Nhân gian bất tu tiên - Chương 1246: Lễ Hội Mùa Màng: Hạt Giống Nhân Gian Nảy Mầm Rực Rỡ
Sau khi Ông Lão Bán Đồ Cổ khuất dạng sau cánh cửa, mang theo chiếc lư hương đồng cổ được tái định nghĩa giá trị, một cảm giác thanh tịnh lạ lùng lan tỏa khắp quán sách nhỏ của Tạ Trần. Chiếc lư hương, tưởng chừng vô dụng trong kỷ nguyên linh khí suy tàn, giờ đây lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn, một minh chứng cho những “Biên Niên Sử Vô Hình” của nhân gian, những câu chuyện thầm lặng được khắc ghi không bằng chữ viết, mà bằng dấu vết thời gian, bằng cảm xúc con người. Tiểu An, vẫn ngồi đó, chăm chú nhìn theo bóng lão khuất dần, rồi lại quay về phía Tạ Trần, ánh mắt như muốn hỏi điều gì đó mà ngôn ngữ chưa thể diễn đạt.
Tạ Trần, với đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không mang ý chế giễu hay tự mãn, mà là một sự thấu hiểu bình dị, một niềm an yên trước sự chuyển mình của vạn vật. Y không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tách trà đã nguội xuống bàn, rồi đưa tay vuốt ve tập giấy mà Tiểu An vừa cẩn trọng ghi chép. Những nét chữ non nớt, dù chưa thật ngay ngắn, nhưng lại chứa đựng một sự nghiêm túc hiếm thấy, như thể cô bé đang chép lại những lời vàng ngọc, những chân lý sẽ định hình một kỷ nguyên.
Tiểu An cảm nhận được sự im lặng đầy ý nghĩa của Tạ Trần. Em biết, tiên sinh không cần em phải nói ra, y đã thấu hiểu mọi suy nghĩ trong lòng em. Em khẽ thở dài một tiếng thật nhẹ, không phải vì mệt mỏi, mà vì một sự giác ngộ vừa ập đến. Em đã từng nghĩ, sự vĩ đại của thế giới này nằm ở những phép thuật bay lượn, những linh khí tụ hội, những cuộc chiến giữa các tông môn. Nhưng qua lời Tạ Trần, em nhận ra, sự vĩ đại ấy lại nằm ngay trong những điều nhỏ bé, bình dị nhất của cuộc đời phàm nhân: một chiếc lư hương cũ kỹ, một nụ cười rạng rỡ của người thợ thủ công, một câu chuyện được truyền từ đời này sang đời khác. Em ngẩng đầu lên, mái tóc đen dài thường được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản của Tạ Trần giờ đây trong mắt em như một vầng hào quang của trí tuệ.
“Tiên sinh,” Tiểu An khẽ gọi, giọng nói vẫn còn chút ngập ngừng nhưng đã chứa đựng sự quyết tâm, “những điều người nói, về ‘linh khí’ của ký ức, của lịch sử… con nghĩ con đã hiểu phần nào. Nó không phải là thứ có thể nhìn thấy, nhưng lại là thứ tồn tại mạnh mẽ nhất, đúng không ạ?”
Tạ Trần khẽ gật đầu, đôi mắt y vẫn lướt qua những trang giấy của Tiểu An. “Đúng vậy, Tiểu An. Những thứ dễ nhìn thấy bằng mắt thường, dễ cảm nhận bằng linh giác, thường cũng là những thứ dễ mất đi. Thiên Đạo rồi cũng suy tàn, linh khí rồi cũng mỏng manh. Nhưng những giá trị vô hình, những thứ được vun đắp từ sâu thẳm nhân tâm, lại là thứ trường tồn mãi mãi. Chúng là sợi dây vô hình kết nối con ngư��i với quá khứ, với hiện tại, và với tương lai. Chúng là dòng chảy không ngừng của sự sống.”
Y dừng lại một chút, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã nhuộm đỏ một góc trời. Thị trấn An Bình, sau một ngày dài, bắt đầu chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc, nhưng vẫn phảng phất chút dư âm của sự giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, giữa những câu chuyện cũ và những khởi đầu mới. Mùi hương của đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi khói bếp vương vất từ những căn nhà xa xa, và cả mùi mực mới từ cuốn sách trên bàn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên.
“Mỗi người, mỗi vật, mỗi câu chuyện đều là một mảnh ghép của ‘Biên Niên Sử Vô Hình’ ấy,” Tạ Trần tiếp lời, giọng nói trầm ấm như dòng suối róc rách chảy qua những phiến đá cổ. “Và nhiệm vụ của chúng ta, là ghi lại, là kể lại những mảnh ghép ấy, để chúng không bị lãng quên, để ‘sức mạnh vô hình’ của nhân tính không ngừng được nuôi dưỡng và lan tỏa.” Y quay lại nhìn Tiểu An, ánh mắt đầy khích lệ. “Con ��ang làm rất tốt, Tiểu An. Con đang là người ghi chép lại ‘lịch sử’ của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người tự mình định nghĩa giá trị, tự mình tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, không cần bất kỳ Thiên Đạo nào sắp đặt.”
Những lời nói của Tạ Trần như tiếp thêm sức mạnh cho Tiểu An. Em cảm thấy một trọng trách lớn lao đang đặt trên vai mình, nhưng đó không phải là gánh nặng, mà là một niềm vinh dự. Em gật đầu thật mạnh, bàn tay nhỏ bé siết chặt cuốn sổ. Trong tâm trí em, hình ảnh Ông Lão Bán Đồ Cổ với chiếc lư hương đồng trên tay, bước chân nhẹ nhõm bước đi dưới ánh hoàng hôn, bỗng trở nên thật vĩ đại, vĩ đại hơn bất kỳ vị tiên nào em từng nghe kể. Đó là sự luân hồi của vạn vật, của những câu chuyện nhân gian sẽ mãi mãi được lưu truyền, qua bao thế hệ kế tiếp, tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng pháp lực hay tiên thuật, mà bằng chính trái tim và trí tuệ của con người.
Em khẽ ghi thêm vài dòng vào cuốn sổ, những dòng chữ cuối cùng của ngày hôm nay, về sự giác ngộ của Ông Lão Bán Đồ Cổ và về những giá trị vô hình mà Tạ Trần đã khai mở. Ánh đèn dầu trong quán sách đã được thắp lên, soi rọi không gian nhỏ bé nhưng chất chứa cả một thế giới triết lý sâu sắc. Ngoài kia, ánh trăng đã bắt đầu lấp ló sau rặng tre, hứa hẹn một đêm tĩnh mịch, nhưng trong lòng Tiểu An, một hạt giống mới đã nảy mầm, một niềm tin mới đã được gieo. Em biết, ngày mai, Thị Trấn An Bình sẽ lại thức giấc, và những câu chuyện mới, những “Biên Niên Sử Vô Hình” mới sẽ tiếp tục được viết nên, bởi chính những con người bình thường, bằng những hành động bình dị nhất.
***
Sáng hôm sau, một luồng sinh khí mới bừng tỉnh trên khắp Thị Trấn An Bình, xua tan đi sự tĩnh lặng của đêm dài. Ánh nắng ban mai rải những tia vàng dịu dàng lên từng mái nhà gỗ, từng con đường đá cuội, tạo nên một bức tranh sống động và ấm áp. Mùi hương của đất ẩm sau đêm sương, mùi khói bếp bay lên từ những gia đình đang chuẩn bị bữa sáng, và cả mùi hoa dại thơm ngát từ những khu vườn nhỏ ven đường, tất cả hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, điểm xuyết thêm sự tươi mới cho buổi bình minh.
Hôm nay là ngày hội lớn nhất của thị trấn – Lễ Hội Mùa Màng. Dù Thiên Đạo đã suy tàn, linh khí đã mỏng manh, và các tiên môn lừng lẫy một thời giờ đây chỉ còn là những cái tên mờ nhạt trong sử sách, nhưng niềm vui của con người trước mùa màng bội thu vẫn vẹn nguyên, thậm chí còn rực rỡ hơn bao giờ hết. Không còn những nghi lễ cầu khấn thần tiên, không còn những phép thuật huyền ảo để mong cầu mưa thuận gió hòa, mà thay vào đó là sự tự lực cánh sinh, là niềm tự hào về những giọt mồ hôi đã đổ xuống, về những hạt giống đã nảy mầm nhờ công sức của chính bàn tay con người.
Từ rất sớm, Thị Trấn An Bình đã rộn ràng trong không khí chuẩn bị. Trên con đường chính dẫn vào quảng trường trung tâm, những thanh niên trai tráng của làng, với gương mặt rạng rỡ và giọng nói hào sảng, hăng hái dựng lên những phông bạt đủ màu sắc. Tay họ thoăn thoắt trang trí cổng chào bằng rơm khô vàng óng, kết hợp với những bông hoa dại đủ màu sắc vừa hái từ sườn đồi. Tiếng cười nói giòn tan, tiếng gọi nhau í ới vang khắp nơi, tạo nên một bản giao hưởng của sự hân hoan. Những khuôn mặt rám nắng, những đôi tay chai sạn vì lao động, giờ đây lại tràn đầy sức sống và niềm vui.
Quán sách của Tạ Trần nằm nép mình bên con phố nhỏ, cách xa quảng trường một chút, nhưng vẫn đủ để cảm nhận được sự náo nhiệt ấy. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, vẫn ngồi an nhiên bên cửa sổ. Y không tham gia vào sự hối hả của đám đông, nhưng đôi mắt sâu thẳm của y, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, đang lặng lẽ quan sát từng cử chỉ, từng nụ cười của những người trẻ. Mái tóc đen dài của y được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, trang phục là bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, nhưng lại toát lên một vẻ thanh cao, thoát tục. Y nhâm nhi tách trà nóng, hương thơm của trà lan tỏa nhẹ nhàng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, đối lập với sự ồn ào bên ngoài.
Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, ngồi đối diện Tạ Trần, cũng đang ngắm nhìn cảnh tượng rộn ràng bên ngoài. Em vẫn mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ thường ngày, nhưng trên gương mặt em lại hiện lên một sự hào hứng khó tả. Em đã quen với việc ghi chép những lời dạy của Tạ Trần, nhưng những khoảnh khắc như thế này, khi được chứng kiến những triết lý ấy hiện hữu trong đời sống, lại mang đến cho em một cảm xúc hoàn toàn khác biệt.
“Tiên sinh, hôm nay thị trấn thật náo nhiệt,” Tiểu An không giấu nổi sự phấn khích, giọng nói vang lên trong trẻo. “Lễ hội mùa màng năm nay có vẻ lớn hơn mọi năm thì phải. Mọi người đều rất vui vẻ.”
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt vẫn lướt qua những gương mặt rạng rỡ của thanh niên đang miệt mài trang trí. “Mỗi mùa màng thu hoạch, con người lại tìm thấy niềm vui, Tiểu An. Đó là lẽ tự nhiên của sự sống. Nhưng niềm vui của năm nay, có lẽ lại khác hơn một chút.”
Tiểu An chớp chớp mắt, khó hiểu nhìn Tạ Trần. “Khác hơn một chút là sao ạ?”
Tạ Trần đặt tách trà xuống, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ đã cũ. “Trước đây, niềm vui của lễ hội mùa màng thường đi kèm với sự cầu nguyện, với niềm tin vào sự ban ơn của Thiên Đạo, của các vị thần linh. Con người ta ăn mừng, nhưng trong lòng vẫn phảng phất sự lo âu, phảng phất sự phụ thuộc. Họ vui vì được ban phát, chứ chưa hẳn vui vì chính công sức của mình. Nhưng giờ đây, khi Thiên Đạo không còn là trung tâm của mọi niềm tin, khi linh khí không còn là nguồn gốc của mọi sự sống, con người bắt đầu tự mình tạo ra niềm vui, tự mình cảm nhận giá trị của lao động, của sự sẻ chia.”
Y nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ tan trên đầu lưỡi, rồi ti���p lời: “Họ không còn chờ đợi sự ban phát từ bên ngoài, mà tự thân họ trở thành nguồn gốc của niềm vui, của sự thịnh vượng. Niềm vui này, Tiểu An, là niềm vui tự thân, niềm vui của sự độc lập, của sự tự chủ. Nó là hạt giống của một kỷ nguyên mới, nơi con người không còn bị ràng buộc bởi những ‘thiên cơ’ hay ‘mệnh số’ do kẻ khác định đoạt, mà tự mình viết nên ‘nhân quả’ cho cuộc đời mình. Con thấy đấy, những gương mặt ấy, dẫu có mệt mỏi, dẫu có lấm lem bùn đất, nhưng lại sáng bừng một thứ ánh sáng khác, một thứ ánh sáng của sự tự hào, của sự mãn nguyện.”
Tiểu An chăm chú lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt em mở to, cố gắng ghi nhớ từng câu chữ. Em cầm lấy cây bút lông và cuốn sổ nhỏ, bắt đầu ghi chép một cách cẩn thận. “Niềm vui tự thân… sự độc lập… sự tự chủ… không phụ thuộc vào Thiên Đạo…” Em lẩm nhẩm, những nét chữ nắn nót xuất hiện trên trang giấy trắng. Em cảm thấy như mình đang được chứng kiến một sự chuyển mình vĩ đại, không phải của trời đất, mà của chính lòng người. Tiếng cười nói, tiếng hò reo của những thanh niên bên ngoài bỗng trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết trong tâm trí em. Đó không chỉ là âm thanh của một lễ hội, mà là âm thanh của một kỷ nguyên mới đang cất tiếng reo vui.
Cảm nhận được sự tập trung của Tiểu An, Tạ Trần khẽ mỉm cười. Y biết, hạt giống triết lý mà y gieo xuống đang nảy mầm trong tâm hồn cô bé. Y lại đưa mắt nhìn ra ngoài, nơi những người phụ nữ của thị trấn đang bày biện những món ăn dân dã, những chiếc bánh làm từ gạo mới, những món nộm rau rừng tươi ngon. Mùi thơm của thức ăn bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi hoa dại, tạo nên một không khí lễ hội vừa chân chất, vừa ấm cúng. Tiếng trống hội bắt đầu vang lên từ phía quảng trường, từng nhịp một, dồn dập và mạnh mẽ, như báo hiệu một sự khởi đầu đầy phấn khích. Tạ Trần nhấp thêm một ngụm trà, ánh mắt y chất chứa một sự bình yên mãn nguyện, chiêm nghiệm về sức sống mãnh liệt của nhân gian.
***
Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, rải những tia nắng vàng dịu khắp qu��ng trường, Lễ Hội Mùa Màng chính thức bắt đầu trong tiếng reo hò vang dội của đám đông. Quảng trường Thị Trấn An Bình, vốn dĩ chỉ là một khoảng đất rộng lớn dùng cho chợ phiên, giờ đây đã biến thành một sân khấu rực rỡ sắc màu của cuộc sống. Những lá cờ phướn đủ màu sắc được treo cao, bay phấp phới trong làn gió nhẹ. Tiếng trống hội dồn dập, cùng tiếng sáo trúc du dương và tiếng nhị réo rắt, tạo nên một bản nhạc lễ hội vừa hào hùng, vừa gần gũi. Mùi thơm của những món ăn dân dã được bày biện khắp nơi: mùi cơm lam nướng, mùi thịt nướng xiên que, mùi xôi gấc đỏ au, và cả mùi rượu gạo nồng nàn, tất cả hòa quyện vào nhau, kích thích mọi giác quan.
Các trò chơi dân gian nối tiếp nhau diễn ra sôi nổi. Nhóm thanh niên trai tráng, với thân hình cường tráng, gương mặt rạng rỡ, giọng nói hào sảng, hăng hái tham gia trò kéo co. Những sợi dây thừng bện bằng rơm rạ to bằng bắp tay, căng như dây đàn dưới sức kéo của hai đội. Tiếng hò reo, tiếng cười đùa vang vọng khắp nơi, mỗi khi một đội nhích được đối thủ về phía mình. Những đôi chân trần dẫm mạnh xuống đất, những gương mặt đỏ bừng vì cố sức, nhưng ai nấy đều rạng rỡ một niềm vui thuần khiết.
Ở một góc khác, trò bịt mắt bắt dê lại thu hút đám trẻ con và các cô gái trẻ. Tiếng cười khúc khích, tiếng la hét khi một người bị bịt mắt lúng túng đuổi theo những “chú dê” lanh lợi, tạo nên một khung cảnh vô cùng sống động. Tiểu Hoạt Bát, một đứa trẻ nhỏ bé, chạy nhảy khắp nơi, mắt sáng, lanh lợi, mặt mũi lấm lem nhưng tràn đầy phấn khích, em vừa reo hò cổ vũ, vừa lén lút chen vào đám đông để xem cho rõ. Em như một biểu tượng sống động cho sức sống mới, cho sự hồn nhiên và niềm vui bất tận của kỷ nguyên Nhân Gian.
Xa hơn một chút, trò ném còn lại đòi hỏi sự khéo léo và chính xác. Những chiếc còn được trang trí bằng vải màu sặc sỡ, bay vút lên không trung, hướng về một vòng tròn nhỏ được treo cao. Các cô gái trẻ trung, với nụ cười tươi tắn, trang phục dân dã nhưng nhiều màu sắc, khéo léo tung những chiếc còn, tạo nên những đường cong mềm mại trong ánh nắng. Mai Hoa, một trong số đó, với sự duyên dáng và hoạt bát của mình, liên tục ném trúng đích, nhận được những tràng pháo tay tán thưởng và tiếng hò reo.
Một nhóm thanh niên khác, với những nhạc cụ tự chế từ tre nứa, đang trình diễn các điệu múa truyền thống. Tiếng sáo réo rắt, tiếng trống dập dìu, tiếng hát cất lên hòa cùng tiếng nhạc cụ, tạo nên một không khí vừa trang trọng, vừa gần gũi. Những điệu múa không còn mang dáng dấp của những nghi lễ cầu thần linh, mà là những điệu múa ca ngợi mùa màng bội thu, ca ngợi sức lao động của con người, ca ngợi tình yêu quê hương đất nước.
Giữa quảng trường, Người Đánh Cờ, với thân hình gầy gò, râu dài, vẻ mặt thường ngày luôn tập trung vào bàn cờ, nay tạm gác lại quân cờ trong tay. Ông cùng Bà Lão Bán Trầu, với lưng còng, mái tóc bạc búi cao, miệng nhai trầu đỏ quạch, răng đen, ngồi trên một chiếc ghế gỗ, miệng không ngừng xuýt xoa, bình luận về những trò chơi và điệu múa.
“Nhìn bọn trẻ xem, sức sống tràn trề!” Bà Lão Bán Trầu cất tiếng, giọng nói tuy già nua nhưng đầy sự phấn khởi. “Chẳng cần đến mấy ông tiên nữa, chúng nó tự làm ra niềm vui rồi. Hồi trước, cứ đến lễ hội là phải cầu khấn đủ thứ, sợ thần linh không ban phước. Giờ thì khác rồi, chúng nó tự tin lắm!”
Người Đánh Cờ khẽ gật đầu, vẻ mặt thư thái, tập trung nhưng cũng hòa mình vào không khí lễ hội. “Đúng vậy, lão bà à. Niềm vui này là niềm vui thật sự, không giả dối. Nó từ trong xương máu mà ra, từ công sức mà có. Không có linh khí thì sao chứ? Con người ta vẫn có thể sống, vẫn có thể vui vẻ, thậm chí còn hơn trước.” Ông khẽ đưa tay vuốt chòm râu bạc, ánh mắt lấp lánh sự chiêm nghiệm.
Tạ Trần đứng ở ngưỡng cửa quán sách, lặng lẽ quan sát toàn bộ khung cảnh. Y không bước chân vào quảng trường náo nhiệt, nhưng tâm trí y lại như hòa vào từng nhịp trống, từng tiếng cười, từng điệu múa. Ánh mắt anh dừng lại trên nụ cười hồn nhiên của những người trẻ, những đôi tay cùng nhau kéo co, những giọng hát không hề có linh lực nhưng vẫn vang vọng đầy sức sống. Y thấy A Cường, sau khi cùng đội mình giành chiến th���ng trong trò kéo co, gương mặt đỏ bừng vì phấn khích, giơ cao tay reo hò.
“Đây là mùa màng của chúng ta, niềm vui của chúng ta!” A Cường cất tiếng, giọng nói hào sảng vang vọng khắp quảng trường. “Chúng ta không cần ai ban phát! Tất cả là nhờ công sức của chúng ta, nhờ sự đoàn kết của chúng ta!”
Những lời nói của A Cường, dẫu đơn giản, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh to lớn, một tuyên ngôn hùng hồn cho kỷ nguyên Nhân Gian. Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi y. Y cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc. Những gì y đã gieo, những triết lý y đã kiên trì truyền đạt, giờ đây đang nảy mầm mạnh mẽ trong lòng những người trẻ tuổi này, không cần phép thuật, không cần sự thăng cấp, mà bằng chính niềm tin vào giá trị của con người. Sức mạnh vô hình của nhân tính, của sự sống, đang bừng nở rực rỡ, không cần đến ánh hào quang của Thiên Đạo. Y nhấp một ngụm trà, cảm nhận sự ấm nóng lan tỏa trong lồng ngực, như một sự xác tín cho con đường mà y đã chọn.
***
Buổi chiều, khi n���ng vàng bắt đầu đổ nghiêng, nhuộm một màu cam đỏ lên những mái nhà và tán cây, không khí lễ hội vẫn sôi động không ngừng. Tuy nhiên, ở một góc quảng trường, một sự cố nhỏ đã xảy ra, khiến không khí đang vui vẻ bỗng chùng xuống đôi chút. Trong một trò chơi dân gian yêu cầu sự khéo léo và một chút may rủi, hai nhóm thanh niên đã tranh giành quyết liệt một vật phẩm, và suýt chút nữa đã nảy sinh xích mích nhỏ. Những lời lẽ có phần gay gắt bắt đầu xuất hiện, và những gương mặt rạng rỡ ban nãy giờ đây lại lộ rõ vẻ khó chịu.
Từ xa, Tạ Trần vẫn lặng lẽ quan sát mọi thứ từ ngưỡng cửa quán sách. Y không trực tiếp can thiệp, nhưng đôi mắt y đã nhìn thấu được ngọn nguồn của vấn đề. Y biết, trong bất kỳ xã hội nào, dù là phàm nhân hay tu sĩ, những mâu thuẫn nhỏ nhặt vẫn luôn tồn tại. Vấn đề không phải là tránh né xung đột, mà là cách chúng ta đối diện và hóa giải chúng. Y khẽ quay sang Tiểu An, giọng nói trầm ấm như làn gió thoảng qua.
“Tiểu An,” Tạ Trần nói nhỏ, ánh mắt vẫn hướng về phía đám đông đang căng thẳng, “Mùa màng dồi dào là do hạt giống tốt, nhưng để hạt giống ấy nảy mầm rực rỡ, cần có sự vun trồng và thấu hiểu. Giống như cuộc sống, không chỉ là sự thắng thua, mà là cách chúng ta cùng nhau vượt qua khó khăn.” Y dừng lại một chút, như để Tiểu An có thời gian suy ngẫm. “Sự cân bằng, Tiểu An. Đó là thứ quan trọng nhất. Giữ được sự cân bằng trong tâm hồn, trong hành động, và cả trong mối quan hệ giữa người với người.”
Tiểu An, với sự nhạy bén và thông minh vốn có, nhanh chóng hiểu ý Tạ Trần. Em biết, tiên sinh không muốn em can thiệp bằng lời lẽ giáo huấn, mà bằng sự thấu hiểu và kết nối. Em khẽ gật đầu, rồi nhanh nhẹn chạy đến bên Mai Hoa, người đang đứng giữa hai nhóm thanh niên, cố gắng xoa dịu tình hình nhưng không mấy thành công.
“Chị Mai Hoa,” Tiểu An khẽ gọi, giọng nói trong trẻo nhưng đủ nghe. “Tiên sinh nói, mùa màng dồi dào không chỉ là do hạt giống tốt, mà còn là do sự vun trồng, sự thấu hiểu. Giống như niềm vui của lễ hội này, không phải của riêng ai, mà là của tất cả chúng ta.” Em đưa ánh mắt trong trẻo nhìn Mai Hoa, rồi cả A Cường, người thanh niên đang có vẻ mặt giận dữ nhất. “Nếu chúng ta cứ mãi tranh giành, thì chẳng phải niềm vui cũng sẽ tan biến hết sao? Sức mạnh vô hình của tình người, của sự đoàn kết, mới là thứ làm nên một mùa màng thực sự bội thu, một lễ hội thực sự trọn vẹn.”
Mai Hoa, vốn là một cô gái hoạt bát và khéo léo, nghe những lời của Tiểu An, đôi mắt chợt sáng lên. Em hiểu ra ý nghĩa sâu xa trong lời nói của cô bé, cũng như hàm ý của Tạ Trần. Em nhìn A Cường và những người khác, rồi khẽ mỉm cười. “Tiểu An nói đúng đấy,” Mai Hoa cất tiếng, giọng nói duyên dáng nhưng đầy sức thuyết phục. “Chúng ta là một mà! Mùa màng là của chung, niềm vui cũng là của chung! Chẳng lẽ một chút thắng thua nhỏ nhặt lại đáng để chúng ta đánh mất đi niềm vui lớn lao này sao?”
Đúng lúc đó, Lão Nông, với làn da đen sạm, tay chân chai sạn, khuôn mặt hiền hậu, đội chiếc nón lá đã cũ, bước đến. Ông là người chứng kiến bao mùa màng đi qua, bao thế hệ lớn lên, và ông hiểu hơn ai hết giá trị của sự hòa thuận. Ông mỉm cười, nụ cười hiền hậu làm tan đi chút căng thẳng còn sót lại.
“Thôi nào các con,” Lão Nông cất tiếng, giọng nói trầm ấm và đầy kinh nghiệm, “Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Để có được hạt gạo ấy, người ta phải nhổ cỏ, bắt sâu, phải biết nhường nhịn nhau nguồn nước, nguồn phân. Mùa màng là của chung, niềm vui cũng là của chung. Tranh giành một chiếc còn, một vật phẩm nhỏ nhoi, mà để mất đi sự đoàn kết của cả làng thì có đáng không?” Ông kể một câu chuyện vui về một lần tranh giành đất đai nhỏ nhặt giữa hai gia đình, cuối cùng lại phải cùng nhau đối mặt với hạn hán, và chỉ khi đoàn kết lại mới vượt qua được.
Những lời nói chất phác, mộc mạc của Lão Nông, cùng với sự khéo léo của Mai Hoa và thông điệp sâu sắc từ Tiểu An, đã nhanh chóng hóa giải tình huống. A Cường, với vẻ mặt đã dịu lại, gãi đầu cười hềnh hệch. “Lão Nông nói phải, Mai Hoa nói phải, Tiểu An cũng nói phải. Chúng con chỉ hơi nóng nảy một chút thôi. Thôi được rồi, chúng ta hòa, r��i chơi lại một ván khác, được không?”
Những tiếng cười vang lên, xua tan đi sự căng thẳng. Trò chơi lại tiếp tục, nhưng lần này, không khí đã khác hẳn. Mọi người chơi với tinh thần vui vẻ hơn, đoàn kết hơn, không còn quá đặt nặng chuyện thắng thua. Họ hiểu rằng, giá trị thực sự của trò chơi, cũng như của cuộc sống, không nằm ở việc ai thắng ai thua, mà là ở hành trình cùng nhau trải nghiệm, cùng nhau sẻ chia niềm vui.
Từ xa, Tạ Trần khẽ mỉm cười. Y đã nhìn thấy sự "nảy mầm" của trí tuệ phàm nhân, của khả năng tự mình hóa giải mâu thuẫn mà không cần đến sự can thiệp của pháp lực hay quyền uy siêu nhiên. Đó chính là "Sức Mạnh Vô Hình" mà y hằng chiêm nghiệm, một sức mạnh không cần đến Thiên Đạo ban phát, mà tự thân mỗi con người đã sở hữu. Tiểu An quay lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt em lấp lánh sự tự hào, như muốn nói: “Tiên sinh, con đã làm được.” Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, một sự ghi nhận không lời, nhưng chứa đựng tất cả sự tin tưởng và khích lệ.
***
Khi đêm buông xuống, màn đêm d��n ôm trọn Thị Trấn An Bình, nhưng lễ hội vẫn tiếp diễn dưới ánh đèn lồng rực rỡ. Hàng trăm chiếc đèn lồng đủ màu sắc, đủ hình dáng được treo khắp quảng trường, tạo nên một biển ánh sáng lung linh, huyền ảo. Ánh trăng sáng vằng vặc trên cao, như một người mẹ hiền từ, dõi theo từng bước chân, từng nụ cười của con người. Mùi đồ ăn nướng vẫn thoang thoảng, hòa quyện với mùi rượu gạo và mùi hoa dại, tạo nên một không khí ấm cúng và say đắm.
Các thanh niên, sau một ngày dài vui chơi và lao động, giờ đây ngồi quây quần bên những đống lửa trại đang cháy bập bùng giữa quảng trường. Ánh lửa nhảy múa, hắt lên những gương mặt rạng rỡ, những nụ cười mãn nguyện. Tiếng nhạc cụ dân gian vẫn vang lên, nhưng lần này là những giai điệu trầm bổng, sâu lắng hơn, những bài ca về cuộc sống, về mùa màng bội thu, về tình yêu đôi lứa, về tình làng nghĩa xóm. Tiếng hát không còn là sự hò reo, mà là những lời ca trữ tình, mang theo cảm xúc chân thật từ đáy lòng. Họ không hát về những vị tiên hay những phép thuật cao siêu, mà hát về ch��nh họ, về những câu chuyện bình dị của nhân gian.
Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu vẫn soi rọi. Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, không gian tĩnh mịch của quán sách đối lập hoàn toàn với sự náo nhiệt bên ngoài. Y chỉ đơn giản ngồi đó, nhấp từng ngụm trà nóng, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra khung cảnh lễ hội qua ô cửa sổ. Những bóng người nhảy múa quanh đống lửa, những chiếc đèn lồng lấp lánh, tiếng hát ca vang vọng trong đêm, tất cả như một bức tranh sống động, một minh chứng hùng hồn cho sự sống mãnh liệt của nhân gian. Tạ Trần không còn vẻ lạnh lùng, châm biếm như đôi khi y vẫn thể hiện khi đối diện với những chấp niệm của tu sĩ, mà thay vào đó là một sự bình yên sâu sắc, một niềm mãn nguyện tràn đầy.
Tiểu An ngồi bên cạnh, trên bàn là cuốn sổ nhỏ của em, giờ đây đã được lấp đầy bằng những dòng ghi chép cẩn thận về những sự kiện trong ngày, về những lời dạy của Tạ Trần, và về những gì em đã cảm nhận được từ lễ hội. Em đã hoàn tất những dòng ghi chép cuối cùng về ‘lễ hội của sự sống���, những dòng chữ khắc họa niềm vui tự thân, sự đoàn kết, và khả năng tự hóa giải mâu thuẫn của con người.
“Tiên sinh,” Tiểu An khẽ cất tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng trong quán sách. “Họ thật vui vẻ. Niềm vui này, có phải là ‘sức mạnh vô hình’ mà người vẫn thường nói không ạ?” Ánh mắt em long lanh, hướng về phía Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự xác nhận.
Tạ Trần quay đầu lại, nhìn Tiểu An. Nụ cười bình yên hiện rõ trên gương mặt y. “Đúng vậy, Tiểu An. Đó chính là sức mạnh của sự sống, của tình người, của những hạt giống đã được gieo và đang nảy mầm rực rỡ. Một thế giới không cần tiên đạo, không cần linh khí, nhưng lại tràn đầy sức sống. Niềm vui này không phải là niềm vui nhất thời, mà là niềm vui bền vững, được xây dựng trên nền tảng của sự tự chủ, của lao động chân chính, của sự thấu hiểu và sẻ chia. Nó là ‘Biên Niên Sử Vô Hình’ đang được viết nên mỗi ngày, bằng chính cuộc đời của những phàm nhân này.”
Y nhẹ nhàng vuốt ve cuốn sách cũ trên bàn, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm được thắp sáng bởi niềm hân hoan của con người. Tạ Trần cảm nhận được sự ‘nảy mầm’ mạnh mẽ của nhân tính trong kỷ nguyên mới, đúng như lời tiên tri đang dần trở thành hiện thực. Thiên Đạo có thể suy tàn, tiên môn có thể không còn, nhưng nhân gian vẫn sẽ tiếp tục, với một sức sống mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Tiểu An cẩn thận gấp cuốn sổ lại, trong lòng tràn đầy cảm xúc và sự hiểu biết mới. Em biết rằng, những gì em đang ghi chép không chỉ là những câu chuyện, mà là những bài học, những triết lý sẽ định hình tương lai. Em sẽ là người lưu giữ và truyền bá những giá trị của kỷ nguyên Nhân Gian, chấp bút cho một bộ sử mới của nhân loại, nơi con người tự mình tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Em nhìn Tạ Trần, thấy y vẫn đang trầm tư, ánh mắt y như chứa đựng cả một vũ trụ. Ánh lửa trại vẫn bập bùng, tiếng hát ca vẫn vọng lại, như một lời khẳng định hùng hồn: sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng nghỉ, vĩnh cửu và rực rỡ.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.