Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1247: Chữa Bệnh Không Cần Tiên Thuật: Đạo Y Dưỡng Sinh và Sự Tĩnh Lặng Từ Bên Trong

Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua những tán lá bàng cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên con đường lát đá dẫn vào Thị Trấn An Bình. Không khí đêm qua, sau lễ hội mùa màng tưng bừng, vẫn còn vương vấn chút hơi men và mùi hương nồng nàn của hoa dại, nhưng đã được cơn gió sớm mai thổi tan, trả lại sự trong lành vốn có. Tiếng cười nói, tiếng trống reo, tiếng đàn sáo đêm qua đã lắng xuống, nhường chỗ cho những âm thanh bình dị của cuộc sống thường nhật: tiếng quét dọn đầu ngõ, tiếng rao hàng của những người bán sớm, tiếng trẻ con nô đùa đâu đó vọng lại. Mặt trời chưa lên cao, nhưng đã đủ rọi sáng từng ngóc ngách, từng viên ngói âm dương trên mái nhà, khiến thị trấn như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài đầy mộng đẹp.

Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, sự tĩnh lặng dường như là một trạng thái vĩnh cửu, không bị ảnh hưởng bởi những biến động bên ngoài. Ánh sáng dịu nhẹ từ cửa sổ hắt vào, chiếu rọi lên những chồng sách cổ cao ngất, phủ lên chúng một lớp bụi vàng óng ánh, khiến không gian vốn đã trầm mặc nay càng thêm phần cổ kính, u hoài. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu, thoang thoảng hương trầm còn sót lại từ chiều hôm trước, hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng, khiến người ta dễ dàng chìm đắm vào thế giới của tri thức và thời gian.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố màu xanh thẫm đã bạc màu theo năm tháng, vẫn ngồi sau quầy tính tiền quen thuộc. Thân hình y gầy gò, nhưng tư thế ngồi lại toát lên vẻ vững chãi, ung dung. Đôi mắt sâu thẳm của y, dường như có thể nhìn thấu vạn vật, giờ đây lướt nhẹ qua những trang sách cổ đang mở trên bàn. Tách trà sen bốc khói nghi ngút đặt cạnh tay, hơi ấm tỏa ra làm dịu đi cái lạnh còn vương vấn của buổi sáng sớm. Y nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi từ từ chuyển thành hậu vị ngọt ngào, thanh khiết. Trong lòng y, dư âm của lễ hội đêm qua vẫn còn đọng lại. Cái niềm vui tự thân, cái sức sống mãnh liệt của những phàm nhân, không cần linh khí, không cần tiên thuật, chỉ đơn thuần là sự sống, là tình người, đã khiến Tạ Trần cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc. Y thầm nghĩ, đây mới chính là những trang sử đích thực của nhân loại, những "Biên Niên Sử Vô Hình" được viết nên bằng chính cuộc đời, bằng những cảm xúc chân thật nhất.

Cách đó không xa, Thư Đồng Tiểu An đang chăm chú sao chép một cuốn sách cổ dày cộp. Bàn tay nhỏ nhắn của em thoăn thoắt đưa bút, từng nét chữ ngay ngắn, đều tăm tắp hiện lên trên trang giấy trắng tinh. Áo vải thô của em đã được giặt sạch sẽ, nhưng vẫn còn những vết vá nhỏ, cho thấy sự tần tiện và giản dị. Đôi mắt em toát lên vẻ thông minh, lấp lánh sự hiếu học và tò mò, dường như mỗi câu chữ em chép lại đều được em nghiền ngẫm, thấu hiểu. Em vừa chép, vừa thầm ôn lại những lời Tạ Trần đã nói đêm qua, về "sức mạnh vô hình", về "hạt giống đã được gieo và đang nảy mầm rực rỡ". Trong tâm trí non nớt của em, những khái niệm triết lý ấy dần trở nên cụ thể hơn qua từng câu chuyện, từng sự việc mà em được chứng kiến. Em cảm thấy mình đang là một phần của một điều gì đó vĩ đại, một hành trình kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, và những dòng chữ em đang viết không chỉ là sao chép, mà là lưu giữ, là truyền bá.

Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ của quán sách khẽ kẽo kẹt mở ra, phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Một bóng người lảo đảo bước vào. Đó là một thư sinh trẻ tuổi, nhưng dáng vẻ lại tiều tụy đến đáng sợ. Thân hình hắn gầy gò, xanh xao, tựa như một cây nến sắp tàn. Đôi mắt hắn trũng sâu, quầng thâm hiện rõ, ánh lên vẻ tuyệt vọng và cầu khẩn, như một người đang chìm đắm trong cơn mê, cố gắng tìm kiếm một tia sáng. Y phục của hắn có phần cũ nát, rách rưới vài chỗ, nhưng vẫn giữ được nét thanh nhã của một người trí thức, chỉ là đã bị sự giày vò của bệnh tật và lo âu làm cho phai mờ. Hắn bước đi nặng nề, mỗi bước chân dường như đều phải dồn hết sức lực, khiến cả người hắn run rẩy.

Thư sinh ốm yếu ngước đôi mắt vô hồn nhìn Tạ Trần, cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt nhưng bất thành. "Tiên sinh... ta muốn tìm những cuốn sách về phép thuật chữa bệnh... thần tiên cứu thế... bệnh của ta, phàm y không thể trị..." Giọng hắn thều thào, đứt quãng, xen lẫn những tiếng ho khan nặng nhọc. Hơi thở hắn gấp gáp, từng lời nói dường như đều phải vật lộn với lồng ngực đang co thắt. Hắn đặt trọn niềm hy vọng cuối cùng vào nơi này, vào những cuốn sách mà hắn tin rằng có thể chứa đựng những bí mật siêu phàm, những phương thuốc thần kỳ mà nhân gian không thể có được. Hắn đã đi khắp nơi, tìm mọi thầy lang, nhưng bệnh tình vẫn không thuyên giảm, thậm chí còn ngày càng nặng hơn. Giờ đây, chỉ còn một con đường duy nhất mà hắn có thể nghĩ tới, đó là tìm kiếm sự can thiệp của những thế lực siêu nhiên, của những phép thuật đã từng tồn tại trong truyền thuyết.

Tạ Trần đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt vẫn điềm tĩnh nhìn vị khách. Y không nói gì ngay lập tức, chỉ im lặng quan sát, dường như đang đọc thấu mọi nỗi tuyệt vọng, mọi niềm hy vọng cuối cùng của thư sinh. Y thấy được sự chấp niệm sâu sắc vào cái "tiên thuật", vào cái "cứu thế" mà con người đã từng sùng bái. "Phép thuật tiên nhân... thì đã là chuyện cũ." Tạ Trần khẽ cất tiếng, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, nhưng lại mang một sức nặng khó tả. "Bệnh tật của con người, liệu có phải chỉ phép thuật mới chữa được?" Câu hỏi của y không phải là phủ nhận, mà là một lời gợi mở, một cánh cửa nhỏ để thư sinh có thể tự mình suy ngẫm, tự mình tìm kiếm câu trả lời. Y biết rằng, để thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức, không thể dùng lời lẽ gay gắt hay bác bỏ thẳng thừng, mà phải dùng sự thấu hiểu và dẫn dắt.

Tiểu An, nghe thấy lời đối thoại, cũng ngẩng đầu lên nhìn. Đôi mắt em mở to, chớp chớp đầy vẻ tò mò. Em ngừng viết, khẽ đặt bút xuống, lắng nghe từng lời Tạ Trần nói. Trong lòng em, một câu hỏi cũng hiện lên: Liệu có thật là chỉ có tiên thuật mới chữa được bệnh nan y? Em đã từng được nghe về những câu chuyện thần y trong dân gian, những người dùng thảo dược, dùng châm cứu để cứu sống vô số người. Nhưng cũng có những câu chuyện về tiên nhân dùng phép thuật cải tử hoàn sinh. Em thầm ghi nhớ câu hỏi của tiên sinh, tự nhủ sẽ tìm hiểu thêm về "Biên Niên Sử Vô Hình" của y thuật nhân gian. Em cảm nhận được, một câu chuyện mới lại sắp được viết nên trong cuốn sổ của mình.

Tạ Trần khẽ gật đầu, mời thư sinh ngồi xuống ghế khách quen thuộc, nơi đã từng có biết bao nhân vật đến và đi, mang theo những gánh nặng của riêng mình. Y không vội vàng trả lời câu hỏi của thư sinh, mà để hắn có thời gian lấy lại hơi sức, để những lời nói của y kịp thấm vào tâm trí đang hoang mang, tuyệt vọng của hắn. Mùi ẩm mốc từ những cuốn sách cổ dường như bao trùm lấy hắn, nhưng lần này không còn là sự ngột ngạt, mà là một cảm giác bình yên đến lạ, như thể những trang sách ấy đang ôm ấp, xoa dịu những nỗi đau trong hắn. Thư sinh ốm yếu ngồi xuống, thân hình vẫn còn run rẩy nhẹ, nhưng ánh mắt đã bớt đi một phần sự hoảng loạn, thay vào đó là sự chờ đợi, sự khao khát được lắng nghe. Hắn nhìn Tạ Trần, như nhìn thấy một vị cứu tinh, một người có thể đưa hắn ra khỏi vũng lầy của bệnh tật và cái chết.

Tạ Trần không trực tiếp bác bỏ niềm tin của thư sinh, bởi y hiểu rằng sự tuyệt vọng có thể khiến con người bám víu vào bất cứ tia hy vọng nào, dù mong manh đến đâu. Thay vào đó, y chậm rãi đứng dậy, bước đến một góc kệ sách, nơi chất đầy những cuốn sách bìa đã sờn cũ, giấy đã ngả vàng theo dòng chảy của thời gian. Ánh nắng buổi trưa hắt qua cửa sổ, chiếu rọi vào góc này, làm nổi bật lên những nét chữ Hán cổ uyên thâm trên bìa sách. Mùi giấy cũ, mùi mực in, mùi ẩm mốc đặc trưng của sách cổ quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh mịch, đầy tri thức. Tạ Trần lật giở vài cuốn, bàn tay y gầy gò nhưng lại vô cùng tinh tế, như thể mỗi cuốn sách đều là một sinh mệnh mà y đang nâng niu.

"Thân thể con người là một tiểu vũ trụ," Tạ Trần khẽ cất tiếng, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán sách. "Bệnh từ tâm sinh, cũng từ tâm diệt. Y thuật chân chính, không phải là thay đổi trời đất, mà là thuận theo đạo trời, đạo người." Y nhẹ nhàng đặt xuống bàn ba cuốn sách. Cuốn đầu tiên bìa màu nâu sẫm, chữ "Hoàng Đế Nội Kinh" được viết bằng nét bút thư pháp cổ kính, toát lên vẻ uyên thâm, thâm thúy. Cuốn thứ hai là "Bản Thảo Cương Mục", với hình vẽ các loài thảo mộc được khắc họa tỉ mỉ, sinh động, như thể chúng đang tỏa ra mùi hương dịu nhẹ của đất trời. Cuốn cuối cùng là một tập sách mỏng hơn, tựa đề "Ngũ Hành Dưỡng Sinh", với những hình vẽ minh họa về các tư thế điều hòa khí huyết, những phương pháp giữ gìn tâm an.

Thư sinh ốm yếu nhìn những cuốn sách, ánh mắt vẫn còn hoài nghi. Hắn đã từng đọc qua những thứ này, hoặc ít nhất là nghe nói đến. Trong tâm trí hắn, chúng chỉ là những lý thuyết suông, những phương pháp chậm chạp, không thể sánh bằng "phép thuật tiên nhân" có thể cải tử hoàn sinh trong chớp mắt. "Nhưng... những lời tiên sinh nói, chẳng phải là những điều phàm nhân vẫn làm sao? Chúng có thể chữa được bệnh nan y sao?" Giọng hắn vẫn còn yếu ớt, nhưng đã bớt đi phần nào sự tuyệt vọng, thay vào đó là một chút bối rối, một chút hy vọng mong manh. Hắn vẫn muốn một câu trả lời trực tiếp, một sự đảm bảo rằng những cuốn sách này không chỉ là lời an ủi mà thực sự có thể mang lại phép màu.

Đúng lúc ấy, cánh cửa quán sách lại khẽ mở. Một bóng người thanh lịch, dịu dàng bước vào. Đó là Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc giản dị nhưng toát lên vẻ thanh cao, chuyên nghiệp của một y sư. Mùi hương thảo dược thoang thoảng từ người nàng lan tỏa khắp quán, dịu mát và thanh khiết. Gương mặt nàng thanh tú, đôi mắt sáng và tinh anh, nhưng lại ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, như thể nàng đã chứng kiến quá nhiều sinh ly tử biệt, quá nhiều đau khổ của nhân gian. Nàng khẽ gật đầu chào Tạ Trần, ánh mắt lướt qua thư sinh ốm yếu, rồi dừng lại ở những cuốn sách trên bàn.

"Chữa bệnh, không chỉ là loại bỏ triệu chứng, mà là tìm về c��i rễ." Mộ Dung Tuyết khẽ mỉm cười, giọng nói nàng trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định. "Sức khỏe thực sự nằm ở sự cân bằng, ở sự tự chăm sóc, và ở niềm tin vào khả năng tự phục hồi của chính mình. Những cuốn sách này, chứa đựng trí tuệ ngàn năm của nhân loại, không kém gì phép thuật." Nàng cầm lấy cuốn "Hoàng Đế Nội Kinh", lật giở vài trang, ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ trên những nét chữ cổ. "Y thuật không chỉ là chữa bệnh, mà còn là dưỡng sinh, dưỡng tâm. Khi tâm an, khí huyết lưu thông, tà khí khó mà xâm nhập. Khi cơ thể thuận theo tự nhiên, bệnh tật tự khắc tiêu tan."

Mộ Dung Tuyết nhìn thư sinh, ánh mắt nàng đầy sự thấu hiểu và nhân ái. "Có những bệnh, không phải do thể xác mà do tâm hồn. Nỗi lo âu, sự sợ hãi, chấp niệm vào những điều viển vông, tất cả đều có thể ăn mòn cơ thể, khiến tinh thần suy kiệt. Khi ấy, dù có tiên dược hay phép thuật, cũng khó lòng chữa trị tận gốc." Nàng quay sang nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự đồng điệu. "Cứu một mạng người còn h��n tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời nói của nàng không chỉ là lời khuyên dành cho thư sinh, mà còn là một câu hỏi triết lý vang vọng, một lời nhắc nhở cho chính mình và cho cả những ai đang còn chấp niệm vào con đường tu tiên đầy cạm bẫy. Nàng đã từng chứng kiến quá nhiều tu sĩ "mất người" trên con đường tìm kiếm sức mạnh, và nàng tin rằng cái giá đó là quá đắt.

Thư sinh ốm yếu lắng nghe từng lời của Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn từ từ bừng sáng. Những lời nàng nói, cộng hưởng với những gì Tạ Trần đã gợi mở, như những tia nắng xuyên qua màn mây mù trong tâm trí hắn. Hắn bắt đầu hiểu rằng cái "phép thuật" mà hắn tìm kiếm không phải là một sức mạnh siêu nhiên từ bên ngoài, mà là một phép màu nằm ngay trong chính bản thân hắn, trong trí tuệ và kinh nghiệm của nhân loại. Mùi thảo dược từ Mộ Dung Tuyết, mùi giấy cũ từ những cuốn sách, tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tất cả như xoa dịu tâm hồn đang rối bời của hắn. Hắn cảm thấy một sự bình yên lan tỏa, một niềm hy vọng mới mẻ, không còn là sự hoang mang, tuyệt vọng mà là sự tin tưởng vào khả năng của chính mình. Hắn đã từng nghĩ rằng mình phải giao phó sinh mạng cho những điều siêu phàm, nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng mình có thể tự chủ, tự mình chữa lành, tự mình tìm lại sự cân bằng.

Tiểu An ngồi một bên, cẩn thận ghi chép lại toàn bộ cuộc đối thoại. Những lời của Tạ Trần về "tiểu vũ trụ" và "bệnh từ tâm sinh", cùng với sự minh chứng rõ ràng của Mộ Dung Tuyết, đã mở ra cho em một chân trời mới về y học. Em nhận ra rằng, "Biên Niên Sử Vô Hình" không chỉ bao gồm những câu chuyện về lễ hội, về nghệ thuật, mà còn cả những tri thức về cách con người chăm sóc và bảo vệ sự sống của mình. Em tự nhủ, đây chính là nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian, nơi con người không còn phụ thuộc vào tiên đạo mà tự mình kiến tạo nên giá trị.

Nắng chiều dần buông, hắt những tia vàng nhạt cuối cùng qua ô cửa sổ, phủ lên không gian quán sách một vẻ trầm mặc, thi vị. Thư sinh ốm yếu, sau khi được Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết kiên nhẫn phân tích, giải thích, đã hoàn toàn ngộ ra. Ánh mắt hắn không còn vẻ u tối, tuyệt vọng ban đầu, mà thay vào đó là sự trong trẻo, thanh tĩnh, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Hắn đã tìm kiếm 'phép thuật' ở sai chỗ, và 'phép màu' thực sự nằm ở chính bản thân và trí tuệ nhân gian. Hắn hiểu rằng, sự sống không cần những ảo ảnh hào nhoáng, mà cần sự chăm sóc tận tâm, sự thấu hiểu sâu sắc về bản thân và vũ trụ nhỏ bé bên trong mình.

"Ta đã hiểu... phép thuật chữa bệnh không nằm ở tiên nhân, mà ở chính con người. Cảm ơn tiên sinh, cảm ơn y sư!" Giọng thư sinh đã bớt hẳn sự yếu ớt, thay vào đó là sự chân thành và biết ơn sâu sắc. Hắn đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết, một cử chỉ tôn kính xuất phát từ tận đáy lòng. Hắn cảm thấy một luồng sinh khí mới đang chảy trong cơ thể, không phải là linh khí hay tiên lực, mà là niềm hy vọng và sự bình yên từ bên trong.

Hắn cẩn thận chọn lấy ba cuốn sách mà Tạ Trần đã giới thiệu: "Hoàng Đế Nội Kinh", "Bản Thảo Cương Mục" và "Ngũ Hành Dưỡng Sinh". Chúng không chỉ là những cuốn sách, mà là những viên ngọc quý của trí tuệ nhân loại, là chìa khóa để hắn tự mình tìm lại sức khỏe và sự cân bằng. Hắn rời khỏi quán sách, bước chân đã vững vàng hơn, dáng vẻ không còn tiều tụy như lúc mới đến. Bóng lưng hắn hòa vào ánh chiều tà, mang theo một niềm hy vọng mới, một con đường mới mà hắn sẽ tự mình bước đi.

Tạ Trần khẽ vuốt ve cuốn sách cũ trên tay, ánh mắt y dõi theo bóng thư sinh cho đến khi khuất hẳn. "Chỉ cần tâm an, thân khỏe, đó đã là một kỳ tích." Y lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh, chứa đựng vô vàn suy tư. Đối với y, việc một người phàm nhân tự mình tìm thấy sự bình yên, sự chữa lành mà không cần đến những thế lực siêu nhiên, chính là một phép màu vĩ đại nhất của kỷ nguyên Nhân Gian. Nó chứng minh rằng con người có đủ khả năng để tự chủ vận mệnh của mình, không cần phải trông chờ vào bất cứ ai.

Mộ Dung Tuyết gật đầu đồng tình, ánh mắt nàng cũng ánh lên vẻ mãn nguyện. "Hy vọng chàng thư sinh sẽ tìm thấy bình an và sức khỏe." Nàng nói, rồi cũng khẽ cúi chào Tạ Trần và rời đi, mùi hương thảo dược dịu nhẹ vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời chúc lành. Sự hợp tác giữa Tạ Trần (triết lý) và Mộ Dung Tuyết (y học thực tiễn) trong việc hướng dẫn thư sinh đã mở ra một viễn cảnh mới về một hệ thống y học và chăm sóc sức khỏe toàn diện cho kỷ nguyên Nhân Gian, nơi khoa học và triết lý song hành, nơi con người được chữa lành cả về thể xác lẫn tâm hồn.

Tiểu An gấp cuốn sổ của mình lại, ánh mắt em vẫn còn long lanh. Em đã ghi chép đầy đủ câu chuyện này, về sự chuyển đổi nhận thức của thư sinh, về những lời dạy của tiên sinh và y sư. Em thầm nhủ: "Biên Niên Sử Vô Hình... những trang sách về y thuật nhân gian... về cách con người tự chữa lành, tự dưỡng sinh... Đây chính là những viên gạch đầu tiên xây dựng nên tương lai." Em biết rằng, những câu chuyện đời thường, ấm áp về sự chuyển đổi nhận thức như thế này sẽ là nền tảng cho lịch sử và văn hóa của kỷ nguyên mới, nơi mỗi cá nhân đều là một phần của "sức mạnh vô hình" đang kiến tạo nên một thế giới trọn vẹn, không cần thành tiên. Em nhìn Tạ Trần, thấy y vẫn đang trầm tư, ánh mắt y như chứa đựng cả một vũ trụ, một vũ trụ đang không ngừng luân hồi, không ngừng khám phá ý nghĩa của sự sống, vĩnh cửu và rực rỡ, dù không có tiên đạo hay linh khí.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free