Nhân gian bất tu tiên - Chương 1244: Họa Sĩ Vô Vi: Nét Cọ Vẽ Nhân Gian Bình Dị
Ánh trăng bàng bạc vẫn vương vấn bên khung cửa sổ quán sách, như một dấu ấn bạc của màn đêm vừa qua. Tạ Trần khẽ thở dài, hơi thở nhẹ nhõm như vừa trút bỏ một gánh nặng vô hình. Y đưa tay vuốt ve cuốn sách cổ đang cầm trên tay, ánh mắt y nhìn xa xăm, xuyên qua cửa sổ, hướng về bầu trời đêm đầy sao đã dần phai nhạt, nhường chỗ cho những vệt hồng đầu tiên của bình minh. Tiểu An, sau khi Lan Hương rời đi, vẫn miệt mài ghi chép vào cuốn sổ của mình, từng nét chữ ngay ngắn, cẩn thận, như thể đang khắc ghi lại từng lời dạy của Tạ Trần, những lời lẽ sẽ trở thành nền tảng triết lý cho một kỷ nguyên mới. Cô bé đã thấm nhuần sâu sắc rằng, những lời tiên sinh nói, không chỉ là lời trấn an cho một người mẹ, mà còn là kim chỉ nam cho tương lai của toàn bộ nhân loại. Trong ánh đèn lồng hiu hắt, Tạ Trần khẽ mỉm cười. Y biết rằng, sự thay đổi trong nhận thức của Lan Hương, dù chỉ là một đốm sáng nhỏ bé, nhưng nó sẽ dần lan tỏa, thắp sáng niềm tin cho những người khác, báo hiệu rằng nhiều người dân cũng sẽ dần thay đổi nhận thức, tin tưởng vào kỷ nguyên Nhân Gian và giá trị của cuộc sống bình thường. Và đó, chính là 'nhân quả' mà y đã gieo trồng. Con đường của nhân loại, không cần tiên duyên, không cần thần thông, nhưng lại rộng mở vô biên, hứa hẹn một sự phát triển vượt bậc của văn minh phàm nhân trong mọi lĩnh vực, từ nghệ thuật, khoa học cho đến triết học, một sự bùng nổ của nhân tính và trí tuệ. Đó là một tương lai nơi con người tự mình kiến tạo, tự mình định đoạt, không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ Thiên Đạo hay sự sắp đặt nào.
Bình minh hé rạng, xua tan bóng đêm còn sót lại. Một ngày mới lại bắt đầu tại Thị Trấn An Bình. Tiếng chim hót ríu rít trên cành cây trước quán, tiếng rao hàng của người bán xôi, bánh mì từ xa vọng lại, đánh thức phố phường còn ngái ngủ. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên quầy sách cũ kỹ, nhấp một ngụm trà nóng, hương trà thoảng nhẹ trong không khí buổi sớm mai, quyện lẫn với mùi giấy cũ và mùi trầm hương còn vương vấn. Tiểu An đã dọn dẹp xong xuôi, em đặt cuốn sổ ghi chép gọn gàng bên cạnh chồng sách, rồi lại ra trước cửa quán, quét dọn những chiếc lá vàng rụng đêm qua. Nắng chiều tà, thứ ánh sáng vốn dĩ trầm mặc và u hoài, nay lại nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ, hắt qua khung cửa gỗ đã bạc màu của quán sách, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền gạch cũ kỹ. Không khí mang theo chút se lạnh của cuối ngày, nhưng cũng đủ ấm áp để khiến lòng người ta dịu lại.
Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn ngồi sau quầy, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư thường trực. Y khẽ lật giở từng trang của một cuốn cổ thư đã ố vàng, ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ trên những dòng chữ Hán cổ, như đang tìm kiếm điều gì đó đã bị thời gian vùi lấp. Hương trầm trong quán đã nhạt dần, thay vào đó là mùi mực mới pha từ chiếc nghiên của Tiểu An, cùng mùi trà nóng thoang thoảng. Bên ngoài, tiếng chim hót thưa thớt dần, nhường chỗ cho những âm thanh quen thuộc của phố phường khi chiều buông: tiếng rao của bà lão bán chè, tiếng trẻ con nô đùa trên con hẻm nhỏ, và cả tiếng gió nhẹ lùa qua những tán cây cổ thụ trước cửa.
Chợt, một bóng người cao gầy xuất hiện trước ngưỡng cửa. Đó là Lý Phong, một họa sĩ trẻ tuổi, mái tóc dài buộc lỏng tùy ý, vài sợi lòa xòa trước trán. Y vận một bộ áo vải đơn giản, có chút phong trần bụi bặm của người thường xuyên du hành. Nhưng điều khiến Tạ Trần chú ý nhất không phải là vẻ ngoài của y, mà là ánh mắt. Đôi mắt Lý Phong, vốn dĩ phải rạng ngời sức sống và khát khao sáng tạo của một nghệ sĩ, giờ đây lại mang một vẻ bối rối, lạc lõng và có chút u uất. Y đứng tần ngần một lúc, rồi mới rụt rè bước vào, tựa như kẻ đang lạc bước giữa một mê cung.
"Tiên sinh Tạ Trần, ta là Lý Phong, một kẻ cầm cọ." Lý Phong cất lời, giọng y hơi khàn, mang theo chút mệt mỏi. Y cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một cử chỉ vừa thể hiện sự tôn kính, vừa ẩn chứa nỗi niềm cầu khẩn. "Ta tìm đến ngài vì... ta đã đánh mất phương hướng. Cọ vẽ trong tay ta giờ đây chẳng còn bi���t nên hướng về đâu, tâm hồn ta trống rỗng, không biết nên khắc họa điều gì để thể hiện cái 'vĩ đại' của cuộc đời này nữa."
Tạ Trần khẽ ngước mắt lên, đôi mắt y như hồ nước tĩnh lặng, không chút gợn sóng. Y không nói gì, chỉ nhẹ nhàng khép cuốn sách đang đọc dở lại, đặt gọn gàng lên bàn. "Mời công tử ngồi." Giọng Tạ Trần trầm ấm, thanh đạm, tựa như một làn gió mát lành xoa dịu tâm hồn đang loạn động của Lý Phong. Y chỉ tay về phía chiếc ghế tre đối diện, rồi rót một chén trà nóng đặt trước mặt Lý Phong.
Lý Phong khẽ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống, nhưng vẻ mặt vẫn còn nặng trĩu ưu tư. Y đưa tay mân mê chén trà, hơi nóng từ chén bốc lên, làm mờ đi ánh mắt bối rối của y. "Tiên sinh," Lý Phong tiếp tục, giọng y chất chứa nỗi niềm, "người đời nói, Thiên Đạo suy tàn, tiên nhân không còn. Thời đại tiên đạo phai tàn, những trận chiến long trời lở đất, những cảnh tượng phi thăng hóa tiên giờ chỉ còn là truyền thuyết. Sách sử ghi chép lại những kỳ tích vĩ đại của các bậc tiên nhân, những bức họa cổ kim đều khắc họa vẻ hùng tráng của những thế giới tu luyện, những cuộc chinh phạt thiên địa. Nhưng giờ đây, những cảnh tượng ấy đã không còn, những câu chuyện ấy đã trở thành quá vãng. Ta, một họa sĩ, vốn dĩ luôn tìm kiếm cái hùng vĩ, cái phi thường để gửi gắm vào nét cọ. Nhưng giờ đây, ta không biết nên vẽ gì để thể hiện cái 'vĩ đại' của cuộc đời này nữa. Nguồn cảm hứng của ta đã cạn kiệt, dường như thế giới này đã mất đi vẻ tráng lệ vốn có, chỉ còn lại sự bình dị, tầm thường." Y thở dài, ánh mắt dõi ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. "Trong kỷ nguyên không còn tiên duyên, không còn những phép màu, liệu nghệ thuật của ta còn có ý nghĩa gì không, tiên sinh?"
Tiểu An, ngồi ở một góc khuất, tay vẫn cầm bút, nhưng đôi mắt nhỏ đã hướng về phía hai người, chăm chú lắng nghe từng lời, từng câu. Em cảm nhận được nỗi bối rối sâu sắc trong lời nói của Lý Phong, một nỗi bối rối mà có lẽ nhiều người trong kỷ nguyên này đang phải đối mặt. Tiếng bút sột soạt trên giấy của Tiểu An đã dừng lại, không gian quán sách lúc này chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa, tiếng lách tách của lửa trong lò sưởi nhỏ, và hơi thở nặng nề của Lý Phong.
Tạ Trần nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, đôi mắt y vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng ẩn sâu trong đó là sự thấu hiểu. Y không vội vàng trả lời, để cho Lý Phong có đủ thời gian trút hết nỗi lòng. Mùi trà thơm dịu hòa cùng mùi giấy cũ, tạo nên một không gian tĩnh mịch, thanh khiết. Bên ngoài, những tia nắng cuối cùng của ngày đang dần lụi tắt, nhường chỗ cho sắc tím thẫm của hoàng hôn. Tiếng rao hàng đã xa dần, chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích báo hiệu một đêm nữa lại về.
"Cái vĩ đại... chẳng lẽ chỉ nằm ở những điều phi thường, ở những cảnh tượng vượt ngoài tầm với của phàm nhân sao, Lý Phong?" Tạ Trần cất lời, giọng y trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sức nặng triết lý khiến người nghe phải suy ngẫm. Y không trực tiếp trả lời câu hỏi của Lý Phong, mà lại dùng một câu hỏi khác để gợi mở. Y đặt chén trà xuống, ánh mắt hướng về phía bức tranh thủy mặc treo trên tường, bức tranh vẽ một phong cảnh núi non trùng điệp, mây trắng bồng bềnh, nhưng lại thiếu đi những nét chấm phá của tiên cảnh, chỉ thuần túy là vẻ đẹp của nhân gian.
"Ngươi từng vẽ những tiên nhân vẫy tay trấn áp vạn quân, những thần thú phi thiên độn địa, những linh vật kỳ ảo với sức mạnh khuynh thiên. Nhưng ngươi đã bao giờ dừng lại, vẽ một bà lão bán trầu ngồi bên hiên quán, với nụ cười hiền hậu, hàm răng đen nhánh nhưng đôi mắt lại ánh lên sự bình an của một đời người đã an nhiên tự tại?" Tạ Trần nói, ánh mắt y lướt qua một khung cửa sổ nhỏ, nơi y hình dung ra hình ảnh một bà lão lưng còng, miệng nhai trầu đỏ quạch, tóc búi cao bạc trắng, ngồi lặng lẽ dõi theo dòng người qua lại, mỗi nụ cười, mỗi cái gật đầu đều chất chứa sự từng trải của tháng năm.
"Hay ngươi có từng khắc họa hình ảnh một đứa trẻ ăn mày với ánh mắt đầy hy vọng khi nhận được một chiếc bánh bao, dù quần áo rách rưới, thân hình gầy gò, nhưng ánh mắt ấy lại rạng ngời một sức sống mãnh liệt, một niềm tin ngây thơ vào lòng tốt của con người?" Tạ Trần tiếp tục, giọng y nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng mỗi lời nói lại gieo vào lòng Lý Phong một hạt mầm suy tư. Y nhớ đến hình ảnh một tiểu ăn mày nhỏ bé, gầy gò, đôi mắt to tròn, đang ngồi co ro bên góc phố, nhưng khi nhận được một mẩu bánh, khuôn mặt em sáng bừng lên như được thắp sáng cả một góc trời.
Lý Phong ban đầu chau mày, ánh mắt vẫn còn giữ vẻ bối rối. Những hình ảnh Tạ Trần gợi ra quá đỗi bình thường, quá đỗi đời thường, không hề có chút hùng vĩ hay phi thường nào mà y vẫn hằng theo đuổi trong nghệ thuật. Làm sao một bà lão bán trầu, một đứa trẻ ăn mày có thể sánh với những trận chiến tiên nhân, những cảnh phi thăng hóa thần? Nhưng khi Tạ Trần nói, không gian xung quanh dường như chậm lại, những hình ảnh bình dị ấy lại hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết trong tâm trí Lý Phong, mang theo một vẻ đẹp khác, một vẻ đẹp mà y chưa từng thật sự nhìn thấy.
"Chẳng phải trong mỗi nụ cười, mỗi giọt nước mắt, mỗi hành động nhân ái, mỗi sự kiên cư��ng vượt qua nghịch cảnh của con người, đều ẩn chứa một 'sức mạnh vô hình' và một 'biên niên sử' đáng để khắc họa sao?" Tạ Trần khẽ đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đã dần bao trùm, nhưng những ánh đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng, tạo nên những chấm vàng ấm áp giữa màn đêm. "Sức mạnh ấy không phải là sức mạnh của phép thuật hay thần thông, mà là sức mạnh của ý chí, của lòng nhân ái, của sự đoàn kết. Biên niên sử ấy không phải là biên niên sử của những cuộc chiến tranh hay những kỳ tích, mà là biên niên sử của cuộc sống, của tình người, của những khoảnh khắc chân thật nhất."
Tạ Trần hơi ngừng lại, đôi mắt y vẫn nhìn xa xăm, như đang nhìn thấy những câu chuyện vô hình đang diễn ra xung quanh. "Cái vĩ đại không phải là thứ biến mất, Lý Phong, mà là thứ đã ẩn mình trong những điều bình dị nhất, chờ đợi được người có tâm hồn tinh tế như ngươi phát hiện và tái hiện. Thiên Đạo không còn, nhưng nhân gian vẫn còn. Tiên duyên không còn, nhưng nhân duyên vẫn vẹn nguyên. Sức mạnh của con người không hề suy giảm, mà chỉ chuyển hóa, từ những điều phi thường sang những điều bình dị, từ những thứ hữu hình sang những thứ vô hình, nhưng lại có sức mạnh kiến tạo to lớn hơn bao giờ hết."
Y khẽ nhấp thêm một ngụm trà, rồi tiếp tục, giọng nói càng thêm phần sâu sắc: "Nghệ thuật, trong kỷ nguyên này, không còn là công cụ để ca tụng những điều siêu phàm, mà là chiếc gương phản chiếu linh hồn con người, là cầu nối giữa những trái tim, là tiếng nói của những cảm xúc chân thật nhất. Nó là sự ghi chép lại 'Biên Niên Sử Vô Hình' của mỗi cá nhân, mỗi gia đình, mỗi cộng đồng. Nó là sự thể hiện 'Sức Mạnh Vô Hình' của sự kiên cường, lòng bao dung, và tình yêu thương."
Lý Phong lắng nghe từng lời của Tạ Trần, ánh mắt y dần dần mở rộng, như vừa khám phá ra một chân trời mới. Những sợi dây vô hình đang trói buộc tâm hồn y bấy lâu nay dường như đang dần được cởi bỏ. Những hình ảnh bình dị mà Tạ Trần vừa gợi ra, giờ đây không còn tầm thường nữa, mà trở nên sống động, có hồn, và mang một vẻ đẹp sâu lắng, bền bỉ hơn bất k�� phép thuật hay thần thông nào. Y chợt nhận ra rằng, cái "vĩ đại" mà y tìm kiếm bấy lâu không phải là sự phô trương, mà là sự chân thật, sự kết nối. Nó không phải là thứ ở xa xôi, trên chín tầng trời, mà là thứ nằm ngay trong từng hơi thở, từng nhịp đập của cuộc sống nhân gian này.
Tiểu An, ngồi một góc, đôi mắt sáng lên. Bàn tay nhỏ bé của em lại tiếp tục lướt trên trang giấy, từng nét chữ ngay ngắn, cẩn thận, ghi lại từng lời dạy của Tạ Trần. Em hiểu rằng, đây không chỉ là lời khuyên cho một họa sĩ, mà là một triết lý sống, một cách nhìn nhận thế giới, một định nghĩa mới về giá trị và ý nghĩa của sự tồn tại trong kỷ nguyên Nhân Gian. Em cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, muốn ghi lại tất cả, để những lời lẽ này không chỉ là của riêng tiên sinh, mà sẽ được lan tỏa, trở thành nền tảng cho những thế hệ mai sau.
Ánh sáng bên ngoài đã hoàn toàn chìm vào bóng tối, chỉ còn lại ánh trăng sáng vằng vặc chiếu qua khung cửa sổ, cùng ánh đèn lồng hiu hắt trong quán. Không khí trong quán sách trở nên ấm áp lạ thường, không phải bởi sức nóng của lửa, mà bởi sự giao thoa của những tư tưởng, của những linh hồn đang tìm kiếm chân lý. Tiếng người đánh cờ từ bàn cờ nhỏ gần đó khẽ bình luận: "Nước cờ này, ẩn chứa thiên cơ!", câu nói bỗng dưng mang một ý nghĩa sâu sắc hơn trong bối cảnh cuộc đối thoại của Tạ Trần và Lý Phong. Bà lão bán trầu, người đã ngồi yên lặng nghe câu chuyện từ nãy đến giờ, khẽ nhai trầu, đôi môi đỏ chót khẽ mỉm cười, như đã tìm thấy sự đồng điệu trong triết lý của Tạ Trần. Tiểu ăn mày, đứa trẻ nhỏ bé đang ngồi bên cửa sổ, ngây thơ ngước nhìn ánh trăng, đôi mắt to tròn lấp lánh như những vì sao. Tất cả những hình ảnh đó, những âm thanh đó, những con người đó, đều là những mảng màu sống động, những "biên niên sử vô hình" đang chờ đợi được Lý Phong khắc họa.
Sau cuộc trò chuyện, Lý Phong đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần. Lần này, cái cúi đầu của y không còn mang vẻ bối rối hay cầu khẩn nữa, mà thay vào đó là sự tôn kính, lòng biết ơn sâu sắc và một niềm cảm hứng cháy bỏng, r��ng ngời. Ánh mắt y không còn vẻ u uất, lạc lõng, mà thay vào đó là sự rõ ràng, quyết tâm và niềm tin mãnh liệt vào con đường phía trước. Y cảm thấy như một gánh nặng đã được trút bỏ, một bức màn che mờ tâm trí đã được kéo lên, để lộ ra một thế giới đầy màu sắc và ý nghĩa mà y chưa từng thật sự nhìn thấy.
"Tiên sinh Tạ Trần," Lý Phong nói, giọng y đã trở nên trong trẻo và mạnh mẽ hơn rất nhiều, như tiếng suối reo giữa rừng sâu, "lời của ngài như một tia sáng soi rọi tâm hồn ta, như tiếng chuông cảnh tỉnh đánh thức ta khỏi cơn mê muội. Ta đã hiểu... cái vĩ đại không cần phải tìm kiếm ở đâu xa, nó nằm ngay trong mỗi con người, mỗi khoảnh khắc bình dị của cuộc sống này. Nó là nụ cười của một người mẹ, là giọt mồ hôi của người nông phu, là ánh mắt kiên cường của kẻ lữ hành, là sự sẻ chia giữa những con người. Nó là bản chất của nhân tính, là giá trị cốt lõi của sự tồn tại."
Y siết chặt bàn tay, như muốn nắm giữ lấy nguồn cảm hứng vô tận vừa bùng lên trong lòng. "Ta sẽ dùng nét cọ của mình để vẽ nên những 'biên niên sử vô hình' đó, để khắc họa 'sức mạnh vô hình' của nhân gian này. Ta sẽ không còn chạy theo những ảo ảnh của tiên đạo, không còn khao khát những điều phi thường xa vời. Thay vào đó, ta sẽ trở về với cội nguồn, trở về với con người, với cuộc sống chân thật nhất." Lý Phong ngẩng đầu, ánh mắt y nhìn thẳng vào Tạ Trần, tràn đầy quyết tâm. "Để nhân gian này biết rằng, ngay cả khi không có tiên duyên, chúng ta vẫn có thể tạo nên những kiệt tác của chính mình, những kiệt tác mang đậm hơi thở của sự sống, của tình người, của một kỷ nguyên mới."
Tạ Trần khẽ gật đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi y. Nụ cười ấy không rạng rỡ, nhưng lại ẩn chứa một sự bình yên sâu sắc, như nhìn thấu được vạn vật luân hồi, nhân quả xoay vần. Y chỉ khẽ đưa tay, vuốt ve cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' đang đặt trên quầy, tựa như đang chạm vào chính linh hồn của kỷ nguyên Nhân Gian.
Lý Phong cúi đầu chào Tạ Trần lần cuối, rồi quay người, bước đi chậm rãi về phía cửa. Bước chân y không còn vẻ nặng nề của s�� lo toan, mà mang một sự nhẹ nhõm, thanh thoát lạ thường, như một người đã trút bỏ được gánh nặng trong lòng, tìm thấy con đường của chính mình. Bóng dáng y khuất dần sau cánh cửa, hòa vào ánh trăng bàng bạc của màn đêm Thị Trấn An Bình, mang theo một nguồn cảm hứng mới, một định hướng mới cho nghệ thuật, một khởi đầu mới cho chính y. Y rời đi với một niềm tin mãnh liệt rằng, những bức tranh sắp tới của y sẽ không chỉ là những nét vẽ đơn thuần, mà sẽ là những minh chứng sống động cho giá trị của cuộc sống bình thường, cho vẻ đẹp tiềm ẩn trong mỗi khoảnh khắc của nhân gian.
Tiểu An gấp lại cuốn sổ của mình, ánh mắt em nhìn Tạ Trần với sự ngưỡng mộ và thấu hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết. Cô bé biết rằng, lời nói của tiên sinh không chỉ giúp một họa sĩ tìm lại được cảm hứng, mà còn gieo mầm cho một nền văn hóa, một nền nghệ thuật hoàn toàn mới mẻ, nơi giá trị của con người được đặt lên hàng đầu. Đó là một nền nghệ thuật sẽ ghi lại 'Biên Niên Sử Vô Hình' của những người phàm, và lan tỏa 'Sức Mạnh Vô H��nh' của tình nhân loại. Em hiểu rằng, mình đang là một phần của lịch sử, là người ghi chép lại những viên gạch đầu tiên xây dựng nên kỷ nguyên "Nhân Gian Bất Tu Tiên", nơi con người tự mình kiến tạo nên định mệnh, tự mình tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, không cần bất kỳ Thiên Đạo nào sắp đặt. Và đó, chính là con đường rộng mở vô biên, hứa hẹn một sự phát triển vượt bậc của văn minh phàm nhân trong mọi lĩnh vực, từ nghệ thuật, khoa học cho đến triết học, một sự bùng nổ của nhân tính và trí tuệ.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.