Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1237: Băn Khoăn Của Kẻ Sĩ: Tìm Lại Ý Nghĩa Giữa Dòng Chảy Nhân Gian

Ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rải những vệt vàng nhạt trên nền gạch cũ kỹ của quán sách Tạ Trần. Không khí trong lành, mang theo hơi sương đêm còn vương vấn và mùi giấy cũ, mực và một chút hương trà dịu nhẹ. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố quen thuộc, ngồi sau quầy tính tiền, tay cầm một quyển cổ thư đã ngả màu thời gian. Đôi mắt sâu thẳm của y, dường như có thể nhìn thấu vạn vật, lướt qua từng dòng chữ Hán Việt cổ kính, thỉnh thoảng khẽ nhấp một ngụm trà nóng đặt cạnh. Cử chỉ của y chậm rãi, tĩnh lặng, như một bức họa thủy mặc giữa buổi sớm yên bình.

Tiểu An, thư đồng nhỏ bé, gầy gò nhưng đôi mắt lại sáng ngời vẻ thông minh, cần mẫn quét dọn, sắp xếp lại những chồng sách có phần lộn xộn. Tiếng chổi tre sột soạt trên nền gạch, tiếng lật trang sách khe khẽ, hòa cùng tiếng gió nhẹ lùa qua mái hiên, tạo nên một bản hòa âm dịu dàng của buổi sớm. Quán sách chưa đông khách, nhưng vài gương mặt quen thuộc đã có mặt. Ông Chủ Tiệm Thuốc, dáng người gầy gò, đeo cặp kính gọng tròn, vẻ mặt hiền lành, đang nhâm nhi chén trà thảo mộc đặc trưng của mình, mùi hương nhẹ nhàng lan tỏa trong không gian. Người Kể Chuyện, dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, đang kể một giai thoại dân gian vui tai cho Ông Chủ Tiệm Thuốc nghe, giọng y trầm ấm, có lúc cao vút, có lúc lại nhỏ dần đầy bí ẩn.

"Chuyện đời, vốn dĩ trăm hình vạn trạng, có gì đáng để bận tâm mãi không thôi?" Tạ Trần khẽ cười, không ngẩng đầu nhưng dường như đã nghe rõ mồn một câu chuyện của Người Kể Chuyện, y thốt lên một câu mang đầy triết lý, như thể đang nói với chính mình hơn là với ai khác. Đôi mắt y vẫn dán vào trang sách, nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười ẩn ý.

Người Kể Chuyện nghe vậy, liền ngừng lời, đưa mắt nhìn về phía Tạ Trần, gãi đầu cười hì hì. "Tiên sinh nói chí phải. Kẻ phàm như bọn ta, đâu có được cái tâm thanh tịnh như tiên sinh. Chuyện nhỏ mọn cũng đủ để quay quắt, huống hồ chuyện lớn lao."

Tiểu An lúc này đã dọn dẹp xong một góc, nó đi tới bên cạnh Tạ Trần, đặt chiếc khăn lau sạch bóng lên quầy. "Tiên sinh, hôm nay có vẻ đông khách hơn mọi ngày ạ!" Nó khẽ nói, giọng trong trẻo như tiếng chim hót. Ánh mắt nó lấp lánh sự tò mò, liếc nhìn về phía cửa ra vào, nơi ánh sáng buổi sớm đang chiếu rọi, như chờ đợi những câu chuyện mới.

Tạ Trần đặt quyển sách xuống, ngước nhìn Tiểu An, đôi mắt y dịu dàng. "Phải, Tiểu An. Có lẽ những câu chuyện của nhân gian, những sẻ chia chân thành, đang dần trở thành một loại 'linh khí' mới, nuôi dưỡng tâm hồn con người. Một loại 'linh khí' không cần tu luyện, không sợ suy kiệt, chỉ cần có trái tim biết lắng nghe và thấu hiểu." Y khẽ vỗ đầu Tiểu An, mái tóc đen mượt của nó khẽ lay động. "Mỗi người đến đây, đều mang theo một câu chuyện, một nỗi niềm. Và quán sách này, dần trở thành nơi để những câu chuyện ấy được cất lên, được lắng nghe, và được sẻ chia. Đó chính là cái mà ta gọi là 'trí tuệ dân gian', không phải là thứ kinh thư cao siêu, mà là những tinh hoa của cuộc sống, của sự giao hòa giữa người với người."

Tiểu An gật gù, ánh mắt chăm chú. Nó nhớ lại những gì đã ghi chép ngày hôm qua, về cách Lão Nông Thanh Phong tìm thấy "vị ngọt của đất", về cách cộng đồng cùng nhau giải quyết vấn đề sâu bệnh. Nó cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một niềm tin mãnh liệt vào những giá trị mà Tạ Trần đang vun đắp. Cuốn sổ nhỏ của nó, đã ghi chép biết bao nhiêu lời nói, bao nhiêu triết lý, giờ đây không chỉ là một vật dụng, mà là một kho tàng tri thức vô giá, là nền tảng cho tương lai của kỷ nguyên Nhân Gian mà tiên sinh đang ươm mầm. Mỗi câu chuyện được kể, mỗi lời nói được thốt ra trong quán sách này, đều như những giọt sương mai, tưới tắm cho hạt mầm "nhân đạo" đang nảy nở trong tâm hồn nó, và trong tâm hồn của những người khác. Nó nhìn Ông Chủ Tiệm Thuốc đang gật gù theo lời kể của Người Kể Chuyện, nhìn Tạ Trần trầm tư, và cảm thấy một niềm hạnh phúc bình dị.

Quả thật, quán sách này không chỉ bán sách, mà còn bán cả triết lý, bán cả sự sẻ chia và thấu hiểu. Nó đã trở thành một mạch nguồn, nơi những dòng chảy tư tưởng của kỷ nguyên mới bắt đầu tuôn chảy, thầm lặng nhưng mạnh mẽ. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận nhịp đập của sự sống đang trỗi dậy, chậm rãi nhưng kiên cường, trong từng hạt cát, từng con người, từng câu chuyện của kỷ nguyên Nhân Gian. Y biết, những hạt mầm y gieo xuống đã bắt đầu mang lại những mùa quả ngọt đầu tiên, và quán sách này chính là nơi ươm mầm cho những mùa quả tiếp theo.

Buổi sáng trôi qua êm đềm, tiếng chuông chùa xa xăm điểm từng canh giờ, báo hiệu đã đến giữa trưa. Ánh nắng đã dịu hơn, không còn gay gắt như buổi sớm mà trở nên ấm áp, ôm trọn cả quán sách. Không khí vẫn tĩnh lặng, chỉ có tiếng lật sách, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của Ông Chủ Tiệm Thuốc và Người Kể Chuyện. Tạ Trần vẫn trầm ngâm đọc sách, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt nhẹ trang giấy, như thể đang vuốt ve một linh hồn cổ xưa.

Chính vào khoảnh khắc bình yên ấy, một bóng người cao gầy xuất hiện ở ngưỡng cửa. Đó là một thanh niên trẻ tuổi, trang phục giản dị nhưng có phần cũ kỹ, cho thấy y không thuộc gia đình quyền quý. Làn da y trắng nhợt, thân hình có phần mảnh khảnh, thư sinh, nhưng điều đáng chú ý nhất là đôi mắt. Đôi mắt ấy không có vẻ sáng trong của tuổi trẻ, mà chất chứa một nỗi ưu tư sâu thẳm, một vẻ lạc lõng khó tả, như thể y đang mang trong mình một gánh nặng vô hình. Y bước vào quán sách, từng bước chân chậm rãi, ngập ngừng, như không chắc mình có nên bước vào hay không. Mùi hương thảo dược từ Ông Chủ Tiệm Thuốc, mùi trà thoảng qua, mùi giấy cũ quen thuộc dường như không thể xua tan đi sự nặng nề trong tâm trí y.

Tiểu An khẽ ngẩng đầu nhìn, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò. Nó cảm nhận được một luồng khí khác lạ từ người thanh niên này, một nỗi niềm mà nó chưa từng thấy ở những khách quen khác. Tạ Trần cũng ng���ng đầu lên, ánh mắt y khẽ lướt qua Lâm Phong, không một chút kinh ngạc, như thể y đã biết trước sự xuất hiện của kẻ sĩ trẻ này.

Lâm Phong tiến đến gần quầy của Tạ Trần, cúi người hành lễ. Giọng y trầm thấp, mang theo một chút run rẩy và đầy rẫy sự băn khoăn. "Tiên sinh... Con là Lâm Phong, một kẻ sĩ vô danh. Con đường tu tiên đã mờ nhạt, vinh quang không còn. Nay... tiên đạo suy tàn, linh khí mỏng manh. Vậy... ý nghĩa của đời người, của kẻ sĩ như con, rốt cuộc là gì? Chẳng lẽ cả đời chỉ là những tháng ngày vô vị, luẩn quẩn trong vòng xoay sinh lão bệnh tử?"

Tạ Trần không vội trả lời. Y khẽ đặt quyển sách xuống, rót thêm một chén trà nóng, đưa cho Lâm Phong. "Mời ngươi dùng trà, Lâm Phong. Chuyện đời, không vội được. Vội vã, chỉ e lại bỏ lỡ những điều cốt yếu nhất." Y nhìn sâu vào đôi mắt ưu tư của Lâm Phong, ánh mắt y như một hồ nước sâu không đáy, bình lặng nhưng lại có sức cuốn hút lạ kỳ. "Vinh quang... chẳng lẽ chỉ có một hình thái? Ngươi thấy đấy, con đường tu tiên có thể mang lại sức mạnh, kéo dài sinh mệnh, nhưng có khi lại đánh mất chính mình, đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Cái giá phải trả ấy, liệu có xứng đáng với cái gọi là 'vinh quang' hư ảo kia không? Còn con đường của phàm nhân, liệu có phải là vô nghĩa?"

Lâm Phong đón lấy chén trà, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay y, nhưng dường như không thể làm ấm được nỗi lạnh lẽo trong tâm hồn. Y nhấp một ngụm, vị trà đắng chát xộc lên đầu lưỡi, nhưng lại mang theo một chút hương thơm dịu nhẹ ở hậu vị. "Nhưng chẳng phải từ ngàn xưa, kẻ sĩ đều khao khát phi thăng, trường sinh sao? Sách vở ghi lại, tiên nhân có thể hô mưa gọi gió, dời non lấp biển, sống cùng trời đất. Nay... tất cả chỉ còn là ảo ảnh. Chúng con được sinh ra trong thời đại này, không còn cơ hội ấy. Cứ như thể chúng con bị tước đoạt đi cái đích đến lớn lao nhất của cuộc đời. Một đời người ngắn ngủi, không có hy vọng siêu thoát, không có quyền năng để thay đổi thế gian... liệu có đáng sống không?" Giọng y tràn đầy sự hoang mang, một nỗi thất vọng sâu sắc về số phận của thế hệ mình.

Tiểu An ngồi gần đó, tay vẫn cầm cây bút và cuốn sổ, chăm chú lắng nghe từng lời. Nó ghi lại câu hỏi của Lâm Phong, ghi lại ánh mắt ưu tư của anh ta. Trong tâm trí non nớt của nó, câu hỏi này cũng từng thoáng hiện qua. Không tu tiên, không vinh quang, vậy thì sống để làm gì? Nhưng qua những ngày tháng ở cạnh Tạ Trần, qua những câu chuyện về Lão Nông Thanh Phong, về những người dân bình dị ở Thị Trấn An Bình, nó dần hiểu ra rằng "vinh quang" không chỉ có một hình thái. Nó nhìn Tạ Trần, chờ đợi câu trả lời của y, như chờ đợi một lời chỉ dẫn soi sáng con đường. Bầu không khí trong quán sách trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết, như thể cả không gian đang nín thở lắng nghe. Nắng dịu vẫn xuyên qua cửa sổ, nhưng dường như không thể chạm tới được nỗi ưu tư sâu thẳm trong lòng Lâm Phong. Ông Chủ Tiệm Thuốc và Người Kể Chuyện cũng ngừng câu chuyện của mình, đưa mắt nhìn về phía Tạ Trần và Lâm Phong, những gương mặt họ cũng thoáng vẻ trầm ngâm.

Tạ Trần thở ra một hơi nhẹ, đôi mắt y vẫn bình thản nhìn Lâm Phong, nhưng sâu thẳm trong đó là sự thấu hiểu vô hạn. Y không nói nhiều lời hoa mỹ, không dùng những thuật ngữ cao siêu của tiên đạo, mà chỉ dùng những câu chuyện bình dị, như những viên ngọc trai được xâu chuỗi lại, để soi sáng con đường cho kẻ sĩ trẻ. "Lâm Phong, ngươi có biết vì sao Lão Nông Thanh Phong, một cựu tu sĩ từng có thể đằng vân giá vũ, lại nguyện ý từ bỏ mọi thứ để cày cấy trên mảnh đất cằn cỗi không?" Y hỏi, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như gió thoảng.

Lâm Phong ngẩng đầu, vẻ mặt bối rối. "Con... con có nghe loáng thoáng về câu chuyện ấy. Nhưng con không hiểu. Quyền năng, trường sinh, vinh hoa... lẽ nào không hấp dẫn bằng bùn đất và mồ hôi?"

"Hấp dẫn, dĩ nhiên là hấp dẫn," Tạ Trần tiếp lời, ánh mắt y nhìn xa xăm, như thể đang nhìn về một quá khứ xa xăm. "Nhưng cái giá phải trả cho sự hấp dẫn ấy, lại là sự 'mất người'. Tu hành càng cao, con người càng dễ đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Đến cuối cùng, dù có trường sinh bất lão, có quyền năng vô biên, thì còn lại gì nếu ta không còn là chính mình, không còn cảm nhận ��ược niềm vui, nỗi buồn, tình yêu và sự đau khổ của nhân gian? Thanh Phong, y đã tìm thấy 'vị ngọt của đất', không phải vị ngọt của linh khí hay đan dược, mà là vị ngọt của sự lao động chân chính, của việc nuôi dưỡng một hạt mầm cho đến khi nó đơm hoa kết trái, của việc cảm nhận sự sống nảy nở từ chính bàn tay mình."

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà. "Ngươi nghĩ xem, ai là người cần ngươi hơn? Một Thiên Đạo đã suy tàn, chỉ còn là cái bóng của vinh quang xưa cũ, hay những người phàm nhân quanh ngươi, những người đang cần một bàn tay giúp đỡ, một trí tuệ để dẫn lối? Con đường tu tiên có thể mang lại sức mạnh cá nhân, nhưng con đường của nhân gian, con đường của phàm nhân, lại mang lại sức mạnh của cộng đồng, của sự gắn kết." Y dừng lại, để những lời này thấm sâu vào tâm trí Lâm Phong. "Quán sách này, ngươi thấy đấy, không có linh khí dồi dào, không có pháp trận hùng vĩ. Nhưng nó lại là nơi mọi người tìm thấy sự sẻ chia, tìm thấy lời giải cho những băn khoăn của cuộc đời. Những vấn đề nhỏ nhặt của làng xóm, từ cách trị sâu bệnh cho đến những hiểu lầm giữa người với người, đều được giải quyết bằng trí tuệ dân gian, bằng sự lắng nghe và thấu hiểu. Đó chẳng phải là một loại 'vinh quang' khác sao? Một loại vinh quang thầm lặng, nhưng lại bền vững hơn vạn lần những phép thuật phù phiếm."

Lâm Phong lắng nghe, đôi mắt y dần sáng lên. Những lời của Tạ Trần không phải là một lời an ủi sáo rỗng, mà là một lời chỉ dẫn sâu sắc, chạm đến tận cùng nỗi băn khoăn của y. Y nhớ lại những ngày tháng miệt mài đọc sách cổ, khao khát được trở thành tiên nhân. Nhưng giờ đây, những hình ảnh về những tiên nhân vô cảm, lạnh lùng, xa cách nhân thế lại hiện về trong tâm trí. "Tiên sinh... con... con đã hiểu phần nào. Ý nghĩa không nằm ở 'vinh quang' hão huyền của tu tiên, mà là ở những điều nhỏ bé, chân thật, ở sự cống hiến cho nhân gian..." Y lẩm bẩm, như thể đang nói với chính mình hơn là với Tạ Trần.

"Đúng vậy," Tạ Trần khẽ gật đầu. "Mục đích không phải là đích đến, mà là hành trình. Không phải là đạt được gì, mà là sống thế nào. Sống một đời bình thường, trọn vẹn từng khoảnh khắc, cảm nhận mọi hỉ nộ ái ố của cuộc đời, và dùng trí tuệ, dùng khả năng của mình để vun đắp cho cộng đồng, cho những người xung quanh. Đó chính là ý nghĩa đích thực của cuộc sống, của một kẻ sĩ trong kỷ nguyên Nhân Gian này. Ngươi là kẻ sĩ, có trí tuệ, có kiến thức. Ngươi có thể dùng những điều đó để giúp đỡ những người phàm nhân chất phác, để xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn cho chính ngươi và cho những người khác. Đó chẳng phải là một loại 'phi thăng' khác sao? Một sự thăng hoa về mặt nhân tính, về mặt tinh thần."

Lâm Phong đứng dậy, cúi chào Tạ Trần một cách cung kính, sâu sắc. Vẻ ưu tư trên khuôn mặt y đã tan biến, thay vào đó là sự bình yên và một tia sáng của mục đích mới. "Con cảm ơn tiên sinh đã khai sáng. Con đã quá chấp niệm vào những điều hư ảo mà quên mất giá trị chân thực của cuộc sống. Con đường của con, có lẽ sẽ không phải là phi thăng thành tiên, mà là trở thành một người có ích cho nhân gian." Y nói, giọng nói đã vững vàng hơn rất nhiều.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Vạn vật luân hồi, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng nghỉ. Ngươi chỉ mới bắt đầu hành trình của mình thôi, Lâm Phong."

Lâm Phong bước ra khỏi quán sách, bóng y đổ dài trên con đường làng dưới ánh hoàng hôn đang buông xuống. Ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng cả một góc trời, cũng nhuộm vàng bóng dáng kẻ sĩ trẻ đang mang trong mình một niềm hy vọng mới. Y không còn bước chân nặng nề, lạc lõng như khi mới đến, mà đã có một sự kiên định nhất định trong từng bước.

Tiểu An cất sổ ghi chép, nhìn Tạ Trần với ánh mắt ngưỡng mộ. Nó đã ghi lại toàn bộ cu��c trò chuyện này, từng lời của tiên sinh, từng biểu cảm của Lâm Phong. Nó hiểu rằng, không chỉ Lâm Phong, mà rất nhiều người trẻ khác trong kỷ nguyên này cũng sẽ đối mặt với những câu hỏi tương tự. Và Tạ Trần, không cần phép thuật hay quyền năng, chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu, đã trở thành một ngọn hải đăng, định hướng tinh thần cho họ. Lời chỉ dẫn của Tạ Trần đã cho thấy triết lý "Vô Vi Chi Đạo" và "Nhân Đạo" đang dần bén rễ sâu sắc hơn trong tâm thức của thế hệ mới, tạo tiền đề cho sự phát triển bền vững của kỷ nguyên Nhân Gian. Tiểu An biết rằng, qua việc chứng kiến và ghi chép những cuộc trò chuyện này, nó đang dần trở thành người kế thừa và lan tỏa những giá trị cốt lõi mà Tạ Trần đang vun đắp. Cuốn sổ của nó không chỉ là những dòng chữ, mà là những hạt mầm tri thức, sẵn sàng nảy nở và mang lại những mùa quả ngọt cho tương lai.

Tạ Trần nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn trải dài trên con đường làng, nhuộm vàng cả một góc trời. Y cảm nhận sự bình yên lan tỏa trong không khí, một sự bình yên không phải đến từ sự tĩnh lặng tuyệt đối, mà đến từ sự giao hòa của những tâm hồn, những câu chuyện, những sẻ chia. Y biết, sự gắn kết và khả năng tự giải quyết vấn đề của cộng đồng phàm nhân được củng cố tại quán sách này đang tạo nên một nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian, nơi con người là chủ thể của vận mệnh mình, không còn phụ thuộc vào tiên đạo hay những quyền năng hư ảo. Và những hạt mầm y gieo xuống đã bắt đầu mang lại những mùa quả ngọt đầu tiên, như chính Lâm Phong vừa tìm thấy con đường của mình.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free