ta thường tự làm phức tạp mà thôi.” Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự bình yên nội tại đang lan tỏa trong từng thớ thịt, từng mạch máu. Sự bình yên ấy, không phụ thuộc vào quyền năng hay tu vi, mà đến từ chính sự trọn vẹn của nhân tính. Đó chính là hình mẫu cho sự trọn vẹn của con người trong thế giới không còn tiên đạo. Tạ Trần, vị thư sinh gầy gò với trí tuệ sắc bén, vẫn ngồi đó, lặng lẽ quan sát, như một điểm neo nhân quả vững chãi, chứng kiến sự nảy nở của một kỷ nguyên mới, nơi mỗi con người đều là một vì sao tự mình phát sáng, tìm thấy ánh sáng chân lý trong chính cuộc đời bình thường của mình.

Gió đêm khẽ lướt qua mái hiên, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi hương thoang thoảng của những bông dạ lan nơi góc vườn. Trong căn phòng tĩnh mịch, tiếng bút lông sột soạt của Tiểu An đã dừng lại. Cậu bé cất cẩn thận quyển sổ vào trong chiếc hộp gỗ nhỏ, rồi cũng chìm vào giấc ngủ, để lại Tạ Trần một mình với những suy tư miên man. Anh không thức trắng đêm, nhưng cũng không ngủ sâu. Giữa những khoảng lặng của đêm, anh cảm nhận được sự chuyển động vô hình của thời đại, như một dòng sông ngầm đang âm thầm đổi dòng, lặng lẽ nhưng đầy sức mạnh. Mỗi lời nói, mỗi cuộc gặp gỡ, dù nhỏ bé đến đâu, cũng như một giọt nước hòa vào dòng chảy ấy, dần định hình nên một bến bờ mới cho nhân loại.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của buổi chiều tà bắt đầu rải vàng trên những mái nhà cổ kính của Thị Trấn An Bình, nhuộm một màu cam dịu lên những con đường lát đá, quán sách của Tạ Trần vẫn giữ nguyên vẻ yên bình vốn có. Không khí trong quán thoang thoảng mùi giấy cũ, gỗ mục và một chút hương trầm thoảng nhẹ, tạo nên một không gian tĩnh lặng, tách biệt khỏi sự hối hả của thế giới bên ngoài. Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, vẫn ngồi sau quầy tính tiền làm bằng gỗ lim đã ngả màu thời gian. Đôi mắt sâu thẳm của anh, thường ẩn chứa vẻ suy tư, lúc này đang lướt qua từng dòng chữ trên một cuốn sách cổ bìa đã sờn, tựa như đang tìm kiếm điều gì đó xa xôi trong biển tri thức vô tận. Ánh nắng chiều dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ khắc hoa, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền nhà, làm nổi bật những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, tạo nên một cảnh tượng vừa thực vừa hư ảo.

Ở một góc quen thuộc, Thư Đồng Tiểu An, vẫn trong bộ áo vải thô cũ kỹ, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiếu học, đang chăm chú ghi chép vào cuốn sổ của mình. Cậu bé không chỉ ghi lại những lời Tạ Trần đã nói, mà còn phác thảo những quan sát của mình về thế giới xung quanh, về những con người đang dần tìm thấy giá trị của sự bình yên trong cuộc sống không còn tiên đạo. Tiếng bút lông sột soạt trên trang giấy mỏng hòa cùng tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần, tạo nên một bản giao hưởng trầm lắng của tri thức và sự chiêm nghiệm.

Đúng lúc đó, tiếng chuông gió treo trên cánh cửa khẽ leng keng, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Một người khách trẻ tuổi bước vào. Anh ta khoảng đôi mươi, dáng người thanh mảnh, khuôn mặt sáng sủa, đôi mắt tinh anh nhưng đôi khi lại lộ vẻ ưu tư, như thể đang mang trong lòng những trăn trở của thời đại. Mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng, và trên người anh ta là một bộ áo vải thô màu nâu nhạt, giản dị nhưng toát lên vẻ chỉnh tề. Tay anh ta ôm một chiếc túi vải cũ kỹ, bên trong có vẻ đựng đầy sách vở và bút lông. Anh ta chính là Lạc Thanh, một học giả trẻ tuổi đang trên con đường tìm kiếm tri thức.

Lạc Thanh dừng bước giữa quán, đảo mắt nhìn quanh. Ánh mắt anh ta lướt qua những chồng sách cao ngất, những kệ sách cổ kính, rồi dừng lại ở Tạ Trần. Trong khoảnh khắc ấy, anh ta cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ toát ra từ vị chủ quán gầy gò này – không phải là khí tức của tu vi hay sức mạnh, mà là một sự bình lặng sâu sắc, một trí tuệ ẩn giấu.

“Xin hỏi, đây có phải là Quán Sách Thanh U, và ngài có phải là tiên sinh Tạ Trần không?” Giọng nói của Lạc Thanh vang lên, trầm ấm nhưng mang theo chút sự cung kính và nhiệt huyết của một người trẻ tuổi đang khao khát tìm hiểu.

Tạ Trần ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm khẽ chớp, như vừa thoát ra khỏi một giấc mộng triền miên trong biển sách. Anh khẽ gật đầu, đặt cuốn sách xuống bàn một cách nhẹ nhàng, không gây ra bất kỳ tiếng động lớn nào. “Chính là lão phu. Ngươi là...?”

Lạc Thanh cúi đầu thật sâu, một hành động thể hiện sự tôn trọng mà anh ta dành cho người đối diện. “Tiên sinh Tạ Trần? Tôi nghe danh đã lâu. Tôi là Lạc Thanh, một học giả đang nghiên cứu về những biến đổi trong nhân tâm sau kỷ nguyên tiên đạo.” Anh ta đứng thẳng dậy, đôi mắt ánh lên vẻ tò mò và đầy hy vọng. “Từ lâu, tôi đã nghe đồn rằng tiên sinh là người có thể nhìn thấu nhân tâm, thấu triệt nhân quả, và những lời chỉ giáo của tiên sinh có thể khai sáng cho những ai còn đang mê muội. Tôi mạo muội tìm đến đây, mong được tiên sinh chỉ điểm một vài điều.”

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra. Anh chỉ vào chiếc ghế đối diện quầy sách, làm bằng gỗ cũ đã bóng loáng vì năm tháng. “Nhân tâm... một đề tài khó khăn. Ngồi xuống đi, Lạc Thanh.” Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, không mang chút phô trương hay ngạo mạn nào, nhưng lại có sức nặng khiến người nghe phải chú tâm. Anh không trực tiếp trả lời câu hỏi của Lạc Thanh, mà lại khẽ gợi mở, như muốn xem người trẻ tuổi này sẽ phản ứng ra sao. Điều này khiến Lạc Thanh cảm thấy có chút bất ngờ, nhưng cũng càng thêm kính phục. Vị thư sinh này không giống bất kỳ học giả nào mà anh từng gặp, không vội vàng phô bày kiến thức, mà lại dùng sự trầm mặc để dẫn dắt.

Lạc Thanh nghe lời, cẩn thận đặt chiếc túi vải xuống bên cạnh chiếc ghế, rồi chậm rãi ngồi xuống. Anh ta vẫn giữ thái độ khiêm tốn, đôi mắt không ngừng quan sát Tạ Trần, cố gắng nắm bắt từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ nhất của vị chủ quán sách huyền thoại này. Trong đầu Lạc Thanh, Tạ Trần không chỉ là một thư sinh bình thường, mà là một hiện thân sống động của triết lý 'Nhân Đạo', một người đã chủ động từ bỏ con đường tu đạo để tìm kiếm một ý nghĩa khác cho sự tồn tại. Chính vì lẽ đó, Lạc Thanh tin rằng Tạ Trần có thể cho anh ta những câu trả lời mà các sách vở hàn lâm không thể nào giải đáp được.

“Tiên sinh nói nhân tâm là đề tài khó khăn, vậy đâu là điều khó nhất trong đó?” Lạc Thanh không giấu được sự tò mò, anh ta muốn đi thẳng vào vấn đề, muốn nghe những lời vàng ngọc từ Tạ Trần.

Tạ Trần nhấp một ngụm trà loãng, hương trà thơm dịu lan tỏa trong không khí. “Cái khó nhất không phải là thấu hiểu người khác, mà là thấu hiểu chính mình. Khi người ta không còn cố gắng thành tiên, không còn bị những ảo ảnh của sức mạnh siêu nhiên mê hoặc, họ bắt đầu phải đối mặt với chính bản thân mình, với những dục vọng, những sợ hãi, những khát khao rất đỗi đời thường. Đó là lúc nhân tâm trở nên phức tạp nhất, nhưng cũng là lúc nó chân thật nhất.” Anh dừng lại một chút, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lạc Thanh, như muốn nhìn xuyên thấu tâm can người đối diện. “Ngươi nghiên cứu về những biến đổi trong nhân tâm sau kỷ nguyên tiên đạo. Vậy ngươi đã tìm thấy gì?”

Câu hỏi của Tạ Trần không chỉ là một câu hỏi đơn thuần, mà còn là một sự thách thức, một lời mời gọi Lạc Thanh tự nhìn nhận lại quá trình nghiên cứu của mình. Lạc Thanh thoáng giật mình, rồi lại trầm tư. Anh ta nhận ra rằng, dù đã đọc vô số sách vở và luận thuyết, đã phỏng vấn không ít người, nhưng điều Tạ Trần vừa nói lại chạm đến một khía cạnh mà anh ta chưa thực sự đào sâu: sự tự vấn nội tâm của con người trong một thế giới mới. Tiểu An, ngồi ở góc bàn, cũng khẽ ngẩng đầu lên, lắng nghe cuộc đối thoại, tay vẫn không quên cầm bút, sẵn sàng ghi lại bất cứ điều gì có thể trở thành triết lý quý giá.

***

Thời gian trôi đi thật nhanh trong không gian tĩnh mịch của quán sách. Ánh nắng dịu dần, nhuộm màu hoàng hôn lên những đám mây cuối chân trời, rồi nhường chỗ cho ánh sáng xanh xám của chạng vạng. Tạ Trần nhẹ nhàng đứng dậy, thắp một chiếc đèn lồng cổ treo trên xà nhà, ánh sáng vàng ấm áp lan tỏa, xua đi phần nào bóng tối đang dần bao trùm. Mùi hương của đèn dầu hòa quyện với mùi giấy và gỗ, tạo nên một bầu không khí càng thêm phần huyền hoặc, thích hợp cho những cuộc đàm đạo thâm sâu.

Lạc Thanh đã không còn vẻ nhiệt huyết ban đầu, thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc. Anh ta đã dành hàng giờ để lật giở những cuốn sách Tạ Trần gợi ý – không phải những cuốn tâm pháp tu luyện hay bí kíp võ công như anh ta từng nghĩ sẽ tìm thấy trong một quán sách cổ, mà là những luận thuyết cổ điển về triết lý sống, về cách con người tự tìm thấy giá trị trong cuộc đời mà không cần đến sự can thiệp của thần linh hay sức mạnh siêu nhiên. Có những cuốn sách nói về sự kiên cường của con người khi đối mặt với thiên tai, có những cuốn kể về lòng nhân ái trong những thời điểm khó khăn, và đặc biệt, có một cuốn Cổ Thư mang tên 'Vô Vi Chi Đạo', mà Tạ Trần chỉ khẽ nhắc đến, như một lời gợi mở. Những trang giấy úa màu thời gian ấy chất chứa không phải là những phép thuật cao siêu, mà là những triết lý giản dị về sự hài hòa, về việc chấp nhận dòng chảy tự nhiên của cuộc sống.

Bên cạnh đó, Lạc Thanh cũng vô tình đọc được những ghi chép của Tiểu An. Trong đó, cậu bé không chỉ ghi lại những lời dạy của Tạ Trần, mà còn tỉ mỉ mô tả về 'Hội Sáng Tạo Nhân Gian' ở Thị Trấn An Bình, nơi phàm nhân tự mình kiến tạo niềm vui, sáng tạo nên những giá trị nghệ thuật, thủ công. Anh ta cũng đọc được câu chuyện về 'Lão Khách Trọ' ở Quán Trà Vọng Giang, người đã tìm thấy sự bình yên nội tại sau khi lắng nghe những lời chỉ dẫn của Tạ Trần về việc chấp nhận bản thân và trân trọng hiện tại. Những ghi chép này, ban đầu Lạc Thanh chỉ xem là những câu chuyện đời thường, nhưng càng đọc, anh ta càng nhận ra chiều sâu triết lý ẩn chứa trong đó.

Lạc Thanh đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy suy tư và có chút bối rối. Anh ta cảm thấy những khuôn mẫu học thuật cũ kỹ trong đầu mình đang dần vỡ vụn. “Tiên sinh Tạ Trần,” anh ta cất tiếng, giọng nói trầm hơn, không còn vẻ vội vã như lúc ban đầu. “Những ghi chép này... chúng không nói về cách con người thay thế sự trống rỗng mà kỷ nguyên tiên đạo để lại, mà là cách họ tự kiến tạo nên giá trị mới? Tôi luôn nghĩ rằng, khi mất đi mục tiêu thành tiên, con người sẽ phải tìm kiếm một mục tiêu tương tự để lấp đầy khoảng trống đó. Nhưng những gì tôi đọc được ở đây... dường như lại là một con đường khác.”

Tạ Trần, với vẻ mặt bình thản, rót một chén trà nóng cho Lạc Thanh. Hương trà thơm dịu, lan tỏa trong không khí se lạnh của buổi chạng vạng, mang theo chút vị chát nhẹ và hậu ngọt đặc trưng. “Chỗ trống không thể điền đầy bằng những thứ bên ngoài, Lạc Thanh,” Tạ Trần nói, đẩy chén trà về phía Lạc Thanh. Hơi ấm từ chén trà phả vào tay Lạc Thanh, khiến anh ta cảm thấy vừa ấm áp vừa được an ủi. “Chỉ có thể lấp đầy bằng những gì từ bên trong mà thôi. Đó không phải là thay thế, mà là trở về bản chất. Khi con người không còn khao khát những thứ viễn vông, họ sẽ tự nhiên quay về với chính mình, với những giá trị cốt lõi của nhân tính.”

Lạc Thanh chậm rãi nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị trà thấm đẫm đầu lưỡi, rồi lan tỏa xuống cổ họng. Anh ta nhìn Tạ Trần, ánh mắt từ bối rối dần chuyển sang sự thấu hiểu. “Trở về bản chất… Tiên sinh có thể giải thích rõ hơn không?”

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt chén trà của mình xuống, tạo ra một tiếng động rất khẽ trong không gian tĩnh lặng. “Ngươi hãy nghĩ xem, trước khi có tiên đạo, con người sống ra sao? Họ đối mặt với sinh lão bệnh tử, với thiên tai địch họa, nhưng vẫn tìm thấy niềm vui trong lao động, trong tình thân, trong những sáng tạo nhỏ bé. Họ không cần phép thuật để xây dựng nhà cửa, không cần linh đan để chữa bệnh, không cần thần thông để vượt qua gian khó. Họ dùng trí tuệ, dùng sức lực, dùng lòng kiên cường của chính mình. Kỷ nguyên tiên đạo đã vô tình khiến con người quên đi sức mạnh nội tại ấy, khiến họ tin rằng hạnh phúc và sự vĩnh cửu chỉ có thể đến từ những thứ phi phàm.”

Tiểu An, vẫn ngồi đó, chăm chú lắng nghe từng lời Tạ Trần nói. Cậu bé biết rằng, những lời này không chỉ là lời chỉ giáo cho Lạc Thanh, mà còn là một phần quan trọng trong việc định hình 'Nhân Đạo' cho thế hệ tương lai. Cậu bé ghi lại câu nói của Tạ Trần về việc "trở về bản chất" và "sức mạnh nội tại", hiểu rằng đây là những viên gạch đầu tiên xây dựng nên triết lý của một kỷ nguyên mới.

Lạc Thanh gật đầu, vẻ mặt dần trở nên giãn ra. “Vậy ra, những gì tôi đang nghiên cứu, không phải là 'tâm lý học con người khi không có tiên đạo', mà là 'tâm lý học con người' một cách chân chính nhất, không bị che mờ bởi bất cứ điều gì khác, đúng không tiên sinh?” Anh ta cảm thấy như một nút thắt trong lòng đã được tháo gỡ. Ý tưởng về việc con người tự kiến tạo giá trị không phải là một sự thay thế gượng ép, mà là một sự trở lại với chính nguồn cội của mình.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt anh ánh lên vẻ tán thưởng. “Ngươi đã bắt đầu nhìn thấy rồi đấy, Lạc Thanh. Khi ta thôi tìm kiếm những thứ xa vời, ta sẽ nhận ra rằng tất cả những điều quý giá nhất đều nằm ngay trong tầm tay, ngay trong chính cuộc đời bình thường này.” Bầu không khí trong quán sách càng trở nên ấm áp và sâu lắng hơn, như thể mỗi lời nói của Tạ Trần đều mang theo một luồng sáng, dần xua tan đi những đám mây mù trong tâm trí Lạc Thanh.

***

Đêm đã khuya, trăng treo lơ lửng giữa nền trời đen thẳm, tỏa ánh sáng bạc dịu mát qua khung cửa sổ quán sách, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền nhà gỗ. Không khí bên ngoài đã trở nên se lạnh, chỉ còn nghe tiếng côn trùng rả rích vọng lại từ xa và tiếng gió đêm khẽ lướt qua mái hiên. Trong quán sách, ngọn đèn lồng vẫn soi tỏ, hắt bóng những kệ sách cao ngất lên tường, tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa trang trọng.

Cuộc thảo luận giữa Tạ Trần và Lạc Thanh đã kéo dài đến tận khuya. Lạc Thanh, sau nhiều giờ lắng nghe và chiêm nghiệm, đã dần cởi bỏ những định kiến học thuật khô khan, những lý thuyết cứng nhắc mà anh ta từng ôm khư khư. Anh ta không còn nhìn Tạ Trần như một đối tượng nghiên cứu hay một nguồn thông tin đơn thuần, mà như một bậc thầy, một người dẫn lối. Những lời Tạ Trần nói không phải là những bài giảng cao siêu, mà như một dòng suối chảy chậm rãi, êm đềm, thấm vào tâm hồn anh ta, gột rửa đi những lớp bụi trần của sự chấp niệm và hoài nghi. Anh ta bắt đầu hiểu rằng 'tâm lý học con người' không chỉ là những học thuyết được ghi chép trên giấy, mà là sự sống động của từng cá thể, từng cộng đồng, là những câu chuyện đời thường nhưng ẩn chứa triết lý sâu sắc.

“Lạc Thanh,” Tạ Trần cất tiếng, giọng nói vẫn trầm ấm và điềm tĩnh, nhưng giờ đây mang theo một sự chắc chắn, như lời kết luận cho cả một buổi đàm đạo dài. “Con người không cần tiên đạo để tìm kiếm ý nghĩa. Ý nghĩa nằm trong từng khoảnh khắc, từng hành động, từng mối quan hệ. Bình yên không phải là kết quả của việc đạt được một mục tiêu nào đó, mà là trạng thái của sự chấp nhận, chấp nhận chính mình, chấp nhận thế giới xung quanh, và chấp nhận dòng chảy vô thường của vạn vật.” Anh khẽ nâng chén trà đã nguội, nhấp một ngụm, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang bao quát cả một kỷ nguyên đã qua và một kỷ nguyên đang tới. “Khi ngươi thôi tìm kiếm sự bất tử, ngươi sẽ nhận ra giá trị của mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của trái tim.”

Lạc Thanh gật đầu lia lịa, ánh mắt anh ta bừng sáng một sự thấu hiểu mới mẻ, như thể một bức màn đã được vén lên, để lộ ra chân lý đơn giản nhưng vĩ đại. “Tôi hiểu rồi, tiên sinh… không phải là 'tâm lý học con người khi không có tiên đạo', mà là 'tâm lý học con người' chân chính… không bị che mờ bởi bất cứ điều gì khác, không bị bóp méo bởi những khao khát vượt quá bản thân. Là sự thấu hiểu bản chất của chúng ta, ngay trong sự hữu hạn này.” Anh ta cảm thấy như mình đã tìm thấy một con đường hoàn toàn mới cho nghiên cứu của mình, một con đường không chỉ dừng lại ở lý thuyết mà còn chạm đến tận cùng của nhân sinh.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ấy chứa đựng sự hài lòng và một chút mãn nguyện. “Chính là vậy. Kỷ nguyên mới này, là lúc để con người tự định nghĩa lại bản thân, tự kiến tạo nên giá trị của mình, không còn dựa dẫm vào những quyền năng hay thần thông hão huyền. Sức mạnh lớn nhất, rốt cuộc, vẫn nằm trong chính nhân tâm.” Anh ngừng lại, rồi nói thêm, giọng nói khẽ khàng như một lời thì thầm của gió đêm. “Và ngươi, Lạc Thanh, cùng với những học giả khác của thế hệ này, sẽ là những người ghi chép, phân tích, và truyền bá những chân lý này, để 'Nhân Đạo' không chỉ là một triết lý, mà trở thành kim chỉ nam cho cả một nền văn minh.”

Lạc Thanh cảm thấy một trọng trách lớn lao nhưng cũng đầy vinh dự. Anh ta cúi đầu thật sâu, một lần nữa, nhưng lần này không phải chỉ là sự cung kính thông thường, mà là sự tôn sùng dành cho một bậc thầy đã khai sáng cho mình. “Đa tạ tiên sinh đã chỉ giáo. Lạc Thanh sẽ ghi nhớ lời này, và sẽ dốc hết sức mình để tìm hiểu và truyền bá những triết lý này, để không phụ lòng tiên sinh.” Anh ta nhanh chóng ghi chép thêm vài dòng vào cuốn sổ tay của mình, những nét chữ giờ đây trở nên dứt khoát và mạnh mẽ hơn, phản ánh sự chắc chắn trong tư tưởng.

Khi Lạc Thanh đứng dậy, thu dọn sách vở và túi hành lý, bước chân anh ta đã trở nên nhẹ nhàng, thanh thoát. Anh ta chào Tạ Tr��n một cách trang trọng, không chỉ là với một chủ quán sách, mà là với một người thầy vĩ đại. Tiếng chuông gió khẽ leng keng khi Lạc Thanh bước ra khỏi quán, hòa vào màn đêm tĩnh mịch của Thị Trấn An Bình, mang theo trong lòng một sự thấu hiểu sâu sắc và một hướng đi mới cho cuộc đời. Anh ta biết rằng, từ giờ trở đi, nghiên cứu về "tâm lý học con người" của mình sẽ không còn là những lý thuyết khô khan, mà là sự chiêm nghiệm về những giá trị đích thực của con người trong kỷ nguyên không còn tiên đạo.

Tiểu An, vẫn ngồi ở góc bàn, đã ghi lại toàn bộ cuộc đối thoại. Cậu bé biết rằng, những ghi chép này sẽ không chỉ là bài học cho riêng mình, mà còn trở thành những tài liệu quý giá cho các nghiên cứu tương lai về lịch sử và sự phát triển của Nhân Gian, về cách con người đã tìm thấy ý nghĩa và sự trọn vẹn trong một thế giới không cần đến Thiên Đạo. Tiếng bút lông của Tiểu An lại sột soạt trên trang giấy, tiếp tục viết nên những dòng sử thi về một kỷ nguyên mới, nơi mỗi con người đều là một vì sao tự mình phát sáng, và sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống.

Tạ Trần ngồi đó, khẽ nhắm mắt lại. Anh cảm nhận được những hạt giống 'Nhân Đạo' mình gieo đang nảy mầm và được thế hệ mới như Lạc Thanh tiếp nối, tự hỏi liệu đây có phải là con đường đúng đắn nhất. Nhưng trong sâu thẳm, anh biết rằng, dù kết quả ra sao, thì hành trình tìm kiếm ý nghĩa chân thật của nhân loại vẫn sẽ luôn tiếp diễn, không ngừng nghỉ. Và anh, vị thư sinh gầy gò ấy, sẽ vẫn là một điểm neo vững chãi, lặng lẽ chứng kiến sự đổi thay của thế giới.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free