Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1235: Vị Ngọt Của Đất: Bức Thư Từ Một Cựu Tu Sĩ

Ánh nắng cuối ngày đã hoàn toàn nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và quán sách của Tạ Trần chìm trong sự tĩnh lặng mà chỉ những nơi chứa đựng tri thức và những tâm hồn trầm mặc mới có thể kiến tạo nên. Tiếng gió đêm khẽ khàng lùa qua khe cửa, làm lay động những trang sách cổ trên giá, mang theo hương trà sen dịu nhẹ còn vương vấn từ buổi chiều, như một lời nhắc nhở về những giá trị vĩnh cửu của cuộc sống bình thường mà Ông Lão Tiều Phu đã ca ngợi. Tiểu An, vẫn còn đứng đó, đôi mắt to tròn ngước nhìn Tạ Trần, những câu hỏi chưa có lời đáp của nó vẫn lẩn khuất trong ánh mắt ngây thơ, nhưng không kém phần sâu sắc. Những câu chuyện về sự "mất người" trong kỷ nguyên Tiên Đạo đã để lại trong tâm hồn non nớt của nó một ấn tượng khó phai, một bức tranh đối lập mãnh liệt với sự bình yên mà nó đang tr��i nghiệm.

Tạ Trần khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại của Tiểu An, ánh mắt y xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi bóng đêm đã nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng. "Có những bài học, không nằm trong sách vở, mà nằm trong những câu chuyện đời thường, trong những hồi ức của những người như ông lão, Tiểu An." Giọng y trầm ấm, mang theo chút suy tư, như thể chính y cũng đang chiêm nghiệm lại những triết lý đã hun đúc nên con người y. Y biết, hạt mầm của sự thấu hiểu đã được gieo vào lòng Tiểu An, một hạt mầm sẽ nảy nở và định hình tương lai của một thế hệ mới, thế hệ sinh ra trong kỷ nguyên Nhân Gian, nơi giá trị nhân tính được đặt lên hàng đầu.

Sáng hôm sau, ánh bình minh len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên nền gạch cũ những vệt sáng vàng ươm. Trong quán sách của Tạ Trần, không khí vẫn giữ nguyên vẻ thanh bình vốn có. Tạ Trần, thân hình gầy gò, khoác trên mình chiếc áo vải bố màu xám nhạt, ngồi tĩnh tại sau quầy, tay nâng niu một quyển sách cổ đã ố vàng theo năm tháng. Mùi giấy cũ, mùi mực dịu nhẹ hòa quyện cùng hương trà thanh đ��m mà Tiểu An vừa pha, tạo nên một không gian vừa trang trọng vừa ấm cúng. Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần lướt qua từng hàng chữ Hán cổ, dường như không chỉ đọc mà còn thấu hiểu từng ẩn ý sâu xa mà cổ nhân đã gửi gắm. Y không vội vã, mỗi động tác đều toát lên sự điềm tĩnh, an nhiên tự tại, như một phần hòa hợp với thời gian và không gian nơi đây.

Bên cạnh y, Tiểu An đang cẩn thận dùng chiếc khăn mềm lau đi từng hạt bụi li ti trên những kệ sách cao ngất. Áo vải thô cũ kỹ không che đi được sự nhanh nhẹn và thông minh của nó. Thỉnh thoảng, nó lại liếc nhìn Tạ Trần, ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn tò mò. Câu chuyện đêm qua của Ông Lão Tiều Phu vẫn còn vọng lại trong tâm trí non nớt của nó, khiến nó không khỏi suy nghĩ. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ, mang theo tiếng chim hót líu lo từ bên ngoài, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, phá tan sự im lặng nhưng không làm xáo động vẻ tĩnh tại của quán sách.

"Tiên sinh, con vẫn còn băn khoăn về lời ông lão tiều phu nói đêm qua," Tiểu An khẽ cất tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng chim non, nhưng mang theo chút trầm tư hiếm thấy ở tuổi nó. Nó đặt chiếc khăn lau xuống, tiến lại gần quầy sách, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào Tạ Trần. "Ông lão nói, có những thứ càng theo đuổi lại càng đánh mất. Vậy cái giá của việc thành tiên mà ông lão nhắc tới, rốt cuộc là gì ạ?"

Tạ Trần chậm rãi đặt quyển sách xuống, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve bìa sách sờn cũ. Y ngước nhìn Tiểu An, đôi mắt như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, nhưng lại không hề nặng nề, chỉ là sự thấu hiểu sâu sắc. "Tiểu An à, con còn nhớ câu chuyện ta từng kể về những người tu sĩ bị 'mất người' không?"

Tiểu An gật đầu lia lịa, "Dạ con nhớ. Là họ dần đánh mất cảm xúc, ký ức, và nhân tính của mình, trở nên lạnh lùng vô cảm, chỉ còn biết theo đuổi sức mạnh ạ."

"Đúng vậy," Tạ Trần tiếp lời, giọng y vẫn trầm tĩnh, mỗi lời nói đều như thấm sâu vào tâm trí người nghe. "Trong một kỷ nguyên mà Thiên Đạo suy kiệt, linh khí mỏng manh, việc tu hành để đạt được sức mạnh phi phàm thường đòi hỏi cái giá không nhỏ. Đó không chỉ là sự khổ luyện thân thể, mà còn là sự buông bỏ những ràng buộc của nhân gian, những tình cảm, những chấp niệm mà phàm nhân chúng ta coi là quý giá. Ban đầu, họ có thể nghĩ rằng đó là sự siêu thoát, là thanh lọc tâm hồn. Nhưng đến một lúc nào đó, họ nhận ra, khi đã buông bỏ quá nhiều, họ không còn là chính mình nữa. Đó chính là sự 'mất người' mà ông lão tiều phu đã chứng kiến, và đó cũng là cái giá mà ông lão muốn con hiểu."

Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ tựa gió thoảng, nhưng chất chứa nỗi bi tráng của một kỷ nguyên đã qua. "Họ khao khát trường sinh bất tử, khao khát quyền năng để vượt lên trên mọi giới hạn. Nhưng khi đạt được điều đó, họ lại nhận ra mình đã mất đi thứ quý giá nhất: khả năng cảm nhận cuộc sống một cách trọn vẹn. Một cuộc đời trường tồn nhưng vô cảm, vĩ đại nhưng cô độc, liệu có đáng giá hơn một kiếp người hữu hạn nhưng tràn đầy tình yêu thương, niềm vui và nỗi buồn?"

Tiểu An trầm tư, đôi mắt chớp chớp, cố gắng hình dung ra những hình ảnh mà Tạ Trần vừa vẽ nên. Nó bắt đầu hiểu hơn về sự tương phản giữa vẻ hào nhoáng của tiên đạo và cái giá phải trả. "Vậy nên, ông lão tiều phu mới cảm thấy mãn nguyện với cuộc sống bình thường của mình, đúng không ạ?"

Tạ Trần mỉm cười hiền từ. "Chính là vậy. Ông lão đã từng chứng kiến, đã từng trải qua, và giờ đây ông ấy đã tìm thấy con đường của riêng mình, nơi sự bình dị lại trở thành điều quý giá nhất. Đó không phải là sự từ bỏ vì yếu đuối, mà là sự lựa chọn có ý thức, là một dạng giác ngộ khác, Tiểu An à. Khi con người không còn khao khát thành tiên, khi họ tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống phàm trần của mình, ấy là lúc Thiên Đạo thật sự tan rã, và một kỷ nguyên mới được mở ra. Kỷ nguyên của chúng ta, kỷ nguyên Nhân Gian."

Tiểu An gật đầu, trong lòng nó dường như có một điều gì đó vừa vỡ ra, một mảnh ghép triết lý vừa được đặt đúng chỗ. Nó nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang rải vàng trên những mái nhà ngói cổ kính, trên những hàng cây xanh mướt, cảm nhận sự yên bình sâu sắc của Thị Trấn An Bình. Cái thế giới mà nó đang sống, dẫu không có phép thuật phi phàm, không có những trận chiến kinh thiên động địa, nhưng lại có một vẻ đẹp riêng, một giá trị riêng mà nó đang dần khám phá. Tạ Trần khẽ vuốt ve mái tóc của nó lần nữa, trong lòng dâng lên một sự hài lòng thầm lặng. Những hạt mầm triết lý mà y đã gieo, đang dần nảy nở trong tâm hồn thơ bé này. Y biết, hành trình của nhân loại để đạt được sự giác ngộ này là dài, nhưng những câu chuyện như của Ông Lão Tiều Phu, những cuộc đối thoại như thế này, chính là những bước đi vững chắc trên con đường ấy. Quán sách lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động những trang sách, và hương trà sen vẫn còn vương vấn, như một lời nhắc nhở về những giá trị vĩnh cửu của cuộc sống bình thường.

Giữa buổi sáng, khi ánh nắng đã lên cao, rải vàng ươm khắp các con phố, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch đang bao trùm quán sách. Tiểu An đang sắp xếp lại những chồng sách vừa được lau bụi, lập tức quay đầu lại, đôi mắt hiếu kỳ chớp chớp. Nó nhanh nhẹn chạy ra mở cửa.

Đứng ở ngưỡng cửa là một Người Đưa Thư trẻ tuổi, thân hình nhanh nhẹn, mặc y phục giản dị màu nâu đất, khuôn mặt nghiêm túc toát lên vẻ tận tụy với công việc. Tay hắn cầm một bức thư được niêm phong cẩn thận bằng dấu sáp đơn giản, không hề mang dấu hiệu của bất kỳ tông môn hay thế lực lớn nào, chỉ là một phong thư bình thường như bao lá thư khác của người dân trong Thị Trấn An Bình. Mùi bụi đường thoang thoảng từ bên ngoài ùa vào, hòa lẫn với mùi giấy cũ và trà thanh đạm trong quán, tạo nên một sự pha trộn lạ lẫm.

"Chào tiểu huynh," Người Đưa Thư cất giọng, tuy không quá lớn nhưng rất rõ ràng, "có phải đây là quán sách của tiên sinh Tạ Trần không?"

Tiểu An ngoan ngoãn gật đầu, "Dạ đúng vậy ạ. Xin hỏi huynh có việc gì?"

"Thư này là của một vị lão trượng gửi từ vùng đất xa xôi, dặn phải chuyển tận tay tiên sinh Tạ Trần," Người Đưa Thư nói, giọng điệu có chút cung kính khi nhắc đến tên Tạ Trần. Hắn cẩn thận đưa bức thư cho Tiểu An, hai tay nâng niu như sợ làm hỏng một vật quý giá. "Vị lão trượng kia căn dặn rất kỹ, bảo rằng đây là một bức thư quan trọng, không được sơ suất."

Tiểu An nhận lấy bức thư, cảm nhận được độ dày và chất liệu giấy có vẻ đặc biệt hơn những bức thư bình thường mà nó từng thấy. "Vâng, con sẽ chuyển ngay ạ! Cảm ơn huynh đã cất công mang đến." Nó cúi đầu cảm ơn, đôi mắt vẫn không rời khỏi bức thư, sự tò mò trong lòng dâng lên mạnh mẽ. Ai lại gửi thư cho tiên sinh từ một "vùng đất xa xôi" và lại dặn dò cẩn thận đến vậy?

Người Đưa Thư mỉm cười nhẹ, "Không có gì. Nhiệm vụ của ta mà." Hắn nhìn Tiểu An một thoáng, rồi lại nhìn vào bên trong quán sách, nơi Tạ Trần đang ngồi tĩnh lặng, ánh mắt như chứa đựng cả biển trời tri thức. Sau đó, hắn khẽ gật đầu, quay người bước đi, tiếng bước chân vội vã dần xa khuất trên con đường lát đá.

Tiểu An vội vàng đóng cửa, rồi cầm bức thư chạy đến bên Tạ Trần, ánh mắt lấp lánh sự hiếu kỳ. "Tiên sinh, có thư ạ! Một vị lão trượng gửi t��� vùng đất xa xôi, người đưa thư còn dặn phải chuyển tận tay người đấy ạ."

Tạ Trần ngước mắt lên, đôi mắt sâu thẳm khẽ nheo lại khi nhìn thấy phong thư trong tay Tiểu An. Y đưa tay nhận lấy, cảm nhận được sự chân phương từ chất liệu giấy và dấu sáp niêm phong. Không có linh lực ba động, không có phù chú ẩn giấu, chỉ là một bức thư đơn thuần của phàm nhân. Tuy nhiên, y lại cảm nhận được một luồng ý vị đặc biệt từ nó, một sự bình yên và mãn nguyện toát ra từ từng nét chữ.

"Để ta xem," Tạ Trần khẽ nói, rồi chậm rãi mở phong thư. Tiểu An ngồi xuống bên cạnh y, đôi mắt không rời khỏi bàn tay Tạ Trần, như sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào. Ánh nắng vàng ươm chiếu qua khung cửa sổ, rọi thẳng vào chiếc bàn gỗ, làm nổi bật màu sắc ố vàng của bức thư và khuôn mặt trầm tư của Tạ Trần. Tiếng chim hót líu lo bên ngoài, tiếng gió xào xạc qua tán lá, tất cả dường như chìm vào nền của sự kiện quan trọng này.

Tạ Trần mở bức thư, từng động tác chậm rãi, cẩn trọng. Bên trong là vài trang giấy, nét chữ đ��ợc viết bằng bút lông, chân phương và mộc mạc, nhưng lại mang một khí chất kiên định, vững chãi, như thể mỗi nét bút đều chứa đựng cả một đời người. Đó là một bức thư từ Lão Nông Thanh Phong, một cựu tu sĩ mà Tạ Trần từng gặp gỡ trong những năm tháng Thiên Đạo còn đang hấp hối, trước khi y chọn con đường ẩn cư nơi Thị Trấn An Bình này. Thanh Phong, khi đó, là một tu sĩ cấp cao, nhưng tâm tư lại đầy mâu thuẫn, khao khát tìm kiếm ý nghĩa thực sự của sự tồn tại.

Tạ Trần bắt đầu đọc, đôi mắt y dần trầm lại, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười thấu hiểu. Y không đọc thành tiếng ngay lập tức, mà để cho những dòng chữ ấy thấm vào tâm trí mình trước tiên. Tiểu An ngồi yên lặng bên cạnh, đôi mắt dõi theo biểu cảm của Tạ Trần, cố gắng đoán xem nội dung bức thư là gì.

"Tiên sinh Tạ Trần kính mến," Tạ Trần khẽ đọc lên, giọng y trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán sách. "Đã lâu không gặp, không biết tiên sinh vẫn an nhiên vô sự. Kể từ ngày được tiên sinh khai mở, ta đã rời bỏ tu đạo, trở về với nhân gian, tìm một mảnh đất nhỏ nơi thôn dã để an cư lập nghiệp."

Tiểu An nghiêng đầu, "Khai mở ạ? Tiên sinh đã làm gì vậy ạ?"

Tạ Trần mỉm cười, "Đó là một câu chuyện dài, Tiểu An. Nhưng có lẽ, con sẽ hiểu khi ta đọc tiếp." Y tiếp tục đọc, giọng y đều đều, nhưng mỗi từ ngữ đều được truyền tải đầy cảm xúc:

"...Ban đầu, ta vẫn còn vương vấn chấp niệm cũ, vẫn còn thói quen quan sát linh khí, vẫn còn nghĩ về những phép thuật thần thông. Cuộc sống của một người nông phu, với đôi tay chai sạn, tấm lưng gù, dường như quá đỗi tầm thường và vất vả đối với một kẻ từng là tu sĩ. Nhưng rồi, từng ngày trôi qua, khi ta gieo xuống hạt giống, khi ta cảm nhận bùn đất dưới chân, khi ta nhìn thấy những mầm xanh đâm chồi nảy lộc, ta dần hiểu ra. Cái gọi là 'linh hồn của vạn vật' không nằm ở linh khí cuồn cuộn trong tiên môn, mà nằm ở chính sự sống đang vận động không ngừng trên mảnh đất này.

Bàn tay ta, từng cầm kiếm, từng nắm pháp quyết, giờ đây lại quen với cuốc, với cày. Những vết chai sạn không còn là dấu hiệu của sự yếu kém, mà là minh chứng cho sự kiên trì, cho công sức lao động. Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống, không phải để tu luyện bản thân, mà để nuôi dưỡng mảnh đất, nuôi dưỡng sự sống. Và khi mùa màng bội thu, khi ta cầm trên tay những hạt gạo trắng ngần do chính mình gieo trồng, ta cảm nhận được một niềm vui, một sự mãn nguyện mà ngàn năm tu luyện cũng không thể mang lại. Vị ngọt của hạt gạo ấy, không chỉ là vị của ngũ cốc, mà là vị ngọt của đất, của mồ hôi, của sự sống chân thực.

Tiên đạo tuy cao siêu, nhưng lại cô độc. Con người càng lên cao, lại càng xa rời nhân thế, xa rời chính bản thân mình. Đất mẹ tuy bình dị, nhưng lại tràn đầy sự sống, tràn đầy sự gắn kết. Ta tìm thấy thứ mà ngàn năm tu luyện không có được: sự trọn vẹn của một con người. Ta không còn khao khát trường sinh, không còn truy cầu quyền năng. Ta chỉ mong được sống một đời bình thường, chăm sóc mảnh vườn của mình, được nhìn ngắm những mùa vụ luân chuyển, được nghe tiếng con cháu líu lo bên bếp lửa. Đó là s�� bình yên đích thực, là chân lý mà tiên sinh đã chỉ dẫn cho ta. Cảm ơn tiên sinh, người đã phá vỡ chấp niệm của ta, để ta có thể tìm thấy con đường trở về với chính mình..."

Tạ Trần đọc xong bức thư, y khẽ thở dài, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Y gấp bức thư lại, đặt nó cẩn thận trên bàn. Mùi giấy cũ, mực và trà vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây, Tiểu An còn tưởng tượng ra cả mùi đất ẩm, mùi cây cỏ tươi mới như Lão Nông Thanh Phong đã miêu tả.

"Tiên sinh, vậy ra, lão Nông Thanh Phong cũng giống như ông lão tiều phu ạ?" Tiểu An hỏi, đôi mắt lấp lánh sự hiểu biết mới. "Họ đều từ bỏ việc thành tiên, để tìm thấy niềm vui trong cuộc sống bình thường?"

Tạ Trần gật đầu. "Đúng vậy, Tiểu An. Lão Nông Thanh Phong, cũng như Ông Lão Tiều Phu, đều là những minh chứng sống động cho triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' mà ta vẫn thường nói. Họ không cần ta phải trực tiếp chỉ dạy phép thuật, hay ban tặng linh đan diệu dược. Cái mà ta 'khai mở' cho họ, chính là gợi ý về một con đường khác, một góc nhìn khác về cuộc sống. Khi Thiên Đạo suy kiệt, khi con đường tu tiên trở nên đầy rẫy nguy hiểm 'mất người', thì việc tìm về với những giá trị cơ bản của nhân gian lại trở thành con đường của sự trọn vẹn. Họ không còn khao khát quyền năng, mà khao khát được sống. Sống một cách chân thực, trọn vẹn, với tất cả cảm xúc, ký ức và nhân tính của mình."

Y nhìn Tiểu An, ánh mắt đầy trìu mến. "Con thấy đấy, Tiểu An. Lão Nông Thanh Phong đã tìm thấy chính mình không phải trên đỉnh núi tiên, mà trên cánh đồng phàm trần. Ông ấy tìm thấy sự giàu có không phải trong linh thạch, mà trong hạt gạo, trong sự màu mỡ của đất đai. Đó là một sự chuyển đổi nội tâm sâu sắc, một sự từ bỏ những phù phiếm để nắm giữ những giá trị vĩnh cửu. Nó cũng giống như câu chuyện của Ông Lão Tiều Phu, đều là những bài học về giá trị của sự bình thường, của cuộc sống nhân gian."

Tiểu An lắng nghe một cách chăm chú, đầu óc nó đang cố gắng dung hòa những khái niệm tưởng chừng như đối lập: một bên là tiên đạo cao siêu, một bên là cuộc sống phàm trần bình dị. Nhưng qua lời giải thích của Tạ Trần, và qua bức thư của Lão Nông Thanh Phong, nó dần nhận ra rằng, sự bình dị này không hề tầm thường, mà ngược lại, nó chứa đựng một sức mạnh, một vẻ đẹp vĩ đại hơn nhiều. Nó bắt đầu hiểu rằng, cái giá của quyền năng không chỉ là mất đi nhân tính, mà còn là mất đi khả năng cảm nhận niềm vui từ những điều giản dị nhất.

"Vậy ra, không phải ai cũng sẽ 'mất người' khi tu tiên sao ạ?" Tiểu An hỏi, ánh mắt vẫn còn một chút hoài nghi. "Ý con là, có người tu tiên nhưng vẫn giữ được nhân tính không?"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười mang chút bi tráng. "Trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy kiệt, điều đó vô cùng khó, Tiểu An. Giống như con cố gắng bơi ngược dòng nước xiết. Nhưng ý nghĩa của những câu chuyện này, không phải là để con phán xét tiên đạo, mà là để con hiểu rằng, có rất nhiều con đường để tìm thấy sự trọn vẹn. Và con đường của nhân gian, con đường của sự bình thường, không hề thua kém bất kỳ con đường nào khác. Thậm chí, trong thời đại này, nó lại là con đường dẫn đến sự bình yên và hạnh phúc đích thực."

Y đưa tay khẽ vuốt ve bức thư, như thể đang chạm vào chính tâm hồn của Lão Nông Thanh Phong. "Sự xuất hiện của Lão Nông Thanh Phong, cũng như Ông Lão Tiều Phu, không phải là ngẫu nhiên, Tiểu An à. Đây chỉ là hai trong số rất nhiều những cựu tu sĩ đã chọn con đường phàm nhân, tìm thấy sự bình yên trong lao động và cuộc sống giản dị. Điều đó cho thấy rằng, không chỉ một vài cá nhân, mà một cộng đồng người đã 'giác ngộ' đang ngày càng lớn mạnh và bền vững. Họ chính là nền móng vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian của chúng ta."

Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng trưa vàng ươm rọi khắp Thị Trấn An Bình. Y biết, dù y vẫn giữ vai trò là một "điểm neo nhân quả" một cách "vô vi", không trực tiếp can thiệp bằng sức mạnh, nhưng những bức thư như của Thanh Phong, những câu chuyện như của Ông Lão Tiều Phu, lại chính là những dòng chảy ngầm, định hình nhận thức và triết lý sống của cả thế hệ mới lẫn những người đã từng sống trong kỷ nguyên cũ. Tiểu An, qua những câu chuyện này, đang dần được trang bị một nền tảng triết lý vững chắc, trở thành một đại diện tiêu biểu cho tương lai của kỷ nguyên Nhân Gian, nơi giá trị nhân tính và sự bình dị được tôn vinh như những trụ cột của cuộc sống.

Tiểu An ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt đã không còn sự băn khoăn mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc. Nó không còn thắc mắc về "cái giá" của tiên đạo, mà đã bắt đầu cảm nhận được "vị ngọt" của cuộc sống phàm trần. Nó hình dung về những cánh đồng xanh mướt, về đôi bàn tay chai sạn của Lão Nông Thanh Phong, về mùi đất và hương lúa. Trong lòng nó dâng lên một sự ấm áp kỳ lạ, một niềm tin vào vẻ đẹp của sự bình thường.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt y xa xăm, như thấy được sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng nghỉ. Những hạt mầm triết lý y gieo xuống, giờ đây đã đâm chồi, và sẽ tiếp tục xanh tươi, báo hiệu một kỷ nguyên mới, vững bền và tràn đầy nhân tính.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free