Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1240: Sức Mạnh Bình Phàm: Khi Mưa Lũ Thử Thách Nhân Tâm

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời phía Tây Thị Trấn An Bình. Ánh tà dương vàng vọt vẫn còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong, lấp lánh trên dòng nước lững lờ của con sông nhỏ chảy qua thị trấn, trước khi dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch. Quán sách của Tạ Trần, nằm trên một gò đất cao hơn đôi chút, giờ đây cũng chìm trong bóng tối, chỉ còn lại ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ bên trong, như một đốm lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn giữa không gian rộng lớn. Tiểu An khép lại cuốn sổ, ánh mắt cô bé kiên định và đầy niềm tin vào những triết lý mà cô bé đang học hỏi. Cô bé biết, vai trò của mình không chỉ là một thư đồng, mà còn là một người ghi chép, một người gìn giữ và lan truyền những giá trị cốt lõi này. Cô bé ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, người vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn theo bóng dáng những đứa trẻ khuất dần. Trong khoảnh khắc ấy, Tiểu An cảm thấy một sức nặng của trách nhiệm, nhưng cũng là một niềm vinh dự lớn lao. Cô bé đã sẵn sàng cho vai trò của mình, sẵn sàng trở thành một trụ cột của kỷ nguyên mới, nơi những giá trị của nhân tính sẽ được trân trọng hơn bất kỳ sức mạnh nào. Tương lai của Nhân Gian, sau bao nhiêu năm dài đằng đẵng dưới cái bóng của Tiên Đạo, cuối cùng cũng đang dần được định hình, không phải bởi những phép thuật siêu phàm, mà bởi chính những con người bình dị, những trái tim chân thật và những khối óc được khai sáng.

Đêm hôm đó, sự tĩnh mịch không kéo dài. Một sự thay đổi bất ngờ của tiết trời đã phá vỡ sự bình yên vừa mới được thiết lập. Từ phía thượng nguồn, những đám mây đen kịt không biết từ đâu ùn ùn kéo đến, nuốt chửng cả vầng trăng non và những v�� sao lấp lánh. Gió bắt đầu rít lên từng hồi, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo và mùi đất nồng nồng. Không lâu sau, những hạt mưa đầu tiên rơi xuống, lách tách trên mái ngói, rồi nhanh chóng biến thành một trận mưa rào xối xả, trút nước như thác đổ xuống Thị Trấn An Bình đang say ngủ. Tiếng nước xối xả đập vào mái nhà gỗ, tiếng gió rít qua các khe cửa, nghe như tiếng gào thét của một con quái vật vô hình, báo hiệu một tai họa sắp ập đến.

Trong bóng đêm đặc quánh, những ngọn đèn dầu trong các ngôi nhà bắt đầu nhấp nháy, rồi tắt dần, chỉ còn lại sự đen tối bao trùm cùng với tiếng mưa không ngớt. Dòng sông nhỏ vốn hiền hòa chảy qua thị trấn bỗng trở nên hung dữ, gầm gào, nước dâng lên nhanh chóng, cuốn theo cành cây, lá khô và những mảnh rác rưởi từ thượng nguồn. Tiếng nước chảy xiết nghe rợn người, như thể dòng sông đang nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Mùi đất ẩm nồng nặc hòa lẫn với mùi ẩm mốc của nước mưa tràn vào không khí, tạo nên một cảm giác ngột ngạt và lo lắng tột cùng.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia sáng đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua lớp mây dày đặc, mờ mịt, thì tai họa đã thực sự ập đến. Nước lũ bắt đầu tràn vào các con phố, nhấn chìm những khu vực thấp trũng, biến những con đường quen thuộc thành những dòng sông đục ngầu. Những ngôi nhà mái thấp, những cửa hàng nhỏ ven sông bị nước nhấn chìm một phần, đồ đạc trôi lềnh bềnh. Tiếng kêu gọi giúp đỡ, tiếng hò hét vang vọng khắp thị trấn, không phải là tiếng hoảng loạn mà là tiếng thúc giục nhau, tiếng báo động cho những người còn chưa kịp phản ứng.

“Mọi người! Nhanh tay di chuyển đồ đạc lên cao! Trẻ con, người già sơ tán về khu chợ cũ! Khu đó cao hơn, nước sẽ không tới được!” Tiếng hô hào vang dội của Vương Đại Ngưu, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nay hằn lên vẻ lo lắng nhưng đầy kiên quyết, át đi cả tiếng nước chảy. Y vận đồ thợ săn quen thuộc, nhưng thay vì cung tên, giờ đây y đang dùng hết sức mình để đẩy một chiếc tủ gỗ nặng trịch lên bậc thềm cao hơn cho một gia đình.

Gã thợ săn không đợi ai sai bảo, không trông chờ vào một vị tiên nhân nào giáng thế, mà ngay lập tức trở thành người dẫn đầu, tự mình tổ chức công việc cứu hộ. Y lao vào dòng nước, cõng một bà lão run rẩy trên lưng, đưa bà đến nơi an toàn. Sau đó, y quay lại, dùng sức mạnh của mình để giúp đỡ những người khác di chuyển tài sản. Mồ hôi y lấm tấm trên trán, hòa lẫn với nước mưa, nhưng đôi mắt y vẫn ánh lên vẻ kiên cường và quyết đoán.

Tiếng Vương Đại Ngưu vừa dứt, đã có tiếng cằn nhằn nhưng đầy lo lắng của Tiểu Lão Bà vang lên: “Thằng bé nhà cô Tư đâu? Mau, bế nó sang đây! Đứa nào thấy thằng nhóc Lục, nó có chịu theo mẹ nó không? Nước lớn thế này, ta mà bắt được nó là ta véo cho một cái!” Dù miệng càu nhàu, lưng còng, tóc bạc phơ, nhưng bà lão vẫn nhanh nhẹn xắn tay áo, dùng cây gậy chống của mình để dò đường trong dòng nước, dẫn những đứa trẻ nhỏ đến nơi an toàn. Đôi mắt nhăn nheo của bà sáng quắc, không chút sợ hãi, chỉ đầy ắp sự lo lắng cho những sinh linh bé bỏng. Bà không có sức mạnh để khuân vác, nhưng bà có kinh nghiệm và sự từng trải, có tấm lòng của một người mẹ, người bà. Bà liên tục đốc thúc, la mắng nhẹ nhàng, nhưng những lời nói đó lại là nguồn động viên lớn lao cho những người xung quanh.

Người dân Thị Trấn An Bình, vốn đã quen với cuộc sống bình dị và tự lực, không hề hoảng loạn hay than vãn. Họ hối hả di chuyển đồ đạc, dùng ván gỗ, bao cát chặn nước, giúp đỡ lẫn nhau trong cơn lũ dữ. Những người đàn ông khỏe mạnh thay nhau khuân vác, những người phụ nữ nhanh tay thu dọn vật dụng, những đứa trẻ lớn hơn cũng phụ giúp những việc nhỏ nhặt, như giữ chặt quần áo, dắt tay các em bé. Không ai bỏ mặc ai, không ai ngồi yên chờ đợi. Tinh thần đoàn kết, tương trợ lẫn nhau bùng lên mạnh mẽ như ngọn lửa giữa đêm đông lạnh giá. Họ không có phép thuật, không có thần thông, nhưng họ có sức mạnh của sự đồng lòng, của tình người. Dù dòng nước đục ngầu, cuốn trôi đi bao nhiêu công sức, nhưng trên những khuôn mặt lấm lem bùn đất, vẫn ánh lên sự kiên cường, không chịu khuất phục.

***

Trong khi đó, quán sách của Tạ Trần, nhờ nằm trên một gò đất cao hơn một chút so với mặt bằng chung của thị trấn, đã may mắn không bị nước lũ tràn vào. Bên trong quán, không khí vẫn giữ được vẻ yên tĩnh vốn có, dù từ bên ngoài, tiếng nước chảy ầm ầm và tiếng người hò hét vẫn vọng vào, tạo nên một sự đối lập kỳ lạ. Tiếng mưa đã giảm dần, nhưng tiếng nước chảy xiết vẫn còn ầm ầm, như một lời nhắc nhở về sự hung dữ của thiên nhiên. Mùi sách cũ, mùi giấy ẩm và mùi trà thanh khiết vẫn phảng phất trong không gian, mang lại cảm giác an yên, tĩnh tại.

Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang đứng cạnh cửa sổ, đôi mắt sâu thẳm của y dõi theo từng hành động của người dân dưới thị trấn. Y không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, như một người chép sử đang ghi lại một trang sử sống động của nhân gian. Khuôn mặt thanh tú của y vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, suy tư thường ngày, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt ấy, có một tia sáng lạ, như thể y đang chứng kiến một điều gì đó vĩ đại, một điều vượt xa mọi phép thuật hay thần thông.

Tiểu An, cô bé thư ��ồng gầy gò với đôi mắt thông minh, lúc đầu đã sợ hãi tột độ. Cô bé ôm chặt lấy cánh tay của Tạ Trần, khuôn mặt trắng bệch vì lo lắng. Tiếng nước gầm gào, tiếng gió rít, và cảnh tượng thị trấn chìm trong biển nước đã khiến trái tim non nớt của cô bé đập liên hồi. "Tiên sinh, nước lớn quá! Mọi người... mọi người sẽ ổn chứ?" Giọng cô bé run rẩy, đầy lo âu.

Tạ Trần nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen dài của Tiểu An, một hành động nhỏ nhưng mang lại sự trấn an lớn lao. "Con nhìn xem, Tiểu An. Họ đang làm gì?" Giọng y trầm ấm, điềm tĩnh, như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn đang hỗn loạn của cô bé.

Tiểu An ngẩng đầu lên, đôi mắt toát lên vẻ hoảng sợ dần chuyển thành sự tò mò, rồi ngạc nhiên. Cô bé nhìn xuống thị trấn, nơi những con người nhỏ bé đang vật lộn với dòng nước lũ dữ dằn. Cô bé thấy Vương Đại Ngưu đang cõng một đứa trẻ, lội qua dòng nước ngang ngực. Cô bé thấy Tiểu Lão Bà dù đã già yếu, nhưng vẫn kiên trì dùng gậy chống, dẫn đường cho những người phụ nữ và trẻ em đến nơi cao hơn. Cô bé thấy những người hàng xóm đang dùng ván gỗ, bao cát để chắn nước cho nhà của nhau, không phân biệt giàu nghèo, sang hèn.

"Họ đang giúp đỡ nhau... không ai bỏ ai lại cả," Tiểu An thì thầm, giọng nói vẫn còn chút sợ hãi nhưng đã pha lẫn sự kinh ngạc. "Không có ai dùng pháp thuật... không có tiên nhân nào giáng trần... nhưng họ vẫn mạnh mẽ quá." Cô bé đã quen với những câu chuyện về các tiên nhân dùng phép thuật hô mưa gọi gió, dời non lấp biển để cứu giúp chúng sinh. Nhưng giờ đây, trước mắt cô bé là một cảnh tượng hoàn toàn khác, một sức mạnh khác, một điều kỳ diệu không kém.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt y sâu thẳm như hồ thu, phản chiếu hình ảnh của thị trấn đang oằn mình nhưng không hề gục ngã. Y đã từ bỏ con đường tu đạo, không phải vì không có khả năng, mà vì y không muốn "mất người", không muốn đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Và giờ đây, y đang chứng kiến những giá trị đó bùng cháy rực rỡ nhất. Y đã biết, trong kỷ nguyên Nhân Gian này, con người sẽ không còn trông chờ vào những điều phi phàm, mà s�� tự mình đứng lên, tự mình kiến tạo vận mệnh.

Tiểu An vẫn chăm chú quan sát. Cô bé thấy Lão Nông, với làn da đen sạm và tay chân chai sạn, đang bình tĩnh chỉ cho những người trẻ hơn cách dùng bao cát để tạo thành một con đê tạm thời, ngăn nước tràn vào sâu hơn. "Phải chất thế này, cho chắc chắn! Nước nó có mắt, nó sẽ tìm chỗ yếu mà len vào!" Lão Nông nói, giọng trầm đục nhưng đầy kinh nghiệm, chỉ dẫn từng li từng tí. Y đã sống cả đời gắn bó với đất đai, với mưa nắng, y hiểu quy luật của thiên nhiên hơn bất cứ ai.

Cô bé cũng thấy Thư Sinh Giỏi, người đã từng say mê những câu chuyện về kỳ quan tiên giới, giờ đây đang hăng hái cùng Thư Sinh Ngu Ngốc vác những bao cát nặng trịch. Dù thân thể thư sinh yếu ớt, dù mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng Thư Sinh Giỏi vẫn cố gắng hết sức mình. "Tri thức là sức mạnh, nhưng sức mạnh của con người còn ở sự đoàn kết!" Cậu ta nói, vừa thở hổn hển vừa cố gắng giữ vững bước chân. Bên cạnh cậu, Thư Sinh Ngu Ngốc, dù vụng về hơn, đôi lúc suýt ngã nhào, nhưng vẫn kiên trì, cắn răng làm theo, không hề than vãn. "Cố lên! Cố lên!" Cậu ta tự nhủ, khuôn mặt ngây ngô giờ đây đầy vẻ quyết tâm.

Những cảnh tượng đó, như những nét vẽ sống động, khắc sâu vào tâm trí Tiểu An. Cô bé đã học được nhiều điều từ những cuốn sách, từ lời dạy của tiên sinh, nhưng chưa bao giờ cô bé cảm nhận được sức mạnh của nhân tính một cách chân thực và mạnh mẽ đến thế. Không có hào quang rực rỡ, không có pháp lực vô biên, chỉ có những con người bình thường, với những trái tim chân thật, cùng nhau đối mặt với thiên tai. Đó là một kỳ quan, một kỳ quan bình dị nhưng vĩ đại hơn bất kỳ ngọn núi thần tiên hay dòng sông tiên cảnh nào mà cô bé từng đọc. Trong khoảnh khắc ấy, Tiểu An cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, xua tan đi nỗi sợ hãi ban đầu. Cô bé hiểu rằng, cái "bình thường" mà tiên sinh Tạ Trần luôn nói đến, không hề tầm thường chút nào. Nó là nền tảng, là sức mạnh bền vững nhất của kỷ nguyên mới.

***

Khi mặt trời bắt đầu hé rạng, rải những tia nắng yếu ớt đầu tiên qua lớp mây vẫn còn dày đặc, nước lũ đã rút đi đáng kể, để lộ ra cảnh tượng hoang tàn của Thị Trấn An Bình. Một lớp bùn đất dày đặc phủ kín khắp các con phố, tràn vào các ngôi nhà, biến mọi thứ thành một màu nâu đục. Cành cây gãy đổ, rác rưởi trôi dạt khắp nơi. Thiệt hại là rõ ràng, là hữu hình.

Thế nhưng, lạ lùng thay, không có tiếng than khóc hay oán trách nào vang lên. Thay vào đó, một âm thanh mới bắt đầu trỗi dậy: tiếng xẻng cào bùn lạo xạo, tiếng quét dọn lạch cạch, tiếng nói chuyện nhẹ nhàng nhưng đầy sức sống. Người dân lại cùng nhau bắt tay vào công việc dọn dẹp, không một lời than vãn. Họ không có thời gian để buồn bã, họ có công việc phải làm, có cuộc sống phải tiếp tục.

Từ quán sách, Tạ Trần và Tiểu An đã bước xuống, cùng tham gia vào công việc dọn dẹp đơn giản. Tạ Trần, vẫn giữ vẻ thanh tĩnh, y cầm một chiếc xẻng nhỏ, chậm rãi cào lớp bùn đọng trước cửa quán. Dù không làm những công việc nặng nhọc nhất, nhưng sự hiện diện của y, sự bình thản của y, lại như một cột trụ tinh thần, một điểm tựa vững chắc cho mọi người. Y nhìn ngắm cảnh tượng xung quanh, một nụ cười hiếm hoi nhưng tràn đầy ý nghĩa nở trên đôi môi mỏng. Đó là nụ cười của sự mãn nguyện, của niềm tin vào nhân tính.

Tiểu An, sau một đêm chứng kiến và chiêm nghiệm, giờ đây đã hoàn toàn hết sợ hãi. Cô bé dùng một chiếc chổi nhỏ, cần mẫn quét dọn những vũng nước và bùn đất còn sót lại. Đôi mắt cô bé không còn vẻ lo âu, thay vào đó là sự tập trung và một niềm hăng say lạ thường.

Vương Đại Ngưu, dù đã thấm mệt sau một đêm dài gồng mình cứu hộ, nhưng vẫn tràn đầy năng lượng. Y đứng giữa quảng trường, chỉ đạo mọi người một cách có trật tự: “Mấy người bên này dọn bùn, mấy người kia giúp dỡ những cây gỗ bị đổ! Chớ có lơ là, kẻo trượt chân ngã đó!” Giọng y vẫn vang dội, đầy uy lực nhưng cũng chan chứa sự quan tâm.

Lão Nông, người đã thức trắng đêm để hướng dẫn cách chắn lũ, giờ đây lại tiếp tục đưa ra những lời khuyên hữu ích cho việc dọn dẹp. “Bùn đất này mà không dọn kỹ, vài hôm nữa là hôi th��i, sinh bệnh đó! Phải dội nước, cào cho sạch!” Y nói, làn da sạm nắng nay còn đen hơn vì bùn đất, nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, kinh nghiệm.

Tiểu Lão Bà, không nghỉ ngơi chút nào, đã nhanh chóng nhóm lửa, nấu một nồi cháo nóng hổi giữa quảng trường. Mùi cháo thơm lừng, quyện với mùi khói bếp, lan tỏa trong không khí, xua đi mùi bùn đất và mang lại cảm giác ấm áp, an ủi. “Này, mấy đứa nhỏ! Đến đây mà ăn cháo nóng đi! Ăn cho ấm bụng rồi mới có sức làm tiếp chứ!” Bà lão vẫn cằn nhằn, nhưng những lời đó lại là sự quan tâm chân thành nhất. Những đứa trẻ, những người lớn, sau một đêm và một buổi sáng vất vả, đều tìm đến bên nồi cháo, hơi nóng bốc lên làm ấm lòng người.

Thư Sinh Giỏi và Thư Sinh Ngu Ngốc, hai cậu học trò đã thay đổi nhận thức từ những lời dạy của Tạ Trần, giờ đây là những người hăng hái nhất. Dù thân thể mệt nhoài, tay chân lấm lem bùn đất, nhưng họ vẫn không ngừng làm việc. Thư Sinh Giỏi, với vẻ nho nhã thường ngày, giờ đây đang dùng hết sức lực để giúp một gia đình dọn dẹp đồ đạc bị ướt. "Không sao đâu, bác! Của đi thay người mà! Quan trọng là mọi người đều bình an." Cậu ta nói, giọng nói vẫn còn hơi thở hổn hển nhưng đầy sự an ủi. Bên cạnh, Thư Sinh Ngu Ngốc, dù vụng về hơn, đôi khi còn làm đổ vãi, nhưng vẫn cố gắng hết sức mình, cặm cụi cào bùn. Cậu ta thậm chí còn nở một nụ cười ngây ngô khi thấy một chú chó nhỏ vẫy đuôi mừng rỡ sau khi được cậu ta cứu thoát khỏi vũng lầy. Họ đã không còn là những thư sinh chỉ biết mộng mơ về tiên giới, mà đã trở thành những người thực tế, dấn thân vào cuộc sống, và tìm thấy ý nghĩa trong chính những việc làm bình dị.

Ánh nắng chiều tà bắt đầu len lỏi qua những đám mây, chiếu rọi xuống thị trấn, làm lấp lánh những giọt nước còn đọng trên mái nhà, trên lá cây. Một vài chú chim đã bắt đầu hót líu lo trở lại, tiếng hót trong trẻo giữa không gian vẫn còn vương mùi bùn đất. Bầu không khí vất vả nhưng lạc quan, đầy tinh thần đoàn kết.

Tạ Trần quay sang Tiểu An, đôi mắt y dịu dàng. "Con thấy không, Tiểu An? Đây chính là kỳ quan thực sự của nh��n gian. Sức mạnh của sự bình thường." Giọng y không cao, nhưng lời nói lại mang một trọng lượng lớn lao, như thể đang đúc kết lại tất cả những gì cô bé đã chứng kiến.

Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt cô bé sáng lên vẻ thấu hiểu. "Con hiểu rồi, tiên sinh. Con sẽ ghi lại điều này." Cô bé thì thầm, bàn tay nhỏ bé siết chặt cây chổi. Cô bé biết, đây không chỉ là một sự kiện, mà là một bài học vô giá, một minh chứng hùng hồn cho việc kỷ nguyên Nhân Gian có thể tự tồn tại và phát triển mà không cần tiên đạo, củng cố triết lý "Không Ai Khao Khát Thành Tiên". Sự trưởng thành trong nhận thức của cô bé cho thấy cô đang dần trở thành người kế thừa xứng đáng cho triết lý "Nhân Đạo" của Tạ Trần, là nền tảng cho tương lai. Tình người và sự đoàn kết được thể hiện trong hoạn nạn sẽ là chìa khóa cho sự phát triển của xã hội phàm nhân trong kỷ nguyên mới, tạo nên một "bình thường vĩnh cửu" vững chắc.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa nhiều suy tư về sự luân hồi của vạn vật, về các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Y biết, dù Thiên Đạo có suy kiệt, dù tiên môn có tan rã, thì nhân gian này vẫn sẽ tồn tại, vẫn sẽ phát triển, bằng chính sức mạnh nội tại, bằng chính những giá trị nhân sinh mà con người đã tìm thấy. Và đó, có lẽ, chính là sự trọn vẹn mà y hằng mong ước cho thế giới này. Y nhìn những con người đang miệt mài dọn dẹp, những khuôn mặt lấm lem nhưng tràn đầy hy vọng, và trong khoảnh khắc đó, y thấy một tương lai rạng rỡ, một kỷ nguyên mới đang thực sự bắt đầu.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free