Nhân gian bất tu tiên - Chương 1243: Tương Lai Không Tiên Duyên: Con Đường Rộng Mở Của Nhân Gian
Bóng chiều tà dần buông, dát một lớp vàng óng lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, xuyên qua ô cửa sổ lớn của quán sách Tạ Trần, vẽ nên những vệt sáng lay động trên nền nhà lát gỗ cổ kính. Trong không gian tĩnh mịch ấy, mùi giấy cũ phảng phất, quyện với hương gỗ đàn hương thanh khiết từ những kệ sách cao chất ngất, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, dường như thời gian cũng muốn ngừng lại mà lắng nghe. Tạ Trần, với thân hình gầy gò nhưng thanh thoát, đang chậm rãi sắp xếp lại một chồng cổ thư cũ kỹ trên chiếc bàn gỗ lim đã sờn bóng, từng động tác đều toát lên vẻ ung dung, tự tại. Làn da y trắng nhợt dưới ánh sáng nhập nhoạng, nhưng đôi m���t sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vô thường của nhân thế. Mái tóc đen dài của y được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không hề phô trương, hoàn toàn phù hợp với bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn mà y vẫn thường mặc.
Ngồi ngay ngắn bên cạnh y, Thư Đồng Tiểu An vẫn miệt mài với cuốn sổ nhỏ và cây bút lông của mình, đôi mắt to tròn chăm chú ghi lại từng nét chữ, từng lời giáo huấn mà cô bé đã lắng nghe được từ buổi chiều với vị Bán Tiên vừa rời đi. Tiếng lật sách xào xạc của Tạ Trần và tiếng bút lông sột soạt trên giấy của Tiểu An là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên lặng trong quán, tạo nên một giai điệu bình dị, quen thuộc.
Bỗng, cánh cửa gỗ lim của quán sách khẽ mở ra, tiếng bản lề kẽo kẹt nhẹ nhàng như một lời thì thầm. Một người phụ nữ trẻ bước vào, bóng dáng nàng in hằn trên nền ánh sáng chiều tà đang tắt dần. Đó là Mẫu Thân Lan Hương, một gương mặt quen thuộc của Thị Trấn An Bình, một người mẹ trẻ có nét mệt mỏi hằn sâu trên khóe mắt, không phải vì lao động vất vả, mà bởi những ưu tư, lo lắng vẫn vương vấn trong lòng. Nàng mặc bộ trang phục giản dị của người dân thị trấn, đã bạc màu theo năm tháng, nhưng vẫn toát lên vẻ đoan trang. Đôi mắt nàng, dù có chút quầng thâm vì thiếu ngủ, vẫn ánh lên tình yêu thương con cái sâu sắc, một tình cảm bản năng và chân thành nhất của bậc làm mẹ.
Lan Hương bước đi chậm rãi, đôi mắt nàng quét qua những kệ sách cao ngất, rồi dừng lại ở hình ảnh Tạ Trần và Tiểu An. Có lẽ, trong tâm trí nàng, nơi đây không chỉ là một quán sách, mà còn là một nơi chốn của sự tĩnh lặng, nơi những câu hỏi nhân sinh được lắng nghe và soi chiếu. Tạ Trần ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười với nàng, một nụ cười nhẹ nhàng như gió thoảng, không hề có ý dò xét hay đánh giá.
"Tiên sinh Tạ Trần," Lan Hương cất tiếng, giọng nàng khẽ run, mang theo một nỗi lo lắng khó giấu. "Tiểu nữ mạo muội quấy rầy tiên sinh vào giờ này. Nhưng tiểu nữ có một nỗi lo canh cánh trong lòng, không biết nên bày tỏ cùng ai..." Nàng dừng lại, ánh mắt ngập ngừng, như thể sợ hãi lời nói của mình sẽ trở thành gánh nặng cho người nghe.
Tạ Trần buông chồng sách xuống, ánh mắt y nhìn thẳng vào Lan Hương, biểu lộ sự kiên nhẫn và thấu hiểu. "Mẫu thân có điều gì cần phân ưu, cứ việc nói ra. Đạo lý nhân gian, vốn dĩ là để con người tương trợ lẫn nhau, gỡ bỏ những nút thắt trong tâm tưởng."
Lan Hương hít một hơi thật sâu, như để lấy lại dũng khí. "Tiên sinh à, con ta năm nay vừa tròn năm tuổi. Một đứa trẻ khỏe mạnh, thông minh, nhưng... tiểu nữ không khỏi lo lắng cho tương lai của nó. Con ta sinh ra trong thời đại này, một thời đại không còn tiên đạo, không còn những 'tiên duyên' mà người đời trước vẫn hằng khao khát. Liệu, liệu đây có phải là một sự thiệt thòi lớn lao cho nó không? Liệu con đường nó đi có quá chông gai, quá mịt mờ khi không có bàn tay của thần tiên dẫn lối, không có cơ hội được chạm đến sức mạnh siêu phàm?"
Nàng nhìn Tạ Trần, đôi mắt đầy vẻ cầu khẩn, như thể đang tìm kiếm một lời trấn an, một câu trả lời cho nỗi sợ hãi đã gặm nhấm lòng nàng bấy lâu. Trong tâm khảm của nàng, và có lẽ là của rất nhiều người phàm khác, khái niệm "tiên duyên" vẫn còn là một thứ gì đó vô cùng thiêng liêng, một con đường tắt dẫn đến quyền năng và sự bất tử, một bảo chứng cho một tương lai huy hoàng. Việc con cái họ sinh ra trong một thời đại mà "tiên duyên" đã trở thành dĩ vãng, không khỏi khiến họ cảm thấy bứt rứt, hụt hẫng, thậm chí là tội lỗi, như thể họ đã để mất đi một điều gì đó vô cùng quý giá cho thế hệ sau. Nàng tự hỏi, liệu không có tiên duyên, con mình có còn được xã hội trọng vọng, có còn cơ hội để tạo dựng nên điều gì đó vĩ đại, hay sẽ chỉ mãi là một hạt cát nhỏ bé, vô danh trong dòng chảy vô thường của nhân gian? Nỗi lo lắng ấy, nó không chỉ là của riêng nàng, mà là tiếng lòng chung của cả một thế hệ đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên hoàn toàn mới. Nàng vẫn còn ám ảnh bởi những câu chuyện về những bậc tiền bối từng bay lượn trên mây, từng hô phong hoán vũ, từng nắm giữ vận mệnh chúng sinh, và tự hỏi, liệu con mình có thể đạt được điều gì tương tự mà không có những "phép thần thông" ấy?
Tạ Trần vẫn giữ nụ cười nhẹ trên môi, y không vội vã trả lời ngay. Y khẽ gật đầu, ra hiệu cho Lan Hương ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện bàn trà. Tiểu An, vẫn giữ nguyên tư thế chăm chú, nhưng đôi mắt cô bé đã rời khỏi cuốn sổ, chuyển sang nhìn Lan Hương, rồi lại nhìn Tạ Trần, dường như cũng đang chờ đợi câu trả lời từ tiên sinh của mình. Ánh sáng bên ngoài đã yếu dần, những bóng đèn lồng trong quán được thắp lên, tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu, ấm áp, xua tan đi chút u tối cuối ngày. Mùi hương trầm nhẹ từ chiếc lò hương nhỏ đặt trên bàn bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi trà thơm dịu mà Tạ Trần vừa mới pha, tạo nên một bầu không khí thân mật, suy tư, lắng đọng. Tạ Trần nhẹ nhàng rót một chén trà nóng, đưa cho Lan Hương, rồi tự mình nhấp một ngụm, ánh mắt vẫn bình thản như mặt nước hồ thu.
"Mẫu thân Lan Hương," Tạ Trần cất tiếng, giọng y trầm ấm, chậm rãi, như dòng suối chảy qua ghềnh đá, gột rửa những lo toan. "Tiên sinh không cần phải lo lắng quá nhiều. Nỗi lo của người, vốn dĩ là nỗi lo chung của không ít bậc làm cha làm mẹ trong thời đại này. Nhưng, xin người hãy suy xét kỹ, 'tiên duyên' xưa kia, nó thực sự là một con đường rộng mở hay chỉ là một lối mòn hẹp hòi?"
Y dừng lại một chút, để những lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí Lan Hương. "Con đường tu tiên, con đường của 'tiên duyên', vốn dĩ chỉ dành cho số ít. Nó yêu cầu căn cốt phi thường, linh khí dồi dào, và cả sự chấp nhận đánh đổi những giá trị nhân sinh để đổi lấy quyền năng và tuổi thọ. Không ít tu sĩ, trên con đường truy cầu sự bất tử, đã dần 'mất người', đánh mất cảm xúc, ký ức, và thậm chí là nhân tính của chính mình. Những thứ mà họ đạt được, liệu có thực sự là 'cái được' hay chỉ là 'cái mất' lớn lao hơn?"
Tạ Trần khẽ đặt chén trà xuống, tiếng chạm nhẹ của gốm sứ vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Nay nhân gian không còn tiên đạo, linh khí mỏng manh, con đường 'tiên duyên' đã hoàn toàn khép lại. Nhưng, mẫu thân à, con đường của mỗi đứa trẻ trong kỷ nguyên này, lại rộng mở hơn ngàn lần so với bất kỳ thời đại nào trước đây. Giá trị của một người không còn nằm ở việc họ có thể 'bay lượn trên mây' hay 'trường sinh bất lão', mà ở những gì họ kiến tạo, những gì họ yêu thương, và cách họ sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa. Đó là một con đường của sự tự do, của sự phát triển đa dạng, không bị gò bó bởi những khuôn mẫu hay định kiến cũ kỹ."
Lan Hương lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt nàng vẫn còn chút hoài nghi, nhưng đã bắt đầu ánh lên tia sáng của sự suy tư. Nàng vẫn còn bị ám ảnh bởi những câu chuyện về các tiên nhân, về những phép thuật kinh thiên động địa, và khó có thể hình dung một thế giới không có những điều đó lại có thể "rộng mở" hơn.
Tạ Trần hiểu được sự giằng xé trong lòng nàng. Y tiếp tục, giọng điệu vẫn ôn hòa nhưng đầy sức thuyết phục. "Người đã nghe về 'Biên Niên Sử Vô Hình' chứ? Hay 'Sức Mạnh Vô Hình' mà chúng ta đã từng bàn luận?" Y nhắc đến những khái niệm mà y đã chia sẻ với Lão Sử Gia và vị Bán Tiên trong những ngày gần đây, những khái niệm đang dần định hình nên triết lý cốt lõi của Kỷ Nguyên Nhân Gian. "Chính những điều đó, thưa mẫu thân, chính là nền tảng cho con đường rộng mở của thế hệ sau."
"Biên Niên Sử Vô Hình, không phải là ghi chép những cuộc chiến tranh long trời lở đất của các tu sĩ, hay những kỳ tích thần thông. Nó là lịch sử của sự thay đổi trong tư duy con người, của những nỗ lực bình dị nhưng vĩ đại trong việc kiến tạo một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nó là lịch sử của những người dân Thị Trấn An Bình đã tự mình đoàn kết chống chọi với trận lũ lụt, không còn chờ đợi sự cứu rỗi từ những thế lực siêu nhiên. Nó là lịch sử của những học sinh tìm thấy 'kỳ quan bình dị' trong từng bông hoa, ngọn cỏ, trong từng bài học về lòng nhân ái và sự sẻ chia. Đó là một loại lịch sử hoàn toàn mới, một loại lịch sử mà con người tự mình viết nên, bằng chính bàn tay và khối óc của mình."
"Và 'Sức Mạnh Vô Hình' cũng tương tự như vậy. Nó không phải là linh khí, không phải là phép thuật. Nó là trí tuệ để ki��n tạo, là lòng nhân ái để kết nối, là sự kiên cường để vượt qua mọi khó khăn. Nó là khả năng đoàn kết, khả năng sáng tạo, khả năng yêu thương và thấu hiểu. Sức mạnh này không cần phô trương, không cần những phép thuật kinh thiên động địa. Nhưng nó đủ để dựng xây cả một thế giới, đủ để vun đắp một nền văn minh, đủ để mang lại hạnh phúc và ý nghĩa cho mỗi cuộc đời. Nó là sức mạnh của sự sống, của sự sáng tạo, của tình yêu thương và sự kết nối giữa người với người. Chính nhờ những điều đó, mà con người mới có thể tự mình phá cục, tự mình định đoạt vận mệnh của mình, không còn bị ràng buộc bởi Thiên Đạo hay tiên nhân."
Tạ Trần nhấp thêm một ngụm trà, ánh mắt y nhìn thẳng vào Lan Hương, biểu lộ một sự tin tưởng tuyệt đối vào tiềm năng của nhân loại. Tiểu An ngồi bên cạnh, đã hoàn toàn dừng việc ghi chép, đôi mắt to tròn lấp lánh sự thấu hiểu. Cô bé gật gù, như thể đã thấm nhuần từng lời của tiên sinh.
Lan Hương vẫn ngồi bất động, nhưng đôi mắt nàng đã không còn vẻ hoài nghi nh�� lúc đầu. Nàng bắt đầu hình dung ra một thế giới khác, một thế giới mà nàng chưa từng nghĩ đến, nơi những giá trị bình dị lại trở nên vĩ đại, nơi con người không còn bị ám ảnh bởi những cuộc truy cầu vô vọng. Nàng chợt nhận ra rằng, nỗi lo của nàng bấy lâu nay, có lẽ không phải là vì con mình "thiệt thòi", mà là vì nàng vẫn còn chấp niệm vào những quan niệm cũ kỹ, vào một "tiên duyên" đã lỗi thời.
"Tiên sinh Tạ Trần," nàng khẽ thốt lên, giọng nói đã bớt đi vẻ lo lắng. "Tiểu nữ... tiểu nữ đã hiểu phần nào. Nhưng, liệu con ta có thể tìm thấy con đường của riêng mình trong một thế giới rộng lớn như vậy, khi mà không có những tấm gương tiên nhân để noi theo, không có những kinh thư tu luyện để học hỏi?" Nàng vẫn còn chút do dự, bởi thói quen hướng về những hình mẫu vĩ đại đã ăn sâu vào tâm trí nhiều thế hệ.
Tạ Trần mỉm cười, một nụ cười ấm áp như ánh nắng chiều. "Mẫu thân à, mỗi hạt mầm đều mang trong mình một cây đại thụ. Con người không cần những khuôn mẫu cứng nhắc của tiên nhân, bởi vì mỗi ng��ời là một vũ trụ riêng, mang trong mình những tiềm năng và khát vọng độc đáo. Con của người, và tất cả những đứa trẻ khác, sẽ tự mình tìm thấy con đường của chúng. Có đứa sẽ trở thành một người thợ thủ công khéo léo, tạo ra những vật phẩm tuyệt mỹ từ đôi bàn tay. Có đứa sẽ trở thành một học giả uyên bác, khai mở tri thức cho nhân loại. Có đứa sẽ là một nông phu cần mẫn, gieo trồng sự sống trên mảnh đất này. Hay một người thầy thuốc, cứu giúp chúng sinh. Hoặc một người nghệ sĩ, tô điểm cho cuộc đời bằng những giai điệu, những nét vẽ. Thậm chí, có thể trở thành một người lãnh đạo tài ba, kiến tạo nên một xã hội công bằng và thịnh vượng. Tất cả những con đường đó, đều là những con đường vĩ đại, đều mang lại giá trị thực sự cho nhân gian."
Y nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã bắt đầu len lỏi qua những tầng mây, chiếu rọi xuống thị trấn. "Quan trọng hơn cả là sự luân hồi của vạn vật. Các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách lặp lại những gì người xưa đã làm, mà bằng cách tự mình định nghĩa lại giá trị, tự mình tìm kiếm hạnh phúc. Mỗi đứa trẻ sinh ra trong thời đại này, đều là một trang giấy trắng, chờ đợi được viết nên một câu chuyện hoàn toàn mới, một câu chuyện không còn bị ám ảnh bởi sự trường sinh vô vọng hay quyền năng hư ảo, mà tập trung vào sự trọn vẹn của một đời người."
Những lời của Tạ Trần như dòng suối mát lành, dần gột rửa đi mọi lo lắng, mọi chấp niệm trong lòng Lan Hương. Nàng cảm thấy một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Khuôn mặt nàng, vốn dĩ đã hằn lên vẻ mệt mỏi, giờ đây dần giãn ra, thay vào đó là một sự thanh thản, nhẹ nhõm. Đôi mắt nàng, không còn vẻ u sầu, mà ánh lên tia sáng của niềm hy vọng, của sự tin tưởng vào một tương lai tươi sáng hơn cho con mình, và cho cả Kỷ Nguyên Nhân Gian này. Nàng nhận ra rằng, thế giới không "tiên duyên" không phải là sự thiếu thốn, mà là một cơ hội vĩ đại để con người tự định nghĩa lại giá trị của mình, để mỗi cá nhân được tự do phát triển theo cách riêng.
Trăng đã lên cao, chiếu rọi vằng vặc qua khung cửa sổ, ánh sáng bạc tràn vào quán sách, làm nổi bật những chồng sách cổ và chiếc Nhân Quả Luân Bàn nhỏ đặt trên kệ cao. Tiếng côn trùng đêm từ ngoài vọng vào, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, bình yên đến lạ. Hương trầm trong quán đã lan tỏa khắp nơi, bao trùm Lan Hương trong một cảm giác an nhiên hiếm có.
Lan Hương đứng dậy, nàng cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một cái cúi đầu không chỉ là sự tôn kính, mà còn là sự biết ơn sâu sắc từ tận đáy lòng. "Tiên sinh Tạ Trần," nàng nói, giọng nàng đã trở nên trong trẻo và thanh thoát hơn rất nhiều, "tiểu nữ đã hiểu. Cảm ơn người đã khai sáng cho tiểu nữ. Con ta, và tất cả những đứa trẻ khác trong kỷ nguyên này, sẽ có một tương lai tươi sáng, theo cách của riêng chúng, bằng chính những giá trị chân thực nhất của nhân gian."
Tạ Trần khẽ gật đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. "Đúng vậy, mẫu thân. Mỗi hạt mầm đều mang trong mình một cây đại thụ. Và nhân gian này, chính là mảnh đất màu mỡ nhất để những cây đại thụ ấy vươn mình, chạm đến bầu trời."
Lan Hương quay người, bước đi chậm rãi về phía cửa. Bước chân nàng không còn vẻ nặng nề của sự lo toan, mà mang một sự nhẹ nhõm, thanh thoát lạ thường, như một người đã trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Bóng dáng nàng khuất dần sau cánh cửa, hòa vào ánh trăng bàng bạc của màn đêm Thị Trấn An Bình.
Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm. Y đưa tay vuốt ve cuốn sách cổ đang cầm trên tay, ánh mắt y nhìn xa xăm, xuyên qua cửa sổ, hướng về bầu trời đêm đầy sao. Tiểu An, sau khi Lan Hương rời đi, lại tiếp tục ghi chép vào cuốn sổ của mình, từng nét chữ ngay ngắn, cẩn thận, như thể đang khắc ghi lại từng lời dạy của Tạ Trần, những lời lẽ sẽ trở thành nền tảng triết lý cho một kỷ nguyên mới. Cô bé đã thấm nhuần sâu sắc rằng, những lời tiên sinh nói, không chỉ là lời trấn an cho một người mẹ, mà còn là kim chỉ nam cho tương lai của toàn bộ nhân loại. Trong ánh đèn lồng hiu hắt, Tạ Trần khẽ mỉm cười. Y biết rằng, sự thay đổi trong nhận thức của Lan Hương, dù chỉ là một đ��m sáng nhỏ bé, nhưng nó sẽ dần lan tỏa, thắp sáng niềm tin cho những người khác, báo hiệu rằng nhiều người dân cũng sẽ dần thay đổi nhận thức, tin tưởng vào kỷ nguyên Nhân Gian và giá trị của cuộc sống bình thường. Và đó, chính là 'nhân quả' mà y đã gieo trồng. Con đường của nhân loại, không cần tiên duyên, không cần thần thông, nhưng lại rộng mở vô biên, hứa hẹn một sự phát triển vượt bậc của văn minh phàm nhân trong mọi lĩnh vực, từ nghệ thuật, khoa học cho đến triết học, một sự bùng nổ của nhân tính và trí tuệ. Đó là một tương lai nơi con người tự mình kiến tạo, tự mình định đoạt, không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ Thiên Đạo hay sự sắp đặt nào.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.