Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1249: Vần Thơ Nhân Gian: Tiếng Lòng Của Một Kỷ Nguyên Mới

Dòng chảy thời gian tại Thị Trấn An Bình dường như chậm lại sau mỗi câu chuyện được hóa giải, mỗi mâu thuẫn được san bằng bằng sự thấu hiểu. Ánh chiều tà hôm ấy, khi Lão Trương và Bà Lý rời khỏi quán sách của Tạ Trần, mang theo sự nhẹ nhõm và nụ cười hiền hậu hiếm hoi, không khí quán vẫn còn vương vấn dư âm của lòng nhân ái. Tiểu An, với cuốn sổ ghi chép đã đầy ắp những câu chuyện đời thường, vẫn còn ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ, tay cầm bút nhưng ánh mắt lại hướng về phía tiên sinh của mình, người đang trầm tư bên kệ sách.

Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố nhã nhặn, mái tóc đen dài buộc gọn, chậm rãi sắp xếp lại những chồng sách cũ kỹ. Đôi mắt sâu thẳm của y, thường ngày vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại mang một nét mãn nguyện hiếm thấy. Y không vội vàng, mỗi động tác đều nhẹ nhàng, cẩn trọng như đang nâng niu từng mảnh ký ức, từng hạt bụi thời gian. Tiếng lật sách khe khẽ hòa cùng tiếng gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ gỗ mục, mang theo mùi giấy cũ, mực và chút hương trà thoang thoảng từ chén trà còn ấm trên bàn. Không gian quán sách ấm cúng, tĩnh lặng, tựa như một hải đăng tri thức giữa biển khơi nhân gian đang chuyển mình.

Tiểu An nhìn tiên sinh, trong lòng vẫn còn vương vấn bài học về "nhân quả" và "thấu hiểu" mà Tạ Trần đã giảng giải cho Lão Trương và Bà Lý. Em đã ghi chép cẩn thận từng lời, từng ánh mắt, từng biểu cảm của hai người láng giềng kia, cảm thấy như mình đang nắm giữ những viên gạch đầu tiên, xây dựng nên nền móng cho một kỷ nguyên mới. Những câu chuyện tưởng chừng nhỏ bé, tầm thường ấy, dưới góc nhìn của tiên sinh, lại trở thành những bài học vô giá, những "Biên Niên Sử Vô Hình" về cách con người tự định nghĩa lại giá trị của mình, không cần đến tiên đạo hay linh khí. Em chợt nhận ra, sự "mất người" mà Tạ Trần từng nhắc đến, không chỉ là sự đánh mất cảm xúc, ký ức khi tu hành, mà còn là sự đánh mất khả năng thấu cảm, khả năng nhìn thấy giá trị của những điều bình dị trong cuộc sống. Và giờ đây, khi Thiên Đạo suy kiệt, khi con đường thành tiên không còn là chấp niệm duy nhất, con người dường như đang tìm lại được những giá trị tưởng chừng đã mất ấy.

Tạ Trần cảm nhận được ánh mắt của Tiểu An, y khẽ quay đầu lại, mỉm cười nhẹ. "Tiểu An, con vẫn còn bận tâm điều gì ư?" Giọng y trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối róc rách giữa thung lũng.

Tiểu An vội vàng gấp cuốn sổ lại, đứng dậy cung kính cúi chào. "Thưa tiên sinh, con đang suy nghĩ về những lời ngài đã nói. Về sự 'thấu hiểu' và 'nhân quả'. Con cảm thấy như... như những điều đó thật sự có một sức mạnh to lớn, hơn cả những pháp thuật cao siêu mà con từng nghe kể trong các cuốn truyện cũ."

Tạ Trần đặt cuốn sách cuối cùng lên kệ, phủi nhẹ tay. "Sức mạnh không nhất thiết phải là sức mạnh của sự hủy diệt hay biến hóa. Sức mạnh của sự gắn kết, của lòng nhân ái, của khả năng chuyển hóa những điều tiêu cực thành tích cực, cũng là một dạng sức mạnh. Hơn nữa, nó là sức mạnh bền vững, tồn tại vĩnh cửu, không phụ thuộc vào linh khí hay Thiên Đạo." Y bước đến chiếc bàn trà, châm thêm nước vào ấm, mùi trà thơm nhẹ nhàng lan tỏa. "Con ghi chép rất cẩn thận, Tiểu An. Những điều con ghi lại không chỉ là câu chuyện, mà là những hạt mầm cho tương lai của Nhân Gian."

Đúng lúc đó, một tiếng chuông gió khẽ kêu leng keng từ phía cửa, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của quán. Một thanh niên trẻ tuổi bước vào, vóc dáng thư sinh, trang phục giản dị nhưng sạch sẽ. Đôi mắt chàng trai sáng ngời, tràn đầy nhiệt huyết, nhưng cũng ẩn chứa một chút dè dặt, lo lắng. Trên tay chàng là một tập giấy cũ, buộc bằng sợi dây gai thô. Đó là Lý Mặc, một nhà thơ trẻ đang tìm kiếm con đường cho riêng mình giữa dòng chảy đổi thay của thời đại.

Tạ Trần quay lại, ánh mắt y lướt qua Lý Mặc, nhận ra vẻ lo lắng cùng sự khao khát được thấu hiểu trong đôi mắt chàng thi sĩ trẻ. Y khẽ gật đầu, ra hiệu mời khách vào.

Lý Mặc cúi đầu thật sâu, giọng nói của chàng mang một chút e dè nhưng cũng đầy sự chân thành. "Tại hạ Lý Mặc, bái kiến tiên sinh Tạ Trần. Ta đã nghe danh ngài từ lâu, tiên sinh là bậc hiền giả thấu hiểu vạn vật, là người có thể nhìn rõ nhân tâm, nhìn thấu nhân quả. Nghe nói ngài là chủ của quán sách này, nơi lưu giữ những trí tuệ của Nhân Gian. Tại hạ mạo muội đến đây, mong được ngài chỉ giáo đôi lời về những vần thơ ta vừa sáng tác." Chàng nâng tập thơ trên tay lên một chút, ánh mắt đầy sự mong chờ. "Trong thời buổi hỗn loạn này, khi những giá trị cũ đang dần tan biến, con người ta đang lạc lối trong việc tìm kiếm một con đường mới. Ta chỉ muốn dùng thơ ca của mình để ghi lại những điều ta thấy, những điều ta cảm nhận được từ cuộc sống bình dị của phàm nhân. Nhưng ta vẫn chưa biết liệu con đường này có đúng đắn hay không, liệu có được thế nhân đón nhận hay không."

Tạ Trần tiến đến chiếc bàn nhỏ, nơi Lý Mặc đang đứng, ánh mắt y nhìn thẳng vào chàng thi sĩ trẻ. "Văn chương là tiếng lòng, Lý Mặc. Nếu nó xuất phát từ chân tâm, từ những điều con người thật sự cảm nhận, thì tự nhiên sẽ có giá trị. Nó không cần phải theo khuôn mẫu nào, cũng không cần phải chạy theo những điều phi phàm. Cái đẹp không nằm ở sự phô trương, mà nằm ở sự chân thật, ở sự rung động mà nó mang lại cho người đọc." Y đưa tay chỉ về phía chiếc ghế đối diện. "Mời ngươi ngồi. Ngươi cứ đọc, ta sẽ lắng nghe. Mọi lời nói, mọi vần thơ đều là một phần của ‘nhân quả’, là một dấu ấn trong dòng chảy của thời gian."

Tiểu An, vẫn còn đứng cạnh bàn, đã ghi chép xong những lời vừa rồi của Lý Mặc và Tạ Trần. Em ngẩng đầu lên, ánh mắt tò mò nhìn về phía Lý Mặc, chờ đợi những vần thơ mà chàng trai này đã dày công sáng tác. Em cảm thấy một sự hứng thú lạ thường. Liệu những vần thơ này sẽ nói về điều gì? Liệu chúng có giống như những câu chuyện "Biên Niên Sử Vô Hình" mà em vẫn ghi chép mỗi ngày không? Bầu không khí trong quán sách chợt trở nên lắng đọng, như chờ đợi một điều gì đó mới mẻ sắp sửa cất lên.

***

Lý Mặc cúi đầu cảm ơn Tạ Trần, rồi chậm rãi ngồi xuống. Chàng nhẹ nh��ng mở tập thơ cũ kỹ của mình, tay khẽ vuốt ve những trang giấy ố vàng. Ánh mắt chàng thi sĩ trẻ tuổi vẫn còn chút e dè, nhưng khi bắt đầu hít thở sâu, một luồng nhiệt huyết bỗng bùng lên trong đôi mắt ấy, xua tan đi mọi sự ngập ngừng. Chàng ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, rồi nhìn Tiểu An, ánh mắt như muốn tìm kiếm sự đồng cảm. Tạ Trần khẽ gật đầu, nhấp một ngụm trà, ánh mắt tĩnh lặng nhưng đầy sự chú ý, tạo cho Lý Mặc một cảm giác yên tâm và được lắng nghe.

Lý Mặc bắt đầu đọc, giọng chàng ban đầu còn hơi khàn và nhỏ, nhưng càng về sau, càng lúc càng nhập tâm, giọng đọc trở nên trầm bổng, ngân nga, như một dòng suối chảy qua những ghềnh đá, mang theo âm hưởng của gió, của lá, của đất trời.

"Chẳng cầu trường sinh, chẳng vọng phi thăng,

Chỉ mong một kiếp sống an lành.

Gió heo may về, lá vàng xào xạc,

Mái tranh nghèo, ấm áp tình người.

Sớm mai thức dậy, hương cơm gạo mới,

Khói lam chiều vương vấn bếp nhà.

Trẻ thơ nô đùa, tiếng cười giòn giã,

Bóng mẹ hiền, vá áo bên hiên.

Đâu cần tiên thuật, đâu cần linh khí,

Chỉ cần tấm lòng thấu hiểu, sẻ chia.

Mâu thuẫn hóa giải, tình làng nghĩa xóm,

Cùng nhau vun đắp, một đời bình an.

Núi xanh biếc, sông dài cuồn cuộn,

Thiên nhiên ban tặng, chẳng của riêng ai.

Con người nhỏ bé, giữa trời đất rộng,

Tìm thấy giá trị, trong mỗi sớm mai.

Không tranh đoạt, không mưu cầu quyền thế,

Chỉ sống chân thật, thuận lẽ tự nhiên.

Tâm an tịnh, đời sống giản đơn,

Vạn vật luân hồi, nhân gian vĩnh cửu."

Những vần thơ của Lý Mặc không nói về những kiếm pháp uyên thâm, những phép thuật siêu phàm, hay những cuộc chiến tranh đoạt linh khí như những áng văn chương tu tiên thường thấy. Thay vào đó, nó ca ngợi những điều bình dị nhất: bữa cơm, tiếng cười trẻ thơ, tình làng nghĩa xóm, sự hòa thuận, và sự an yên trong tâm hồn. Mỗi câu thơ như một nét vẽ chân thực về cuộc sống của phàm nhân, về vẻ đẹp của những điều mà bấy lâu nay đã bị lu mờ bởi chấp niệm thành tiên. Tiếng chim hót xa xa từ ngoài cửa sổ, tiếng b��t sột soạt của Tiểu An khi em chăm chú ghi chép, tất cả hòa quyện vào giọng đọc của Lý Mặc, tạo nên một bản hòa tấu trầm lắng và đầy cảm xúc. Mùi trà mới pha và mùi gỗ cũ của quán sách như càng làm sâu sắc thêm không khí lắng đọng ấy.

Tạ Trần nghe từng lời thơ, ánh mắt y vẫn giữ vẻ tĩnh lặng, nhưng khóe môi y khẽ cong lên một nụ cười mỉm. Y đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng vỗ tay một tiếng. "Hay lắm, Lý Mặc. Thơ của ngươi... không tìm kiếm những điều phi phàm, mà lại tìm thấy sự vĩ đại trong chính sự bình thường. Nó như một dòng suối mát lành giữa sa mạc khô cằn của những lời ca tụng vô vị về sức mạnh và quyền năng."

Lý Mặc, vẫn còn đắm chìm trong cảm xúc của những vần thơ mình, ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự mong chờ. "Tiên sinh quá khen. Nhưng liệu những vần thơ này có được thế nhân đón nhận? Liệu chúng có đủ sức lay động lòng người trong một thời đại mà ai ai cũng từng khao khát phi thăng, trường sinh?"

Tạ Trần chậm rãi nói, giọng y vang vọng trong không gian quán sách, mang theo một sự trầm tĩnh và triết lý sâu sắc. "Thế nhân từng khao khát điều đó, là bởi họ bị dẫn dắt bởi một chấp niệm, một giấc mộng hão huyền về quyền năng và sự bất tử. Nhưng giờ đây, khi Thiên Đạo suy kiệt, khi cái giá của sự 'thành tiên' đã quá rõ ràng – đó là sự 'mất người', đánh mất bản ngã, đánh mất nhân tính – thì con người ta đang dần thức tỉnh. Họ đang tìm kiếm một lẽ sống khác, một con đường khác để tìm thấy sự trọn vẹn."

Y nhìn Lý Mặc, ánh mắt y như muốn nhìn thấu tâm can chàng thi sĩ trẻ. "Thơ của ngươi, Lý Mặc, chính là tiếng lòng của kỷ nguyên này. Nó không phải là sự từ bỏ, mà là sự trở về. Trở về với những giá trị cốt lõi của con người: tình cảm, sự thấu hiểu, lòng nhân ái, và sự an yên trong những điều giản dị nhất. Những vần thơ ấy, tuy không có linh khí hay pháp lực, nhưng lại mang một sức mạnh tiềm ẩn, sức mạnh của sự thức tỉnh, sức mạnh của việc kiến tạo nên một nền văn hóa mới, nơi con người không còn chạy theo ảo ảnh mà tìm thấy ý nghĩa trong chính cuộc sống hiện tại."

Tạ Trần kh�� nhấp một ngụm trà, rồi nói tiếp. "Những bài thơ ca ngợi cuộc sống bình dị, ca ngợi nhân tính, ca ngợi sự gắn kết giữa người với người... đó chính là những "Biên Niên Sử Vô Hình" mà Tiểu An đang ghi chép. Chúng sẽ là những viên gạch xây nên tư tưởng, định hình giá trị và văn hóa của các thế hệ tương lai. Ngươi không chỉ là một thi sĩ, Lý Mặc, ngươi còn là một người tiên phong, một người đang góp phần vẽ nên bức tranh của kỷ nguyên Nhân Gian."

Tiểu An, sau khi ghi chép xong, ngẩng đầu lên, ánh mắt em vẫn còn long lanh. Em cảm thấy một sự đấu tranh nội tâm mạnh mẽ. Em đã ghi chép rất nhiều về những câu chuyện hằng ngày, nhưng chưa bao giờ em nghĩ rằng thơ ca, một hình thức nghệ thuật, lại có thể mang ý nghĩa sâu sắc đến vậy trong việc định hình một kỷ nguyên. Em đã từng nghe về những bài thơ ca ngợi các vị tiên, các phép thuật thần thông, nhưng những vần thơ của Lý Mặc lại hoàn toàn khác. Chúng nói về những điều gần gũi, chân thật đến mức em có thể cảm nhận được bằng cả trái tim mình. Em cố gắng nắm bắt tinh thần của k�� nguyên mới, cố gắng thấu hiểu hoàn toàn sự chuyển đổi giá trị từ tu tiên sang nhân gian, thể hiện qua những vần thơ mộc mạc mà sâu sắc ấy. Em cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa mới, một thế giới mới đang dần hé mở, nơi vẻ đẹp không còn nằm ở sự phi phàm mà nằm ở chính sự bình thường.

Bầu không khí trong quán sách trở nên trang trọng hơn bao giờ hết. Lý Mặc, với đôi mắt rưng rưng, cảm thấy như mình vừa được gột rửa tâm hồn, được tiếp thêm một nguồn sức mạnh tinh thần to lớn. Những lời của Tạ Trần không chỉ là sự khen ngợi, mà còn là sự khẳng định, là kim chỉ nam cho con đường nghệ thuật mà chàng đã lựa chọn. Chàng biết rằng, con đường này sẽ không dễ dàng, nhưng với sự thấu hiểu và khích lệ của Tạ Trần, chàng tin mình có thể tiếp tục bước đi.

***

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và những chiếc đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, hắt những vệt sáng vàng ấm áp lên những giá sách cũ kỹ trong quán. Không khí trong quán sách chợt trở nên se lạnh hơn một chút, nhưng sự ấm áp từ những lời nói và vần thơ vẫn còn vương vấn.

Lý Mặc đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, trong lòng tràn đầy cảm kích và một niềm tin vững chắc. "Tiên sinh Tạ Trần, những lời ngài vừa nói như một luồng gió mát lành thổi tan đi mọi hoài nghi trong lòng ta. Ngài đã cho ta một con đường, một niềm tin vững chắc hơn vào lời thơ của mình. Ta sẽ tiếp tục viết, để tiếng lòng nhân gian được vang vọng, để những giá trị của cuộc sống bình dị, của tình người được lan tỏa." Giọng chàng thi sĩ trẻ vang lên mạnh mẽ, không còn chút e dè nào, đôi mắt sáng rực lên một ngọn lửa của sự quyết tâm. Chàng cảm thấy như mình đã tìm thấy mục đích sống, không phải là tìm kiếm sự bất tử hay quyền năng, mà là ghi lại vẻ đẹp của sự sống, của nhân tính.

Tạ Trần khẽ xua tay, ánh mắt y vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng khóe môi y vẫn vương một nụ cười mãn nguyện. "Đó là con đường mà Nhân Gian đang cần, Lý Mặc. Hãy để ngòi bút của ngươi vẽ nên một thế giới mới, nơi vẻ đẹp không cần dựa vào những điều xa vời, những ảo ảnh của tu tiên, mà nằm ngay trong chính bản chất của con người, trong từng khoảnh khắc bình dị của cuộc đời. Nghệ thuật chân chính, không phải là sự mô phỏng những điều thần thánh, mà là sự phản ánh chân thực nhất của cuộc sống." Y nhìn Lý Mặc, ánh mắt y như chứa đựng một thông điệp vô hình. "Những bài thơ của ngươi, chính là những hạt mầm triết lý, những viên ngọc quý sẽ soi sáng con đường cho các thế hệ sau, giúp họ hiểu rằng giá trị của một đời người không nằm ở sự thăng thiên hay trường sinh, mà nằm ở cách họ sống, cách họ yêu thương và cách họ cống hiến cho nhân gian."

Lý Mặc một lần nữa cúi chào thật sâu, rồi xoay người bước ra khỏi quán sách, bóng dáng chàng dần khuất vào màn đêm. Mỗi bước chân của chàng thi sĩ trẻ dường như đều trở nên vững chãi hơn, mang theo một trọng trách lớn lao nhưng cũng đầy vinh quang.

Sau khi Lý Mặc rời đi, quán sách lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có, chỉ còn tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa và ánh đèn lồng lay động. Tiểu An cất cuốn s��� ghi chép của mình vào trong ngực áo, khuôn mặt em vẫn còn đọng lại vẻ suy tư sâu sắc. Em nhìn Tạ Trần, ánh mắt em ánh lên sự ngưỡng mộ và một chút bối rối.

"Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng em nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng. "Con cảm thấy như... những bài thơ này đang nói lên điều mà bấy lâu nay con chưa thể gọi tên được. Con đã ghi chép rất nhiều câu chuyện về cách con người giải quyết mâu thuẫn, về y học dưỡng sinh, về những điều bình dị. Nhưng con chưa bao giờ nghĩ rằng những điều đó lại có thể trở thành thơ ca, trở thành một thứ nghệ thuật lay động lòng người đến vậy. Nó... nó không giống những bài thơ cũ mà con từng đọc, những bài thơ ca ngợi các vị tiên, các phép thuật."

Tạ Trần tiến lại gần Tiểu An, khẽ vuốt mái tóc em. "Đó chính là sự khác biệt, Tiểu An. Những vần thơ cũ ca ngợi tiên đạo, bởi vì đó là chấp niệm của một thời đại. Nhưng giờ đây, chấp niệm ấy đã dần tan biến. Con người đang tìm lại bản chất của mình, tìm lại những giá trị đã bị lãng quên. Thơ ca của Lý Mặc, và những câu chuyện con đang ghi chép, chính là sự phản ánh của sự thay đổi ấy. Nó là tiếng nói của một kỷ nguyên mới, nơi con người không còn khao khát thoát ly khỏi trần thế để trở thành bất tử, mà khao khát sống trọn vẹn, chân thực ngay trong kiếp nhân sinh này."

Y nhìn ra cửa sổ, nơi màn đêm đã bao phủ hoàn toàn, chỉ còn ánh trăng mờ nhạt và những vì sao lấp lánh trên cao. "Sự luân hồi của vạn vật không ngừng nghỉ, Tiểu An. Các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng tiến bước. Và những 'Biên Niên Sử Vô Hình' của con, những vần thơ của Lý Mặc, chính là ngọn hải đăng dẫn lối cho họ. Chúng sẽ là nền tảng cho một nền văn minh phàm nhân phát triển rực rỡ, không cần đến phép thuật hay linh khí, mà dựa trên trí tuệ, lòng nhân ái và sự trọn vẹn của con người."

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy chứa đựng cả sự kỳ vọng và niềm tin vào tương lai. "Sức mạnh vô hình, Tiểu An, không chỉ nằm ở những câu chuyện đời thường, mà còn nằm ở những vần thơ, những nét vẽ, những bản nhạc được sinh ra từ chính trái tim con người. Đó chính là cách chúng ta kiến tạo nên một thế giới trọn vẹn, nơi mỗi cá nhân, dù là phàm nhân, cũng đều là một phần không thể thiếu của dòng chảy luân hồi vĩnh hằng của vạn vật."

Tiểu An gật đầu, ánh mắt em giờ đây đã hiểu rõ hơn bao giờ hết. Em biết rằng, công việc ghi chép của mình không chỉ là một hành động đơn thuần, mà là một phần của dòng chảy lớn lao, một phần của sự kiến tạo nên một kỷ nguyên mới. Em nhìn Tạ Trần, thấy y vẫn đang trầm tư, ánh mắt y như chứa đựng cả một vũ trụ, một vũ trụ đang không ngừng luân hồi, không ngừng khám phá ý nghĩa của sự sống, vĩnh cửu và rực rỡ, dù không có tiên đạo hay linh khí. Và em biết, những vần thơ như của Lý Mặc, được Tạ Trần thấu hiểu và ủng hộ, sẽ là một trong những cột trụ vững chắc nhất cho kỷ nguyên Nhân Gian, nơi văn hóa và nghệ thuật phàm nhân sẽ trỗi dậy mạnh mẽ, định hình tư tưởng và giá trị của các thế hệ tương lai, chứng minh rằng sự trọn vẹn không cần tìm kiếm ở những điều xa vời, mà nằm ngay trong chính bản chất của cuộc đời bình thường.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free