Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1248: Tấm Gương Tri Kỷ: Hóa Giải Bất Hòa Láng Giềng

Ánh tà dương của ngày hôm trước đã lùi về sau dãy núi, nhường chỗ cho một buổi bình minh tinh khôi, trong trẻo. Quán sách của Tạ Trần, vốn dĩ luôn ngập tràn trong thứ ánh sáng dịu dàng, lại càng thêm phần thanh tĩnh dưới những tia nắng sớm mai. Chúng lách qua khe cửa sổ, nhảy múa trên những kệ sách cũ kỹ, đậu lại trên từng trang giấy ố vàng, phủ lên không gian một vẻ huyền ảo, tĩnh lặng. Mùi giấy cũ xen lẫn mùi mực nhàn nhạt và hương trà thanh khiết vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không khí đặc trưng, vừa quen thuộc vừa gợi cảm giác an yên đến lạ. Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ quanh thị trấn An Bình vọng vào, xa xa hơn là tiếng rao hàng của những gánh hàng rong vừa mới thức giấc, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng của sự sống đang bắt đầu một ngày mới.

Tiểu An, với vẻ mặt tập trung và đôi mắt sáng ngời, ngồi ngay ngắn ở chiếc bàn nhỏ quen thuộc, chăm chú ghi chép vào cuốn sổ da cũ kỹ của mình. Cây bút lông trong tay em sột soạt trên giấy, ghi lại những lời dạy, những câu chuyện mà Tạ Trần đã trao đổi với vị thư sinh ốm yếu ngày hôm qua. Em mải mê với công việc của mình, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt toát lên vẻ ngưỡng mộ và khát khao tri thức. Trong tâm trí non nớt của em, mỗi câu chuyện, mỗi cuộc đối thoại đều là một mảnh ghép quan trọng của "Biên Niên Sử Vô Hình" mà em đang cẩn trọng góp nhặt. Em hiểu rằng, đây không chỉ là những câu chuyện rời rạc, mà là những viên gạch đầu tiên, vững chắc, xây nên nền móng cho kỷ nguyên Nhân Gian, nơi con người không còn phụ thuộc vào tiên đạo mà tự mình kiến tạo nên giá trị, tự mình tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại.

Tạ Trần ngồi đối diện, tay cầm một cuốn sách cổ, nhưng ánh mắt y lại không hoàn toàn dán vào những dòng chữ. Y nhấp một ngụm trà nóng, hơi nước bốc lên làm mờ ảo gương mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm của y, khiến y càng thêm phần bí ẩn. Tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, bộ áo vải bố cũ kỹ không chút phô trương, nhưng lại toát lên một vẻ thanh cao, thoát tục. Y đang chiêm nghiệm. Sự ra đi của vị thư sinh ốm yếu với niềm hy vọng mới, sự hợp tác giữa y và Mộ Dung Tuyết, tất cả đều là những tín hiệu cho thấy con người đang dần tìm thấy con đường của riêng mình, không cần đến sự can thiệp của linh khí hay tiên thuật. Y nhận ra, những điều nhỏ bé, đời thường nhất, lại chính là những biểu hiện hùng vĩ nhất của sức sống, của khả năng tự chủ mà Thiên Đạo đã cố gắng che giấu bấy lâu.

Đang trong dòng suy tư miên man, một âm thanh thô ráp, nặng nề bỗng xé tan sự yên tĩnh của quán sách. Tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của một người đàn ông lớn tuổi tiến vào, kéo theo một luồng khí u ám, bực dọc. Tạ Trần khẽ nhướng mày, đôi mắt y chuyển từ vẻ mơ màng sang sự tỉnh táo, quan sát. Đó là Lão Trương, người thợ mộc trong vùng, dáng người lưng hơi còng nhưng đôi tay vẫn còn chai sạn, rắn rỏi vì bao năm tháng cầm búa cầm đục. Gương mặt khắc khổ của ông vốn đã hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và lao động, nay lại càng thêm nhăn nhó, cau có, như thể đang mang trong lòng một gánh nặng oán hận. Bộ áo vải thô đã sờn cũ, dính vài vết mùn cưa, lại càng khiến ông trông tiều tụy hơn trong cơn bực tức.

Lão Trương không thèm nhìn xung quanh, cứ thế bước thẳng đến bàn của Tạ Trần, đặt mạnh một túi vải xuống đất, tạo ra một tiếng động khô khốc. Ông thở hắt ra một hơi thật dài, như thể đã nén nhịn quá lâu. Mùi gỗ mộc và mồ hôi của ông thoang thoảng trong không khí, phá vỡ sự trong lành ban nãy.

"Tiên sinh à, ông xem, ông xem cái chuyện này có đáng bực mình không chứ!" Lão Trương cất tiếng, giọng ông khàn khàn, đầy vẻ oán giận, như một dòng nước lũ vỡ đê. Ông vung tay lên, chỉ trỏ ra phía cửa, nơi có thể nhìn thấy những mái nhà lợp ngói đỏ tươi của thị trấn. "Cái cây ăn quả của nhà mụ Lý đã đổ cành làm hỏng cả mái hiên nhà tôi rồi! Mái hiên tôi vừa mới sửa xong, tốn bao nhiêu c��ng sức, bao nhiêu tiền bạc, giờ thì tan nát hết! Lại còn rụng quả đầy sân, côn trùng bu đầy ra đó! Nói mãi mà mụ ấy cứ chây ỳ ra, bảo là 'việc trời', chẳng chịu đền bù gì cả! Cái ngữ như mụ ấy thì ai mà chịu nổi cho đặng!"

Tạ Trần lắng nghe một cách điềm tĩnh, không hề xen lời. Y chỉ khẽ đưa tay, rót thêm một chén trà nóng, hơi khói nghi ngút bốc lên, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa cúc. "Lão Trương đừng vội, hãy hít thở sâu một chút." Y nói, giọng nói trầm tĩnh, như một dòng suối mát rưới vào ngọn lửa đang hừng hực trong lòng người thợ mộc. "Chuyện gì cũng có lý do của nó. Lão Trương đã nói chuyện với Bà Lý thế nào? Ông đã thử tìm hiểu xem tại sao bà ấy lại nói là 'việc trời' chưa?"

Lão Trương cầm lấy chén trà, nhưng ánh mắt vẫn còn hằn lên vẻ bực tức. Ông uống một ngụm lớn, như thể muốn nuốt trôi hết mọi sự bực bội vào trong. "Nói chuyện ư? Tôi nói đến khô cả cổ họng rồi! Tôi bảo mụ ấy phải đền bù, phải dọn dẹp cành cây, phải tỉa tót lại cái cây đó đi cho đỡ rụng lả tả. Nhưng mụ ấy cứ khăng khăng là 'trời làm', là 'duyên số', chẳng liên quan gì đến mụ ấy cả. Còn bảo tôi là 'sống trên đời phải biết chấp nhận', 'đừng chấp nhặt chuyện nhỏ nhặt'. Thử hỏi tiên sinh xem, mái hiên nhà tôi to thế, làm sao là chuyện nhỏ nhặt được?" Ông lại vung tay, giọng điệu càng thêm phần oán giận. "Cái cây đó đã già cỗi lắm rồi, thân cây nứt nẻ, mục ruỗng, tôi đã khuyên mụ ấy chặt đi bao nhiêu lần rồi mà mụ ấy không nghe. Giờ thì đổ ra như thế, chẳng phải là tại mụ ấy cố chấp sao?"

Tiểu An, đang chăm chú ghi chép, khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò. Em đã ghi lại lời than phiền của Lão Trương một cách cẩn thận, từng câu từng chữ. Em không hiểu hết mọi sự phức tạp trong mối quan hệ láng giềng này, nhưng em nhận ra rằng, đây cũng là một phần của cuộc sống, một phần của "Biên Niên Sử Vô Hình" mà em cần phải ghi lại. Em nhìn Tạ Trần, thấy y vẫn điềm tĩnh lạ thường, như thể mọi sự ồn ào, bực tức của Lão Trương đều không thể chạm đến được sự thanh bình trong nội tâm y. Em tự hỏi, liệu tiên sinh sẽ giải quyết chuyện này như thế nào, và bài học gì sẽ được rút ra từ mâu thuẫn tưởng chừng nhỏ nhặt này.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng. "Lão Trương, mọi sự trên đời này đều là nhân quả. Cái cây đổ, mái hiên hỏng, đó là quả. Còn nhân, thì không chỉ nằm ở việc cây mục ruỗng hay lời khuyên không được lắng nghe." Y ngừng lại một chút, ánh mắt y nhìn thẳng vào Lão Trương, sâu thẳm như hồ nước không đáy. "Cái nhân còn nằm ở cách ta nhìn nhận, cách ta hành xử, cách ta đối đãi với nhau. Lão Trương đã bao giờ thử đặt mình vào vị trí của Bà Lý để xem xét mọi chuyện chưa? Để xem bà ấy có nỗi khổ tâm gì, có lý do gì mà lại nói là 'việc trời' không?"

Lời nói của Tạ Trần không mang tính phán xét, mà chỉ gợi mở, như một làn gió nhẹ thổi bay đi lớp bụi mờ che phủ tầm nhìn của Lão Trương. Người thợ mộc già im lặng, những nếp nhăn trên trán ông giãn ra một chút, như thể ông đang cố gắng suy nghĩ về điều mà Tạ Trần vừa nói. Ông chưa bao giờ nghĩ đến việc đặt mình vào vị tr�� của Bà Lý. Đối với ông, mọi chuyện chỉ đơn giản là mụ ấy sai, mụ ấy phải đền. Cái "nhân quả" mà Tạ Trần nhắc đến, không phải là thứ mà ông thường nghĩ đến trong cuộc sống hàng ngày. Nó không phải là những luật trời khắc nghiệt của tiên đạo, mà là một thứ triết lý sâu xa hơn, liên quan đến cách con người đối xử với nhau. Tạ Trần vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, chờ đợi. Y biết, để một người thay đổi nhận thức, cần có thời gian và sự tự chiêm nghiệm, không thể vội vàng. Và đây, chính là một bài học nữa cho Tiểu An về sự kiên nhẫn và trí tuệ trong việc thấu hiểu nhân tâm. Mùi gỗ và trà hòa quyện, như một lời nhắc nhở rằng, dù cuộc sống có bộn bề, vẫn luôn có những khoảnh khắc tĩnh lặng để ta nhìn lại chính mình.

Thời gian trôi qua trong sự tĩnh lặng của quán sách, chỉ còn tiếng chim hót líu lo bên ngoài và tiếng bút sột soạt của Tiểu An. Nắng sáng dần chuyển mình, những tia nắng ban mai vàng óng nhường chỗ cho ánh nắng giữa trưa, vẫn dịu nhẹ nhưng đã mang theo một sức nóng ấm áp hơn. Không khí trong quán vẫn thoang thoảng mùi giấy cũ, trà thanh khiết, và giờ đây có thêm chút hương gỗ mộc từ Lão Trương.

Đúng lúc Lão Trương đang trầm ngâm suy nghĩ về lời Tạ Trần, cố gắng gạt bỏ sự bực tức để nhìn nhận vấn đề dưới một góc độ khác, thì một bóng người khác lại xuất hiện ở ngưỡng cửa quán sách. Đó là Bà Lý, tay cầm một giỏ trầu cau, vẻ mặt bà phúc hậu nhưng lúc này lại hiện rõ sự lo lắng và có chút bướng bỉnh. Mái tóc bạc của bà được búi cao gọn gàng, bộ áo vải nâu sồng đã sờn cũ nhưng sạch sẽ. Mùi trầu thoang thoảng từ giỏ của bà tràn vào quán, hòa lẫn với các mùi hương khác, tạo nên một sự pha trộn độc đáo.

Bà Lý vốn dĩ chỉ định đi ngang qua quán sách để ghé chợ bán trầu, nhưng khi nhìn thấy Lão Trương đang ngồi đối diện với Tạ Trần, lại còn vung tay múa chân, bà bỗng cảm thấy tò mò. Vốn là người thích buôn chuyện, lại thêm linh tính mách bảo rằng mình đang bị nhắc đến, bà chậm rãi bước vào, đôi mắt sắc sảo lướt qua Lão Trương rồi dừng lại ở Tạ Trần.

"Ôi chao! Lão Trương còn dám nói tôi ư?" Bà Lý cất tiếng, giọng nói của bà không quá lớn nhưng đủ sức thu hút sự chú ý của cả ba người. Vừa nói, bà vừa đặt giỏ trầu xuống một cách hơi mạnh bạo, như thể muốn thể hiện sự bất bình của mình. "Cái cây đó là do trời làm đổ, đâu phải tôi cố ý! Ông trời muốn nó đổ thì nó đổ, tôi biết làm sao được? Tôi đã bảo lão ấy rồi, sống trên đời này phải biết chấp nhận cái vô thường của vạn v���t, cái gì đến thì đến, cái gì đi thì đi. Chứ cứ chấp nhặt mấy cái chuyện nhỏ nhặt như thế thì có mà chết sớm!" Bà Lý vừa nói vừa liếc xéo Lão Trương, đôi mắt bà ánh lên vẻ phòng thủ và khó chịu.

Lão Trương nghe vậy thì đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng. "Chấp nhặt chuyện nhỏ nhặt ư? Cái mái hiên nhà tôi là chuyện nhỏ nhặt sao? Bà Lý, bà đừng có mà ăn nói hàm hồ! Tôi đã nói bà tỉa tót cái cây đó đi bao nhiêu lần rồi, bà có nghe đâu? Giờ thì đổ ra thế này, bà còn đổ lỗi cho ông trời nữa à?"

"Đổ lỗi cho ông trời thì sao? Chẳng lẽ tôi lại đổ lỗi cho lão à?" Bà Lý phản bác ngay lập tức, giọng điệu không hề kém cạnh. "Mà ông thì sao? Lúc nào cũng khoan đục ồn ào đến nỗi tôi không ngủ trưa được, làm sao có sức mà đi bán trầu đây? Cái lưng già này của tôi cần được nghỉ ngơi, ông có biết không? Cái tiếng 'cạch cạch cạch' của ông cứ như là tiếng búa bổ vào đầu tôi vậy! Tôi đã góp ý bao nhiêu lần rồi, ông có chịu nghe đâu? Giờ thì ông lại ở đây than vãn về cái mái hiên của ông!"

Quán sách bỗng chốc trở thành một chiến trường nhỏ, với hai vị láng giềng già đang đấu khẩu kịch liệt. Mỗi người đều có cái lý của riêng mình, và mỗi người đều cảm thấy mình là nạn nhân. Tiểu An ngồi im thin thít, cây bút lông ngừng sột soạt. Em nhìn cảnh tượng trước mắt, đôi mắt mở to. Đây là lần đầu tiên em chứng kiến một mâu thuẫn trực tiếp, gay gắt đến vậy. Em cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, mùi trầu và mùi gỗ mộc như hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi khó chịu.

Tạ Trần vẫn ngồi yên vị, khẽ nhấp một ngụm trà nữa. Y nhìn Lão Trương rồi lại nhìn Bà Lý, ánh mắt y không hề biểu lộ sự phán xét hay khó chịu. Thay vào đó là một sự điềm tĩnh sâu sắc, như thể y đang quan sát một vở kịch đã được dàn dựng từ ngàn đời. "Hai vị xin hãy bình tâm." Y cất tiếng, giọng nói không cao, không thấp, nhưng lại có một sức mạnh vô hình khiến hai người già đang cãi vã phải ngừng lại, ngoảnh đầu nhìn y. "Lão Trương, bà Lý, mỗi người đều có cái lý của riêng mình. Nhưng liệu hai vị đã thử đặt mình vào vị trí của đối phương để nhìn nhận sự việc chưa?"

Lời nói của Tạ Trần như một gáo nước lạnh tạt vào ngọn lửa đang bùng cháy. Lão Trương và Bà Lý nhìn nhau, rồi lại nhìn Tạ Trần, trong ánh mắt họ thoáng hiện lên sự bối rối.

"Đặt vào vị trí của mụ ấy ư?" Lão Trương gắt gỏng. "Mụ ấy có biết cái mái hiên tôi phải tốn bao nhiêu công sức, bao nhiêu mồ hôi để sửa không? Bao nhiêu tiền bạc tôi phải bỏ ra để mua ngói, mua gỗ, rồi thuê thợ làm, rồi tự tay tôi phụ giúp nữa? Mụ ấy chỉ việc ngồi bán trầu thôi, có biết cái cực khổ của thợ mộc là gì đâu!"

"Còn ông ta có biết cái lưng già này của tôi cần được nghỉ ngơi không?" Bà Lý cũng không vừa, bà chỉ tay vào lưng mình. "Cả đời tôi đã buôn bán, đã gồng gánh nuôi con, giờ về già chỉ mong có chút an nhàn mà cũng không được. Ông ta cứ đục đẽo ồn ào suốt ngày, tôi đau đầu, mất ngủ, bán trầu cũng không được bao nhiêu. Có biết cái khổ của người già là gì đâu mà nói!"

Hai người lại có vẻ muốn tiếp tục cuộc tranh cãi, nhưng ánh mắt kiên định của Tạ Trần đã khiến họ phải kìm lại. Y không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như thể đã hiểu hết mọi sự. Y đưa mắt nhìn Tiểu An, cô bé đang chăm chú ghi chép từng lời, từng cửu chỉ của hai người. Tạ Trần biết, những mâu thuẫn láng giềng nhỏ nhặt này, lại chính là những bài học lớn về nhân quả, về sự thấu hiểu, về cách con người sống chung với nhau trong một cộng đồng. Nó không hề kém phần quan trọng so với những triết lý cao siêu về y thuật hay tiên đạo mà y đã nói. Bởi lẽ, cái cốt lõi của "nhân gian" chính là những mối quan hệ này, là cách con người tương tác, yêu thương, và đôi khi là xung đột, rồi lại hòa giải.

Nắng chiều dần buông, hắt những tia vàng nhạt cuối cùng qua ô cửa sổ, phủ lên không gian quán sách một vẻ trầm mặc, thi vị. Mùi giấy cũ, mùi trà thanh khiết, mùi trầu thoang thoảng và mùi gỗ mộc giờ đây đã hòa quyện vào nhau một cách kỳ lạ, không còn gây khó chịu như ban trưa nữa. Ánh sáng vàng dịu khiến những nếp nhăn trên gương mặt Lão Trương và Bà Lý trở nên mềm mại hơn, bớt đi vẻ khắc khổ và giận dữ.

Tạ Trần, với giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, bắt đầu dẫn dắt câu chuyện sang một hướng khác. Y không phán xử ai đúng ai sai, không đứng về phe nào. Y chỉ đơn thuần gợi mở, như một người thầy đang dạy những bài học nhân sinh. "Trong Kinh Phật có câu 'nhân chi sơ, tính bản thiện', ý nói con người sinh ra vốn dĩ đều thiện lương. Chẳng ai trong chúng ta muốn làm hại người khác, hay muốn gây ra sự bất hòa. Chẳng qua, đôi khi vì những chấp niệm nhỏ bé, những góc nhìn hạn hẹp, mà ta vô tình gây ra những phiền muộn cho nhau."

Y khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hai người già đang ngồi đối diện, trong ánh mắt y chứa đựng một sự thấu hiểu vô biên. "Lão Trương, bà Lý, hai vị đều là những người đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời, lẽ nào lại không hiểu đạo lý 'kính lão đắc thọ', 'tối lửa tắt đèn có nhau' sao?" Y không chờ đợi câu trả lời, mà tiếp tục, giọng nói y như dòng suối mát rưới vào tâm hồn khô cằn của hai người. "Nếu Lão Trương là một người phụ nữ già yếu, phải bán trầu kiếm sống, lưng còng, m���t mờ, liệu tiếng khoan đục buổi trưa có ảnh hưởng đến sức khỏe của lão không? Liệu những đêm trằn trọc vì đau đầu, mất ngủ có làm lão cảm thấy mệt mỏi, khó chịu không? Liệu lão có thể vui vẻ mà đi bán trầu, mà kiếm miếng cơm nuôi thân được không?"

Lão Trương im lặng, đôi mắt ông cụp xuống, nhìn vào chén trà đang cầm trên tay. Ông bắt đầu hình dung ra cảnh tượng đó: một người đàn bà già yếu, lưng còng, đôi mắt mờ đục vì tuổi tác, phải cố gắng chợp mắt giữa trưa để lấy sức đi mưu sinh, nhưng lại bị tiếng khoan đục ồn ào làm phiền. Một cảm giác khó chịu, một chút day dứt len lỏi trong lòng ông. Ông nhớ lại lời vợ ông thường than phiền về những đêm mất ngủ, về cái lưng đau nhức mỗi khi trở trời. Có lẽ, Bà Lý cũng có những nỗi khổ tâm tương tự, thậm chí còn hơn thế. Ông chưa bao giờ nghĩ đến điều đó một cách sâu sắc như vậy.

Tạ Trần lại chuyển ánh mắt sang Bà Lý, ánh mắt y vẫn dịu dàng nhưng đầy sức lay động. "Và Bà Lý, nếu bà là một thợ mộc, đổ mồ hôi sửa mái hiên cho căn nhà đã g��n bó với mình bao năm tháng, liệu bà có muốn những cành cây kia tiếp tục làm hỏng công sức của mình không? Liệu bà có đau lòng khi thấy những viên ngói mới tinh bị vỡ tan tành, những thanh gỗ vừa được đẽo gọt cẩn thận lại bị phá hủy chỉ vì một cơn gió, một cành cây gãy đổ? Hơn nữa, những cành cây rụng đầy sân, côn trùng bu đầy, liệu có ảnh hưởng đến cuộc sống sinh hoạt, đến sức khỏe của bà không?"

Bà Lý nghe vậy, đôi mắt bà chợt rơm rớm. Bà cũng bắt đầu hình dung ra cảnh tượng đó: Lão Trương, một người thợ mộc đã cả đời gắn bó với nghề, tỉ mỉ từng chút một để sửa sang lại mái hiên cho căn nhà của mình. Những giọt mồ hôi đã đổ xuống, những vết chai sạn trên tay đã chứng minh cho sự vất vả của ông. Rồi bỗng nhiên, một cành cây đổ ập xuống, phá tan mọi công sức. Sự tức giận, sự bất lực, sự tiếc nuối chắc hẳn sẽ rất lớn. Bà Lý bỗng cảm thấy một sự đồng cảm dâng lên trong lòng. Cái cây đó đúng là đã già cỗi lắm rồi, thân cây nứt nẻ, mục ruỗng, bà biết chứ. Nhưng bà cứ cố chấp giữ lại, vì đó là cái cây của bà, là kỷ niệm của bà. Bà đã tự trấn an mình rằng "trời làm", nhưng giờ đây, lời nói của Tạ Trần đã khiến bà phải nhìn thẳng vào sự thật, nhìn thẳng vào trách nhiệm của mình.

Một khoảng lặng bao trùm quán sách, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa, xào xạc trên những trang sách cũ. Sự bực tức, cố chấp ban đầu trong lòng Lão Trương và Bà Lý dần dần tan biến, nhường chỗ cho một sự thấu hiểu, một sự nhẹ nhõm đến lạ. Họ nhìn nhau, không còn là ánh mắt đối địch, mà là ánh mắt của những người láng giềng đã cùng nhau trải qua biết bao năm tháng.

Lão Trương là người lên tiếng trước, giọng ông khàn khàn nhưng giờ đây đã bớt đi vẻ gay gắt, thay vào đó là sự chân thành. Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài của sự giải tỏa. "Thôi được rồi, có lẽ tôi cũng hơi nóng nảy quá. Bà Lý, tôi xin lỗi. Tôi đã không nghĩ đến nỗi khổ của bà. Tôi chỉ thấy cái mái hiên của tôi bị hỏng mà thôi." Ông ngừng một chút, rồi nói tiếp, ánh mắt nhìn Bà Lý đã dịu đi rất nhiều. "Tôi sẽ giúp bà dọn dẹp cành cây, và tôi cũng sẽ sửa lại mái hiên cho bà, cho chắc chắn hơn. Cái cây của bà, nếu nó còn có thể cứu vãn được, tôi sẽ giúp bà tỉa tót lại, còn nếu không, thì chúng ta cùng tìm cách giải quyết sao cho an toàn nhất."

Bà Lý nghe vậy, mắt bà rơm rớm nước. Bà không ngờ Lão Trương lại có thể nói ra những lời như vậy. Bà cũng cảm thấy một sự xấu hổ len lỏi trong lòng. "Lão Trương... tôi cũng có lỗi, đáng lẽ tôi nên chủ động hơn. Tôi đã không nghĩ đến công sức của lão. Tôi chỉ thấy cái cây của tôi bị đụng chạm mà thôi." Bà Lý ngừng một chút, rồi nở một nụ cười hiền lành, hiếm hoi. "Tôi sẽ biếu lão mấy cân quả tươi khi cây ra quả lại, coi như là lời xin lỗi. Và tôi cũng sẽ nhắc nhở con cháu giữ gìn yên tĩnh hơn vào buổi trưa, để lão có thể nghỉ ngơi. Còn cái cây, lão cứ giúp tôi xem xét. An toàn là trên hết."

Lão Trương và Bà Lý nhìn nhau, nụ cười hiền lành dần xuất hiện trên môi họ. Sự hòa giải, không cần đến pháp luật hay bất kỳ thế lực siêu nhiên nào, mà chỉ cần đến sự thấu hiểu và lòng nhân ái, đã diễn ra m��t cách tự nhiên và ấm áp.

Tạ Trần gật đầu mỉm cười, ánh mắt y ánh lên vẻ mãn nguyện. "Đó, mọi chuyện đều có thể giải quyết khi ta chịu mở lòng và thấu hiểu cho nhau. Cái gọi là 'nhân quả' không phải là những luật lệ khô khan, mà là sự tương tác giữa con người với con người, là cách ta đối xử với nhau, là sự đồng cảm và bao dung." Y đưa mắt nhìn Tiểu An, cô bé đang nhanh chóng ghi lại khoảnh khắc hòa giải này vào cuốn sổ của mình, từng chi tiết nhỏ nhất.

Tiểu An gấp cuốn sổ lại, ánh mắt em vẫn còn long lanh. Em đã ghi chép đầy đủ câu chuyện này, về sự chuyển đổi nhận thức của hai vị láng giềng, về những lời dạy của tiên sinh về "nhân quả" và "thấu hiểu". Em thầm nhủ: "Biên Niên Sử Vô Hình... những trang sách về cách con người tự giải quyết mâu thuẫn, tự tìm thấy sự hòa hợp mà không cần đến tiên đạo hay linh khí. Đây chính là những viên gạch đầu tiên xây dựng nên tương lai." Em biết rằng, những câu chuyện đời thường, ấm áp về sự chuyển đổi nhận thức như thế này sẽ là nền tảng cho lịch sử và văn hóa của kỷ nguyên mới, nơi mỗi cá nhân đều là một phần của "sức mạnh vô hình" đang kiến tạo nên một thế giới trọn vẹn. Em nhìn Tạ Trần, thấy y vẫn đang trầm tư, ánh mắt y như chứa đựng cả một vũ trụ, một vũ trụ đang không ngừng luân hồi, không ngừng khám phá ý nghĩa của sự sống, vĩnh cửu và rực rỡ, dù không có tiên đạo hay linh khí.

Sự nhấn mạnh vào "thấu hiểu" và "đặt mình vào vị trí đối phương" trong câu chuyện này đã gieo mầm một hạt giống mới trong tâm trí Tiểu An, và có lẽ là cả trong lòng Lão Trương và Bà Lý. Nó báo hiệu rằng những nguyên tắc này sẽ không chỉ dừng lại ở một mâu thuẫn láng giềng nhỏ bé, mà sẽ được áp dụng để giải quyết các xung đột lớn hơn trong cộng đồng, hoặc thậm chí là trong các mối quan hệ xã hội phức tạp hơn trong kỷ nguyên Nhân Gian sắp tới. Tiểu An tiếp tục ghi chép tỉ mỉ, cho thấy những câu chuyện đời thường về cách con người tự giải quyết vấn đề mà không cần tiên đạo sẽ trở thành những "Biên Niên Sử Vô Hình" quan trọng, định hình văn hóa và triết lý của kỷ nguyên m���i, nơi mỗi cá nhân, dù là phàm nhân, cũng đều là một phần không thể thiếu của dòng chảy luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng tiến bước trong sự vĩnh hằng của nhân gian.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free