Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1234: Hồi Ức Về Một Kỷ Nguyên Đã Qua: Bài Học Của Người Tiều Phu

Ánh nắng chiều tà đổ dài trên con đường, như dẫn lối cho những bước chân đầy nhiệt huyết của người thợ thủ công trẻ tuổi Mộc Thanh. Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười mãn nguyện, khi y nhìn theo bóng dáng dần khuất của anh ta. Y không nói thêm lời nào, chỉ im lặng nhìn Mộc Thanh, biết rằng những lời y nói ra không phải là phép thuật, nhưng chúng đã có sức mạnh thay đổi một con người, và từ đó, thay đổi một phần nhỏ của thế giới này. Tiểu An, với đôi mắt sáng lấp lánh sự tò mò, vẫn còn đứng cạnh quầy sách, quay sang nhìn Tạ Trần. "Tiên sinh, người ấy đã tìm thấy được điều mình muốn rồi sao?"

Tạ Trần khẽ vuốt ve gáy cuốn sách cổ, đôi mắt y xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Mộc Thanh vừa khuất dạng. "Y đã tìm thấy điều mà y không biết rằng mình đang tìm kiếm, Tiểu An. Và đó chỉ là khởi đầu." Y biết, sự khai sáng của Mộc Thanh báo hiệu sự trỗi dậy của một nền văn minh phàm nhân lấy con người làm trung tâm, nơi nghệ thuật, triết học và các giá trị nhân sinh sẽ phát triển mạnh mẽ. Vai trò của Tạ Trần như một "điểm neo nhân quả" thông qua việc gợi mở triết lý sẽ tiếp tục dẫn dắt thế hệ mới định hình kỷ nguyên Nhân Gian theo hướng nhân văn và bền vững. Sự xuất hiện của các thợ thủ công và nghệ nhân trẻ với những trăn trở mới sẽ là tiền đề cho những câu chuyện nhỏ bé, giản dị nhưng đầy ý nghĩa khác, khám phá các khía cạnh khác của "Bình Thường Vĩnh Cửu", một kỷ nguyên mà con người không cần thành tiên, vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống của mình. Tiểu An gật gù, dù chưa thể lý giải hết được tầng sâu ý nghĩa trong lời nói của tiên sinh, nhưng trong lòng nó đã nhen nhóm một hạt mầm của sự thấu hiểu. Nó cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ câu chuyện của Mộc Thanh, và từ chính sự trầm tĩnh mà Tạ Trần mang lại. Quán sách chìm vào một khoảng lặng bình yên, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động những trang sách cũ, và tiếng chim hót líu lo từ vòm cây cổ thụ trước cửa.

* * *

Buổi sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt đã xuyên qua khung cửa sổ phủ đầy bụi thời gian của quán sách Tạ Trần, vẽ nên những vệt sáng nhảy múa trên nền nhà gỗ. Không khí trong quán mang mùi giấy cũ nồng đượm, hòa quyện với hương trà thoang thoảng và một chút mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, an yên. Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy, thân hình gầy gò của y tựa vào chiếc ghế gỗ cũ kỹ, một tay nhẹ nhàng lật từng trang của một cuốn sách cổ bìa đã ố vàng. Đôi mắt sâu thẳm của y, tưởng chừng như có thể nhìn thấu vạn vật, lướt trên những dòng chữ viết tay đã phai mờ, nhưng ẩn chứa bên trong là cả một biển tri thức. Chiếc áo vải bố màu xám nhạt của y, dẫu đã sờn cũ, nhưng vẫn toát lên v�� thanh lịch giản dị, không chút phô trương.

Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và sự chăm chỉ, đang cẩn thận lau dọn từng kệ sách. Chiếc áo vải thô cũ kỹ của nó đã bạc màu, nhưng đôi tay nhỏ bé thì vô cùng khéo léo, nhẹ nhàng phủi đi những hạt bụi li ti khỏi những cuốn sách quý. Tiếng lật sách khe khẽ của Tạ Trần, tiếng chổi tre quét sàn của Tiểu An, và tiếng gió xào xạc ngoài khung cửa sổ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của buổi sớm bình minh.

Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ của quán sách khẽ "kẽo kẹt" hé mở. Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện, mang theo chút hương vị của núi rừng và đất đá. Đó là Ông Lão Tiều Phu, dáng người lưng còng gầy gò, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu vẫn không hề thay đổi. Râu tóc ông bạc phơ như tuyết, buông xuống ngang ngực, điểm xuyết vài sợi râu vàng úa vì sương gió. Ông vận bộ quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, trên tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ đã cùng ông trải qua biết bao mùa mưa nắng. Ông bước vào, đặt chiếc rìu sang một bên một cách quen thuộc, tựa vào bức tường cạnh cửa, rồi tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, nơi có thể đón được những tia nắng ấm áp. Dáng vẻ của ông hôm nay có phần trầm tư hơn mọi ngày, không vội vã cất tiếng chào hỏi, mà chỉ khẽ thở dài, đôi mắt nhìn xa xăm ra khoảng không vô định.

Tạ Trần, dường như đã cảm nhận được sự khác lạ trong tâm trạng của vị khách quen, khẽ khép cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng lên quầy. Y ngẩng đầu nhìn ông lão, đôi môi khẽ nở một nụ cười ấm áp, nhưng trong ánh mắt vẫn ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Ông lão hôm nay có vẻ trầm tư hơn mọi ngày, có chuyện gì sao?" Giọng nói của Tạ Trần trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối chảy qua những viên đá cuội, mang theo sự quan tâm chân thành.

Ông Lão Tiều Phu giật mình, đôi mắt tinh anh chợt tập trung lại, nhìn về phía Tạ Trần. Ông khẽ cười, nụ cười vẫn hiền hậu nhưng có chút gì đó bâng khuâng. "Ài, tiên sinh. Chỉ là chợt nhớ về những chuyện cũ, những chuyện mà giờ đây nghe như là cổ tích vậy... Mỗi khi thấy các đứa trẻ như Tiểu An đây, ta lại không khỏi bùi ngùi." Ông nói, rồi ánh mắt lại lướt qua Tiểu An, đang chăm chú lắng nghe từng lời, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng nhảy múa trên tán cây xanh. Những nếp nhăn trên khuôn mặt khắc khổ của ông dường như sâu hơn một chút, ẩn chứa bao nhiêu hoài niệm của một đời người đã chứng kiến những biến thiên của thế sự.

Tạ Trần đứng dậy, nhẹ nhàng đi đến bên lò trà, bắt đầu pha một ấm trà sen thơm ngát. Mùi trà thanh khiết lan tỏa khắp quán, xua đi sự bâng khuâng trong lòng người. Y rót một chén trà nóng hổi, đặt cẩn thận trước mặt Ông Lão Tiều Phu. "Ông lão cứ từ từ kể. Chén trà này sẽ giúp ông lão ấm lòng."

Tiểu An, sau khi đã lau dọn xong một dãy kệ, cũng lặng lẽ đi đến ngồi xuống một chiếc ghế thấp gần đó, đôi mắt mở to, chăm chú nhìn Ông Lão Tiều Phu. Trong thế giới của Tiểu An, những câu chuyện về quá khứ, về thời kỳ tiên đạo, luôn là những điều kỳ diệu, xa vời như những giấc mơ. Nó khao khát được nghe, được hiểu về cái thế giới mà tiên sinh và ông lão đã từng trải qua, một thế giới mà nó chỉ biết đến qua những truyền thuyết và những dòng chữ trong sách cổ. Sự tò mò hiện rõ trên gương mặt non nớt của nó, như một trang giấy trắng đang chờ được lấp đầy bằng những nét mực của quá khứ.

Ông Lão Tiều Phu nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm lan tỏa trong cổ họng, mang theo chút hương sen dịu nhẹ. Ông khẽ nhắm mắt lại, như để cảm nhận trọn vẹn vị trà, và cũng như để sắp xếp lại những dòng ký ức đang ùa về. Khi ông mở mắt ra, ánh nhìn đã trở nên bình thản hơn, nhưng vẫn ẩn chứa một nỗi niềm sâu kín. "Tiểu An à, con có bao giờ nghe kể về những thời đại xa xưa, khi mà linh khí tràn ngập khắp nhân gian, khi mà tu sĩ là những bậc thần thánh có thể bay lượn trên trời, dời non lấp biển không?"

Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực. "Dạ có ạ! Con có đọc trong sách tiên sinh, còn có nghe các cụ trong làng kể nữa. Nhưng mà... con không hình dung ra được."

Ông Lão Tiều Phu khẽ cười, nụ cười đầy bao dung. "Phải, đó là một thời đại mà giờ đây nghe như cổ tích, như một giấc mộng vậy. Khi ấy, ai ai cũng khao khát thành tiên, khao khát sức mạnh trường sinh bất lão. Những người có linh căn, có thiên phú, đều được các tiên môn danh tiếng đón về, dạy dỗ phép thuật." Ông dừng lại một chút, ánh mắt chợt trở nên xa xăm, như đang nhìn thấy lại những hình ảnh của quá khứ. "Nhưng... có một điều mà khi ấy ít ai nhắc đến, hoặc có nhắc đến cũng chỉ là những lời xì xào trong bóng tối, đó là cái giá phải trả cho thứ sức mạnh ấy."

Tạ Trần khẽ gật đầu, y hiểu rõ điều ông lão muốn nói. "Cái giá của sự 'mất người' chăng, ông lão?"

Ông Lão Tiều Phu quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt như tìm được tri kỷ. "Đúng vậy, tiên sinh. Cái giá của sự 'mất người'. Ban đầu, họ chỉ là những thiếu niên, thiếu nữ mang trong mình hoài bão, ước mơ. Họ tu luyện, vượt qua bao kiếp nạn, thoát thai hoán cốt, trở nên mạnh mẽ hơn người. Nhưng rồi, dần dần, ta thấy họ thay đổi. Không phải là thay đổi về dung mạo, mà là thay đổi từ sâu thẳm bên trong."

Ông lão kể tiếp, giọng điệu chậm rãi, từ tốn, nhưng mỗi lời nói đều như chứa đựng một sức nặng của thời gian. "Ta nhớ một vị tiên tử nọ, dung mạo tuyệt thế, tài năng xuất chúng. Nàng từng là người lương thiện, hay giúp đỡ kẻ nghèo khó. Nhưng sau khi tu vi đạt đến cảnh giới cao nhất, nàng trở nên lạnh lùng, vô cảm. Ta từng thấy nàng đứng nhìn cả một ngôi làng bị lũ quét trôi đi, mà trong đôi mắt nàng không có lấy một chút thương xót, không một giọt lệ. Nàng chỉ đơn thuần đứng đó, như một pho tượng đá." Ông lão lắc đầu nhè nhẹ, một nỗi buồn thoáng qua trong ánh mắt. "Họ mạnh mẽ thật, nhưng ánh mắt họ... trống rỗng lạ thường. Như thể chỉ còn cái vỏ bọc, còn linh hồn đã trôi dạt về đâu. Ký ức về gia đình, bằng hữu, về những lời thề non hẹn biển, tất cả đều phai nhạt như sương khói. Cảm xúc vui buồn, yêu ghét, cũng dần biến mất. Họ trở thành những cỗ máy tu luyện, chỉ biết theo đuổi sức mạnh hư vô."

Tiểu An rùng mình, đôi mắt tròn xoe đầy sợ hãi. "Như vậy... thì đáng sợ lắm, ông lão. Mạnh mẽ mà không còn biết yêu thương, không còn nhớ gì cả thì có ý nghĩa gì ạ?"

Tạ Trần gật gù, ánh mắt đầy suy tư. "Vậy cái giá của sức mạnh, đôi khi là chính bản ngã sao?" Y đặt câu hỏi, không phải để tìm câu trả lời, mà để gợi mở cho cả Tiểu An và chính mình về một triết lý sâu xa hơn. Y đã từng nhìn thấy những trường hợp như vậy, trong những cuốn sách cổ mà y đọc, trong những lời kể ít ỏi còn sót lại từ thời kỳ tiên đạo. Những kẻ mạnh mẽ, nhưng trống rỗng, cô độc.

Ông Lão Tiều Phu thở dài, nhấp thêm một ngụm trà. "Đúng vậy, tiên sinh. Họ cứ nghĩ mình thăng hoa, nhưng thực chất lại là tàn tạ. Có người sau khi đạt được 'trường sinh', lại phát hiện ra mình đã quên mất lý do vì sao mình muốn trường sinh. Quên mất người mình yêu, quên mất quê hương, quên mất cả tên mình. Chỉ còn lại một cái vỏ xác không hồn, tồn tại vĩnh cửu trong cô độc tột cùng. Đó không phải là trường sinh, đó là một loại hình phạt, một lời nguyền rủa. Khi ấy, ta chỉ là một tiều phu bé nhỏ, đứng từ xa mà nhìn những bậc tiên nhân ấy, vừa ngưỡng mộ lại vừa thấy sợ hãi."

Ông lão kể về những c��u chuyện mà ông đã từng chứng kiến, từng nghe kể. Có vị cường giả, vì muốn đột phá cảnh giới, đã tự tay đoạn tuyệt mọi nhân duyên, mọi sợi dây ràng buộc với thế giới phàm trần. Y cho rằng đó là sự siêu thoát, là con đường để đạt tới Đại Đạo. Nhưng khi y đứng trên đỉnh cao, nhìn xuống vạn vật, y lại cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Không còn ai để chia sẻ niềm vui, không còn ai để an ủi khi thất bại. Cuộc đời y, dẫu kéo dài vô tận, nhưng lại như một dòng sông cạn khô, không một gợn sóng. "Kẻ đó, dù có được thiên hạ, có được vĩnh sinh, nhưng cuối cùng lại tự mình giam cầm trong một nhà tù của sự cô độc, một nhà tù không có tường, không có song sắt, mà chỉ có sự lạnh lẽo của tâm hồn đã mất đi tất cả." Giọng ông lão trầm buồn, như thể vẫn còn vương vấn nỗi đau của người đã chứng kiến.

Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt y vẫn giữ sự bình tĩnh lạ thường. Y đã sớm nhận ra những nghịch lý này, những cái giá ẩn sau vẻ hào nhoáng của tiên đạo. Đối với y, sức mạnh mà phải đánh đổi bằng nhân tính thì chẳng khác nào thứ độc dược ngọt ngào, càng nếm càng say, càng say càng lún sâu vào vực thẳm của sự trống rỗng. Y tin rằng, bản chất của "sống" không nằm ở việc kéo dài sự tồn tại, mà ở việc cảm nhận, ở sự kết nối với vạn vật, với những người xung quanh.

"Và rồi, tiên sinh biết không? Chính những bài học đau đớn ấy, những câu chuyện về sự 'mất người' ấy, đã dần dần ăn sâu vào tâm trí của nhân gian. Ban đầu là sự sợ hãi, rồi đến sự nghi ngờ, và cuối cùng là sự từ bỏ. Người ta không còn khao khát thành tiên nữa. Họ bắt đầu nhận ra rằng, cái giá của sức mạnh vĩ đại ấy quá đắt, đắt hơn bất cứ thứ gì trên đời này." Ông Lão Tiều Phu khẽ nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu vị ngọt ngào nơi đầu lưỡi. "May thay, đời người cuối cùng cũng tìm được lối về. Con người bắt đầu quay về với những giá trị bình dị, những giá trị mà trước đây họ đã bỏ quên để chạy theo ảo ảnh trường sinh."

Khi mặt trời đã lên cao, xuyên qua những ô cửa sổ, rọi sáng từng góc nhỏ trong quán sách, Ông Lão Tiều Phu đã kể xong câu chuyện của mình. Giọng ông tuy vẫn chậm rãi, nhưng đã chứa đựng một sự thanh thản, mãn nguyện. Ông không hề tiếc nuối kỷ nguyên tu tiên đã qua, không hề than vãn về sức mạnh đã mất. Trái lại, trong từng lời nói của ông, Tạ Trần và Tiểu An đều cảm nhận được một sự trân trọng sâu sắc đối với những bài học về 'mất người' mà quá khứ đã để lại. Chính những bài học ấy, những câu chuyện bi tráng về sự trống rỗng của kẻ mạnh, đã giúp nhân loại nhận ra giá trị thực sự của sự trọn vẹn nội tâm, của tình người, của cuộc sống bình thường.

"Giờ đây, ta chỉ mong ngày ngày được lên núi đốn củi, tối về quây quần bên bếp lửa, được ngửi mùi khói bếp, được nghe tiếng con cháu líu lo. Ấy là đủ rồi, tiên sinh. Không cần gì hơn." Ông lão nói, đôi mắt tinh anh nhìn về phía Tạ Trần, rồi lại lướt qua Tiểu An đang ngồi im lặng lắng nghe. Trong ánh mắt ông không có sự tham lam, không có sự khao khát quyền lực, mà chỉ có sự bình yên đến lạ thường. Cuộc sống của một người tiều phu đơn giản, hàng ngày lên núi, tối về bên gia đình, đối với ông, giờ đây còn quý giá hơn bất cứ tiên đan diệu dược nào.

Tạ Trần khẽ gật đầu, môi y khẽ nở một nụ cười thấu hiểu. "Đúng vậy. Đạo của người, vốn dĩ là ở sự bình thường." Y không cần phải giải thích sâu xa về triết lý "Vô Vi Chi Đạo" của mình. Bởi vì, qua câu chuyện của Ông Lão Tiều Phu, qua những biến thiên của nhân gian, chân lý ấy đã tự nó hiển hiện một cách rõ ràng nhất. Sự bình thường, sự trọn vẹn của nhân tính, chính là con đường mà Thiên Đạo, dù suy kiệt, cũng không thể phá hủy.

Tiểu An, với tâm hồn non nớt nhưng đã thấm nhuần những câu chuyện từ tiên sinh và ông lão, khẽ cất tiếng hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chất chứa một sự ngây thơ sâu sắc. "Vậy ra, không thành tiên... lại là tốt hơn sao, ông lão?" Câu hỏi của nó, tưởng chừng đơn giản, nhưng lại chạm đến tận cùng triết lý của một kỷ nguyên.

Ông Lão Tiều Phu khẽ cười, một nụ cười hiền hậu và đầy mãn nguyện. Ông không trực tiếp trả lời câu hỏi của Tiểu An, mà chỉ nhẹ nhàng đặt chén trà đã cạn xuống bàn, rồi chậm rãi đứng dậy. Dáng người ông tuy lưng còng, nhưng bước chân lại vô cùng vững chãi, như thể mỗi bước đi đều mang theo sự kiên định của một đời người đã tìm thấy được ý nghĩa đích thực. Ông cầm lấy cây rìu gỗ cũ kỹ của mình, vai mang theo chiếc giỏ tre đã sờn. "Tiểu An à, con lớn lên rồi sẽ hiểu. Có những thứ, càng theo đuổi, lại càng đánh mất. Có những thứ, tưởng chừng bình thường, lại là quý giá nhất."

Ông lão quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt tràn đầy biết ơn. "Cảm ơn tiên sinh đã pha trà, và đã lắng nghe lão già này lảm nhảm. Những câu chuyện cũ, giờ đây chỉ còn là hồi ức. Nhưng chúng là bài học quý giá cho thế hệ sau." Ông cúi đầu nhẹ, một hành động thể hiện sự tôn kính không phải dành cho quyền năng, mà dành cho trí tuệ và sự thấu hiểu.

Tạ Trần khẽ gật đầu đáp lễ. "Ông lão cứ đi thong thả. Khi nào mệt mỏi, hãy ghé qua quán trà đàm."

Ông Lão Tiều Phu mỉm cười lần cuối, rồi quay người, bước ra khỏi quán sách. Ánh nắng chiều tà đã ngả vàng óng ả, phủ lên dáng vẻ lưng còng của ông một vầng sáng dịu dàng. Tiếng bước chân của ông lão, tuy chậm rãi, nhưng lại mang theo một sự an nhiên tự tại, hòa vào nhịp sống yên bình của Thị Trấn An Bình. Ông không còn là một nhân chứng sống cho sự tàn khốc của tiên đạo, mà đã trở thành một minh chứng sống động cho sự bình yên và mãn nguyện của kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu".

Tiểu An nhìn theo bóng dáng ông lão cho đến khi khuất hẳn. Nó quay sang nhìn Tạ Trần, đôi mắt vẫn còn vương vấn những câu chuyện về sự "mất người" và câu hỏi chưa có lời đáp của chính mình. Tạ Trần khẽ vuốt ve đầu Tiểu An, ánh mắt y xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng cuối ngày đang dần tắt. "Có những bài học, không nằm trong sách vở, mà nằm trong những câu chuyện đời thường, trong những hồi ức của những người như ông lão, Tiểu An."

Y biết, câu chuyện của Ông Lão Tiều Phu đã gieo mầm cho những thế hệ mới như Tiểu An hiểu sâu sắc hơn về lịch sử và lý do tại sao kỷ nguyên Nhân Gian lại giá trị, từ đó củng cố triết lý "Nhân Đạo". Sự bình yên và mãn nguyện của Ông Lão Tiều Phu là một minh chứng sống động cho "Bình Thường Vĩnh Cửu", báo hiệu rằng đây là con đường mà nhân loại sẽ tiếp tục đi theo và phát triển. Và Tạ Trần, vẫn ở đó, lặng lẽ giữ vai trò "điểm neo nhân quả" của mình, không can thiệp trực tiếp, nhưng lại định hình tư duy của cộng đồng một cách tinh tế và sâu sắc, để những hạt mầm của sự thấu hiểu và nhân tính có thể nảy nở, vững bền theo thời gian. Quán sách lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động những trang sách, và hương trà sen vẫn còn vương vấn, như một lời nhắc nhở về những giá trị vĩnh cửu của cuộc sống bình thường.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free