Nhân gian bất tu tiên - Chương 1238: Hà Minh Và Bài Học Về Cây Cổ Thụ: Trí Tuệ Vô Vi Định Hướng Nhân Sinh
Ánh nắng ban mai đầu hạ, dịu dàng len lỏi qua những kẽ lá xanh non, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch cũ kỹ của con đường làng. Không khí thoang thoảng mùi hương của đất ẩm sau đêm sương, xen lẫn chút mùi hoa dại thanh khiết và khói bếp lờ mờ từ những căn nhà còn đang cựa mình thức giấc. Tại Thị Trấn An Bình, nơi cuộc sống đã dần tìm lại được nhịp điệu bình dị vốn có, quán sách nhỏ của Tạ Trần vẫn giữ nguyên vẻ thanh tịnh, trầm mặc, như một điểm lặng giữa dòng chảy vô thường của nhân gian. Tiếng chim lảnh lót ngoài hiên, tiếng lật sách khẽ khàng, và hơi ấm dịu nhẹ từ chén trà thảo mộc trên bàn, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh an yên, tiếp nối hoàn hảo từ buổi hoàng hôn tĩnh lặng của ngày hôm trước, khi thư sinh Lâm Phong tìm thấy lối đi cho riêng mình.
Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, tấm áo vải bố cũ kỹ màu tro bụi vẫn không một nếp nhăn, phẳng phiu như tâm hồn y. Đôi mắt sâu thẳm của y, tưởng chừng như có thể nhìn thấu vạn vật, lại đang bình thản lướt qua từng hàng chữ trong cuốn cổ thư đã ngả màu thời gian. Mùi giấy cũ và mực tàu thoang thoảng quyện vào mùi gỗ đàn hương từ chiếc bàn đặt gần đó, tạo nên một hương vị đặc trưng chỉ quán sách này mới có. Y thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm lan tỏa từ đầu lưỡi xuống tận đáy lòng, xua đi chút lạnh lẽo còn vương vấn của buổi sớm. Y không cố tình tìm kiếm điều gì, chỉ đơn thuần là tồn tại, quan sát và cảm nhận. Bởi lẽ, trong kỷ nguyên Nhân Gian này, sự tồn tại tự thân đã là một loại triết lý.
Cách đó không xa, tại chiếc bàn gỗ nhỏ quen thuộc, Thư Đồng Tiểu An cặm cụi ghi chép. Chiếc bút lông trên tay cô bé thoăn thoắt lướt trên trang giấy trắng, những nét chữ tròn trịa, ngay ngắn, như thể đang khắc ghi từng khoảnh khắc, từng lời nói, từng ý niệm mà cô bé đã chứng kiến và hấp thụ. Đôi mắt to tròn, sáng ngời, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn Tạ Trần, rồi lại cúi xuống, như muốn chắc chắn rằng mình không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào trong bầu không khí tĩnh tại, nhưng ẩn chứa vô vàn triết lý này. Cô bé gầy gò trong chiếc áo vải thô cũ, nhưng tinh thần lại vô cùng minh mẫn, không ngừng học hỏi. Cuốn sổ của Tiểu An không chỉ là nơi lưu giữ kiến thức, mà còn là bản ghi chép về sự chuyển mình của một kỷ nguyên, về những hạt mầm "Nhân Đạo" đang được gieo xuống.
Bình yên, nhưng không phải là bất biến. Mọi sự tĩnh lặng đều ẩn chứa những chuyển động ngầm. Tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát nhưng lại đầy vẻ thất thểu, phá vỡ sự yên ắng của buổi sáng. Hà Minh, một tiểu thương buôn vải quen mặt trong trấn, bước vào quán. Ngoại hình anh ta khắc khổ hơn vẻ thường ngày, quần áo tuy đã cũ nhưng vẫn sạch sẽ, phẳng phiu, cho thấy sự tề chỉnh vốn có, nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ mệt mỏi và bế tắc, sâu trong đó còn ẩn chứa một nỗi lo âu, tuyệt vọng khó tả. Dáng người hơi gầy của anh ta dường như càng thêm gầy guộc dưới áp lực vô hình. Bàn tay chai sạn của người lao động siết chặt một túi vải nhỏ, như thể đó là chút hy vọng cuối cùng mà anh ta còn nắm giữ. Mùi vải mới, một mùi hương quen thuộc với Hà Minh, giờ đây lại mang theo cả sự ngột ngạt của bế tắc.
"Tiên sinh..." Hà Minh khẽ gọi, giọng nói mang theo sự mệt mỏi và chút ngập ngừng. Anh ta cúi chào Tạ Trần một cách cung kính, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, dáng vẻ như muốn sụp đổ. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực anh ta, mang theo bao nỗi lo toan của một kẻ đang vật lộn với gánh nặng mưu sinh. "Con đường kinh doanh ngày càng khó khăn, lòng trung thực dường như chẳng còn chỗ đứng." Anh ta nói, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng sớm đang nhảy múa trên tán lá, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời từ hư vô.
Tạ Trần, sau khi nhấp một ngụm trà, từ tốn đặt chén xuống. Y không nói gì ngay, chỉ khẽ gật đầu chào lại Hà Minh, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, nhìn thẳng vào người đối diện. Y mời Hà Minh một chén trà, hơi ấm của trà bốc lên, làm dịu đi phần nào vẻ căng thẳng trên khuôn mặt anh ta. Tạ Trần không vội vàng, y hiểu rằng những nỗi băn khoăn sâu sắc cần thời gian để bộc lộ. Người Kể Chuyện, vốn đang ngồi ở góc quán, tay phe phẩy chiếc quạt giấy và nhâm nhi trà, khẽ liếc nhìn Hà Minh, rồi lại quay lại với cuốn sách của mình, nhưng đôi tai y thì vẫn lắng nghe mọi chuyển động. Tiểu An, với bản tính hiếu kỳ và sự tập trung cao độ, ngẩng đầu lên nhìn Hà Minh, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ tò mò, nhưng cô bé không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát.
"Trung thực... là một thứ của cải quý giá trong nhân gian này, Hà Minh," Tạ Trần cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối chảy qua ghềnh đá. "Nhưng của cải quý giá thường khó giữ gìn. Ngươi đã làm gì để giữ vững lòng trung thực của mình giữa những sóng gió của thương trư���ng?" Câu hỏi của Tạ Trần không phải là một lời trách móc, mà là một lời gợi mở, một cánh cửa để Hà Minh tự nhìn lại bản thân và những lựa chọn của mình. Đó là một câu hỏi đơn giản, nhưng lại chạm đến tận cùng nỗi băn khoăn của một người đang đứng trước bờ vực của sự thỏa hiệp.
Hà Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ bối rối. Anh ta chưa từng nghĩ Tạ Trần sẽ hỏi một câu như vậy. Anh ta cứ nghĩ Tạ Trần sẽ đưa ra một lời khuyên về cách buôn bán, hay một phép màu nào đó để vượt qua khó khăn. Nhưng không, Tạ Trần lại hỏi về "lòng trung thực", một thứ mà anh ta luôn cố gắng giữ gìn nhưng lại đang cảm thấy dần mất đi giá trị. "Con... con luôn cố gắng. Con bán vải đúng giá, đúng chất lượng. Không nâng giá khi hàng hiếm, không hạ chất lượng khi khách vội. Nhưng thưa tiên sinh, người ta nói buôn bán phải 'linh hoạt', phải 'biết xoay sở'. Mà cái 'linh hoạt' đó, thường lại là những lời nói dối, những sự che đậy. Con không đành lòng..." Giọng Hà Minh nhỏ dần, như tiếng gió thoảng qua khe cửa. "Cứ thế này, con sợ mình kh��ng trụ nổi..."
Tạ Trần chỉ lắng nghe, đôi mắt y vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Y không ngắt lời, để Hà Minh trút bỏ hết những gánh nặng trong lòng. Quán sách chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng thở dài của Hà Minh và tiếng chim hót ngoài xa vọng. Mùi mực, mùi giấy cũ và mùi trà hòa quyện trong không khí, như thể đang bao bọc lấy nỗi bế tắc của người tiểu thương. Tạ Trần biết, đây không chỉ là câu chuyện của Hà Minh, mà là câu chuyện của rất nhiều người phàm nhân trong kỷ nguyên mới này, khi Thiên Đạo suy tàn, quy tắc cũ biến mất, và con người phải tự mình định hình lại những giá trị sống.
***
Nắng lên cao, không khí trong quán sách dần trở nên ấm áp hơn, nhưng nỗi lo lắng của Hà Minh thì vẫn chưa hề tan biến. Y đã trút hết nỗi lòng, kể về những khó khăn trong việc kinh doanh vải vóc của mình. "Thưa tiên sinh, người ta nói buôn bán phải 'linh hoạt', nhưng con lại không đành lòng lừa gạt khách hàng. Con thấy những người khác, họ có thể pha trộn hàng kém chất lượng, nói dối về nguồn gốc, hoặc l��i dụng lúc thị trường biến động để trục lợi. Họ kiếm được nhiều tiền hơn con, nhanh hơn con. Con cứ giữ cái đạo lý cũ rích này, cứ thế này, con sợ mình không trụ nổi, rồi gia đình con sẽ ra sao?" Hà Minh nói, giọng anh ta tràn đầy sự bất lực và mệt mỏi. Những lời nói của anh ta vang vọng trong không gian quán sách, mang theo cả sự oán trách nhẹ nhàng đối với một thế giới đã thay đổi. Anh ta kể về những cám dỗ mà anh ta đã phải đối mặt, những lúc đứng trước lựa chọn giữa lợi ích và lương tâm, và cách anh ta đã kiên cường từ chối, dù biết điều đó sẽ khiến con đường mưu sinh của mình thêm chông gai.
Tạ Trần dựa lưng vào ghế, đôi mắt y khẽ nhắm lại, như thể đang chiêm nghiệm một điều gì đó xa xăm. Y không vội vàng đưa ra lời khuyên, mà để cho những lời than vãn của Hà Minh lắng đọng, để những cảm xúc của anh ta tự tìm thấy một khoảng lặng. Mùi gỗ đàn hương và mùi trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, như xoa dịu đi chút ưu tư của người tiểu thương. Người Kể Chuyện ở góc quán đã đặt cuốn sách xuống, lặng lẽ lắng nghe, vẻ mặt trầm ngâm. Ông lão dường như cũng đã từng trải qua những băn khoăn tương tự trong cuộc đời. Tiểu An vẫn cẩn thận ghi chép, từng nét bút của cô bé như đang khắc ghi một bài học quý giá về nhân tình thế thái. Cô bé không hiểu hết những phức tạp của thương trường, nhưng cô bé cảm nhận được nỗi đau và sự đấu tranh trong lời nói của Hà Minh.
Sau một lúc im lặng, Tạ Trần khẽ mở mắt, đôi mắt y trong veo như hồ thu, nhìn thẳng vào Hà Minh. "Ngươi có thấy cây cổ thụ ngoài kia không?" Y khẽ hỏi, đưa tay chỉ về phía ngoài cửa sổ, nơi một cây cổ thụ già nua, tán lá sum suê đang vươn mình đón nắng. Thân cây sần sùi, gân guốc, chứng kiến bao thăng trầm của thời gian, nhưng vẫn vững vàng đứng đó, lá xanh tươi tốt. "Rễ của nó bám sâu vào đất, không phải vì nó cố gắng vươn cao nhất, mà vì nó biết cách hấp thụ dưỡng chất từ lòng đất, từ những gì chân thật nhất. Nó không cần phải uốn cong mình theo chiều gió, hay lừa dối đất mẹ để có được nước và dinh dưỡng. Trung thực cũng vậy, nó là gốc rễ của niềm tin, là mạch ngầm nuôi dưỡng sự bền vững. Một cây mà rễ không sâu, dù có vươn cao đến mấy, cũng sẽ dễ dàng đổ gãy khi gặp bão tố."
Hà Minh ngẩn người nhìn theo hướng tay Tạ Trần, rồi lại quay nhìn y. Anh ta chưa từng nghĩ về việc buôn bán theo cách ấy. Anh ta chỉ nhìn vào sự cạnh tranh, vào lợi nhuận trước mắt, vào những mánh khóe mà người đời thường dùng. "Nhưng thưa tiên sinh, cái rễ đó... nó có thể giúp con tồn tại được không, khi mà những cây khác đều đang dùng đủ mọi cách để vươn cao, che khuất ánh sáng của con?" Hà Minh vẫn còn nghi hoặc, nỗi sợ hãi vẫn còn gặm nhấm tâm trí anh ta.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh trấn an kỳ lạ. "Vậy, ngươi đã thực sự hiểu 'đất' của mình chưa? Khách hàng của ngươi cần gì ngoài miếng vải? Họ cần gì từ Hà Minh, người tiểu thương buôn vải?" Y không trả lời trực tiếp câu hỏi của Hà Minh, mà lại đặt ra một câu hỏi khác, một câu hỏi buộc anh ta phải tự mình suy ngẫm, tự mình tìm kiếm câu trả lời từ sâu thẳm bên trong. Đây chính là triết lý "Vô Vi Chi Đạo" của Tạ Trần, y không ban phát câu trả lời, mà gieo mầm câu hỏi, để trí tuệ tự nảy nở.
"Khách hàng... cần vải," Hà Minh lắp bắp, rồi dừng lại, suy nghĩ. "Họ cần vải đẹp, vải bền, giá cả hợp lý... Và họ cần sự tin tưởng. Họ tin rằng Hà Minh sẽ không lừa gạt họ, sẽ không bán hàng kém chất lượng." Anh ta bắt đầu nhận ra điều gì đó. "Nhưng... niềm tin đó, có đủ để con cạnh tranh với những kẻ dùng mánh khóe không, thưa tiên sinh?"
"Cạnh tranh không phải là giành giật từng mảnh lợi lộc nhỏ nhoi, mà là xây dựng một giá trị không thể thay thế," Tạ Trần tiếp lời, giọng y vẫn điềm tĩnh. "Nếu ngươi bán một miếng vải, mà miếng vải đó không chỉ là vật liệu, mà là một lời hứa về chất lượng, về sự bền bỉ, về sự an tâm khi sử dụng, thì đó chính là giá trị mà những kẻ dùng mánh khóe không thể nào sao chép được. Họ có thể lừa dối một lần, hai lần, nhưng không thể lừa dối mãi mãi. Rễ cây không chỉ bám vào đất, nó còn lan rộng, tạo nên một hệ sinh thái riêng. Những khách hàng tin tưởng ngươi, họ sẽ trở thành rễ phụ, lan tỏa niềm tin đó ra xung quanh, tạo nên một mạng lưới vững chắc hơn bất kỳ thủ đoạn kinh doanh nào."
Tiểu An ngừng viết, ngẩng đầu lên. Cô bé đã ghi chép lại từng lời của Tạ Trần, và giờ đây, đôi mắt cô bé ánh lên sự thấu hiểu. "Lời hứa... và niềm tin..." cô bé khẽ lẩm bẩm, như thể đang tự mình khám phá một chân lý mới. Đó không chỉ là lời khuyên cho Hà Minh, mà còn là một bài học về cách xây dựng nền tảng vững chắc cho bất kỳ điều gì trong cuộc sống. Tạ Trần nhìn Tiểu An, khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. Y biết, những hạt mầm trí tuệ đang được gieo xuống, không chỉ trong tâm trí Hà Minh, mà còn trong tâm hồn non trẻ của Tiểu An.
Hà Minh vẫn ngồi đó, trầm ngâm. Những lời của Tạ Trần như một luồng gió mới thổi tan đi những đám mây u ám trong tâm trí anh ta. Anh ta nhìn lại những cuộn vải mình mang theo, chúng không chỉ là hàng hóa, mà còn là những "lời hứa" chưa được phát huy hết giá trị. Anh ta đã quá tập trung vào "cây" của người khác, vào sự cạnh tranh, mà quên mất rằng, điều quan trọng nhất là phải chăm sóc cái "rễ" của chính mình, cái "đất" mà mình đang đứng. Mùi vải mới, giờ đây, không còn mang theo sự ngột ngạt, mà lại thoang thoảng một niềm hy vọng mới.
***
Thời gian trôi đi, những tia nắng vàng rực rỡ của buổi trưa dần chuyển sang màu cam dịu nhẹ của buổi chiều tà. Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời, hắt qua khung cửa sổ quán sách, tạo nên những vệt sáng ấm áp trên những kệ sách cũ kỹ và những gương mặt đang chìm đắm trong suy tư. Tiếng chim hót xa vọng từ những tán cây ngoài vườn, cùng tiếng rao hàng yếu ớt từ con phố nhỏ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của cuộc sống nhân gian. Mùi giấy cũ, mùi mực, mùi gỗ đàn hương vẫn vương vấn, nay lại xen thêm chút mùi đất ẩm và hơi sương từ ngoài trời, mang theo một cảm giác bình yên đến lạ.
Hà Minh vẫn ngồi đó, nhưng vẻ mặt anh ta đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự mệt mỏi, bế tắc hay tuyệt vọng. Thay vào đó là một sự bình tĩnh, một ánh sáng bừng lên trong đôi mắt, như thể anh ta vừa tìm thấy một kho báu bị chôn vùi bấy lâu nay. Anh ta trầm ngâm một lúc rất lâu sau lời nói của Tạ Trần, những lời đó không chỉ là một lời khuyên, mà là một phép khai quang, soi rọi vào tận cùng tâm trí anh ta. Anh ta nhận ra mình đã quá tập trung vào việc "bán vải" như một món hàng đơn thuần, mà quên mất đi giá trị cốt lõi, cái "rễ" mà Tạ Trần đã nhắc đến. Anh ta không chỉ bán vật chất, anh ta còn bán "chất lượng" và "niềm tin".
"Tiên sinh, con hiểu rồi!" Hà Minh bỗng đứng bật dậy, giọng nói anh ta vang lên đầy phấn chấn, không còn chút mệt mỏi nào. Ánh mắt anh ta sáng bừng, rạng rỡ như ánh nắng cuối ngày. "Con sẽ không bán vải nữa, con sẽ bán lời hứa! Bán niềm tin! Con sẽ tự mình kiểm tra chất lượng của từng cuộn vải, ghi rõ nguồn gốc xuất xứ, thậm chí là quy trình dệt. Con sẽ không chỉ bán vải, con sẽ bán cả một câu chuyện về sự minh bạch, về sự tận tâm của Hà Minh. Con sẽ xây dựng thương hiệu của mình dựa trên sự chân thật, dựa trên cái 'rễ' mà tiên sinh đã chỉ dẫn!" Anh ta nói, những ý tưởng mới mẻ tuôn trào như suối, mỗi lời nói đều mang theo một quyết tâm mãnh liệt. Bàn tay chai sạn của anh ta siết chặt lại, không còn là sự bất lực, mà là sự nắm giữ một tương lai mới.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ như gió thoảng trên môi. Y không nói thêm lời nào, bởi lẽ, Hà Minh đã tự mình tìm thấy con đường. Đó chính là ý nghĩa đích thực của "Vô Vi Chi Đạo" – không cần trực tiếp can thiệp, không cần ban phát quyền năng hay tài lộc, chỉ cần gieo một hạt mầm trí tuệ đúng lúc, đúng chỗ, và để nó tự nảy mầm, tự phát triển. Y nhìn Hà Minh, thấy được sự thay đổi rõ rệt trong tâm hồn người tiểu thương, thấy được ánh sáng của hy vọng đã thay thế bóng tối của tuyệt vọng.
Tiểu An, từ đầu đến cuối đều lặng lẽ ghi chép, giờ đây cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt cô bé ánh lên vẻ thấu hiểu sâu sắc. Chiếc bút lông trên tay cô bé vẫn chưa dừng lại, nhanh chóng ghi lại những lời quyết tâm của Hà Minh. "Lời hứa... và niềm tin... là rễ cây của sự nghiệp..." cô bé khẽ lẩm bẩm, rồi vi���t thêm vào cuốn sổ của mình. "Và nó sẽ bền vững hơn bất kỳ lợi lộc nhất thời nào." Cô bé ngẩng lên nhìn Tạ Trần, nở một nụ cười rạng rỡ. Cô bé đã học được một bài học quý giá, không chỉ về kinh doanh, mà còn về đạo lý làm người.
Hà Minh cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một cái cúi chào đầy sự biết ơn và kính trọng, sâu sắc hơn bất kỳ lời cảm ơn nào có thể nói ra. "Cảm ơn tiên sinh đã khai sáng cho con!" Anh ta nói, giọng nói đã vững vàng và tràn đầy sức sống. Sau đó, anh ta quay người, bước ra khỏi quán sách, bóng dáng anh ta đổ dài trên con đường làng dưới ánh hoàng hôn. Từng bước chân của anh ta giờ đây không còn nặng nề, thất thểu như khi mới đến, mà đã có một sự kiên định, một niềm tin mới mẻ. Mùi vải mới trong túi anh ta, giờ đây, dường như cũng mang một ý nghĩa khác, một ý nghĩa của sự khởi đầu, của một lời hứa được trân trọng.
Tạ Trần nhìn theo bóng dáng Hà Minh khuất dần phía cuối con đường, nơi ánh hoàng hôn trải dài trên Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng cả một góc trời. Y cảm nhận sự bình yên lan tỏa trong không khí, một sự bình yên không phải đến từ sự tĩnh lặng tuyệt đối, mà đến từ sự giao hòa của những tâm hồn, những câu chuyện, những sẻ chia. Y biết, sự gắn kết và khả năng tự giải quyết vấn đề của cộng đồng phàm nhân, được củng cố tại quán sách này, đang tạo nên một nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian, nơi con người là chủ thể của vận mệnh mình, không còn phụ thuộc vào tiên đạo hay những quyền năng hư ảo. Và những hạt mầm y gieo xuống, như hạt giống trung thực và niềm tin vào Hà Minh, đã bắt đầu mang lại những mùa quả ngọt đầu tiên. Đó không chỉ là sự thành công của một tiểu thương, mà còn là minh chứng cho sức mạnh bền vững của lòng trung thực và kiên nhẫn trong kỷ nguyên Nhân Gian, củng cố triết lý "Nhân Đạo".
Tiểu An vẫn ngồi đó, cặm cụi với cuốn sổ của mình, ghi lại những dòng cuối cùng về cuộc trò chuyện vừa diễn ra. Cô bé biết rằng, quán sách của Tạ Trần sẽ tiếp tục là "điểm tựa tinh thần" cho nhiều người dân khác trong Thị Trấn An Bình, khẳng định vai trò của nó như một trung tâm tri thức và đạo đức. Và cô bé, qua việc chứng kiến và ghi chép những cuộc đối thoại như thế này, đang dần trưởng thành, dần trở thành người kế thừa và lan tỏa những giá trị cốt lõi mà Tạ Trần đang vun đắp, chuẩn bị cho vai trò của thế hệ mới trong việc định hình một kỷ nguyên mới, nơi nhân tính được trân trọng hơn bất kỳ phép thuật nào.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.