Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1245: Hóa Thạch Linh Khí: Giá Trị Vĩnh Cửu Của Ký Ức Và Nghệ Thuật

Màn đêm Thị Trấn An Bình vẫn còn vương vấn hơi sương lạnh lẽo, nhưng những tia nắng đầu tiên của buổi ban mai đã len lỏi qua kẽ lá, rọi sáng từng ngõ ngách, xua đi bóng tối và mang theo một khởi đầu mới. Lý Phong, với tâm hồn đã được gột rửa và đôi mắt rạng ngời niềm tin, đã rời đi như một người lữ khách tìm thấy hải đăng giữa bão tố, để lại phía sau một không gian tĩnh lặng, nhưng lại tràn ngập những làn sóng cảm hứng vô hình. Tiểu An vẫn còn ngồi đó, ánh mắt ngưỡng mộ dõi theo bóng lưng khuất dần của vị họa sĩ trẻ, rồi chậm rãi khép lại cuốn sổ ghi chép, như muốn niêm phong lại những lời vàng ngọc mà tiên sinh đã ban. Em biết rằng, mỗi lời Tạ Trần nói ra không chỉ là sự khai sáng cho một người, mà còn là những viên gạch đầu tiên xây dựng nên nền móng cho một kỷ nguyên, nơi giá trị của con người được định nghĩa lại, nơi vẻ đẹp không còn nằm ở những phép thuật hay tiên duyên siêu phàm, mà ở chính những điều bình dị nhất, chân thực nhất của nhân gian.

Trong quán sách nhỏ, hương trà thoang thoảng quyện cùng mùi giấy cũ, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa ấm cúng. Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế ngồi, đôi tay khẽ vuốt ve cuốn ‘Vô Vi Chi Đạo’ trên quầy, ánh mắt y xa xăm nhìn ra khoảng không trước mặt, dường như đang dõi theo dòng chảy vô tận của thời gian, nơi những kiếp người luân hồi, những triết lý được sinh ra rồi lại chết đi, để rồi tái sinh trong một hình hài mới. Y không nói gì thêm, chỉ có một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, như bông hoa sen nở giữa bùn lầy, thanh khiết và ẩn chứa vô vàn ý nghĩa. Nụ cười ấy không rạng rỡ, nhưng lại ẩn chứa một sự bình yên sâu sắc, như nhìn thấu được vạn vật luân hồi, nhân quả xoay vần, thấu hiểu rằng mọi sự chuyển dịch đều là lẽ tự nhiên, là một phần không thể thiếu của cuộc sống. Y biết, hạt giống mà y gieo đã bắt đầu nảy mầm, không chỉ trong tâm hồn Lý Phong, mà còn trong biết bao con người khác đang dần nhận ra giá trị của chính mình trong kỷ nguyên không còn tiên đạo này.

Một vài ngày sau, khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, quán sách của Tạ Trần vẫn giữ vẻ tĩnh lặng thường ngày. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, khẽ lay động những trang sách cũ kỹ. Tạ Trần ngồi sau chiếc bàn gỗ đã ngả màu thời gian, tập trung đọc một quyển kinh cổ, nét mặt y bình thản như mặt hồ thu không gợn sóng. Làn da trắng nhợt của y dưới ánh sáng yếu ớt của buổi chiều càng thêm phần thanh thoát, và đôi mắt sâu thẳm của y, mặc dù đang dõi theo từng dòng chữ, vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư thường trực, như thể có thể nhìn thấu vạn vật. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, tôn lên vẻ thư sinh, thoát tục. Bên cạnh y, Thư Đồng Tiểu An vẫn chăm chỉ cặm cụi với cuốn sổ của mình, cây bút lông sột soạt trên giấy, ghi chép lại những lời dạy, những suy ngẫm của tiên sinh mà em đã được nghe trong nh��ng ngày qua. Em gầy gò, nhưng đôi mắt to tròn, đen láy lại sáng lên vẻ thông minh và hiếu học, phản chiếu sự tò mò vô hạn đối với thế giới và những triết lý sâu xa mà Tạ Trần đang truyền đạt. Em mặc một chiếc áo vải thô cũ, nhưng lại sạch sẽ và tươm tất, như muốn thể hiện sự trân trọng đối với tri thức.

Đột nhiên, tiếng cánh cửa gỗ cũ kẽo kẹt hé mở, phá vỡ bầu không khí yên bình. Một bóng người chậm rãi bước vào, mang theo một làn gió nhẹ và mùi hương thoang thoảng của bụi thời gian. Đó là Ông Lão Bán Đồ Cổ, một người khách quen của quán sách, với dáng người hơi còng, mái tóc bạc phơ lưa thưa và đôi mắt mờ đục vì tuổi tác. Tuy nhiên, trong đôi mắt ấy, vẫn còn giữ được sự tinh anh lạ thường khi y đối diện với những cổ vật. Lão khoác trên mình một chiếc áo vải cũ sờn, bạc màu, phản ánh cuộc đời mưu sinh vất vả, nhưng đôi tay lại nâng niu một cách cẩn trọng một chiếc lư hương đồng cổ đã ngả màu thời gian, rêu phong và ố vàng. Vẻ mặt lão đầy ưu tư, thậm chí là có chút tiếc nuối và thất vọng hiện rõ trên từng nếp nhăn.

Ông Lão Bán Đồ Cổ chậm rãi tiến lại gần bàn của Tạ Trần, tiếng bước chân lão nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh mịch trong quán. Lão đặt chiếc lư hương xuống bàn một cách cẩn trọng, như đặt một bảo vật quý giá nhưng cũng chứa đựng một gánh nặng vô hình. Kim loại đã trải qua hàng trăm năm phong sương, chạm khắc tinh xảo hình rồng phượng cuộn mình, nay chỉ còn lại một màu xanh xám của đồng ô-xy hóa. Những đường nét từng rực rỡ nay ẩn mình dưới lớp bụi thời gian, nhưng vẫn toát lên một vẻ đẹp cổ kính, thâm trầm.

“Tiên sinh Tạ, ngài xem giúp ta vật này,” giọng lão khàn đục, mang theo một nỗi ưu tư không thể giấu giếm, “Xưa kia, nó được cho là lư hương tụ linh, có thể cô đọng linh khí, là vật phẩm trấn gia của một dòng tộc tu sĩ danh tiếng. Tổ tiên ta đã truyền lại nó qua nhiều đời, coi nó như một báu vật vô giá, là cầu nối giữa họ và Thiên Đạo. Mỗi lần đốt hương, linh khí trong phòng đều ngưng tụ, khiến cho việc tu luyện trở nên thuận lợi hơn gấp bội. Người ta đồn rằng, nó còn có thể thắp sáng con đường thành tiên cho kẻ phàm tục, ban cho họ cơ duyên hiếm có. Nhưng giờ đây,” lão thở dài một tiếng nặng nề, tiếng thở dài như mang theo cả nỗi tiếc nuối của một thời đại đã qua, “giờ đây, linh khí đã cạn kiệt, Thiên Đạo suy tàn, cái lư hương này chỉ còn là một khối đồng vô tri, nặng trịch. Nó không còn chút linh quang nào, không còn chút sức mạnh nào. Ta đã thử dùng mọi cách, nhưng nó vẫn trơ trọi như một cục đá. Chẳng lẽ, giá trị của nó đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn là một vật trang trí vô dụng?” Lão lắc đầu ngao ngán, ánh mắt mờ đục nhìn chằm chằm vào chiếc lư hương, như thể đang nhìn vào một phần quá khứ huy hoàng đã vĩnh viễn mất đi. Nỗi thất vọng của lão không chỉ là về một món đồ, mà còn là về sự thay đổi của cả thế giới, về một kỷ nguyên đã kết thúc.

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách đang đọc xuống, động tác chậm rãi và đầy suy tư. Y mỉm cười, một nụ cười không phán xét, không cao ngạo, chỉ là sự thấu hiểu sâu sắc. Ánh mắt y vẫn bình thản, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu nỗi lòng của người đối diện. “Mỗi món đồ đều có câu chuyện riêng của nó, lão bá. Linh khí có thể tan biến, nhưng câu chuyện thì không bao giờ.” Giọng y trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán sách, như một dòng suối mát lành len lỏi vào tâm hồn đang khô cằn của ông lão. Lời nói của Tạ Trần không trực tiếp phủ nhận những giá trị cũ, mà mở ra một cánh cửa mới, một cách nhìn nhận khác về "giá trị" và "sự tồn tại".

Tiểu An, đang cặm cụi với những bản ghi chép của mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt em to tròn, lấp lánh sự tò mò. Em nhìn chiếc lư hương cổ kính, rồi lại nhìn ông lão với vẻ mặt đầy ưu tư, và cuối cùng là ánh mắt bình thản của tiên sinh. Em cảm nhận được một nỗi buồn từ ông lão, một sự tiếc nuối cho cái đã mất đi, và em tự hỏi, liệu tiên sinh sẽ nói gì để xoa dịu nỗi buồn ấy, để khai mở một chân lý mới cho lão. Em bắt đầu cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ giữa những đồ vật vô tri và những câu chuyện của con người, một sự liên kết mà trước đây em chưa từng chú ý đến. Tâm trí em đã sẵn sàng để ghi chép lại những lời dạy sắp tới của Tạ Trần, những lời mà em biết sẽ lại là một bài học quý giá về "Nhân Đạo".

Tạ Trần đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt sần sùi, lạnh lẽo của chiếc lư hương đồng. Ngón tay y lướt qua từng đường nét chạm khắc tinh xảo, cảm nhận lớp bụi thời gian và sự hao mòn mà nó đã trải qua. Đôi mắt y khẽ nheo lại, không phải để tìm kiếm dấu vết của linh khí, mà để quan sát từng hoa văn, từng vết hằn, từng chi tiết nhỏ nhất trên bề mặt chiếc lư hương, như thể y đang cố gắng đọc vị lịch sử, đọc vị tâm hồn của người đã tạo ra nó và những người đã từng sở hữu nó. Y không vội vàng, mà dành toàn bộ sự chú ý của mình cho vật phẩm cũ kỹ ấy, như thể nó là một cuốn sách cổ đang chờ được mở ra.

Ông Lão Bán Đồ Cổ vẫn đứng đó, ánh mắt dán chặt vào chiếc lư hương, rồi lại nhìn Tạ Trần với một vẻ bán tín bán nghi. Lão đã nghe nhiều người nói về sự vô dụng của những vật phẩm từng chứa linh khí trong kỷ nguyên suy tàn này, nhưng chưa ai cho lão một lời giải thích thỏa đáng, hay một hy vọng nào để lão có thể trân trọng lại món đồ gia bảo của mình. Lão vẫn giữ một chấp niệm sâu sắc về giá trị cũ, cái giá trị mà đã từng được định nghĩa bằng sức mạnh siêu nhiên và sự kết nối với tiên đạo.

Tạ Trần từ tốn xoay chiếc lư hương trong tay, để ánh sáng yếu ớt của buổi chiều hắt lên những đường nét uốn lượn của nó. Ngón tay y nhẹ nhàng lướt qua những hoa văn cổ xưa, những hình tượng long phượng giao tranh đầy sống động, ẩn chứa một triết lý âm dương sâu sắc, về sự đối lập và hài hòa, về sự luân chuyển không ngừng của vũ trụ. Giọng y trầm ấm, không nhanh không chậm, như đang kể một câu chuyện cổ, một câu chuyện mà ông lão chưa từng được nghe về chính món đồ của mình.

“Lư hương này, đường nét tinh xảo, hoa văn là hình tượng long phượng giao tranh, ẩn chứa triết lý âm dương. Nét chạm khắc này không phải của một người thợ bình thường,” Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt vẫn tập trung vào chiếc lư hương, như thể đang nói chuyện với chính nó. Y không nhắc đến linh khí, không nhắc đến tiên duyên, mà chuyển hướng câu chuyện sang một khía cạnh hoàn toàn khác, một khía cạnh mà ông lão dường như đã bỏ quên. “Lão bá có biết về nghệ nhân tạo ra nó không?”

Ông Lão Bán Đồ Cổ ngỡ ngàng, lão chưa từng nghĩ đến câu hỏi đó. Trong tâm trí lão, chiếc lư hương này chỉ là một vật phẩm mang linh khí, là kết quả của sự ưu ái từ Thiên Đạo, chứ không phải là công sức của một con người phàm trần nào đó. Lão vẫn cố chấp với giá trị cũ, với những gì đã được truyền miệng qua nhiều thế hệ. “Ta chỉ biết nó truyền đời từ trăm năm trước, là vật gia bảo của một gia tộc tu sĩ. Họ dùng nó để cúng tế, hấp thụ linh khí. Người ta nói, nó được rèn từ một loại đồng hiếm, được ngâm trong linh tuyền hàng trăm năm mới có thể thành hình. Bởi vậy, linh khí của nó mới dồi dào đến thế. Nhưng giờ đây… tất cả đã thành hư vô.” Lão lại thở dài, nỗi thất vọng dường như vẫn còn ám ảnh. Lão vẫn không thể thoát ra khỏi cái vỏ bọc của những giá trị cũ.

Tạ Trần khẽ gật đầu, tỏ vẻ thấu hiểu, nhưng nụ cười trên môi y vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, như muốn nói rằng y đã lường trước được câu trả lời này. “Đúng vậy. Nó đã từng là một vật tế, một vật phẩm linh thiêng trong mắt bao thế hệ tu sĩ. Nhưng trước khi nó trở thành vật tế, nó là một tác phẩm. Một tác phẩm của con người.” Giọng Tạ Trần nhấn mạnh vào hai chữ “con người”, như muốn khẳng định lại một chân lý đã bị lãng quên. “Người thợ rèn đồng đã đổ mồ hôi, tâm huyết, dùng đôi tay khéo léo và trí óc tài tình để tạo hình. Hãy nhìn những đường nét này, lão bá. Những vảy rồng, những cánh phượng, từng chi tiết nhỏ nhất đều được chạm khắc tỉ mỉ, sống động như thật. Đây không chỉ là kỹ thuật, mà là sự gửi gắm của tâm hồn, của một thời đại, của m���t nền văn hóa.”

Tạ Trần dùng ngón tay chỉ vào từng chi tiết trên chiếc lư hương, như muốn vẽ lại hình ảnh của người nghệ nhân trong tâm trí ông lão. “Hãy thử tưởng tượng, người thợ ấy đã phải mất bao nhiêu đêm trắng, bao nhiêu ngày dài cặm cụi bên lò lửa, nung đồng, đúc khuôn, rồi lại dùng từng mũi đục, từng nhát búa để gọt giũa, để tạo nên những hoa văn tinh xảo này. Có thể y đã từng là một phàm nhân, không chút linh căn, không chút tiên duyên, nhưng đôi tay y lại có thể tạo ra một vật phẩm đẹp đẽ đến nhường này, một vật phẩm mà ngay cả những tu sĩ cũng phải ngưỡng mộ và sử dụng. Mỗi đường nét, mỗi hoa văn đều là sự gửi gắm của tâm hồn, của một thời đại, của những khát vọng và tín ngưỡng mà người thợ ấy muốn thể hiện. Đó là giá trị của sự sáng tạo, của sự khéo léo, của trí tuệ con người.”

Ông Lão Bán Đồ Cổ bắt đầu lắng nghe một cách chăm chú hơn. Ánh mắt mờ đục của lão dần trở nên tinh anh hơn, không còn vẻ thất vọng ban đầu mà thay vào đó là sự tò mò và một chút ngạc nhiên. Lão chưa từng nhìn chiếc lư hương dưới góc độ ấy. Trong đầu lão, giá trị của nó luôn gắn liền với linh khí, với thế giới tu tiên. Nhưng giờ đây, Tạ Trần đang hé mở một cánh cửa khác, một cánh cửa dẫn đến một thế giới của sự lao động, của nghệ thuật, của tài năng phàm trần. Lão khẽ khàng đưa tay chạm vào chiếc lư hương, cảm nhận lớp vỏ sần sùi, không còn vẻ thờ ơ như trước, mà là một sự trân trọng mới, một sự tò mò muốn khám phá những câu chuyện ẩn sâu bên trong.

Tiểu An nghiêng đầu lắng nghe, đôi mắt em sáng lên. Em bắt đầu ghi chép một cách nhanh nhẹn hơn, từng nét bút đều đặn trên trang giấy. Em nhận ra rằng, tiên sinh Tạ Trần đang không chỉ nói về một chiếc lư hương, mà đang nói về giá trị của mọi thứ trong nhân gian, về những điều bình dị nhưng lại chứa đựng một sức mạnh vô hình, một vẻ đẹp vĩnh cửu. Em hiểu rằng, ngay cả khi linh khí tan biến, thì giá trị của sự lao động, của nghệ thuật, của tâm hồn con người vẫn còn đó, trường tồn mãi mãi. Em cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn với thế giới xung quanh, với những vật phẩm mà trước đây em chỉ coi là vô tri, vô giác.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng giọng điệu của y lại chứa đựng một sức mạnh thuyết phục lạ thường, như đang dẫn dắt ông lão vào một dòng chảy của thời gian, một dòng chảy không ngừng nghỉ của ký ức và lịch sử. Hoàng hôn đã buông xuống bên ngoài khung cửa sổ quán sách, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên những trang sách cũ kỹ và chiếc lư hương đồng cổ. Ánh nắng yếu ớt ấy không làm rạng rỡ chiếc lư hương, mà chỉ làm nổi bật thêm vẻ thâm trầm, cổ kính của nó, như một chứng nhân lặng lẽ của bao thăng trầm.

“Hãy nghĩ xem, lão bá,” Tạ Trần tiếp tục, giọng y nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua, nhưng mỗi lời nói lại ghim sâu vào tâm trí ông lão, “chiếc lư hương này đã tồn tại qua bao đời chủ, chứng kiến biết bao đổi thay của nhân gian. Nó đã không chỉ là một vật phẩm hấp thụ linh khí, mà còn là một chứng nhân thầm lặng của vô vàn câu chuyện, vô vàn khoảnh khắc của cuộc sống.” Tạ Trần khẽ đưa tay, vẽ lên không trung một ��ường cong mơ hồ, như đang phác họa lại dòng thời gian vô tận.

“Từng có một vị cô nương dùng nó để đốt hương trầm trong những đêm trăng thanh vắng, hương trầm lan tỏa khắp phòng, hòa quyện với ánh trăng bàng bạc. Nàng cúi đầu, đôi mắt đẫm lệ, cầu nguyện cho phu quân nàng ra trận được bình an trở về. Mỗi làn khói hương bay lên, không chỉ là lời nguyện cầu, mà còn là nỗi nhớ nhung, là tình yêu son sắt của người vợ trẻ. Chiếc lư hương này đã hấp thụ không phải linh khí trời đất, mà là những cảm xúc chân thật, những nỗi niềm sâu thẳm nhất của nàng.” Tạ Trần dừng lại một chút, để những hình ảnh ấy lắng đọng trong tâm trí ông lão.

“Từng có một đứa bé tinh nghịch, vô tình làm rơi chiếc lư hương này khi đang chơi đùa, để lại một vết lõm nhỏ ngay trên thân. Vết lõm đó, lão bá có thấy không?” Tạ Trần khẽ chỉ vào một điểm nhỏ trên chiếc lư hương, một vết lõm mà ông lão có thể đã nhìn thấy hàng ngàn lần nhưng chưa bao giờ thực sự chú ý. “Vết lõm đó không phải là sự hư hại, mà là dấu ấn của tuổi thơ, của sự hồn nhiên, của một kỷ niệm vui đùa. Nó đã chứng kiến tiếng cười trong trẻo của đứa trẻ, tiếng la mắng nhẹ nhàng của người mẹ, và cả sự tha thứ, yêu thương của gia đình. Đó là một ‘linh khí’ của tình thân, một linh khí của sự sống.”

“Và rồi, từng có một học giả uyên thâm, một đêm khuya ngồi bên chiếc bàn đèn, đốt hương trầm trong chiếc lư này, tìm kiếm tri thức trong những quyển sách cổ. Hương trầm dịu nhẹ giúp y tập trung, tâm trí y bay bổng cùng những ý tưởng mới. Chiếc lư hương này đã trở thành người bạn đồng hành của y trong những đêm dài suy tư, chứng kiến sự miệt mài, khát khao học hỏi của một con người. Nó đã hấp thụ không phải linh khí vũ trụ, mà là ‘linh khí’ của trí tuệ, của sự học hỏi không ngừng nghỉ.”

Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Ông Lão Bán Đồ Cổ, ánh mắt y chất chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. “Đó là những ‘linh khí’ thực sự của nó, lão bá à. Chúng là ký ức, là lịch sử, là sự sống. Chúng không thể nhìn thấy bằng mắt thường, không thể cảm nhận bằng linh giác, nhưng chúng tồn tại một cách mạnh mẽ hơn bất kỳ linh khí nào. Chúng không tan biến theo Thiên Đạo, không suy tàn theo thời gian. Chúng trường tồn, vĩnh cửu.”

Ông Lão Bán Đồ Cổ đứng như trời trồng, lắng nghe từng lời của Tạ Trần. Ánh mắt lão sáng bừng lên, như thể một màn sương dày đặc đã được vén lên, để lộ ra một chân trời mới. Lão khẽ đưa tay run rẩy chạm vào chiếc lư hương, không còn là sự thất vọng hay tiếc nuối, mà là một sự trân trọng sâu sắc, một sự kết nối cảm động với những câu chuyện mà Tạ Trần vừa kể. Những lời nói của Tạ Trần đã chạm đến tận cùng tâm hồn lão, đánh thức những giá trị mà lão đã vô tình bỏ quên.

“Ký ức... lịch sử... sự sống... ta đã quên mất điều đó,” giọng lão run run, đầy xúc động. “Ta chỉ mãi tiếc nuối cái ‘linh khí’ hư vô, cái sức mạnh không còn tồn tại, mà quên đi giá trị thực sự, cái vẻ đẹp tiềm ẩn bên trong món đồ này. Ta đã quá chấp niệm vào những gì đã mất, mà không nhìn thấy những gì còn lại, những gì vĩnh cửu.” Lão ngẩng đầu lên, ��nh mắt đầy biết ơn nhìn Tạ Trần.

Tạ Trần khẽ gật đầu, nụ cười vẫn nhẹ nhàng trên môi. “Linh khí chỉ là một phần nhỏ của giá trị, lão bá. Nó có thể đến rồi đi, như dòng nước chảy xuôi. Nhưng nghệ thuật, sự khéo léo của người thợ đã tạo nên nó, và những câu chuyện mà nó đã chứng kiến qua hàng trăm năm mới là thứ bất biến. Chúng là ‘Biên Niên Sử Vô Hình’ của nhân gian, những câu chuyện thầm lặng được khắc ghi không bằng chữ viết, mà bằng dấu vết thời gian, bằng cảm xúc con người. Chúng là ‘Sức Mạnh Vô Hình’ của tình yêu thương, của sự kiên cường, của trí tuệ phàm nhân, một sức mạnh không cần đến Thiên Đạo ban phát, mà tự thân mỗi con người đã sở hữu.”

Ông Lão Bán Đồ Cổ cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một cái cúi đầu không chỉ là sự tôn kính, mà còn là sự giác ngộ, sự tri ân từ tận đáy lòng. “Thấm thía... thấm thía lắm! Cảm ơn tiên sinh đã khai sáng cho ta. Ta đã hiểu được giá trị thực sự của món đồ này, và cũng hiểu được giá trị của cuộc sống này.” Lão chậm rãi nâng chiếc lư hương lên, đôi tay không còn run rẩy vì nỗi buồn, mà run rẩy vì một sự trân trọng mới mẻ, một niềm tự hào thầm lặng. Chiếc lư hương trong tay lão, giờ đây không còn là một khối đồng vô tri, mà là một kho tàng của ký ức, của lịch sử, của nhân tính.

Tiểu An đã hoàn tất ghi chép của mình. Đôi mắt em long lanh, nhìn Tạ Trần như thể cô bé vừa được chứng kiến một phép màu, một sự biến đổi diệu kỳ trong tâm hồn con người. Em cảm nhận được rằng, tiên sinh không chỉ giúp một ông lão tìm lại giá trị cho món đồ cổ của mình, mà còn giúp ông lão tìm lại giá trị cho chính cuộc đời, cho chính những điều bình dị xung quanh. Em biết rằng, những lời dạy này sẽ là kim chỉ nam cho em, cho thế hệ của em, để ghi lại những “Biên Niên Sử Vô Hình” của một kỷ nguyên mới, nơi con người tự mình định nghĩa giá trị, tự mình tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, không cần bất kỳ Thiên Đạo nào sắp đặt.

Ông Lão Bán Đồ Cổ cúi đầu chào Tạ Trần lần cuối, rồi quay người, bước đi chậm rãi về phía cửa. Bước chân lão không còn nặng nề của sự lo toan, mà mang một sự nhẹ nhõm, thanh thoát lạ thường, như một người đã trút bỏ được gánh nặng trong lòng, tìm thấy con đường của chính mình. Bóng dáng lão khuất dần sau cánh cửa, hòa vào ánh hoàng hôn dịu mát của Thị Trấn An Bình, mang theo một nhận thức mới, một sự trân trọng mới đối với những giá trị vĩnh cửu của ký ức, của nghệ thuật, và của chính cuộc sống con người. Chiếc lư hương trong tay lão, giờ đây, không còn là di vật của một Thiên Đạo đã suy tàn, mà là biểu tượng của sự luân hồi vạn vật, của những câu chuyện nhân gian sẽ mãi mãi được lưu truyền, qua bao thế hệ kế tiếp, tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free