Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1233: Tinh Thần Người Thợ: Vẻ Đẹp Từ Bàn Tay Phàm Nhân

Sau khi sự việc chú chim gỗ của Tiểu Hoạt Bát được giải quyết êm đẹp, một không khí hân hoan, ấm áp lan tỏa khắp Thị Trấn An Bình. Tạ Trần khẽ nắm lấy tay Tiểu An, dẫn nó đi xuyên qua đám đông đang dần tan rã, trở về quán sách nhỏ của mình. Y biết, đây chỉ là một trong vô vàn những câu chuyện nhỏ bé, giản dị sẽ diễn ra trong kỷ nguyên mới. Mỗi câu chuyện, mỗi hành động, đều là một mảnh ghép, xây dựng nên một thế giới nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, định hình lại lịch sử theo cách riêng của họ, với nền móng vững chắc là trí tuệ và tình yêu thương của phàm nhân.

Bước chân Tạ Trần thong dong, ung dung, Tiểu An bên cạnh thì cứ thoắt ẩn thoắt hiện, đôi mắt to tròn vẫn còn lưu lại niềm vui sướng và sự kinh ngạc trước cảnh tượng vừa rồi. Nó không hiểu hết được những lời thâm sâu của tiên sinh, nhưng nó cảm nhận được sự ấm áp và hạnh phúc đang lan tỏa khắp nơi, như một dòng suối mát lành tưới tắm vào tâm hồn non nớt của mình. Trên đường về, những người dân An Bình, dù đang bận rộn với công việc thường nhật, vẫn không quên mỉm cười chào hỏi Tạ Trần, ánh mắt họ tràn đầy sự tôn kính và quý mến. Một vài người còn cúi đầu thật thấp, bày tỏ lòng biết ơn thầm lặng. Họ không gọi y là tiên sinh, cũng chẳng xưng là đạo hữu, chỉ đơn giản là một nụ cười, một cái gật đầu, một ánh mắt thấu hiểu. Trong kỷ nguyên mà mọi ranh giới giữa tiên và phàm đã nhòa, sự tôn trọng chân thành nhất lại đến từ những điều bình dị, vô ngôn nhất.

Khi hai thầy trò trở lại quán sách, ánh nắng sớm mai đã bắt đầu rải những tia vàng óng ả lên ngưỡng cửa. Không khí trong quán vẫn còn vương vấn mùi giấy cũ, mực in và thoang thoảng hương trà từ buổi sáng. Tạ Trần khẽ khàng mở cánh cửa gỗ đã sờn màu thời gian, tiếng kẽo kẹt quen thuộc vang lên, như một lời chào đón dịu dàng. Y chậm rãi bước vào, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng kệ sách, từng góc nhỏ thân thuộc. Tiểu An nhanh nhảu chạy vào trước, đặt chiếc giẻ lau xuống bàn, rồi bắt đầu công việc quen thuộc của mình: sắp xếp lại những cuốn sách vừa được khách lật dở, lau sạch những hạt bụi li ti đọng trên bìa sách. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nó thoăn thoắt, cẩn thận như đang nâng niu từng báu vật.

Tạ Trần không vội vàng ngồi vào chỗ của mình. Y đi chậm rãi giữa các hàng sách, đôi tay thon dài khẽ lướt nhẹ trên gáy những cuốn sách cổ, như đang tìm kiếm một người bạn tri kỷ đã lâu không gặp. Ánh sáng vàng nhạt từ cửa sổ xuyên qua, chiếu lên những hạt bụi nhỏ li ti đang nhảy múa trong không khí, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo, tĩnh lặng đến lạ thường. Y dừng lại trước một kệ sách cũ kỹ, nơi chất đầy những tác phẩm triết học, lịch sử và văn chương của phàm nhân. Y rút ra một cuốn sách, bìa đã ngả màu úa vàng, gáy sách đã mòn vẹt. Đó là một tuyển tập những câu chuyện dân gian về những người thợ thủ công tài hoa, những họa sĩ, điêu khắc gia đã dùng chính đôi tay và trí óc của mình để tạo nên những tuyệt tác, không hề dựa vào bất kỳ linh khí hay phép thuật nào. Y khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và mãn nguyện. Cuốn sách này, có lẽ, sẽ sớm tìm được chủ nhân của nó.

Y quay về bàn, nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, rồi tự tay pha một ấm trà mới. Nước sôi reo lên trong chiếc ấm đồng, hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương thanh tao của trà Long Tỉnh. Tạ Trần từ tốn rót trà vào hai chén sứ nhỏ, một cho mình, một cho Tiểu An. "Tiểu An," y khẽ gọi, giọng nói trầm ấm như gió thoảng, "Ngươi thấy đó, mỗi ngày đều có vẻ đẹp riêng. Quan trọng là ta cảm nhận nó như thế nào." Tiểu An đang cặm cụi lau một kệ sách cao, nghe tiếng tiên sinh thì quay lại, đôi mắt sáng ngời v�� tò mò. Nó bước lại gần, cầm lấy chén trà ấm nóng. "Thưa tiên sinh, hôm nay có vẻ yên bình hơn hôm qua ạ." Nó nói, giọng líu lo, trong trẻo. "Hôm qua mọi người ồn ào quá, nhưng vui."

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ và hậu ngọt lan tỏa trong khoang miệng. Y nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao hơn một chút, nhuộm vàng cả con đường lát đá cũ kỹ. "Ồn ào hay yên bình, đều là những sắc thái của cuộc sống, Tiểu An. Cái ồn ào của ngày hôm qua là niềm vui, là sự đoàn kết. Cái yên bình của ngày hôm nay là sự tĩnh lặng để chiêm nghiệm, để tìm thấy vẻ đẹp trong những điều nhỏ bé nhất." Y khẽ vuốt ve bìa cuốn sách cổ. "Giống như con chim gỗ của Tiểu Hoạt Bát vậy. Ban đầu nó chỉ là một món đồ chơi, nhưng khi nó được tìm lại bằng trí tuệ và tình yêu thương của cả thị trấn, nó đã trở thành một biểu tượng, mang theo linh hồn của cả cộng đồng. Đó là vẻ đẹp, Tiểu An."

Tiểu An gật đầu lia lịa, cố gắng ghi nhớ từng lời của tiên sinh. Nó không thể hiểu hết chiều sâu trong lời nói của Tạ Trần, nhưng nó cảm nhận được sự chân thành và ý nghĩa to lớn đằng sau đó. Nó uống một ngụm trà, cảm giác ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay đến trái tim. "Vậy thì, tiên sinh, những cuốn sách này cũng có linh hồn của chúng sao?" Nó chỉ vào chồng sách trên kệ, đôi mắt tò mò. Tạ Trần khẽ cười. "Đương nhiên rồi. Mỗi cuốn sách đều là một thế giới, một tâm hồn được gửi gắm vào đó. Là tâm huyết của người viết, là trí tuệ của người đọc. Linh hồn của chúng không nằm ở mực tàu giấy bản, mà ở những câu chuyện, những tư tưởng mà chúng mang đến cho người ta."

Cuộc trò chuyện giữa hai thầy trò cứ thế diễn ra, nhẹ nhàng và sâu lắng, như dòng nước chảy qua phiến đá, từ từ gọt giũa và định hình tâm hồn Tiểu An. Quán sách nhỏ, dưới ánh nắng ban mai, không chỉ là nơi chứa đựng tri thức, mà còn là một không gian thiền định, nơi những giá trị nhân sinh được ươm mầm và phát triển. Tạ Trần lật trang sách, đôi mắt vẫn đong đầy vẻ suy tư, nhưng trên môi y luôn giữ một nụ cười mãn nguyện. Y biết, sự yên bình này, sự bình dị này, chính là những gì y đã đấu tranh để bảo vệ. Và trong sự bình dị ấy, những hạt giống của trí tuệ và tình yêu thương đang nảy mầm, từng chút một, xây dựng nên một kỷ nguyên Nhân Gian thực sự.

***

Không khí yên tĩnh của quán sách kéo dài cho đến tận giữa buổi sáng, khi ánh nắng đã nhuộm vàng cả con phố. Bỗng nhiên, một tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy băn khoăn dừng lại trước ngưỡng cửa. Cánh cửa gỗ khẽ kẽo kẹt một lần nữa, và một thanh niên trẻ tuổi bước vào. Y phục của anh ta bằng vải thô giản dị, nhưng được giặt giũ sạch sẽ, gọn gàng. Đôi vai hơi gầy, vóc dáng thư sinh, nhưng hai bàn tay lại chai sạn, thô ráp, chi chít những vết sẹo nhỏ li ti, minh chứng cho những ngày tháng cần mẫn với công việc thủ công. Mái tóc đen nhánh hơi rối, dường như anh ta đã dành cả đêm để trăn trở điều gì đó. Đôi mắt anh ta sáng ngời vẻ nhiệt huyết của tuổi trẻ, nhưng ẩn sâu bên trong là một nỗi băn khoăn, một sự tìm kiếm chưa có lời đáp. Anh ta đeo một túi vải nhỏ bên hông, tiếng lách cách khe khẽ khi anh ta di chuyển, báo hiệu bên trong chứa đầy những dụng cụ khắc gọt tinh xảo.

Mộc Thanh, tên của vị khách trẻ tuổi, rụt rè bước vào quán sách. Anh ta chưa từng đặt chân đến đây bao giờ, nhưng tên tuổi của Tạ Trần và quán sách nhỏ này đã vang xa khắp Thị Trấn An Bình, như một chốn tĩnh lặng chứa đựng những câu trả lời cho những băn khoăn của lòng người. Anh ta nhìn quanh quán sách, ánh mắt dừng lại ở Tạ Trần, người đang ngồi sau quầy, tay cầm cuốn sách cổ, gương mặt điềm tĩnh và sâu sắc. Bên cạnh Tạ Trần, Tiểu An đang chăm chú sắp xếp lại một chồng sách cao.

"Xin hỏi, đây có phải là quán sách của tiên sinh Tạ Trần không ạ?" Mộc Thanh cất tiếng hỏi, giọng nói hơi run rẩy vì chút ngượng ngùng và sự kính trọng. "Ta là Mộc Thanh, một thợ thủ công nhỏ, đến đây tìm kiếm một chút… cảm hứng." Anh ta dừng lại, ánh mắt dò xét, như sợ rằng mình đã làm phiền sự yên tĩnh nơi đây. Anh ta đã nghe kể nhiều về vị tiên sinh bí ẩn này, người không tu tiên mà lại có trí tuệ siêu phàm, người đã giúp đỡ bao nhiêu người phàm vượt qua khó khăn bằng những lời nói tưởng chừng đơn giản nhưng lại ẩn chứa đạo lý sâu xa. Anh ta đến đây với một niềm hy vọng mong manh, rằng Tạ Trần có thể cho anh ta một lời giải đáp cho nỗi trăn trở bấy lâu nay.

Tạ Trần ngẩng đầu lên khỏi trang sách, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Mộc Thanh. Ánh mắt y không hề sắc bén hay xét nét, mà lại ấm áp và thấu hiểu, như thể đã nhìn thấu được mọi tâm tư, mọi nỗi niềm ẩn giấu trong lòng người thanh niên. Y khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng. "Mời ngồi. Ngươi có vẻ đang có điều phiền muộn?" Giọng nói của Tạ Trần trầm ấm, điềm tĩnh, như có một ma lực xoa dịu tâm hồn đang bất an của Mộc Thanh.

Mộc Thanh thở phào nhẹ nhõm. Anh ta cúi đầu chào, rồi chậm rãi bước đến chiếc bàn gỗ nhỏ đối diện quầy, nơi Tạ Trần vẫn thường tiếp khách. Anh ta nhẹ nhàng đặt chiếc túi dụng cụ xuống đất, tiếng lách cách khe khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh ta ngồi xuống, lưng thẳng, đôi tay đặt trên đầu gối, vẫn còn giữ nguyên vẻ rụt rè. "Thưa tiên sinh, ta không dám làm phiền. Chỉ là, ta có một nỗi niềm băn khoăn đã lâu, muốn được tiên sinh chỉ giáo." Mộc Thanh ngập ngừng, đôi mắt nhìn xuống đất, như đang cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ rối bời trong đầu.

Tiểu An, sau khi sắp xếp xong chồng sách, cũng tò mò đứng nép bên cạnh Tạ Trần, đôi mắt thông minh dõi theo Mộc Thanh. Nó đã quen với việc có những vị khách đến quán sách của tiên sinh để tìm kiếm lời khuyên, và nó luôn háo hức lắng nghe những câu chuyện, những triết lý mà tiên sinh chia sẻ.

Tạ Trần không thúc giục. Y chỉ im lặng nhìn Mộc Thanh, ánh mắt kiên nhẫn và bao dung. Y nhấp một ngụm trà, rồi khẽ đặt chén xuống. "Ngươi cứ nói đi. Đạo lý nằm trong lòng người, không cần phải e dè." Lời nói của Tạ Trần như một làn gió mát lành, thổi tan đi những lo lắng còn vương vấn trong lòng Mộc Thanh. Anh ta hít một hơi thật sâu, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Tạ Trần, quyết định thổ lộ nỗi niềm bấy lâu nay.

Ánh nắng vẫn tiếp tục rải rác qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng vàng trên nền gỗ cũ kỹ của quán sách. Mùi giấy cũ và hương trà Long Tỉnh thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi gỗ tự nhiên từ chiếc túi dụng cụ của Mộc Thanh, tạo nên một không gian vừa trang trọng, vừa gần gũi, nơi tâm hồn con người có thể được an ủi và soi sáng. Tạ Trần chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm vẫn không rời khỏi Mộc Thanh, như một pho tượng biết lắng nghe, biết thấu hiểu.

***

Không khí trong quán sách trở nên trầm lắng hơn khi Mộc Thanh bắt đầu trải lòng. Tiếng gió nhẹ luồn qua cửa sổ, làm lay động vài trang sách cũ, tạo nên âm thanh xào xạc khe khẽ. Tiếng chim hót xa xa từ những lùm cây bên ngoài, như một bản nh��c nền dịu dàng cho câu chuyện của người thanh niên. Mùi trà Long Tỉnh Tạ Trần vừa pha thoang thoảng, mang theo sự tĩnh tại và an yên.

Mộc Thanh hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay chai sạn của anh ta khẽ nắm chặt lại, như đang cố gắng giữ lấy một chút dũng khí cuối cùng. "Thưa tiên sinh," anh ta bắt đầu, giọng nói vẫn còn chút ngập ngừng, "Ta là một thợ khắc gỗ, cũng làm đồ gốm. Ta đã học nghề từ nhỏ, và ta yêu công việc này hơn bất cứ điều gì trên đời. Ta có thể khắc ra những đường nét tinh xảo, tạo hình những vật phẩm sống động như thật. Nhưng... nhưng ta luôn cảm thấy các tác phẩm của mình thiếu đi 'hồn', thiếu 'linh khí'."

Anh ta nói đến đây thì ngừng lại, ánh mắt lộ rõ vẻ bế tắc và thất vọng. Anh ta rút từ trong túi vải ra một mảnh gỗ khắc dở, đó là một tượng phật nhỏ, đường nét chạm khắc vô cùng tinh xảo, từng nếp áo, từng ngón tay đều được tỉ mỉ gọt giũa. Nhưng quả thật, nhìn vào đó, người ta chỉ thấy một khối gỗ được tạo hình khéo léo, chứ không cảm nhận được một chút "sự sống" hay "tinh thần" nào. Nó đẹp, nhưng là một vẻ đẹp lạnh lẽo, vô tri.

"Ta nhớ về những câu chuyện xưa, thưa tiên sinh," Mộc Thanh tiếp tục, giọng nói đầy hoài niệm và tiếc nuối. "Người ta kể rằng, những tiên nhân, những tu sĩ tài ba, họ có thể dùng linh khí của trời đất để tạo ra những vật phẩm sống động, những món đồ có thể tự mình bay lượn, tự mình phát ra ánh sáng, thậm chí có thể nói chuyện. Những tác phẩm ấy, người ta gọi là có 'linh'. Còn chúng ta, những người phàm nhân, dù có cố gắng đến mấy, dù có bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, thì tác phẩm của chúng ta cũng chỉ là vật vô tri, là gỗ, là đất sét mà thôi."

Anh ta giơ mảnh gỗ khắc dở lên, ánh mắt đầy băn khoăn. "Tiên sinh, ta tự hỏi, liệu trong kỷ nguyên này, khi linh khí đã suy kiệt, khi tiên môn không còn, khi không ai còn khao khát thành tiên nữa, thì vẻ đẹp đích thực, vẻ đẹp có linh hồn, có còn được tạo ra không? Hay chúng ta, những người thợ thủ công, chỉ có thể tạo ra những thứ vô hồn, những thứ chỉ để ngắm nhìn mà không chạm đến được trái tim người khác?" Nỗi trăn trở của anh ta không chỉ là của riêng anh ta, mà còn là nỗi băn khoăn chung của nhiều người phàm nhân trong kỷ nguyên mới, khi họ phải định nghĩa lại giá trị của mình, tìm kiếm vẻ đẹp và sự vĩ đại mà không còn dựa vào sức mạnh phi thường của tiên đạo.

Tiểu An lắng nghe câu chuyện của Mộc Thanh, đôi mắt to tròn mở to. Nó cũng từng nghe những câu chuyện về tiên nhân, về những phép thuật thần kỳ, và nó cũng từng tự hỏi liệu thế giới này có còn những điều kỳ diệu như vậy không. Nó nhìn Tạ Trần, chờ đợi một lời giải đáp.

Tạ Trần không vội vàng trả lời. Y chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước không đáy, dường như đang nhìn thấu mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc của Mộc Thanh. Y đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ xíu trong không gian tĩnh lặng. "Linh hồn của tác phẩm, theo ngươi, đến từ đâu?" Y hỏi, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, không hề có chút phán xét hay vội vã. Câu hỏi của y không phải là một câu hỏi để tìm kiếm thông tin, mà là một câu hỏi để gợi mở, để buộc Mộc Thanh phải tự mình suy nghĩ, tự mình tìm kiếm câu trả lời nằm sâu trong tâm trí mình.

Mộc Thanh ngớ người ra. Anh ta chưa từng nghĩ đến câu hỏi đó một cách sâu sắc như vậy. Anh ta luôn mặc định rằng linh hồn đến từ linh khí, từ sức mạnh siêu phàm. Nhưng giờ đây, khi Tạ Trần hỏi, anh ta chợt nhận ra rằng định nghĩa của mình thật hời hợt. Anh ta nhìn mảnh gỗ trên tay, nhìn những đường khắc tinh xảo, rồi lại nhìn đôi bàn tay chai sạn của mình. Anh ta bắt đầu suy nghĩ, từng chút một, về những đêm không ngủ, về những giọt mồ hôi, về những nỗ lực không ngừng nghỉ để hoàn thiện từng chi tiết nhỏ.

Ánh sáng dịu của buổi trưa chiếu qua cửa sổ, vẽ lên khuôn mặt băn khoăn của Mộc Thanh. Mùi gỗ mới khắc từ mảnh gỗ của anh ta thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi trà và giấy cũ. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, anh ta cảm thấy như thể toàn bộ thế giới đang im lặng lắng nghe, chờ đợi câu trả lời của mình. Nhưng anh ta vẫn chưa thể tìm ra. Nỗi băn khoăn vẫn còn đó, như một tảng đá đè nặng trong lòng anh ta.

Tạ Trần thấy vậy, khẽ thở dài. Y biết, để một người từ bỏ chấp niệm cũ, không phải là điều dễ dàng. Đặc biệt là chấp niệm về "linh khí", về "tiên đạo" đã ăn sâu vào tâm trí con người qua bao đời. Nhưng y cũng tin rằng, bản chất của con người, sự sáng tạo và tình yêu thương, là những thứ vĩnh cửu, không cần đến bất kỳ yếu tố siêu nhiên nào để tồn tại và tỏa sáng. Y chuẩn bị cho Mộc Thanh một chén trà mới, ấm nóng, như một lời động viên thầm lặng.

***

Quán sách chìm vào một khoảng lặng sâu thẳm. Ánh nắng chiều đã bắt đầu len lỏi vào quán, không còn gay gắt như buổi trưa, mà trở nên dịu dàng, ấm áp hơn, tô điểm cho những kệ sách gỗ và những trang giấy cũ một màu vàng óng. Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt y vẫn nhìn Mộc Thanh, nhưng không phải là ánh mắt dò xét, mà là ánh mắt thấu hiểu và kiên nhẫn.

"Một vật phẩm được làm ra bằng tâm huyết và sự tỉ mỉ, tự nó đã mang một linh hồn," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm và vang vọng, như một lời kinh cổ xưa. "Linh hồn đó không phải là linh khí của trời đất, mà là tinh thần của người thợ, là câu chuyện của những tháng ngày cần mẫn, những giọt mồ hôi, những đêm không ngủ. Nó là sự kiên nhẫn, là lòng yêu nghề, là khát khao tạo ra cái đẹp từ đôi bàn tay phàm tục. Đó chẳng phải là linh khí tuyệt vời nhất sao?"

Tạ Trần khẽ chỉ vào một chi tiết nhỏ trên cuốn sách cổ y đang đọc, một đường chạm khắc tinh tế trên bìa gỗ đã phai mờ theo thời gian. "Ngươi xem, đường nét này, dẫu đã trải qua bao nhiêu năm tháng, dẫu không có chút linh khí nào, nhưng nó vẫn toát lên một vẻ đẹp vĩnh cửu. Vẻ đẹp đó đến từ đâu? Chẳng phải là từ bàn tay khéo léo của người thợ, từ tâm ý của họ khi đặt bút chạm khắc từng nét, từng hình sao? Mỗi vết dao, mỗi đường cong, đều là một lời thì thầm về sự cống hiến, về tình yêu đối với cái đẹp. Đó là 'linh hồn' của nó."

Mộc Thanh lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt anh ta mở to. Anh ta nhìn vào mảnh gỗ khắc dở trên tay, rồi lại nhìn vào bìa sách cổ mà Tạ Trần chỉ. Dường như có một sợi dây vô hình vừa được nối kết trong tâm trí anh ta. Bấy lâu nay, anh ta luôn tìm kiếm cái "linh" ở những thứ siêu nhiên, ở những câu chuyện về tiên nhân. Nhưng Tạ Trần lại chỉ cho anh ta thấy rằng cái "linh" đó, cái "linh hồn" mà anh ta hằng khao khát, lại nằm ngay trong chính bản thân anh ta, trong chính công việc mà anh ta đang làm.

"Ngươi nghĩ xem," Tạ Trần tiếp tục, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục, "một món đồ được làm ra chỉ bằng linh khí, không có tâm huyết, liệu nó có thể chạm đến lòng người không? Hay nó chỉ là một vật phẩm mang sức mạnh, nhưng trống rỗng? Ngược lại, một chiếc bình gốm được nặn bằng tay, được vẽ bằng những nét bút của một người nghệ nhân với bao nhiêu tâm tư, dẫu nó không biết bay, không biết nói, nhưng khi ngươi nhìn vào nó, ngươi có cảm nhận được sự ấm áp, sự chân thành, sự sống động từ bên trong nó không? Đó chính là 'linh hồn' mà ngươi đang tìm kiếm."

Mộc Thanh đứng dậy, ánh mắt anh ta bừng sáng. Nỗi băn khoăn, sự bế tắc đã tan biến, thay vào đó là một tia hy vọng rực rỡ, một sự kiên định mới mẻ. Anh ta cảm thấy như một bức màn dày đặc vừa được vén lên, để lộ ra một con đường sáng rực rỡ mà bấy lâu nay anh ta không nhìn thấy. Đôi tay chai sạn của anh ta, giờ đây, không còn là gánh nặng hay nỗi thất vọng, mà trở thành niềm tự hào, là công cụ để anh ta tạo nên những vẻ đẹp có "linh hồn" thực sự.

"Ta đã hiểu!" Mộc Thanh thốt lên, giọng nói đầy xúc động và biết ơn. "Cảm ơn tiên sinh đã khai sáng! Ta bấy lâu nay đã chấp niệm vào những điều xa vời, mà quên mất rằng vẻ đẹp đích thực, linh hồn của tác phẩm, lại nằm ngay trong chính bản thân ta, trong sự tỉ mỉ, tâm huyết của ta. Ta sẽ không còn tìm kiếm linh khí nữa, mà sẽ tìm kiếm 'linh hồn' trong chính đôi bàn tay và trái tim mình." Anh ta cúi đầu thật sâu, một cái cúi đầu chân thành và đầy tôn kính. Không phải vì Tạ Trần có quyền năng siêu phàm, mà vì y đã chỉ cho anh ta thấy con đường, đã thắp sáng ngọn lửa trong tâm hồn anh ta.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười mãn nguyện. Y không nói thêm lời nào, chỉ im lặng nhìn Mộc Thanh. Y biết, những lời y nói ra không phải là phép thuật, nhưng chúng có sức mạnh thay đổi một con người, thay đổi một thế giới.

Mộc Thanh cẩn thận cất lại mảnh gỗ khắc dở và dụng cụ vào trong túi vải. Giờ đây, mảnh gỗ đó không còn là biểu tượng của sự bế tắc, mà là khởi đầu cho một hành trình mới, một tác phẩm sẽ được hoàn thiện bằng tâm hồn của chính anh ta. Anh ta bước ra khỏi quán sách, bước chân vững vàng hơn, đầy tự tin và hy vọng. Anh ta nhìn lại quán sách một lần nữa, ánh mắt tràn đầy biết ơn, rồi quay người, hòa vào dòng người trên con phố An Bình. Ánh nắng chiều tà đổ dài trên con đường, như dẫn lối cho những bước chân đầy nhiệt huyết của người thợ thủ công trẻ tuổi.

Tiểu An nhìn theo Mộc Thanh, đôi mắt sáng lấp lánh. Nó không hiểu hết những khái niệm sâu xa, nhưng nó nhìn thấy sự thay đổi rõ rệt trên khuôn mặt của Mộc Thanh, từ vẻ băn khoăn sang sự bừng sáng. Nó quay sang nhìn Tạ Trần. "Tiên sinh, người ấy đã tìm thấy được điều mình muốn rồi sao?"

Tạ Trần khẽ vuốt ve gáy cuốn sách cổ, đôi mắt y xa xăm nh��n ra ngoài cửa sổ, nơi Mộc Thanh vừa khuất dạng. "Y đã tìm thấy điều mà y không biết rằng mình đang tìm kiếm, Tiểu An. Và đó chỉ là khởi đầu." Y biết, sự khai sáng của Mộc Thanh báo hiệu sự trỗi dậy của một nền văn minh phàm nhân lấy con người làm trung tâm, nơi nghệ thuật, triết học và các giá trị nhân sinh sẽ phát triển mạnh mẽ. Vai trò của Tạ Trần như một "điểm neo nhân quả" thông qua việc gợi mở triết lý sẽ tiếp tục dẫn dắt thế hệ mới định hình kỷ nguyên Nhân Gian theo hướng nhân văn và bền vững. Sự xuất hiện của các thợ thủ công và nghệ nhân trẻ với những trăn trở mới sẽ là tiền đề cho những câu chuyện nhỏ bé, giản dị nhưng đầy ý nghĩa khác, khám phá các khía cạnh khác của "Bình Thường Vĩnh Cửu", một kỷ nguyên mà con người không cần thành tiên, vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống của mình.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free