Nhân gian bất tu tiên - Chương 1236: Nơi Sách Và Đời Giao Hòa: Trái Tim Cộng Đồng Thức Giấc
Ánh bình minh đầu ngày rọi xiên qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ của quán sách, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên nền gạch xanh rêu. Thị Trấn An Bình thức giấc trong tiếng chim hót líu lo, tiếng rao hàng xa xăm và mùi hương của đất ẩm sau một đêm sương. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố lam cũ kỹ, đã ngồi sau quầy sách từ lâu. Bàn tay thanh tú của y khẽ vuốt ve bìa một cuốn kinh thư cổ, ánh mắt sâu thẳm xa xăm, như đang dõi theo dòng chảy vô thường của vạn vật. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, càng làm nổi bật vẻ thanh thoát, trầm tư của một thư sinh không màng danh lợi. Y nhâm nhi chén trà nóng hổi, hương hoa cúc thoang thoảng dịu nhẹ lan tỏa trong không gian tĩnh lặng, hòa quyện với mùi giấy cũ, mùi mực và một chút hương gỗ mục, tạo nên một bầu không khí an lành, thấm đẫm vẻ hoài cổ.
Tiểu An, cô bé thư đồng với đôi mắt to tròn lấp lánh sự hiếu kỳ và thông tuệ, đang cẩn thận lau chùi từng kệ sách gỗ, từng quyển sách được đặt ngay ngắn. Mỗi động tác của nó đều chậm rãi, tỉ mỉ, như thể đang nâng niu từng di sản của tri thức nhân loại. Vẻ mặt chăm chú của nó thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy tò mò và kính phục. Cuộc trò chuyện về bức thư của Lão Nông Thanh Phong ngày hôm qua, về "vị ngọt của đất" và giá trị của sự bình thường, vẫn còn vương vấn trong tâm trí nó, gieo vào lòng nó những hạt mầm suy tư mới lạ.
"Bức thư của Lão Nông Thanh Phong hôm qua đã khiến con suy nghĩ gì, Tiểu An?" Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, phá vỡ sự tĩnh mịch của buổi sớm. Y không ngẩng đầu lên khỏi trang sách, nhưng dường như mọi suy nghĩ của Tiểu An đều không thoát khỏi ánh mắt thấu thị của y.
Tiểu An dừng tay, khẽ đặt chiếc khăn lau xuống, rồi tiến đến gần quầy, đôi mắt nó nhìn thẳng vào Tạ Trần, không còn chút hoài nghi hay băn khoăn nào. "Con vẫn còn nghĩ về 'vị ngọt của đất' mà ông ấy nói, tiên sinh. Phải chăng, niềm vui lớn nhất không nằm ở những điều lớn lao, ở quyền năng hay sự trường sinh mà các tiên nhân từng khao khát, mà lại ở sự giản dị, cần mẫn mỗi ngày, như việc gieo trồng và thu hoạch, như cảm giác bàn tay mình chạm vào đất mẹ, cảm nhận sự sống nảy mầm từ những hạt giống nhỏ bé?" Giọng nó vẫn còn non nớt nhưng đã chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc hiếm thấy ở một đứa trẻ cùng tuổi, dường như những lời của Tạ Trần, những câu chuyện của những người từng trải đã mở ra cho nó một thế giới quan hoàn toàn mới. Nó cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực khi nghĩ về hình ảnh Lão Nông Thanh Phong, về đôi bàn tay chai sạn và nụ cười mãn nguyện của ông lão khi nhìn ngắm cánh đồng lúa xanh mướt.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng mà chứa đựng cả nghìn lời muốn nói. Y đặt cuốn sách xuống, đưa tay khẽ vuốt ve mái tóc rối của Tiểu An. "Chính là như vậy, Tiểu An. Đất không nói, nhưng đất dạy cho con người nhiều điều. Nó dạy ta về sự kiên nhẫn, về sự cần cù, về quy luật tuần hoàn của sinh diệt. Nó dạy ta rằng, mỗi hạt mầm dù nhỏ bé đến đâu, chỉ cần được gieo đúng cách, được chăm sóc tận tâm, đều có thể nảy nở thành một mùa màng bội thu. Đó chẳng phải là một loại 'phép thuật' nhiệm màu hơn cả những thần thông quảng đại mà các tu sĩ từng theo đuổi sao? Một phép thuật đến từ chính sự sống, từ sự hòa hợp giữa con người và thiên nhiên, không phải từ sự cưỡng cầu hay tranh đoạt." Y nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã phủ vàng rực rỡ lên những mái ngói cổ kính, lên những hàng cây xanh mướt, cảm nhận sự bình yên và trù phú mà kỷ nguyên Nhân Gian đang mang lại.
Tạ Trần trầm ngâm, ánh mắt y xa xăm, như đang dõi theo dòng chảy của thời gian, của lịch sử. Y biết, trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy kiệt, khi con người từng bị cuốn vào vòng xoáy của khao khát trường sinh, của quyền năng vô hạn, đã vô tình đánh mất đi những giá trị cốt lõi nhất của mình. Cái giá phải trả cho "thành tiên" là "mất người," là đánh đổi cảm xúc, ký ức, và nhân tính. Nhưng giờ đây, những câu chuyện như của Lão Nông Thanh Phong, của Ông Lão Tiều Phu, lại chính là những minh chứng sống động nhất cho thấy một con đường khác, một con đường trở về với cội nguồn, với sự chân thực của cuộc sống phàm trần. Y hiểu rõ vai trò của mình, một "điểm neo nhân quả" "vô vi," không can thiệp trực tiếp bằng sức mạnh, nhưng lại định hướng nhận thức cộng đồng bằng cách lắng nghe, gợi mở và tổng hợp những triết lý sống.
"Con đường của sự bình thường không hề thua kém, Tiểu An," Tạ Trần tiếp tục, giọng y nhỏ nhẹ nhưng đầy sức thuyết phục. "Thậm chí, trong thời đại này, nó lại là con đường dẫn đến sự bình yên và hạnh phúc đích thực. Bởi vì, khi không còn bị gánh nặng 'thiên mệnh' hay 'trường sinh' đ�� nén, con người mới có thể thực sự sống trọn vẹn, tìm thấy giá trị của mình trong những điều giản dị nhất, trong sự sẻ chia, trong lao động, trong tình cảm gia đình, làng xóm. Những hạt mầm triết lý y gieo xuống, giờ đây đã đâm chồi, và sẽ tiếp tục xanh tươi, báo hiệu một kỷ nguyên mới, vững bền và tràn đầy nhân tính." Y khẽ đưa tay vuốt ve bìa cuốn sách cổ một lần nữa, như thể đang chạm vào chính linh hồn của những tri thức đã được kết tinh qua bao thế hệ.
Tiểu An gật đầu, ánh mắt nó đã hoàn toàn thấu hiểu. Nó không còn thắc mắc về "cái giá" của tiên đạo, mà đã bắt đầu cảm nhận được "vị ngọt" của cuộc sống phàm trần. Nó hình dung về những cánh đồng xanh mướt, về đôi bàn tay chai sạn của Lão Nông Thanh Phong, về mùi đất và hương lúa. Trong lòng nó dâng lên một sự ấm áp kỳ lạ, một niềm tin vào vẻ đẹp của sự bình thường. Nó lặng lẽ ghi nhớ từng lời Tạ Trần nói, từng cảm nhận nó có được, như thể đang thu thập những viên ngọc quý để xây dựng nên một lâu đài tri thức cho riêng mình. Khứu giác của nó cảm nhận rõ mùi sách cũ, mùi trà thoang thoảng, và một mùi hương hoa dại từ bên ngoài cửa sổ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác an yên mà nó biết rằng, đó chính là một phần của "bình thường vĩnh cửu".
***
Khi nắng đã lên cao, rọi những tia vàng ấm áp xuống sân gạch trước quán, Thị Trấn An Bình đã trở nên nhộn nhịp hơn. Tiếng bước chân người qua lại, tiếng xe đẩy kẽo kẹt, tiếng cười nói rộn ràng từ khu chợ gần đó bắt đầu vọng vào quán sách, xua tan đi sự tĩnh lặng của buổi sớm. Quán sách của Tạ Trần, thường ngày vốn trầm mặc, nay cũng dần trở nên đông đúc hơn, không phải bởi những người tìm đến tri thức cao siêu, mà bởi những người dân lao động bình dị của thị trấn tìm đến một không gian yên bình để nghỉ chân, để hàn huyên, để sẻ chia những câu chuyện đời thường. Nó đã trở thành một trung tâm sinh hoạt cộng đồng, một "điểm neo" tinh thần cho cả thị trấn.
Bà Lão Bán Trầu, lưng còng, mái tóc bạc búi cao, miệng nhai trầu đỏ quạch, răng đen, từ từ đẩy cánh cửa gỗ bước vào. Chiếc giỏ trầu cau của bà đặt gọn gàng ở một góc quen thuộc, rồi bà lão an vị trên chiếc ghế mây gần đó, khẽ nhả ra một bãi nước trầu đỏ tươi vào khay đồng. "Ấy chà, thằng cu nhà lão Mão lại ham chơi, bỏ bê đồng áng rồi," Bà lão mở đầu câu chuyện bằng một giọng the thé, nhưng đầy vẻ thân tình. "Thanh Phong năm xưa cũng từng như vậy, mà giờ thì đã thành lão nông mẫu mực. Con người ta, ai mà chẳng có lúc mê chơi, quan trọng là biết quay đầu, biết tìm về cái gốc của mình." Bà lão liếc nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy vẻ tán thưởng, như muốn nói rằng, những lời Tạ Trần nói về Lão Nông Thanh Phong hôm qua thật đúng đắn. Mùi trầu cau đặc trưng của bà lão lan tỏa trong không gian, hòa cùng mùi sách và trà, tạo nên một không khí rất đỗi nhân gian.
Tiếp đó là Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió, tay chân chai sạn, trên đầu đội chiếc nón lá đã bạc màu. Ông khẽ gật đầu chào mọi người, rồi ngồi xuống bên chiếc bàn cờ đã được bày sẵn. Đối diện ông là Người Đánh Cờ, râu dài, vẻ mặt tập trung, tay đang cầm một quân c��� đen. Hai người họ, dù đang chuẩn bị cho một ván đấu trí căng thẳng, nhưng tai vẫn chăm chú lắng nghe những câu chuyện đang diễn ra xung quanh. "Nói về đồng áng," Lão Nông cất tiếng, giọng ông chất phác mà trầm ổn, "năm nay cái giống sâu rầy mới xuất hiện, khó trị quá. Ta đã thử đủ mọi cách, mà vẫn chưa ăn thua. Phải chăng có cách nào trị tận gốc không, hỡi các vị?" Ông thở dài, ánh mắt lộ vẻ lo lắng. Tiếng gió thổi nhẹ qua khung cửa, mang theo mùi đất và hương lúa non từ cánh đồng xa, càng làm nổi bật nỗi băn khoăn của người nông dân.
Người Kể Chuyện, dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, đã có mặt từ lúc nào. Y cười vang, giọng nói hào hứng, đầy nhiệt huyết, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. "Này các vị, nghe ta kể chuyện đây! Chuyện rằng, thuở xưa, có một vị Bồ Tát hóa thân thành con sâu để thử lòng người. Ngài không hủy hoại mùa màng, mà chỉ gặm nhấm những chiếc lá úa tàn, những bông lúa yếu ớt. Ngài làm vậy để dạy cho con người về sự nhẫn nại, về lòng từ bi, và về cách thấu hiểu quy luật tự nhiên. Rằng, sâu bệnh cũng là một phần của vòng tuần hoàn, đôi khi không phải để hủy diệt, mà để nhắc nhở con người về sự cân bằng, về cách sống hòa hợp với vạn vật. Một câu chuyện về sự nhẫn nại và thấu hiểu..." Giọng Người Kể Chuyện cất lên trầm bổng, như dòng suối chảy qua ghềnh đá, cuốn hút mọi tâm hồn đang lắng nghe.
Tạ Trần, vẫn bình thản ngồi sau quầy, tay pha thêm một ấm trà mới, hương trà thơm ngát lan tỏa. Y khẽ mỉm cười, ánh mắt thấu hiểu. "Sâu bệnh cũng như phiền não trong lòng người, đôi khi cần một cái nhìn khác, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn để hóa giải, không phải chỉ dùng sức mạnh hay sự đối kháng mà thôi. Như câu chuyện của Người Kể Chuyện, đôi khi, sự tồn tại của sâu bệnh không phải là tai họa, mà là một lời nhắc nhở, một bài học về sự cân bằng và hòa hợp." Y đặt chén trà nóng hổi lên bàn cho Lão Nông, cái chạm tay nhẹ nhàng mà chứa đựng sự quan tâm chân thành.
Lão Nông, sau khi nghe câu chuyện của Người Kể Chuyện và lời của Tạ Trần, khẽ gật gù, ánh mắt suy tư. "Phải, phải... đôi khi chúng ta chỉ chăm chăm diệt trừ mà quên đi việc tìm hiểu nguyên nhân, tìm hiểu cái 'đạo' của nó." Người Đánh Cờ cũng lên tiếng, tay vẫn cầm quân cờ, nhưng ánh mắt đã rời khỏi bàn cờ. "Nước cờ này, ẩn chứa thiên cơ! Cũng như đời người, không thể chỉ nhìn vào một nước cờ mà phải nhìn vào cả ván cờ, nhìn vào cả sự biến hóa của nó."
Không khí trong quán sách trở nên ấm áp và thân tình. Mọi người không chỉ đến để đọc sách, mà còn đến để tìm thấy sự đồng điệu, để chia sẻ những lo toan, những niềm vui, và để cùng nhau tìm kiếm những lời giải đáp cho những vấn đề trong cuộc sống. Từ câu chuyện về sâu bệnh, họ bắt đầu thảo luận về những kinh nghiệm dân gian trong việc bảo vệ mùa màng, về cách sử dụng các loại cây cỏ tự nhiên để xua đuổi côn trùng, về việc luân canh, xen canh để đất đai luôn màu mỡ. Những kinh nghiệm này, được đúc kết từ bao đời, không phải là những pháp thuật cao siêu, mà là trí tuệ của con người hòa hợp với đất trời, là sự thấu hiểu sâu sắc v�� quy luật của tự nhiên.
Tiểu An, đứng bên cạnh Tạ Trần, lắng nghe từng lời, từng câu chuyện một cách chăm chú. Nó nhận ra rằng, những vấn đề tưởng chừng như nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày lại chứa đựng những triết lý sâu sắc, và cách mà mọi người cùng nhau thảo luận, cùng nhau tìm ra giải pháp, chính là sức mạnh của cộng đồng. Nó cảm nhận được sự gắn kết giữa những con người bình dị này, một sự gắn kết không dựa trên quyền năng hay địa vị, mà dựa trên sự thấu hiểu và sẻ chia. Mùi hương của đất, của trà, của trầu cau, cùng với tiếng nói cười, tiếng bàn luận rộn ràng, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống nhân gian, một "bình thường vĩnh cửu" mà Tạ Trần đang lặng lẽ kiến tạo.
***
Khi mặt trời dần ngả bóng về phía tây, rải những tia nắng vàng dịu cuối cùng lên con đường đất đỏ của Thị Trấn An Bình, không khí trong quán sách cũng trở nên sâu lắng hơn. Những câu chuyện vui vẻ ban trưa đã nhường chỗ cho những cuộc thảo luận trầm ngâm, những suy tư về ý nghĩa của cuộc sống và cách để duy trì một cộng đồng an lành, hạnh phúc. Tiếng gió thổi nhẹ qua khung cửa, mang theo chút hơi lạnh của hoàng hôn và mùi hương thoang thoảng của cỏ dại.
Tiểu Lão Bà, lưng còng, tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, khẽ chống chiếc gậy trúc bước đến gần Tạ Trần. Bà là một trong những người lớn tuổi nhất thị trấn, đã chứng kiến bao thăng trầm của nhân gian. "Thật ra, cái gì cũng có cái lý của nó, thằng nhóc Tạ Trần à," Bà lão cất tiếng, giọng nói tuy có phần khàn khàn nhưng lại mang đầy sự từng trải. "Quan trọng là mình biết lắng nghe nhau, lắng nghe cả tiếng lòng của đất trời, và học hỏi từ những người đi trước. Đừng tưởng mình thông thái mà bỏ qua những lời chân thật của người phàm." Bà lão liếc nhìn Tạ Trần với vẻ nghiêm khắc giả vờ, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ trìu mến. "Cái thời còn tu tiên, người ta chỉ lo tranh giành, lo tu luyện cho bản thân, có ai mà chịu lắng nghe người khác đâu? Bởi vậy mới 'mất người', mới đánh mất cả cái gốc của mình."
Tạ Tr���n khẽ gật đầu, y không nói gì mà chỉ mỉm cười nhẹ, hàm ý tán đồng với lời của Tiểu Lão Bà. Y biết, những người như bà, những người đã trải qua cả hai kỷ nguyên, mới là những người thấu hiểu sâu sắc nhất cái giá của sự khao khát quyền năng và vẻ đẹp của sự bình thường. Y rót thêm một chén trà nóng cho Tiểu Lão Bà, hương trà thoang thoảng xua đi cái lạnh của buổi chiều tà.
"Mỗi câu chuyện, mỗi kinh nghiệm đều là một trang sách sống," Tạ Trần cất tiếng, giọng y trầm ấm, vang vọng trong không gian quán sách, thu hút sự chú ý của mọi người. "Khi chúng ta sẻ chia, chúng ta không chỉ đọc mà còn viết nên cuốn sách của chính mình, của cộng đồng. Đó là cách trí tuệ được lưu truyền, không cần đến kinh thư cao siêu, không cần đến những pháp quyết thần bí. Trí tuệ đó nằm trong từng lời nói, từng cử chỉ, từng sự thấu hiểu giữa người với người. Nó không phải là thứ có thể luyện thành, mà là thứ được vun đắp qua cuộc sống, qua những va chạm, những sẻ chia chân thành nhất." Y nhìn lướt qua những gương mặt đang lắng nghe, từ Bà Lão Bán Trầu đang gật gù, đến Lão Nông và Người Đánh Cờ đang trầm ngâm suy nghĩ, đến Người Kể Chuyện đang nghiêm túc hơn thường lệ. Tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh nhân gian đầy màu sắc, đầy ý nghĩa.
Tiểu An, ngồi bên cạnh Tạ Trần, tay vẫn cầm cây bút và cuốn sổ nhỏ, cẩn thận ghi chép từng lời. Nét chữ của nó còn non nớt, nhưng mỗi câu mỗi chữ đều được ghi lại với tất cả sự tập trung và thấu hiểu. "Trí tuệ nằm trong sự sẻ chia, và sự thấu hiểu..." Nó lẩm nhẩm, như muốn khắc sâu vào tâm khảm mình câu nói của tiên sinh. Ánh mắt nó lấp lánh sự giác ngộ, như một hạt mầm vừa nảy nở trong đất mẹ, đang khao khát vươn mình đón ánh nắng. Nó biết rằng, cuốn sổ này không chỉ là những ghi chép đơn thuần, mà là nền tảng cho tương lai của kỷ nguyên Nhân Gian, nơi những giá trị nhân tính và sự bình dị sẽ được tôn vinh.
Lão Nông khẽ thở dài, nhưng lần này không phải vì lo lắng, mà vì sự nhẹ nhõm. "Vậy ra, việc tìm ra cách trị sâu bệnh không phải chỉ là dùng thuốc, mà còn là hiểu về vòng ��ời của nó, hiểu về cách đất đai nuôi dưỡng nó, và cả cách chúng ta đối xử với tự nhiên nữa." Ông ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ kính trọng. "Tiên sinh nói đúng, có lẽ chúng ta đã quá quen với việc dùng sức mạnh để giải quyết mọi thứ, mà quên mất trí tuệ của sự hòa hợp."
Mọi người trong quán sách đều gật gù tán đồng với những lời đúc kết sâu sắc của Tạ Trần. Họ cảm nhận được một sự gắn kết mạnh mẽ hơn, một ý thức cộng đồng sâu sắc hơn sau buổi chiều trò chuyện này. Quán sách của Tạ Trần không chỉ là nơi đọc sách, mà đã trở thành một ngôi trường, một diễn đàn, nơi trí tuệ dân gian được trao truyền, nơi những kinh nghiệm sống được sẻ chia, và nơi những triết lý nhân sinh được vun đắp.
Tạ Trần nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh nắng cuối ngày trải dài trên con đường làng, nhuộm vàng cả một góc trời. Y cảm nhận sự bình yên lan tỏa trong không khí, một sự bình yên không phải đến từ sự tĩnh lặng tuyệt đối, mà đến từ sự giao hòa của những tâm hồn, những câu chuyện, những sẻ chia. Y biết, sự gắn kết và khả năng tự giải quyết vấn đề của cộng đồng phàm nhân được củng cố tại quán sách này đang tạo nên một nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian, nơi con người là chủ thể của vận mệnh mình, không còn phụ thuộc vào tiên đạo hay những quyền năng hư ảo.
Sự trưởng thành về nhận thức và triết lý của Tiểu An thông qua việc ghi chép và suy ngẫm báo hiệu vai trò của cô bé và thế hệ mới trong việc kế thừa và phát triển triết lý 'Nhân Đạo', trở thành những trụ cột tinh thần cho tương lai. Quán sách của Tạ Trần, với vai trò là trung tâm tri thức và giao lưu, sẽ tiếp tục là "điểm neo" không chỉ về mặt nhân quả mà còn về mặt tinh thần, nuôi dưỡng sự phát triển bền vững của xã hội mới. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận nhịp đập của sự sống đang trỗi dậy, chậm rãi nhưng mạnh mẽ, trong từng hạt cát, từng con người, từng câu chuyện của kỷ nguyên Nhân Gian. Y biết, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng nghỉ, và những hạt mầm y gieo xuống đã bắt đầu mang lại những mùa quả ngọt đầu tiên.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.