Nhân gian bất tu tiên - Chương 1261: Bản Chất Hạnh Phúc: Giữa Tiên Đạo và Nhân Gian
Nắng sớm lả lướt trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, xuyên qua ô cửa sổ mộc mạc của quán sách Tạ Trần, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch cũ kỹ. Không khí buổi ban mai trong lành, mang theo hơi sương còn vương vấn và mùi đất ẩm sau một đêm tĩnh mịch. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây cổ thụ trước sân, điểm xuyết vào sự tĩnh lặng như tờ, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng bút lông sột soạt trên giấy của Thư Đồng Tiểu An.
Tạ Trần ngồi bên cửa sổ quen thuộc, tay cầm một cuốn sách cổ bìa đã ố vàng, nhưng ánh mắt anh lại lơ đễnh nhìn ra ngoài, dõi theo những hạt nắng nhảy múa trong không trung. Tâm trí anh trôi dạt về câu chuyện của Tiểu Lan ngày hôm qua, về sự chuyển dịch trong "khẩu vị nhân gian", từ những ảo ảnh của linh khí và phép thuật sang sự chân thật của lao động và sản phẩm hữu hình. Anh khẽ thở dài, một hơi thở mang nặng suy tư nhưng cũng phảng phất sự mãn nguyện.
"Cuộc sống bình thường, hóa ra lại là điều vĩ đại nhất," anh lặp lại câu nói của chính mình từ hôm qua trong thâm tâm, như muốn tự vấn, như muốn khẳng định. Anh nhìn xuống cuốn sách trên tay, đó là một bản sao chép cổ xưa của "Vô Vi Chi Đạo", những triết lý về sự thuận theo tự nhiên, về việc không can thiệp thái quá vào dòng chảy của vạn vật. Nhưng "vô vi" có nghĩa là không làm gì hay là thuận theo cái "đạo" tự nhiên của con người? Phải chăng, "Nhân Đạo" chính là sự hiện thân của "Vô Vi Chi Đạo" trong kỷ nguyên mới này?
Trong thế giới cũ, "hạnh phúc" thường được định nghĩa bằng sức mạnh, bằng quyền năng siêu phàm, bằng sự trường sinh bất lão, bằng khả năng thay đổi càn khôn. Các tu sĩ tranh giành linh đan diệu dược, tìm kiếm cơ duyên để đột phá cảnh giới, để thoát ly phàm trần. Họ khao khát trở thành tiên, đứng trên vạn vật, nắm giữ vận mệnh. Nhưng cái giá của sự khao khát ấy là gì? Là "mất người", là đánh mất cảm xúc, ký ức, nhân tính, để rồi cuối cùng chỉ còn là một cỗ máy tu luyện vô tri, một chấp niệm hư ảo. Tạ Trần đã chứng kiến quá nhiều, đã thấu hiểu quá rõ bi kịch ấy.
Giờ đây, trong kỷ nguyên Nhân Gian, nơi linh khí đã cạn kiệt, nơi ranh giới tiên phàm đã xóa nhòa, con người đang dần tìm kiếm một định nghĩa khác cho "hạnh phúc". Đó không còn là sự bất tử hay quyền năng, mà là sự trân trọng những giá trị bình dị, sự mãn nguyện từ những điều nhỏ bé, sự thỏa mãn khi lao động chân chính và nhìn thấy thành quả của mình. Tiểu Lan tìm thấy niềm vui trong việc bán những bông hoa tươi, những món đồ thủ công tinh xảo, thay vì những bùa chú vô thưởng vô phạt. Những người thợ rèn tập trung vào nông cụ, những người nông dân học cách canh tác. Đó là một sự chuyển mình lớn lao, một sự "thức tỉnh" của nhân gian, như anh đã nói.
Nhưng sự "thức tỉnh" này liệu có bền vững? Liệu con người có thực sự từ bỏ được những khao khát về quyền năng, về sự siêu việt đã ăn sâu vào tiềm thức hàng vạn năm? Hay họ sẽ lại tìm kiếm một hình thái "tiên" mới, một thứ "quyền lực" khác để tôn thờ, để chạy theo? Tạ Trần vẫn luôn tự đặt ra những câu hỏi như vậy. Trí tuệ sắc bén của anh cho phép anh nhìn thấu nhân tâm, nhưng tương lai của nhân gian vẫn là một bức tranh chưa hoàn chỉnh.
Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt thông minh, đã viết xong một hàng chữ, cẩn thận đặt bút xuống, rồi ngước nhìn Tạ Trần. "Tiên sinh, người đang suy nghĩ điều gì mà trầm ngâm vậy?" Giọng nói non nớt của cậu bé vang lên, phá v vỡ dòng suy tư của Tạ Trần.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, đặt cuốn sách xuống bàn. "Tiểu An, con có nhớ câu chuyện của Tiểu Lan không? Về việc con người không còn khao khát những thứ hư ảo, mà tìm đến những giá trị thực?"
Tiểu An gật đầu lia lịa. "Con nhớ ạ! Tiên sinh nói đó là 'Nhân Đạo' đang dần hình thành."
"Vậy con nghĩ, 'hạnh phúc' của một người bán hoa như Tiểu Lan, hay của một người thợ rèn tạo ra nông cụ, khác với 'hạnh phúc' của một tu sĩ khao khát thành tiên như thế nào?" Tạ Trần hỏi, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cậu bé, khuyến khích cậu suy nghĩ.
Tiểu An chớp chớp mắt, ngón tay gãi nhẹ thái dương. "Ừm... Hạnh phúc của Tiểu Lan là khi bán được bông hoa đẹp, khách hàng vui vẻ. Hạnh phúc của người thợ rèn là khi nông cụ của họ giúp người nông dân cày cấy tốt. Còn hạnh phúc của tiên nhân... Con nghĩ là họ muốn trường sinh, muốn bay lượn trên trời, muốn phép thuật mạnh mẽ." Cậu bé dừng lại, suy nghĩ thêm. "Con cảm thấy, hạnh phúc của Tiểu Lan và người thợ rèn rất thật, rất gần gũi. Còn hạnh phúc của tiên nhân... nghe có vẻ lớn lao, nhưng lại có gì đó hơi xa vời, không chắc chắn lắm ạ."
Tạ Trần khẽ gật đầu, nụ cười trên môi anh càng thêm sâu sắc. "Con nói rất đúng. Hạnh phúc của nhân gian, là sự cụ thể, là sự chạm đến, là sự cảm nhận được. Nó không nằm ở một cảnh giới mơ hồ, mà nằm ngay trong từng hơi th���, từng công việc, từng mối quan hệ. Một tu sĩ có thể trường sinh, nhưng nếu đánh mất cảm xúc, mất đi ký ức, mất đi chính bản thân mình, thì sự trường sinh ấy có còn là hạnh phúc chăng?"
Tiểu An lắc đầu. "Không ạ! Con nghĩ là không. Con muốn được lớn lên, được học chữ, được giúp tiên sinh trông quán, được ăn những món ngon của mẹ, được chơi đùa với các bạn. Con không muốn mất đi những điều đó, dù cho có được bay lên trời."
Tạ Trần vỗ nhẹ đầu cậu bé. "Đó chính là 'Nhân Đạo', Tiểu An. Là sự trân trọng cuộc sống, trân trọng những giá trị bình dị nhưng vĩnh cửu. Và đó cũng là điều mà ta hằng mong muốn cho nhân gian này."
Nói rồi, Tạ Trần khẽ thở ra một hơi dài, đặt tay lên bàn, cảm nhận sự thô ráp của mặt gỗ. Dù đã có những câu trả lời từ Tiểu An, từ Tiểu Lan, nhưng anh vẫn cảm thấy cần phải tự mình tìm kiếm thêm những minh chứng, những ví dụ cụ thể hơn cho định nghĩa "hạnh phúc" trong kỷ nguyên mới này. Anh muốn nhìn thấy nó, chạm vào nó, để củng cố niềm tin vào con đường mà anh đã ch���n, con đường không có tiên đạo, chỉ có nhân gian.
Anh khẽ đứng dậy, thân hình gầy gò, thư sinh của anh di chuyển nhẹ nhàng. Làn da trắng nhợt dưới ánh nắng sớm khiến anh trông càng thanh thoát. "Tiểu An, ta ra ngoài đi dạo một lát. Con cứ tiếp tục luyện chữ nhé."
Tiểu An ngẩng đầu nhìn tiên sinh của mình, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ thắc mắc. Cậu bé đã quen với những chuyến đi dạo bất chợt của tiên sinh, thường là để quan sát cuộc sống, để chiêm nghiệm. Cậu biết, mỗi chuyến đi như vậy, tiên sinh đều mang về những câu chuyện mới, những suy nghĩ mới mẻ. "Vâng, tiên sinh đi cẩn thận ạ."
Tạ Trần khẽ gật đầu, bước ra khỏi quán sách, hòa mình vào con phố đang dần trở nên tấp nập. Anh biết, hành trình tìm kiếm ý nghĩa của "hạnh phúc" trong kỷ nguyên Nhân Gian còn dài, nhưng những hạt mầm đã gieo chắc chắn sẽ nở hoa. Anh mang theo mình không chỉ những suy tư, mà còn cả một niềm hy vọng lớn lao vào một tương lai nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Ngoài kia, nắng đã lên cao, chiếu rọi khắp Thị Trấn An Bình, mang theo một năng lượng mới, một hy vọng mới, và Tạ Trần, với đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, bước đi giữa dòng đời, như một người dẫn đường thầm lặng cho một kỷ nguyên đang định hình.
***
Bước chân Tạ Trần nhẹ nhàng lướt qua những con phố đã quen thuộc của Thị Trấn An Bình. Nắng vàng ươm chảy tràn trên mọi ngóc ngách, sưởi ấm những mái nhà gỗ, những bức tường gạch cổ kính, khiến cả thị trấn như bừng sáng trong một vẻ đẹp bình dị và chân thực. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, tiếng bước chân vội vã của người qua lại, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một thị trấn vùng quê. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn nhỏ ven đường, mùi gỗ mới của những xưởng mộc, mùi đất ẩm thoang thoảng và cả mùi mồ hôi của những người lao động cần mẫn, tất cả đều là những hương vị rất riêng của nhân gian, rất khác biệt với cái mùi hương lạnh lẽo của linh khí nơi tiên môn.
Tạ Trần bước vào một con hẻm nhỏ, nơi những ngôi nhà san sát nhau, không khí bỗng trở nên tĩnh lặng hơn một chút, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng chim chóc ríu rít. Anh dừng chân trước một tiệm gốm nhỏ, nơi thường ngày vẫn vang lên tiếng bàn xoay kẽo kẹt và tiếng đập đất thình thịch. Tiệm gốm này thuộc về Lão Tôn, một người thợ gốm đã ngoài năm mươi, với đôi tay chai sạn dính đầy đất sét, và một vẻ mặt hiền từ, khắc khổ nhưng luôn ánh lên niềm vui khi làm việc.
Hôm nay, Lão Tôn vẫn ngồi trước bàn xoay quen thuộc, đôi mắt nheo lại vì tập trung, khẽ nghiêng người, đôi tay thành thạo vuốt ve khối đất sét đang quay tròn. Từng cử động của lão toát lên sự điêu luyện, sự kiên nhẫn và một tình yêu sâu sắc với nghề. Khối đất sét dưới bàn tay lão dần dần biến đổi, từ một hình khối vô định hình thành một chiếc bình thanh thoát, cân đối. Tạ Trần lặng lẽ đứng quan sát từ xa, không muốn phá vỡ sự bình yên và tập trung ấy. Anh nhìn đôi bàn tay của Lão Tôn, những ngón tay thô ráp nhưng lại uyển chuyển đến lạ kỳ, như thể chúng có một linh hồn riêng, đang kể một câu chuyện của đất và nước, của lửa và gió.
Trong ánh sáng ấm áp của buổi trưa, hình ảnh Lão Tôn với chiếc áo vải thô cũ kỹ, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng đôi môi lại khẽ mỉm cười, đã trở thành một minh chứng sống động cho những suy nghĩ của Tạ Trần. Đây không phải là sự khao khát quyền năng, không phải là sự truy cầu trường sinh. Đây là sự mãn nguyện, là hạnh phúc thuần túy đến từ lao động, từ sự sáng tạo, từ việc tạo ra một thứ có giá trị thực sự cho cuộc đời.
Tạ Trần chờ Lão Tôn hoàn tất công đoạn tạo hình cho chiếc bình, rồi mới khẽ bước tới. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của anh khiến Lão Tôn giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt lão Tôn đã có vài nếp nhăn nơi khóe mắt, nhưng vẫn ánh lên vẻ hiền lành.
"A, công tử Tạ Trần. Đã lâu không thấy công tử ghé thăm." Lão Tôn nở nụ cười, giọng nói trầm ấm. Lão đã quen với việc Tạ Trần thường xuyên ghé qua, không phải để mua hàng, mà chỉ để lặng lẽ quan sát, đôi khi trao đổi vài câu chuyện triết lý mà những người phàm trần khác ít khi hiểu được.
Tạ Trần gật đầu. "Lão Tôn, tay nghề của lão vẫn tinh xảo như ngày nào. Chiếc bình này có lẽ sẽ trở thành một tác phẩm nghệ thuật."
Lão Tôn xua tay. "Đâu dám, đâu dám. Chỉ là món nghề gia truyền thôi, công tử quá lời rồi. Đất và nước, kết hợp thành nghệ thuật. Đó là cái duyên mà tổ tiên để lại. Công tử ghé thăm có điều gì muốn hỏi chăng?"
Tạ Trần tiến lại gần hơn, nhìn vào đôi tay dính đầy đất sét của Lão Tôn. "Lão Tôn, ngày ngày làm việc này, lão có thấy mệt mỏi không? Niềm vui của lão là gì?" Anh hỏi, giọng điệu trầm tĩnh nhưng chứa đựng sự chân thành.
Lão Tôn khẽ cười, lau tay vào chiếc tạp dề cũ. "Mệt thì có chứ, công tử. Làm nghề gốm này, nào là nhào đất, nào là xoay bàn, nào là nung lửa, toàn là công việc nặng nhọc. Lưng đau, tay mỏi là chuyện thường tình. Nhưng..." Lão Tôn dừng lại, ánh mắt nhìn về phía những chiếc bình gốm đã hoàn thiện đang xếp gọn gàng trên kệ, ánh lên vẻ tự hào. "Nhưng nhìn những sản phẩm mình làm ra, từ một khối đất vô tri mà thành hình, thành dáng, rồi lại được nung trong lửa, trở nên cứng cáp và đẹp đẽ... Lòng lão lại thấy mãn nguyện hơn bất cứ thứ gì. Mỗi chiếc bình là một cuộc đời, một câu chuyện. Khi người ta dùng chén của lão để uống trà, dùng bình của lão để cắm hoa, lão cảm thấy như một phần của mình đang được sống, được hữu ích. Đó chính là niềm vui của lão."
Lão Tôn quay lại, nhìn Tạ Trần. "Hơn nữa, cái nghề này dạy cho lão sự kiên nhẫn. Đất sét có linh tính, có脾氣 (tính khí) riêng của nó. Phải biết lắng nghe, phải biết chiều nó, phải biết nung nó đúng độ. Không thể vội vàng. Cũng như cuộc đời vậy, công tử ạ. Cứ từ tốn, cứ chân thật, rồi mọi thứ sẽ thành hình."
Tạ Trần lắng nghe từng lời của Lão Tôn, ánh mắt anh càng thêm sâu sắc. Lời nói của người thợ gốm chất phác, không hoa mỹ, nhưng lại chứa đựng những triết lý sâu xa mà anh đang tìm kiếm. Niềm vui của Lão Tôn không hề dựa trên quyền năng hay sự bất tử, mà dựa trên sự lao động chân chính, sự cống hiến, và sự mãn nguyện khi tạo ra giá trị cho cuộc đời. Đó chính là cái "hạnh phúc" mà anh đang cố gắng định nghĩa cho kỷ nguyên Nhân Gian.
"Lão Tôn nói rất đúng. Hạnh phúc không cần phải là điều gì đó quá lớn lao, quá xa vời. Đôi khi, nó nằm ngay trong những điều bình dị nhất, trong sự tận tâm và trọn vẹn với công việc của mình," Tạ Trần nhẹ nhàng đáp. Anh đưa mắt nhìn một chiếc chén gốm nhỏ, màu xanh ngọc bích, đặt trên bàn bên cạnh Lão Tôn. Chiếc chén có vẻ ngoài đơn giản nhưng lại toát lên một vẻ đẹp tinh tế, mộc mạc.
"Chiếc chén này thật đẹp," Tạ Trần nói, chạm nhẹ vào vành chén. "Nó mang trong mình hơi thở của đất, của lửa, và cả sự tận tâm của lão."
Lão Tôn mỉm cười. "Công tử có nhã ý muốn mua chăng? Chiếc chén này lão vừa mới nung xong đêm qua. Nó còn mang theo chút hơi ấm của lò lửa."
"Ta muốn mua nó," Tạ Trần đáp, lấy ra vài đồng bạc trong túi. "Nó không chỉ là một chiếc chén, mà còn là một minh chứng cho giá trị của sự sáng tạo thủ công, cho 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang vun đắp."
Lão Tôn nhận tiền, vẻ mặt có chút ngạc nhiên trước lời nói sâu xa của Tạ Trần, nhưng rồi lão cũng chỉ cười hiền lành. "Công tử nói gì lão không hiểu hết, nhưng lão biết, công tử là một người tốt, một người trân trọng những giá trị chân thật. Cảm ơn công tử đã ủng hộ."
Tạ Trần cầm chiếc chén nhỏ, cảm nhận sự mịn màng pha lẫn chút thô ráp đặc trưng của gốm sứ, và cả hơi ấm còn vương vấn. Anh cúi đầu chào Lão Tôn, rồi lặng lẽ rời đi, mang theo những hình ảnh và cảm nhận sâu sắc về 'hạnh phúc giản dị'. Nắng vẫn vàng ươm, tiếng phố xá vẫn nhộn nhịp, nhưng trong lòng Tạ Trần, một sự bình yên sâu sắc hơn đã bắt đầu lan tỏa. Anh biết, những người như Lão Tôn, những người sống trọn vẹn với nghề, với đời, chính là nền móng vững chắc nhất cho kỷ nguyên Nhân Gian. Sự trân trọng đối với lao động thủ công và sáng tạo sẽ trở thành một phần quan trọng của văn hóa Nhân Gian, minh chứng cho sự phát triển vượt bậc của văn minh phàm nhân, một nền văn minh không cần đến phép thuật hay quyền năng, mà chỉ cần đến bàn tay và trái tim con người.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả Thị Trấn An Bình trong một sắc vàng cam huyền ảo. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua những đám mây ngũ sắc, chiếu rọi lên mái ngói của quán sách Tạ Trần, khiến cả không gian như được khoác lên một tấm áo choàng lộng lẫy nhưng cũng đầy hoài niệm. Không khí dần trở nên se lạnh, mang theo hơi ẩm của đêm sắp về và hương hoa sữa thoang thoảng từ một góc vườn nào đó.
Tạ Trần trở về quán sách khi ánh sáng cuối ngày đang dần tắt. Thư Đồng Tiểu An đã dọn dẹp gọn gàng, chuẩn bị thắp đèn dầu. Cậu bé ngẩng đầu lên khi nghe tiếng bước chân của tiên sinh. "Tiên sinh đã về rồi ạ! Người đi dạo có vui không?"
Tạ Trần khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ. Anh đặt chiếc chén gốm nhỏ mà anh đã mua từ Lão Tôn lên bàn, ánh mắt anh vẫn còn đọng lại hình ảnh người thợ gốm cần mẫn. "Rất vui, Tiểu An. Ta đã nhìn thấy một thứ hạnh phúc rất thật."
Tiểu An tò mò nhìn chiếc chén gốm, rồi lại nhìn tiên sinh. Tạ Trần ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc bên cửa sổ, nhấp một ngụm trà đã nguội lạnh. Anh nhìn ngắm ánh sáng cuối ngày đang dần chìm vào màn đêm, suy ngẫm về hình ảnh Lão Tôn.
"Tiểu An," Tạ Trần khẽ gọi, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách. "Con nghĩ xem, một tu sĩ có thể sống hàng ngàn năm, có thể thi triển thần thông, có thể dời non lấp biển. Nhưng nếu họ làm tất cả những điều đó mà tâm hồn khô cằn, trái tim lạnh giá, liệu họ có thực sự hạnh phúc không?"
Tiểu An lắc đầu nguầy nguậy. "Con nghĩ là không ạ. Con thấy những tiên nhân mà con t��ng được nghe kể, họ thường rất cô độc, và đôi khi còn rất đáng sợ. Họ không có bạn bè, không có gia đình, chỉ có tu luyện, tu luyện mãi thôi."
"Đúng vậy," Tạ Trần tiếp lời, ánh mắt anh nhìn xa xăm ra ngoài ô cửa sổ, nơi những vì sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh. "Sự trường sinh, quyền năng, nếu phải đánh đổi bằng việc 'mất người', đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính, thì đó chẳng khác nào một lời nguyền rủa. Đó là một sự tồn tại vô nghĩa, một cái giá quá đắt cho một thứ hạnh phúc hư ảo."
Anh khẽ cầm chiếc chén gốm trên tay, cảm nhận sự tinh xảo và hơi ấm từ đất nung. "Còn Lão Tôn. Ông ấy không có khả năng trường sinh, ông ấy không có phép thuật. Ông ấy chỉ là một phàm nhân, ngày ngày miệt mài với đất sét, với lửa. Bàn tay ông ấy chai sạn, lưng ông ấy còng xuống vì công việc. Nhưng khi ông ấy nhìn vào những sản phẩm mình làm ra, khi ông ấy thấy người khác sử dụng chúng, lòng ông ấy tràn đầy niềm vui, sự mãn nguyện. Đó là một thứ hạnh phúc rất giản dị, rất chân thành, nhưng lại vô cùng trọn v��n."
Tạ Trần đặt chiếc chén gốm xuống bàn, rồi lại nhìn Tiểu An. "Vậy con nghĩ, 'hạnh phúc' đích thực nằm ở đâu? Ở sự trường sinh vô tận nhưng vô cảm, hay ở một đời hữu hạn nhưng trọn vẹn ý nghĩa?"
Tiểu An không chút do dự. "Ở một đời hữu hạn nhưng trọn vẹn ý nghĩa ạ! Con nghĩ hạnh phúc là được làm điều mình yêu thích, được nhìn thấy thành quả, được yêu thương và được sống cùng những người mình thương yêu. Giống như Lão Tôn vậy. Con thấy ông ấy rất hạnh phúc."
Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi Tạ Trần. Ánh mắt anh không còn vẻ suy tư nặng nề như buổi sáng, mà thay vào đó là sự thanh thản, bình yên sâu sắc. "Con nói rất đúng, Tiểu An. Hạnh phúc trong kỷ nguyên Nhân Gian, nó không phải là một mục tiêu xa vời để theo đuổi, mà là sự giản dị, chân thành, sự thỏa mãn từ những điều nhỏ bé, từ sự lao động và sáng tạo. Nó không cần đến sự bất tử hay quyền năng. Nó nằm trong từng hơi thở, từng khoảnh khắc chúng ta sống trọn vẹn với chính mình, với những người xung quanh, và với thế giới này."
Anh khẽ đứng dậy, bước đến giá sách, đặt chiếc chén gốm nhỏ một cách cẩn thận lên một góc, bên cạnh những cuốn sách cổ đã ố vàng. Chiếc chén giờ đây không chỉ là một vật phẩm gốm sứ, mà đã trở thành một biểu tượng, một minh chứng cho triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' và 'Nhân Đạo' mà anh đang vun đắp. Nó là một vật phẩm vô tri, nhưng lại chứa đựng toàn bộ tinh hoa của sự sống, của lao động, của hạnh phúc.
"Đây mới là 'đạo' mà ta muốn thấy," Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ đủ cho anh nghe thấy. "Một 'đạo' không yêu cầu sự hy sinh bản ngã, không đòi hỏi sự đánh đổi nhân tính. Một 'đạo' tôn vinh cuộc sống bình thường, trân trọng những giá trị chân thật. Sự hình thành và củng cố của các giá trị 'Nhân Đạo' sẽ là nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên mới này, không cần đến Thiên Đạo hay tiên môn."
Anh quay lại, nhìn Tiểu An đang chăm chú nhìn chiếc chén gốm trên giá sách, đôi mắt cậu bé ánh lên sự ngưỡng mộ. "Các thế hệ kế tiếp sẽ lớn lên với một định nghĩa 'hạnh phúc' hoàn toàn khác, Tiểu An. Dựa trên sự giản dị và chân thật, thay vì sự phù phiếm của tu tiên. Con chính là một phần của thế hệ ấy."
Tạ Trần cảm thấy một sự bình yên sâu sắc lan tỏa trong tâm hồn. Anh biết rằng, anh sẽ tiếp tục là người dẫn dắt tinh thần, thầm lặng định hình lại quan niệm sống và hạnh phúc cho nhân gian thông qua những chiêm nghiệm và hành động nhỏ bé của mình. Cuộc sống của anh, dù không có phép thuật, không có quyền năng, nhưng lại trở nên vĩ đại theo một cách riêng, bởi anh đã tìm thấy ý nghĩa trong việc vun đắp cho một kỷ nguyên mới, nơi con người thực sự được "sống một đời bình thường" và tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Ngoài kia, đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm vạn vật trong sự tĩnh lặng. Nhưng trong quán sách nhỏ, một ngọn đèn dầu đã được thắp lên, soi sáng một con đường mới cho nhân gian, một con đường mang tên Hạnh Phúc Giản Dị.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.