Nhân gian bất tu tiên - Chương 1239: Kỳ Quan Bình Dị: Vẻ Đẹp Thật Sự Nơi Nhân Gian
Ánh hoàng hôn Thị Trấn An Bình buông xuống, nhuộm một màu vàng óng lên những mái nhà rêu phong và con đường lát đá quen thuộc. Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy, ánh mắt y dõi theo bóng dáng Hà Minh khuất dần. Tiếng bước chân của người tiểu thương giờ đây không còn sự nặng nề của gánh lo, mà thay vào đó là một âm hưởng dứt khoát, mang theo niềm tin và hy vọng. Mùi vải mới, dù chỉ là một vật chất tầm thường, nhưng trong khoảnh khắc đó, dường như đã được gột rửa, mang theo một ý nghĩa mới, một lời hứa được trân trọng từ tận đáy lòng.
Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự bình yên len l���i qua từng thớ thịt, từng mạch máu. Bình yên này không phải là sự tĩnh lặng tuyệt đối của một cõi vô vi, mà là sự hài hòa, là kết quả của những tâm hồn được thức tỉnh, của những câu chuyện được lắng nghe và những sẻ chia chân thành. Y biết, từng hạt mầm y gieo xuống, dù là lời khuyên cho Lâm Phong về ý nghĩa cuộc sống, hay sự khai sáng cho Hà Minh về giá trị của trung thực, đều đang âm thầm nảy mầm, vun đắp nên nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian. Nơi con người không còn chìm đắm trong ảo vọng thành tiên, mà trở về làm chủ vận mệnh của chính mình, dựa trên những giá trị nhân bản sâu sắc nhất.
Tiểu An vẫn miệt mài bên cuốn sổ cũ, ngón tay nhỏ nhắn lướt trên trang giấy thô, ghi lại từng chi tiết, từng lời nói, từng xúc cảm của cuộc đối thoại vừa qua. Cô bé đã học được rằng, trí tuệ không chỉ nằm trong những cuốn sách cổ kính, mà còn ẩn chứa trong những câu chuyện đời thường, trong cách Tạ Trần thấu hiểu và dẫn dắt người khác. Ánh nến leo lét hắt lên gương mặt non nớt của cô bé, làm nổi bật đôi mắt trong veo, chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, vượt xa tuổi tác. Cô bé biết, quán sách này không chỉ là nơi lưu giữ tri thức, mà còn là điểm tựa tinh thần, là ngọn hải đăng dẫn lối cho những tâm hồn lạc lối trong thời đại chuyển giao này. Và cô bé, với cây bút lông trên tay, đang trở thành người kế thừa thầm lặng, người chép sử cho một kỷ nguyên mới, nơi nhân tính được trân trọng hơn bất kỳ phép thuật nào. Cô bé khẽ lẩm bẩm, "Và nó sẽ bền vững hơn bất kỳ lợi lộc nhất thời nào." như để khắc sâu lời dạy của tiên sinh vào tâm trí mình, tự hứa sẽ mang những giá trị này đi xa, đi thật xa.
***
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng dịu dàng của một ngày mới len lỏi qua ô cửa sổ bằng gỗ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch cũ kỹ của quán sách. Không khí trong lành, thoảng nhẹ mùi giấy cũ và hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên. Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố quen thuộc, ngồi sau quầy, tay cầm một cuốn sách cổ bìa đã ố vàng, miệt mài lật từng trang. Đôi mắt y sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ thu, lướt qua những dòng chữ Hán Việt cổ kính, dường như đang tìm kiếm điều gì đó vượt ngoài khuôn khổ của tri thức. Y không đọc vội vã, mà thấm thía từng câu, từng chữ, như thể đang đối thoại với những bậc hiền triết ngàn đời. Tiếng lật sách xào xạc, nhẹ nhàng đến mức hầu như không thể nghe thấy, hòa quyện vào bản giao hưởng của buổi sớm mai.
Tiểu An, với vẻ mặt chăm chú và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, cẩn thận sắp xếp lại những cuốn sách trên kệ. Đôi tay nhỏ nhắn của cô bé nhẹ nhàng vuốt ve những trang bìa, như thể đang đối xử với những người bạn tri kỷ. Thỉnh thoảng, cô bé lại liếc nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ, muốn học hỏi từng cử chỉ, từng thái độ của y. Chiếc bút lông cài sau tai cô bé, sẵn sàng ghi chép bất cứ lúc nào một triết lý mới, một lời dạy sâu sắc được thốt ra từ miệng tiên sinh. Không khí quán sách tĩnh lặng, chỉ có tiếng lá cây xào xạc ngoài cửa sổ, tiếng chim hót líu lo trên cành cây đa cổ thụ trước hiên nhà, và đôi khi là tiếng sột soạt của chiếc bút lông Tiểu An ghi chép trong cuốn sổ nhỏ. Tất cả tạo nên một bức tranh bình dị, an yên, một không gian tách biệt khỏi sự ồn ào của thế gian, nơi thời gian dường như trôi chậm lại.
Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ như sương, rồi đặt cuốn sách xuống. Ánh mắt y nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên những tán lá xanh non. "Sự bình yên của buổi sớm mai... đôi khi quý giá hơn cả ngàn năm tu luyện," y trầm ngâm, giọng nói trầm tĩnh, như lời thì thầm của gió. "Vạn vật đều có quy luật của nó, Tiểu An. Ngay cả sự tĩnh lặng này cũng là một kỳ công của Tạo hóa, một phép màu mà nhiều người tìm kiếm trong những cõi xa xôi."
Tiểu An ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to. "Thưa tiên sinh, con vẫn chưa hiểu hết những gì người nói. Phép màu... không phải là những thứ phi phàm, lay chuyển trời đất sao?" Cô bé hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự hiếu học. "Con vẫn nghĩ rằng, chỉ khi đạt được những cảnh giới cao siêu, ta mới có thể nhìn thấy phép màu."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như cánh hoa. "Phép màu, Tiểu An, không nhất thiết phải là những điều phi phàm. Đôi khi, nó ẩn chứa trong chính sự bình thường, trong sự tồn tại của vạn vật. Tiếng chim hót kia, ánh nắng ban mai này, hay thậm chí là hơi thở đều đặn của con, đều là những phép màu. Chỉ là, chúng ta quá quen thuộc với chúng, mà quên đi giá trị thực sự." Y cầm một tách trà nguội trên bàn, nhấp một ngụm nhỏ, hương trà dịu nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. "Kiến thức không chỉ là những gì được viết trong sách, mà còn là những gì ta cảm nhận được từ thế giới xung quanh, từ những điều nhỏ bé nhất."
Tiểu An gật đầu, ánh mắt dần sáng tỏ hơn. Cô bé lại cúi xuống cuốn sổ, ghi lại những lời của Tạ Trần, như muốn giữ lại từng giọt tinh túy của triết lý. "Phép màu ẩn chứa trong sự bình thường..." cô bé lẩm bẩm, rồi ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, một nụ cười rạng rỡ hiện trên môi. "Con hiểu rồi, tiên sinh. Con sẽ cố gắng cảm nhận thế giới bằng một trái tim rộng mở hơn."
***
Giữa buổi sáng, khi ánh nắng đã trở nên rực rỡ hơn, nhuộm vàng cả con đường lát đá trước quán sách, một nhóm học sinh trẻ tuổi trong bộ y phục thư sinh mới tinh, bước vào. Tiếng bước chân của họ vang lên rộn ràng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Cánh cửa gỗ kêu kẽo kẹt, mang theo mùi bụi đường và hơi mồ hôi thoang thoảng của những đứa trẻ vừa đi bộ dưới nắng. Ánh mắt họ đầy vẻ tò mò và khao khát về những điều lớn lao, những câu chuyện phi phàm mà họ vẫn thường nghe kể từ những người lớn tuổi, những tàn dư của một thời tiên đạo huy hoàng vẫn còn vương vấn trong tâm trí họ.
Thư Sinh Giỏi, với vẻ ngoài tuấn tú, phong thái nho nhã và luôn cầm một cuốn sách trên tay, bước lên trước, cúi chào Tạ Trần một cách lễ phép. "Thưa tiên sinh Tạ Trần, chúng con là học trò của học viện Trúc Lâm. Chúng con đã nghe danh quán sách của người đã lâu, nơi lưu giữ vô vàn tri thức uyên thâm. Hôm nay, chúng con đến đây để tìm những cuốn sách ghi lại những kỳ quan vĩ đại nhất của thế giới, những bí ẩn của tiên gia, hay những nơi có phép thuật phi phàm. Chúng con muốn mở rộng tầm mắt, học hỏi về những điều vĩ ��ại, để sau này có thể làm những việc phi thường, cống hiến cho nhân gian!" Giọng nói của cậu ta vang lên đầy nhiệt huyết, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ và khát khao chinh phục.
Thư Sinh Ngu Ngốc, với gương mặt ngây ngô và mái tóc hơi bù xù, đứng cạnh Thư Sinh Giỏi, gãi đầu, vẻ mặt mơ màng nhưng cũng đầy mong chờ. Cậu ta luôn cầm sách, nhưng thường là để che giấu những lúc lơ đễnh. Đôi mắt cậu ta lấp lánh như thể đang hình dung ra những cảnh tượng hùng vĩ, những tòa tiên cung tráng lệ trên mây, những con rồng bay lượn trên trời xanh, hay những phép thuật biến hóa khôn lường mà cậu ta từng nghe kể. "Đúng vậy, tiên sinh! Con muốn tìm sách về những con rồng khổng lồ, hay những ngọn núi bay lơ lửng trên trời!" Cậu ta nói, giọng nói hồn nhiên, xen lẫn sự phấn khích trẻ thơ.
Tạ Trần khẽ nhíu mày, rồi lại giãn ra, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. Y nhẹ nhàng đặt cuốn sách cổ xuống, tiếng bìa sách cũ khẽ kêu lên một tiếng 'cạch' nhỏ trong không gian tĩnh mịch. Ánh mắt y thấu suốt, nhìn từng người trong nhóm học sinh, dường như có thể đọc được những suy nghĩ, những khao khát sâu kín nhất trong tâm hồn non trẻ của họ. Y biết, những đứa trẻ này đang tìm kiếm một sự vĩ đại bị định nghĩa bởi những tàn dư của một kỷ nguyên đã qua, một sự vĩ đại gắn liền với sức mạnh, với phép thuật, với những điều phi phàm. Nhưng trong kỷ nguyên Nhân Gian này, sự vĩ đại ấy đã không còn là điều cốt lõi.
"Kỳ quan ư?" Tạ Trần cất giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, nhưng lại có sức nặng khiến những đứa trẻ phải lắng nghe. "Các con đã bao giờ thực sự nhìn ngắm dòng sông chảy qua Thị Trấn An Bình chưa? Hay ngắm một bông hoa hé nở sau cơn mưa? Những điều đó có gì đặc biệt không?" Y không trực tiếp trả lời câu hỏi của họ, mà lại hỏi ngược lại, dẫn dắt họ đi theo một hướng khác, một hướng mà họ chưa từng nghĩ tới. Y muốn họ tự mình suy ngẫm, tự mình tìm kiếm câu trả lời, chứ không phải nhận một câu trả lời sẵn có từ người khác. Đó chính là tinh hoa của "Vô Vi Chi Đạo", không can thiệp trực tiếp, mà khơi gợi.
Thư Sinh Giỏi và những học sinh khác nhìn nhau, vẻ mặt đầy bối rối. Dòng sông An Bình? Bông hoa sau mưa? Những thứ đó quá đỗi bình thường, quá đỗi quen thuộc, làm sao có thể gọi là kỳ quan được? Trong tâm trí họ, kỳ quan phải là những thứ lớn lao, hiếm thấy, những thứ mà sách vở tiên gia vẫn thường ca ngợi. Sự đối lập giữa mong muốn của họ và câu hỏi của Tạ Trần tạo nên một khoảng lặng khó hiểu trong quán sách. Tiểu An, ngồi cạnh Tạ Trần, vẫn chăm chú lắng nghe, cô bé hiểu rằng tiên sinh đang muốn dạy cho các thư sinh một bài học sâu sắc, một bài học về cách nhìn nhận thế giới.
***
Tạ Trần không vội vàng, y để cho câu hỏi của mình lơ lửng trong không khí, cho phép những đứa trẻ thời gian để suy ngẫm. Khi thấy sự bối rối dần hiện rõ trên gương mặt non nớt của chúng, y mới khẽ khàng cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại chứa đựng một sức mạnh thuyết phục lạ lùng. Y không trực tiếp phủ nhận những gì chúng tìm kiếm, mà từ từ dẫn dắt chúng đến một chân lý khác, một chân lý gần gũi và sâu sắc hơn. Y đưa tay chỉ vào những cuốn sách tưởng chừng bình thường nhất trên kệ, những cuốn mà có lẽ các thư sinh sẽ không bao giờ để mắt tới.
"Các con tìm kiếm sự vĩ đại ở đâu xa, trong khi nó đang hiện hữu ngay trước mắt?" Y nói, ánh mắt thấu suốt nhìn từng người. "Một hạt gạo, một giọt sương, một nụ cười, một khúc ca của Nàng Thơ Mộng Dao, tất cả đều có thể là kỳ quan nếu ta biết cách cảm nhận bằng cả trái tim và trí tuệ." Y khẽ khàng lấy xuống một cuốn sách cũ kỹ, bìa đã sờn, nhưng được giữ gìn rất cẩn thận. Đó là một cuốn về "Lịch sử hình thành và phát triển của Thị Trấn An Bình", ghi lại những thăng trầm của mảnh đất này qua hàng trăm năm, những câu chuyện v�� sự cần cù của người dân, về những mùa lũ, mùa hạn, về những lần họ cùng nhau xây dựng lại làng mạc. "Đây là một kỳ quan," Tạ Trần nói, "vì nó kể về sự kiên cường của con người, về khả năng vượt qua mọi nghịch cảnh để tồn tại và phát triển."
Y lại lấy xuống một cuốn khác, bìa được vẽ hình những loài chim muông đủ màu sắc. "Đây là 'Sơn Lâm Phổ Ký', ghi chép về các loài chim muông trong Rừng Thanh Phong. Các con có biết, mỗi loài chim đều có một giọng hót riêng, một cách sống riêng, một vẻ đẹp riêng không? Sự đa dạng của chúng, sự hài hòa của chúng trong tự nhiên, đó há chẳng phải là một kỳ quan sao? Thiên nhiên, với sự biến đổi không ngừng của nó, với vẻ đẹp từ những hạt sương sớm đọng trên lá đến ánh trăng rằm vằng vặc, tất cả đều là những điều kỳ diệu mà ta thường bỏ qua."
Cuối cùng, y cầm một cuốn tập thơ, giấy đã ngả màu úa vàng, chữ viết tay nắn nót. "Đây là tập thơ của một lão nông ở cuối làng, ông ấy đã dành cả đời để cày cấy, trồng trọt. Ông ấy viết về cuộc sống của mình, về tình yêu với mảnh đất, với người vợ, với những đứa con. Mỗi vần thơ đều chất chứa sự chân thật, sự bình dị mà sâu sắc. Sự tận tâm của một người nông dân trước mùa màng, vẻ đẹp của một dòng sông chảy qua bao đời, hay sự kỳ diệu của một hạt mầm vươn lên từ đất cằn cỗi để kết trái, những điều đó không hề thua kém bất kỳ phép thuật phi phàm nào." Y còn kể về Nàng Thơ Mộng Dao, người con gái đã dùng chính trái tim mình để vẽ nên vẻ đẹp của những cảnh vật giản dị, biến những điều tầm thường thành những tác phẩm nghệ thuật lay động lòng người. "Nàng ấy đã tìm thấy vẻ đẹp trong những điều bình dị nhất, và qua đó, chạm đến những chân lý vĩ đại."
Thư Sinh Giỏi, ban đầu cau mày, vẻ mặt còn tỏ rõ sự hoài nghi. Cậu ta đã quen với những câu chuyện về kiếm khách phiêu bạt, về tiên nữ giáng trần, về những phép thuật hô mưa gọi gió. Nhưng khi Tạ Trần nhẹ nhàng diễn giải, từng lời nói thấm vào tâm trí cậu như những giọt nước mưa thấm vào đất khô hạn, ánh mắt cậu ta dần giãn ra, rồi sáng lên m��t cách bất ngờ. Cậu ta nhìn những cuốn sách Tạ Trần vừa chỉ, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cảnh vật quen thuộc bỗng trở nên sống động, mang một ý nghĩa mới.
"Thưa tiên sinh," Thư Sinh Giỏi khẽ nói, giọng vẫn còn chút bối rối nhưng đã pha lẫn sự ngộ ra. "Ý người là... vẻ đẹp chân thực nằm ở những điều bình dị, những điều mà chúng con thường bỏ qua, thường coi là hiển nhiên?" Cậu ta chậm rãi lặp lại, như để tự mình xác nhận, để những lời này khắc sâu vào tâm trí.
Thư Sinh Ngu Ngốc, vốn là người đơn thuần, trực giác nhanh nhạy hơn. Cậu ta vốn không bị trói buộc bởi những định nghĩa phức tạp. Khi nghe Tạ Trần nói về sự bình dị và chân thật, đôi mắt cậu ta bỗng sáng lên rực rỡ. Cậu ta vỗ đùi một cái nhẹ, phát ra tiếng kêu 'bộp' nho nhỏ trong không gian quán sách. "À! Con hiểu rồi! Giống như con chó nhà con vậy, nó cũng là một kỳ quan vì nó trung thành và đáng yêu!" Cậu ta nói, giọng phấn khích, khuôn mặt ngây ngô tràn đầy niềm vui sướng. Lời nói của cậu ta, dù có chút hài hước, lại chạm đúng vào cái tinh thần mà Tạ Trần muốn truyền tải – sự trân trọng những điều gần gũi, những giá trị cốt lõi của cuộc sống.
Tiểu An ngồi cạnh Tạ Trần, chiếc bút lông trên tay cô bé vẫn không ngừng lướt trên trang giấy. Gương mặt cô bé lộ rõ sự hiểu biết sâu sắc hơn, như thể mỗi lời của tiên sinh đều là một mảnh ghép, giúp cô bé xây dựng nên một bức tranh hoàn chỉnh về thế giới. Cô bé mỉm cười nhẹ, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Đó là sự ấm áp của tri thức, của sự thấu hiểu, của việc nhìn thấy những tâm hồn trẻ thơ đang dần được khai sáng.
***
Cuộc trò chuyện kéo dài đến chiều muộn, khi ánh hoàng hôn dịu nhẹ bắt đầu nhuộm đỏ Thị Trấn An Bình. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua ô cửa sổ, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ, mang theo hơi ấm còn vương vấn của một ngày dài. Hương gỗ đàn hương trong quán sách hòa quyện với mùi đất ẩm và cỏ cây từ bên ngoài, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa sống động.
Thay vì những cuốn sách về tiên giới xa xôi hay những kỳ quan phi phàm mà họ từng ao ước, các học sinh giờ đây đã chọn những cuốn sách về lịch sử địa phương, về các loài thực vật, động vật trong vùng, và đặc biệt là những tập thi ca nhân gian bình dị. Ánh mắt họ không còn vẻ thất vọng hay hụt hẫng, mà thay vào đó là sự tò mò, sự kính trọng và một tia sáng mới trong nhận thức. Họ không còn tìm kiếm sự vĩ đại ở những nơi xa vời, mà đã học được cách trân trọng những điều gần gũi, những giá trị nằm ngay trong cuộc sống thường nhật của mình.
Tạ Trần nhìn họ, một nụ cười hiếm hoi nhưng tràn đầy ý nghĩa hiện lên trên môi y. Đó là nụ cười của một người gieo hạt giống, nhìn thấy những mầm non đầu tiên đang vươn lên mạnh mẽ. Y biết, đây không chỉ là sự thay đổi trong lựa chọn sách, mà là sự chuyển dịch sâu sắc trong tư duy, trong cách họ nhìn nhận thế giới và ý nghĩa của sự tồn tại.
"Hãy nhớ," Tạ Trần cất giọng, "kỳ quan vĩ đại nhất là cuộc sống mà các con đang sống, là thế giới mà các con đang xây dựng. Hãy trân trọng và khám phá nó bằng cả trái tim, không c���n tìm kiếm ở đâu xa xôi." Y nói, ánh mắt y nhìn xa xăm, như thể đang nhìn thấy một tương lai mà những đứa trẻ này sẽ kiến tạo. Một tương lai không còn bị ám ảnh bởi sự thành tiên hư ảo, mà tập trung vào việc vun đắp một nhân gian trọn vẹn, chân thật.
Thư Sinh Giỏi cúi đầu thật sâu, khuôn mặt rạng rỡ niềm biết ơn. "Chúng con đã hiểu, tiên sinh. Cảm ơn người đã mở mang tầm mắt cho chúng con. Chúng con sẽ đọc kỹ những cuốn sách này và nhìn thế giới bằng một đôi mắt khác, một trái tim khác." Cậu ta nói, giọng nói kiên định, tràn đầy quyết tâm. Cậu ta đã không còn là cậu thư sinh khao khát những điều phi phàm, mà là một người trẻ tuổi sẵn sàng khám phá vẻ đẹp trong chính sự bình dị của cuộc sống.
Thư Sinh Ngu Ngốc, ôm chặt mấy cuốn sách về các loài cây cỏ và câu chuyện dân gian, cũng nở một nụ cười tươi rói. "Con sẽ mang những cuốn sách này về kể cho mẹ nghe! Mẹ con chắc chắn sẽ thích câu chuyện về cây cổ thụ già ở đầu làng và những khúc hát của người tiều phu!" Cậu ta hồn nhiên nói, như thể đã tìm thấy m��t kho báu quý giá, một niềm vui đơn giản mà chân thành.
Nhóm học sinh cúi chào Tạ Trần một lần nữa, rồi quay lưng bước ra khỏi quán sách, bóng dáng họ đổ dài trên con đường làng dưới ánh hoàng hôn. Tiếng nói cười của họ vang lên rộn ràng, không còn là sự huyên náo của những kẻ tìm kiếm điều xa vời, mà là niềm hân hoan của những người vừa tìm thấy một chân trời mới ngay trong tầm mắt. Từng bước chân của họ giờ đây không chỉ mang theo những cuốn sách, mà còn mang theo một cái nhìn mới, một sự trân trọng mới đối với cuộc sống. Sự thay đổi trong nhận thức của các học sinh này báo hiệu rằng triết lý "Nhân Đạo" của Tạ Trần đang dần lan tỏa và định hình tư duy của thế hệ mới, tạo nền móng vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian. Việc các học sinh chọn những cuốn sách về cuộc sống bình dị cho thấy sự chuyển dịch giá trị trong xã hội, không còn quá chú trọng vào những điều siêu nhiên, phi phàm hay những "kỳ quan" xa vời.
Tiểu An khép cuốn sổ lại, ánh mắt cô bé kiên định và đầy niềm tin vào những triết lý mà cô bé đang học hỏi. Cô bé biết, vai trò của mình không chỉ là một thư đồng, mà còn là một người ghi chép, một người gìn giữ và lan truyền những giá trị cốt lõi này. Cô bé ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, người vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn theo bóng dáng những đứa trẻ khuất dần. Trong khoảnh khắc ấy, Tiểu An cảm thấy một sức nặng của trách nhiệm, nhưng cũng là một niềm vinh dự lớn lao. Cô bé đã sẵn sàng cho vai trò của mình, sẵn sàng trở thành một trụ cột của kỷ nguyên mới, nơi những giá trị của nhân tính sẽ được trân trọng hơn bất kỳ sức mạnh nào. Tương lai của Nhân Gian, sau bao nhiêu năm dài đằng đẵng dưới cái bóng của Tiên Đạo, cuối cùng cũng đang dần được định hình, không phải bởi những phép thuật siêu phàm, mà bởi chính những con người bình dị, những trái tim chân thật và những khối óc được khai sáng.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.